Ba ngày trôi qua kể từ khi Lăng Vô Địch đặt chân đến thành Thiên Sa.
Trong ba ngày ấy, hắn không làm gì khác ngoài việc đi dạo khắp các ngõ ngách trong thành, làm quen với địa hình, quan sát con người, và quan trọng nhất – lắng nghe.
Hắn ngồi ở các quán trà, các tửu lâu, các sạp hàng rong, hòa mình vào đám đông, thu thập từng mảnh thông tin vụn vặt.
Hắn biết được những con phố nào an toàn, những khu nào nguy hiểm, những thế lực nào đang nắm giữ khu vực nào.
Hắn biết được thói quen của lính canh, giờ giấc tuần tra, những góc khuất có thể lẩn trốn.
Hắn biết được rằng ở thành Thiên Sa này, muốn sống sót và phát triển, hắn cần tiền, cần quan hệ, và cần thực lực.
Hắn có thực lực.
Nhưng hắn cần tiền và quan hệ.
Sáng ngày thứ tư, khi mặt trời vừa ló dạng, Lăng Vô Địch đến tiệm tạp hóa
"Sa Mạc"
tìm A Mãng.
Tiệm vẫn mở cửa từ sớm, mấy người phu khuân vác đang xếp hàng mua lương khô.
A Mãng đang ngồi ở quầy, tay thoăn thoắt tính sổ trên một cuốn sổ dày, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn đám đông.
Thấy Lăng Vô Địch vào, ông ta gật đầu, ra hiệu chờ một lát.
Khi đám đông đã vãn, A Mãng đóng tạm cửa, dẫn hắn lên gác.
Trên gác là một căn phòng rộng hơn phòng dưới, có bàn ghế chỉnh tề, và một cái tủ lớn bằng gỗ mun khóa kín.
Trên tường treo một tấm bản đồ thành Thiên Sa, với những ký hiệu bí mật mà chỉ người trong cuộc mới hiểu.
Một lư hương nhỏ trên bàn tỏa ra mùi trầm thoang thoảng, xua đi cái ẩm mốc của những bức tường đá.
A Mãng đóng cửa, ngồi xuống, rót hai chén trà.
Trà vẫn còn nóng, bốc khói nghi ngút:
"Thế nào?
Làm quen với thành Thiên Sa rồi chứ?"
Lăng Vô Địch nhấp một ngụm trà.
Trà ở đây vị đậm, hơi chát, nhưng hậu ngọt.
Hắn gật đầu:
"Cũng tạm.
Nắm được đại khái.
"A Mãng cười, nụ cười của người đã thấy đời, đã chứng kiến bao kẻ đến rồi đi:
"Ta biết ngươi không phải người thường.
Lão Lâm đã nói qua.
Hắn ít khi giới thiệu ai, mà đã giới thiệu thì chắc chắn không phải hạng tầm thường.
Ngươi muốn gì ở đây?"
Lăng Vô Địch nhìn thẳng vào mắt A Mãng, không chớp:
"Muốn nhận nhiệm vụ.
"A Mãng hơi nhướng mày, nhưng không ngạc nhiên.
Ông ta như đã đoán trước:
"Ám Ảnh Các?"
"Ừ.
"A Mãng gật gù, đứng dậy, mở cái tủ lớn.
Bên trong không phải quần áo hay đồ đạc, mà là một ngăn kéo bí mật được thiết kế tinh vi.
Ông ta lôi ra một cuốn sổ dày, bìa da đã cũ, góc hơi quăn vì thời gian, đặt lên bàn:
"Đây là các nhiệm vụ trong tháng.
Ngươi xem đi.
Tất cả đều là nhiệm vụ của Ám Ảnh Các ở khu vực này, được phân loại theo độ khó và tiền thưởng.
"Lăng Vô Địch cầm cuốn sổ, lật xem từng trang.
Những nhiệm vụ được ghi chép rất chi tiết, bằng thứ chữ viết nắn nót, rõ ràng:
tên mục tiêu, địa chỉ, thực lực, thói quen sinh hoạt, độ khó, tiền thưởng, và cả những lưu ý đặc biệt.
Từ những nhiệm vụ đơn giản như ám sát một thương nhân nhỏ chuyên gian lận cân đo, đến những nhiệm vụ phức tạp như đột nhập vào dinh thự của quan chức cấp cao canh phòng nghiêm ngặt, hay tiêu diệt một thủ lĩnh bộ tộc du mục đang quấy phá vùng biên.
Độ khó được phân cấp từ Giáp, Ất, Bính, Đinh, Mậu, Kỷ.
Mỗi cấp lại chia làm Thượng, Trung, Hạ.
Mỗi cấp độ tương ứng với mức độ nguy hiểm và tiền thưởng khác nhau.
Mắt Lăng Vô Địch dừng lại ở một nhiệm vụ cấp Đinh Thượng.
**Mục tiêu:
** Hắc Miêu (tên thật Mã Lực)
**Nghề nghiệp:
** Buôn nô lệ
**Địa chỉ:
** Biệt thự phía nam thành, gần khu buôn bán nô lệ
**Thực lực:
** Lục phẩm hậu kỳ
**Vệ sĩ:
** Khoảng 15 tên, thay phiên canh gác, phần lớn là Ngũ phẩm sơ kỳ đến trung kỳ.
Có 2 tên thân tín luôn đi theo, đều là Ngũ phẩm trung kỳ.
**Thói quen:
** Chiều nào cũng đến quán trà
"Lạc Đà"
ở chợ phía đông, ngồi khoảng một canh giờ.
Tối thứ bảy hàng tuần đến sòng bạc ở khu phía tây, chơi đến khuya.
**Đặc điểm:
** Có vết sẹo nhỏ sau gáy.
Thích uống trà mật ong, ăn bánh nhân đậu đỏ.
Rất cẩn thận, ít khi ở một mình.
**Tiền thưởng:
** 300 lượng bạc
**Lưu ý:
** Hắn có quan hệ với một số thế lực trong thành, nếu lộ sẽ rất phiền phức.
Cần hành động nhanh gọn, không để lại dấu vết.
Lăng Vô Địch nhếch mép.
Ba trăm lượng không nhiều, nhưng với hắn lúc này, đó là số tiền đủ sống thoải mái vài tháng.
Và quan trọng hơn, đây là cơ hội để hắn kiểm tra thực lực, làm quen với cách thức hoạt động của Ám Ảnh Các ở Tây Mạc, và xây dựng uy tín bước đầu.
Hắn chỉ vào nhiệm vụ đó, ngón tay chạm nhẹ lên trang giấy:
"Tôi nhận cái này.
"A Mãng nhìn, gật đầu, nhưng ánh mắt có chút ngập ngừng:
"Hắc Miêu à?
Tên đó khá nổi tiếng ở đây.
Hắn ta làm ăn với nhiều người, có quan hệ với cả Thiết Kỵ Doanh và Sa Thương Hội.
Không ít kẻ muốn động vào hắn nhưng rồi đều biến mất.
Ngươi chắc chứ?
Mới đến đã nhận nhiệm vụ này, có thể sẽ gặp rủi ro.
"Lăng Vô Địch nhếch mép, nụ cười lạnh tanh:
"Chắc.
"A Mãng nhìn hắn một lúc, như muốn đọc vị con người này.
Rồi ông ta không nói thêm.
Ông ta ghi lại vào một cuốn sổ khác, rồi đưa cho Lăng Vô Địch một tấm thẻ gỗ nhỏ, khắc số 7, mặt sau có một ký hiệu bí mật:
"Đây là thẻ nhiệm vụ.
Khi xong việc, mang thẻ này và vật chứng đến đây nhận tiền.
Vật chứng là thủ cấp của mục tiêu, hoặc vật riêng của hắn mà Ám Ảnh Các quy định.
Trong trường hợp này, là chiếc nhẫn vàng hắn luôn đeo trên tay phải, có khắc tên hắn.
"Lăng Vô Địch nhận tấm thẻ, nhét vào ngực áo:
"Có thông tin gì thêm không?
Những chi tiết nhỏ mà sổ không ghi?"
A Mãng lật lại cuốn sổ, đọc kỹ hơn:
"Hắc Miêu tên thật là Mã Lực, ba mươi lăm tuổi, quê ở Cam Túc, đến Tây Mạc đã mười năm.
Hắn ta bắt đầu từ một tên buôn lẻ, dần dần xây dựng quan hệ, trở thành một trong những tay buôn nô lệ có máu mặt.
Hắn ta có một biệt thự ở phía nam thành, gần khu buôn bán nô lệ, tường cao, cổng sắt, luôn có hai tên võ sĩ đứng gác ngày đêm.
Ban đêm, số lượng vệ sĩ tăng lên gấp đôi, có cả chó săn.
"Ông ta ngừng lại, nhấp một ngụm trà:
"Hàng ngày, hắn ta thường đến quán trà 'Lạc Đà' ở chợ phía đông vào buổi chiều, ngồi khoảng một canh giờ.
Đó là lúc hắn ta ít vệ sĩ nhất, chỉ có hai tên đi theo.
Nhưng quán trà đó đông người, lại ở khu chợ sầm uất, ra tay ở đó dễ bị lộ.
"Lăng Vô Địch gật đầu, ghi nhớ từng chi tiết:
"Còn biệt thự?"
"Biệt thự có khoảng mười lăm tên vệ sĩ, thay phiên nhau canh gác.
Ban đêm canh gác nghiêm ngặt, ban ngày lỏng hơn, nhưng hắn ta ít khi ở nhà.
Nếu đột nhập vào ban đêm, sẽ phải đối mặt với nhiều vệ sĩ và chó săn.
Nếu đột nhập vào ban ngày, hắn lại không có ở nhà.
"Lăng Vô Địch suy nghĩ một lúc.
Hắn đã có kế hoạch trong đầu:
"Còn tối thứ bảy ở sòng bạc?"
A Mãng gật gù, tỏ vẻ hài lòng vì hắn đã để ý đến chi tiết đó:
"Tối thứ bảy hàng tuần, hắn thường đến một sòng bạc nhỏ ở khu phía tây, tên là 'Kim Dạ'.
Đó là sòng bạc của một người bạn, khá kín đáo, chỉ dành cho những người có tiền.
Hắn chơi đến khuya, thường là sau nửa đêm mới về.
Và quan trọng nhất – hắn chỉ đi cùng một tên võ sĩ vào tối đó.
"Lăng Vô Địch nhếch mép:
"Đó là lúc thích hợp nhất.
"A Mãng nhìn hắn, ánh mắt có chút cảnh báo:
"Sòng bạc đó nằm trong khu phức tạp, nhiều kẻ xấu.
Nếu ra tay ở đó, phải rất cẩn thận, không để lộ.
Và đường từ sòng bạc về nhà phải đi qua một con hẻm vắng, dài chừng trăm bước, hai bên là tường cao.
Đó là nơi duy nhất có thể mai phục.
"Lăng Vô Địch đứng dậy:
"Được rồi.
Tôi đi đây.
"A Mãng nhìn hắn, ánh mắt có chút tò mò:
"Ngươi không cần chuẩn bị gì sao?
Không cần hỏi thêm về vũ khí, về đường đi, về cách thức?"
Lăng Vô Địch đã quay lưng về phía cửa, hắn dừng lại, không quay đầu:
"Cần hỏi thì tôi đã hỏi.
Còn lại, tự tôi lo.
"Hắn bước ra khỏi phòng, xuống gác, hòa vào dòng người trên phố.
A Mãng đứng ở cửa sổ nhìn theo, lẩm bẩm:
"Thú vị đấy.
Lão Lâm gửi đến một người thú vị.
Hy vọng hắn sống sót để nhận tiền.
"—
Quán trà
nằm ở góc chợ phía đông, là một quán trà lớn, sang trọng bậc nhất khu vực.
Quán được xây bằng gạch nung màu vàng nhạt, mái vòm cao, trước cửa treo một tấm biển lớn vẽ hình một con lạc đà đang nằm nghỉ.
Bên trong, những chiếc bàn gỗ chạm khắc tinh xảo được xếp ngay ngắn, trên mỗi bàn đều có một lư hương nhỏ tỏa khói thơm.
Những dải lụa màu sặc sỡ treo trên trần, tạo nên không gian ấm cúng và sang trọng.
Khách đến đây đều là những thương nhân giàu có, những quan chức cấp trung, và những kẻ có máu mặt trong giới đen.
Họ ngồi uống trà, bàn chuyện làm ăn, chuyện giang hồ, thỉnh thoảng lại cất tiếng cười sang sảng.
Lăng Vô Địch đến đó từ sáng sớm, trước cả khi quán mở cửa.
Hắn chọn một bàn ở góc khuất, gần cửa sổ, lưng dựa vào tường, có thể quan sát toàn bộ quán và cả lối ra vào.
Vị trí này lý tưởng:
vừa kín đáo, vừa có thể nhìn thấy mọi người ra vào, lại dễ dàng rút lui nếu cần.
Hắn gọi một ấm trà Bạch Mao Hầu – loại trà khá đắt, nhưng hắn cần tạo vẻ ngoài của một thương nhân bình thường.
Hắn cũng gọi thêm mấy cái bánh nướng nhân thịt, và ngồi đó hàng giờ, kiên nhẫn chờ đợi.
Hắn quan sát từng người ra vào, từng chi tiết nhỏ.
Hắn thấy những thương nhân mặc áo lụa đắt tiền, những tay sai hung hãn đứng ngoài cửa, những cô gái tiếp trà e thẹn với những bộ váy rực rỡ.
Hắn ghi nhớ từng gương mặt, từng dáng đi, từng thói quen.
Buổi sáng trôi qua, buổi trưa đến rồi đi.
Lăng Vô Địch vẫn ngồi đó, thong thả uống trà, thỉnh thoảng lại gọi thêm bánh.
Hắn không hề sốt ruột.
Và khi mặt trời đã xế chiều, bóng đổ dài trên mặt đường, Hắc Miêu xuất hiện.
Hắn ta bước vào quán lúc ánh nắng vàng cam nhuộm đỏ cả một góc phố, đúng như thông tin A Mãng đưa.
Đó là một người đàn ông trung niên, mặt mũi khá ưa nhìn, nhưng ánh mắt lạnh lẽo, tàn nhẫn – ánh mắt của kẻ đã nhìn thấy quá nhiều máu, đã gây ra quá nhiều tội ác.
Hắn ta mặc một bộ y phục bằng lụa tốt màu xanh đen, tay đeo nhẫn vàng, lưng đeo một thanh đao cong lưỡi sáng loáng.
Theo sau hắn ta là hai tên võ sĩ, mặc giáp nhẹ, mắt đảo quanh liên tục, tay luôn đặt trên chuôi đao.
Cả hai đều là Ngũ phẩm trung kỳ, bước đi vững chãi, ánh mắt cảnh giác.
Hắc Miêu ngồi xuống chiếc bàn quen thuộc ở trung tâm quán – chiếc bàn lớn nhất, có thể nhìn thấy toàn bộ lối ra vào.
Hắn gọi trà và bánh, giọng oang oang.
Hai tên võ sĩ đứng ở hai bên, không ngồi, mắt vẫn đảo quanh.
Lăng Vô Địch vẫn ngồi yên, thong thả uống trà.
Hắn quan sát Hắc Miêu, ghi nhớ từng cử chỉ, từng thói quen.
Hắn thấy Hắc Miêu thích uống trà pha với mật ong – hắn tự tay lấy mật ong từ một lọ nhỏ trên bàn, cho vào trà, khuấy đều.
Hắn thấy Hắc Miêu thích ăn bánh nhân đậu đỏ – hắn gọi hai đĩa, ăn hết sạch.
Hắn thấy Hắc Miêu thường liếc nhìn những cô gái đẹp đi qua, ánh mắt dâm đãng, nhưng không bao giờ có hành động gì – có lẽ vì đang ở nơi công cộng.
Hắn ngồi đó suốt một canh giờ, cho đến khi Hắc Miêu đứng dậy ra về.
Khi Hắc Miêu đi qua gần bàn hắn, Lăng Vô Địch cúi đầu, giả vờ uống trà, mặt hơi nghiêng để che khuất.
Mắt hắn vẫn quan sát qua kẽ tay.
Hắn thấy rõ vết sẹo nhỏ sau gáy Hắc Miêu – một chi tiết rất nhỏ nhưng có thể hữu ích để nhận dạng trong bóng tối.
Hắn cũng thấy chiếc nhẫn vàng trên tay phải Hắc Miêu, có khắc chữ – đó chính là vật chứng cần lấy.
Khi Hắc Miêu đã khuất dạng sau cánh cửa, Lăng Vô Địch gọi tính tiền, để lại mấy đồng bạc trên bàn, rồi cũng ra về.
—
Ba ngày tiếp theo, Lăng Vô Địch tiếp tục theo dõi.
Hắn biết được nhà của Hắc Miêu – một biệt thự lớn có tường cao màu vàng đất, cổng sắt đen, luôn có hai tên võ sĩ đứng gác.
Hắn quan sát từ xa, ghi nhớ số lượng vệ sĩ, thời gian thay ca, đường đi của bọn chúng.
Hắn biết được lịch trình hàng ngày của Hắc Miêu:
sáng ở nhà, tiếp khách hoặc nghỉ ngơi;
chiều ra quán trà
đúng một canh giờ;
tối có thể đi chơi hoặc ở nhà tiếp khách;
thứ bảy thì đến sòng bạc.
Hắn biết được những con đường Hắc Miêu thường đi, những ngõ hẻm có thể mai phục, những cửa hàng có thể lẩn trốn.
Và hắn biết được một điểm yếu:
tối thứ bảy hàng tuần, Hắc Miêu thường đến sòng bạc
"Kim Dạ"
ở khu phía tây, chơi đến khuya, và chỉ đi cùng một tên võ sĩ.
Hôm nay là thứ năm.
Còn hai ngày nữa.
Lăng Vô Địch về phòng, ngồi thiền, điều dưỡng tinh thần.
Hắn không lo lắng.
Hắn đã làm chuyện này hàng trăm lần, từ khi còn ở Trung Nguyên, từ khi bắt đầu con đường sát thủ.
Chỉ là lần này ở một nơi xa lạ, với những đối thủ xa lạ.
Nhưng nguyên tắc vẫn vậy:
quan sát, kiên nhẫn, và ra tay đúng lúc.
Hắn lấy Phong Lôi Đao ra, lau chùi cẩn thận.
Lưỡi đao sáng loáng dưới ánh đèn, phản chiếu đôi mắt hắn.
Thanh đao này đã theo hắn qua bao trận chiến, uống máu bao kẻ thù.
Nó là người bạn duy nhất hắn tin tưởng.
Hắn nhắm mắt, hít thở sâu.
Trong đầu hắn, kế hoạch đã hình thành rõ ràng.
Tối thứ bảy, trăng khuyết.
Mặt trăng lưỡi liềm nhàn nhạt treo lơ lửng giữa bầu trời, soi sáng những con phố vắng.
Gió đêm thổi qua, mát lạnh, mang theo mùi cát từ sa mạc xa.
Tiếng chó sủa từ đâu đó vọng lại, rồi lại im bặt.
Lăng Vô Địch mặc y phục đen tuyền, mặt bịt kín bằng vải đen, chỉ chừa hai mắt.
Hắn đứng trong một ngõ hẹp, cách sòng bạc
chừng trăm bước.
Từ vị trí này, hắn có thể nhìn thấy cửa sòng bạc, và cũng có thể ẩn nấp nhanh chóng nếu cần.
Bóng tối bao phủ hắn, che giấu hắn khỏi mọi ánh nhìn.
Hắn chờ.
Đã hơn một canh giờ, người ra vào sòng bạc không ngớt.
Những kẻ thắng cuộc cười lớn, ôm túi bạc bước ra, mặt mày hớn hở.
Những kẻ thua cuộc mặt mày ủ ê, lầm lũi bước đi, có kẻ còn chửi thề rủa xả.
Nhưng chưa thấy Hắc Miêu.
Lăng Vô Địch vẫn kiên nhẫn.
Hắn đã quen với việc chờ đợi.
Trong nghề này, kiên nhẫn là vàng.
Một sai lầm nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống.
Hắn đếm từng tiếng chuông từ xa vọng lại.
Một canh giờ, hai canh giờ.
Cuối cùng, khi trăng đã lên cao, gần đến đỉnh đầu, Hắc Miêu xuất hiện.
Hắn ta bước ra từ sòng bạc, mặt đỏ gay vì rượu, tay ôm một túi bạc lớn – có vẻ hắn thắng lớn tối nay.
Hắn cười nói oang oang với tên võ sĩ đi theo, dáng đi lảo đảo, không còn vẻ thận trọng thường ngày.
Theo sau chỉ có một tên võ sĩ – tên mà Lăng Vô Địch đã thấy nhiều lần, Ngũ phẩm trung kỳ.
Hắn ta cũng có vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn cố giữ cảnh giác, mắt đảo quanh liên tục.
Hắc Miêu bước đi, vừa đi vừa cười nói.
Hắn ta đang vui vì thắng lớn, không hề hay biết tử thần đang chờ phía trước.
Lăng Vô Địch lặng lẽ di chuyển trong bóng tối, nhẹ nhàng như một con mèo, đến trước con hẻm vắng mà hắn đã chọn.
Đó là con hẻm dài chừng trăm bước, hai bên là tường cao bằng đá, không có lối thoát.
Một nơi lý tưởng để mai phục.
Hắn đứng trong bóng tối, nín thở, lắng nghe.
Tiếng bước chân của Hắc Miêu và tên võ sĩ vọng lại từ xa, càng lúc càng gần.
Hắn có thể nghe thấy tiếng cười nói lảm nhảm của Hắc Miêu, tiếng bước chân nặng nề của tên võ sĩ.
Khi họ bước vào hẻm, Lăng Vô Địch động.
Hắn lao ra từ bóng tối, nhanh như chớp, như một mũi tên lao đi.
Phong Lôi Đao vung lên, một đường chém thẳng vào tên võ sĩ.
Tên võ sĩ chỉ kịp trợn mắt, tay vội vàng rút đao, nhưng chậm mất một nhịp.
Lưỡi đao của Lăng Vô Địch đã xuyên qua cổ hắn.
*Phập!
Máu bắn tung tóe lên tường đá, tạo thành những vệt đỏ loang lổ dưới ánh trăng.
Tên võ sĩ ngã gục, không kịp kêu lên một tiếng.
Hắc Miêu giật mình, rượu trong người bay đi mất nửa.
Hắn vội vàng rút đao, nhưng tay run run, mắt hoảng loạn nhìn xung quanh.
"Ngươi.
ngươi là ai?."
Hắc Miêu run giọng, lùi lại, lưng dựng vào tường.
Mắt hắn mở to, nhìn Lăng Vô Địch như nhìn một con quỷ.
Lăng Vô Địch không trả lời.
Hắn chỉ nhìn thẳng vào mắt Hắc Miêu, ánh mắt lạnh như băng, không một gợn sóng.
Hắn bước tới, từng bước, từng bước, chậm rãi nhưng đầy uy hiếp.
Hắc Miêu vung đao chém trong tuyệt vọng.
Đường đao của hắn chậm, vụng về, không có chút uy lực nào.
Một tên Lục phẩm hậu kỳ, nhưng khi đối mặt với tử thần, hắn chỉ còn là một đứa trẻ run rẩy.
Lăng Vô Địch chỉ nghiêng người, né qua một cách dễ dàng.
Đồng thời, Phong Lôi Đao của hắn vung lên, một đường đao khác, nhanh hơn, mạnh hơn, chính xác hơn.
Một tiếng động khô khốc vang lên.
Đầu Hắc Miêu lìa khỏi cổ, lăn lông lốc trên mặt đất, mắt vẫn mở to, miệng vẫn há hốc.
Máu từ cổ phun ra như suối, thấm đẫm nền hẻm, tạo thành một vũng đen sẫm dưới ánh trăng.
Lăng Vô Địch đứng nhìn xác hắn một lúc, không có cảm xúc.
Hắn cúi xuống, nhặt lấy cái túi bạc của Hắc Miêu – số tiền hắn vừa thắng ở sòng bạc, chừng vài chục lượng.
Hắn lấy thêm chiếc nhẫn vàng trên tay hắn – vật chứng theo quy định của Ám Ảnh Các.
Hắn cũng không quên cắt một lọn tóc của tên võ sĩ, phòng khi cần.
Rồi hắn biến mất vào bóng tối, nhẹ nhàng như khi hắn xuất hiện.
Hai xác chết nằm lại trong con hẻm vắng, máu chảy lênh láng.
Mùi tanh nồng lan tỏa trong không khí.
Chỉ có ánh trăng lạnh lẽo chứng kiến.
Một canh giờ sau, Lăng Vô Địch có mặt ở tiệm tạp hóa
Phố xá đã vắng tanh, chỉ còn vài quán rượu còn sáng đèn, tiếng cười nói vọng ra ồn ào.
A Mãng vẫn thức, ngồi ở quầy, đọc sách dưới ánh đèn dầu.
Thấy hắn vào, ông ta ngước lên, không hề ngạc nhiên:
"Xong rồi?"
Lăng Vô Địch đặt lên bàn chiếc nhẫn vàng và lọn tóc.
Chiếc nhẫn còn dính máu, lấp lánh dưới ánh đèn.
A Mãng cầm lên xem, xoay đi xoay lại, đọc dòng chữ khắc trên đó.
Rồi ông ta gật đầu:
"Đúng rồi.
Nhanh thật.
Mới có mấy ngày.
"Ông ta mở tủ, lấy ra ba thỏi bạc, mỗi thỏi một trăm lượng, nặng trịch, đặt trước mặt Lăng Vô Địch:
"Của ngươi.
Ba trăm lượng, đủ đếm.
"Lăng Vô Địch nhận lấy, nhét vào ngực áo, không nói gì.
Mặt hắn vẫn lạnh như tiền, không một biểu cảm.
A Mãng nhìn hắn, ánh mắt có chút khâm phục, xen lẫn tò mò:
"Ngươi làm nghề này lâu chưa?
Ta thấy ngươi ra tay rất chuyên nghiệp, không một chút do dự.
Lần đầu tiên ta thấy người mới đến mà làm việc nhanh gọn như vậy.
"Lăng Vô Địch nhếch mép, nụ cười nhạt:
"Cũng lâu.
"Hắn quay người bước ra, không nói thêm lời nào.
Cánh cửa gỗ khép lại sau lưng.
A Mãng ngồi đó, lẩm bẩm một mình:
"Thú vị thật.
Không biết từ đâu ra, nhưng chắc chắn không phải hạng vừa.
"Ông ta cất chiếc nhẫn và lọn tóc vào một ngăn kéo bí mật, rồi lại tiếp tục đọc sách dưới ánh đèn.
Trở về phòng trọ, Lăng Vô Địch ngồi xuống, nhìn ba thỏi bạc trên bàn.
Ba trăm lượng.
Đủ sống thoải mái vài tháng ở thành Thiên Sa này, nếu không ăn chơi xa xỉ.
Nhưng với hắn, đó chỉ là khởi đầu.
Hắn cần nhiều hơn thế.
Hắn cần tiền để mua thông tin, để xây dựng quan hệ, để có thể đứng vững ở nơi xa lạ này.
Và hắn cần điểm sát phạt – thứ mà hệ thống của hắn vẫn âm thầm tích lũy.
Hắn nhìn lên bảng điểm hiện ra trước mắt, chỉ mình hắn thấy:
"Kích sát địch nhân Lục phẩm hậu kỳ, thu hoạch 300 điểm sát phạt."
"Kích sát địch nhân Ngũ phẩm trung kỳ, thu hoạch 500 điểm sát phạt."
"Tổng điểm hiện tại:
201.
200 điểm."
Hắn nhếch mép.
Hai mạng người, 800 điểm.
Không nhiều, nhưng cũng đáng.
Hắn nhắm mắt, cảm nhận cơ thể.
Sau thời gian dài ẩn cư ở làng Thạch Bàn, hắn cảm thấy mình vẫn nhanh nhẹn, vẫn chính xác.
Kỹ năng không hề mai một.
Hắn vẫn là hắn – Lăng Vô Địch, kẻ đã từng làm mưa làm gió ở Trung Nguyên.
"Tây Mạc.
.."
* hắn nghĩ.
"Nơi này cũng có nhiều cơ hội.
Chỉ cần ta kiên nhẫn."
Hắn nằm xuống, nhắm mắt.
Tiếng ồn ào ngoài phố đã lắng dần.
Chỉ còn tiếng gió thổi qua khe cửa, và tiếng bước chân của những kẻ thức đêm.
Một ngày mới sẽ bắt đầu.
Và những nhiệm vụ mới đang chờ.
Sáng hôm sau, tin tức về cái chết của Hắc Miêu lan truyền khắp thành Thiên Sa.
Người ta bàn tán xôn xao.
Có kẻ mừng, có kẻ lo, có kẻ tò mò.
Ai đã giết hắn?
Tại sao lại giết?
Và quan trọng nhất – kẻ đó là ai?
Nhưng không ai có câu trả lời.
Trong một góc phố, A Mãng ngồi uống trà, lắng nghe những câu chuyện phiếm.
Ông ta mỉm cười, nhấp một ngụm trà, rồi lẩm bẩm:
"Bắt đầu rồi đấy.
**Hết chương 126.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập