Chương 124: Ám Ảnh Các Báo Tin - Đi Đến Tây Mạc Xa Xôi

Rời khỏi Bạch gia thành, Lăng Vô Địch tiếp tục cuộc hành trình về phía tây.

Hắn đi qua những vùng quê yên bình, những cánh đồng lúa chín vàng trải dài như tấm thảm khổng lồ, những ngôi làng nhỏ với khói bếp chiều tà bay lên nghi ngút.

Thỉnh thoảng, hắn dừng chân ở các trạm dịch, các quán trọ ven đường, vừa nghỉ ngơi vừa lắng nghe tin tức giang hồ từ những câu chuyện phiếm của khách qua đường.

Ở đâu cũng vậy, người ta vẫn bàn tán về cái chết của Lăng Vô Địch.

Có người tiếc nuối, cho rằng đó là một thiên tài hiếm có, chết thật uổng.

Có người hả hê, cho rằng đó là kết cục xứng đáng cho kẻ dám đối đầu với các đại phái.

Có người thờ ơ, chỉ coi như một câu chuyện thoảng qua bên ấm trà.

Nhưng không ai biết rằng, cái tên đang được nhắc đến ấy vẫn đang sống, vẫn đang bước đi giữa nhân gian dưới một cái tên khác – Long Ngao Thiên.

Hắn thấy thú vị với tình thế này.

Giống như một vở kịch, mà hắn vừa là diễn viên, vừa là khán giả.

Hắn có thể ngồi đó, nhâm nhi tách trà, nghe người ta bàn tán về mình, về những chiến tích, về cái chết, và trong lòng chỉ có một nụ cười nhạt.

"Các ngươi cứ nghĩ ta chết đi.

Khi ta trở lại, sẽ là một cú sốc lớn."

Mười ngày sau khi rời Bạch gia thành, hắn đến một thị trấn nhỏ tên Phù Vân.

Thị trấn nằm bên bờ một con sông lớn, có bến thuyền tấp nập, là nơi giao thương giữa các vùng.

Những chiếc thuyền buôn từ thượng nguồn đổ về, chở đầy hàng hóa:

tơ lụa, gốm sứ, trà, thuốc bắc.

Tiếng người mua bán, tiếng hàng hóa va chạm, tiếng nước vỗ vào mạn thuyền tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp, sôi động.

Hắn tìm một quán trọ tên

"Vân Khách lâu"

– một tòa nhà hai tầng với mái ngói đỏ, trước cửa treo hai dải đèn lồng đỏ.

Hắn thuê một phòng ở góc cuối dãy, yên tĩnh, có cửa sổ nhìn ra con sông.

Hắn định ở lại vài ngày, nghỉ ngơi, tiếp tế lương thực, trước khi tiếp tục lên đường.

Đêm ấy, trăng khuyết treo lơ lửng giữa bầu trời, ánh trăng bàng bạc soi sáng mặt sông lấp lánh.

Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió thổi qua những rặng tre ven sông tạo nên những âm thanh rì rào như bản nhạc đêm.

Lăng Vô Địch ngồi xếp bằng trên giường, nhắm mắt, vận chuyển Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết.

Chân khí trong người hắn luân chuyển đều đặn, ấm áp, nuôi dưỡng toàn thân.

Sau thời gian dài ẩn cư, hắn cảm thấy cơ thể ngày càng sung mãn, chân khí ngày càng tinh thuần.

Ranh giới Tam phẩm không còn xa.

Bỗng nhiên, hắn mở mắt.

Một tiếng động nhẹ vọng vào từ ngoài cửa sổ.

Rất nhẹ, rất khẽ, như tiếng lá rơi, nhưng với thính lực của hắn, nó rõ ràng như tiếng chuông.

*Cốc.

cốc.

cốc.

Ba tiếng, đều đặn, cách quãng.

Đó là ám hiệu của Ám Ảnh Các – tổ chức sát thủ mà hắn đã gia nhập từ lâu, nơi hắn có được Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết.

Lăng Vô Địch khẽ nhếch mép.

Hắn không ngạc nhiên.

Với mạng lưới tình báo rộng khắp của Ám Ảnh Các, việc chúng tìm được hắn không khó.

Huống hồ hắn cũng không cố tình ẩn nấp quá kỹ.

"Vào đi.

"Cửa sổ hé mở, một bóng đen lách vào, nhẹ nhàng như một làn khói.

Đó là một người mặc y phục đen tuyền, mặt bịt kín bằng vải đen, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh như dao.

Hắn quỳ xuống trước mặt Lăng Vô Địch, động tác dứt khoát, không một tiếng động:

"Ám Ảnh Các đệ tử bái kiến Lăng công tử.

"Lăng Vô Địch nhìn hắn, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

Người áo đen đứng dậy, nhưng vẫn cúi đầu cung kính.

Hắn đưa ra một phong thư nhỏ, niêm phong cẩn thận bằng sáp đỏ, trên đó có ấn ký của Ám Ảnh Các – một hình con mắt màu đen, nhìn thẳng vào người đối diện.

"Khởi bẩm công tử, các chủ có mật tín gửi đến.

"Lăng Vô Địch nhận lấy, xé niêm phong.

Bên trong là một tờ giấy mỏng, nét chữ nắn nót nhưng dứt khoát, rất đặc trưng của Hắc Ảnh – đường chủ trực tiếp liên lạc với hắn.

Hắn đọc:

"Lăng công tử, mật báo khẩn.

*Kiếm Tông và Cửu Phái Nhất Bang vẫn chưa tin công tử đã chết.

Chúng đang cử người truy tung khắp nơi, đặc biệt chú ý đến các mối quan hệ cũ của công tử.

Bạch gia đã bị để mắt tới.

May mắn là công tử đã kịp rời đi trước khi chúng kịp hành động.

*Khuyên công tử nên rời xa vùng Trung Nguyên một thời gian.

Tây Mạc là nơi thích hợp – xa xôi, hoang vắng, ít ai ngờ tới.

Ở đó có chi nhánh của Ám Ảnh Các tại thành Thiên Sa, có thể tiếp ứng khi cần.

*Đường đi và nơi ở đã được sắp xếp.

Mong công tử sớm quyết định.

*– Hắc Ảnh."

Lăng Vô Địch đọc xong, mặt không biểu lộ cảm xúc.

Hắn xé vụn bức thư, bỏ vào lư hương trên bàn.

Những mảnh giấy cháy đỏ, hóa thành tro tàn, theo khói bay ra ngoài cửa sổ.

Hắn nhìn người áo đen:

"Các hạ còn gì nữa không?"

Người áo đen đáp, giọng đều đều:

"Dạ, các chủ dặn, nếu công tử đồng ý đi Tây Mạc, chúng ta sẽ sắp xếp đường đi và nơi ở.

Ba ngày nữa, tại bến thuyền phía đông thị trấn này, sẽ có một thương đội đi Tây Mạc.

Công tử có thể nhập chung với họ.

Chúng tôi sẽ để lại tín hiệu để công tử nhận ra người tiếp ứng.

"Lăng Vô Địch trầm ngâm.

Bạch gia đã bị để mắt tới.

Điều đó không làm hắn ngạc nhiên.

Với mạng lưới tình báo của Kiếm Tông và Cửu Phái Nhất Bang, việc chúng dò ra mối quan hệ giữa hắn và Bạch gia chỉ là vấn đề thời gian.

May mà hắn đã kịp đến thăm Bạch Vô Trần trước khi chúng kịp làm gì.

Nhưng từ giờ, hắn không thể đến Bạch gia nữa.

Cũng không thể ở lại vùng này lâu hơn.

Hắn nghĩ về Tây Mạc.

Đó là vùng đất hắn đã nghe nói qua sách vở và những câu chuyện của lữ khách.

Nằm ở phía tây xa xôi, vượt qua sa mạc mênh mông, qua những dãy núi trùng điệp.

Đó là vùng đất của cát vàng, của gió bụi, của những bộ tộc du mục và những thành trì cổ xưa.

Giang hồ Tây Mạc có những quy tắc riêng, những môn phái riêng, khác biệt hoàn toàn với Trung Nguyên.

Ở đó, không ai biết Lăng Vô Địch là ai, không ai quan tâm đến những mối thù ở Trung Nguyên.

Đó thực sự là nơi thích hợp để ẩn náu.

Hắn gật đầu:

"Về báo với các chủ, ta đồng ý.

Sắp xếp giúp ta đường đi.

"Người áo đen cúi đầu, rồi lùi ra phía cửa sổ:

"Vâng.

Kính chúc công tử thượng lộ bình an.

"Hắn biến mất vào màn đêm như chưa từng xuất hiện.

Lăng Vô Địch ngồi lại một mình, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trăng vẫn sáng, sông vẫn chảy, gió vẫn thổi.

Nhưng trong lòng hắn, một quyết định đã hình thành.

"Tây Mạc.

một khởi đầu mới."

Ba ngày sau, Lăng Vô Địch có mặt tại bến thuyền phía đông thị trấn Phù Vân.

Trời sáng trong, nắng nhẹ, gió mát.

Bến thuyền tấp nập hơn mọi khi.

Những chiếc thuyền lớn nhỏ đậu san sát nhau, những người khuân vác vác hàng lên xuống tấp nập.

Tiếng người gọi nhau í ới, tiếng hàng hóa va chạm, tiếng nước vỗ vào mạn thuyền tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp, sôi động.

Hắn tìm đến một thương đội đang chuẩn bị lên đường.

Đó là một đoàn xe ngựa dài, chở đầy hàng hóa, có khoảng hai chục người, phần lớn là thương nhân và phu xe.

Những chiếc xe chất đầy các kiện hàng lớn, phủ bạt kín, trên mỗi xe đều có treo lục lạc leng keng báo hiệu.

Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên, mặt mũi khô đét, rám nắng như da thuộc, mặc bộ y phục vải thô đã bạc màu.

Nhưng ánh mắt ông ta rất sắc, sắc như dao, và dáng đứng của ông ta cho thấy đây không phải người thường.

Đó chính là người của Ám Ảnh Các.

Trên cỗ xe đầu tiên, có cắm một lá cờ nhỏ màu đen – đó là tín hiệu Ám Ảnh Các đã báo.

Lăng Vô Địch bước tới, chắp tay với người đàn ông:

"Xin chào, tại hạ nghe nói thương đội sắp lên đường đi Tây Mạc.

Không biết có thể cho tại hạ đi cùng không?

Tại hạ có thể trả phí.

"Người đàn ông nhìn hắn, ánh mắt đánh giá từ đầu đến chân.

Một lúc sau, ông ta gật đầu:

"Được.

Đi Tây Mạc đường xa, có thêm người cũng tốt.

Ngươi có võ công không?"

"Có chút ít, đủ để tự vệ."

"Tốt.

Lên xe đi.

Chúng ta sắp khởi hành.

"Lăng Vô Địch leo lên một cỗ xe chở hàng, ngồi lẫn giữa những kiện hàng.

Đoàn xe bắt đầu lăn bánh, tiếng bánh xe lăn trên đường đá lộc cộc, tiếng lục lạc leng keng vang lên, tiến về phía tây.

Hành trình đi Tây Mạc kéo dài hơn một tháng.

Đoàn thương đội vượt qua những cánh rừng già với những cây cổ thụ cao vút, những con đường mòn cheo leo bên vực thẳm.

Họ vượt qua những dãy núi trập trùng với đèo cao dốc đứng, những con sông lớn với nước chảy xiết.

Càng đi về phía tây, cây cối càng thưa thớt, cảnh vật càng hoang vu.

Những cánh đồng xanh mướt nhường chỗ cho những thảo nguyên mênh mông với cỏ lau cao ngang đầu người.

Rồi những thảo nguyên lại nhường chỗ cho những vùng đất khô cằn, những bãi cát mênh mông trải dài đến tận chân trời.

Lăng Vô Địch ngồi trên xe, nhìn cảnh vật lùi dần phía sau.

Hắn ít nói, chỉ lặng lẽ quan sát.

Hắn quan sát cách những người phu xe điều khiển ngựa, cách họ dựng trại qua đêm, cách họ đối phó với thú dữ và những kẻ cướp trên đường.

Những thương nhân trong đoàn ban đầu còn tò mò về hắn, thỉnh thoảng lại liếc nhìn, thì thầm bàn tán.

Nhưng thấy hắn không muốn giao thiệp, chỉ lặng lẽ ngồi một chỗ, họ cũng không làm phiền.

Chỉ có người dẫn đầu thương đội – tên gọi là Lão Lâm – thỉnh thoảng lại đến ngồi cạnh hắn, trò chuyện vài câu.

Lão là người của Ám Ảnh Các, được giao nhiệm vụ đưa hắn đến Tây Mạc an toàn.

Một buổi chiều, khi đoàn xe dừng lại nghỉ ngơi bên một ốc đảo nhỏ giữa sa mạc, Lão Lâm đến ngồi cạnh Lăng Vô Địch, đưa cho hắn một bầu nước:

"Lăng công tử, uống chút nước cho đỡ khát.

"Lăng Vô Địch nhận bầu nước, uống một ngụm.

Nước mát lạnh, ngọt dịu, xua đi cái nóng oi ả của sa mạc.

"Cảm ơn Lão Lâm.

"Lão Lâm cười hiền, để lộ hàm răng vàng khè vì thuốc:

"Không dám.

Các chủ dặn phải chăm sóc công tử chu đáo.

Lão phu chỉ làm theo lệnh thôi.

"Ông ta nhìn về phía tây, nơi những dãy núi đang dần chìm trong hoàng hôn, những tia nắng cuối cùng nhuộm đỏ cả một vùng trời:

"Tây Mạc là vùng đất rộng lớn, có nhiều thế lực.

Nhưng so với Trung Nguyên, nó yên bình hơn nhiều.

Ở đó, người ta ít khi hỏi về quá khứ của nhau.

Công tử đến đó, cứ yên tâm ẩn cư.

Ám Ảnh Các có chi nhánh ở thành Thiên Sa, nếu cần gì, công tử có thể tìm đến.

Cứ hỏi chủ tiệm tạp hóa 'Sa Mạc' ở chợ phía đông, nói là Lão Lâm giới thiệu.

"Lăng Vô Địch gật đầu:

"Ta nhớ rồi.

"Lão Lâm đứng dậy, phủi cát trên quần áo:

"Công tử nghỉ ngơi đi.

Mai còn phải đi sớm.

Qua khỏi sa mạc này, còn mấy ngày nữa là đến biên giới Tây Mạc.

"Ông ta bỏ đi, để lại Lăng Vô Địch ngồi đó, nhìn hoàng hôn buông xuống trên sa mạc.

Mặt trời đỏ rực như một vầng lửa khổng lồ, từ từ lặn xuống phía chân trời.

Những đụn cát trải dài bất tận, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ, như những ngọn sóng bằng cát đang đóng băng giữa đại dương.

Gió chiều thổi qua, mát lạnh, mang theo hương vị của sa mạc – mùi cát khô, mùi hoa dại hiếm hoi nở trong ốc đảo, mùi khói từ bếp lửa trại.

Lăng Vô Địch ngồi đó, lòng bình yên lạ thường.

Hắn nghĩ về những ngày tháng đã qua.

Về những trận chiến sinh tử, những lần suýt chết, những mất mát.

Về Lăng gia, về những người thân đã khuất, về mối thù mà hắn còn nợ.

Về Vân Tiêu tông, về những bí mật còn chôn giấu.

Về Kiếm Tông, về Cửu Phái Nhất Bang, về những kẻ thù đang chờ.

Tất cả đều ở lại phía sau, bên kia sa mạc, bên kia những dãy núi, bên kia những cánh rừng.

Nơi đây, hắn chỉ là một người xa lạ.

Một kẻ không tên, không tuổi, không quá khứ.

Không ai biết hắn là ai, không ai quan tâm hắn từ đâu đến.

Hắn có thể sống một cuộc sống bình thường, như bao người khác.

Nhưng hắn biết, đây chỉ là tạm thời.

Hắn không phải loại người có thể sống bình thường.

Máu của hắn là máu báo thù.

Số mệnh của hắn là chiến đấu.

Hắn sinh ra để làm những việc phi thường, để đối đầu với những kẻ mạnh nhất, để thay đổi thế cuộc.

Nhưng lúc này, hắn cần nghỉ ngơi.

Cần tích lũy sức mạnh.

Cần chờ thời cơ.

Hắn nhắm mắt, lắng nghe tiếng gió, tiếng cát bay, tiếng những người trong đoàn đang trò chuyện bên đống lửa.

Tiếng cười nói vọng lại, ấm áp và thân thuộc.

Bình yên.

Mười ngày sau, đoàn thương đội vượt qua dãy núi cuối cùng, tiến vào địa phận Tây Mạc.

Cảnh vật trước mắt thay đổi hoàn toàn.

Không còn những đụn cát mênh mông, không còn những ốc đảo xanh tươi cô độc giữa sa mạc.

Thay vào đó là những thảo nguyên rộng lớn, trải dài đến tận chân trời, với cỏ xanh mướt ngút ngàn.

Những đàn ngựa hoang chạy tung tăng trên thảo nguyên, bờm bay phần phật trong gió.

Những bộ lạc du mục với những lều trại bằng da thú, dựng thành từng cụm, khói bếp bay lên nghi ngút.

Những đàn cừu, đàn dê trắng muốt như những đám mây di động trên thảm cỏ xanh.

Xa xa, những dãy núi phủ tuyết trắng xóa, sừng sững như những bức tường thành khổng lồ vươn lên bầu trời.

Trên những đỉnh núi cao nhất, mây mù bao phủ quanh năm, tạo nên một vẻ đẹp huyền bí, khó tả.

Lão Lâm chỉ tay về phía trước, giọng hào hứng:

"Đằng kia, khoảng ba ngày đường nữa, là thành Thiên Sa – thành trì lớn nhất Tây Mạc.

Ở đó, công tử có thể tìm được mọi thứ mình cần.

"Lăng Vô Địch gật đầu, mắt vẫn nhìn về phía xa.

"Thành Thiên Sa.

.."

Hắn tự hỏi, không biết ở nơi xa xôi này, hắn sẽ gặp những gì, sẽ trải qua những gì.

Liệu có những kẻ thù mới?

Liệu có những đồng minh mới?

Liệu có những bí mật mới chờ được khám phá?

Nhưng dù sao, một cuộc sống mới đang chờ đợi.

Đoàn xe tiếp tục lăn bánh, tiếng bánh xe lăn trên con đường đất, tiếng lục lạc leng keng, tiếng người nói chuyện râm ran.

Tất cả hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc của cuộc sống, của hành trình, của hy vọng.

Lăng Vô Địch ngồi trên xe, lòng nhẹ nhõm.

Phía trước, mặt trời đang lên, tỏa ánh sáng vàng rực rỡ xuống thảo nguyên bao la.

Một ngày mới bắt đầu.

Một cuộc đời mới bắt đầu.

**Hết chương 124.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập