Chương 122: Giữa Phố Thị - Nghe Tin Mình Đã Chết

Lăng Vô Địch rời khỏi làng Thạch Bàn khi bình minh vừa ló dạng.

Hắn đi không vội, bước chân thong thả trên con đường mòn ven suối.

Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, chiếu xuống mặt đất những vệt sáng lốm đốm như những mảnh vàng vỡ.

Tiếng chim hót líu lo trong lùm cây, tiếng nước chảy róc rách bên tai, tất cả tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ.

Nhưng lòng hắn không yên.

Hắn vừa bỏ chạy khỏi một đám đông đang nhiệt tình muốn gả con gái cho mình.

Nghĩ lại cảnh tượng hôm qua, hắn vẫn còn thấy buồn cười.

Những bà mối với ánh mắt sáng quắc như hổ đói, những cô nương e thẹn cầm rổ rau, giỏ trái cây, chiếc áo mới may.

tất cả tạo thành một thứ uy lực vô hình mà dù có là cao thủ Tứ phẩm hậu kỳ cũng khó lòng chống đỡ.

Hắn lắc đầu, khẽ nhếch mép cười khổ.

"Đúng là còn đáng sợ hơn cả lão già Tam phẩm.

"Nhưng trong nụ cười ấy, thoáng qua một chút gì đó ấm áp.

Dân làng Thạch Bàn tốt với hắn thật.

Họ không biết hắn là ai, không biết quá khứ của hắn, nhưng họ đối đãi với hắn như người nhà.

Lũ trẻ gọi hắn là

"Long sư phụ"

với ánh mắt đầy kính trọng và yêu mến.

Lão Lý Ngư tuy nói năng cộc cằn nhưng luôn lo lắng cho hắn.

Hắn chợt nhận ra, từ khi xuyên không đến thế giới này, hiếm khi hắn có được cảm giác bình yên như mấy tháng vừa qua.

Chiến tranh, mưu kế, truy sát, sinh tử – tất cả tạm thời lùi xa, nhường chỗ cho những buổi sáng dậy sớm dạy võ cho lũ trẻ, những chiều ngồi câu cá bên suối cùng lão Lý Ngư, những tối ngắm trăng và uống trà.

Nhưng hắn biết, hắn không thể ở lại mãi.

"Ta không thuộc về nơi này.

"Hắn bước nhanh hơn, như để gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ.

Đi về phía đông thêm hai ngày, xuyên qua những cánh rừng, những con suối, những ngọn đồi thoai thoải, cuối cùng hắn bắt gặp một con đường cái lớn hơn.

Đường được lát đá phẳng phiu, có dấu vết của xe ngựa và người qua lại.

Hai bên đường thỉnh thoảng có những quán nước nhỏ, những trạm dừng chân cho khách qua đường.

Hắn theo con đường ấy, hòa vào dòng người.

Những người đi đường phần lớn là thương nhân, nông dân, thỉnh thoảng có mấy võ nhân đeo đao đeo kiếm đi thành nhóm.

Họ nói chuyện ồn ào, cười nói vui vẻ, không hề để ý đến người thanh niên trầm lặng đi bên cạnh.

Chiều ngày thứ hai, hắn đến một thị trấn nhỏ tên Thanh Phong.

Thị trấn nằm dưới chân núi, tựa lưng vào vách đá, mặt hướng ra cánh đồng lúa bát ngát.

Từ xa nhìn lại, những nóc nhà ngói đỏ san sát, khói bếp bay lên nghi ngút, tạo nên một bức tranh ấm cúng.

Một dòng sông nhỏ chảy ngang qua thị trấn, chia nó làm hai phần, nối với nhau bằng một chiếc cầu đá cong cong.

Lăng Vô Địch đứng trên cầu, nhìn xuống dòng nước trong vắt.

Những chiếc thuyền nhỏ neo đậu hai bên bờ, vài người phụ nữ đang giặt giũ, tiếng cười nói vọng lên rộn rã.

Một đàn vịt trắng đang bơi lội, thỉnh thoảng cúi xuống kiếm mồi.

Hắn hít một hơi thật sâu.

Không khí ở đây trong lành, mát mẻ, mang theo mùi lúa chín thoang thoảng từ cánh đồng xa.

So với Hắc Ám Lâm u ám, so với làng Thạch Bàn nghèo khó, nơi này có một sức sống khác hẳn.

"Cũng nên tìm chỗ nghỉ ngơi, ăn uống chút gì đó.

"Hắn bước qua cầu, vào phố chính.

Phố chính của thị trấn Thanh Phông chạy dọc theo bờ sông, khoảng hơn một dặm.

Hai bên là các tiệm tạp hóa, tửu lâu, trà quán, hàng ăn, tiệm thuốc, tiệm vải.

Cửa hàng nào cũng mở rộng, người ra vào tấp nập.

Trên vỉa hè, những sạp hàng rong bày bán đủ thứ:

rau củ quả, thịt cá, bánh trái, đồ lưu niệm.

Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói vang lên hỗn độn nhưng không ồn ào khó chịu, mà tạo nên một bầu không khí sống động, nhộn nhịp.

Lăng Vô Địch đi giữa dòng người, cảm nhận sự khác biệt.

Ở đây, không ai nhìn hắn với ánh mắt tò mò hay sợ hãi.

Họ chỉ lướt qua hắn như lướt qua bất kỳ người xa lạ nào khác.

Hắn chỉ là một trong số hàng trăm người đang đi lại trên phố.

Điều đó khiến hắn cảm thấy.

nhẹ nhõm.

Hắn dừng lại trước một sạp hàng bán bánh bao.

Một lão già tóc bạc đang hấp bánh, hơi nóng bốc lên nghi ngút, mùi thơm phức của thịt và bột mì lan tỏa khắp xung quanh.

Mấy đứa trẻ xúm xít trước sạp, mắt dán vào những chiếc bánh trắng muốt, nuốt nước bọt ừng ực.

Lăng Vô Địch mua hai cái, vừa đi vừa ăn.

Bánh bao nóng hổi, vỏ mềm, nhân thịt đậm đà.

Hắn chợt nhận ra, hình như đã rất lâu rồi hắn không được ăn một thứ gì đó do người khác làm.

Ở làng Thạch Bàn, hắn tự nấu, tự ăn, đơn giản là rau rừng luộc, cá suối nướng, thỉnh thoảng mới có thịt thú săn được.

"Hóa ra đồ ăn ngoài phố cũng ngon thật.

"Hắn đi tiếp, mắt vừa nhìn ngắm phố xá, vừa lắng nghe những câu chuyện xung quanh.

Đây là thói quen hắn có được từ khi còn làm nhân viên bán bảo hiểm ở kiếp trước:

lắng nghe để hiểu người khác, để nắm bắt thông tin.

Ở thế giới này, nó càng trở nên quan trọng.

Qua những câu chuyện lẻ tẻ, hắn biết được thị trấn này khá trù phú nhờ nằm trên đường giao thương giữa các vùng.

Hàng hóa từ miền ngược đổ về, từ miền xuôi chuyển lên, đều đi qua đây.

Cũng vì thế, các bang phái trong vùng đều muốn giành quyền kiểm soát, thỉnh thoảng lại có xung đột nhỏ.

Hắn cũng nghe loáng thoáng về một đại hội đấu võ sắp diễn ra.

Hình như có một bang phái nào đó tổ chức, phần thưởng là một bộ công pháp.

Nhưng hắn không quan tâm lắm.

Công pháp Huyền cấp, Địa cấp gì đó, với hắn chỉ là thứ bỏ đi.

"Dân thường tranh giành nhau mấy thứ đó, cũng như mấy con kiến tranh nhau hạt gạo.

"Nghĩ vậy, nhưng hắn không khinh thường họ.

Ai cũng có con đường của mình.

Với những võ nhân bình thường, một bộ Huyền cấp công pháp có thể là ước mơ cả đời, là cơ hội để đột phá, để nâng cao địa vị, để bảo vệ gia đình.

Hắn hiểu điều đó.

"Chỉ là ta không còn ở trong thế giới đó nữa.

"Hắn dừng lại trước một tửu lâu có vẻ sang trọng bậc nhất thị trấn.

Đó là một tòa nhà hai tầng, mái ngói đỏ, cột kèo sơn son thếp vàng, trước cửa treo hai dải lụa đỏ bay phấp phới.

Tấm biển đề ba chữ vàng:

"Phong Nguyệt lâu"

Qua cánh cửa mở rộng, hắn thấy bên trong khá đông khách.

Tiếng cười nói, tiếng bát đĩa va chạm, tiếng người hô

"nâng chén"

vọng ra ồn ào nhưng vui tai.

"Chỗ này chắc ngon.

"Hắn bước vào.

Bên trong Phong Nguyệt lâu rộng hơn tưởng tượng.

Tầng một là đại sảnh với khoảng hai chục bàn, phần lớn đã có khách.

Ánh đèn dầu treo trên tường và trên trần chiếu sáng cả căn phòng, tạo nên không khí ấm cúng.

Mùi thơm của rượu, của thịt nướng, của các món xào nấu quyện vào nhau, kích thích vị giác.

Mấy cô hầu bàn mặc y phục sặc sỡ đang đi lại giữa các bàn, bưng món, rót rượu, cười nói vui vẻ.

Lăng Vô Địch đưa mắt quan sát một vòng, chọn một bàn ở góc khuất gần cửa sổ.

Vị trí này rất lý tưởng:

có thể quan sát cả bên trong lẫn bên ngoài, lưng dựa vào tường, không sợ bị tập kích bất ngờ.

Đây là thói quen hắn có được sau vô số lần bị truy sát.

Hắn vừa ngồi xuống, một tiểu nhị nhanh nhẹn đã chạy đến, tay cầm khăn lau bàn, miệng cười tươi:

"Khách quan dùng gì ạ?

Quán chúng tôi có rượu ngon, thức nhắm đủ loại.

Đặc biệt là vịt quay Bắc Kinh và chân giò hầm thuốc bắc, khách đi xa về ăn một bữa là khỏe cả người!

Cá sông bắt tại chỗ, tươi rói, khách muốn hấp hay kho cũng được.

Rau thì từ vườn nhà trồng, sạch sẽ, an toàn.

"Lăng Vô Địch liếc nhìn thực đơn treo trên tường, những món ăn được viết bằng chữ Hán nắn nót trên những tấm gỗ sơn đen.

Hắn hơi ngạc nhiên vì độ phong phú của thực đơn.

Ở làng Thạch Bàn, mỗi bữa chỉ có rau luộc và cá nướng, thỉnh thoảng mới có thêm miếng thịt.

Ở đây, có cả chục món để lựa chọn.

Hắn gọi:

"Một suất vịt quay, một đĩa chân giò hầm, một bình rượu ngon của quán, vài món rau trộn cho thanh đạm.

Thêm một ấm trà Long Tỉnh.

"Tiểu nhị hơi ngạc nhiên vì khách gọi nhiều, nhưng vẫn niềm nở:

"Vâng ạ!

Khách chờ một lát, đồ lên ngay!

"Hắn chạy vào bếp, Lăng Vô Địch ngồi lại một mình.

Hắn không đói lắm, nhưng hắn muốn thưởng thức.

Mấy tháng trời ở làng Thạch Bàn, ăn uống đạm bạc, nay vào thị trấn, hắn muốn tận hưởng một bữa ra trò.

Dù sao hắn cũng có một ngàn lượng bạc từ đại hội đấu võ ở Thanh Phong?

Không, hắn chưa tham gia đại hội nào.

Khoản tiền này là từ những con yêu thú hắn giết trong Hắc Ám Lâm, bán nội đan cho các tiệm thuốc.

Cũng kha khá.

Hắn đưa mắt quan sát xung quanh, vừa để cảnh giác, vừa để lắng nghe.

Tửu lâu này quả thật rất đông.

Khách khứa đủ loại:

thương nhân bàn chuyện làm ăn, lão già ngồi uống trà đọc báo, thanh niên võ trang đeo đao đeo kiếm, vài cặp tình nhân ngồi thì thầm bên nhau.

Hắn tập trung lắng nghe những bàn có võ nhân.

Ở bàn bên trái, cách hắn khoảng ba thước, là một nhóm năm người trung niên.

Họ mặc y phục giản dị, nhưng dáng ngồi, cách cầm chén rượu, ánh mắt quan sát xung quanh cho thấy họ là người luyện võ, có kinh nghiệm giang hồ.

Họ đang bàn tán sôi nổi.

Một người mặt đỏ gay vì rượu, giọng oang oang:

"Nghe nói lần này Thanh Phong bang tổ chức đại hội đấu võ, phần thưởng là bộ «Thanh Phong kiếm pháp» Huyền cấp thượng phẩm đấy!

Các huynh có nghe chưa?"

Người bên cạnh, gầy hơn, mắt sáng, trầm trồ:

"Huyền cấp thượng phẩm?

Trời ơi, với chúng ta đó là bảo vật a!

Cả đời có kiếm được bộ Hoàng cấp đã mừng, nói gì đến Huyền cấp.

"Một người khác, có vẻ là trưởng nhóm, chậm rãi nói:

"Nhưng mà dễ gì lấy được.

Nghe nói khắp vùng đã có hơn trăm người đăng ký tham gia.

Cao thủ từ khắp nơi đều kéo về.

Mấy bang phái lân cận cũng cử người đến.

Muốn thắng, phải có thực lực thực sự."

"Thanh Phong bang này cũng hào phóng nhỉ?

Sao lại đem công pháp gia truyền ra làm phần thưởng?"

Người mặt đỏ thắc mắc.

Trưởng nhóm hạ giọng, bí ẩn:

"Thì có tin đồn, bang chủ Thanh Phong bang, Phong Thiết Vân, bị trọng thương trong một lần giao đấu với cao thủ Hắc đạo, sắp không qua khỏi.

Ông ta chỉ còn một đứa con trai là Phong Thiếu Dương, tuổi còn trẻ, thực lực mới Tứ phẩm sơ kỳ, chưa đủ bản lĩnh chống đỡ bang hội.

Ông ta muốn tìm một cao thủ trẻ tuổi, vừa truyền lại công pháp, vừa gả con gái cho, để nhờ đó duy trì Thanh Phong bang."

"Ồ, thì ra là vừa tìm con rể vừa tìm người kế vị.

Hay đấy!"

Mấy người cùng bàn cười vang.

Lăng Vô Địch khẽ nhếch mép.

Chuyện này cũng thường thấy trong giang hồ.

Những bang phái nhỏ, khi gặp khủng hoảng, thường tìm cách kết nạp thêm cao thủ trẻ để duy trì thế lực.

Nhưng hắn không quan tâm.

Hắn chỉ thấy buồn cười:

một bộ Huyền cấp công pháp mà cũng đủ khiến người ta tranh giành, thậm chí còn có thể dựng nên một bang phái, kết nối thông gia.

"Huyền cấp.

với ta chỉ là thứ bỏ đi.

Vậy mà ở đây, nó là bảo vật, là cơ hội đổi đời.

"Hắn chợt nhận ra sự khác biệt giữa mình và những người này.

Hắn đã quen với những bộ công pháp Thiên cấp, Thánh cấp, những trận chiến sinh tử với cao thủ Tứ phẩm, Tam phẩm.

Còn họ, cả đời chỉ mong có được một bộ Huyền cấp để đột phá lên Ngũ phẩm, Lục phẩm.

Họ chưa bao giờ thấy cảnh giới Tứ phẩm, chưa bao giờ tưởng tượng được sức mạnh của Tam phẩm.

"Khác nhau như trời với đất.

"Hắn không khinh thường họ.

Ai cũng có con đường của mình.

Chỉ là, nhìn họ, hắn càng thấy rõ hơn con đường mình đã chọn – con đường đầy chông gai, máu và lửa.

Tiểu nhị bưng đồ lên.

Mâm đầy ắp:

vịt quay da vàng ươm, bóng loáng, xếp thành hình con phượng hoàng;

chân giò hầm trong một chiếc nồi đất nhỏ, nước dùng sánh lại, thơm phức mùi thuốc bắc;

rau trộn tươi xanh, điểm thêm vài lát ớt đỏ;

cùng bình rượu bằng sứ men xanh, tỏa hương thơm dịu.

Lăng Vô Địch gắp một miếng vịt, chấm vào bát tương đặc biệt, đưa lên miệng.

Da vịt giòn tan, lớp mỡ dưới da tan ngay trong miệng, thịt ngọt, mềm, không hề khô.

Nước tương mặn ngọt vừa phải, làm nổi bật hương vị của thịt.

Hắn khẽ gật đầu.

Thức ăn ở đây ngon hơn nhiều so với tưởng tượng.

Hắn ăn chậm rãi, thưởng thức từng miếng.

Thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm rượu.

Rượu này không phải loại quý, nhưng cũng được ủ kỹ, vị cay nồng, ấm bụng.

Mắt hắn vẫn không ngừng quan sát xung quanh, nhưng tâm trí đang thả trôi theo những suy nghĩ miên man.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi phố xá vẫn nhộn nhịp.

Những người nông dân gánh rau về chợ, những bà mẹ dắt con đi mua sắm, những lão già ngồi hút thuốc lào trước hiên nhà, những đứa trẻ chạy nhảy nô đùa.

Cuộc sống bình dị, yên ả.

Hắn chợt nghĩ, nếu không có thù hận, không có truy sát, có lẽ hắn cũng muốn sống một cuộc đời như thế.

Một ngôi nhà nhỏ bên suối, một mảnh vườn trồng rau, sáng dậy uống trà ngắm hoa, chiều ngồi câu cá bên sông, tối đến đốt đèn đọc sách.

Có vợ hiền, con thảo.

Sống yên bình đến cuối đời.

Nhưng hắn biết, đó là điều không thể.

"Ta sinh ra đã vướng vào vòng xoáy giang hồ.

Số phận đã an bài.

"Hắn nhớ đến Lăng gia, đến những người thân đã mất.

Cha mẹ, anh em, tất cả đều nằm xuống dưới lưỡi đao của kẻ thù.

Hắn là người duy nhất còn sống.

Hắn phải báo thù.

Đó là trách nhiệm, là nghĩa vụ, là lý do để hắn tồn tại ở thế giới này.

"Nếu ta sống yên bình, ai sẽ trả thù cho họ?

Ai sẽ đòi lại công bằng?"

Hắn uống cạn chén rượu, cảm nhận vị cay xè nơi cổ họng.

Bàn bên cạnh vẫn tiếp tục câu chuyện.

Một người khác, có vẻ là người mới đến, ngồi xuống bàn họ, gọi thêm rượu.

Hắn ta là một người đàn ông trung niên, mặt mũi khô đét, mặc một bộ y phục đã bạc màu, nhưng ánh mắt rất sắc.

Vừa ngồi xuống, hắn đã nói ngay:

"Các huynh có nghe tin gì về cái tên Lăng Vô Địch chưa?"

Lăng Vô Địch khẽ khựng tay, chiếc đũa đang gắp thức ăn dừng lại giữa không trung, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc.

Ngay sau đó, hắn tiếp tục gắp miếng vịt, cho vào bát, mặt vẫn thản nhiên như không.

Nhưng tai hắn dỏng lên, mọi giác quan tập trung về phía bàn đó.

"Có chứ!"

Người mặt đỏ lập tức đáp, giọng đầy hứng thú:

"Cái tên đó nổi đình nổi đám mấy tháng trước.

Nghe nói là hậu nhân của Lăng gia, có liên quan đến Vân Tiêu tông.

Hắn giết Tả sứ Kiếm Tông và trưởng lão Lý Thiên Cương, khiến cả giang hồ chấn động!

"Trưởng nhóm gật đầu, giọng trầm trầm:

"Ta cũng nghe nói.

Lúc đó tin đồn khắp nơi, ai cũng bàn tán về hắn.

Một tên tán tu trẻ tuổi, chưa đầy ba mươi, mà đánh bại được hai cao thủ Kiếm Tông.

Thật không thể tưởng tượng nổi."

"Ừ, ta cũng nghe nói.

Nhưng sau đó thì sao?

Hình như không thấy tin tức gì nữa."

Người gầy lên tiếng.

Người mới đến hạ giọng, đưa mắt nhìn quanh như đề phòng, rồi nói nhỏ:

"Ta vừa từ tổng đàn Cửu Phái Nhất Bang ở Lạc Dương về.

Ở đó người ta đồn rằng, Lăng Vô Địch đã chết rồi!

"Cả bàn ồ lên kinh ngạc.

"Chết rồi?

Chết thế nào?

Ai giết?"

Người mới đến đáp, giọng đầy tự hào như thể chính hắn là người trong cuộc:

"Nghe nói là bị truy sát trong Hắc Ám Lâm.

Kiếm Tông và Cửu Phái Nhất Bang đã lập một mặt trận ngầm, cử năm cao thủ Tứ phẩm hậu kỳ và một lão già Tam phẩm đi truy sát.

Lão già Tam phẩm đó ra tay, đánh cho Lăng Vô Địch trọng thương, rơi xuống sông cuốn trôi.

Mấy tháng nay không thấy tung tích, chắc chắn là chết rồi."

"Tam phẩm?

Trời ơi, thì ra là do đại tông sư ra tay.

Thảo nào Lăng Vô Địch không chống nổi."

Người mặt đỏ trầm trồ.

Trưởng nhóm gật gù:

"Tứ phẩm và Tam phẩm khác nhau một trời một vực.

Dù Lăng Vô Địch có mạnh đến mấy, cũng không thể địch nổi Tam phẩm.

Chết là phải.

"Người mới đến tiếp lời:

"Kiếm Tông và Cửu Phái Nhất Bang vẫn treo thưởng năm triệu lượng cho ai tìm được hắn, dù sống hay chết.

Nhưng mà treo cho có lệ thôi.

Ai lại đi tìm xác chết?

Huống hồ Hắc Ám Lâm rộng lớn, sông sâu suối xiết, biết xác trôi đi đâu mà tìm?"

"Cũng phải.

Nhưng mà tên đó cũng ghê thật, chỉ là Tứ phẩm mà làm náo loạn cả giang hồ.

Chết cũng oanh liệt."

Người gầy nói, giọng có chút cảm thán.

Bàn bên cạnh tiếp tục bàn tán, nhưng Lăng Vô Địch không còn nghe nữa.

Hắn vẫn ngồi đó, vẫn gắp thức ăn, vẫn nhấp rượu.

Nhưng trong lòng hắn, một cảm xúc kỳ lạ đang dâng lên.

"Chúng nó nghĩ ta chết rồi.

"Thoạt đầu, hắn cảm thấy buồn cười.

Hắn đang ngồi đây, ăn vịt quay, uống rượu, nghe người ta bàn tán về cái chết của mình.

Cảnh tượng thật trớ trêu.

Rồi hắn cảm thấy nhẹ nhõm.

Một gánh nặng vô hình trút khỏi vai.

Khi cả thiên hạ đều tin hắn đã chết, hắn không còn phải lo lắng bị truy sát mỗi ngày.

Hắn có thể thoải mái hơn, đi lại tự do hơn, dưới cái tên Long Ngao Thiên.

Nhưng rồi, một cảm giác khác len vào – hụt hẫng, trống rỗng.

Hắn đã từng là tâm điểm của giang hồ, là cái tên khiến người ta khiếp sợ, là mối họa mà các đại phái phải liên thủ truy sát.

Vậy mà giờ đây, hắn chỉ là một câu chuyện để người ta bàn tán trong quán rượu.

Một kẻ đã chết.

"Cuộc đời thật lạ.

"Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng người vẫn qua lại tấp nập.

Họ không biết, không quan tâm đến những gì đang diễn ra trong lòng người thanh niên ngồi ở góc quán.

Với họ, hắn chỉ là một khách qua đường, một người xa lạ.

Hắn chợt nhớ đến những người đã chết dưới tay mình.

Những gương mặt, những ánh mắt tuyệt vọng, những tiếng kêu cuối cùng.

Họ cũng từng có ước mơ, có tham vọng, có người thân.

Họ cũng từng là tâm điểm của thế giới của riêng họ.

Rồi tất cả kết thúc bằng một nhát đao.

"Ta cũng vậy thôi.

Không biết ngày nào ta sẽ chết.

Nhưng trước khi chết, ta phải hoàn thành những gì cần làm.

"Hắn nâng chén rượu lên, nhìn chất lỏng trong vắt phản chiếu ánh đèn.

Rượu sóng sánh nhẹ, như cuộc đời lênh đênh.

"Vì những người đã khuất.

"Hắn uống cạn.

Lăng Vô Địch ngồi thêm một lúc, thong thả ăn hết phần vịt quay, húp hết bát chân giò hầm, uống cạn bình rượu.

Hắn không vội.

Hắn muốn tận hưởng từng phút giây bình yên này, bởi biết đâu sau này sẽ không còn cơ hội.

Khi bữa ăn kết thúc, hắn gọi tiểu nhị tính tiền.

Tổng cộng hết hai lượng bạc – một số tiền không nhỏ với dân thường, nhưng với hắn chẳng đáng là bao.

Trước khi ra khỏi quán, hắn ngoái nhìn lại một lần cuối.

Phố xá vẫn nhộn nhịp, tiếng cười nói vẫn vọng ra từ các quán xá, những con người vẫn hối hả với cuộc sống thường nhật.

Hắn thấy một lão già đang ngồi bán bánh bao, nụ cười hiền hậu trên môi.

Hắn thấy một đôi vợ chồng trẻ dắt tay nhau đi dạo, thi thoảng lại cúi xuống thì thầm.

Hắn thấy một nhóm trẻ con đang chơi trò đuổi bắt, tiếng cười giòn tan vang khắp phố.

Tất cả đều đẹp, đều bình yên.

"Tạm biệt nhé, thế giới bình yên.

Ta không thuộc về nơi này.

"Hắn bước ra ngoài, hòa vào dòng người.

Hắn không biết mình sẽ đi đâu.

Chỉ biết, phía trước còn rất nhiều việc phải làm.

Còn những kẻ thù phải trả thù.

Còn những bí mật phải khám phá.

Còn con đường phải đi.

Nhưng ít nhất, hôm nay, hắn đã có một bữa ăn ngon, một khoảnh khắc bình yên, và một bài học về sự vô thường của cuộc đời.

Hắn bước đi, bóng dáng khuất dần ở cuối phố.

Phía sau hắn, tửu lâu vẫn đông vui.

Mấy bàn võ nhân vẫn bàn tán về đại hội đấu võ, về những cao thủ, về những bộ công pháp.

Họ không hề biết rằng, người vừa ngồi ở góc kia, ăn vịt quay uống rượu, chính là cái tên mà họ vừa nhắc tới – Lăng Vô Địch, kẻ mà cả thiên hạ đang đồn đã chết.

Hết chương 122.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập