—
Tin tức Lăng Vô Địch đột phá Tứ phẩm hậu kỳ lan truyền như một cơn bão quét qua toàn bộ giang hồ.
Không ai biết tin bắt nguồn từ đâu, nhưng nó nhanh chóng đến tai tất cả các thế lực lớn nhỏ.
Thiên Cơ Lâu vẫn giữ im lặng, không xác nhận cũng không phủ nhận, nhưng sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ lời khẳng định nào.
Tại Kiếm Tông, lão tổ ngồi trong đại điện suốt ba ngày không nhúc nhích.
Khuôn mặt già nua không biểu lộ cảm xúc, nhưng các trưởng lão đều biết, trong lòng ông đang dậy sóng.
Một tên tiểu bối chưa đầy ba mươi tuổi, từ chỗ bị coi là con kiến, nay đã vươn lên ngang hàng với những trưởng lão lâu năm nhất.
Hắn không chỉ có thực lực, mà còn có Thiên cấp công pháp, có đao ý, có khả năng chiến đấu phi thường.
Và hắn mang trong mình dòng máu của Lăng gia, mang trong lòng mối thù với Vân Tiêu tông – mối thù mà Kiếm Tông cùng Cửu Phái Nhất Bang đã gây ra năm xưa.
“Lão tổ, ” Đại trưởng lão cất tiếng, phá vỡ bầu không khí nặng nề:
“Chúng ta không thể chờ thêm nữa.
Lăng Vô Địch mỗi ngày một mạnh.
Nếu để hắn lên Tam phẩm, e rằng.
Ông không nói hết, nhưng ai cũng hiểu.
Lão tổ chậm rãi mở mắt.
Đôi mắt ấy đã đục mờ vì tuổi tác, nhưng ẩn sâu vẫn là tia sáng của một cao thủ từng tung hoành thiên hạ.
“Cửu Phái Nhất Bang có động tĩnh gì không?
“Họ cũng đang lo lắng.
” Đại trưởng lão đáp:
“Bang chủ Cự Linh Bang vừa gửi thư, đề nghị chúng ta cùng họp bàn.
Lão tổ gật đầu:
“Được.
Đáp ứng họ.
Nhưng không phải ở Lạc Dương.
Chọn một nơi kín đáo.
“Vâng.
Cùng lúc đó, tại Thiếu Lâm tự, Phương chượng Huệ Năng đang ngồi trong thiền phòng, trước mặt là Thủ Tọa La Hán đường và vài vị trưởng lão cao cấp.
Bức thư từ Kiếm Tông vừa được chuyển đến, nội dung vỏn vẹn vài dòng nhưng đủ để khiến không khí trong phòng trở nên ngưng đọng.
“Lăng Vô Địch đã đột phá Tứ phẩm hậu kỳ.
” Huệ Năng chậm rãi nói, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa uy lực:
“Các ngươi nghĩ sao?
Thủ Tọa La Hán đường – lão tăng gầy gò với đôi mắt sáng như sao – lên tiếng trước:
“Sư huynh, chúng ta không thể chần chừ thêm nữa.
Tên này tiến bộ quá nhanh.
Mới mấy tháng trước còn là Ngũ phẩm, giờ đã Tứ phẩm hậu kỳ.
Nếu để hắn lên Tam phẩm, e rằng cả Thiếu Lâm cũng khó lòng đối phó.
Một trưởng lão khác, ngồi bên trái, trầm ngâm:
“Nhưng chúng ta ra tay công khai thì danh tiếng Thiếu Lâm sẽ tổn hại.
Người đời sẽ nói Thiếu Lâm cũng như bao kẻ phàm phu, chỉ biết ỷ mạnh hiếp yếu.
Huệ Năng khẽ gật đầu:
“Đúng vậy.
Không thể công khai.
Nhưng cũng không thể ngồi yên.
Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây đang cuộn xoáy:
“Kiếm Tông vừa mời chúng ta họp bàn.
Cùng với Võ Đang và Cửu Phái Nhất Bang.
Một mặt trận ngầm.
Thủ Tọa La Hán đường mỉm cười lạnh lẽo:
“Đã đến lúc rồi.
Tại Võ Đang sơn, Huyền Trinh đạo trưởng cũng nhận được thư mời tương tự.
Ông ngồi trong chính điện, trước mặt là các trưởng lão cao cấp.
Ngọc giản của Vân Phong vừa được chuyển về, ghi lại toàn bộ quá trình Lăng Vô Địch đột phá.
“Các ngươi xem đi.
” Huyền Trinh đưa ngọc giản cho các trưởng lão.
Mọi người lần lượt xem, ai nấy đều kinh ngạc.
“Hắn giết Hắc Giao long cấp sáu hậu kỳ?
Một mình?
Một trưởng lão thốt lên.
“Không chỉ vậy.
” Huyền Trinh nói:
“Hắn còn đột phá ngay sau trận chiến.
Các ngươi thấy đó, tên này không phải người thường.
Ông đứng dậy, bước đến bên cửa sổ:
“Kiếm Tông mời chúng ta họp bàn.
Họ muốn lập một mặt trận ngầm để tiêu diệt Lăng Vô Địch.
Các trưởng lão nhìn nhau, im lặng.
Cuối cùng, một lão đạo trầm giọng:
“Chúng ta có nên tham gia không?
Huyền Trinh không trả lời ngay.
Ông nhìn lên bầu trời xa xăm, nơi những cánh hạc đang bay lượn:
“Vân Tiêu tông năm xưa.
chúng ta cũng từng tham gia.
Và giờ đây, tàn dư của nó đang trở lại.
Nếu không dập tắt từ đầu, hậu quả sẽ khó lường.
Ông quay lại, ánh mắt sắc lẹm:
“Chúng ta sẽ tham gia.
Nhưng phải khôn khéo.
Không để lại dấu vết.
Ba ngày sau, tại một ngôi chùa hoang phế giữa núi sâu, cuộc họp bí mật diễn ra.
Ngôi chùa nằm khuất trong thung lũng, bốn bề núi cao bao bọc, quanh năm mây mù phủ kín.
Đây từng là một danh lam cổ tự, nhưng đã bị bỏ hoang từ trăm năm trước, chỉ còn lại những bức tường đổ nát và những pho tượng Phật mòn rêu.
Trong chính điện, mười mấy bóng người ngồi quanh một chiếc bàn dài.
Ánh nến leo lét hắt lên những khuôn mặt đầy tâm sự – những kẻ nắm giữ vận mệnh của các thế lực lớn nhất võ lâm.
Ngồi ở vị trí trung tâm là Bang chủ Cự Linh Bang – lão già râu tóc bạc phơ, mặc áo bào đen thêu hình bạch hổ, đôi mắt sáng quắc như hai vì sao.
Bên cạnh ông là đại diện của tám phái còn lại trong Cửu Phái Nhất Bang.
Đối diện với họ là ba người:
một lão tăng gầy gò với đôi mắt sáng như sao – Thủ Tọa La Hán đường Thiếu Lâm;
một trung niên đạo sĩ mặc đạo bào xanh, lưng đeo trường kiếm – đại diện Võ Đang;
và một người đàn ông trung niên, mặt lạnh như băng – Tả sứ Kiếm Tông mới được bổ nhiệm.
Không khí nặng nề đến mức có thể cắt bằng dao.
Bang chủ Cự Linh Bang lên tiếng trước, giọng trầm trọng:
“Chư vị, hôm nay chúng ta tụ họp ở đây vì một mối họa chung.
Lăng Vô Địch – kẻ tự xưng là hậu nhân Lăng gia, có liên quan đến Vân Tiêu tông – đã đột phá Tứ phẩm hậu kỳ.
Hắn đang ngày càng mạnh, và hắn đang tìm hiểu về quá khứ.
Ông ngừng lại, nhìn quanh:
“Chúng ta đều biết, năm xưa Vân Tiêu tông bị diệt vì lý do gì.
Và chúng ta đều có liên quan đến chuyện đó.
Nếu Lăng Vô Địch tra ra sự thật, hắn sẽ không tha cho bất kỳ ai trong chúng ta.
Một đại diện của Thanh Vân môn, ngồi bên trái, lên tiếng:
“Nhưng chúng ta có chắc hắn là hậu nhân Lăng gia không?
Và hắn có thực sự liên quan đến Vân Tiêu tông?
“Không còn nghi ngờ gì nữa.
” Tả sứ Kiếm Tông mới lạnh lùng đáp:
“Hắn có Vân Tiêu Tâm Kinh – công pháp trấn phái của Vân Tiêu tông.
Hắn có Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết – Thiên cấp công pháp mà hắn lấy từ đâu đó.
Hắn còn có một chiếc nhẫn ngọc – tín vật của Lăng gia năm xưa.
Mọi người im lặng.
Những bằng chứng đã quá rõ ràng.
Thủ Tọa La Hán đường lên tiếng, giọng khàn đặc:
“Thiếu Lâm đã cử người theo dõi hắn suốt thời gian qua.
Hắn không chỉ mạnh, mà còn rất cẩn thận.
Hắn biết chúng ta đang theo dõi, nhưng hắn không quan tâm.
Hắn tự tin đến mức khinh thường tất cả.
Đại diện Võ Đang gật đầu:
“Đệ tử của Võ Đang cũng báo cáo tương tự.
Hắn là một kẻ nguy hiểm.
Nếu không xử lý sớm, hậu quả khó lường.
Bang chủ Cự Linh Bang nhìn quanh một lượt, rồi chậm rãi nói:
“Vậy chúng ta đã đồng thuận.
Phải tiêu diệt Lăng Vô Địch.
Nhưng không thể công khai.
Phải làm trong bóng tối, không để lại dấu vết, không để giang hồ biết.
Ông ngừng lại, giọng trầm xuống:
“Chúng ta sẽ lập một mặt trận ngầm.
Mỗi bên cử ra một cao thủ – những người mạnh nhất, ẩn mình nhất, chưa từng lộ diện trước giang hồ.
Họ sẽ phối hợp với nhau, truy sát Lăng Vô Địch cho đến khi hắn chết.
“Và sau khi hắn chết, ” Tả sứ Kiếm Tông nói thêm:
“Chúng ta sẽ xóa sạch mọi dấu vết về hắn.
Mọi thông tin về Lăng gia, về Vân Tiêu tông, đều phải được kiểm soát.
Lịch sử phải được viết lại.
Mọi người gật đầu tán thành.
Không ai phản đối.
Bởi vì tất cả đều có chung một nỗi sợ – nỗi sợ về quá khứ sẽ quay lại báo ứng.
Cuộc họp kết thúc, mười mấy bóng người lần lượt rời đi, tan vào màn đêm.
Nhưng trước khi đi, Thủ Tọa La Hán đường nán lại, bước đến bên Bang chủ Cự Linh Bang.
“Bang chủ, ” lão tăng lên tiếng, giọng chỉ đủ hai người nghe:
“Chúng ta đã từng làm điều này ba mươi năm trước.
Và giờ đây, chúng ta lại làm lại.
Ngươi có bao giờ nghĩ, đây là báo ứng không?
Bang chủ Cự Linh Bang nhìn lão tăng, ánh mắt phức tạp:
“Có.
Nhưng báo ứng thì sao?
Chúng ta đã chọn con đường này, phải đi đến cùng.
Nếu không, những gì chúng ta làm năm xưa sẽ trở nên vô nghĩa.
Lão tăng gật đầu, rồi quay đi, biến mất trong màn đêm.
Bang chủ Cự Linh Bang đứng lại một mình, nhìn lên bầu trời đầy sao.
Trong lòng ông, một nỗi lo âu đang dâng lên.
*“Lịch sử.
liệu có thực sự bị che lấp không?
Cùng lúc đó, tại Hắc Ám Lâm, Lăng Vô Địch đang ngồi trong hang động, bên cạnh Huyết Thủ.
Hắn vừa kể cho lão nghe về những con yêu thú hắn đã giết, về trận chiến với Hắc Giao long, về cảm giác đột phá.
Huyết Thủ nghe mà run cả người.
“Lăng công tử, ngươi.
ngươi đúng là không phải người.
” Lão lắc đầu:
“Lão phu sống gần trăm năm, chưa từng thấy ai như ngươi.
Lăng Vô Địch nhếch mép, không đáp.
Nhưng trong lòng hắn, một cảm giác bất an đang dâng lên.
Từ mấy hôm nay, cảm giác bị theo dõi vẫn còn, nhưng có gì đó khác.
Không chỉ là hai kẻ kia nữa.
Có thêm những kẻ khác, mạnh hơn, ẩn mình kỹ hơn.
Hắn đã cảnh giác từ lâu, nhưng bây giờ, hắn biết rằng nguy hiểm thực sự đang đến gần.
“Lão à, ” hắn đột nhiên lên tiếng:
“Nếu có chuyện gì xảy ra, lão phải chạy ngay.
Đừng quan tâm đến ta.
Huyết Thủ giật mình:
“Sao tự nhiên nói vậy?
“Chỉ là dự cảm.
” Lăng Vô Địch đứng dậy, bước ra cửa hang:
“Ta đi một vòng.
Lão ở yên đây.
Hắn bước ra ngoài, hòa vào màn đêm.
Trên bầu trời, những vì sao lấp lánh, nhưng có một vì sao đang tắt dần, như báo hiệu một cơn bão sắp đến.
Phía xa xa, trong bóng tối, năm bóng người đang tụ họp.
Họ là những cao thủ ẩn danh nhất của các thế lực lớn – một tăng nhân Thiếu Lâm, một đạo sĩ Võ Đang, một kiếm khách Kiếm Tông, và hai sát thủ của Cửu Phái Nhất Bang.
Tất cả đều là Tứ phẩm hậu kỳ, tất cả đều chưa từng lộ diện trước giang hồ.
Họ là những con bài tẩy, những thanh kiếm giấu trong bóng tối, được tung ra cho một nhiệm vụ duy nhất:
tiêu diệt Lăng Vô Địch.
“Hắn ở trong hang.
” Một người lên tiếng, giọng không cảm xúc:
“Có một lão già Ngũ phẩm đi cùng.
Không đáng kể.
“Khi nào ra tay?
“Chờ hắn ra ngoài.
Trong hang, hắn có thể chạy trốn.
Ngoài kia, chúng ta vây kín.
Năm bóng người tan vào bóng tối, chờ đợi.
Và Lăng Vô Địch, lúc này đang bước ra khỏi hang, không hề hay biết rằng một lưới trời đang giăng ra.
Nhưng hắn cảm nhận được nguy hiểm.
Hắn đứng yên, nhắm mắt, cảm nhận.
Năm luồng khí tức, năm Tứ phẩm hậu kỳ, đang ẩn nấp xung quanh, chờ đợi.
Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
*“Đến rồi sao?
Hắn rút Phong Lôi Đao, chân khí trong người bùng phát.
*“Vậy thì.
đến đi!
”*
**Hết chương 117.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập