—
Huyết Thủ nằm trong một hang động nhỏ, lưng dựa vào vách đá lạnh lẽo.
Vết thương trên vai đã được băng bó cẩn thận bằng băng vải sạch, nhờ có một ít thuốc trị thương mà Lăng Vô Địch luôn mang theo bên người.
Máu đã ngừng chảy, nhưng cơn đau vẫn âm ỉ, mỗi lần cử động lại nhói lên khiến ông phải nghiến răng.
Ông nhìn ra ngoài cửa hang.
Chỉ thấy màn đêm đen kịt và những tán cây rậm rạp che khuất mọi thứ.
Thỉnh thoảng, một vài tia sáng lân tinh từ đám rêu mục lóe lên rồi tắt, càng làm cho không gian thêm phần quỷ dị.
Những tiếng động từ xa vọng lại:
tiếng thú gầm, tiếng người hét thảm thiết, và cả những âm thanh kỳ lạ khác mà lão không thể nhận ra.
Mỗi lần như vậy, tim lão lại thắt lại.
*“Nhớ ở yên đây.
Đừng ra ngoài, đừng gây tiếng động.
Nếu ta không quay lại trước sáng, lão hãy tự tìm đường sống.
”*
Câu nói của Lăng Vô Địch trước khi đi vẫn văng vẳng bên tai.
Huyết Thủ cười khổ.
Tự tìm đường sống?
Với vết thương này, giữa Hắc Ám Lâm đầy yêu thú, lão mà ra ngoài chẳng khác gì tự nộp mạng.
Lão chỉ còn biết nhắm mắt, cố gắng vận công điều tức, cầu mong cho thằng nhỏ ấy sống sót trở về.
Cách hang động chừng năm dặm, Lăng Vô Địch đang đứng trên một tảng đá lớn, lắng nghe.
Nhờ Hỗn Nguyên Sơ thành, thính lực của hắn đã vượt xa người thường.
Trong màn đêm tĩnh mịch, hắn có thể phân biệt được từng loại âm thanh:
tiếng bước chân nặng nhọc của những kẻ vụng về, tiếng đao kiếm va chạm lẻ tẻ khi ai đó vấp ngã, tiếng chửi thề của kẻ mất kiên nhẫn, và cả tiếng thú gầm xa xa.
Hắn nhắm mắt, hình dung ra trong đầu một tấm bản đồ.
Ba ngày qua, hắn đã đi khắp khu vực này, ghi nhớ từng con đường mòn, từng khe núi, từng dòng suối, và quan trọng nhất – từng hang ổ của yêu thú cấp cao.
Bọn chúng chia làm mười nhóm, mỗi nhóm năm tên.
Nhóm đi đầu đã cách đây không xa, chỉ khoảng hai dặm.
Những nhóm còn lại đang dàn trải, nhưng có vẻ cũng đang tiến về phía trung tâm.
Khóe miệng hắn nhếch lên.
Lý Thiên Cương chắc chắn ở lại phía sau, chỉ huy từ xa.
Hắn không ngu, biết rằng vào rừng đêm rất nguy hiểm nên dùng thuộc hạ dò đường trước.
Nhưng hắn không ngờ rằng, ta cũng đang dùng chính bọn chúng để dò đường cho mình.
Thân ảnh hắn lướt đi như một làn khói, biến mất vào bóng tối.
Nhóm năm người đang di chuyển chậm chạp.
Chúng là những tán tu, được Lý Thiên Cương thuê với giá cao để truy sát Lăng Vô Địch.
Thực lực từ Ngũ phẩm sơ kỳ đến Ngũ phẩm trung kỳ, không có ai thực sự nổi trội.
Nhưng khi kết hợp thành đội ngũ, chúng đủ sức đối phó với bất kỳ cao thủ Ngũ phẩm nào.
Tên cầm đầu, một gã mặt rỗ, lẩm bẩm:
“Mẹ kiếp, cái rừng này tối như mực, biết đường nào mà lần?
Lão tử thề, sau vụ này có cho vàng cũng không thèm vào mấy chỗ quỷ quái này nữa.
Tên đi bên cạnh, gầy nhẳng, cười khảy:
“Ngươi sợ à?
Chỉ là thằng nhóc Ngũ phẩm trung kỳ, bọn ta năm người, còn sợ nó?
“Sợ con mẹ ngươi!
Tao chỉ sợ yêu thú thôi.
Ban nãy nghe thấy tiếng gầm phía đông, chắc con gì đó cấp năm.
“Cấp năm thì cũng như Ngũ phẩm thôi, sợ gì?
Nói thì nói vậy, nhưng cả năm đều căng thẳng, mắt không ngừng đảo quanh.
Bóng tối khiến người ta dễ sinh ảo giác, và những tiếng động lạ từ xa càng làm tăng thêm phần rợn người.
Đột nhiên, một bóng đen lao vụt qua trước mặt, cách chúng chưa đầy năm trượng.
“Ai?
” Năm tên đồng loạt rút binh khí, chân khí vận chuyển, sẵn sàng chiến đấu.
Nhưng không có gì.
Chỉ có tiếng gió rít qua khe đá, và những tán cây lay động.
“Mẹ kiếp.
ma à?
Tên mặt rỗ nuốt nước bọt.
“Im đi!
Có thể là hắn!
Chúng đứng yên, lắng nghe.
Một lúc sau, không có thêm động tĩnh gì.
“Chia nhau ra kiểm tra.
” Tên cầm đầu ra lệnh.
Ba tên tiến về phía trước, hai tên ở lại canh chừng.
Nhưng khi chúng vừa rời khỏi vị trí chưa được mười bước, một bóng đen từ trên cây lao xuống như chim ưng vồ mồi.
*Phập!
Một đường đao xé tan bóng tối, chém thẳng vào cổ tên đi cuối cùng.
Hắn không kịp kêu lên một tiếng, ngã gục xuống, máu phun ra ướt đẫm mặt đất.
Hệ thống lạnh lùng hiện lên trước mắt:
*“Kích sát địch nhân Ngũ phẩm sơ kỳ, thu hoạch 3.
000 điểm sát phạt.
Bốn tên còn lại hoảng hồn quay lại, chỉ kịp thấy một thân ảnh lao vụt vào bụi cây rồi biến mất.
“Là hắn!
Là Lăng Vô Địch!
“Đuổi theo!
Nhưng chúng vừa lao được vài bước, một tiếng gầm vang lên từ phía trước.
Một con Huyết Sí Hổ khổng lồ, bị đánh động bởi tiếng động, từ trong bụi cây lao ra, mắt đỏ rực, móng vuốt sắc nhọn bổ thẳng vào tên đi đầu.
*Rắc!
Đầu tên đó vỡ tan như quả dưa, máu và óc bắn tung tóe.
Hệ thống:
*“Địch nhân Ngũ phẩm trung kỳ bị yêu thú giết, không thu được điểm.
Lăng Vô Địch, đang ẩn mình trong bóng tối cách đó không xa, khẽ chép miệng tiếc rẻ.
Nhưng hắn không dừng lại.
Trong khi ba tên còn lại đang chống trả con Huyết Sí Hổ, hắn lặng lẽ di chuyển, vòng ra phía sau.
Một tên vừa tránh được cú vồ của hổ, lảo đảo lùi lại.
Hắn chưa kịp định thần, một thanh đao đã xuyên qua ngực từ phía sau.
“Ngươi.
Hắn ngã xuống, mắt mở to không tin nổi.
*“Kích sát địch nhân Ngũ phẩm trung kỳ, thu hoạch 4.
Con Huyết Sí Hổ nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn về phía Lăng Vô Địch.
Nó do dự, nhưng rồi bản năng máu tanh khiến nó lao vào tên còn lại, bỏ qua hắn.
Lăng Vô Địch không tham chiến.
Hắn lùi nhanh vào bóng tối, biến mất như chưa từng xuất hiện.
Chỉ trong vòng chưa đầy nén nhang, năm tên truy sát đã chết ba, một bị hổ vồ, một bị hắn giết.
Hai tên còn lại, một đang vật lộn với Huyết Sí Hổ, tên cuối cùng đã bỏ chạy trong hoảng loạn.
Lăng Vô Địch không đuổi theo tên bỏ chạy.
Hắn biết, kẻ đó sẽ chạy về chỗ Lý Thiên Cương, báo tin.
Và đó chính là điều hắn muốn.
Càng nhiều người chết, bọn chúng càng hoang mang.
Càng hoang mang, càng dễ mắc sai lầm.
Hắn nhìn lên bảng điểm:
sau hai mạng, tổng điểm tăng lên 110.
900.
Còn 89.
000 nữa là đủ lên Đại thành.
Nếu may mắn, đêm nay sẽ có.
Phía bìa rừng, Lý Thiên Cương đang ngồi trong một lều tạm, uống trà.
Hắn không vội vào rừng.
Đã có năm mươi tên thuộc hạ, việc gì phải tự mình mạo hiểm?
Đợi chúng tìm ra Lăng Vô Địch, hoặc ít nhất là tiêu hao chân khí của hắn, lúc đó hắn ra tay, một đao kết thúc.
Nhưng đợi mãi, tin tức gửi về ngày càng bất ổn.
Một tên thuộc hạ hớt hải chạy vào:
“Lý.
Lý trưởng lão, không ổn rồi!
Nhóm thứ ba vừa bị tấn công, ba tên chết, một tên mất tích, chỉ còn một tên chạy về!
Lý Thiên Cương đặt chén trà xuống, mắt nheo lại:
“Lăng Vô Địch ra tay?
“Dạ.
hình như là hắn.
Nhưng còn có yêu thú, một con Huyết Sí Hổ cấp năm cũng xuất hiện, giết thêm một tên nữa.
Lý Thiên Cương trầm ngâm.
Yêu thú cấp năm không phải chuyện chơi, nhưng với năm mươi tên, lý ra phải dễ dàng đối phó.
Vậy mà mới vào chưa bao lâu đã tổn thất.
“Truyền lệnh, các nhóm tập trung lại, không được tách rời.
Cứ ba nhóm hợp thành một, đề phòng mai phục.
“Rõ!
Tên thuộc hạ vừa đi, Lý Thiên Cương đứng dậy, nhìn vào màn đêm.
Một cảm giác bất an chợt lướt qua.
Lăng Vô Địch.
ngươi đang chơi trò gì?
Trong rừng, Lăng Vô Địch tiếp tục cuộc săn.
Hắn không tấn công những nhóm đông, chỉ chọn những nhóm nhỏ đã tách ra.
Mỗi lần ra tay, hắn chỉ giết một hoặc hai tên, rồi lập tức biến mất, để lại bóng tối và sự hoang mang.
Đôi khi, hắn cố tình kinh động yêu thú, dẫn chúng về phía đám truy sát.
Yêu thú trong Hắc Ám Lâm vốn hung hãn, bị quấy rầy liền nổi điên tấn công bất cứ thứ gì chuyển động.
Tiếng thét thảm thiết vang lên từ nhiều hướng.
Chỉ trong vòng hai canh giờ, thêm mười hai tên nữa ngã xuống.
Trong số đó, năm tên do Lăng Vô Địch trực tiếp giết, bảy tên chết dưới móng vuốt yêu thú.
Điểm sát phạt của hắn tăng vọt lên 130.
400.
Hắn dừng lại, cảm nhận cơ thể.
Dù chưa tiêu hao nhiều, nhưng liên tục di chuyển và ẩn nấp cũng khiến hắn hơi mệt.
Khoảng hai mươi tên đã chết.
Còn ba mươi, cộng thêm Lý Thiên Cương.
Hắn uống một ngụm nước, rồi nhìn lên bầu trời.
Trời vẫn đen kịt, không một vì sao.
Còn khoảng bốn canh giờ nữa mới sáng.
Đủ để chơi tiếp.
Hắn đứng dậy, chuẩn bị di chuyển, thì đột nhiên một luồng khí tức mạnh mẽ từ xa ập tới.
Đó là Lý Thiên Cương.
Hắn đã vào rừng.
Lăng Vô Địch nheo mắt.
Không phải sợ, mà là tính toán.
Hắn không thể chịu được tổn thất nữa, đành phải tự thân ra tay.
Tốt, vậy thì để ta xem, sau mấy tháng, ngươi tiến bộ được bao nhiêu.
Hắn không tránh né, mà chủ động tiến về phía luồng khí tức đó.
Nhưng trước khi gặp Lý Thiên Cương, hắn còn phải vượt qua ba mươi tên còn lại.
Và hắn biết, bọn chúng giờ đã tập trung thành từng nhóm lớn, không dám tách rời.
Đông hơn thì sao?
Trong bóng tối này, ta mới là thợ săn.
Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, rồi thân ảnh lại lao vút đi, hòa vào màn đêm vô tận.
Phía xa, tiếng thú gầm và tiếng người la hét vẫn vọng lại, như một bản giao hưởng của sự chết chóc.
Và giữa bản giao hưởng ấy, Lăng Vô Địch lặng lẽ di chuyển, từng bước từng bước tiến gần hơn đến cuộc đối đầu cuối cùng.
**Hết chương 111.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập