Chương 12: Trong bụng quái thú

Cánh cửa đá khép lại sau lưng, nhấn chìm tất cả trong bóng tối.

Tiếng động nặng nề vang lên một hồi dài rồi tắt hẳn, như dấu chấm hết cho hy vọng quay đầu.

Không gian chợt lạnh đi, thứ lạnh không phải từ nhiệt độ mà từ cảm giác bị chôn sống, bị cắt đứt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Những ngọn đuốc được thắp lên từ nhiều phía, ánh lửa bập bùng hắt vào vách đá ẩm mốc phủ đầy rêu xanh và những vết nứt nẻ thời gian.

Trên vách, những bóng người in ra dài ngoẵng, nhảy nhót theo từng ngọn lửa, như những vong hồn đang múa.

Mùi hôi thối của không khí bị phong kín hàng trăm năm xộc vào mũi, cay xè, khiến vài người phải ho sặc sụa.

Đó là mùi của tử khí, của thời gian ngưng đọng, của những thứ đã mục rữa từ lâu.

Lăng Vô Địch đi giữa, trước mặt là Cổ Minh với bước chân vững chãi của một lão nhân từng trải, sau lưng là Bạch Vô Trần và năm tên hộ vệ luôn trong tư thế sẵn sàng.

Lưu Bưu dẫn người đi bên cạnh, mắt lúc nào cũng dáo dác nhìn quanh như một con thú đang rình mồi, bàn tay phải lúc nào cũng đặt trên chuôi đao.

Đám tán tu đi sau cùng, mặt mày căng thẳng, thỉnh thoảng lại thì thầm với nhau, mắt không ngừng liếc nhìn những bóng tối xung quanh.

Bạch Vô Trần thì thầm, giọng trầm tĩnh đến bất ngờ:

"Tiền bối, càng vào sâu con càng thấy khó thở.

Có phải độc khí không?

Hay do tâm lý?"

Lăng Vô Địch liếc nhìn hắn, thầm đánh giá trong đầu:

*Thằng nhỏ này tỉnh táo đấy.

Giữa lúc này mà vẫn còn phân biệt được cảm giác thật giả.

Không sợ hãi mù quáng, chỉ quan sát và hỏi.

Đúng là đã từng ra trận, có tố chất chỉ huy.

*"Không phải độc."

Lăng Vô Địch đáp, giọng vừa đủ nghe.

"Là không khí tù đọng trăm năm, thiếu dưỡng khí, lẫn với mùi xác chết phân hủy.

Cố chịu một lát, sắp có thông đạo rồi, không khí sẽ đỡ hơn.

"Hắn đưa mắt quan sát Cổ Minh.

Lão già đi trước, bước chân vững vài không chút do dự, thỉnh thoảng lại dừng lại, đưa tay sờ vào vách đá, vuốt nhẹ lên những đường vân đá, như đang tìm kiếm điều gì đó mà chỉ mình lão biết.

"Cổ lão, có gì lạ không?"

Lăng Vô Địch lên tiếng hỏi, giọng đủ xa để không làm phiền nhưng cũng đủ gần để thể hiện sự quan tâm.

Cổ Minh không quay lại, giọng trầm trầm vọng ra từ phía trước:

"Có cơ quan.

Rất nhiều cơ quan.

Đi theo ta, đừng bước sai bước nào.

Mỗi bước chân sai, không chỉ ngươi chết, mà có thể kéo theo cả những người xung quanh.

"Lăng Vô Địch gật đầu, rồi quay lại nhắc Bạch Vô Trần và năm hộ vệ:

"Các ngươi nghe rõ chứ?

Bước sai là chết.

Không chỉ chết mình, mà còn hại người.

"Mấy tên hộ vệ nhìn nhau, mặt nghiêm trọng gật đầu.

Trần Hổ—đội trưởng với vết sẹo dài bên má trái—đưa tay siết chặt chuôi đao, mắt lướt nhanh về phía trước, nơi bóng tối đang nuốt chửng lấy Cổ Minh.

Hắn ra hiệu cho bốn tên còn lại dàn đội hình bảo vệ Bạch Vô Trần chặt chẽ hơn.

Đoàn người tiếp tục đi trong im lặng.

Càng vào sâu, không khí càng lạnh, càng ẩm thấp.

Hơi lạnh thấm qua từng lớp áo, luồn vào tận xương tủy.

Trên vách đá bắt đầu xuất hiện những hình khắc kỳ lạ:

người, thú, những cảnh chiến trận đẫm máu, những nghi lễ tế thần với những sinh vật không giống bất cứ loài nào.

Những hình khắc tinh xảo đến mức dưới ánh lửa, chúng như đang cử động, như đang sống.

Một tên tán tu đi phía sau—một gã mặt dày, mắt lấm lét, tay luôn động đậy, có vẻ là hạng mới vào nghề, chưa từng trải qua mấy vụ mộ địa—không kìm được tò mò.

Hắn đưa tay sờ vào hình khắc một con quái thú đang há miệng, những ngón tay run run chạm vào đường nét sắc sảo.

"Đừng!"

Cổ Minh quát to, giọng vang dội trong không gian tĩnh mịch.

Nhưng đã muộn.

Một tiếng

"rắc"

khô khốc vang lên từ sâu trong vách đá.

Ngay lập tức, từ những khe nhỏ li ti trên vách, hàng chục mũi tên lao ra, tua tủa như mưa, xé gió lao tới.

"Hỗn trướng!"

Lưu Bưu chửi thề, vội vàng rút đao, múa tít xung quanh đỡ tên.

Lăng Vô Địch nhanh như cắt, tay trái lôi Bạch Vô Trần, tay phải kéo một tên hộ vệ, lao nép sát vào vách đá ở một góc khuất, hét lớn:

"Nấp hết!

Dùng khiên chắn!

"Nhưng đã quá muộn với vài người.

Tên tán tu vừa sờ vào vách—hắn đứng ngay trước họng tên.

Ba mũi tên cắm phập vào ngực, vào bụng.

Hắn trợn mắt, miệng ứa máu, đưa tay như muốn bám vào đồng đội đứng gần, nhưng rồi từ từ khuỵu xuống, đổ vật ra nền đá lạnh.

Một tán tu khác đứng gần đó cũng trúng tên vào vai trái, gào lên thảm thiết, ngã lăn ra đất, tay ôm vết thương máu tuôn xối xả.

Phe Lưu Bưu cũng có một người bị thương nhẹ ở cánh tay, may mà chỉ là vết xước.

Khi mưa tên dứt, không gian im lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng rên rỉ của kẻ bị thương và tiếng thở dốc của những người may mắn sống sót.

Mùi máu tanh hòa lẫn với mùi ẩm mốc, mùi của sợ hãi.

Một người chết, ba người bị thương.

Chỉ vì một cái chạm tay tò mò.

Bạch Vô Trần đứng thẳng dậy từ góc khuất, mắt nhìn về phía xác tên tán tu.

Hắn không run, không tái mặt, nhưng lông mày hơi nhíu lại.

Tay hắn vẫn đặt trên chuôi kiếm, ngón tay hơi siết lại.

Đôi mắt của một người từng chứng kiến chết chóc trên chiến trường.

"Đã bảo không được động vào.

.."

Hắn lẩm bẩm, giọng có chút lạnh, không phải lạnh vì sợ mà lạnh vì những kẻ ngu ngốc luôn làm liên lụy người khác.

Trần Hổ—đội trưởng hộ vệ—nhìn xác tên tán tu, lắc đầu, giọng khàn khàn đầy chán ghét:

"Bọn tán tu này, không kỷ luật, không biết sợ là gì.

Mới vào đã gây họa, suýt kéo theo cả đoàn.

"Hắn đưa mắt nhìn những tán tu còn lại, ánh mắt đầy cảnh cáo, như muốn nói:

"Đứa nào còn dám, tao chém trước.

"Mấy tên tán tu còn lại nhìn nhau, mặt tái mét như gà cắt tiết.

Một tên trong đó lẩm bẩm, giọng run run:

"Lão Tứ nó.

nó chỉ tò mò.

nó đâu có biết.

.."

"Tò mò hại chết người!"

Trần Hổ quát lớn, tiếng quát vang vọng trong hành lang.

"Ai còn muốn chết, cứ tự nhiên!

Nhưng đừng kéo theo người khác!

"Bạch Vô Trần giơ tay ra hiệu cho Trần Hổ bình tĩnh.

Hắn bước tới, đứng trước những tán tu còn lại, giọng trầm nhưng rõ ràng, đủ để tất cả nghe thấy:

"Các ngươi muốn sống, hãy nghe lời Cổ lão và Lăng tiền bối.

Không ai cấm các ngươi lấy bảo vật, nhưng phải biết cách, phải biết chờ đợi.

Cứ liều mạng như thế, bao nhiêu mạng cũng không đủ.

"Hắn nói với giọng của một người từng chỉ huy, từng chịu trách nhiệm về sinh mạng thuộc hạ—dù bọn tán tu không phải người của hắn, nhưng lúc này, tất cả đều trong cùng một con thuyền, cùng chung một mục đích sống sót.

Lăng Vô Địch nhìn hắn, thầm đánh giá:

*Thằng nhỏ này càng ngày càng ra dáng.

Có phong thái của người cầm quân.

Bình tĩnh, quyết đoán, lại biết nói lời đúng lúc.

Tốt, rất tốt.

Hắn bước tới bên Cổ Minh, nói với giọng trầm ổn, đầy từng trải, đủ để mọi người nghe thấy:

"Ở chốn này, sinh tử chỉ trong gang tấc.

Kẻ vừa ngã xuống kia đã dạy cho chúng ta một bài học bằng chính mạng sống của hắn.

Cổ lão, xin lão tiếp tục dẫn đường.

Từ giờ, ai không nghe lời—cứ để họ tự quyết định số phận.

Ta không cứu kẻ ngu.

"Cổ Minh nhìn hắn, khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng hiện lên tia thích thú, rồi lão quay đi, tiếp tục dẫn đoàn về phía trước, bước chân vẫn vững vài như chưa có chuyện gì xảy ra.

Bạch Vô Trần ra hiệu cho Trần Hổ và bốn hộ vệ còn lại bám sát.

Hắn không nhìn về phía xác chết thêm lần nào nữa.

Trên chiến trường, hắn đã học được rằng:

đau thương là thứ xa xỉ, phải gạt sang một bên để tiếp tục sống.

Trong lòng Lăng Vô Địch, hắn thầm nghĩ:

*Bọn tán tu chết cũng tốt, bớt mấy tên vướng víu.

Nhưng thằng nhỏ Bạch gia xử lý khá ổn—vừa đủ cứng rắn, vừa không gây thù chuốc oán với đám còn lại.

Có tố chất lãnh đạo.

Hắn không cho phép mình nghĩ sâu hơn về cái chết vừa rồi.

Trong loạn thế này, mỗi người tự lo thân mình.

Ai không biết giữ mình, chết cũng là lẽ thường.

Thương xót là thứ xa xỉ mà hắn không có quyền được hưởng.

Đoàn người tiếp tục đi, lần này càng thận trọng hơn gấp bội.

Mỗi bước chân đều dò xét, mỗi tấc vách đều được Cổ Minh xem xét kỹ lưỡng trước khi đặt chân.

Bọn tán tu bây giờ im thin thít như những cái bóng, không dám hé răng nửa lời, mắt lúc nào cũng nhìn xuống đất, sợ động vào thứ gì.

Đi thêm một khắc, họ đến một căn phòng rộng hình bát giác.

Trần cao vút khuất trong bóng tối, chỉ có những ngọn đuốc soi sáng một vùng.

Giữa phòng là một cái giếng sâu hoắm, miệng giếng được bao quanh bởi tám bức tượng đá hình quái thú—mỗi bức một dáng vẻ, có con như sư tử, có con như hổ báo, có con như rồng không sừng, mắt chúng được khảm đá đỏ, dưới ánh lửa lập lòe trông như những đốm lửa ma trơi, đỏ rực, nhìn chằm chằm vào bất cứ ai đến gần.

Xung quanh giếng, có bốn cánh cửa lớn bằng đá, mỗi cánh dẫn về một hướng khác nhau, trên mỗi cánh đều khắc những ký tự cổ mà không ai hiểu.

Cổ Minh dừng lại, đứng giữa phòng, nhìn quanh một lượt, rồi lẩm bẩm như tự nói với chính mình:

"Tứ diện mai phục, nhất lộ sinh cơ.

Bốn mặt đều có mai phục, chỉ một đường sống.

"Lưu Bưu nghe vậy, hơi sốt ruột, bước tới gần, giọng cộc lốc:

"Nói rõ coi!

Đi đường nào?

Đừng có nói kiểu úp úp mở mở.

"Cổ Minh không thèm nhìn hắn, mắt vẫn dán vào những cánh cửa, lão chỉ nói:

"Ta cần thời gian suy luận.

Đây là tử địa, không thể vội.

"Lưu Bưu hừ lạnh, ra hiệu cho thuộc hạ tản ra quan sát.

Đám thuộc hạ của hắn tỏa ra các góc phòng, tay lăm le vũ khí, mắt dáo dác nhìn vào bóng tối.

Lăng Vô Địch đứng bên cạnh Cổ Minh, nhìn bốn cánh cửa, rồi nhìn cái giếng sâu.

Hắn chợt nảy ra một ý, một ý nghĩ táo bạo nhưng cũng đầy logic.

Hắn khẽ nói với Cổ Minh, giọng chỉ đủ hai người nghe:

"Cổ lão, có khi nào đáp án nằm dưới giếng không?

Không phải ở bốn cánh cửa?"

Cổ Minh hơi giật mình, quay lại nhìn hắn với ánh mắt ngạc nhiên pha chút thích thú:

"Sao ngươi nghĩ thế?"

Lăng Vô Địch chỉ vào những bức tượng quái thú xung quanh miệng giếng:

"Những con thú này đều quay mặt vào giếng, không quay ra ngoài, như thể đang canh giữ thứ gì đó dưới kia, hoặc đang nhìn vào thứ gì đó dưới đó.

Nếu đây là mộ địa, chủ nhân chắc không muốn người ra vào dễ dàng.

Bốn cánh cửa kia có thể đều là bẫy.

Có khi đường thật lại là đường.

không ai ngờ tới.

"Cổ Minh nhìn hắn một lúc, đôi mắt sáng quắc trong bóng tối như muốn xuyên thấu tâm can hắn, rồi lão gật gù, chòm râu rung rinh:

"Ngươi có mắt đấy.

Để ta xem.

"Lão bước lại gần miệng giếng, cẩn thận quan sát từng chi tiết.

Lão cúi xuống, áp tai vào thành giếng, nhắm mắt lắng nghe.

Một lúc sau, lão đứng thẳng dậy, nói:

"Dưới giếng có gió thoảng lên.

Không khí lưu thông.

Không phải giếng chết.

Có lẽ ngươi nói đúng.

"Lưu Bưu đứng gần đó nghe được, bước tới, cười nhạt đầy khinh bỉ:

"Xuống giếng?

Các ngươi điên à?

Biết đâu dưới đó có độc khí, có nước ngầm, có quái vật?

Muốn chết thì cứ việc, ta không ngu.

"Lăng Vô Địch nhún vai, giọng thản nhiên pha chút thách thức:

"Tùy.

Lưu quản sự muốn chọn đường nào thì chọn.

Bốn cánh cửa kia, cánh nào cũng đẹp, cánh nào cũng có thể dẫn đến bảo vật.

Chúc may mắn.

"Lưu Bưu nhìn bốn cánh cửa, rồi nhìn cái giếng, do dự.

Hắn không phải kẻ ngu, nhưng cũng không phải kẻ liều mạng.

Một tên tán tu lên tiếng, giọng run run nhưng dứt khoát:

"Tôi đi theo Cổ lão.

Ở trên kia, ai theo Cổ lão thì sống, ai không thì chết.

Tôi thấy rõ rồi.

"Mấy tên khác cũng hùa theo, gật đầu lia lịa.

Sau vụ chết người vừa rồi, bọn họ không còn dám tự ý nữa, cũng không dám tin vào lựa chọn của mình.

Lưu Bưu thấy thế, nghiến răng, mặt hằm hằm:

"Được!

Các ngươi xuống giếng, ta đi đường cửa.

Ai sống sót thì gặp lại.

Lúc đó, ai lấy được bảo vật thì tính sau.

"Hắn vung tay, dẫn người tiến về một cánh cửa phía đông.

Trước khi đi, hắn quay lại nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt đầy hận ý, như muốn nói:

"Lát nữa gặp lại, ta sẽ cho ngươi biết tay.

"Lăng Vô Địch nhìn theo, thầm nghĩ:

*Tốt.

Càng tách ra càng dễ xử lý.

Mà lỡ hắn chết trong đó, cũng đỡ một đối thủ nguy hiểm.

Hắn quay sang Cổ Minh:

"Cổ lão, chúng ta xuống chứ?"

Cổ Minh gật đầu:

"Xuống.

Nhưng phải cẩn thận.

Dưới đó có gì, ta cũng không chắc.

"Lão lấy trong túi ra một sợi dây thừng dài, chắc chắn, một đầu buộc vào một bức tượng quái thú vững chãi, rồi thả đầu kia xuống giếng.

Sợi dây từ từ tụt xuống, mãi không thấy chạm đáy.

"Ai xuống trước?"

Lão hỏi, mắt nhìn quanh.

Đoàn người đứng trước miệng giếng.

Gió từ dưới sâu thổi lên lạnh buốt, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng.

Mọi người nhìn nhau, im lặng.

Ai cũng hiểu, người xuống trước là người liều mạng nhất—dưới đó có gì, không ai biết.

Có thể là đường sống, cũng có thể là tử lộ.

Lăng Vô Địch đứng đó, mắt nhìn xuống miệng giếng tối om không thấy đáy, rồi nhìn quanh những gương mặt đang căng thẳng.

Trong đầu hắn, hàng trăm tính toán lướt qua như điện.

*Xuống trước?

Ngu mới làm.

Không biết dưới đó có gì, xuống trước khác gì đi đưa đám.

Mà chỉ định người khác xuống?

Lộ liễu quá, không phải phong cách cao nhân của ta.

Phải có cách khác.

Hắn chậm rãi lên tiếng, giọng trầm ổn, đầy từng trải, như một lão làng trong nghề:

"Ở chốn này, sinh tử đều có số.

Kẻ xuống trước là kẻ liều mạng, nhưng cũng là kẻ mở đường cho tất cả.

Ai dám nhận trọng trách này, ta sẽ ghi nhớ công lao.

"Hắn không nhìn ai, chỉ nhìn xuống giếng, như thể đang suy tư về vận mệnh, về những điều lớn lao hơn.

Mấy tên tán tu nhìn nhau, không ai dám nhúc nhích.

Cổ Minh thì đứng im, mặt lạnh tanh như tượng đá, không có ý định xông pha.

Lão già này không phải hạng liều mạng vô ích.

Bỗng Trần Hổ bước lên một bước, mặt đầy quyết tâm.

"Để tôi.

"Bạch Vô Trần giật mình, quay lại:

"Trần Hổ, ngươi.

"Trần Hổ nhìn thiếu chủ, giọng khàn khàn, trầm ổn nhưng kiên định:

"Thiếu chủ, tôi già rồi, sống chết cũng không đáng tiếc bằng mấy người trẻ.

Để tôi xuống trước, nếu có chuyện gì, các người còn ở trên này lo liệu.

Ít nhất, tôi còn có kinh nghiệm hơn mấy tên tán tu kia.

"Hắn không nói ra, nhưng ai cũng hiểu:

Trần Hổ là đội trưởng, hắn có trách nhiệm với đồng đội, với thiếu chủ.

Hơn nữa, sau vụ mấy người chết vì bẫy, hắn càng thấy rõ:

trong chốn này, chỉ có liều mạng và cẩn thận mới mong sống sót.

Hắn không thể để thiếu chủ liều, cũng không thể để mấy tên trẻ tuổi khác liều.

Lăng Vô Địch nhìn Trần Hổ, khẽ gật đầu, giọng trầm ấm pha chút cảm kích—dù chỉ là diễn, nhưng diễn cho người ta thấy:

"Đa tạ.

Các hạ quả là một đấng trượng phu, hào kiệt, dám xả thân vì người khác.

Tại hạ hổ thẹn không bằng.

"Chỉ một câu nói, nhưng đủ để Trần Hổ cảm thấy được công nhận, được tôn trọng.

Hắn không chần chừ, bám vào sợi dây thừng, từ từ tụt xuống.

Mọi người nín thở nhìn theo, chỉ nghe tiếng dây ma sát vào thành giếng và tiếng bước chân của hắn khuất dần.

Một lúc sau, sau một hồi âm thanh kẽo kẹt, tiếng Trần Hổ vọng lên từ dưới sâu, giọng khàn khàn nhưng rõ ràng:

"Dưới này an toàn!

Có đường hầm!

Các người xuống đi!

"Mọi người nghe vậy, mới thở phào nhẹ nhõm.

Mấy tên tán tu mặt mày tươi tỉnh hẳn, bắt đầu xôn xao.

Lần lượt từng người tụt xuống.

Bạch Vô Trần xuống trước, bốn hộ vệ còn lại đi kèm, rồi đến mấy tên tán tu, cuối cùng là Cổ Minh và Lăng Vô Địch.

Lăng Vô Địch xuống cuối cùng.

Khi bám vào dây thừng, cảm giác lạnh lẽo từ thành giếng truyền qua tay, hắn thầm nghĩ:

*Trần Hổ.

người tốt.

Dám liều mạng vì người khác.

Nếu ra ngoài được, ta sẽ nhớ ơn ngươi.

Nhưng rồi hắn tự cười nhạt mình trong bóng tối:

*Ở chốn này, ơn nghĩa là thứ xa xỉ.

Sống sót đã là may.

Mà nếu hắn chết, ta cũng chẳng thể làm gì.

Hắn tụt xuống, đôi chân cuối cùng cũng chạm đất.

Dưới đáy giếng là một đường hầm rộng rãi, cao đến hai trượng, lát đá phẳng lì.

Hai bên đường hầm, những ngọn đèn dầu cổ xưa tự động cháy sáng khi có người đến gần, ngọn lửa xanh lè hắt ánh sáng ma quái lên vách đá.

Không khí ở đây khô ráo hơn hẳn, không còn mùi ẩm mốc, thay vào đó là mùi dầu thơm phảng phất.

Cổ Minh nhìn quanh, ánh mắt sáng lên, giọng phấn chấn hiếm thấy:

"Đây mới là lối vào thật.

Trên kia chỉ là bẫy, là nơi chôn xác những kẻ ngu muội.

Chủ nhân mộ địa này quả là cao minh.

"Đoàn người tiến vào đường hầm.

Đi một lúc, họ thấy một cánh cửa đá khác, lần này không có ổ khóa, không có lỗ cắm, chỉ có một bức phù điêu hình con mắt lớn ở chính giữa, con mắt nhìn thẳng vào bất cứ ai đứng trước cửa, như đang quan sát, như đang phán xét.

Lăng Vô Địch không cần Cổ Minh nhắc, hắn lấy miếng ngọc bội trong túi ra, tiến lên, ấn vào con mắt.

Miếng ngọc vừa khít, như thể được đúc riêng cho chỗ này.

Một luồng sáng xanh từ miếng ngọc tỏa ra, lan tỏa khắp cánh cửa.

Những đường vân trên đá bắt đầu sáng lên, chạy dọc theo những hình khắc, và cánh cửa từ từ mở ra, không một tiếng động.

Trước mắt họ là một gian phòng lớn, rộng đến cả trăm trượng, chất đầy những rương gỗ chạm trổ tinh xảo, những kệ sách cao chất đầy những cuộn giấy cổ, những binh khí đủ loại sáng loáng dưới ánh đèn dầu.

Vàng bạc châu báu chất đống như núi, lấp lánh đủ màu sắc.

Bảo vật!

Thật sự là bảo vật!

Mấy tên tán tu reo lên mừng rỡ, mắt sáng rực như đèn, không kìm được lao vào.

"Tránh ra!"

Một tên hét to, xô đẩy những người xung quanh.

Lăng Vô Địch bị một tên đẩy mạnh, loạng choạng suýt ngã.

Hắn lùi lại, mắt vẫn quan sát.

"Đừng!"

Cổ Minh la lên, giọng đầy cảnh báo.

Nhưng đã muộn.

Một tên tán tu chạy nhanh nhất, lao đến chiếc rương lớn nhất, giơ tay mở nắp.

Một luồng khói đen từ trong rương phun ra, cuốn lấy hắn như một con rắn khổng lồ.

Hắn kêu lên thảm thiết, tiếng kêu kinh hoàng vang vọng khắp gian phòng.

Chỉ trong vài giây, thân thể hắn khô quắt lại, teo tóp như xác ướp hàng nghìn năm, rồi đổ xuống, vỡ tan thành bụi.

Những tên khác đang lao theo sau, hoảng sợ dừng lại cứng đờ, mặt cắt không còn giọt máu.

Sự vui mừng vừa rồi lập tức bị dội một gáo nước lạnh thấu xương.

Cổ Minh lắc đầu, giọng đầy chán nản và thương xót:

"Đã bảo rồi.

Trong mộ địa cổ, bảo vật thường có độc, có cấm chế.

Không biết mà động vào, chết là phải.

Các ngươi tưởng bảo vật dễ lấy vậy sao?"

Lăng Vô Địch nhìn cảnh đó, trong lòng vừa sợ vừa mừng.

Sợ vì cạm bẫy quá hiểm độc, mừng vì.

lại bớt được mấy tên tranh giành.

Những kẻ tham lam, ngu muội, chết cũng đáng.

Hắn quay sang Cổ Minh, giọng bình tĩnh hỏi:

"Cổ lão, vậy làm sao lấy bảo vật an toàn?

Không lẽ tất cả đều có bẫy?"

Cổ Minh nhìn quanh gian phòng, rồi chỉ lên trần nhà:

"Nhìn kìa.

"Mọi người ngước lên theo tay lão.

Trên trần, có một bức họa lớn, vẽ cảnh một vị cao nhân ngồi thiền trên đỉnh núi, xung quanh là những đồ vật bày biện theo một trật tự nhất định:

sách vở, binh khí, ngọc bội, vàng bạc.

"Đây là sơ đồ bố trí của gian phòng này."

Cổ Minh giải thích, giọng chậm rãi.

"Vị trí nào có bảo vật thật, vị trí nào có bẫy, đều được vẽ ở đây.

Chủ nhân mộ địa này có lẽ muốn thử thách người đến sau:

ai có mắt nhìn, ai biết quan sát, mới xứng đáng nhận bảo vật.

"Lão nhìn kỹ bức họa, đối chiếu với gian phòng, rồi chỉ xuống một góc phòng:

"Chỗ đó, rương thứ ba từ trái sang, là an toàn.

Những chỗ khác, đừng động vào.

"Một tên tán tu liều mạng—hoặc có thể là thông minh—chạy lại chiếc rương theo chỉ dẫn, run run mở nắp.

Lần này, không có khói đen.

Trong rương là mấy cuốn sách cổ bìa da, một ít vàng bạc và mấy món trang sức tinh xảo.

Hắn mừng rỡ ôm lấy, mặt tươi như hoa.

Những tên khác thấy thế, mắt sáng rực, tranh nhau tiến lại, giẫm đạp lên nhau.

Cổ Minh giơ tay chỉ:

"Ngươi, chỗ kia.

Ngươi, chỗ này.

Đừng tranh, ai cũng có phần.

Tranh nhau chỉ thêm chết.

"Nhờ vậy, không khí mới bớt căng thẳng.

Mấy tên tán tu lần lượt lấy bảo vật theo chỉ dẫn, không dám tranh giành.

Lăng Vô Địch không vội lấy bảo vật.

Hắn đứng bên cạnh Cổ Minh, quan sát, học hỏi cách lão đọc bức họa, cách lão suy luận.

Bạch Vô Trần thấy vậy, tò mò hỏi nhỏ:

"Tiền bối, sao người không lấy gì?

Của cải ở đây nhiều vậy, không lấy phí cả đời.

"Lăng Vô Địch cười nhạt, mắt vẫn nhìn lên bức họa trên trần:

"Của quý nhất ở đây, không phải vàng bạc, cũng không phải binh khí.

"Hắn nhìn lên bức họa:

"Mà là thứ đó.

"Bạch Vô Trần ngước nhìn, chưa hiểu.

Cổ Minh quay lại nhìn hắn, ánh mắt thêm phần thích thú, trân trọng:

"Ngươi nói đúng.

Bức họa này mới là bảo vật thật.

Nó cho biết toàn bộ cấu trúc mộ địa, những căn phòng tiếp theo, những cạm bẫy.

Có nó, chúng ta có thể đi tiếp an toàn.

"Lão bắt đầu chép lại bức họa vào một cuộn giấy da mà lão mang theo, tỉ mỉ từng chi tiết.

Khi mọi người đã lấy xong của cải, ai nấy đều ôm đầy tay, mặt mày hớn hở, Cổ Minh nói:

"Đi tiếp.

Còn nhiều thứ ở phía trước.

Đây mới chỉ là phòng đầu tiên.

"Đoàn người chuẩn bị rời đi thì Lăng Vô Địch bước tới bên xác tên tán tu vừa chết vì bẫy—hắn là người đã lao vào rương độc trước đó.

Xác hắn khô quắt, nhưng trên tay vẫn còn nắm chặt một túi vải nhỏ, có lẽ là của riêng hắn.

Lăng Vô Địch cúi xuống, nhặt túi vải lên, mở ra xem.

Bên trong có mấy đồng bạc lẻ, một miếng ngọc nhỏ, và một mảnh giấy đã ố vàng ghi nguệch ngoạc mấy dòng chữ:

"Gửi về làng Thanh Phong, cho mẹ già.

Con đi tìm bảo vật, mong mẹ đừng lo.

"Hắn nhìn mảnh giấy một lúc lâu, không nói gì.

Rồi hắn gấp lại, bỏ vào túi áo mình.

Bạch Vô Trần thấy vậy, hỏi nhỏ:

"Tiền bối, người làm gì vậy?

Của người chết, không nên động.

"Lăng Vô Địch thản nhiên đáp, giọng không chút gợn sóng:

"Nhặt chút duyên phần.

Nếu ra ngoài được, gửi lại cho người nhà họ.

Dù sao cũng là tấm lòng của kẻ làm con.

"Nghe xong, Bạch Vô Trần nhìn hắn với ánh mắt kính phục hơn, trong lòng thầm nghĩ:

*Lăng tiền bối quả là người trọng tình nghĩa.

Hắn đâu biết, trong lòng Lăng Vô Địch đang nghĩ:

*Mấy đồng bạc này, lỡ có ra ngoài, gửi cho mẹ già hắn, biết đâu lại có chút phúc đức, tích âm đức cho mình.

Còn không ra ngoài được, thì coi như ta cũng làm việc tốt trước khi chết, có xuống âm phủ cũng đỡ tội.

Hắn không phải người tốt, nhưng cũng không phải ác nhân.

Hắn chỉ là kẻ vô sỉ, biết tính toán thiệt hơn trong mọi hoàn cảnh.

Đoàn người tiếp tục đi qua đường hầm.

Một lúc sau, họ đến một nơi rộng lớn hơn—một vực sâu thăm thẳm cắt ngang con đường.

Bắc qua vực là một cây cầu đá cổ kính, cong vút như một dải lụa, hai bên không có lan can, chỉ có những phiến đá lát mỏng manh nhìn có thể gãy bất cứ lúc nào.

Dưới vực, tối om như mực, không thấy đáy, chỉ thấy mây mù cuồn cuộn bốc lên, lạnh buốt.

Bên kia cầu, sừng sững một cánh cửa dát vàng, lấp lánh dưới ánh đuốc từ xa, như một lời hứa hẹn về bảo vật tột cùng.

"Chắc chắn bảo vật chính ở trong đó!"

Một tên tán tu reo lên, mắt sáng rực, không kìm được.

Hắn lao lên cầu, bất chấp tất cả.

Nhưng vừa đặt chân lên cầu, những phiến đá dưới chân bỗng rung chuyển dữ dội.

Một tiếng

"rắc"

lớn vang lên từ hai bên vách đá.

Hàng chục mũi lao từ hai bên bắn ra, tua tủa như mưa, lao thẳng vào người hắn với tốc độ kinh hồn.

Hắn kêu lên một tiếng thảm thiết, người đầy lao, máu bắn tung tóe, rồi từ từ ngã xuống vực sâu, rơi mãi, rơi mãi, không thấy điểm dừng.

Cổ Minh thở dài, lắc đầu:

"Lại nữa.

Cây cầu này cũng có cơ quan.

Không quan sát kỹ đã manh động.

"Lăng Vô Địch thì trong lòng thầm cảm ơn vị tán tu anh dũng mở đường nọ.

*Lại thêm một tên bớt đi.

Càng vào sâu, càng đỡ đông.

Cổ Minh quan sát cây cầu kỹ lưỡng, rồi nói:

"Phải đi theo đường zích zắc.

Những phiến đá có khắc vân tay là an toàn.

Những phiến nhẵn bóng là bẫy.

"Lão bước lên cầu, đặt chân lên từng phiến đá có vân tay, bước một cách chậm rãi, chắc chắn.

Quả nhiên, không có chuyện gì xảy ra.

Những người còn lại làm theo, từng người một, hồi hộp bước theo dấu chân lão.

Lăng Vô Địch đi sau cùng, tay dắt theo Bạch Vô Trần, mắt không ngừng quan sát, ghi nhớ từng bước chân, từng phiến đá, phòng khi phải quay lại.

Hắn không bao giờ tin tưởng tuyệt đối vào bất kỳ ai, kể cả Cổ Minh.

Qua cầu an toàn, họ đứng trước cánh cửa dát vàng.

Lần này, không có ổ khóa, không có lỗ cắm, chỉ có hai cánh cửa khép hờ, để lộ một khe hở nhỏ đủ để một người chui qua.

Cổ Minh đẩy nhẹ cửa.

Bên trong là một gian phòng lớn hơn, sang trọng hơn gấp nhiều lần.

Giữa phòng, một cỗ quan tài bằng ngọc bích nguyên khối, trong suốt, đặt trên bệ cao bằng đá hoa cương.

Quanh quan tài, hàng trăm bức tượng binh lính bằng đá đứng thành hàng lối chỉnh tề, tay cầm đao kiếm, giáo mác, mắt nhìn thẳng về phía trước, như đang canh gác cho chủ nhân.

Trên các kệ dọc tường, bày la liệt những bảo vật:

sách vở cổ, binh khí tỏa sáng lạnh, ngọc bội lấp lánh, vàng bạc chất đống, và những thứ không thể gọi tên.

Nhưng lần này, không ai dám manh động.

Kinh nghiệm từ những cái chết trước đã dạy họ bài học đắt giá.

Cổ Minh bước vào, nhìn quanh gian phòng một lượt, rồi nói, giọng trầm trầm:

"Chỗ này có thể an toàn.

Nhưng cũng có thể là bẫy lớn nhất, là nơi nguy hiểm nhất.

"Lão chỉ vào cỗ quan tài ngọc:

"Thứ quý giá nhất chắc ở trong đó.

Nhưng ai dám mở?

Mở ra, có thể là bảo vật, cũng có thể là lời nguyền, là cái chết.

"Mọi người nhìn nhau, không ai dám tiến lên.

Ngay cả những tên tham lam nhất cũng biết sợ.

Lăng Vô Địch đứng đó, mắt nhìn cỗ quan tài, tay vô thức sờ vào túi áo, nơi cất miếng ngọc bội.

Trong lòng hắn, những suy tính đang quay cuồng như vòng xoáy:

*Mở quan tài, có thể được bảo vật lớn nhất, cũng có thể là chết chắc.

Không mở, thì đến đây là kết thúc, không thể tiến xa hơn.

Mà nếu mở, ai sẽ là người mở?

Ta?

Hay để thằng nhỏ Bạch gia?

Hay lão già Cổ Minh?

Hay mấy tên tán tu ngu ngốc?

Hắn nhìn quanh, thấy mấy tên tán tu đang nhìn nhau, mặt đầy do dự.

Thấy bốn tên hộ vệ đang đứng chắn trước Bạch Vô Trần, tay cầm đao, mắt cảnh giác.

Thấy Cổ Minh đang chăm chú quan sát cỗ quan tài, tay vuốt râu, mắt sáng quắc.

Hắn thầm cười trong bụng:

*Không vội.

Để xem ai sẽ là người liều mạng trước.

Cứ chờ.

Đúng lúc đó, từ phía sau, tiếng bước chân dồn dập vọng lại.

Lưu Bưu và đám thuộc hạ, mặt mũi đen nhẻm như từ đống lửa chui ra, áo quần rách nát tả tơi, từ một cánh cửa bí mật trong góc phòng chạy ra.

"Chúng mày.

tìm được đường rồi à?"

Hắn thở hổn hển, hai tay chống gối, mồ hôi nhễ nhại.

Lăng Vô Địch nhìn hắn, nở nụ cười hiền lành, bước tới hỏi thăm ân cần, gương mặt đầy vẻ quan tâm:

"Lưu quản sự đi đường cửa, chắc cũng có thu hoạch lớn?

Nhìn mặt mũi hồng hào thế kia, chắc được nhiều bảo vật lắm nhỉ?"

Lưu Bưu tức tối, phất tay áo quất vào mặt hắn, nhưng Lăng Vô Địch đã né khéo:

"Thu hoạch cái con khỉ!

Toàn bẫy với chết.

Mất gần chục mạng mới tìm được đường ra.

Đường cửa toàn là tử lộ, suýt nữa thì cả bọn chôn xác trong đó.

"Đúng lúc đó, Lưu Bưu nhìn thấy cỗ quan tài ngọc và đống bảo vật la liệt, mắt hắn sáng rực lên như hai ngọn đèn, quên hết mệt mỏi:

"Nhưng xem ra, các ngươi tìm được chỗ tốt rồi.

Ha ha, cuối cùng cũng đến được đây!

"Hắn vung tay, đám thuộc hạ còn lại—chừng mười lăm tên—ào vào, vây lấy mọi người, tay cầm đao kiếm sáng loáng.

"Lui hết ra!

Chỗ này là của Lưu gia!

Ai dám động vào, giết không tha!

"Mấy tên tán tu biến sắc, lùi lại, nhưng không dám chống lại.

Bốn tên hộ vệ của Bạch gia rút đao, đứng chắn trước Bạch Vô Trần, mặt căng thẳng.

Lăng Vô Địch vẫn đứng im, mặt có chút luống cuống, tay hơi run run—nhưng đó là diễn.

Trong lòng, hắn thầm cảm ơn tám đời tổ tông nhà Lưu Bưu.

*Đúng là quý nhân, lại tới giúp ta thăm dò lần nữa.

Hắn nhìn Lưu Bưu, rồi nhìn cỗ quan tài, rồi lại nhìn Lưu Bưu, khẽ nói với vẻ mặt đầy tiếc nuối và lo lắng:

"Lưu quản sự, ngươi có chắc muốn lấy không?

Đây là quan tài chính, có thể có cấm chế mạnh nhất đấy.

Hay là để bọn ta xem xét trước?"

Lưu Bưu cười nhạt đầy khinh bỉ:

"Chắc chứ.

Các ngươi sợ thì tránh ra.

Lưu gia ta không sợ.

"Lăng Vô Địch tiếc nuối nói, giọng đầy lo lắng giả tạo:

"Không có gì.

Chỉ là.

chúc ngươi may mắn.

"Lưu Bưu hừ lạnh, hất hàm ra hiệu cho thuộc hạ.

Hắn bước tới cỗ quan tài ngọc, giơ tay định mở nắp.

Đúng lúc đó, một tiếng động kỳ lạ vang lên từ những bức tượng đá xung quanh.

*Rắc.

rắc.

rắc.

Những bức tượng binh lính bằng đá bắt đầu cử động.

Từng khớp đá ma sát vào nhau phát ra tiếng động kinh khủng.

Mắt chúng—những hòn đá đen—bỗng sáng lên đỏ rực như than hồng.

Chúng từ từ quay đầu, nhìn về phía những kẻ xâm nhập, những kẻ đã dám động đến giấc ngủ ngàn thu của chủ nhân.

Cổ Minh lùi lại nhanh như chớp, mặt tái mét, thốt lên:

"Không xong rồi!

Đây là.

Cấm quân trấn mộ!

Chúng đã thức tỉnh!

"Lưu Bưu tái mặt, vội vàng lùi lại, nhưng đã muộn.

Những bức tượng ào lên, đao kiếm đá chém tới tấp, mỗi nhát đều mang sức mạnh khủng khiếp.

Một tên thuộc hạ của Lưu Bưu trúng một nhát chém từ một bức tượng cao lớn, người văng ra xa, máu bắn lênh láng.

Hỗn chiến bắt đầu.

Tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm, tiếng đá vỡ vang lên hỗn loạn.

Lăng Vô Địch nhanh như cắt, kéo Bạch Vô Trần lùi sát vào một góc tường khuất, ra hiệu cho bốn hộ vệ chắn phía trước.

Hắn đứng đó, mắt quan sát toàn bộ chiến trường, không tham chiến.

Hắn quay sang Cổ Minh, nói nhanh, giọng trầm ổn giữa hỗn loạn:

"Cổ lão, lão có biết cách ngăn bọn chúng không?

Chúng ta không thể đánh mãi được.

"Cổ Minh lắc đầu, mặt đầy lo lắng:

"Cấm quân trấn mộ đã kích hoạt, chỉ có thể đánh tan hoặc chờ chúng tự dừng.

Nhưng thường thì chúng sẽ đánh đến khi không còn kẻ xâm nhập nào.

Đây là thứ khủng khiếp nhất trong các mộ địa cổ.

"Lăng Vô Địch nhíu mày, rồi nhìn về phía cỗ quan tài ngọc.

Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu hắn.

"Có khi nào.

quan tài đó là chìa khóa để dừng chúng không?

Nếu chủ nhân mộ địa không muốn ai quấy rầy, thì cấm quân sẽ bảo vệ quan tài.

Nhưng nếu chúng ta.

không động vào quan tài, mà chỉ cần đóng nắp lại, hoặc làm gì đó?"

Cổ Minh nhìn hắn, ánh mắt thoáng ngạc nhiên, rồi trầm ngâm:

"Ngươi nói có lý.

Cấm quân có thể được kích hoạt khi có người đến gần quan tài.

Nếu chúng ta lùi xa, hoặc đóng nắp lại, có thể chúng sẽ dừng.

Nhưng ai dám đến gần lúc này?"

Lăng Vô Địch nhìn quanh chiến trường.

Lưu Bưu và đám thuộc hạ đang chống trả quyết liệt, nhưng đã ngã xuống gần chục tên.

Mấy tên tán tu cũng đang liều mạng chạy trốn, một số đã bị chém chết.

Phe hắn tạm thời an toàn vì ở góc khuất, nhưng không thể ở mãi.

Hắn tính toán nhanh trong đầu:

*Để Lưu Bưu chết ở đây cũng tốt, bớt một đối thủ nguy hiểm.

Nhưng nếu chết hết, lỡ có bẫy phía sau, ai sẽ là người đi trước?

Phải giữ lại vài tên để làm bia đỡ đạn cho những bước tiếp theo.

Hắn nói với Cổ Minh, giọng quyết đoán:

"Cổ lão, lão có cách nào chỉ điểm cho bọn họ không?

Để bọn họ cầm cự lâu hơn, ta tìm cách ra phía sau quan tài, xem có cơ quan nào không.

"Cổ Minh nhìn hắn với ánh mắt phức tạp, vừa dò xét vừa thán phục, rồi gật đầu.

Lão bắt đầu hét lớn, hướng dẫn những người đang chiến đấu cách né tránh, cách phản công, cách lợi dụng địa hình.

Lăng Vô Địch kéo Bạch Vô Trần và bốn hộ vệ lùi sâu hơn vào góc tường, men theo bóng tối, tìm đường vòng ra phía sau quan tài, nơi ít tượng binh hơn.

"Tiền bối, chúng ta làm gì giờ?"

Bạch Vô Trần hỏi, giọng bình tĩnh đến lạ, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm, mắt quan sát xung quanh.

Lăng Vô Địch nhìn hắn, giọng trầm ổn, đầy tự tin giả tạo:

"Cứu người.

Và cứu mình.

Đi theo ta, đừng rời nửa bước.

"Hắn không nói thêm, chỉ ra hiệu cho hộ vệ tiến về phía quan tài.

Trong đầu hắn, một ý nghĩ lóe lên:

*Hy vọng lần này mình đoán đúng.

Nếu không.

cả đám chết hết.

Nhưng biết đâu, chết ở đây cũng là một kết cục không tồi cho một kẻ xuyên không như ta.

Hắn tự cười nhạt mình trong bóng tối, rồi tiếp tục bước.

Tiếng chém giết phía sau vẫn vang lên dữ dội, nhưng hắn không ngoái lại.

Phía trước, cỗ quan tài ngọc đang tỏa ra một thứ ánh sáng nhè nhẹ trong bóng tối.

**Hết chương 12.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập