Chương 116: Thâm Nhập Hắc Ám Lâm - Ranh Giới Nửa Bước

Hắc Ám Lâm càng đi sâu càng tối.

Không phải thứ bóng tối quen thuộc của những khu rừng thường thấy, khi màn đêm buông xuống rồi bình minh lại lên.

Nơi đây, bóng tối đã ngự trị hàng ngàn năm, đặc quánh như mực, nặng nề như chì, đến nỗi người ta có thể cảm thấy nó đang quện trên da, luồn vào từng lỗ chân lông, thấm sâu vào hơi thở.

Những tán cây cổ thụ cao chọc trời, thân to đến mấy chục người ôm không xuể, vươn lên như những cột trụ chống đỡ bầu trời.

Tán lá rậm rạp che khuất gần như toàn bộ ánh sáng mặt trời, chỉ còn lại những vệt sáng lờ mờ như những sợi chỉ vàng mỏng manh xuyên qua kẽ lá, rơi xuống mặt đất thành những đốm sáng lẻ loi, cô độc.

Không khí ẩm thấp đến mức có thể vắt ra nước, nặng nề, tù đọng, mang theo mùi đất mục ngàn năm và hơi thở của những yêu thú ẩn náu sâu trong lòng rừng.

Thỉnh thoảng, một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tròn trong bóng tối, và kèm theo đó là những tiếng gầm xa xa – âm thanh của những kẻ thống trị nơi này.

Lăng Vô Địch đang đứng trước một vách đá dựng đứng, cao hơn trăm trượng.

Vách đá sừng sững như một bức tường thành khổng lồ ngăn cách hai thế giới.

Mặt đá nhẵn bóng, phủ đầy rêu mục và những dây leo chằng chịt, như những vết sẹo thời gian in hằn trên vách.

Phía trên, mây mù bao phủ, không thể nhìn thấy đỉnh.

Nhưng Lăng Vô Địch biết, phía trên đó là một vùng đất chưa ai từng đặt chân đến – nơi sâu nhất của Hắc Ám Lâm, lãnh địa của những yêu thú cấp sáu, nơi mà ngay cả những thợ săn liều mạng nhất cũng không dám bén mảng.

Hai ngày kể từ khi Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết đạt đến Đại thành, hắn cảm nhận được một ranh giới mờ ảo trong tu vi.

Đó không phải một bức tường thành sừng sững, cũng không phải một vách núi cheo leo.

Nó giống như một lớp màng mỏng, mong manh như tơ nhện, nhưng lại vô cùng dai dẳng.

Mỗi khi hắn vận chuyển chân khí, hắn có thể cảm nhận được nó – ở ngay đó, trước mặt, sau lưng, trên đỉnh đầu, dưới lòng bàn chân, nhưng không thể chạm tới.

Đó là ranh giới giữa Tứ phẩm trung kỳ và hậu kỳ.

Một bước tiến nhỏ, nhưng ý nghĩa vô cùng lớn.

Tứ phẩm hậu kỳ là cảnh giới mà chân khí không chỉ hùng hậu mà còn tinh thuần, có thể hóa thành thực chất, bao phủ cơ thể như một lớp giáp vô hình.

Đó là bước đệm để tiến lên Tam phẩm – cảnh giới của những đại tông sư, những kẻ có thể uy chấn một phương, tung hoành thiên hạ.

Và để vượt qua ranh giới ấy, hắn cần áp lực.

Cần những trận chiến sinh tử.

Cần những kẻ địch mạnh hơn.

Hắn quay lại nhìn Huyết Thủ.

Lão già đang thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Hành trình mấy ngày qua đã vắt kiệt sức lực của lão.

Khuôn mặt nhăn nheo tái nhợt, đôi môi thâm tím, nhưng mắt lão vẫn sáng – thứ ánh sáng của lòng tin và sự trung thành.

“Lão ở lại đây.

” Lăng Vô Địch chỉ vào một hang động nhỏ dưới chân vách đá.

Miệng hang chỉ cao chừng nửa người, nhưng sâu hun hút, không thể nhìn thấy tận cùng.

Những dây leo rủ xuống che khuất một phần cửa hang, tạo thành một bức màn tự nhiên.

“Trong này tương đối an toàn.

Lão cứ ở đây tu luyện, chờ ta trở về.

Huyết Thủ ngước nhìn lên vách đá cheo leo, cổ họng khô khốc.

Trong bóng tối, vách đá như một bức tường thành khổng lồ, sừng sững, bất khả xâm phạm.

Mây mù trên đỉnh cuộn xoáy như những con rồng đang ẩn mình.

“Lăng công tử, ” giọng lão run run:

“Nghe nói bên trên là lãnh địa của yêu thú cấp sáu, tương đương Tứ phẩm hậu kỳ đấy!

Mỗi con đều có thực lực ngang ngửa Tả sứ Kiếm Tông, thậm chí còn hơn.

Ngươi lên đó một mình.

“Biết.

” Lăng Vô Địch nhếch mép, nụ cười lạnh như băng:

“Chính vì thế mới phải đi.

Huyết Thủ im lặng.

Lão nhìn vào mắt Lăng Vô Địch – đôi mắt đen láy, sâu thẳm như vực sâu, nhưng ẩn chứa một ngọn lửa không bao giờ tắt.

Đó là ánh mắt của kẻ đã nhiều lần đối diện tử thần, của kẻ không bao giờ chịu khuất phục.

Lão biết, một khi Lăng Vô Địch đã quyết, không ai có thể lay chuyển.

“Vậy.

lão phu ở đây chờ ngươi.

” Huyết Thủ cúi đầu:

“Nhớ phải trở về đấy.

Lão phu còn nhiều điều muốn học từ ngươi.

Lăng Vô Địch không đáp.

Hắn chỉ khẽ gật đầu, rồi quay người.

Chân khí vận chuyển, thân ảnh hắn nhẹ nhàng bay lên, bám vào những mỏm đá nhô ra.

Những ngón tay như móc sắt, cắm chặt vào từng khe đá, kéo cơ thể lên cao.

Mỗi động tác đều chính xác, dứt khoát, không lãng phí một tia sức lực nào.

Huyết Thủ nhìn theo, bóng dáng Lăng Vô Địch nhỏ dần, nhỏ dần, rồi khuất sau màn mây.

Lão thở dài, lẩm bẩm:

“Thằng nhỏ này.

nhất định phải sống mà về.

Lão phu còn nợ ngươi nhiều lắm.

Lão quay vào hang động, ngồi xếp bằng, lấy Dịch Cân Kinh ra, tiếp tục tu luyện.

Nhưng lòng lão không yên.

Mỗi tiếng thú gầm từ xa vọng lại đều khiến tim lão thắt lại.

Trên một ngọn cây cách đó vài trăm trượng, hai bóng đen lần đầu tiên xuất hiện cùng nhau.

Bảy ngày theo dõi, cuối cùng họ cũng chủ động tiếp xúc.

Cả hai đều nhận ra rằng Lăng Vô Địch không phải loại người dễ bị theo dõi, và họ cần phối hợp nếu muốn hoàn thành nhiệm vụ.

Không Tính vẫn ngồi xếp bằng trên cành cây, thân hình gầy gò gần như hòa lẫn vào bóng tối.

Chiếc áo cà sa vá chằng vá đụp của hắn không một màu sắc, không một đường nét nổi bật, như thể hắn là một phần của cái cây, của màn đêm.

Đôi mắt hắn sáng quắc trong bóng tối, nhìn theo hướng Lăng Vô Địch vừa khuất.

Vân Phong đứng trên một cành cây khác, tay cầm ngọc giản, vẻ mặt trầm tư.

Hắn vốn là người ít nói, nhưng trong lòng hắn đang có nhiều suy nghĩ.

“Hắn lên đó.

” Không Tính lên tiếng trước, giọng trầm trầm như tiếng vọng từ vực sâu:

“Nơi đó, ta cũng chưa từng đặt chân đến.

Vân Phong gật đầu:

“Nghe nói trên đó có yêu thú cấp sáu.

Lăng Vô Địch chỉ mới Tứ phẩm trung kỳ, lên đó chẳng khác gì tự tìm chết.

“Ngươi nghĩ hắn ngu sao?

Không Tính cười khẩy, nụ cười lạnh lẽo:

“Tên này không ngu.

Hắn đang tìm áp lực để đột phá.

Vân Phong giật mình:

“Ý ngươi là hắn sắp lên hậu kỳ?

“Có thể.

” Không Tính nhìn lên vách đá, nơi mây mù cuộn xoáy:

“Nếu hắn thành công, chúng ta sẽ phải đối mặt với một Tứ phẩm hậu kỳ, lại có Thiên cấp công pháp.

Đến lúc đó, dù có liên thủ với Kiếm Tông, cũng chưa chắc ăn được hắn.

Vân Phong im lặng.

Hắn hiểu ý Không Tính.

Một Tứ phẩm hậu kỳ đã đủ để uy chấn một phương, có thể mở môn lập phái.

Một Tứ phẩm hậu kỳ có Thiên cấp công pháp lại càng đáng sợ hơn.

“Vậy chúng ta làm gì?

Không Tính nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm như vực sâu:

“Theo dõi tiếp.

Nếu hắn chết, tốt.

Nếu hắn sống sót và đột phá, chúng ta sẽ phải báo ngay về tông môn.

Quyết định để lại cho cấp trên.

Cả hai gật đầu, rồi cùng nhau biến mất vào bóng tối, theo hướng Lăng Vô Địch vừa đi.

Phía trên vách đá là một thế giới hoàn toàn khác.

Không còn những tán cây rậm rạp che khuất ánh sáng.

Thay vào đó là một khu rừng thưa, với những cây tùng cao vút, thân cây to đến mấy người ôm không xuể, vươn thẳng lên trời như những mũi tên khổng lồ.

Vỏ cây xù xì, màu nâu sẫm, phủ đầy những địa y xanh xám, như những tấm áo giáp cổ xưa.

Mặt đất phủ đầy lá thông khô, dày đến nửa thước, mỗi bước chân đều lún sâu.

Mùi nhựa thông thơm nồng hòa lẫn với mùi đất mục, tạo nên một thứ hương vị kỳ lạ, vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Không khí trong lành hơn, mát lạnh, nhưng ẩn chứa một thứ uy áp vô hình.

Đó là uy áp của những yêu thú cấp cao – những kẻ thống trị nơi này.

Mỗi hơi thở, mỗi bước chân của chúng đều để lại dấu ấn trong không gian, khiến những sinh vật yếu hơn phải run sợ.

Lăng Vô Địch đứng yên, nhắm mắt, lắng nghe.

Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết Đại thành giúp hắn cảm nhận được những luồng khí tức từ xa.

Chúng như những ngọn lửa trong đêm, tỏa ra sức nóng và sự nguy hiểm.

Một, hai, ba.

năm luồng khí tức mạnh mẽ trong bán kính mười dặm.

Năm con yêu thú cấp sáu.

Mỗi con đều mạnh ngang ngửa Tứ phẩm hậu kỳ, thậm chí có con còn mạnh hơn.

*“Năm con.

”* Hắn nghĩ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

*“Đủ để ta thử nghiệm giới hạn.

”*

Hắn chọn hướng đông, nơi có luồng khí tức mạnh nhất, và bắt đầu di chuyển.

Bước chân hắn nhẹ nhàng lướt trên thảm lá thông, không gây ra một tiếng động.

Thân ảnh hắn như một làn khói, lướt qua những thân cây, những tảng đá, tiến sâu vào lãnh địa của tử thần.

Con yêu thú đầu tiên hắn gặp là một con Hắc Viêm Hổ.

Nó nằm phục trên một tảng đá lớn, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than đang cháy.

Toàn thân nó phủ đầy lông đen như mực, nhưng không phải thứ lông bình thường – trên mỗi sợi lông đều có những đốm lửa nhỏ lập lòe, như những con đom đóm ma quái.

Đó là hắc viêm – thứ lửa đen có thể thiêu đốt cả chân khí.

Nó cao ngang người, dài hơn ba trượng, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da.

Mỗi hơi thở của nó đều phả ra một luồng khí nóng rực, làm không khí xung quanh gợn sóng.

Mỗi bước chân của nó đều để lại vết cháy đen trên mặt đất, như những dấu ấn của địa ngục.

Cấp sáu sơ kỳ.

Khi Lăng Vô Địch xuất hiện, con Hắc Viêm Hổ ngẩng đầu lên.

Đôi mắt nó nhìn hắn chằm chằm, không phải sự tò mò, mà là sự cảnh giác của một kẻ thống trị trước một kẻ xâm nhập.

Nó không vồ ngay.

Nó đứng dậy, từ từ bước xuống khỏi tảng đá, vòng quanh Lăng Vô Địch trong một vòng tròn.

Mỗi bước đi đều uyển chuyển, uy nghiêm, như một vị vua đang thị uy với kẻ dám xâm phạm lãnh thổ.

Lăng Vô Địch không động đậy.

Hắn đứng yên, tay phải đặt trên cán Phong Lôi Đao, mắt nhìn theo từng bước di chuyển của con hổ.

Hắn cảm nhận được sức mạnh của nó.

Mạnh hơn Tả sứ nhiều.

Nhanh hơn, hung hãn hơn, và trên hết, nó có thứ hỏa diễm đáng sợ kia.

Nhưng hắn không sợ.

Trong lòng hắn, một cảm giác hưng phấn đang dâng lên.

*“Đến đây.

”*

Như thể đọc được suy nghĩ của hắn, con Hắc Viêm Hổ gầm lên.

*Grào!

Tiếng gầm như sấm sét, chấn động cả khu rừng.

Lá thông trên cây rụng xuống như mưa.

Không khí rung lên, những con chim ở xa bay tán loạn.

Rồi nó lao tới.

Nhanh như chớp, thân ảnh đen tuyền của nó xé tan không gian, móng vuốt sắc nhọn bổ xuống đầu Lăng Vô Địch.

Trên móng vuốt, hắc viêm bùng cháy, nóng rực.

Lăng Vô Địch không lùi.

Hắn rút đao, vung lên.

*Choang!

Đao và móng vuốt va chạm, tóe lửa.

Một lực đạo khổng lồ truyền qua cán đao, khiến Lăng Vô Địch lùi ba bước.

Bàn tay cầm đao của hắn tê rần, nhưng mắt hắn sáng quắc.

*“Mạnh đấy!

”*

Con Hắc Viêm Hổ cũng ngạc nhiên.

Nó không ngờ một con người nhỏ bé lại có thể chống đỡ được một đòn của nó.

Nó gầm lên, lao vào lần nữa.

Lần này, nó không chỉ dùng móng vuốt.

Nó há miệng, phun ra một luồng hắc viêm như một cơn lốc lửa, bao trùm lấy Lăng Vô Địch.

Lăng Vô Địch vội vàng lùi, nhưng không kịp.

Hắc viêm quét qua, thiêu cháy một mảng áo của hắn.

Da thịt hắn bỏng rát, nhưng hắn không kêu lên.

Hắn chỉ nghiến răng, lao lên.

Đao pháp của hắn bùng nổ.

Không còn là những đường chém đơn thuần.

Mỗi đường đao đều mang theo đao ý sắc bén, như thể bản thân không khí cũng bị cắt làm đôi.

Chân khí của hắn hòa quyện với đao, tạo thành những luồng sáng lạnh lẽo, lao thẳng vào con hổ.

Con Hắc Viêm Hổ né tránh, nhưng vẫn bị một đường đao chém vào vai.

Máu đen phun ra, nhưng nó không lùi.

Nó càng điên cuồng hơn.

Một người, một hổ, lao vào nhau trong một trận chiến sinh tử.

Trên cây cao, Không Tính và Vân Phong nhìn xuống, không giấu nổi kinh ngạc.

“Hắn điên rồi!

” Vân Phong thì thào:

“Đó là Hắc Viêm Hổ cấp sáu, hắn chỉ mới Tứ phẩm trung kỳ, sao dám.

“Im lặng.

” Không Tính ngắt lời, mắt vẫn dán chặt vào trận chiến:

“Nhìn kìa.

Phía dưới, Lăng Vô Địch vừa tránh được một đòn của Hắc Viêm Hổ, đồng thời phản công bằng một đường đao chém vào mắt nó.

*Grào!

Con hổ gầm lên đau đớn, mù một mắt.

Máu từ hốc mắt chảy ra, hòa lẫn với hắc viêm đang bốc cháy trên người nó.

Nó điên cuồng tấn công, không còn chiến thuật, chỉ còn bản năng.

Và đó là lúc Lăng Vô Địch chờ đợi.

Hắn né tránh, phản công, từng bước từng bước áp đảo.

Mỗi đường đao đều nhắm vào những chỗ yếu – mắt, mũi, cổ, bụng.

Máu con hổ chảy càng nhiều, nó càng yếu đi.

Cuối cùng, sau hơn trăm hiệp, một đường đao kết thúc.

*Phập!

Đầu Hắc Viêm Hổ lìa khỏi cổ, lăn lông lốc trên mặt đất.

Thân thể khổng lồ của nó đổ ập xuống, hắc viêm trên người vụt tắt, chỉ còn lại một đống thịt đen thui.

Lăng Vô Địch đứng thở hổn hển, toàn thân đầy máu – máu của hắn và máu của con hổ.

Vai hắn bị bỏng nặng, tay trái run lên, nhưng mắt hắn sáng rực.

Hệ thống lạnh lùng hiện lên trước mắt:

*“Kích sát yêu thú cấp sáu sơ kỳ Hắc Viêm Hổ, thu hoạch 8.

000 điểm sát phạt.

”*

Lăng Vô Địch không quan tâm đến điểm số.

Hắn nhắm mắt, cảm nhận cơ thể.

Trong người hắn, một ranh giới mờ ảo đang hiện ra.

Nó gần hơn trước.

Gần đến mức hắn có thể chạm tay vào.

*“Cảm nhận được rồi.

”* Hắn lẩm bẩm.

*“Ranh giới ấy.

đang ở rất gần.

”*

Ba ngày tiếp theo, Lăng Vô Địch tiếp tục cuộc săn.

Ngày thứ hai, hắn gặp một con Huyết Sí Hổ biến chủng, mạnh hơn con trước.

Trận chiến kéo dài từ sáng đến chiều, kết thúc với một đường đao xuyên qua tim nó, nhưng hắn cũng bị thương ở chân.

Ngày thứ ba, hắn gặp một con Xích Diễm Hổ, có thể phun ra lửa đỏ như máu.

Lần này, hắn suýt chết.

Lửa của nó thiêu cháy cả một cánh tay hắn, nếu không kịp dùng chân khí bảo vệ, có lẽ hắn đã mất một cánh tay.

Nhưng hắn vẫn thắng.

Ngày thứ tư, hắn gặp một con Bạch Hổ cấp sáu trung kỳ – một yêu thú hiếm gặp, lông trắng như tuyết, mắt xanh như ngọc, có thể điều khiển gió bão.

Trận chiến ác liệt nhất từ trước đến nay.

Hắn bị thương nặng, mất một mảng thịt ở vai vì bị gió bão cắt, nhưng cuối cùng cũng hạ được nó.

Và mỗi lần chiến đấu, hắn lại cảm nhận rõ hơn ranh giới ấy.

Nó không còn là một lớp màng mỏng manh nữa.

Nó đã trở thành một cánh cửa, đang đóng im lìm trước mặt hắn.

Và hắn đang gõ cửa.

Tứ phẩm hậu kỳ – cảnh giới mà chân khí không chỉ hùng hậu mà còn tinh thuần, có thể hóa thành thực chất, bao phủ cơ thể như một lớp giáp vô hình.

Đó là bước đệm để tiến lên Tam phẩm – cảnh giới của những đại tông sư, những kẻ có thể uy chấn một phương.

Hắn đã chạm được vào ranh giới ấy.

Nhưng để vượt qua, hắn cần thêm một bước nữa.

Một bước nhỏ, nhưng khó khăn vô cùng.

Ngày thứ năm, Lăng Vô Địch gặp con yêu thú thứ năm.

Khi hắn bước vào một thung lũng nhỏ giữa những ngọn núi, hắn biết ngay rằng đây là lãnh địa của một kẻ thực sự đáng sợ.

Không khí lạnh đến thấu xương.

Mặt đất phủ đầy băng tuyết, dù bây giờ đang là mùa hè.

Những cây cối xung quanh đều chết khô, đông cứng thành những bức tượng băng kỳ dị.

Trên những cành cây, những giọt nước đóng băng thành những chuông băng dài, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt.

Và giữa thung lũng, một con Hắc Giao long đang nằm cuộn tròn.

Nó dài hơn mười trượng, thân hình to như một cái cột đình, phủ đầy vảy đen như thép.

Mỗi chiếc vảy to bằng bàn tay, xếp chồng lên nhau như những tấm khiên, lấp lánh dưới ánh sáng.

Đầu nó to như một tảng đá, với đôi mắt màu xanh băng lạnh lẽo, không một chút cảm xúc.

Trên lưng nó, những chiếc gai nhọn hoắt mọc ra, cũng màu đen, cũng lạnh lẽo.

Hơi thở của nó phả ra làn khói trắng, đông cứng ngay trong không khí, rơi xuống đất thành những hạt băng nhỏ.

Cấp sáu hậu kỳ – mạnh ngang ngửa Tứ phẩm hậu kỳ đỉnh phong.

Khi Lăng Vô Địch xuất hiện, nó mở mắt.

Đôi mắt xanh băng ấy nhìn hắn, không tò mò, không cảnh giác, chỉ có sự lạnh lùng tuyệt đối.

Với nó, hắn chỉ là một con mồi nhỏ bé, không đáng để bận tâm.

Nhưng hắn dám bước vào lãnh địa của nó.

Điều đó cần phải trả giá.

Nó từ từ ngẩng đầu lên, thân hình khổng lồ bắt đầu cử động.

Mỗi động tác của nó đều làm mặt đất rung chuyển, băng tuyết văng tung tóe.

Lăng Vô Địch không lùi.

Hắn đứng yên, tay đặt trên cán đao, mắt nhìn thẳng vào con Giao long.

Trong lòng hắn, không có sợ hãi.

Chỉ có sự hưng phấn tột độ.

*“Đây rồi.

”* Hắn nghĩ.

*“Kẻ cuối cùng.

Nếu thắng, ta sẽ đột phá.

Nếu thua.

”*

Hắn không nghĩ tiếp.

Hắn rút đao.

*“Đến đi!

”*

Con Hắc Giao long gầm lên.

Tiếng gầm của nó không giống bất kỳ loài yêu thú nào hắn từng gặp.

Nó như tiếng sấm rền từ lòng đất, như tiếng gầm của một vị thần cổ đại.

Không khí rung chuyển, băng tuyết văng tung tóe, những thân cây đông cứng gãy làm đôi.

Rồi nó lao tới.

Nhanh hơn cả ánh chớp.

Dù thân hình to lớn, nó di chuyển với tốc độ kinh hoàng.

Chỉ trong nháy mắt, nó đã ở trước mặt Lăng Vô Địch, miệng há rộng, phun ra một luồng hàn băng.

Lăng Vô Địch vội vàng né tránh.

Luồng hàn băng quét qua bên cạnh, đông cứng một tảng đá lớn thành băng, rồi làm nó vỡ tan thành hàng ngàn mảnh vụn.

*“Mẹ kiếp!

”*

Hắn chửi thề, rồi lao vào phản công.

*Choang!

Đao chém vào vảy Giao long, tóe lửa.

Nhưng chỉ để lại một vệt trắng mờ nhạt.

Vảy nó cứng hơn hắn tưởng.

Con Giao long không quan tâm đến đường đao của hắn.

Nó quẫy đuôi, cái đuôi khổng lồ quét qua như một cây cột đá, đập thẳng vào người hắn.

*Rầm!

Lăng Vô Địch bay ngược ra xa, đập vào một thân cây, làm nó gãy làm đôi.

Hắn phun ra một ngụm máu, xương sườn đau nhói – có lẽ đã gãy vài cái.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn đứng dậy, lao vào lần nữa.

*“Chết tiệt, mày mạnh thật!

”*

Con Giao long vẫn lạnh lùng nhìn hắn.

Trong mắt nó, hắn chỉ là một con kiến điên, liên tục lao vào rồi bị đánh bay.

Nhưng con kiến này không bỏ cuộc.

Lần thứ ba, lần thứ tư, lần thứ năm.

mỗi lần Lăng Vô Địch đều bị đánh bay, nhưng mỗi lần hắn đều đứng dậy.

Máu chảy đầy người, xương gãy vài chỗ, nhưng mắt hắn vẫn sáng.

Và mỗi lần, hắn lại học được thêm một điều về con Giao long.

Cách nó di chuyển, cách nó tấn công, điểm mạnh, điểm yếu của nó.

Vảy nó cứng, nhưng dưới bụng thì mềm hơn.

Mắt nó là điểm yếu, nhưng nó luôn bảo vệ rất kỹ.

Khi nó phun hàn băng, nó cần một khoảnh khắc để lấy lại sức – đó là lúc hắn có thể tấn công.

Trận chiến kéo dài từ sáng đến chiều.

Mặt trời lên cao rồi lặn xuống, nhưng cả hai vẫn không dừng lại.

Lăng Vô Địch đã mất một mảng thịt ở vai vì bị hàn băng đông cứng rồi vỡ tan.

Con Giao long mất một mắt vì bị hắn đâm trúng, đuôi bị chém đứt một đoạn.

Cả hai đều bị thương nặng, nhưng không ai lùi.

Khi mặt trời lặn hẳn, bóng tối bao trùm lấy thung lũng.

Nhưng trong bóng tối ấy, hai đôi mắt vẫn sáng – một đôi xanh băng lạnh lẽo, một đôi đen láy rực lửa.

Lăng Vô Địch dồn toàn bộ chân khí còn lại vào Phong Lôi Đao.

Hắn cảm nhận được ranh giới ấy – cánh cửa đang mở ra, chỉ cần thêm một đao nữa.

*“Phong Lôi nhất kích!

”*

Hắn lao lên, không phải lao, mà như bay.

Thân ảnh hắn hòa vào màn đêm, chỉ còn lại một đường đao sáng chói, xé tan không gian, xé tan bóng tối, xé tan tất cả.

Con Hắc Giao long gầm lên, phun ra luồng hàn băng cuối cùng.

Nhưng đường đao của Lăng Vô Địch nhanh hơn.

*Rầm!

Đường đao chém thẳng vào đầu nó, xuyên qua lớp vảy cứng, xuyên qua xương sọ, xuyên qua não bộ.

Con Hắc Giao long khổng lồ ngã gục xuống, mặt đất rung chuyển như động đất.

Lăng Vô Địch cũng ngã theo.

Hắn nằm trên mặt đất, thở hổn hển.

Máu chảy thành vũng quanh người.

Hắn không thể cử động, không thể mở mắt, chỉ còn có thể thở.

Nhưng hắn cười.

Hệ thống:

*“Kích sát yêu thú cấp sáu hậu kỳ Hắc Giao long, thu hoạch 12.

000 điểm sát phạt.

”*

*“Phát hiện ký chủ đã đạt đến ranh giới đột phá.

Có muốn sử dụng 50.

000 điểm để đột phá lên Tứ phẩm hậu kỳ không?

*“Có.

”*

50.

000 điểm tiêu hao.

Một luồng năng lượng kỳ lạ từ hệ thống tràn vào cơ thể hắn.

Nó ấm áp, dịu dàng, như một dòng suối mát lành giữa sa mạc.

Nó chảy qua từng kinh mạch, từng huyệt đạo, từng thớ thịt, từng mảnh xương vỡ.

Những vết thương bắt đầu lành lại, những xương gãy bắt đầu nối liền, những cơ bắp rách bắt đầu tái sinh.

Chân khí trong người hắn cũng thay đổi.

Nó không chỉ hùng hậu hơn, mà còn tinh thuần hơn.

Nó cô đặc lại, như từ khí thể hóa thành lỏng thể, rồi từ lỏng thể bắt đầu ngưng tụ thành một lớp áo giáp vô hình bao phủ cơ thể.

Khi hắn mở mắt, trời đã tối.

Hắn đứng dậy, cảm nhận cơ thể.

Không còn đau đớn, không còn mệt mỏi.

Chỉ có sức mạnh – một sức mạnh chưa từng có.

Hắn đưa tay lên, chân khí trong người bùng phát.

Một lớp áo giáp vô hình hiện ra, bao phủ toàn thân, lấp lánh dưới ánh sao.

Tứ phẩm hậu kỳ.

Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là bước đầu.

Còn một đoạn đường dài phía trước.

Còn Tam phẩm, Nhị phẩm, Nhất phẩm.

Còn những kẻ thù mạnh hơn, những thử thách lớn hơn.

*“Nửa bước.

ta đã vượt qua.

”*

Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao.

Những vì sao lấp lánh như những con mắt đang nhìn xuống hắn.

Hắn biết, trong bóng tối, vẫn còn hai kẻ đang theo dõi.

Nhưng bây giờ, hắn không quan tâm.

Hắn quay người, bước về phía vách đá, nơi Huyết Thủ đang chờ.

Phía sau, trên những ngọn cây cao, Không Tính và Vân Phong nhìn nhau, không nói nên lời.

Lăng Vô Địch đã làm được.

Hắn đã đột phá.

Và từ giây phút này, hắn trở thành mối đe dọa lớn hơn bao giờ hết.

Không Tính cất giọng trầm trầm:

“Phải báo về ngay.

Tên này.

không thể để yên được nữa.

Vân Phong gật đầu, mắt vẫn dán vào bóng Lăng Vô Địch đang khuất dần sau màn đêm.

Trong lòng hắn, một cảm giác khâm phục và sợ hãi đan xen.

*“Lăng Vô Địch.

ngươi rốt cuộc là ai?

**Hết chương 116.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập