Chương 110: Thiên Cơ Vấn Tội

Trên đỉnh Thiên Cơ các, mây mù vây kín bốn bề.

Đây là nơi cao nhất trong tổng bộ Thiên Cơ Lâu, một tòa tháp đá đen cao vút, xuyên qua tầng mây, như muốn chạm tới tận trời xanh.

Quanh năm suốt tháng, sương mù bao phủ, khiến cho bất kỳ ai từ dưới nhìn lên cũng chỉ thấy một khối đen mờ ảo, như thể tòa tháp này không thuộc về nhân gian.

Trên đỉnh tháp, trong một gian phòng rộng lớn, không một ngọn đèn.

Ánh sáng duy nhất phát ra từ những vì sao được khắc trên vách đá, tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, huyền ảo.

Đó là những đồ hình tinh tú, được sắp xếp theo một trật tự kỳ lạ, phản chiếu lại bầu trời đêm bên ngoài.

Chúng chuyển động chậm rãi, như thể chính những vì sao thật đang xoay vần.

Giữa gian phòng, một người đang ngồi.

Hắn mặc một bộ trường bào màu xám, tóc dài xõa tung, khuôn mặt ẩn trong bóng tối, chỉ lộ ra đôi mắt sáng quắc.

Đó là Lâu chủ Thiên Cơ Lâu – người nắm giữ vô số bí mật của giang hồ, kẻ đã đưa Thiên Cơ Lâu từ một tổ chức nhỏ bé trở thành thế lực tình báo số một thiên hạ.

Trước mặt hắn, cách khoảng ba trượng, Thần Toán Tử đang đứng.

Lão già gầy gò, râu tóc bạc phơ, tay cầm phất trần, đứng đó với dáng vẻ thản nhiên, không hề tỏ ra sợ hãi.

Dường như đối với lão, người trước mặt chỉ là một kẻ đồng đạo, chứ không phải là chủ nhân của Thiên Cơ Lâu.

Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng sao di chuyển trên vách đá.

Cuối cùng, Lâu chủ lên tiếng.

Giọng hắn trầm thấp, vang vọng:

“Thần Toán, ngươi biết ta cho gọi ngươi đến vì việc gì không?

Thần Toán Tử khẽ mỉm cười:

“Lâu chủ muốn hỏi về Lăng Vô Địch.

“Đúng.

” Lâu chủ đứng dậy, bước chậm rãi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm vô tận:

“Ngươi đã can thiệp vào việc của hắn.

Ngăn cản Kiếm Tông Tả sứ ra tay.

Lại còn tiết lộ cho hắn biết về kẻ thù của Vân Tiêu tông.

Ngươi biết rõ, Thiên Cơ Lâu chúng ta không bao giờ trực tiếp nhúng tay vào chuyện giang hồ.

Chúng ta chỉ quan sát, ghi chép, và bán tin tức.

Thần Toán Tử vẫn thản nhiên:

“Lão phu biết.

Nhưng lão phu có lý do của mình.

“Lý do gì?

“Vì Lăng Vô Địch là chìa khóa để mở ra bí mật vụ án Lăng gia năm xưa.

Lâu chủ quay lại, ánh mắt sắc lẹm:

“Ngươi nói tiếp.

Thần Toán Tử bước chậm rãi, phất trần khẽ quét, mỗi bước đi lại làm cho những vì sao trên tường sáng lên một chút:

“Lão phu đã điều tra vụ án Lăng gia từ hai mươi năm trước.

Càng điều tra, càng thấy nhiều uẩn khúc.

Lăng gia không phải bị diệt vì thù hằn cá nhân, mà vì họ nắm giữ một bí mật động trời.

Bí mật liên quan đến Vân Tiêu tông, liên quan đến Kiếm Tông, và liên quan đến một thế lực thứ ba – thế lực mà ngay cả Thiên Cơ Lâu chúng ta cũng chưa dám động vào.

Lâu chủ im lặng, nhưng ánh mắt hắn lay động.

“Lăng Vô Địch là người duy nhất còn sống của Lăng gia.

Hắn đã được Vân Tiêu tông truyền thừa.

Trong người hắn có dòng máu của gia tộc đó, có công pháp của tông môn đó.

Nếu có ai có thể vạch trần chân tướng, chỉ có thể là hắn.

“Ngươi nói hắn là chìa khóa?

“Đúng vậy.

Và lão phu đã nhìn thấy, trong tương lai, hắn sẽ là người khiến cả giang hồ này rúng động.

Lâu chủ trầm ngâm hồi lâu.

Rồi hắn bước đến bên một bức tường khắc đầy sao, đưa tay chạm nhẹ vào một ngôi sao đang sáng.

“Ngươi có biết, Kiếm Tông vừa gửi thư chất vấn ta không?

Thần Toán Tử khẽ nhíu mày:

“Họ nói gì?

“Họ nói, Thiên Cơ Lâu đã can thiệp vào chuyện của họ.

Họ muốn một câu trả lời thỏa đáng.

Nếu không, quan hệ giữa hai bên sẽ có vấn đề.

” Lâu chủ quay lại, nhìn thẳng vào Thần Toán Tử:

“Ngươi bảo ta phải trả lời thế nào?

Thần Toán Tử im lặng.

“Một câu trả lời kiểu ‘vì muốn điều tra bí mật’ là không đủ với Kiếm Tông.

” Lâu chủ lạnh giọng:

“Họ cần thấy hành động.

Họ cần thấy rằng Thiên Cơ Lâu không dung túng cho kẻ phá hỏng quy tắc.

Thần Toán Tử cúi đầu:

“Lão phu hiểu.

Lâu chủ định xử lý thế nào?

Lâu chủ không trả lời ngay.

Hắn bước chậm rãi đến trước mặt Thần Toán Tử, đôi mắt sáng quắc nhìn lão.

“Ngươi đã theo ta bao nhiêu năm rồi?

“Bốn mươi bảy năm.

“Bốn mươi bảy năm.

” Lâu chủ gật đầu:

“Ngươi là người tài giỏi nhất trong số các trưởng lão của Thiên Cơ Lâu.

Ngươi có thể nhìn thấu thiên cơ, đoán trước tương lai.

Nhưng ngươi cũng là người từng phạm sai lầm.

Thần Toán Tử khẽ động, nhưng không nói.

“Lần này, ngươi lại phạm sai lầm.

Ngươi đã can thiệp quá sâu.

Và ta cần một câu trả lời cho Kiếm Tông.

Dứt lời, Lâu chủ vung tay.

Không có chưởng phong, không có chân khí bạo phát.

Chỉ có một bàn tay trắng trẻo, thon dài, như bàn tay của một thư sinh, nhẹ nhàng vỗ vào ngực Thần Toán Tử.

*Bốp!

Một tiếng động khô khốc vang lên, không lớn, nhưng đủ để khiến những vì sao trên tường đồng loạt vụt tắt trong một khoảnh khắc.

Thần Toán Tử lảo đảo lùi lại ba bước.

Gương mặt lão trắng bệch, khóe miệng rỉ ra một dòng máu tươi.

Đôi mắt vốn sáng suốt, tinh tường giờ đây trở nên mờ đục, như thể có một lớp màng mỏng đang che phủ.

Lão cúi xuống, nhìn bàn tay mình.

Nó run lên, không phải vì đau, mà vì cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể.

“Lâu chủ.

” Giọng lão khàn đặc.

“Ngươi mất hai tiểu cảnh giới.

” Lâu chủ lạnh lùng:

“Từ Tam phẩm hậu kỳ xuống Tam Phẩm sơ kỳ.

Đó là hình phạt dành cho ngươi.

Thần Toán Tử im lặng.

Lão cảm nhận dòng chân khí trong cơ thể đang hỗn loạn, những kinh mạch vốn thông suốt giờ đây như bị tắc nghẽn.

Cảnh giới tu vi mà lão đã khổ công mấy trăm năm tích lũy, chỉ trong một chưởng đã bị đánh tan.

Nhưng lão không hề oán hận.

Lão chỉ cúi đầu:

“Lão phu.

hiểu.

Lâu chủ quay lưng lại, nhìn ra màn đêm bên ngoài:

“Ngươi sẽ lui về hậu sơn, không được bước chân ra ngoài nửa bước trong vòng ba năm.

Đó là lời giải thích của ta cho Kiếm Tông:

ngươi đã bị trừng phạt, tu vi giảm sút, không còn khả năng can thiệp vào chuyện giang hồ nữa.

Thần Toán Tử khẽ gật đầu, lau vết máu ở khóe miệng.

“Lão phu.

tuân mệnh.

Lão chậm rãi quay người, từng bước một đi về phía cánh cửa đá.

Mỗi bước đi đều nặng nhọc, không phải vì vết thương, mà vì sự suy sụp trong lòng.

Khi cánh cửa sắp khép lại, giọng Lâu chủ vọng ra:

“Thần Toán.

Lão dừng lại.

“Chuyện ngươi nói về Lăng Vô Địch.

là thật chứ?

Thần Toán Tử mỉm cười, dù nụ cười đầy máu:

“Lão phu chưa bao giờ sai trong những dự đoán của mình.

Lâu chủ cứ chờ mà xem.

Cánh cửa đá khép lại, bóng lão khuất dần sau lớp đá dày.

Trong căn phòng tối, Lâu chủ đứng yên hồi lâu.

Rồi hắn ngẩng lên nhìn những vì sao trên vách.

“Lăng Vô Địch.

” Hắn lẩm bẩm:

“Ta đã trả giá bằng hai cảnh giới của Thần Toán để đổi lấy cơ hội cho ngươi.

Đừng để ta thất vọng.

Trên vách đá, một ngôi sao bỗng nhiên sáng rực lên, rồi vụt tắt.

Cùng lúc đó, trong Hắc Ám Lâm.

Lăng Vô Địch đang đỡ Huyết Thủ men theo một con suối nhỏ.

Hắn đột nhiên dừng lại, cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Huyết Thủ run run:

“Sao vậy?

Lăng Vô Địch nhíu mày, nhìn lên bầu trời đen kịt phía trên.

“Không có gì.

Chỉ cảm thấy.

như có ai đó vừa nhắc đến mình.

Huyết Thủ:

“.

*“Tên này thần kinh thật rồi.

”*

Nhưng Lăng Vô Địch không giải thích thêm.

Hắn tiếp tục đỡ Huyết Thủ đi sâu vào rừng, nơi bóng tối càng lúc càng dày đặc.

Phía sau, tiếng bước chân và tiếng quát tháo vẫn vọng tới, nhưng đã xa dần.

Cuộc săn đuổi chỉ mới bắt đầu.

**Hết chương 110.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập