Chương 121: Gạ Cưới - Trốn Như Trốn Tà

Một tháng trôi qua kể từ ngày Lăng Vô Địch thanh toán bọn cướp núi Bạch Hổ.

Cuộc sống ở làng Thạch Bàn chưa bao giờ yên bình đến thế.

Không còn những đêm thức trắng vì sợ bọn cướp kéo xuống.

Không còn cảnh dân làng phải giấu gạo, giấu gà mỗi khi thấy bóng người lạ.

Tiếng cười trẻ con vang lên nhiều hơn, những bữa cơm tuy vẫn đạm bạc nhưng đã bớt phần lo âu.

Và tất cả những điều đó, dân làng đều biết ơn một người.

Long Ngao Thiên sư phụ.

Từ sáng sớm, dưới gốc đa đầu làng, lớp học võ đã tấp nập hơn bao giờ hết.

Không chỉ trẻ con, mà ngay cả thanh niên trai tráng cũng đến xin học.

Họ muốn được như

"Long sư phụ"

– mạnh mẽ, uy nghiêm, và quan trọng nhất, có thể bảo vệ gia đình, làng xóm.

Lăng Vô Địch vẫn dạy như mọi ngày.

Những động tác cơ bản, những bài tập thở, những cách đứng tấn.

Hắn không dạy nội công, không dạy sát chiêu, chỉ dạy những thứ cần thiết để có một cơ thể khỏe mạnh và một tinh thần vững vàng.

Nhưng hôm nay, có một điều khác thường.

Dưới gốc đa, bên cạnh đám học trò, có thêm mấy vị phụ nhân lớn tuổi.

Họ ngồi trên những chiếc ghế nhỏ, tay cầm quạt, mắt không rời khỏi Lăng Vô Địch.

Thỉnh thoảng họ lại cúi xuống thì thầm với nhau, rồi lại ngước lên nhìn, cười cười.

Lăng Vô Địch hơi nhíu mày.

Hắn cảm nhận được những ánh mắt ấy, nhưng không hiểu ý đồ của họ là gì.

Buổi tập kết thúc, đám trẻ giải tán.

Lăng Vô Địch thu dọn đồ đạc, định trở về túp lều của lão Lý Ngư, thì mấy vị phụ nhân kia đứng dậy, tiến về phía hắn.

Dẫn đầu là một bà lão tóc bạc, mặt mũi phúc hậu, tay cầm một giỏ trái cây.

Bà là bà Ba – người làm mối nổi tiếng nhất trong vùng, chuyên se duyên cho trai gái các làng.

"Long sư phụ, xin hãy dừng bước."

Bà Ba cất tiếng, giọng ngọt như mía lùi.

Lăng Vô Địch dừng lại, quay người nhìn họ, mặt vẫn lạnh như tiền:

"Các vị có chuyện gì?"

Bà Ba cười tươi như hoa, đưa giỏ trái cây về phía hắn:

"Đây là chút quà quê, dân làng cảm tạ sư phụ đã dạy võ cho bọn trẻ, lại còn đuổi được bọn cướp, khiến làng ta yên ổn.

"Lăng Vô Địch nhìn giỏ trái cây, không nhận, cũng không từ chối:

"Tại hạ đã nói rồi, đó là việc nên làm.

Không cần cảm tạ.

"Bà Ba vẫn cười, không hề nản chí trước thái độ lạnh nhạt của hắn:

"Nói thế nào thì sư phụ cũng là ân nhân của cả làng.

Dân làng chúng tôi tuy nghèo, nhưng biết điều.

Có điều.

.."

Bà ngập ngừng, liếc nhìn mấy người phụ nhân đi cùng.

"Có điều gì?"

Bà Ba hắng giọng, lấy hết can đảm:

"Thưa sư phụ, sư phụ ở làng ta cũng đã mấy tháng rồi.

Sư phụ trẻ như vậy, tuấn tú như vậy, võ công cao cường như vậy, mà ở một mình, không vợ không con, thật là.

thật là uổng quá!

"Lăng Vô Địch sững người.

Bà Ba tiếp lời, hăng hái hơn:

"Cho nên, mấy bà lão chúng tôi bàn nhau, muốn làm mai cho sư phụ.

Trong làng ta có mấy cô gái tốt lắm!

Cô Thúy nhà bà Hai, vừa xinh vừa nết na, đảm đang tháo vát.

Cô Lan nhà ông Tư, tuy hơi nhút nhát nhưng rất hiền lành, lại khéo tay.

Hay cô Hồng nhà bà Năm, chịu khó, chăm chỉ, lại biết nấu ăn ngon.

"Lăng Vô Địch đứng như trời trồng.

Hắn đã đối mặt với vô số cao thủ, đã chiến đấu sinh tử không biết bao nhiêu lần, đã từng một mình xông vào sào huyệt của bọn cướp.

Nhưng chưa bao giờ hắn cảm thấy bối rối như lúc này.

"Tại hạ.

không cần."

Hắn đáp, giọng có chút lúng túng.

Bà Ba không hề bỏ cuộc:

"Sao lại không cần?

Trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng, là lẽ thường tình!

Sư phụ cứ xem mặt mấy cô ấy đi, nếu không ưng thì thôi, chứ cứ ở vậy hoài, phí cả tuổi xuân!

"Mấy bà đi cùng cũng hùa vào:

"Phải đấy!

Cô Thúy nhà tôi nấu ăn ngon lắm!"

"Cô Lan nhà tôi khâu vá rất khéo, đảm bảo sư phụ mặc đồ do nó may sẽ rất đẹp!

"Lăng Vô Địch lùi lại một bước.

Hắn cảm thấy nguy hiểm hơn cả khi đối mặt với lão già Tam phẩm hôm nào.

"Tại hạ.

có việc phải đi.

"Hắn quay người, bước nhanh về phía túp lều của lão Lý Ngư, bỏ lại mấy bà lão với những giỏ trái cây trên tay.

Lão Lý Ngư đang ngồi trước lều, phơi nắng, thì thấy Lăng Vô Địch đi nhanh như chạy về phía mình.

Mặt hắn có vẻ gì đó rất lạ, không còn lạnh lùng như mọi khi, mà có chút.

hoảng hốt.

"Long công tử, có chuyện gì mà vội thế?"

Lăng Vô Địch không trả lời.

Hắn vào lều, đóng sầm cửa lại.

Lão Lý Ngư ngơ ngác.

Lão chưa bao giờ thấy Lăng Vô Địch như vậy.

Một lúc sau, mấy bà lão kéo nhau đến trước lều.

Họ nhìn thấy lão Lý Ngư, liền ùa lại.

"Bác Lý, bác ở với Long công tử lâu rồi, bác biết ý công tử thế nào không?

Có thích cô nào không?"

"Bác nói giúp với, con Thúy nhà tôi thật lòng lắm!"

"Hay con Lan nhà tôi, hiền lành, dễ bảo.

"Lão Lý Ngư nghe một lúc mới hiểu chuyện.

Lão phì cười, nhưng cố nín:

"Thôi, thôi, các bà về đi.

Long công tử của chúng ta không phải người thường, chuyện vợ con.

để từ từ tính.

"Đuổi được mấy bà lão về, lão Lý Ngư gõ cửa lều:

"Ra đi, họ đi hết rồi.

"Cửa lều hé mở, Lăng Vô Địch thò đầu ra, nhìn quanh, rồi mới bước ra.

Lão Lý Ngư nhìn hắn, không nhịn được cười:

"Lão phu sống gần tám mươi năm, chưa thấy ai sợ mấy bà lão như ngươi.

Đối phó với cao thủ còn dễ hơn à?"

Lăng Vô Địch nhìn lão, mặt vẫn lạnh, nhưng có chút gì đó.

xấu hổ:

"Họ.

phiền phức hơn ta tưởng.

"Lão Lý Ngư cười lớn, tiếng cười vang khắp xóm:

"Phiền phức?

Đó mới chỉ là bắt đầu thôi!

Ngươi cứ ở đây thêm vài tháng nữa, họ sẽ kéo đến cả đống đấy!

Làng này nghèo, nhưng con gái thì không thiếu, mà các bà mối thì rất nhiệt tình!

"Lăng Vô Địch im lặng.

Hắn đang nghĩ xem có nên rời làng sớm hơn dự tính không.

Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó.

Chiều hôm ấy, khi Lăng Vô Địch đang ngồi thiền trong lều, có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.

Hắn mở cửa, thấy một cô nương trẻ đứng đó, mặt đỏ ửng, tay cầm một rổ rau.

"Thưa.

chào Long sư phụ.

Con là Thúy, con gái bà Hai ở cuối làng.

Mẹ con bảo con mang ít rau sang biếu sư phụ.

"Lăng Vô Địch nhìn cô nương, rồi nhìn rổ rau:

"Đa tạ.

Để đó đi.

"Cô Thúy đặt rổ rau xuống, nhưng không đi ngay.

Nàng đứng đó, tay vân vê vạt áo, mặt càng đỏ hơn:

"Thưa.

sư phụ có cần gì thêm không ạ?

Con có thể giúp sư phụ giặt giũ, nấu cơm.

Con làm được hết ạ!

"Lăng Vô Địch nhíu mày:

"Không cần.

Ta tự làm được.

"Cô Thúy cắn môi, định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.

Nàng cúi đầu, chạy nhanh về phía nhà.

Lão Lý Ngư từ đâu xuất hiện, cười khà khà:

"Cô Thúy đó ngoan hiền lắm, lại chăm chỉ.

Làm dâu thì tốt đấy.

"Lăng Vô Địch nhìn lão, không nói gì, quay vào lều, đóng cửa.

Nhưng chưa kịp ngồi xuống, lại có tiếng gõ cửa.

Lần này là cô Lan, nhà ông Tư.

Nàng mang theo một chiếc áo mới may, e thẹn đưa cho hắn:

"Thưa.

con nghe nói sư phụ ở đây không có người thân, quần áo cũng ít.

Con may cho sư phụ chiếc áo này, không biết có vừa không ạ.

"Lăng Vô Địch nhìn chiếc áo, tay nghề rất khéo, đường kim mũi chỉ đều đặn.

Hắn thoáng ngập ngừng:

"Ta.

không cần.

"Cô Lan mặt méo xệch, suýt khóc.

Nàng đặt chiếc áo xuống bậc cửa, chạy đi.

Lão Lý Ngư lại xuất hiện:

"Trời ơi, ngươi phũ quá!

Con bé may cho ngươi cả tuần nay đấy.

"Lăng Vô Địch nhìn chiếc áo, rồi nhìn theo bóng cô Lan đang khuất dần.

Hắn thở dài, cầm chiếc áo lên, vào lều.

Tối hôm đó, Lăng Vô Địch không ngủ được.

Hắn ngồi thiền, nhưng tâm trí cứ nghĩ về những chuyện ban ngày.

Những cô nương làng chân chất, thật thà, họ không có gì xấu.

Họ chỉ muốn tốt cho hắn.

Nhưng hắn không thể.

Hắn là Lăng Vô Địch, kẻ đang bị cả giang hồ truy sát.

Hắn không thể ràng buộc ai vào cuộc đời mình.

Hắn không thể để ai phải chịu khổ vì hắn.

"Ta phải đi thôi.

"Sáng hôm sau, khi trời còn mờ sương, Lăng Vô Địch đã thức dậy.

Hắn thu dọn ít đồ đạc, nhét Phong Lôi Đao vào bao, chuẩn bị rời đi.

Lão Lý Ngư cũng thức dậy từ lúc nào, ngồi nhìn hắn:

"Đi à?"

"Ừ.

"Lão già gật gù, không ngăn cản:

"Đi cũng tốt.

Ở lại, ngươi cũng không yên.

Mà dân làng cũng sẽ không yên vì ngươi.

"Lăng Vô Địch nhìn lão, trong mắt thoáng chút gì đó:

"Đa tạ lão.

"Lão Lý Ngư cười:

"Đa tạ gì?

Lão phu chỉ vớt được một xác chết trôi sông thôi mà.

"Lăng Vô Địch nhếch mép, suýt cười.

Hắn đeo đao lên vai, bước ra cửa.

Nhưng vừa mở cửa, hắn đã thấy một cảnh tượng làm hắn sững người.

Trước lều, có ít nhất mười cô nương, từ trẻ đến không còn trẻ lắm, đang đứng đó.

Tay họ cầm đủ thứ:

rổ rau, giỏ trái cây, bánh trái, quần áo.

Đứng đầu là bà Ba, tay cầm một tờ giấy đỏ.

Bà Ba cười tươi:

"Long sư phụ, chúng tôi biết sư phụ tính đi, nên đến tiễn.

Nhưng trước khi đi, sư phụ chọn một cô đi!

"Lăng Vô Địch cứng đờ.

Bà Ba giơ tờ giấy đỏ lên:

"Đây là danh sách các cô nương chưa chồng trong làng.

Sư phụ cứ chọn, chọn xong rồi hãy đi!

Cưới xin xong, sư phụ muốn đi đâu thì đi, có vợ rồi thì phải có trách nhiệm!

"Đám đông hưởng ứng:

"Đúng đấy!

Chọn đi!"

"Đừng đi vội!

Chọn vợ đã!

"Lăng Vô Địch nhìn cảnh tượng trước mặt, lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy.

hoảng loạn.

Hắn quay lại nhìn lão Lý Ngư, cầu cứu.

Lão già chỉ cười, khoanh tay đứng nhìn, không hề có ý giúp đỡ.

"Long sư phụ, đừng ngại!

Các cô nương làng này ai cũng tốt cả!"

Bà Ba vừa nói vừa tiến lên.

Lăng Vô Địch lùi lại một bước.

Rồi hai bước.

Rồi hắn quay người, chạy.

Hắn chạy như bay, vọt qua đám đông, lao ra khỏi làng, biến mất vào con đường mòn dẫn vào rừng.

Phía sau, tiếng cười, tiếng gọi vang lên:

"Long sư phụ!

Đừng chạy!

Quay lại chọn vợ đã!

"Lão Lý Ngư đứng trước lều, nhìn theo, lắc đầu cười:

"Thằng nhỏ này.

đối phó với cao thủ giang hồ thì giỏi, chứ đối phó với mấy bà lão làng thì thua.

"Rồi lão cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp xóm.

Hết chương 121.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập