Chương 118: Đại Chiến Tam Phẩm - Vừa Chạy Vừa Đánh

Hắc Ám Lâm chưa bao giờ chứng kiến một cuộc săn đuổi khốc liệt như thế này.

Màn đêm bao phủ khắp khu rừng, nhưng những bóng người lao đi trong bóng tối không hề bị cản trở.

Họ là những tử thần được tung ra từ các thế lực lớn nhất võ lâm, những con bài tẩy được giấu kín hàng chục năm, nay vì một mục tiêu duy nhất mà xuất thế.

Năm bóng người, năm Tứ phẩm hậu kỳ.

Tăng nhân Thiếu Lâm thân hình cao lớn, vận *Kim Cương Bất Hoại Thần Công* đến cảnh giới viên mãn, toàn thân phát ra ánh sáng vàng nhạt như một pho tượng Phật bằng đồng.

Mỗi bước chân của hắn đều in sâu xuống đất, để lại những dấu chân lõm xuống nửa thước.

Đạo sĩ Võ Đang thanh thoát nhẹ nhàng, *Lăng Ba Vi Bộ* thi triển đến mức không một tiếng động, thân ảnh lướt đi như làn khói trên mặt cỏ.

Trong người hắn, *Thái Huyền Kinh* vận chuyển không ngừng, chân khí tinh thuần như một dòng suối mát lành.

Kiếm khách Kiếm Tông tay cầm trường kiếm, *Độc Cô Cửu Kiếm* tầng thứ năm sẵn sàng bộc phát.

Mắt hắn sáng quắc trong đêm, nhìn xuyên qua mọi lớp lá cây, mọi bóng tối.

Và hai sát thủ của Cửu Phái Nhất Bang – một người luyện *Hấp Tinh Đại Pháp*, một người tinh thông *Huyết Ưng Trảo*.

Cả hai đều mặc y phục đen tuyền, hòa lẫn vào màn đêm, chỉ còn lại đôi mắt lạnh lẽo như mắt rắn.

Nhưng khi họ ập vào hang động, nó đã trống rỗng.

Không một bóng người.

Chỉ còn lại một đống tro tàn của đống lửa đã tắt từ lâu, vài mảnh xương thú vứt bừa bãi, và một cuộn giấy da cũ kỹ nằm trên tảng đá – cuốn Dịch Cân Kinh mà Huyết Thủ đã tu luyện.

Tăng nhân Thiếu Lâm cúi xuống nhặt cuộn giấy, lật xem vài trang, mắt nheo lại:

“Dịch Cân Kinh.

hắn có bản gốc của môn công pháp này.

Đạo sĩ Võ Đang nhìn quanh, mũi khẽ động đậy như một con thú săn mồi:

“Hắn vừa rời đi không lâu.

Dấu vết còn mới.

Và không chỉ một người – còn một lão già Ngũ phẩm đi cùng.

Bọn chúng chia làm hai hướng.

“Lão già đó không quan trọng.

” Kiếm khách Kiếm Tông lạnh lùng:

“Mục tiêu của chúng ta là Lăng Vô Địch.

Lão già kia, nếu cản đường, giết.

“Đuổi theo.

Năm bóng người lao vút ra khỏi hang, tỏa ra như nan quạt, lùng sục từng tấc đất.

Cách đó chừng ba dặm, Lăng Vô Địch đang đứng trên một ngọn cây cao hàng chục trượng, mắt nhìn về phía hang động qua kẽ lá.

Hắn đã cảm nhận được bọn chúng từ trước.

Năm Tứ phẩm hậu kỳ – một lực lượng đủ để san bằng bất kỳ thế lực nào trên giang hồ.

Năm kẻ này, bất kỳ một ai trong số họ cũng mạnh ngang ngửa hắn, thậm chí có kẻ còn mạnh hơn.

Nếu đánh trực diện, hắn chắc chắn sẽ chết.

Nhưng hắn không phải loại người đánh trực diện khi không cần thiết.

Trước khi rời khỏi hang, hắn đã đánh thức Huyết Thủ, đẩy cuốn Dịch Cân Kinh vào tay lão:

“Lão cầm lấy thứ này.

Đi về hướng tây, qua ba khe núi sẽ gặp một con suối.

Men theo suối mà đi, khoảng hai canh giờ sẽ ra khỏi Hắc Ám Lâm.

Ra khỏi rừng rồi, tìm một chỗ ẩn náu, đừng để ai tìm thấy.

Huyết Thủ run run:

“Còn ngươi?

“Ta sẽ dẫn bọn chúng đi hướng khác.

” Lăng Vô Địch nhếch mép:

“Đừng lo, ta đã quen với việc bị săn đuổi rồi.

Huyết Thủ muốn nói gì đó, nhưng nhìn vào mắt Lăng Vô Địch, lão biết không thể lay chuyển.

Lão chỉ cúi đầu, ôm chặt cuốn Dịch Cân Kinh, rồi biến mất vào bóng tối.

Lăng Vô Địch nhìn theo một lúc, rồi quay người, đi về hướng ngược lại.

Hắn cố tình để lại dấu vết, cố tình để bọn chúng tìm thấy.

*“Bọn chúng muốn chơi trò mèo vờn chuột?

Được, ta sẽ chơi với chúng.

”*

Hắn nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi ngọn cây, biến mất vào bóng tối.

Hắn thuộc Hắc Ám Lâm như lòng bàn tay.

Ba tháng ròng săn yêu thú, hắn đã ghi nhớ từng khe đá, từng dòng suối, từng hang ổ của những con yêu thú mạnh nhất.

Và hắn sẽ dùng tất cả những thứ đó để đối phó với bọn săn đuổi.

Con yêu thú đầu tiên hắn đánh thức là một con Xích Diễm Hổ cấp sáu trung kỳ.

Nó đang nằm trong hang sâu, say sưa với giấc ngủ sau một bữa ăn no nê.

Bỗng nhiên, một mũi tên nhỏ tẩm máu tươi – máu của chính Lăng Vô Địch – cắm phập vào mông nó.

*Grào!

Con hổ giật mình tỉnh dậy, cơn đau khiến nó điên cuồng.

Nó lao ra khỏi hang, mắt đỏ rực, và đâm sầm vào đạo sĩ Võ Đang đang lướt tới từ phía trước.

“Cái gì?

Đạo sĩ vội vàng né tránh, *Lăng Ba Vi Bộ* thi triển đến cực hạn, thân ảnh lướt đi như một làn khói.

Nhưng con hổ đã phun ra một luồng hỏa diễm rực lửa, thiêu cháy một mảng áo bào của hắn.

Làn da dưới lớp áo bỏng rát, mùi khét lan tỏa trong không khí.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Lăng Vô Địch đã biến mất.

Con thứ hai là một con Hắc Viêm Hổ cấp sáu hậu kỳ – anh em của con hắn đã giết mấy ngày trước.

Hắn dùng một mẩu thịt thối tẩm máu của con Hắc Viêm Hổ trước, ném vào giữa bọn săn đuổi.

Mùi máu đồng loại khiến con hổ ngửi thấy từ xa, nó tưởng rằng có kẻ đang xâm phạm lãnh thổ của mình.

Nó gầm lên giận dữ, lao ra khỏi hang, và tấn công bất cứ thứ gì chuyển động.

Kiếm khách Kiếm Tông suýt bị móng vuốt của nó cắt đứt cổ tay.

Chỉ trong gang tấc, hắn kịp vung kiếm lên đỡ, nhưng lực đạo từ cú vồ khiến hắn lùi ba bước, tay tê rần.

Và Lăng Vô Địch lại biến mất.

Cứ thế, hắn dẫn bọn săn đuổi đi qua từng hang ổ yêu thú, từng bãy bẫy tự nhiên.

Có lúc hắn để lại dấu vết giả, dẫn chúng vào những vùng đầm lầy sâu hoắm.

Có lúc hắn đánh động một bầy Huyết Lang đói khát, khiến chúng điên cuồng lao vào bất kỳ ai xâm phạm lãnh thổ.

Bọn săn đuổi dần dần bị phân tán.

Hai sát thủ Cửu Phái Nhất Bang mất dấu sau một trận lở đất do Lăng Vô Địch cố tình gây ra.

Hàng trăm tảng đá lớn từ vách núi đổ xuống, chắn ngang đường đi của chúng.

Khi chúng vượt qua được đống đổ nát, Lăng Vô Địch đã biến mất trong màn đêm, không để lại dấu vết.

Tăng nhân Thiếu Lâm bị một con Hắc Giao long cấp sáu hậu kỳ chặn lại.

Hắn phải vận *Kim Cương Bất Hoại Thần Công* đến mức tối đa, toàn thân phát ra ánh sáng vàng chói lòa, để chống đỡ những đòn tấn công của con quái vật khổng lồ.

Tiếng gầm của giao long và tiếng va chạm của vảy thép với thân thể hắn vang xa hàng dặm.

Chỉ còn đạo sĩ Võ Đang và kiếm khách Kiếm Tông vẫn bám theo hắn.

Và đó là lúc Lăng Vô Địch quyết định phản kích.

Giữa một khe núi hẹp, hai bên là vách đá dựng đứng cao hàng trăm trượng, hắn đột nhiên dừng lại, quay người.

Phong Lôi Đao trong tay hắn sáng lên dưới ánh trăng lờ mờ.

Lưỡi đao đã qua bao trận chiến, vẫn còn nguyên vẹn, vẫn sắc bén như ngày đầu.

Trên thân đao, những vết máu khô của yêu thú và kẻ địch đã hằn sâu, như những vết tích của con đường sinh tử.

Đạo sĩ Võ Đang và kiếm khách Kiếm Tông lao tới, nhưng khi thấy hắn đứng đợi, họ cũng dừng lại, cảnh giác.

“Chạy mệt rồi à?

Kiếm khách Kiếm Tông cười khẩy, tay siết chặt thanh trường kiếm:

“Ta cứ tưởng ngươi sẽ chạy đến sáng cơ.

Lăng Vô Địch không đáp.

Hắn chỉ nhếch mép, tay phải nâng đao lên ngang vai, tay trời đưa ra phía trước trong tư thế thủ.

“Hai người.

Đủ để thử xem *Cuồng Phong Đao Pháp* của ta mạnh cỡ nào.

Hắn lao vào trước.

Tốc độ kinh hoàng.

Thân ảnh hắn xé tan không khí, chỉ còn lại một đường sáng lạnh lẽo của lưỡi đao.

*Choang!

Kiếm và đao va chạm, tóe lửa sáng rực trong đêm.

Kiếm khách Kiếm Tông lùi một bước, kinh ngạc trước lực đạo của Lăng Vô Địch.

Hắn không ngờ rằng một kẻ vừa đột phá Tứ phẩm hậu kỳ chưa đầy mấy ngày lại mạnh đến vậy.

“Độc Cô Cửu Kiếm – Phá Khí Thức!

Hắn phản công, kiếm pháp biến ảo, nhắm thẳng vào yếu huyệt trên người Lăng Vô Địch.

Mỗi đường kiếm đều chứa đựng kiếm ý sắc bén, có thể xuyên thủng bất kỳ lớp phòng ngự nào.

Đạo sĩ Võ Đang từ bên cạnh lao tới, *Thái Huyền Kinh* vận chuyển, một chưởng đánh thẳng vào sườn Lăng Vô Địch.

Chưởng lực của hắn không ồn ào, nhưng ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp, có thể đánh nát một tảng đá lớn.

Lăng Vô Địch không né.

Hắn vận *Thiết Bố Sam* đến mức tối đa, toàn thân cứng như thép, cứng rắn chịu một chưởng, đồng thời đao pháp bùng nổ, chém thẳng vào đầu đạo sĩ.

*Bốp!

Chưởng lực trúng người Lăng Vô Địch.

*Thiết Bố Sam* Địa cấp viên mãn giúp hắn giảm bớt hơn nửa uy lực, nhưng phần còn lại vẫn đủ khiến hắn đau đớn.

Một tiếng rắc nhẹ vọng ra từ lồng ngực – có lẽ lại thêm một xương sườn gãy.

Nhưng hắn không dừng lại.

Đường đao của hắn vẫn lao tới, buộc đạo sĩ phải vội vàng lùi lại, mặt tái mét vì suýt mất mạng.

“Tên này điên rồi!

” Đạo sĩ thốt lên, giọng run run.

Lăng Vô Địch không nói, chỉ cười lạnh.

Hắn lao vào kiếm khách, *Cuồng Phong Đao Pháp* thi triển đến tận cùng.

Đao pháp này hắn đã luyện đến viên mãn từ lâu, nhưng từ khi đột phá Tứ phẩm hậu kỳ, nó càng trở nên uy lực hơn.

Mỗi đường đao đều như cuồng phong, như bão táp, như những cơn lốc xoáy cuốn phăng mọi thứ trên đường.

Kiếm khách Kiếm Tông vội vàng thi triển *Độc Cô Cửu Kiếm*, nhưng chỉ mới tầng thứ năm, hắn không thể áp chế được Lăng Vô Địch.

Hai người đánh ngang tay, chân khí bùng nổ, vách đá xung quanh nứt toác, những mảnh đá vụn bay tung tóe.

*Choang!

Choang!

Choang!

Tiếng va chạm vang lên liên hồi, mỗi lần đều kèm theo những tia lửa sáng rực.

Cả hai đều bị thương, cả hai đều thở hổn hển, nhưng không ai lùi.

Đạo sĩ Võ Đang thấy vậy, vội vàng lao vào hỗ trợ.

Hắn vận *Lăng Ba Vi Bộ*, thân ảnh lướt đi như ma quỷ, tung ra từng chưởng từ những góc khuất.

Mỗi chưởng đều nhắm vào những chỗ hiểm – sau lưng, dưới sườn, trên đỉnh đầu.

Lăng Vô Địch bị ép vào thế phòng thủ.

Một mình đối đầu hai Tứ phẩm hậu kỳ, dù hắn mạnh cũng khó lòng chống đỡ lâu.

Máu từ vết thương trên vai chảy ra, thấm đẫm cánh tay, nhỏ từng giọt xuống mặt đất.

Nhưng hắn không sợ.

Hắn chỉ cần câu giờ.

Và đúng lúc đó, một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên từ phía xa.

*Grào!

Tiếng gầm của con Hắc Giao long mà tăng nhân Thiếu Lâm đang chống trả.

Nó đã bị đánh thức hoàn toàn, và nó đang điên cuồng lao về phía này, quét sạch mọi thứ trên đường.

Những thân cây cổ thụ gãy đổ như tăm, những tảng đá lớn văng tung tóe.

Lăng Vô Địch cười.

Hắn đột nhiên tung một đao mạnh nhất, ép cả hai lùi lại, rồi quay người bỏ chạy.

“Đuổi theo!

” Kiếm khách gầm lên.

Nhưng vừa lúc đó, con Hắc Giao long xuất hiện, thân hình khổng lồ chắn ngang giữa đường.

Nó nhìn thấy ba người, và nó không cần phân biệt ai là kẻ đã quấy rầy nó.

Nó chỉ cần xé xác tất cả.

*Grào!

Nó há miệng, phun ra một luồng hàn băng khổng lồ.

Luồng hàn băng quét qua, đông cứng cả một mảng rừng rộng lớn.

Cây cối, đất đá, mọi thứ đều biến thành băng trong nháy mắt, rồi vỡ tan thành hàng ngàn mảnh vụn.

Đạo sĩ và kiếm khách vội vàng né tránh, thân pháp thi triển đến cực hạn.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, một khoảng trống xuất hiện.

Và Lăng Vô Địch đã biến mất trong khoảng trống ấy.

Nhưng niềm vui của hắn không kéo dài được lâu.

Khi hắn vừa thoát ra khỏi khu vực giao long, đang men theo một con suối nhỏ để rửa sạch vết máu và dấu vết, một luồng khí tức khủng khiếp ập tới.

Không phải Tứ phẩm.

Cũng không phải hậu kỳ.

Mà là Tam phẩm.

Lăng Vô Địch cứng đờ người.

Cảm giác ấy – như bị một ngọn núi đè lên người, như bị một con mãnh thú khổng lồ nhìn chằm chằm, như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy tim.

Đó là uy áp của một đại tông sư, một kẻ đã vượt qua ranh giới phàm nhân, một kẻ đã bước vào cảnh giới mà người thường không thể với tới.

Từ trong bóng tối, một bóng người chậm rãi bước ra.

Đó là một lão già mặc áo bào đen tuyền, khuôn mặt gầy gò khắc khổ, da nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ.

Nhưng đôi mắt ông ta sáng quắc như hai vì sao, sáng đến mức có thể xuyên thủng màn đêm dày đặc nhất.

Trên tay ông ta không có binh khí, nhưng chỉ cần đứng đó, ông ta đã tạo ra một áp lực vô hình khiến Lăng Vô Địch khó thở, khiến chân khí trong người hắn vận chuyển chậm lại.

“Lăng Vô Địch?

Lão già lên tiếng, giọng khàn đặc như tiếng đá mài, nhưng vang vọng trong không gian như sấm rền:

“Không ngờ ngươi có thể thoát khỏi năm tên Tứ phẩm hậu kỳ.

Nhưng đến đây là hết.

Lăng Vô Địch không nói.

Hắn chỉ lặng lẽ quan sát, đánh giá thực lực của đối phương.

Tam phẩm sơ kỳ.

Nhưng với hắn lúc này, đó là một khoảng cách không thể vượt qua.

Tứ phẩm và Tam phẩm, dù chỉ cách nhau một chữ, nhưng là cách biệt giữa trời và đất.

Một Tam phẩm có thể dễ dàng đánh bại năm Tứ phẩm hậu kỳ, thậm chí mười.

*“Chạy!

”*

Hắn không chần chừ, quay người bỏ chạy, vận tối đa khinh công.

Thân ảnh hắn lao vút đi như một mũi tên, xé tan màn đêm.

Nhưng lão già chỉ mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, như cười trước sự cố gắng vô ích của một con kiến.

Ông ta vung tay lên.

Một luồng chân khí khổng lồ từ lòng bàn tay ông ta bùng phát, như một cơn sóng thần cuộn trào, quét sạch mọi thứ trên đường đi.

Cây cối gãy đổ, đất đá văng tung tóe, không khí như bị nén lại, tạo thành một áp lực kinh khủng.

Lăng Vô Địch vội vàng né tránh, nhảy sang bên, cuộn mình lăn trên mặt đất.

Nhưng dù đã cố gắng hết sức, hắn vẫn bị rìa của cơn sóng chân khí quét qua.

*Rầm!

Hắn bay đi như một chiếc lá mỏng manh trước cơn bão, đập mạnh vào một thân cây cổ thụ cách đó hơn mười trượng.

Thân cây rung chuyển, nứt toác, suýt gãy làm đôi.

Lăng Vô Địch phun ra một ngụm máu lớn, máu văng tung tóe lên thân cây, lên mặt đất.

Xương sườn trong người hắn lại gãy thêm mấy cái, có thể cảm nhận được những mảnh xương vụn đang đâm vào nội tạng.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn đứng dậy, chân run run, tay vẫn siết chặt Phong Lôi Đao, chạy tiếp.

Lão già nhíu mày, hơi ngạc nhiên.

Một tên Tứ phẩm trúng một chưởng của ông ta mà vẫn có thể chạy?

Thú vị đấy.

“Có khí phách đấy.

” Ông ta lẩm bẩm, rồi lao theo, nhanh hơn Lăng Vô Địch gấp bội.

Cuộc rượt đuổi bắt đầu.

Lăng Vô Địch chạy như điên, luồn lách giữa những thân cây, nhảy qua những khe núi, lao qua những bụi gai đầy gai nhọn.

Máu từ vết thương chảy ra, để lại một vệt dài phía sau, nhưng hắn không quan tâm.

Hắn dùng tất cả những gì đã học được trong ba tháng ở Hắc Ám Lâm để sống sót.

Nhưng lão già Tam phẩm vẫn bám sát phía sau, mỗi lúc một gần.

Khoảng cách từ trăm trượng rút xuống còn năm mươi, rồi ba mươi, rồi hai mươi.

Lăng Vô Địch có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của tử thần sau gáy.

*“Không thể thoát được!

”*

Hắn biết, nếu cứ chạy thẳng, hắn sẽ chết.

Phải nghĩ cách.

Mắt hắn lia nhanh qua khung cảnh xung quanh, tìm kiếm bất kỳ thứ gì có thể lợi dụng.

Một vách đá, một khe núi, một dòng suối, một bầy yêu thú – bất cứ thứ gì.

Và rồi hắn thấy nó.

Phía trước, khoảng năm trăm trượng, một vách đá dựng đứng cao hơn trăm trượng.

Đó là vách đá hắn đã leo nhiều lần, nơi có những mỏm đá nhô ra, những khe nứt có thể bám vào.

Hắn đột nhiên đổi hướng, lao thẳng về phía vách đá.

Lão già thấy vậy, cười khẩy:

“Đường cùng rồi sao?

Vách đá ấy, leo lên chỉ tổ chậm hơn.

Ông ta vẫn đuổi theo, không hề lo lắng.

Nhưng khi ông ta lao tới chân vách đá, Lăng Vô Địch đột nhiên quay người, vung đao chém lại.

*“Cuồng Phong nhất kích!

”*

Đường đao mạnh nhất của hắn, chứa toàn bộ chân khí còn lại, chứa tất cả sức mạnh, tất cả ý chí, tất cả sự sống còn, lao thẳng vào lão già.

Đường đao xé tan không gian, phát ra tiếng rít chói tai, như tiếng thét của một con mãnh thú sắp chết.

Lão già hơi ngạc nhiên trước sự điên cuồng của đường đao, nhưng không sợ.

Ông ta vung tay, một chưởng đánh ra.

Chưởng này không phải chưởng thường.

Đó là *Đại Lực Kim Cang Chỉ* biến tướng – một tuyệt học Thiên cấp mà ông ta đã luyện đến đại thành.

Ngón tay ông ta như một thanh kiếm vô hình, xuyên thủng mọi phòng ngự.

*Rầm!

Đao và chỉ va chạm, tạo thành một cơn sóng xung kích khổng lồ.

Lăng Vô Địch bay ngược lại, nhưng trong khoảnh khắc ấy, hắn đã kịp nắm lấy một dây leo từ trên vách đá rủ xuống, dùng lực phản chấn để văng lên cao.

Hắn lao lên vách đá, tay chân bám vào những mỏm đá, trèo lên với tốc độ kinh hoàng.

Máu từ vết thương chảy ra, bôi đỏ lên vách đá, nhưng hắn không dừng lại.

Lão già đứng dưới nhìn lên, mắt nheo lại.

*“Tên này.

có thể chất gì mà nhanh thế?

Ông ta vận khinh công, cũng lao lên đuổi theo.

Nhưng leo vách đá không phải sở trường của ông ta.

Ông ta quen đánh trên mặt đất, quen với những trận chiến đường đường chính chính, không quen kiểu chạy trốn như vậy.

Lăng Vô Địch có lợi thế.

Hắn biết vách đá này, hắn đã leo nó nhiều lần.

Hắn biết những chỗ bám, những chỗ trơn, những khe nứt có thể ẩn náu.

Hắn biết chỗ nào có thể đặt chân, chỗ nào chỉ là ảo ảnh.

Hắn leo, leo, leo, không dám nhìn xuống.

Mỗi lần bám vào một mỏm đá, tay hắn lại run lên vì đau, nhưng hắn không buông.

Phía dưới, lão già vẫn đuổi theo, nhưng tốc độ chậm hơn nhiều.

Mỗi lần ông ta tìm được chỗ bám, Lăng Vô Địch đã leo cao hơn một đoạn.

Khi lên đến đỉnh, Lăng Vô Địch không dừng lại.

Hắn lao thẳng vào rừng, biến mất trong màn đêm.

Lão già lên đến nơi, nhìn theo, cau mày.

*“Để hắn chạy thoát?

Không thể.

”*

Ông ta lao theo, nhưng lần này cẩn thận hơn.

Tên nhóc này không đơn giản, phải đề phòng bẫy.

Đêm đó, cuộc rượt đuổi kéo dài hàng canh giờ.

Lăng Vô Địch chạy, chạy, chạy, không ngừng nghỉ.

Hắn dùng mọi thủ đoạn:

đánh động yêu thú, gây sạt lở, đặt bẫy tự tạo, thậm chí giả chết để đánh lừa.

Có lúc hắn lao qua một bầy Huyết Lang, cắt tay lấy máu bôi lên người, khiến bầy sói điên cuồng tấn công bất kỳ ai có mùi máu.

Lão già bị chúng chặn lại mất nửa canh giờ.

Có lúc hắn chạy vào một khu vực đầm lầy, cố tình nhảy qua những bãi lầy, để lại dấu vết giả.

Lão già suýt bị hút vào vũng lầy, phải vận công thoát ra, mất thêm thời gian.

Có lúc hắn trèo lên một ngọn cây cao, nín thở ẩn mình trong tán lá, trong khi lão già chạy qua bên dưới mà không hay biết.

Lão già Tam phẩm nhiều lần suýt bắt được hắn, nhưng đều bị hắn thoát vào phút cuối.

Sự kiên trì và mưu mẹo của tên thanh niên này khiến ông ta vừa tức giận vừa khâm phục.

*“Tên nhãi này.

cứng đầu thật!

”*

Ông ta bắt đầu thấy phiền phức.

Năm tên Tứ phẩm hậu kỳ đã bị hắn làm cho tơi tả, hai tên mất dấu, một tên đang vật lộn với giao long, hai tên còn lại thì không biết đang ở đâu.

Bây giờ đến lượt ông cũng khó khăn.

Nhưng ông không bỏ cuộc.

Hắn phải chết.

Khi bình minh lên, những tia nắng đầu tiên xuyên qua tán cây, chiếu xuống khu rừng những vệt sáng lốm đốm.

Lăng Vô Địch dừng lại bên một dòng suối nhỏ.

Hắn không thể chạy nữa.

Chân khí đã cạn kiệt từ lâu, cơ thể đầy thương tích.

Máu từ vết thương trên vai, trên sườn, trên chân vẫn không ngừng chảy, thấm đẫm quần áo, nhỏ từng giọt xuống mặt đất.

Hắn cảm thấy đầu óc choáng váng, mắt hoa lên, chân run như sắp ngã.

Hắn quỳ xuống bên suối, vốc nước lên uống.

Nước suối lạnh buốt, làm hắn tỉnh táo đôi chút.

Hắn vốc thêm nước, rửa qua những vết thương, cố gắng cầm máu.

Phía sau, một bóng người hiện ra từ trong bóng tối.

Lão già Tam phẩm bước chậm rãi, không vội vàng.

Ông ta biết con mồi đã kiệt sức, không thể chạy nữa.

“Chạy nữa đi.

” Lão già cười khẩy, giọng đầy mỉa mai:

“Ta muốn xem ngươi chạy được đến đâu.

Lăng Vô Địch chậm rãi đứng dậy, quay lại nhìn ông ta.

Toàn thân hắn đầy máu, quần áo rách tả tơi, tóc tai bết lại vì mồ hôi và máu.

Nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng.

Vẫn không hề sợ hãi.

Vẫn rực lửa.

“Lão già, ” hắn nói, giọng khàn đặc nhưng vẫn vang lên rõ ràng:

“Ngươi có biết vì sao ta có thể sống đến bây giờ không?

Lão già nhíu mày:

“Vì sao?

“Vì ta không bao giờ bỏ cuộc.

Hắn siết chặt Phong Lôi Đao, dồn chút chân khí cuối cùng vào cánh tay.

Đao của hắn run lên, nhưng vẫn giơ lên.

Hắn lao vào lần cuối.

Không phải một đường đao hoa lệ.

Không phải một chiêu thức tinh diệu.

Chỉ là một cú chém đơn giản, bằng tất cả sức lực còn lại, bằng tất cả ý chí không khuất phục.

Lão già thở dài, vung tay lên.

*Rầm!

Một chưởng đánh bay Lăng Vô Địch.

Hắn bay vút lên không, rồi rơi xuống dòng suối, nước bắn tung tóe.

Dòng suối chảy xiết, cuốn hắn đi như một chiếc lá mục.

Bóng hắn chìm nổi trên mặt nước, rồi khuất dần sau những tảng đá lớn.

Lão già đứng bên bờ, nhìn theo dòng nước, mắt nheo lại.

Dòng suối chảy xiết, nhiều thác ghềnh.

Một người bị thương nặng như vậy, rơi xuống đó, khó mà sống sót.

Ông ta đứng một lúc lâu, rồi quay đi.

Trong đầu ông ta, một ý nghĩ lóe lên:

*“Đã báo cho bọn kia chưa nhỉ?

Nói rằng Lăng Vô Địch đã chết.

”*

Ông ta rời đi, biến mất vào rừng.

Nhưng ông không biết rằng, dưới dòng suối ấy, Lăng Vô Địch vẫn còn tỉnh.

Hắn đang cố gắng bơi, cố gắng giữ đầu trên mặt nước.

Dòng nước lạnh buốt làm hắn tê cóng, vết thương đau nhói như có ai đó đang cắt da cắt thịt.

Nhưng hắn không chết.

Hắn vẫn bơi, vẫn cố gắng.

*“Ta sẽ trở lại.

”*

Trong đầu hắn, một ý nghĩ duy nhất lặp đi lặp lại.

*“Ta sẽ trở lại.

Và lúc đó, các ngươi sẽ phải trả giá.

”*

Dòng suối cuốn hắn đi xa, xa nữa, về phía hạ nguồn, về một nơi không ai biết.

Nhưng Lăng Vô Địch vẫn sống.

Và hắn sẽ trở lại.

**Hết chương 118.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập