Kiếm Phong vẫn sừng sững giữa trời mây, nhưng khí thế ngút ngàn năm xưa dường như đã phai nhạt đi ít nhiều.
Những cơn gió lạnh thổi qua đỉnh núi, mang theo hơi ẩm từ những tầng mây trắng đang cuộn xoáy phía xa.
Dưới chân núi, những tán tùng xanh thẫm trải dài bất tận, nhưng trên đỉnh Kiếm Phong, không khí lại nặng nề đến mức người ta có thể cảm nhận được bằng da thịt.
Trong đại điện rộng lớn, mười một vị trưởng lão ngồi thành hai hàng dọc theo chiếc bàn dài bằng gỗ tử đàn, mặt bóng loáng phản chiếu ánh nến leo lét.
Trên những khuôn mặt khắc khổ ấy, ánh lửa hắt lên những đường nét đầy tâm sự.
Và trên hai chiếc ghế cuối cùng, hai khoảng trống vẫn còn đó – trống rỗng, lạnh lẽo, như hai nhát dao cứa vào lòng tự tôn của Kiếm Tông.
Tả sứ và Lý Thiên Cương.
Một người là trụ cột của tông môn, uy danh hiển hách suốt ba mươi năm, kiếm pháp tinh thông, từng chém đầu bao nhiêu cao thủ.
Một người tuy không phải đỉnh cao, nhưng cũng là lão làng trải qua trăm trận, máu trên kiếm chưa bao giờ khô.
Cả hai đều nằm xuống dưới lưỡi đao của một tên tiểu bối chưa đầy ba mươi tuổi.
Lão tổ Kiếm Tông ngồi trên cao, trên chiếc bảo tọa chạm trổ hình rồng phượng.
Đôi mắt đục ngầu của ông nhìn xuống các trưởng lão, nhưng dường như xuyên qua họ để nhìn về một nơi xa xăm nào đó.
Ông đã ngồi đây suốt ba ngày, từ khi tin dữ truyền về, mái tóc bạc như cước rũ xuống, khuôn mặt già nua không biểu lộ cảm xúc.
Nhưng trong lồng ngực, trái tim ông đang quặn thắt từng cơn.
"Vân Tiêu tông.
Lăng gia.
cuối cùng cũng đến ngày này.
"Ông nhắm mắt, hồi tưởng lại ba mươi năm trước, khi những thanh kiếm của Kiếm Tông cùng với Cửu Phái Nhất Bang tràn vào Vân Tiêu tông.
Ông nhớ những tiếng la hét thảm thiết, nhớ những dòng máu chảy thành sông, nhớ ánh mắt cuối cùng của Vân Tiêu chân nhân – cái nhìn vừa thống hận vừa bi ai, như thể đã nhìn thấu tương lai.
Và giờ đây, máu của Vân Tiêu tông đã trở về, trong thân xác một thanh niên mang họ Lăng.
Hắn mang theo oán hận của gia tộc, mang theo di sản của tông môn, và mang theo một sức mạnh đáng sợ mà không ai hiểu nổi.
"Đây là báo ứng sao?"
Ông mở mắt, nhìn quanh đại điện.
Các trưởng lão đều cúi đầu, không ai dám lên tiếng.
Sự im lặng nặng nề như chì, đè nén lồng ngực mỗi người.
Chỉ còn tiếng nến tí tách cháy, và tiếng gió rít bên ngoài.
Cuối cùng, một trưởng lão già nhất, râu tóc bạc phơ, ngồi ở hàng đầu tiên, lên tiếng.
Ông ta là Đại trưởng lão, người có địa vị chỉ sau lão tổ, đã sống hơn hai trăm năm, trải qua bao thăng trầm của Kiếm Tông.
"Lão tổ, "
giọng ông khàn đặc như tiếng đá mài:
"Chúng ta không thể ngồi yên được nữa.
Tả sứ chết, uy danh Kiếm Tông tổn hại.
Nếu không có hành động, e rằng giang hồ sẽ cho rằng chúng ta hèn nhát.
"Lão tổ khẽ gật đầu, mái tóc bạc lay động theo gió lùa từ cửa sổ:
"Ý ngươi là nên báo thù?"
"Báo thù là phải, nhưng không thể manh động."
Đại trưởng lão nói, đôi mắt đục lờ nhưng ẩn chứa tia sáng của người từng trải:
"Lăng Vô Địch tu vi Tứ phẩm trung kỳ, lại có Thiên cấp công pháp.
Tả sứ còn thua, huống chi những người khác trong hàng ngũ Tứ phẩm của chúng ta?
Hiện tại, trong tông môn, ngoài lão tổ ra, ai dám chắc thắng được hắn?"
Một trưởng lão mặt chữ điền, ngồi bên trái, cau mày:
"Chẳng lẽ chúng ta đành chịu thua?
Kiếm Tông từ xưa đến nay chưa từng nuốt trôi nỗi nhục này."
"Không phải chịu thua."
Đại trưởng lão lắc đầu:
"Mà phải tìm cách.
Tả sứ và Lý trưởng lão chết vì chủ quan, vì đánh giá thấp đối thủ.
Nếu chúng ta sai thêm người đi, chỉ tổ thêm tổn thất.
"Lão tổ nhìn Đại trưởng lão, ánh mắt có chút mong đợi:
"Ngươi có kế sách gì?"
Đại trưởng lão trầm ngâm một lát, rồi chậm rãi nói:
"Lão tổ, theo tôi, chúng ta nên cầu viện."
"Cầu viện?"
Mấy trưởng lão đồng thanh, ngạc nhiên.
"Cầu ai?"
Trưởng lão mặt chữ điền nhíu mày:
"Giang hồ này, ai dám đứng ra chống lại Lăng Vô Địch bây giờ?"
Đại trưởng lão nhìn thẳng vào lão tổ, giọng trầm trọng:
"Thiếu Lâm và Võ Đang.
"Căn phòng bỗng chìm trong im lặng.
Những ánh mắt đổ dồn về phía Đại trưởng lão, vừa ngạc nhiên vừa suy tư.
"Thiếu Lâm, Võ Đang từ trước đến nay vẫn giữ trung lập."
Một trưởng lão khác lên tiếng:
"Họ sẽ không nhúng tay vào chuyện này đâu.
"Đại trưởng lão mỉm cười, nụ cười của kẻ đã tính trước mọi đường:
"Trung lập?
Các ngươi nghĩ Thiếu Lâm, Võ Đang thực sự trong sạch sao?
Họ tồn tại hơn nghìn năm, làm sao có thể trong sạch nếu chỉ đứng ngoài?
Họ chỉ không công khai nhúng tay thôi.
Nhưng sau lưng, họ luôn theo dõi và sẵn sàng hành động khi cần.
"Ông ta ngừng lại, nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh từ lâu, rồi tiếp:
"Lăng Vô Địch có liên quan đến Vân Tiêu tông.
Năm xưa Vân Tiêu tông từng nhiều lần khiêu khích Thiếu Lâm và Võ Đang, suýt đẩy hai phái vào cảnh khốn cùng.
Mối thù đó, họ không thể quên.
Chỉ là họ không nói ra thôi.
"Lão tổ gật đầu chậm rãi:
"Ngươi nói có lý.
Nhưng làm sao để họ ra mặt?"
"Không cần họ ra mặt công khai."
Đại trưởng lão nói:
"Chỉ cần họ âm thầm phối hợp.
Cử người theo dõi Lăng Vô Địch, tìm hiểu điểm yếu của hắn.
Và nếu có cơ hội, cùng chúng ta ra tay, tiêu diệt hắn từ trong bóng tối.
Như vậy, danh tiếng của họ vẫn giữ được, mà mối họa cũng được trừ.
"Các trưởng lão bắt đầu xôn xao bàn tán.
Nhiều người gật gù tán thành.
Lão tổ trầm ngâm hồi lâu, rồi khẽ gật đầu:
"Được.
Cử người đi Thiếu Lâm và Võ Đang.
Mang theo lễ vật hậu hĩnh, trình bày rõ sự việc.
Nhưng nhớ, phải khôn khéo.
Đừng để họ nghĩ rằng Kiếm Tông đang cầu xin.
"Ông ngừng lại, mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang cuộn xoáy:
"Nếu Thiếu Lâm, Võ Đang chịu phối hợp, dù chỉ là âm thầm, cũng đủ tạo áp lực lên Lăng Vô Địch.
Hắn dám đối đầu với Kiếm Tông, nhưng dám đối đầu với cả hai đại phái không?"
Các trưởng lão đồng thanh:
"Vâng!
"—
Ba ngày sau, trên con đường mòn dẫn lên chùa Thiếu Lâm.
Một người đàn ông trung niên mặc trường bào xanh, cưỡi ngựa chậm rãi tiến lên núi.
Phía sau hắn là hai đệ tử khiêng một hòm gỗ lớn, bên trong chất đầy vàng bạc châu báu – lễ vật của Kiếm Tông gửi đến Thiếu Lâm.
Người đàn ông đó là Vương trưởng lão, một trong những người khéo ăn nói nhất Kiếm Tông.
Hắn được cử đi sứ Thiếu Lâm, mang theo hy vọng lay chuyển được Phương chượng Huệ Năng.
Núi Tung Sơn hùng vĩ, mây mù bao phủ quanh năm.
Càng lên cao, không khí càng lạnh, càng tĩnh mịch.
Những tán tùng cổ thụ hai bên đường như những vị hộ pháp trầm mặc, đứng nhìn kẻ lạ mặt đi qua.
Tiếng chuông chùa vọng ra từ xa, từng hồi từng hồi, như nhắc nhở con người về sự vô thường của thế gian, về những ân oán sẽ tan theo mây khói.
Vương trưởng lão vừa đi vừa suy nghĩ về cách thuyết phục.
Hắn biết Thiếu Lâm nổi tiếng trung lập, nhưng hắn cũng biết, không ai có thể trung lập hoàn toàn.
Ai cũng có lợi ích, ai cũng có mối lo.
Chỉ cần chạm đúng vào nỗi lo của họ, họ sẽ hành động.
Đến trước cổng chùa, Vương trưởng lão xuống ngựa, chắp tay vái dài:
"Kiếm Tông Vương Mậu, xin cầu kiến Phương chượng đại sư.
"Cổng chùa từ từ mở ra, một tiểu tăng đầu cạo nhẵn bóng, mặc áo nâu sồng, bước ra đón.
Hắn nhìn Vương trưởng lão với ánh mắt vô hồn, rồi cất giọng đều đều:
"Thi khách mời theo tôi.
"Vương trưởng lão đi theo tiểu tăng qua những hành lang dài, qua những sân gạch rêu phong, qua những tượng Phật bằng đá đứng im lìm dưới bóng cây cổ thụ.
Mùi trầm thơm ngát tỏa ra từ các điện thờ, hòa lẫn với hương hoa sen từ hồ nước trong chùa, tạo nên một không gian thanh tịnh đến lạ lùng.
Cuối cùng, họ dừng lại trước một thiền phòng nhỏ nằm khuất sau vườn tháp.
Tiểu tăng cúi đầu:
"Phương chượng đang ở bên trong.
Thi khách tự vào.
"Vương trưởng lão đẩy cửa bước vào.
Thiền phòng đơn sơ, chỉ có một bồ đoàn, một chiếc bàn gỗ mộc, một lư hương đồng đang tỏa khói nghi ngút, và vài bộ kinh Phật xếp ngay ngắn trên kệ.
Ánh sáng từ cửa sổ nhỏ hắt vào, chiếu lên bức tượng Phật Thích Ca bằng gỗ sơn son thiếp vàng, tạo nên một vầng hào quang mờ ảo.
Phương chượng Huệ Năng ngồi trên bồ đoàn, mắt nhắm, tay lần chuỗi.
Ông không động đậy, không thở mạnh, như thể đã hòa vào tĩnh lặng của căn phòng, của ngôi chùa, của cả ngọn núi.
Vương trưởng lão đứng chờ, không dám lên tiếng.
Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình từ vị Phương chượng này, dù ông ta chẳng hề nhìn mình, chẳng hề động đậy.
Một lúc lâu sau, Huệ Năng mới mở mắt.
Đôi mắt ông hiền từ mà thâm sâu, như nhìn thấu mọi sự đời, nhưng cũng như không nhìn thấy gì cả.
Ông khẽ chắp tay:
"A di đà Phật.
Vương thiên tôn đến đây, có việc chi?"
Vương trưởng lão cung kính vái chào, rồi trình bày sự việc.
Hắn kể về cái chết của Tả sứ và Lý Thiên Cương, về Lăng Vô Địch – hậu nhân Lăng gia, kẻ có liên quan đến Vân Tiêu tông.
Hắn nhấn mạnh sự tàn ác của Lăng Vô Địch, khẳng định hắn là mối họa cho toàn võ lâm, là kẻ sẽ gieo rắc máu tanh khắp giang hồ.
Hắn nhắc lại những hiềm khích giữa Vân Tiêu tông và Thiếu Lâm năm xưa, mong Phương chượng ra mặt, ít nhất là lên tiếng ủng hộ Kiếm Tông.
Nói xong, hắn ra hiệu cho đệ tử mang hòm lễ vật vào, mở nắp, để lộ những thỏi vàng sáng lấp lánh dưới ánh nến.
Vàng được đúc thành thoi, mỗi thoi đều có in hình rồng bay – biểu tượng của Kiếm Tông.
"Đây là chút tâm ý của Kiếm Tông, kính biếu Phương chượng và chư vị đại sư, để tỏ lòng thành.
"Huệ Năng nhìn hòm vàng, rồi nhìn Vương trưởng lão.
Đôi mắt ông vẫn hiền từ, nhưng ẩn sâu là một tia sáng khó đoán – không phải tham lam, không phải từ chối, mà là một thứ gì đó xa xăm hơn.
"Vương thiên tôn, "
ông chậm rãi lên tiếng, giọng trầm ấm như tiếng chuông chùa, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp:
"Ngươi nói Lăng thí chủ giết người của Kiếm Tông.
Nhưng ta nghe nói, là Kiếm Tông treo thưởng truy sát hắn trước, đúng không?"
Vương trưởng lão cứng họng.
Hắn không ngờ Phương chượng lại biết rõ sự việc đến thế.
Huệ Năng tiếp, giọng vẫn đều đều:
"Lăng thí chủ xuất thân từ Lăng gia, gia tộc bị diệt năm xưa.
Hắn tu luyện thần tốc, tìm hiểu chân tướng, đó là việc đương nhiên.
Kiếm Tông có liên quan đến vụ án đó, nên hắn tìm đến, cũng là lẽ thường.
Nói cho cùng, là ân oán giữa hai bên.
Thiếu Lâm không thể vì một bên mà ra tay chống lại bên kia.
"Vương trưởng lão vội nói:
"Đại sư, nhưng hắn có liên quan đến Vân Tiêu tông!
Năm xưa Vân Tiêu tông từng.
"Huệ Năng giơ tay ngắt lời.
Động tác nhẹ nhàng, nhưng lại mang một uy lực vô hình khiến Vương trưởng lão im bặt.
"Vân Tiêu tông đã diệt vong từ lâu.
Những ân oán năm xưa, bần tăng đã buông bỏ.
Người tu hành chúng tôi, chỉ muốn hướng Phật, không muốn vướng vào thị phi.
Nếu Lăng thí chủ có đến Thiếu Lâm, chúng tôi sẽ tiếp đón như khách.
Nếu hắn gây hấn, chúng tôi sẽ tự xử lý.
Chứ không thể vì các ngươi mà ra tay trước.
"Ông đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra núi rừng xa xăm.
Những tán tùng trải dài bất tận, mây mù cuộn xoáy, tạo nên một bức tranh vừa hùng vĩ vừa huyền ảo.
"Hơn nữa, Vương thiên tôn có biết, vì sao Thiếu Lâm tồn tại được hơn nghìn năm không?"
Vương trưởng lão lắc đầu.
"Vì chúng tôi không tham dự vào tranh đấu giang hồ."
Huệ Năng quay lại, ánh mắt sâu thẳm như vực sâu:
"Chúng tôi chỉ đứng ngoài quan sát.
Ai đúng ai sai, ai thắng ai thua, đều là nghiệp của họ.
Thiếu Lâm không cứu ai, cũng không hại ai.
Chỉ có như vậy mới giữ được đạo trường lâu dài.
"Ông nhìn hòm vàng, khẽ lắc đầu:
"Xin Vương thiên tôn mang những thứ này về.
Thiếu Lâm không nhận lễ vật của ai cả.
A di đà Phật.
"Vương trưởng lão biết không thể lay chuyển, đành cáo lui.
Nhưng khi hắn bước ra khỏi thiền phòng, trong lòng vừa thất vọng vừa có một tia hy vọng mơ hồ.
"Lão hòa thượng này.
có thật là từ chối không?"
—
Ngay khi cánh cửa thiền phòng khép lại, bóng dáng Vương trưởng lão khuất dần sau những hành lang dài, một bóng người từ phía sau tấm bình phong bước ra.
Đó là một lão tăng gầy gò, da bọc xương, mặc chiếc áo cà sa vá chằng vá đụp đến nỗi không còn nhìn ra màu sắc nguyên thủy.
Nhưng đôi mắt ông ta sáng như sao, sáng đến mức có thể xuyên thủng màn đêm dày đặc nhất.
Ông ta là Thủ Tọa La Hán đường – người nắm giữ lực lượng chiến đấu mạnh nhất của Thiếu Lâm, một trong những cao thủ đáng sợ nhất mà giang hồ chưa từng biết mặt.
"Sư huynh, "
lão tăng lên tiếng, giọng khàn đặc như tiếng vạc kêu trong đêm:
"Ngươi thực sự định để yên?"
Huệ Năng không quay lại, giọng vẫn thản nhiên:
"Sư đệ nghĩ sao?"
"Lăng Vô Địch là tàn dư của Vân Tiêu tông."
Lão tăng bước tới, đứng bên cạnh Huệ Năng, cùng nhìn ra núi rừng xa xăm:
"Vân Tiêu tông năm xưa suýt hủy diệt Thiếu Lâm chúng ta.
Nếu để hắn lớn mạnh, e rằng sẽ là mối họa.
"Huệ Năng im lặng hồi lâu.
Gió từ cửa sổ thổi vào, làm lay động chòm râu bạc của ông.
"Ta biết."
Cuối cùng ông nói, giọng trầm xuống:
"Nhưng không thể ra mặt công khai.
Giang hồ đang nhìn vào chúng ta.
Nếu Thiếu Lâm công khai tham chiến, danh tiếng nghìn năm sẽ tổn hại.
Người ta sẽ nói Thiếu Lâm cũng như bao kẻ phàm phu khác, chỉ biết tranh giành hơn thua.
"Lão tăng gật đầu, đôi mắt sáng quắc:
"Vậy ý sư huynh là.
"Huệ Năng quay lại, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm, khác hẳn vẻ hiền từ khi nãy:
"Phái người âm thầm theo dõi hắn.
Tìm hiểu tung tích, thực lực, điểm yếu.
Đồng thời, liên hệ với Kiếm Tông và Cửu Phái Nhất Bang.
Thiết lập một mặt trận ngầm.
"Ông ngừng lại, giọng trầm xuống, lạnh lẽo:
"Nếu có cơ hội, phối hợp với họ, tiêu diệt hắn từ trong bóng tối.
Không để lại dấu vết, không để giang hồ biết Thiếu Lâm nhúng tay.
Hắn sẽ chỉ là một cái xác vô danh trong rừng sâu, và câu chuyện sẽ kết thúc.
"Lão tăng mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo như băng:
"Ta đã chờ câu này từ lâu.
Từ khi hay tin Vân Tiêu tông có tàn dư, ta đã chuẩn bị."
"Phái Không Tính đi."
Huệ Năng nói:
"Hắn là cao thủ ẩn thân bậc nhất Thiếu Lâm, chưa từng lộ diện trước giang hồ.
Tu vi của hắn là Tứ phẩm hậu kỳ, lại tinh thông khinh công và ẩn nấp.
Hắn sẽ làm được.
"Lão tăng khẽ cúi đầu:
"Ta sẽ báo với Không Tính ngay lập tức.
"Hắn quay người, bước ra cửa.
Nhưng trước khi khuất dạng sau cánh cửa, hắn ngoái lại:
"Còn Kiếm Tông và Cửu Phái Nhất Bang?"
"Để ta lo."
"Ta sẽ cho người liên lạc với họ.
Một mặt trận ngầm cần có sự phối hợp nhịp nhàng.
Không thể để xảy ra sai sót.
"Lão tăng gật đầu, rồi biến mất như một làn khói.
Huệ Năng đứng lại bên cửa sổ, nhìn ra núi rừng xa xăm.
Trên môi ông, một nụ cười nhạt hiện ra – nụ cười của kẻ đã an bài tất cả.
Thiếu Lâm không làm gì sai.
Chỉ là trừ hại cho giang hồ thôi.
Phật Tổ sẽ tha thứ cho con.
"Ông chắp tay, niệm một câu kinh, rồi quay trở lại bồ đoàn, tiếp tục công việc dang dở.
Nhưng trong lòng ông, một ý nghĩ vẫn còn đó:
"Lăng Vô Địch.
ngươi rốt cuộc là ai?
Mà khiến cả Thiếu Lâm phải động đến?"
Cùng lúc đó, tại Võ Đang sơn.
Con đường lên núi quanh co uốn lượn giữa những tán tùng xanh ngắt.
Mây mù bao phủ quanh năm, khiến Võ Đang tự như ẩn như hiện giữa chốn bồng lai tiên cảnh.
Thỉnh thoảng, tiếng hạc vọng ra từ xa, trong trẻo và cao vút, như tiếng nhạc trời.
Sứ giả của Kiếm Tông là Lý trưởng lão – một người từng có quan hệ tốt với Võ Đang.
Hắn hy vọng nhờ mối quan hệ cũ, có thể thuyết phục được Chưởng môn Huyền Trinh.
Hắn đi qua tam quan, qua những sân gạch lát đá xanh rêu phong, qua những điện thờ uy nghiêm với tượng Tam Thanh cao lớn.
Các đạo sĩ đi qua đều cúi chào hắn, nhưng ánh mắt họ lạnh lùng và dè dặt.
Trong chính điện, Huyền Trinh đạo trưởng ngồi trên bồ đoàn, trước mặt là một lò trầm tỏa khói nghi ngút.
Ông mặc đạo bào xám, râu dài trước ngực, đôi mắt sáng như sao.
Xung quanh ông là vài vị trưởng lão cao cấp, ngồi xếp bằng, im lặng như tượng.
Lý trưởng lão cung kính vái chào, rồi trình bày sự việc.
Hắn kể về cái chết của Tả sứ và Lý Thiên Cương, về Lăng Vô Địch, về Vân Tiêu tông.
Hắn nhấn mạnh rằng Lăng Vô Địch tu luyện thần tốc, rất có thể đã học được tà công, là mối họa cho võ lâm.
Hắn mong Võ Đang ra mặt, cùng Kiếm Tông đối phó.
Nói xong, hắn đặt lên bàn một chiếc hộp nhỏ bằng ngọc, bên trong là một viên linh đơn quý giá – bảo vật của Kiếm Tông.
Huyền Trinh đạo trưởng ngồi nghe, thỉnh thoảng gật đầu, nhưng không nói gì.
Đến khi Lý trưởng lão nói xong, ông mới lên tiếng, giọng ôn tồn nhưng ẩn chứa uy lực:
"Lý thiên tôn, ngươi và ta cũng có chút giao tình cũ.
Nhưng chuyện này, Võ Đang không thể giúp.
"Lý trưởng lão ngạc nhiên:
"Đạo trưởng, vì sao?"
Huyền Trinh mỉm cười, nụ cười của người đã nhìn thấu hư thực, đã trải qua bao thăng trầm của thế sự:
"Lý thiên tôn, ngươi nói Lăng Vô Địch học tà công, nhưng có bằng chứng không?
Hắn tu luyện nhanh, đó là thiên phú của hắn.
Thiên hạ rộng lớn, thiên tài xuất hiện như mây, có gì lạ?"
Lý trưởng lão ấp úng:
"Nhưng.
nhưng hắn là hậu nhân Lăng gia, lại có liên quan đến Vân Tiêu tông.
"Huyền Trinh tiếp, giọng vẫn đều đều:
"Ngươi nói hắn là mối họa, nhưng hắn có giết ai ngoài Kiếm Tông không?
Có quấy nhiễu dân chúng không?
Có gây hấn với môn phái nào khác không?"
"Chưa.
chưa có."
"Vậy thì Võ Đang lấy cớ gì để ra tay?"
Huyền Trinh khẽ lắc đầu, chòm râu dài lay động:
"Lý thiên tôn, thực lòng mà nói, chuyện này là do Kiếm Tông gây ra trước.
Các ngươi treo thưởng truy sát hắn, hắn phản kháng, giết người của các ngươi.
Đó là lẽ thường.
Nếu hắn yếu, hắn chết.
Nhưng hắn mạnh, nên các ngươi chết.
Có gì đáng nói?"
Lý trưởng lão đỏ mặt tía tai, nhưng không dám cãi.
Huyền Trinh nói đúng, sự thật thì khó nghe.
Huyền Trinh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mây mù đang cuộn xoáy, tạo nên những hình thù kỳ ảo:
"Võ Đang từ trước đến nay giữ trung lập.
Chúng tôi không tham dự vào tranh đấu giang hồ, chỉ lo tu luyện và bảo vệ dân chúng.
Lăng Vô Địch chưa làm gì đến Võ Đang, chúng tôi không thể ra tay.
"Ông ngừng lại, rồi nói thêm, giọng trầm hơn, như một lời cảnh báo:
"Nhưng ta khuyên các ngươi một câu.
Lăng Vô Địch này không đơn giản.
Hắn không chỉ là một tên tán tu may mắn.
Hắn có khí vận, có căn cơ.
Càng đánh, hắn càng mạnh.
Nếu các ngươi tiếp tục truy sát, chỉ tổ nuôi lớn hắn thêm.
"Lý trưởng lão ngẩn người:
"Đạo trưởng nói vậy là có ý gì?"
Huyền Trinh không trả lời thẳng.
Ông chỉ nhìn vào mắt Lý trưởng lão, ánh mắt thâm sâu khó lường:
"Có những kẻ sinh ra là để thay đổi thời thế.
Ta đã sống hơn trăm năm, từng thấy vài người như vậy.
Họ hoặc thành bá chủ, hoặc thành ma đầu, hoặc.
thành anh hùng.
Lăng Vô Địch thuộc loại nào, ta chưa biết.
Nhưng ta biết, Kiếm Tông các ngươi đang tự đào hố chôn mình.
"Ông đứng dậy, kết thúc cuộc nói chuyện:
"Lý thiên tôn, mời về.
Nói với lão tổ Kiếm Tông của các ngươi, hãy nghĩ lại.
Đừng vì hận thù mà làm liên lụy đến cả tông môn.
Võ Đang sẽ không giúp, nhưng cũng sẽ không cản.
Các ngươi tự quyết định.
"Lý trưởng lão đứng dậy, vái chào rồi lui ra, lòng nặng trĩu.
Nhưng khi hắn vừa khuất dạng sau cánh cửa, Huyền Trinh đạo trưởng lập tức có hành động.
Ông gõ nhẹ vào chiếc chuông đồng nhỏ đặt bên cạnh.
Một tiếng ngân vang lên, trong trẻo, lan tỏa khắp chính điện.
Một đạo sĩ trẻ bước vào, quỳ xuống:
"Sư phụ.
"Huyền Trinh nhìn ra cửa sổ, nơi mây mù vẫn đang cuộn xoáy:
"Gọi Vân Phong đến đây.
"Vài phút sau, một trung niên đạo sĩ bước vào.
Người này mặc đạo bào xanh nhạt, lưng đeo trường kiếm, khí tức ẩn hiện như có như không.
Hắn bước đi không một tiếng động, như thể đang lướt trên mặt đất.
Đôi mắt hắn sâu thẳm, ánh nhìn xuyên thấu mọi vật.
Đó là Vân Phong, đệ tử thân truyền của Huyền Trinh, cao thủ ẩn thân bậc nhất Võ Đang, tu vi Tứ phẩm trung kỳ đỉnh phong, chưa từng lộ diện trước giang hồ.
"Sư phụ gọi con?"
Huyền Trinh gật đầu:
"Vân Phong, con có biết Lăng Vô Địch?"
Vân Phong lắc đầu:
"Con chỉ nghe danh.
Một tán tu trẻ tuổi, vừa giết Tả sứ Kiếm Tông và Lý Thiên Cương, tu vi Tứ phẩm trung kỳ, sở hữu Thiên cấp công pháp."
"Giờ con sẽ biết hắn tận mắt."
Huyền Trinh đứng dậy, bước đến bên Vân Phong.
Ông đặt tay lên vai hắn, giọng trầm:
"Con hãy đến Hắc Ám Lâm, tìm kiếm tung tích Lăng Vô Địch.
Quan sát hắn, tìm hiểu thực lực, điểm yếu của hắn.
Nhưng không được hành động, chỉ quan sát.
"Vân Phong ngạc nhiên:
"Sư phụ, chúng ta không giúp Kiếm Tông sao?
Con tưởng sư phụ vừa từ chối họ.
"Huyền Trinh mỉm cười, nụ cười khó đoán của kẻ đã nhìn thấu thế cuộc:
"Giúp?
Không.
Nhưng cũng không thể để mặc.
Lăng Vô Địch này quá đặc biệt.
Hắn có thể là phúc, cũng có thể là họa.
Ta cần biết hắn là loại người nào, trước khi quyết định nên đứng ở đâu.
"Ông ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Vân Phong, ánh mắt sắc lẹm:
"Nếu hắn là mối họa thực sự, ta sẽ không ngần ngại kết hợp với Kiếm Tông, với Thiếu Lâm, với bất kỳ ai, để tiêu diệt hắn.
Nhưng phải chắc chắn.
"Vân Phong cúi đầu:
"Con hiểu.
Con sẽ đi ngay.
"Hắn quay người, bước ra ngoài, rồi biến mất trong màn mây như một làn khói.
Huyền Trinh đứng lại bên cửa sổ, nhìn theo.
Trong lòng ông, một ý nghĩ đang hình thành:
"Thiên hạ sắp đại loạn.
Võ Đang phải có vị trí của mình.
Không thể đứng ngoài, cũng không thể lao vào quá sớm.
Phải chờ thời cơ.
"Ông nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đen đang cuộn xoáy, báo hiệu một cơn bão sắp đến.
Cùng lúc đó, trên đường về Kiếm Tông, Vương trưởng lão và Lý trưởng lão gặp nhau tại một trạm dịch nhỏ bên đường.
Trạm dịch là một quán trọ tồi tàn, mái tranh vách đất, nằm giữa cánh đồng hoang vắng.
Gió thổi qua những bụi lau khô xào xạc, tạo nên âm thanh não nùng.
Cả hai ngồi trong một góc tối, trước mặt là ấm trà nóng bốc khói.
Gương mặt họ đầy thất vọng.
"Thiếu Lâm từ chối."
Vương trưởng lão nói, giọng nặng nề:
"Lão hòa thượng đó nói toàn những lời đạo đức giả."
"Võ Đang cũng vậy."
Lý trưởng lão thở dài:
"Huyền Trinh bảo chúng ta tự giải quyết, đừng kéo họ vào.
"Họ nhìn nhau, cùng thở dài.
Công sức ba ngày đường, lễ vật quý giá, tất cả đều vô ích.
Nhưng đột nhiên, một bóng đen lướt qua cửa sổ, rồi một mảnh giấy nhỏ bay vào, cắm phập lên cột gỗ bên cạnh.
Cả hai giật mình, rút kiếm định đuổi theo, nhưng bóng đen đã biến mất trong màn đêm.
Vương trưởng lão rút mảnh giấy ra, đọc.
Mắt hắn sáng dần.
"Có người từ Thiếu Lâm liên lạc."
Hắn nói, giọng run run vì phấn khích:
"Họ nói, Thiếu Lâm không thể ra mặt công khai, nhưng sẽ âm thầm phối hợp.
Họ đã cử người đi theo dõi Lăng Vô Địch.
Và họ đề nghị chúng ta cùng hợp tác, thiết lập một mặt trận ngầm.
"Lý trưởng lão mừng rỡ, nhưng rồi lại cau mày:
"Nhưng Võ Đang.
"Chưa dứt lời, một mảnh giấy khác lại bay vào, cắm phập bên cạnh mảnh thứ nhất.
Lý trưởng lão vội vàng đọc, rồi mỉm cười:
"Võ Đang cũng vậy!
Họ nói sẽ cử người quan sát, và nếu cần, sẽ sẵn sàng hành động.
"Cả hai nhìn nhau, nụ cười nở trên môi.
Như vậy, dù công khai từ chối, nhưng Thiếu Lâm và Võ Đang đều đã ngầm đồng ý.
Lăng Vô Địch sẽ phải đối mặt với không chỉ Kiếm Tông, mà còn với mạng lưới ngầm của hai đại phái lớn nhất võ lâm.
Vương trưởng lão gấp mảnh giấy, nhét vào ngực áo:
"Phải về báo với lão tổ ngay.
Một mặt trận ngầm đang được hình thành.
"Lý trưởng lão gật đầu:
"Lăng Vô Địch, dù có mạnh đến mấy, cũng không thể địch lại cả ba thế lực.
"Họ thanh toán tiền trà, lên ngựa, phóng thẳng về Kiếm Tông.
Màn đêm buông xuống, bao trùm lên cánh đồng hoang vắng.
Trên bầu trời, những đám mây đen cuộn xoáy, che khuất cả ánh sao.
Và Lăng Vô Địch, lúc này vẫn đang say sưa săn yêu thú trong Hắc Ám Lâm, chưa hề hay biết.
Trong khu rừng tối, Lăng Vô Địch vừa kết thúc một con yêu thú cấp năm.
Hắn đứng trên xác con mãnh thú, Phong Lôi Đao trong tay vẫn còn nhỏ máu.
Máu yêu thú nóng hổi, bốc hơi trong không khí lạnh, tạo nên một mùi hăng hắc đặc trưng.
Hắn nhìn bảng điểm hiện ra trước mắt:
171.
200.
Chỉ còn 28.
800 nữa là đủ để đưa Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết lên Đại thành.
Khi đó, hắn sẽ mạnh hơn gấp bội.
Hắn thu đao, định bước tiếp, thì đột nhiên một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng.
Cảm giác đó rất khẽ, rất mong manh, nhưng với hắn, nó rõ ràng như một tiếng chuông báo động.
Hắn dừng lại, đứng yên, lắng nghe.
Tiếng gió rít qua khe đá.
Tiếng lá khô xào xạc.
Tiếng thú rừng gầm xa xa.
Nhưng trong những âm thanh ấy, có một thứ gì đó không bình thường.
Một nhịp thở quá đều, một bước chân quá nhẹ, một sự hiện diện quá mờ nhạt.
"Có ai đó.
đang theo dõi.
"Hắn không quay đầu, không tỏ ra phát hiện.
Hắn chỉ hơi nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo.
"Đến thì đến.
Ta cũng muốn xem, lần này là ai.
"Hắn tiếp tục bước đi, nhưng trong lòng đã cảnh giác cao độ.
Phía sau hắn, trên một ngọn cây cao cách đó vài trăm trượng, một bóng đen lặng lẽ quan sát.
Bóng đen đó mặc y phục màu đen tuyền, hòa lẫn vào màn đêm, không ai có thể phát hiện.
Hắn là Không Tính, cao thủ ẩn thân của Thiếu Lâm.
Trên một hướng khác, cách đó không xa, một đạo sĩ trung niên cũng đang ẩn mình trong bóng tối, mắt nhìn theo Lăng Vô Địch.
Hắn là Vân Phong, cao thủ của Võ Đang.
Cả hai đều đến từ những thế lực lớn nhất võ lâm, đều nhận nhiệm vụ theo dõi Lăng Vô Địch.
Và cả hai đều không biết sự hiện diện của nhau.
Lăng Vô Địch bước đi trong đêm, mắt nhìn thẳng, nhưng tai vẫn lắng nghe từng chuyển động xung quanh.
Hắn biết, cuộc săn sắp bước vào giai đoạn mới.
Và hắn đã sẵn sàng.
Hết chương 114.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập