—
Đêm xuống trên làng Thạch Bàn, yên bình và tĩnh mịch.
Trăng lưỡi liềm nhàn nhạt treo lơ lửng giữa bầu trời, soi sáng những mái tranh nghèo, những lũy tre xanh, và dòng suối nhỏ lấp lánh chảy qua làng.
Tiếng ếch nhái kêu râm ran từ những thửa ruộng, hòa cùng tiếng dế mèn rả rích trong đêm.
Thỉnh thoảng, một con cú vọ từ đâu đó vọng lên vài tiếng, rồi lại im bặt.
Nhưng trong túp lều của lão Lý Ngư, Lăng Vô Địch vẫn thức.
Hắn ngồi xếp bằng trên chiếc giường tre ọp ẹp, mắt nhắm, hơi thở đều đặn theo nhịp vận chuyển của Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết.
Sau ba tháng, thương thế đã lành hẳn, cơ thể đã phục hồi hoàn toàn, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước.
Những vết sẹo trên người hắn – dấu tích của bao trận sinh tử – đã mờ dần, nhưng ký ức về chúng thì không bao giờ phai.
Trong lòng hắn, một nỗi bất an vẫn âm ỉ.
Bọn cướp hôm qua tuy đã bỏ chạy, nhưng chúng sẽ không từ bỏ.
Hắn biết rõ bản chất của loại người đó.
Chúng là lũ sơn tặc, sống bằng nghề cướp bóc, quen ỷ đông hiếp yếu.
Hôm qua chúng sợ hãi bỏ chạy, nhưng khi về đến sào huyệt, khi cái sợ qua đi, chúng sẽ nghĩ lại.
Chúng sẽ nghĩ rằng chỉ có một người, rằng chúng chỉ bất ngờ, rằng lần sau mang thêm người, mang theo vũ khí tốt hơn, sẽ trả thù được.
Và khi đó, dân làng Thạch Bàn sẽ phải gánh chịu hậu quả.
"Không thể để chuyện đó xảy ra.
"Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy sáng quắc trong bóng tối, như hai vì sao lạc giữa màn đêm.
Lão Lý Ngư nằm ở góc lều, bỗng nhiên lên tiếng:
"Không ngủ được à?"
Lăng Vô Địch nhìn sang.
Lão già vẫn nằm im, mắt nhắm, nhưng hơi thở cho thấy lão vẫn thức.
Qua ba tháng sống cùng, hắn đã biết rõ thói quen của lão:
Lão ngủ rất ít, chỉ chợp mắt vài khắc rồi lại tỉnh, như một người lính già vẫn giữ thói quen canh gác từ thuở nào.
"Lão cũng không ngủ?"
"Già rồi, ngủ ít."
Lão già mở mắt, nhìn lên mái tranh thủng lỗ chỗ, qua đó có thể thấy vài vì sao lấp lánh:
"Lo cho bọn cướp phải không?"
"Ừ.
"Lão già thở dài, một tiếng thở dài chất chứa bao nỗi niềm của kẻ đã chứng kiến quá nhiều đau thương:
"Lão phu cũng lo.
Bọn chúng ở núi Bạch Hổ phía đông, khoảng hơn ba mươi tên, có cả đàn bà trẻ con.
Chúng sống bằng nghề cướp bóc mấy làng quanh đây đã mấy chục năm.
Quan quân cũng từng đến dẹp, nhưng núi hiểm trở, chúng lại biết đường chạy, dẹp mãi không xong.
"Lão ngồi dậy, tựa lưng vào vách, nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt phức tạp:
"Ngươi tính làm gì?"
Lăng Vô Địch không trả lời ngay.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu sáng cả khoảng sân, làm những tàu lá chuối sau nhà trở nên bạc trắng.
"Lão có biết đường lên núi Bạch Hổ không?"
Lão Lý Ngư giật mình, lưng thẳng băng:
"Ngươi định lên đó?
Một mình?"
"Ừ."
"Điên rồi!
Bọn chúng có hơn ba mươi tên, lại có công sự, có bẫy, có đường chạy.
Ngươi lên đó, dù có mạnh đến mấy cũng khó lòng.
"Lăng Vô Địch nhếch mép, nụ cười lạnh lẽo nhưng đầy tự tin:
"Lão quên rồi sao?
Ta từ đâu đến?
Ta đã đối mặt với những kẻ mạnh hơn bọn cướp này gấp trăm lần.
"Lão già im bặt.
Lão nhìn Lăng Vô Địch hồi lâu, như nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc
"Long Ngao Thiên"
để thấy con người thật đằng sau.
Rồi lão thở dài, một tiếng thở dài cam chịu:
"Lão phu biết đường.
Nhưng để lão phu đi cùng.
.."
"Không cần."
Lăng Vô Địch đứng dậy, với tay lấy Phong Lôi Đao treo trên vách.
Lưỡi đao sáng lên dưới ánh trăng, phản chiếu đôi mắt hắn:
"Lão chỉ cần chỉ đường.
Phần còn lại, để ta lo.
"Hắn quay lại nhìn lão già, ánh mắt kiên định không gì lay chuyển nổi:
"Nếu bọn chúng còn sống, dân làng sẽ không yên.
Ta không thể ở đây mãi, nhưng khi còn ở đây, ta sẽ khiến nơi này an toàn nhất có thể.
"Lão Lý Ngư nhìn hắn, mắt ánh lên vẻ phức tạp – vừa khâm phục, vừa lo lắng, lại vừa có chút gì đó như tự hào.
Rồi lão gật đầu, đứng dậy, lấy từ trong rương ra một tấm bản đồ cũ nát, ố vàng vì thời gian:
"Đây là đường lên núi Bạch Hổ.
Lão phu vẽ từ hồi trẻ, khi còn đi săn trong đó.
Bọn cướp chiếm mất từ mấy chục năm nay.
"Lão trải tấm bản đồ ra trên nền đất, chỉ từng đường nét run run:
"Đây là con đường mòn chính, nhưng chúng canh gác rất nghiêm.
Chúng cho người đứng ở mấy điểm cao, hễ thấy động là báo động.
Đây là đường sau, leo qua vách đá phía tây, rất hiểm trở nhưng ít người biết.
Đi đường này, phải leo qua ba vách dựng, có đoạn chỉ vừa một bàn chân, nhưng nếu qua được, có thể vào tận sào huyệt mà không bị phát hiện.
"Lăng Vô Địch nhìn tấm bản đồ, ghi nhớ từng chi tiết:
từng ngọn đồi, từng khe suối, từng mỏm đá, từng lối mòn.
Hắn hỏi thêm vài câu về địa hình, về số lượng cướp, về vũ khí chúng dùng, về đường chạy trốn.
Lão Lý Ngư trả lời tất cả, không bỏ sót chi tiết nào.
Giọng lão trầm trầm, như đang kể lại một câu chuyện xa xưa:
"Bọn chúng có khoảng ba lăm tên, trong đó chừng hai lăm tên tráng niên, còn lại là đàn bà và trẻ con – nhưng đàn bà cũng hung hãn chẳng kém.
Chúng có cung nỏ, đao kiếm, giáo mác.
Tên đầu đảng tên Hổ Nhãn, mặt đầy sẹo, to béo, luyện võ căn bản, cũng tầm Lục phẩm gì đó.
Không đáng lo với ngươi, nhưng hắn rất xảo quyệt, biết nhiều đường chạy.
"Khi mọi thứ đã rõ, Lăng Vô Địch gập tấm bản đồ lại, nhét vào ngực áo.
Hắn mặc lại bộ y phục đen, thắt đai chặt, buộc tóc gọn gàng.
"Ta đi đây.
Sáng mai, nếu có người hỏi, lão bảo ta đi dạo trong rừng, tìm thuốc.
"Lão Lý Ngư gật đầu:
"Cẩn thận.
Và.
nhớ về.
Lão phu còn mong ngươi dạy võ cho bọn trẻ.
"Lăng Vô Địch không đáp.
Hắn bước ra khỏi lều, hòa vào màn đêm.
Núi Bạch Hổ cách làng Thạch Bàn chừng mười lăm dặm về phía đông.
Lăng Vô Địch di chuyển như một bóng ma.
Hắn không chạy, không vội, nhưng mỗi bước chân đều đưa hắn đi xa hàng trượng.
Đôi chân như lướt trên mặt đất, không gây ra một tiếng động.
Đây là khinh công hắn tự rèn luyện qua bao tháng ngày săn yêu thú trong Hắc Ám Lâm – không phải một môn khinh công danh tiếng, nhưng cực kỳ hiệu quả trong việc di chuyển âm thầm.
Khu rừng đêm vắng lặng.
Thỉnh thoảng, một con thú nhỏ giật mình bỏ chạy, tiếng lá khô xào xạc vọng ra rồi lại im bặt.
Ánh trăng xuyên qua tán lá, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất, soi rọi con đường cho hắn.
Mất khoảng hai canh giờ, hắn đến được chân núi Bạch Hổ.
Ngọn núi hiện ra trước mắt hắn như một khối đá khổng lồ, sừng sững giữa màn đêm.
Vách núi dựng đứng, có chỗ nhô ra, có chỗ lõm vào, tạo thành những hình thù kỳ dị.
Trên cao, thỉnh thoảng có ánh lửa lập lòe – đó là trại của bọn cướp.
Theo lời lão Lý Ngư, hắn tìm con đường sau – một khe núi hẹp chỉ vừa một người, hai bên là vách đá dựng đứng, trên cao là những tảng đá lô nhô như hàm răng quái vật.
Khe núi tối om, ẩm thấp, rêu mọc đầy trên đá, trơn trượt.
Hắn bắt đầu leo.
Những ngón tay như móc sắt, bám vào từng khe đá, từng mỏm đá nhô ra.
Đôi chân tìm những chỗ bám dù chỉ nhỏ bằng ngón tay cái.
Hắn leo lên, lên nữa, không ngừng nghỉ.
Có đoạn vách dựng thẳng đứng, không chỗ bám.
Hắn rút đoản đao, cắm vào khe đá, dùng làm điểm tựa.
Có đoạn phải vận khinh công, nhảy qua những khoảng trống, nếu sai một ly sẽ rơi xuống vực sâu.
Nhưng hắn không sợ.
Hắn đã leo những vách đá cao hơn, hiểm trở hơn trong Hắc Ám Lâm.
Nơi đó, chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến hắn rơi vào miệng yêu thú.
Trên đỉnh núi, trong sào huyệt của bọn cướp, không khí đang rất náo nhiệt.
Đó là một hang động lớn, được hình thành tự nhiên nhưng đã được bọn cướp mở rộng và gia cố.
Cửa hang được chắn bằng những cây gỗ lớn, có thể đóng lại khi cần.
Bên trong, những ngọn đuốc treo trên vách soi sáng cả không gian.
Bọn chúng đang ăn uống linh đình, mừng cho một vụ làm ăn lớn vừa xong.
Giữa hang, một đống lửa lớn đang cháy, trên đó là những miếng thịt thú rừng nướng thơm lừng, mỡ nhỏ xuống lửa xèo xèo.
Rượu được mang ra từ những vò lớn, rót đầy các bát sành.
Tiếng cười nói, tiếng chửi thề, tiếng hò hét vang khắp hang động, át cả tiếng gió rít bên ngoài.
Tên đầu đảng, Hổ Nhãn, đang ngồi trên chiếc ghế lớn bọc da hổ, tay ôm một vò rượu.
Hắn chính là tên đã dẫn đàn em xuống làng Thạch Bàn hôm qua.
Khuôn mặt đầy sẹo của hắn đỏ gay vì rượu, đôi mắt nhỏ híp lại, nhưng thỉnh thoảng lại ánh lên tia gian hùng.
"Đại ca, "
một tên đàn em lân la đến gần, mặt cũng đỏ lựng:
"Hôm qua ở làng Thạch Bàn, thằng đó là ai mà ghê vậy?
Chỉ một chưởng đã đánh bay anh Mập.
Em thấy anh Mập bay xa mấy trượng, nằm một chỗ không dậy nổi.
"Hổ Nhãn cau mày, nhấp một ngụm rượu lớn, rồi phì một tiếng:
"Không biết.
Nghe nói mới đến làng đó vài tháng, dạy võ cho bọn trẻ.
Chắc là cao thủ giang hồ trốn tránh thù oán gì đó.
Mấy thằng giang hồ thường thích làm chuyện bao đồng."
"Vậy chúng ta có nên.
"Sợ gì?"
Hổ Nhãn cười khẩy, giọng đầy khinh miệt:
"Một thằng thì làm được gì?
Hôm qua bất ngờ quá, bọn mày hoảng.
Lần sau mang theo cung nỏ, mang theo nhiều người hơn, thằng đó có mạnh đến mấy cũng chết.
Nó đỡ được đao, nhưng đỡ được tên không?
Nó đánh được một thằng, nhưng đánh được mười thằng cùng lúc không?"
Hắn đứng dậy, giơ cao vò rượu, giọng sang sảng:
"Ngày mai, chúng ta sẽ quay lại làng Thạch Bàn.
Không chỉ lấy tiền bảo kê, mà còn đốt sạch cái làng đó, bắt hết đàn bà con gái về làm nô tì.
Cho chúng biết tay lão tử!
"Đám đàn em hò hét hưởng ứng, tiếng vỗ tay, tiếng gõ bát vang lên hỗn loạn.
Trong một góc hang, mấy người phụ nữ bị nhốt trong chiếc lồng sắt lớn, quần áo rách rưới, mặt mày thất thần.
Họ nhìn nhau, mắt đẫm lệ.
Mấy đứa trẻ bị bắt về từ các làng, đang phải làm việc như nô lệ, ngồi thu lu một góc, không dám nhúc nhích.
Những đống của cướp chất đống ở một góc hang – không phải vàng bạc châu báu, mà là những bao gạo, những tấm vải, những con gà, con lợn nhốt trong chuồng, vài thúng khoai sắn – tất cả đều là mồ hôi nước mắt của dân nghèo.
Nhưng bọn chúng không biết rằng, ngay lúc này, một bóng đen đã lẻn vào được sào huyệt.
Lăng Vô Địch đứng trên một mỏm đá cao, nhìn xuống hang động bên dưới.
Từ vị trí này, hắn có thể thấy toàn cảnh sào huyệt.
Khoảng ba mươi lăm tên cướp đang tụ tập, ăn uống say sưa.
Chúng không có tổ chức, không có kỷ luật, chỉ là một đám ô hợp.
Nhưng với dân làng vô tội, chúng là cơn ác mộng.
Hắn nhìn thấy những người phụ nữ bị nhốt trong lồng sắt, những đứa trẻ gầy gò đang co ro.
Hắn thấy những đống của cướp, những con vật bị nhốt.
Hắn thấy sự phè phỡn, dâm đãng của bọn chúng.
Mắt hắn lạnh đi.
"Đúng là một lũ súc sinh.
"Hắn rút Phong Lôi Đao.
Lưỡi đao sáng lên dưới ánh lửa từ hang động, lạnh lẽo như băng.
Hắn cảm nhận được thanh đao trong tay, như một phần cơ thể mình.
Đao này đã theo hắn qua bao trận sinh tử, uống máu bao kẻ thù.
Hắn nhảy xuống.
Tên cướp đứng gần nhất, một gã đang ngồi cạnh đống lửa, cầm miếng thịt nướng đưa lên miệng, chỉ kịp nhìn thấy một bóng đen lao xuống từ trên cao.
Hắn chưa kịp mở miệng kêu, một lưỡi đao lạnh ngắt đã lướt qua cổ hắn.
Phập!
Máu phun ra như suối.
Miếng thịt rơi xuống đất.
Hắn ngã gục, mắt vẫn mở to không hiểu chuyện gì xảy ra.
Lăng Vô Địch đáp xuống đất ngay giữa hang, đao trong tay vung lên.
Một đường đao quét ngang, ba tên cướp đang ngồi gần đó chưa kịp đứng dậy đã ngã xuống, máu bắn tung tóe lên vách đá.
"Địch tập kích!
"Một tên ngồi xa hơn kịp hét lên, nhưng tiếng hét của hắn chấm dứt ngay lập tức khi một đường đao khác xuyên qua ngực hắn.
Hỗn loạn nổ ra.
Bọn cướp hoảng hốt, vứt bỏ đồ ăn, vội vàng chạy đi tìm vũ khí.
Nhưng Lăng Vô Địch không cho chúng thời gian.
Hắn lao vào đám cướp như một cơn lốc, như một cơn bão, như một tử thần giáng thế.
Cuồng Phong Đao Pháp thi triển đến tận cùng.
Đao pháp này không phải là những đường chém đơn thuần.
Mỗi đường đao đều mang theo đao ý sắc bén, mỗi nhát chém đều được tính toán để lấy mạng đối phương nhanh nhất, gọn nhất.
Không hoa mỹ, không dư thừa, chỉ có chết chóc.
Một tên cầm dao xông lên, bị chém đứt cổ tay rồi tiếp một đường ngang qua bụng.
Một tên khác vung rìu, bị Lăng Vô Địch né tránh trong gang tấc, đồng thời đâm ngược trở lại, xuyên qua ngực.
Tiếng đao chém vào thịt vang lên liên hồi.
Máu bắn tung tóe, thấm đẫm nền hang, chảy thành dòng nhỏ về phía cửa.
Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi khói đuốc, mùi rượu, mùi thịt nướng, tạo thành một thứ mùi kỳ dị.
Chỉ trong vòng chưa đầy nén nhang, hai mươi tên cướp đã ngã xuống.
Số còn lại hoảng sợ bỏ chạy tán loạn.
Một số chạy về phía cửa hang, một số chạy vào các ngách sâu.
Nhưng Lăng Vô Địch không tha.
Hắn đuổi theo, chém giết không thương tiếc.
Một tên chạy vào ngách, tưởng đã thoát, bỗng thấy bóng đen xuất hiện trước mặt.
Hắn chưa kịp kêu, đã ngã xuống.
Một tên khác chạy ra cửa hang, định mở cánh cửa gỗ, thì một đường đao từ sau lưng chém tới, xuyên qua người hắn, cắm phập vào cánh cửa.
Máu chảy thành suối.
Tên đầu đảng Hổ Nhãn thấy tình hình không ổn, vội vàng ôm vết thương trên vai – hắn vừa bị một nhát đao chém trúng khi cố gắng chống cự – chạy về phía lối thoát hiểm.
Hắn biết một đường hầm bí mật dẫn ra ngoài núi, do chính hắn đào từ nhiều năm trước để phòng thân.
Hắn chạy như điên, vượt qua những ngách đá, cuối cùng cũng đến được cửa hầm.
Một tảng đá lớn che lối vào.
Hắn đẩy tảng đá, lách người vào đường hầm tối om, thở hổn hển.
"Thoát rồi, thoát rồi.
Hắn nghĩ thầm, tim đập như trống.
Nhưng khi hắn vừa chui ra khỏi đường hầm ở phía bên kia vách núi, thấy bầu trời đầy sao trước mặt, hắn chưa kịp mừng, thì một bóng đen đã đứng chắn trước mặt.
Lăng Vô Địch.
Hắn đã đoán trước bọn cướp có đường chạy.
Hắn đã chờ sẵn ở đây, sau khi dọn dẹp hết đám còn lại trong hang.
"Ngươi.
ngươi là ai?"
Hổ Nhãn run rẩy, lùi lại, nhưng sau lưng hắn là vách núi dựng đứng:
"Chúng ta có thù oán gì với ngươi?"
Lăng Vô Địch nhìn hắn, mắt lạnh như băng, không một gợn sóng:
"Hôm qua, ngươi xuống làng Thạch Bàn.
"Hổ Nhãn sững sờ, mặt cắt không còn giọt máu:
"Là.
là ngươi?
Ngươi là thằng dạy võ ở làng đó?"
Lăng Vô Địch không đáp.
Hắn chỉ giơ đao lên.
Hổ Nhãn quỳ xuống, hai tay chắp lại run rẩy:
"Khoan đã!
Đại hiệp tha mạng!
Ta có vàng, có bạc, có của cải!
Trong hang còn rất nhiều!
Ngươi tha mạng, ta cho ngươi tất cả!
Ta sẽ bỏ nghề, không bao giờ quay lại vùng này nữa!
"Lăng Vô Địch nhìn hắn, thấy rõ bản chất hèn hạ của loại người này.
Hắn không khinh, cũng không thương.
Hắn chỉ thấy một sự thật:
nếu để tên này sống, hắn sẽ quay lại, và dân làng sẽ phải trả giá.
"Không cần.
"Phập!
Đao vung lên, đầu Hổ Nhãn lìa khỏi cổ, lăn lông lốc xuống vực sâu.
Thân thể hắn đổ ập xuống, máu phun ra thấm đẫm đất đá.
Lăng Vô Địch đứng đó một lúc, nhìn xác hắn, rồi quay người trở lại hang.
Khi hắn quay lại, cảnh tượng trong hang vẫn còn đó:
những xác chết nằm la liệt, máu chảy lênh láng.
Những người phụ nữ và trẻ em bị giam cầm nhìn hắn với ánh mắt vừa sợ hãi vừa hy vọng.
Họ co rúm lại trong lồng, không dám nhúc nhích.
Lăng Vô Địch bước tới, đưa đao chém đứt xích sắt.
Cánh cửa lồng mở toang.
"Các người tự do rồi.
"Một người phụ nữ lớn tuổi, có lẽ là người bị bắt lâu nhất, run run bước ra.
Bà ta quỳ xuống trước mặt hắn:
"Đa tạ ân nhân cứu mạng!
Đa tạ ân nhân!
"Những người khác cũng quỳ theo, khóc nức nở.
Lăng Vô Địch đỡ bà ta dậy:
"Đừng lạy.
Các người hãy thu dọn đồ đạc, lấy những gì có thể mang, rồi xuống núi.
Đi về các làng của mình, đừng ở lại đây.
"Hắn chỉ vào đống của cướp chất đống:
"Của cải ở đây, ai lấy thì cứ lấy.
Đều là của dân lành bị cướp cả.
Chia nhau, mang về cho gia đình.
"Mọi người vỡ òa trong tiếng khóc, tiếng cảm ơn.
Họ bắt đầu thu dọn đồ đạc, tìm kiếm những thứ của mình bị cướp, hoặc lấy những thứ có thể dùng được.
Lăng Vô Địch không nán lại.
Hắn quay người, bước ra khỏi hang động, biến mất vào rừng.
Phía sau hắn, ánh lửa bắt đầu tàn dần.
Vài người đàn ông trong số nạn nhân – những người bị bắt làm nô lệ – đã nhặt vũ khí của bọn cướp, đứng canh cho phụ nữ và trẻ em thu dọn.
Họ nhìn theo bóng hắn với ánh mắt biết ơn sâu sắc.
Lăng Vô Địch trở về làng Thạch Bàn khi trời vừa sáng.
Ánh bình minh bắt đầu ló dạng, nhuộm hồng những rặng tre, những mái tranh.
Sương mai còn đọng trên lá, lấp lánh như những hạt ngọc.
Tiếng gà gáy vang lên từ nhiều nhà, báo hiệu một ngày mới bắt đầu.
Hắn lặng lẽ vào lều, thấy lão Lý Ngư đang ngồi đợi, mắt đỏ hoe vì thức trắng đêm.
Lão già ngồi bất động, tay cầm điếu thuốc lào đã tắt nguội từ lâu.
"Về rồi à?"
Lão già run run, giọng khàn đặc:
"Sao rồi?"
Lăng Vô Địch cởi áo ngoài, ném vào góc.
Trên người hắn, những vết máu đã khô thành màu nâu đen, bám đầy trên da, trên quần.
"Xong rồi.
"Lão Lý Ngư nhìn hắn hồi lâu, nhìn những vết máu, nhìn đôi mắt vẫn còn lạnh lẽo sát khí.
Rồi lão thở dài:
ngươi thực sự giết hết bọn chúng?"
Lăng Vô Địch không trả lời, chỉ ngồi xuống giường, nhắm mắt.
Lão già im lặng.
Lão không hỏi thêm gì nữa.
Lão chỉ đứng dậy, lấy một bát nước ấm từ bếp, đưa cho hắn:
"Uống đi.
Rồi nghỉ ngơi.
Lão phu sẽ canh chừng.
"Lăng Vô Địch nhận bát nước, uống một hơi hết sạch.
Rồi hắn nằm xuống, nhắm mắt.
Nhưng trong lòng hắn, không có sự thanh thản.
Chỉ có một sự trống rỗng lạ lùng.
Hắn đã giết không biết bao nhiêu người.
Hôm qua, hắn lại giết thêm ba mươi bảy tên.
Nhưng lần này, hắn không hề cảm thấy gì.
Không vui, không buồn, không hối hận.
"Có lẽ ta đã quen rồi.
"—
Từ hôm đó, dân làng Thạch Bàn sống trong yên bình.
Không còn bọn cướp quấy nhiễu.
Không còn tiền bảo kê.
Không còn nỗi sợ hãi mỗi khi đêm xuống.
Vài ngày sau, có tin đồn từ các làng bên cạnh:
bọn cướp ở núi Bạch Hổ đã bị giết sạch, sào huyệt bị phá hủy, những người bị bắt đã được giải thoát.
Không ai biết ai đã làm chuyện đó.
Có người bảo là quan quân, có người bảo là anh hùng hảo hán giang hồ, có người bảo là thần linh hiển linh.
Dân làng Thạch Bàn thì biết.
Họ nhìn
"Long sư phụ"
với ánh mắt khác hẳn.
Không chỉ biết ơn, mà còn kính trọng, và có phần sợ hãi.
Nhưng Lăng Vô Địch vẫn vậy.
Hắn vẫn dạy võ cho bọn trẻ dưới gốc đa, vẫn sống trong túp lều tồi tàn của lão Lý Ngư, vẫn ít nói, vẫn lạnh lùng.
Chỉ có lão Lý Ngư biết sự thật.
Và lão sẽ mang sự thật đó xuống mồ.
Một buổi chiều, khi Lăng Vô Địch đang hướng dẫn bọn trẻ tập đấm, lão Lý Ngư đến ngồi dưới gốc đa, nhìn hắn hồi lâu.
Rồi lão lên tiếng:
"Long tiên sinh.
"Lăng Vô Địch quay lại.
Lão già mỉm cười, nụ cười hiền hậu của người đã tìm được sự bình yên trong tâm hồn:
"Lão phu già rồi, không còn sống được bao lâu nữa.
Nhưng lão phu muốn nói với ngươi một điều."
"Điều gì?"
"Ngươi là người tốt.
Dù ngươi có là ai, dù ngươi đã làm gì, lão phu biết ngươi là người tốt."
Lão già nhìn thẳng vào mắt hắn:
"Cảm ơn ngươi.
"Lăng Vô Địch nhìn lão hồi lâu.
Rồi hắn gật đầu, không nói gì, quay lại với công việc.
Nhưng trong lòng hắn, một tia ấm áp lóe lên.
Hết chương 120.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập