—
Dòng suối cuốn Lăng Vô Địch đi xa hàng chục dặm.
Có lúc hắn chìm trong nước lạnh, có lúc hắn nổi lên mặt suối thở hổn hển.
Những tảng đá lớn va vào người hắn, làm những vết thương càng thêm nặng.
Máu chảy ra hòa lẫn với nước, tạo thành những vệt đỏ loang lổ trên dòng suối trong vắt.
Thân thể hắn như một mảnh vải rách, bị dòng nước vô tình vò xé, đập vào những ghềnh đá, cuốn qua những xoáy nước.
Hắn không biết mình đã trôi bao lâu.
Có thể là một canh giờ, có thể là hai, có thể là cả một ngày đêm.
Ý thức hắn lúc mê lúc tỉnh, chỉ còn một ý nghĩ duy nhất giữ cho hắn không buông xuôi:
sống sót.
"Ta không thể chết ở đây.
Chưa thể chết.
Còn quá nhiều việc phải làm.
"Trong những khoảnh khắc tỉnh táo hiếm hoi, hắn nhìn thấy bầu trời xanh qua kẽ lá, nghe thấy tiếng chim hót líu lo bên bờ suối.
Nhưng rồi cơn đau lại ập đến, kéo hắn trở về với bóng tối mênh mông.
Khi hắn tưởng như sắp buông tay lần cuối, một bàn tay nắm lấy cổ áo hắn, kéo hắn lên bờ.
Hắn cảm nhận được bàn tay ấy gầy guộc, run run nhưng rất chắc chắn.
Một giọng nói khàn khàn vang lên bên tai:
"Còn sống không đấy?
Trời ơi, nặng thế này mà cũng vớt được.
Già rồi mà còn vác nặng, khổ thân.
"Rồi hắn lại chìm vào vô thức.
Lăng Vô Địch mở mắt, thấy một khuôn mặt nhăn nheo đang nhìn mình chằm chằm.
Đó là một lão già đầu tóc bạc phơ, râu dài lơ phơ trước ngực, mặc một bộ quần áo vải thô đã bạc màu đến nỗi không còn nhận ra màu sắc nguyên thủy.
Đôi mắt lão đục lờ vì tuổi tác, nhưng ẩn chứa một tia sáng mà Lăng Vô Địch nhận ra ngay – đó là ánh mắt của người từng trải, của kẻ đã thấy nhiều sinh tử, của người không dễ bị đánh lừa.
"Tỉnh rồi à?"
Lão già lên tiếng, giọng khàn khàn như tiếng vạc kêu trong đêm:
"May mà sống đấy.
Lão phu tưởng ngươi chết rồi chứ.
Vớt lên người cứng đờ, tưởng không cứu được.
"Lăng Vô Địch cố gắng cử động, nhưng cơ thể đau nhói như có ai đó đang dùng dao cắt vào từng thớ thịt.
Hắn rên lên một tiếng, rồi lại nằm im, thở dốc.
"Đừng cử động."
Lão già nói, đưa tay ấn nhẹ lên ngực hắn:
"Xương sườn gãy ba cái, vai bị thương nặng, mất máu nhiều.
May mà gặp lão phu, chứ không thì ngươi chết từ lúc trôi dọc sông rồi.
Lão phu mà không đi câu sớm, ngươi làm mồi cho cá hết.
"Lăng Vô Địch nhìn quanh.
Hắn đang nằm trong một túp lều tranh tồi tàn, vách đất mái rạ, xung quanh là vài vật dụng đơn sơ:
một chiếc giường tre ọp ẹp, một bếp lò bằng đất nung đã ám khói đen, mấy cái bát sứt mẻ để trên chiếc kệ gỗ xiêu vẹo.
Trên vách treo vài cần câu và một tấm lưới đánh cá cũ rách.
Ngoài cửa sổ nhỏ, tiếng gà gáy vọng vào, xa xa có tiếng trẻ con nô đùa.
"Đây là đâu?"
"Làng Thạch Bàn."
Lão già đáp, vừa nói vừa vò một nắm lá thuốc:
"Một làng nghèo ở hạ nguồn sông, cách Hắc Ám Lâm chừng năm mươi dặm.
Lão phu đi câu cá, thấy ngươi trôi dọc sông, tưởng xác chết, hóa ra còn thở.
Vớt lên mất cả buổi, cá không câu được con nào.
"Lăng Vô Địch im lặng, đánh giá tình hình.
Lão già này cứu mình, nhưng chưa biết là thật lòng hay có mục đích khác.
Trong hoàn cảnh này, không thể tin bất cứ ai.
"Lão là ai?"
Lão già cười khà khà, để lộ hàm răng đen vì trầu:
"Lão phu chỉ là một lão già bán cá, sống bằng nghề chài lưới.
Tên lão phu là Lý Ngư – Lý là họ, Ngư là cá.
Cả đời chỉ quen với nước, với cá, với sông.
Cha mẹ đặt tên thế, sống cả đời với cá, đúng là đặt tên hay.
"Lăng Vô Địch nhìn lão già hồi lâu, rồi khẽ gật đầu.
Hắn không tin hoàn toàn, nhưng lúc này không thể làm gì khác.
"Đa tạ lão tiên sinh cứu mạng.
"Lão già xua tay, đặt nắm lá thuốc đã giã nhuyễn lên vết thương của hắn:
"Không cần đa tạ.
Lão phu cứu ngươi vì thấy ngươi còn trẻ, chết uổng.
Mà này, ngươi bị thương nặng thế này, chắc không phải té sông đơn giản nhỉ?
Vết thương trên người toàn là đao kiếm, không phải tự nhiên mà có.
"Lăng Vô Địch im lặng, không trả lời.
Lão già nhìn hắn một lúc, rồi lại cười:
"Thôi, không cần nói.
Lão phu sống gần tám mươi năm, cái gì chưa thấy.
Ngươi ở lại đây thì được, nhưng phải nhớ một điều."
"Điều gì?"
"Làng này là làng nghèo, nhưng yên bình.
Lão phu không biết ngươi là ai, từ đâu đến, bị ai truy sát.
Lão phu cũng không muốn biết."
Lão già nhìn thẳng vào mắt Lăng Vô Địch, ánh mắt đục lờ bỗng trở nên sắc bén lạ thường:
"Ở đây, ngươi không được gây chuyện.
Không được kéo phiền phức đến cho dân làng.
Ngươi ở, thì ở yên.
Ngươi đi, thì đi sớm.
Dân làng ở đây sống nghèo nhưng yên ổn, không muốn vướng vào chuyện giang hồ.
"Lăng Vô Địch gật đầu, hiểu rõ ý lão:
"Tôi hiểu.
Tôi sẽ không gây phiền phức cho ai.
"Lão già gật gù, rồi đứng dậy, vỗ vỗ tay:
"Nghỉ đi.
Mấy ngày nữa mới đi lại được.
Có gì thì gọi lão phu.
Lão phu ở ngay cạnh đây, đêm ngủ không sâu, nghe tiếng là dậy được.
"Lão đi ra ngoài, để lại Lăng Vô Địch nằm đó, nhìn lên mái tranh thủng lỗ chỗ.
Những tia nắng xuyên qua những lỗ thủng, chiếu xuống những vệt sáng lốm đốm trên nền đất.
Hắn thở dài, nhắm mắt.
"Lại một lần nữa suýt chết.
Nhưng ta còn sống.
Và ta sẽ trở lại.
"—
Năm ngày sau, Lăng Vô Địch đã có thể ngồi dậy, tựa lưng vào vách.
Vết thương trên vai đã bắt đầu lành nhờ thứ thuốc lá của lão Lý Ngư – thứ thuốc dân gian kỳ lạ có tác dụng cầm máu và kháng viêm rất tốt.
Xương sườn cũng đã nối lại nhờ Dịch Cân Kinh và Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết.
Hắn âm thầm vận công mỗi đêm, từng luồng chân khí ấm áp luân chuyển trong cơ thể, hàn gắn những tổn thương bên trong.
Công pháp Thiên cấp đúng là có tác dụng thần kỳ, giúp hắn hồi phục nhanh hơn người thường gấp nhiều lần.
Nếu là người khác, vết thương như vậy phải nằm liệt giường ít nhất một tháng, nhưng hắn chỉ mất năm ngày đã có thể ngồi dậy.
Sáng sớm ngày thứ sáu, hắn bước ra khỏi lều, lần đầu tiên nhìn thấy làng Thạch Bàn dưới ánh bình minh.
Đó thực sự là một làng nghèo.
Khoảng ba bốn chục nóc nhà tranh vách đất nằm rải rác dọc theo con suối nhỏ, lợp bằng rạ và lá cọ.
Đường làng lầy lội sau những cơn mưa, những vũng nước đọng lại phản chiếu bầu trời xanh.
Trẻ con chạy nhảy chân đất, quần áo rách rưới vá chằng vá đụp.
Người lớn thì lầm lụi làm việc ngoài đồng từ sáng sớm, lưng áo ướt đẫm mồ hôi.
Xa xa, những thửa ruộng bậc thang xanh mướt trải dài theo sườn đồi, vài con trâu đang gặm cỏ bên bờ suối.
Tiếng mõ trâu vọng lại từ xa, tiếng gà gáy, tiếng chó sủa, tất cả tạo nên một bức tranh làng quê yên bình.
Nhưng có một điều khiến Lăng Vô Địch chú ý:
bọn trẻ trong làng đứa nào cũng gầy gò, ốm yếu.
Chúng chạy nhảy, nhưng không có sức sống, không có tinh thần.
Những cánh tay khẳng khiu, những khuôn mặt xanh xao, những đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ và thiếu ăn.
Hắn hỏi lão già Lý Ngư, lúc ấy đang ngồi bệt trước cửa lều, vá lại tấm lưới rách:
"Lão tiên sinh, sao bọn trẻ trong làng trông yếu thế?"
Lão già ngước lên nhìn hắn, rồi lại cúi xuống với công việc, đôi tay run run luồn sợi dây qua những mắt lưới:
"Làng nghèo, đói kém quanh năm.
Có cái ăn đã khó, nói gì đến sức khỏe.
Ruộng đồng cằn cỗi, mùa màng thất bát.
Cá dưới sông thì ngày càng ít, đánh bắt cũng chẳng được bao nhiêu.
Lũ trẻ lớn lên chỉ biết ra đồng phụ giúp cha mẹ, không được học hành, không được chơi bời, ăn uống thiếu thốn.
Làm sao mà khỏe được?"
Lão thở dài, đặt tấm lưới sang một bên:
"Lão phu sống ở đây mấy chục năm, thấy bao thế hệ trẻ con lớn lên, rồi lại tiếp tục cái vòng luẩn quẩn đó.
Có đứa khỏe mạnh một chút, lớn lên đi làm thuê cho mấy làng giàu bên cạnh, cũng chỉ đủ sống qua ngày.
Có đứa yếu quá, chết yểu.
Thương lắm, nhưng biết làm sao được?"
Lăng Vô Địch im lặng một lúc, nhìn những đứa trẻ đang nô đùa dưới gốc đa đầu làng.
Chúng cười, nhưng tiếng cười yếu ớt, thiếu sức sống.
"Lão có biết ở đây có ai dạy võ không?"
Lão già ngạc nhiên nhìn hắn, đôi mắt đục lờ mở to:
"Dạy võ?
Ở cái làng nghèo này à?
Ai học võ làm gì?
Có học cũng chỉ để đi làm thuê làm mướn, đánh nhau với ai?
Học võ tốn cơm tốn gạo, lại còn dễ sinh chuyện.
Làng nghèo chỉ mong yên ổn, không dám nghĩ đến mấy chuyện xa xôi đó.
"Lăng Vô Địch không nói.
Nhưng trong lòng hắn, một ý nghĩ đang hình thành.
Hắn cần ở ẩn một thời gian.
Ít nhất cho đến khi vết thương lành hẳn, và cho đến khi bọn săn đuổi nguôi ngoai.
Mà ở ẩn ở đâu cũng vậy, sao không làm một việc gì đó có ích?
Dù sao thì hắn cũng cần một cái cớ để tồn tại ở đây, một thân phận để che giấu thân thế thật.
"Lão tiên sinh, tôi muốn ở lại làng này một thời gian.
Tôi có thể dạy võ cho bọn trẻ, để chúng có sức khỏe, có thể tự bảo vệ mình.
Chỉ là mấy động tác cơ bản thôi, không phải võ công cao siêu gì.
Giúp chúng khỏe lên một chút cũng tốt, phải không?"
Lão già nhìn hắn hồi lâu, ánh mắt phức tạp.
Lão như đang cân nhắc, đang đánh giá xem con người này có thật lòng hay không.
"Ngươi thực sự muốn làm vậy?"
"Thực sự.
"Lão già gật đầu, nhưng vẫn còn nghi ngại:
"Được.
Nếu ngươi muốn, lão phu sẽ nói với trưởng làng.
Nhưng nhớ, đừng gây chuyện.
Và cũng đừng dạy mấy thứ.
mấy thứ không nên dạy.
Lão phu không muốn bọn trẻ sau này trở thành.
như ngươi.
"Câu nói cuối cùng khiến Lăng Vô Địch hơi nhướng mày.
Lão già này, rõ ràng là biết nhiều hơn những gì lão thể hiện.
Nhưng hắn không hỏi.
Biết nhiều đôi khi không tốt, câu đó áp dụng cho cả hai phía.
"Tôi chỉ dạy chúng những động tác căn bản.
Đủ để chúng khỏe mạnh, tự tin hơn.
Không hơn.
"Lão già gật gù, rồi đứng dậy, phủi bụi trên quần áo:
"Để lão phu đi nói với trưởng làng.
Ông ấy là người tốt, chỉ lo cho dân làng thôi.
Chắc sẽ đồng ý.
Một tuần sau, lớp học võ đầu tiên ở làng Thạch Bàn bắt đầu.
Địa điểm là một khoảng đất trống dưới gốc cây đa cổ thụ đầu làng – nơi thường họp chợ và là chỗ tụ tập của trẻ con trong làng.
Gốc đa to đến mấy người ôm, tán lá rộng che mát cả một vùng, rễ cây buông xuống như những bím tóc của người khổng lồ.
Học trò là bảy đứa trẻ từ bảy đến mười hai tuổi, đứa nào cũng gầy gò, rách rưới, quần áo vá chằng vá đụp.
Nhưng mắt chúng sáng lên khi nghe nói có người dạy võ.
Chúng tụ tập dưới gốc đa từ sáng sớm, vừa chờ đợi vừa thì thầm bàn tán.
"Nghe nói Long sư phụ đánh đuổi được cả bọn cướp đấy!"
"Thật không?
Làm sao ông ấy đánh được?"
"Không biết, nhưng chắc giỏi lắm.
"Lăng Vô Địch đứng trước mặt chúng, mặc bộ quần áo vải thô do lão Lý Ngư mua giúp ở chợ huyện – một bộ đồ nâu sồng giống như nông dân, nhưng mặc trên người hắn vẫn toát ra một khí chất khác thường.
Hắn không còn là
"Ma Đao"
Lăng Vô Địch của giang hồ, kẻ đã giết Tả sứ Kiếm Tông, đã một mình đối đầu với năm Tứ phẩm hậu kỳ và một Tam phẩm.
Hắn chỉ là một người xa lạ, tự xưng tên là Long Ngao Thiên – một cái tên hắn bịa ra, lấy cảm hứng từ những con cá chép hóa rồng trong truyền thuyết.
Cá chép vượt vũ môn hóa rồng, cũng như hắn, từ dòng nước chết trôi mà sống lại, ẩn mình chờ ngày bay lên.
"Từ hôm nay, ta sẽ dạy các con võ."
Hắn nói, giọng không to nhưng đủ cho cả bảy đứa nghe rõ, không hề bị gió cuốn đi:
"Không phải để đánh nhau, không phải để đi gây chuyện.
Mà để các con có sức khỏe, có thể tự bảo vệ mình, và bảo vệ những người các con yêu thương.
"Bọn trẻ nhìn hắn, mắt sáng rực.
Một thằng bé đứng đầu, trạc mười hai tuổi, cao nhất trong đám, lên tiếng:
"Long sư phụ, học võ xong, tụi con có thể mạnh như sư phụ không?"
Lăng Vô Địch nhìn nó – thằng bé tên A Phúc, con nhà nghèo nhất làng, nhưng rất thông minh và ham học.
"Muốn mạnh như ta, các con phải khổ luyện nhiều năm.
Nhưng trước hết, phải học những cái cơ bản nhất."
Hắn bước tới, đứng giữa vòng tròn:
"Bắt đầu.
"Hắn dạy chúng những động tác cơ bản nhất:
cách đứng tấn, cách hít thở, cách vung tay đấm.
Không có nội công, không có chiêu thức cao siêu.
Chỉ là những bài tập thể dục đơn giản, những tư thế giúp rèn luyện cơ bắp và sự dẻo dai.
"Đứng thế này, chân rộng bằng vai, đầu gối hơi khuỵu.
Lưng thẳng, mắt nhìn về phía trước.
Tay đưa lên, nắm lại, đấm!
"Bảy đứa trẻ bắt chước theo, động tác vụng về, lúng túng, có đứa còn suýt ngã.
Nhưng mắt chúng sáng lên, hào hứng.
Một thằng bé tên A Sửu, trạc mười tuổi, gầy như que củi, sau buổi tập đầu tiên đã chạy đến hỏi, mồ hôi nhễ nhại:
"Long sư phụ, học võ xong, con có thể đánh thắng thằng Cảo ở làng bên không?
Nó hay sang bắt nạt tụi con lắm.
Hôm trước nó còn đánh con, lấy mất con cá con câu được.
"Lăng Vô Địch nhìn nó, thấy những vết bầm trên tay nó.
Hắn khẽ nhếch mép:
"Đánh thắng nó thì dễ.
Nhưng đánh thắng nó để làm gì?
Để nó thù, rồi nó kéo thêm người sang đánh lại?
Rồi các con lại kéo thêm người đánh tiếp?
Cứ thế, đánh nhau suốt đời, không bao giờ kết thúc?"
A Sửu ngơ ngác, không hiểu:
"Vậy.
phải làm sao ạ?"
"Học võ để có sức mạnh.
Có sức mạnh, con có thể không cần đánh."
Lăng Vô Địch nói, giọng trầm xuống:
"Khi con mạnh, người ta sẽ sợ con.
Khi người ta sợ, họ sẽ không dám động đến con.
Con không cần đánh, chỉ cần đứng đó, chúng đã sợ rồi.
Đó mới là ý nghĩa của võ.
"A Sửu nghe không hiểu lắm, nhưng vẫn gật đầu.
Rồi nó hỏi thêm:
"Vậy khi nào con mới mạnh được như sư phụ?"
Lăng Vô Địch nhìn nó, rồi nhìn những đứa trẻ khác đang tụ tập xung quanh.
Hắn thấy trong mắt chúng niềm hy vọng, sự khao khát được thay đổi cuộc sống.
"Chăm chỉ luyện tập, mỗi ngày một ít.
Không cần so sánh với ai, chỉ cần hôm nay khỏe hơn hôm qua là được.
Tháng ngày trôi qua.
Lăng Vô Địch sống ẩn dật ở làng Thạch Bàn.
Ban ngày hắn dạy võ cho bọn trẻ dưới gốc đa.
Ban đêm hắn ngồi thiền trong lều, vận chuyển Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết để hồi phục và tu luyện.
Vết thương của hắn dần lành hẳn.
Cơ thể hắn không chỉ hồi phục, mà còn mạnh mẽ hơn trước.
Những trận chiến sinh tử vừa qua như những lò lửa tôi luyện, giúp hắn cứng cáp hơn, kinh nghiệm hơn.
Hắn cảm nhận được ranh giới Tam phẩm đang ở rất gần, chỉ cần thêm một cơ hội nữa là có thể vượt qua.
Nhưng hắn không vội trở lại giang hồ.
Hắn biết, bọn chúng chắc đang nghĩ hắn đã chết.
Lão già Tam phẩm kia chắc đã báo cáo rằng hắn bị cuốn trôi trong dòng suối, khó mà sống sót.
Đó là lợi thế lớn nhất của hắn lúc này.
Hắn sẽ để chúng yên tâm thêm một thời gian, trong khi hắn âm thầm chuẩn bị.
Khi hắn trở lại, sẽ là một cú sốc lớn.
Thỉnh thoảng, hắn sai lão Lý Ngư đi chợ huyện, mua giúp vài cuốn sách hoặc nghe ngóng tin tức.
Lão già tuy không biết chữ, nhưng rất khéo léo, biết cách hỏi han mà không gây chú ý.
Lão vào quán trà, ngồi nghe người ta bàn tán, rồi về kể lại cho hắn.
Một hôm, lão trở về với vẻ mặt nghiêm trọng:
"Long tiên sinh, lão phu có tin này.
Ở chợ huyện, người ta đồn ầm lên."
"Tin gì?"
"Nghe nói Kiếm Tông và Cửu Phái Nhất Bang đang truy tìm tung tích một người tên Lăng Vô Địch.
Chúng treo thưởng năm triệu lượng, bảo rằng hắn đã chết nhưng xác chưa tìm thấy.
Có kẻ còn đồn rằng hắn chưa chết, đang trốn ở đâu đó, nên bọn chúng mới truy lùng gắt gao.
"Lăng Vô Địch nhếch mép, không nói gì.
Lão Lý Ngư nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm:
"Long Ngao Thiên, ngươi có phải là Lăng Vô Địch không?"
Lăng Vô Địch nhìn lại lão, vẫn không trả lời.
Lão già cười khà khà, nhưng nụ cười có chút gì đó khác thường:
"Không cần nói.
Lão phu đã sống gần tám mươi năm, mắt tuy mờ nhưng lòng không mờ.
Ngươi không phải người thường.
Những vết thương trên người ngươi, những lúc ngươi vận công lúc nửa đêm, lão phu đều biết cả.
"Lão quay đi, bước ra cửa.
Lăng Vô Địch chợt lên tiếng:
"Lão tiên sinh.
"Lão già dừng lại.
"Biết nhiều đôi khi không khiến người ta an lòng.
Ngược lại, còn khiến người ta lo trước lo sau."
Lăng Vô Địch nói, giọng bình thản như đang tả một sự thật hiển nhiên:
"Có những chuyện, không biết mới là tốt.
Với lão, với dân làng, và với cả tôi nữa.
"Lão già ngoái đầu nhìn hắn, ánh mắt có chút gì đó lạ lẫm.
Rồi lão cười, lần này là nụ cười thật sự:
"Có những chuyện không biết mới là tốt.
Ngươi nói hay đấy."
Lão lẩm bẩm, rồi bước ra cửa:
"Cứ ở đây mà dạy võ.
Làng này nghèo, nhưng yên bình.
Ở đây, không ai tìm được ngươi.
Ba tháng sau, lớp học võ của Lăng Vô Địch đã có hơn ba mươi học trò.
Không chỉ trẻ con, mà cả thanh niên trong làng cũng đến học.
Họ thấy những đứa trẻ tập võ ngày càng khỏe mạnh, ít bệnh tật, nên cũng muốn thử.
Có người còn hỏi xin học những chiêu cao hơn, nhưng Lăng Vô Địch từ chối.
"Ta chỉ dạy những thứ căn bản.
Các ngươi muốn học cao hơn, tự tìm con đường khác.
"Lăng Vô Địch dạy chúng những bài tập cơ bản, kết hợp với những động tác đơn giản từ Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công và Thiết Bố Sam.
Hắn không dạy nội công, không dạy sát chiêu.
Chỉ dạy những thứ có thể giúp chúng khỏe mạnh, tự tin hơn.
Nhưng với dân làng nghèo, chỉ bấy nhiêu cũng đủ là quý giá.
Bọn trẻ bắt đầu thay đổi.
Chúng ăn nhiều hơn, ngủ ngon hơn, chạy nhảy khỏe hơn.
Những gương mặt xanh xao dần hồng hào, những cánh tay khẳng khiu bắt đầu có cơ bắp.
Một buổi chiều, khi Lăng Vô Địch đang hướng dẫn bọn trẻ tập đấm, một toán người lạ mặt xuất hiện ở đầu làng.
Khoảng mười tên, đứa nào trông cũng hung hãn, cầm gậy gộc, dao phay, có tên còn mang theo mã tấu sáng loáng.
Dẫn đầu là một gã to béo, mặt đầy sẹo, trông như một tên cướp chuyên nghiệp.
Hắn mặc áo da, đầu chít khăn đỏ, trông rất dữ tợn.
"Làng Thạch Bàn!"
Gã to béo gầm lên, tiếng gầm vang khắp xóm làng:
"Tiền bảo kê tháng này đâu?
Mau nộp ra đây, không thì đừng trách!
"Dân làng đang làm việc ngoài đồng, trong nhà, đều hoảng sợ chạy ra.
Họ co cụm lại với nhau, mặt tái mét.
Trưởng làng – một ông già lưng còng, tóc bạc phơ, chống gậy run rẩy bước ra:
"Các.
các ngươi lại đến à?
Tháng trước chúng tôi mới nộp rồi mà.
Cả làng nghèo, đâu còn tiền.
.."
"Tháng trước là tháng trước!
Tháng này là tháng này!"
Gã to béo cười khẩy, đưa mắt nhìn quanh:
"Không nộp, ta sẽ đốt làng!
Đốt sạch!
Cho chúng mày biết tay!
"Bọn trẻ đang tập võ dưới gốc đa sợ hãi, chạy đến bên Lăng Vô Địch, núp sau lưng hắn.
Những bàn tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo hắn.
"Long sư phụ.
bọn chúng là cướp ở núi bên, thường sang bắt nạt làng mình.
Mỗi tháng chúng đều đến lấy tiền bảo kê, không có là đánh người, đốt nhà.
"Lăng Vô Địch nhìn toán cướp, mắt nheo lại.
Hắn bước ra.
Từng bước, từng bước, hắn tiến về phía bọn cướp.
Không nhanh, không chậm, như một người đi dạo.
Nhưng mỗi bước chân hắn đều in sâu xuống mặt đất, để lại những dấu chân rõ ràng.
Gã to béo nhìn thấy hắn, cười khẩy:
"Ồ, có thêm một thằng nữa.
Mày là ai?
Muốn chết à?
Trông mặt lạ hoắc, không phải dân làng này?"
Lăng Vô Địch không nói.
Hắn vẫn bước tới.
Tên cướp đứng gần nhất, một gã lực lưỡng cầm gậy to bằng cổ tay, xông lên, vung gậy đánh vào đầu hắn.
Bốp!
Cây gậy gãy làm đôi, nhưng Lăng Vô Địch không hề nhúc nhích.
Hắn vẫn đứng đó, mắt nhìn thẳng vào gã to béo.
Mảnh gậy gãy văng ra xa, rơi lộp bộp xuống đất.
Tên cướp ngơ ngác nhìn cây gậy gãy, rồi nhìn Lăng Vô Địch.
Hắn chưa kịp phản ứng gì thêm, Lăng Vô Địch đã đưa tay, nhẹ nhàng đẩy hắn ra.
Một cái đẩy nhẹ, nhưng tên cướp bay đi như một bao tải rơm, ngã lăn ra xa mấy trượng.
Không khí như đông cứng lại.
Lăng Vô Địch lên tiếng, giọng lạnh tanh, không một chút cảm xúc:
"Cút.
"Một chữ duy nhất.
Nhưng nó mang theo sát khí của một kẻ đã giết không biết bao nhiêu người, của một kẻ đã đối mặt với những cao thủ hàng đầu giang hồ.
Một chữ khiến không khí như đông cứng lại, khiến bọn cướp run rẩy từ trong xương tủy.
Gã to béo nuốt nước bọt, mặt tái mét.
Hắn định nói gì đó, định ra oai, nhưng nhìn vào mắt Lăng Vô Địch – đôi mắt đen láy, sâu thẳm, không một gợn sóng – hắn không dám.
"Đi.
đi thôi!
"Bọn cướp ba chân bốn cẳng bỏ chạy, vứt lại gậy gộc, dao phay.
Chúng chạy như ma đuổi, không dám ngoái đầu lại.
Dân làng đứng im một lúc, rồi vỡ òa trong tiếng reo hò.
Họ vây quanh Lăng Vô Địch, người thì cảm ơn, người thì lạy, người thì khóc.
"Long sư phụ, ngươi cứu cả làng rồi!"
"Bọn cướp đó ác lắm, tháng nào cũng đến vơ vét.
Cả làng khổ sở vì chúng!"
"Từ nay chúng không dám đến nữa!
"Bọn trẻ chạy đến vây quanh Lăng Vô Địch, mắt sáng rực, mặt đầy tự hào:
"Long sư phụ giỏi quá!
Long sư phụ đánh đuổi bọn cướp rồi!
Sư phụ là anh hùng!
"Lăng Vô Địch nhìn chúng, khẽ nhếch mép.
Hắn đưa tay xoa đầu thằng A Sửu đang đứng gần nhất:
"Các con thấy chưa?
Có khi không cần đánh, chỉ cần đủ mạnh, người ta sẽ sợ.
Như ta đã nói với các con từ đầu.
"Tối hôm đó, dân làng kéo đến nhà lão Lý Ngư, mang theo ít gà, ít trứng, ít rau, để cảm ơn
"Long sư phụ"
Họ xúm xít hỏi han, có người còn hỏi hắn từ đâu đến, có gia đình không, có vợ con chưa.
Có mấy cô gái trẻ trong làng còn đỏ mặt nhìn trộm.
Lăng Vô Địch chỉ mỉm cười, nhạt nhẽo:
"Tôi chỉ là một kẻ lang thang, may mắn được lão Lý Ngư cứu.
Không có gì đáng nói.
"Hắn không nói thêm.
Không kể về quá khứ, không kể về thân thế.
Với dân làng, hắn chỉ là
– một người xa lạ tốt bụng, dạy võ cho con em họ, và đuổi được bọn cướp.
Lão Lý Ngư ngồi ở góc nhà, nhìn hắn, mắt ánh lên vẻ hài lòng.
Lão biết, con người này có bí mật, nhưng lão không hỏi.
Và dường như lão hiểu câu nói của Lăng Vô Địch hôm nào:
biết nhiều không khiến người ta an lòng.
Khi mọi người đã về hết, chỉ còn hai người trong lều, Lão Lý Ngư lên tiếng:
"Ngươi tính ở lại đây bao lâu?"
Lăng Vô Địch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu sáng cả khoảng sân:
"Chưa biết.
Có thể lâu, có thể không.
Tùy tình hình.
"Lão già gật gù:
"Ở lại bao lâu cũng được.
Dân làng quý ngươi rồi.
Mà này, cái tên Long Ngao Thiên của ngươi, có ý nghĩa gì không?"
Lăng Vô Địch nhếch mép:
"Cá chép vượt vũ môn hóa rồng.
Ta cũng từ dòng nước chết trôi mà sống lại.
"Lão già cười khà khà:
"Hay đấy.
Vậy thì ở đây mà chờ ngày hóa rồng.
Lão phu còn sống được vài năm, may ra còn được thấy.
"Hắn không trả lời.
Chỉ nhìn lên bầu trời đầy sao, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt đang nhìn xuống.
Trong lòng hắn, ngọn lửa báo thù vẫn cháy.
Nhưng hắn biết, phải chờ.
Phải kiên nhẫn.
Và hắn sẽ mang bí mật đó xuống mồ, không để ai biết.
Biết nhiều đôi khi không khiến người ta an lòng.
Ngược lại, còn khiến người ta lo trước lo sau.
Hắn hiểu điều đó hơn ai hết.
Hết chương 119.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập