Chương 115: Các Phương Quan Sát - Lăng Vô Địch Tiếp Tục Ẩn Tu

Hắc Ám Lâm sau những ngày đẫm máu dần lấy lại vẻ tĩnh lặng vốn có.

Những xác người đã được thú rừng dọn dẹp gần hết, chỉ còn lại vài mảnh xương trắng lốm đốm dưới tán cây.

Mùi máu tanh tan biến theo những cơn mưa đêm, nhường chỗ cho hương đất ẩm và lá mục quen thuộc.

Bầy sói và linh cẩu đã rút lui về hang ổ, chỉ còn thỉnh thoảng một tiếng gầm xa xa vọng lại từ sâu trong rừng.

Nhưng sự yên tĩnh ấy chỉ là bề ngoài.

Trên những ngọn cây cao, dưới những tảng đá rêu phong, trong những bụi cây rậm rạp, có những con mắt đang mở to, dõi theo từng bước chân của một người.

Lăng Vô Địch.

Hắn vẫn ở đây, ngày ngày săn yêu thú, ngày ngày tích lũy điểm sát phạt.

Vết thương trên vai đã lành hẳn, chỉ còn một vết sẹo mờ nhạt dưới lớp áo.

Cơ thể hắn như một cỗ máy hoàn hảo, mỗi động tác đều chính xác, mỗi đường đao đều tối ưu.

Hắn biết mình đang bị theo dõi.

Cảm giác đó đã xuất hiện từ năm ngày trước, ngay sau khi hắn giết Tả sứ và Lý Thiên Cương.

Lúc đầu chỉ là một thoáng mơ hồ, nhưng càng ngày càng rõ rệt.

Với thực lực Tứ phẩm trung kỳ và Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết Sơ thành, ngũ quan của hắn nhạy bén hơn người thường gấp bội.

Hắn có thể cảm nhận được hai luồng khí tức khác nhau, một âm u lạnh lẽo như bóng đêm, một thanh thoát nhẹ nhàng như làn khói.

“Thiếu Lâm và Võ Đang.

” Hắn nghĩ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

“Cuối cùng cũng nhúng tay vào.

Nhưng hắn không quan tâm.

Họ muốn theo dõi thì cứ theo dõi.

Hắn vẫn làm việc của mình.

Trên một ngọn cây cổ thụ cao vút, Không Tính ngồi xếp bằng trên một cành cây lớn, thân hình gầy gò gần như hòa lẫn vào bóng tối.

Chiếc áo cà sa vá chằng vá đụp của hắn không một màu sắc, không một đường nét nổi bật, như thể hắn là một phần của cái cây, của màn đêm.

Hắn đã theo dõi Lăng Vô Địch năm ngày, và mỗi ngày lại thêm kinh ngạc.

Tên thanh niên này săn yêu thú như thể đó là một nghệ thuật.

Mỗi đường đao đều uyển chuyển, mỗi bước di chuyển đều hợp lý, mỗi lần ra tay đều không lãng phí một tia chân khí nào.

Hắn không chỉ mạnh, mà còn hiệu quả.

“Đao pháp của hắn.

” Không Tính lẩm bẩm, mắt nheo lại.

“Không phải đao pháp thông thường.

Nó có một thứ mà ta gọi là.

đao ý.

Một tên trẻ tuổi như vậy mà đã lĩnh hội được đao ý, thật khó tin.

Hắn rút từ trong tay áo ra một cuốn sổ nhỏ, viết nắn nót:

“Ngày thứ năm theo dõi.

Lăng Vô Địch tiếp tục săn yêu thú.

Hắn giết bốn con cấp năm chỉ trong nửa ngày.

Đao pháp đã đạt đến cảnh giới đao ý.

Chân khí hùng hậu, tinh thuần, rõ ràng là Thiên cấp công pháp.

Hắn có vẻ đang tích lũy thứ gì đó – có thể là điểm số, có thể là nội lực, không rõ.

Hắn ngừng bút, nhìn theo bóng Lăng Vô Địch đang khuất dần sau những tán cây.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn:

“Nếu tên này là kẻ thù, Thiếu Lâm sẽ phải trả giá đắt.

Cách đó không xa, trên một tảng đá lớn phủ đầy rêu xanh, Vân Phong cũng đang quan sát.

Hắn không dùng sổ giấy, mà dùng một miếng ngọc giản – bảo vật của Võ Đang có thể ghi lại hình ảnh và âm thanh.

Miếng ngọc giản lơ lửng trước mặt hắn, ánh sáng nhạt nhòa phản chiếu từng động tác của Lăng Vô Địch.

Vân Phong vốn là người ít nói, nhưng trong lòng hắn đang dậy sóng.

Hắn tu luyện hơn bốn mươi năm, từ nhỏ đã được xem là thiên tài của Võ Đang.

Nhưng đứng trước Lăng Vô Địch, hắn cảm thấy mình thật nhỏ bé.

Người thanh niên này trẻ hơn hắn rất nhiều, nhưng thực lực lại không thua kém, thậm chí còn có phần nhỉnh hơn.

“Hắn là ai?

Tại sao lại mạnh đến vậy?

Câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn.

Hắn nhớ lời sư phụ dặn:

“Quan sát, không hành động.

Chỉ khi nào chắc chắn hắn là mối họa, mới được phép phối hợp với các phái khác.

Nhưng càng quan sát, hắn càng thấy Lăng Vô Địch không giống một mối họa.

Hắn chỉ săn yêu thú, không quấy nhiễu ai, không gây hấn với bất kỳ môn phái nào.

Hắn chỉ là một người đang cố gắng mạnh lên.

“Nếu hắn không phải mối họa, thì Kiếm Tông mới là kẻ gây chuyện.

Vân Phong thở dài, tiếp tục quan sát.

Hoàng hôn buông xuống, Hắc Ám Lâm chìm trong bóng tối.

Lăng Vô Địch trở về hang động, trên tay là xác một con Huyết Sí Hổ cấp năm hậu kỳ.

Hắn ném xác xuống đất, lấy nội đan ra, rồi quay sang nhìn Huyết Thủ.

Lão già đang ngồi xếp bằng trong góc, hai tay kết ấn, chân khí quanh thân lúc mạnh lúc yếu, không ổn định.

Trán lão lấm tấm mồ hôi, mặt mày nhăn nhó như đang chịu đựng điều gì đó.

Lăng Vô Địch đứng nhìn một lúc, rồi khẽ thở dài.

“Lão à, lại luyện sai rồi.

Huyết Thủ giật mình mở mắt, chân khí trong người xáo động, suýt tẩu hỏa nhập ma.

Lão vội vàng điều chỉnh hơi thở, một lúc sau mới ổn định lại được.

“Lăng công tử về rồi đấy?

Lão cười gượng:

“Lão phu.

lão phu chỉ đang cố gắng thôi.

Lăng Vô Địch không đáp.

Hắn bước tới, ngồi xuống đối diện với Huyết Thủ, ánh mắt nhìn lão chằm chằm.

“Đưa Dịch Cân Kinh đây.

Huyết Thủ ngần ngừ một chút, rồi lôi từ trong ngực ra cuốn sách cũ, đưa cho hắn.

Lăng Vô Địch lật xem vài trang, rồi nhíu mày:

“Lão luyện sai từ đoạn thứ năm.

Kinh mạch Thiên Trụ và Khúc Trì phải vận chuyển ngược chiều, lão lại vận cùng chiều.

Sai một ly, đi một dặm.

Không những không tiến bộ, còn có thể tẩu hỏa nhập ma bất cứ lúc nào.

Huyết Thủ tái mặt:

“Thì ra là vậy.

lão phu cứ tưởng.

“Tưởng cái gì?

Lăng Vô Địch ngắt lời:

“Dịch Cân Kinh là Thánh cấp, mỗi một chi tiết nhỏ đều ảnh hưởng đến toàn bộ.

Lão luyện sai, không chết đã là may.

Hắn đứng dậy, đi đến bên cạnh Huyết Thủ:

“Ngồi yên, thả lỏng người.

Ta sẽ dẫn chân khí vào kinh mạch của lão, chỉ cho lão thấy đường đi đúng.

Huyết Thủ run run:

“Lăng công tử.

ngươi làm được điều đó?

Chân khí mỗi người một khác, nếu xung đột.

Lăng Vô Địch nhếch mép:

“Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết của ta có thể dung hợp mọi loại chân khí.

Dẫn một chút vào người lão, không thành vấn đề.

Chỉ cần lão không chống cự.

Huyết Thủ hít một hơi sâu, gật đầu.

Lão nhắm mắt, thả lỏng toàn thân.

Lăng Vô Địch đặt tay lên lưng Huyết Thủ.

Một luồng chân khí ấm áp, nhu hòa từ từ truyền vào cơ thể lão.

Nó len lỏi qua từng kinh mạch, từng huyệt đạo, chậm rãi, nhẹ nhàng, như một dòng suối mát lành.

Huyết Thủ cảm nhận được luồng chân khí ấy.

Nó khác hẳn chân khí của lão – tinh thuần hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng lại vô cùng dễ chịu.

Nó dẫn đường, chỉ lối, cho lão thấy rõ từng ngõ ngách trong cơ thể mình.

“Thì ra.

thì ra phải đi như vậy.

Lão mơ hồ nhận ra những sai lầm của mình suốt bao năm qua.

Dịch Cân Kinh không phải là công pháp để luyện một cách máy móc, mà là một nghệ thuật, một sự hài hòa giữa cơ thể và tâm hồn.

Một lúc lâu sau, Lăng Vô Địch rút tay về.

Trán hắn lấm tấm mồ hôi, hơi thở có phần gấp gáp.

“Nhớ kỹ chưa?

Huyết Thủ mở mắt, đôi mắt đỏ hoe, long lanh:

“Nhớ rồi!

Lão phu nhớ rồi!

Lão quỳ xuống, hai tay chắp trước ngực:

“Lăng công tử, lão phu.

lão phu không biết nói gì hơn.

Từ ngày gặp ngươi, lão phu đã được ngươi cứu mạng bao nhiêu lần, lại được ngươi chỉ dạy công pháp.

Lão phu.

“Đứng lên.

” Lăng Vô Địch lạnh lùng ngắt lời:

“Ta không thích mấy cái trò đó.

Lão mà lạy, ta sẽ đuổi lão ra khỏi hang.

Huyết Thủ vội vàng đứng dậy, lau nước mắt:

“Dạ, dạ, lão phu không lạy nữa.

Lăng Vô Địch quay đi, bước ra cửa hang:

“Ta đi săn tiếp.

Hai ngày nữa, ta sẽ kiểm tra lão.

Nếu lão vẫn luyện sai, ta sẽ không chỉ dạy nữa đâu.

Nói rồi, hắn biến mất vào màn đêm.

Huyết Thủ nhìn theo, nước mắt lại lăn dài.

Lão cúi xuống nhìn cuốn Dịch Cân Kinh trong tay, lần đầu tiên sau bao năm, lão cảm thấy mình có thể chạm tới một cảnh giới mới.

“Lăng công tử, lão phu sẽ không phụ lòng ngươi.

Hai ngày sau, Lăng Vô Địch trở về.

Hắn mệt mỏi, nhưng mắt vẫn sáng.

Trên tay hắn là bốn nội đan yêu thú cấp năm, và trong đầu hắn, bảng điểm đã hiện lên con số 200.

000.

“Đủ rồi.

Hắn ngồi xếp bằng giữa hang, nhắm mắt.

200.

000 điểm sát phạt hòa vào cơ thể, thúc đẩy Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết lên một tầng cao mới.

Chân khí trong người hắn cuộn trào, mạnh mẽ hơn, tinh thuần hơn.

Những kinh mạch vốn đã thông suốt nay càng mở rộng, như những dòng sông nhỏ được khơi thông, chảy xiết hơn, mạnh mẽ hơn.

Cảm giác sức mạnh dâng lên từng giây từng phút, khiến hắn muốn ngửa mặt lên trời gầm vang.

Nhưng hắn kìm nén.

Hắn không phải loại người dễ dàng bộc lộ cảm xúc.

Khi hắn mở mắt, trời đã tối.

Hắn nhìn sang Huyết Thủ.

Lão già vẫn đang ngồi xếp bằng, mắt nhắm, chân khí trong người luân chuyển đều đặn.

Lần này, không còn những cơn xáo động, không còn những lúc chân khí tắc nghẽn.

Mọi thứ trôi chảy, hài hòa.

“Tiến bộ nhanh đấy.

” Hắn nghĩ, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Hắn không làm phiền lão, đứng dậy bước ra ngoài hang.

Bầu trời đêm đầy sao.

Những vì sao lấp lánh như những con mắt đang nhìn xuống hắn.

Hắn biết, trong bóng tối, vẫn còn hai kẻ đang theo dõi.

Nhưng bây giờ, hắn mạnh hơn trước.

Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết Đại thành giúp hắn có thể cảm nhận rõ ràng hơn, thậm chí có thể ước lượng được khoảng cách và thực lực của những kẻ ẩn nấp.

“Một kẻ Tứ phẩm hậu kỳ, một kẻ Tứ phẩm trung kỳ đỉnh phong.

Hắn nhếch mép, cất tiếng, giọng không to nhưng đủ để vọng xa:

“Các hạ theo ta đã bảy ngày, chưa chán sao?

Im lặng.

“Muốn xem thì cứ xem.

Ta không ngại bị nhìn.

Nhưng nhớ, đừng có động tay động chân.

Ta không thích bị quấy rầy, và ta cũng không ngại giết thêm vài người nữa.

Vẫn im lặng.

Nhưng trong bóng tối, Không Tính và Vân Phong đều cảm thấy một luồng khí tức lạnh lẽo bao trùm lấy mình.

Đó là sát khí, nhưng không phải sát khí của kẻ muốn giết người, mà là sát khí của kẻ cảnh cáo.

Cả hai đều hiểu, và cả hai đều quyết định sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.

Lăng Vô Địch quay vào hang, để lại màn đêm tĩnh mịch.

Trên bầu trời, một vì sao băng vụt qua, rồi tắt.

Và trong hang động, Huyết Thủ vẫn đang miệt mài tu luyện, không hề hay biết những gì vừa xảy ra.

Hết chương 115.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập