Chương 129: Nhã Hân Xuất Quan

Kiếm Phong vẫn sừng sững giữa trời mây, uy nghiêm và trầm mặc như bao đời nay.

Những tia nắng đầu tiên của bình minh xuyên qua màn sương mỏng, chiếu xuống đỉnh núi, nhuộm vàng những mái ngói đỏ của các điện thờ.

Tiếng chuông từ xa vọng lại, ngân nga trong không gian tĩnh lặng, báo hiệu một ngày mới bắt đầu.

Những đám mây trắng cuộn xoáy quanh các đỉnh núi, tạo nên một khung cảnh tiên cảnh huyền ảo.

Nhưng hôm nay, không khí trên Kiếm Phong khác thường.

Từ mấy ngày nay, các đệ tử Kiếm Tông đều cảm nhận được một luồng kiếm khí kỳ lạ tỏa ra từ hậu sơn – nơi có động phủ bế quan của các đệ tử ưu tú.

Luồng kiếm khí ấy ngày một mạnh, ngày một sắc bén, khiến cho những thanh kiếm trong tay các đệ tử đều run lên nhè nhẹ, như thể đang hưởng ứng một tiếng gọi vô hình.

Những đệ tử có tu vi thấp thậm chí phải rời xa khu vực đó, vì không chịu nổi áp lực từ kiếm ý lan tỏa.

Trên đỉnh Kiếm Phong, lão tổ Kiếm Tông đang ngồi trước tấm bia đá, mắt nhắm, bỗng nhiên mở ra.

Đôi mắt đục lờ của ông sáng lên một tia hiếm hoi:

"Cuối cùng cũng đến ngày này.

"Ông đứng dậy, thân ảnh cao lớn phủ bóng dài trên mặt đất, rồi biến mất về phía hậu sơn.

Mỗi bước chân của ông đều nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực, không gây ra một tiếng động nào trên nền đá.

Cùng lúc đó, tại các điện thờ khác, các trưởng lão cũng lần lượt ngừng việc, hướng mắt về cùng một nơi.

Họ đều cảm nhận được sự kiện trọng đại sắp diễn ra.

Động phủ bế quan nằm ở lưng chừng vách núi phía tây Kiếm Phong, một nơi hiểm trở mà chỉ có thể đến bằng khinh công.

Vách núi dựng đứng, dưới là vực sâu không thấy đáy, mây mù bao phủ quanh năm.

Cửa động được bịt kín bằng một tảng đá lớn, nặng hàng vạn cân, trên đó khắc đầy những phù văn cổ xưa do các bậc tiền bối Kiếm Tông để lại.

Hôm nay, những phù văn ấy bắt đầu sáng lên.

Đầu tiên là những chấm sáng nhỏ lẻ, rồi lan dần ra toàn bộ tảng đá.

Chúng phát ra ánh sáng màu xanh nhạt, huyền ảo, như những vì sao đang thức tỉnh sau giấc ngủ dài.

Một luồng kiếm khí từ bên trong tràn ra, mạnh mẽ, tinh thuần, sắc bén như có thể cắt đứt bất cứ thứ gì.

Nó xuyên qua tảng đá, xuyên qua những lớp phù văn, tỏa ra khắp không gian.

Không khí xung quanh như đông cứng lại.

Chim chóc trên các cành cây gần đó bay tán loạn.

Những chiếc lá rơi giữa chừng bị kiếm khí cắt làm đôi trước khi chạm đất.

Tảng đá bắt đầu rung chuyển.

Những mảnh vụn nhỏ bong ra, rơi lộp bộp xuống vực sâu.

Tiếng vang vọng lên từ vực thẳm, nghe rợn người.

Rồi *Ầm* một tiếng, tảng đá vỡ tan thành hàng ngàn mảnh vụn, bắn tung tóe ra xa.

Những mảnh đá văng vào vách núi, tạo thành những hố nhỏ li ti.

Một bóng người từ trong động bước ra.

Đó là một thiếu nữ tuổi chừng đôi mươi, mặc bạch y trắng muốt như tuyết, mái tóc đen dài buông xõa sau lưng, óng ả như dòng suối.

Khuôn mặt nàng thanh tú, thanh tú đến mức không thể tìm ra một khuyết điểm nào, như một bức họa bước ra từ cõi mộng.

Lông mày lá liễu thanh thoát, mắt phượng sáng trong nhưng sâu thẳm, môi hồng không tô điểm mà vẫn rực rỡ.

Nhưng trên khuôn mặt ấy, không có nụ cười, chỉ có sự lạnh lùng và xa cách.

Đôi mắt nàng sâu thẳm, bình thản như mặt hồ thu, không một gợn sóng, không một dao động.

Nhìn vào mắt nàng, người ta chỉ thấy một màu đen tuyền, không thể đoán biết nàng đang nghĩ gì.

Nàng là Nhã Hân – thiên sinh kiếm thể, truyền kỳ của Kiếm Tông, và cũng là vị hôn thê năm xưa của Lăng Vô Địch.

Bước ra khỏi động, nàng ngước nhìn bầu trời.

Ánh nắng ban mai chiếu lên gương mặt nàng, làm nó sáng bừng lên, tạo thành một vầng hào quang nhàn nhạt quanh người.

Nhưng ánh sáng ấy không thể xua tan đi cái lạnh lẽo trong đôi mắt.

Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí quen thuộc của Kiếm Phong.

Hai năm bế quan, với nàng chỉ là một khoảng thời gian cần thiết để đạt được mục tiêu.

Nàng đưa tay lên, cảm nhận luồng chân khí trong cơ thể.

Tứ phẩm hậu kỳ – một bước tiến dài so với hai năm trước.

Thiên sinh kiếm thể quả nhiên không phụ lòng người, giúp nàng tu luyện nhanh hơn người thường gấp bội.

Nhưng nàng biết, đó cũng là nhờ công sức khổ luyện không ngừng nghỉ suốt hai năm qua.

Phía xa, những bóng người đang lao tới.

Đầu tiên là lão tổ Kiếm Tông, thân ảnh cao lớn đáp xuống trước mặt nàng một cách nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động.

Ông mặc trường bào màu xám tro, râu tóc bạc phơ, đôi mắt đục lờ nhưng ẩn chứa tia sáng của người đã sống mấy trăm năm.

Rồi đến các trưởng lão – những người nắm giữ quyền lực cao nhất trong tông môn sau lão tổ.

Họ mặc y phục màu xanh đen, trên ngực thêu hình kiếm, khuôn mặt nghiêm nghị.

Phía sau là các đệ tử ưu tú, đông đảo vây quanh, nhưng đều đứng cách xa, kính cẩn.

Lão tổ nhìn nàng, khẽ gật đầu, ánh mắt hài lòng:

"Tốt.

Rất tốt.

Hai năm bế quan, ngươi đã đạt đến Tứ phẩm hậu kỳ.

Thiên sinh kiếm thể quả nhiên bất phàm, không uổng công Kiếm Tông đã dồn bao tài nguyên cho ngươi.

"Nhã Hân khẽ cúi đầu, giọng lạnh nhạt nhưng vẫn giữ lễ, vừa đủ để bày tỏ sự kính trọng nhưng không hề khúm núm:

"Đa tạ lão tổ đã quan tâm.

Nhờ phúc của tông môn, vãn bối mới có được ngày hôm nay.

"Lão tổ gật gù, rồi hỏi tiếp:

"Kiếm ý của ngươi đã đạt đến tầng thứ mấy?"

Nhã Hân đưa tay lên, một thanh trường kiếm từ trong động bay ra, rơi vào tay nàng.

Đó là thanh kiếm nàng dùng từ nhỏ, do chính tay lão tổ tặng, tên gọi

"Hàn Tuyết"

Thân kiếm màu bạc, lưỡi mỏng nhưng cực kỳ sắc bén, trên chuôi có khắc hai chữ

"Hàn Tuyết"

bằng triện thư.

Nàng khẽ vung kiếm, một đường kiếm lướt qua không gian.

Không có chân khí bạo phát, không có uy lực ầm ầm, nhưng tất cả những ai chứng kiến đều cảm thấy một luồng kiếm ý lạnh lẽo, sắc bén, như thể cổ họng mình đã bị một lưỡi kiếm vô hình kề sát.

Một số đệ tử yếu hơn phải lùi lại vài bước, mặt tái mét, tay run run.

Các trưởng lão nhìn nhau, kinh ngạc.

Một kiếm ý như vậy, ít nhất cũng phải là cảnh giới

"tâm kiếm tương thông"

– tầng thứ mà nhiều người cả đời không đạt tới, dù có tu luyện đến mấy chục năm.

Lão tổ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt già nua:

"Tốt lắm.

Với thực lực này, ngươi đã có thể đứng trong hàng ngũ cao thủ hàng đầu của Kiếm Tông.

Tiềm Long Bảng lần tới, ngươi chắc chắn sẽ vào top ba, thậm chí có thể tranh ngôi đầu với Kiếm Tử Trần Thiên.

"Nhã Hân không tỏ ra vui mừng.

Nàng chỉ cất kiếm, nhìn lão tổ, giọng bình thản không chút gợn sóng:

"Lão tổ, trong hai năm qua, bên ngoài có chuyện gì đáng chú ý không?

Vãn bối muốn biết tình hình giang hồ để có sự chuẩn bị.

"Lão tổ hơi nhướng mày, nhưng rồi gật đầu:

"Có vài chuyện.

Cửu Phái Nhất Bang đang mở rộng thế lực về phía nam, thu nạp thêm nhiều bang phái nhỏ.

Ma đạo có dấu hiệu tập hợp lại dưới một ngọn cờ, nghe nói có một nhân vật thần bí đứng sau.

Thiếu Lâm và Võ Đang vẫn giữ thái độ trung lập, nhưng đang âm thầm chuẩn bị lực lượng.

"Ông ngừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng trầm xuống:

"Và.

Lăng Vô Địch đã chết.

"Cái tên ấy vừa thốt ra, không khí xung quanh bỗng chùng xuống như thể có một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy mọi người.

Các trưởng lão nhìn nhau, ánh mắt phức tạp, nhưng không ai nói gì.

Họ lặng lẽ quan sát Nhã Hân, chờ đợi phản ứng của nàng.

Đây không chỉ là một tin tức thông thường.

Đây là một phép thử.

Nhã Hân vẫn đứng đó, mặt không biểu cảm.

Đôi mắt nàng không hề dao động, không một tia ngạc nhiên hay đau buồn.

Nàng chỉ hỏi, giọng vẫn đều đều như đang hỏi về thời tiết:

"Chết thế nào?"

Lão tổ nhìn nàng hồi lâu, như muốn tìm kiếm một phản ứng nào đó, nhưng không thấy.

Ông ta chậm rãi kể:

"Hắn bị truy sát ở Hắc Ám Lâm.

Kiếm Tông và Cửu Phái Nhất Bang đã lập một mặt trận ngầm, cử năm cao thủ Tứ phẩm hậu kỳ và một lão già Tam phẩm đi truy sát.

Lão già Tam phẩm đó ra tay, đánh cho hắn trọng thương, rơi xuống sông mất xác.

Đã hơn nửa năm không thấy tung tích, chắc chắn là chết rồi.

"Nhã Hân im lặng một lúc, đủ để người ta nghĩ rằng nàng đang xúc động.

Nhưng khi nàng lên tiếng, giọng vẫn bình thản:

"Ra vậy.

"Không thêm một lời nào.

Không một giọt nước mắt.

Không một biểu cảm đau buồn.

Không một câu hỏi thêm về chi tiết cái chết của hắn.

Nàng chỉ đứng đó, giữa đám đông, với vẻ mặt lạnh lùng tự tại.

Gió thổi qua, làm tà áo trắng của nàng bay phần phật, mái tóc dài tung bay, nhưng nàng vẫn bất động như một pho tượng.

Một trưởng lão chậm rãi lên tiếng, giọng ông ta trầm trầm, nhưng ánh mắt thì sắc như dao đang dò xét.

Ông ta là người đã từng chứng kiến lễ đính ước năm xưa, từng thấy hai người đứng cạnh nhau, tưởng rằng họ sẽ thành đôi:

"Nhã cô nương, hắn là vị hôn phu năm xưa của cô nương.

Nghe nói năm đó hai người cũng có chút tình cảm.

Cô nương.

không có gì muốn nói sao?"

Câu hỏi tưởng chừng như quan tâm, nhưng thực chất là một sự thăm dò.

Tất cả các trưởng lão đều im lặng, tập trung quan sát Nhã Hân.

Họ muốn xem phản ứng của nàng, muốn biết liệu thiên tài kiếm đạo này có vướng vào thứ tình cảm tầm thường kia không.

Nhã Hân quay sang nhìn ông ta.

Đôi mắt nàng vẫn lạnh như băng, không một gợn sóng:

"Nói gì?

Thương tiếc?

Khóc lóc?

Hay đòi báo thù?"

Nàng lắc đầu, một cái lắc nhẹ, đầy dứt khoát:

"Hắn chết, là chuyện của hắn.

Ta sống, là chuyện của ta.

Mỗi người một con đường, mỗi người một số mệnh.

Huống hồ, Lăng gia năm xưa đã đắc tội với người không nên đắc tội, gây thù chuốc oán khắp nơi, kết cục ấy cũng là lẽ thường.

Ta không thể vì một người đã chết mà quên đi lợi ích của bản thân và gia tộc.

"Nàng ngừng lại, đưa mắt nhìn quanh một vòng, rồi nói tiếp, giọng vẫn đều đều không cảm xúc:

"Hôn ước năm xưa chỉ là sự sắp đặt của gia tộc.

Lúc đó ta còn nhỏ, không có tiếng nói.

Nay hắn đã chết, hôn ước coi như chấm dứt.

Ta còn phải lo cho bản thân, cho gia tộc, cho Kiếm Tông.

Chẳng lẽ các vị trưởng lão muốn ta vùi đầu vào đau khổ, lãng phí thanh xuân và thiên phú vì một người đã khuất?"

Câu nói của nàng khiến không khí như đông cứng lại.

Nhưng rồi, các trưởng lão nhìn nhau, ánh mắt dần thay đổi.

Những cái gật đầu nhẹ bắt đầu xuất hiện.

Một số người thì thầm tán thưởng:

"Không hổ là thiên sinh kiếm thể, tâm trí sáng suốt."

"Đúng vậy, nếu nàng mà khóc lóc thảm thương, ta mới thất vọng."

"Giang hồ này, tình cảm chỉ là gánh nặng.

Nàng hiểu được điều đó, quả là có tiềm năng lớn.

"Trưởng lão vừa hỏi cũng gật gù, ánh mắt hài lòng, nụ cười thoáng qua trên môi:

"Tốt lắm.

Ta chỉ muốn thử xem lòng dạ ngươi thế nào.

Nếu ngươi tỏ ra thương xót cho Lăng Vô Địch, thì e rằng ngươi không xứng đáng với những gì Kiếm Tông đã đầu tư cho ngươi.

Dù sao, đã đạt tới cảnh giới nắm quyền lực trong tay, ai còn để ý tình cảm tầm thường?

Ngươi làm rất tốt.

"Nhã Hân cúi đầu, không nói gì.

Nhưng trong lòng nàng, một nụ cười nhạt thoáng qua.

"Thương xót?

Ta mà thương xót, thì đã không sống nổi đến ngày hôm nay."

Lão tổ đứng trên cao nhìn xuống, khẽ gật đầu, ánh mắt đắc ý.

Ông quay sang các trưởng lão, nói:

"Các ngươi còn gì muốn hỏi không?"

Mọi người đều lắc đầu.

Cuộc thử nghiệm đã cho kết quả như ý.

Lão tổ phất tay:

"Được rồi, lui đi.

Để Nhã Hân nghỉ ngơi.

"Mọi người lần lượt tản ra.

Các trưởng lão chắp tay cáo lui, các đệ tử cung kính bước lùi rồi mới quay người rời đi.

Nhã Hân cũng quay người bước về phía khu phòng riêng của mình.

Nàng đi chậm rãi, từng bước, từng bước, không nhìn ai, không nói với ai.

Bước chân nàng nhẹ nhàng, uyển chuyển, không gây ra một tiếng động trên nền đá.

Bóng nàng đổ dài trên mặt đất dưới ánh nắng ban mai, cô độc và lạnh lẽo.

Khu phòng riêng của Nhã Hân nằm ở một góc yên tĩnh của Kiếm Phong, cách xa khu vực ồn ào của các đệ tử.

Đó là một căn phòng nhỏ nhưng thanh nhã, có một khoảng sân riêng trồng vài khóm trúc xanh và một cây mai già.

Nàng đẩy cửa bước vào.

Mọi thứ vẫn như ngày nàng rời đi hai năm trước.

Chiếc bàn gỗ tử đàn vẫn đặt ở góc phòng, trên đó có bộ ấm trà bằng sứ men xanh.

Chiếc giường nhỏ với tấm phản gỗ, trên đó trải chiếu cói thơm.

Giá sách với những cuốn kiếm phổ và binh thư xếp ngay ngắn.

Và bên cửa sổ, một chậu lan nhỏ vẫn còn xanh, thậm chí còn tươi tốt hơn trước.

Có ai đó đã chăm sóc nó trong suốt hai năm qua.

Có lẽ là một tiểu nha đầu được sai bảo, hoặc có lẽ là ai đó khác.

Nàng không quan tâm.

Nhã Hân ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.

Từ đây, nàng có thể nhìn thấy cả một vùng trời rộng lớn, những dãy núi trùng điệp xanh thẳm nối tiếp nhau đến tận chân trời, và xa xa, những đám mây trắng đang trôi lững lờ.

Nàng ngồi đó rất lâu, bất động, không nói, không suy nghĩ gì cả.

Chỉ nhìn ra khoảng không vô tận.

Trong đầu nàng, không có hình ảnh nào hiện lên.

Không có ký ức về Lăng Vô Địch, không có cảm xúc gì về cái chết của hắn.

Tất cả đã được nàng gói gọn và cất đi từ lâu, từ khi nàng quyết định bế quan hai năm trước.

Nàng biết, nếu có yếu đuối, nàng sẽ không thể đạt được những gì mình muốn.

Nàng biết, ở cái thế giới này, tình cảm chỉ là gánh nặng.

Và nàng đã chọn con đường của mình:

trở thành kẻ mạnh, nắm giữ quyền lực, và không để bất kỳ ai cản trở.

Buổi tối, khi trăng đã lên cao, một vị khách không mời đến thăm phòng nàng.

Đó là Nhị trưởng lão của Nhã gia – người đã từng thay mặt gia tộc đến dự đính ước năm xưa, cũng là người đã nhiều lần làm trung gian giữa Nhã gia và Kiếm Tông.

Ông ta là một người đàn ông trung niên, mặt mũi khá ưa nhìn, nhưng ánh mắt đầy tính toán, là một tay buôn chính trị lão luyện, biết rõ giá trị của từng mối quan hệ.

Ông ta vào phòng, thấy Nhã Hân đang ngồi bên bàn, đọc một cuốn kiếm phổ dưới ánh đèn dầu, liền cất giọng niềm nở:

"Tiểu thư, ta nghe tin nàng xuất quan, vội vàng đến thăm.

Hai năm không gặp, tiểu thư càng thêm xuất sắc.

"Nhã Hân không ngẩng lên, giọng lạnh nhạt:

"Nhị trưởng lão có việc gì?"

Nhị trưởng lão hơi nhíu mày trước thái độ lạnh nhạt của nàng, nhưng vẫn giữ giọng ôn hòa:

"Gia chủ nhắn, nếu tiểu thư xuất quan, xin về Nhã gia một chuyến.

Có việc quan trọng cần bàn.

"Nhã Hân vẫn không ngẩng lên, mắt vẫn dán vào cuốn sách:

"Việc gì?"

Nhị trưởng lão do dự một chút, nhìn quanh căn phòng như để chắc chắn không có ai nghe lén, rồi nói thẳng:

"Chuyện hôn sự của tiểu thư.

Lăng Vô Địch đã chết, hôn ước coi như chấm dứt.

Gia chủ muốn bàn về một cuộc hôn nhân khác, với thiếu chủ của Phong gia ở phương nam.

"Ông ta ngừng lại, chờ đợi phản ứng.

Nhã Hân lúc này mới ngẩng lên.

Đôi mắt nàng nhìn thẳng vào Nhị trưởng lão, không một gợn sóng:

"Phong gia?

Gia tộc buôn bán lớn nhất phương nam?"

Nhị trưởng lão mừng rỡ, gật đầu lia lịa:

"Chính xác!

Phong gia hiện đang nắm giữ thương lộ lớn nhất từ nam ra bắc, buôn bán đủ thứ:

tơ lụa, gốm sứ, trà, thuốc bắc.

Lại có quan hệ mật thiết với triều đình và nhiều thế lực lớn.

Nếu kết thông gia, Nhã gia chúng ta sẽ có lợi rất nhiều.

Thiếu chủ Phong gia tên Phong Vân, hai mươi sáu tuổi, Ngũ phẩm hậu kỳ, dung mạo tuấn tú, tính tình ôn hòa.

Gia thế thì khỏi phải bàn, là một trong tứ đại gia tộc giàu có nhất phương nam.

"Nhã Hân gật đầu, suy nghĩ một lúc.

Nàng đặt cuốn kiếm phổ xuống bàn, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu sáng khoảng sân nhỏ.

"Phong Vân.

Ngũ phẩm hậu kỳ.

Tuổi hai sáu."

Nàng lẩm bẩm, rồi quay lại nhìn Nhị trưởng lão:

"Hắn có thực lực thật sự không, hay chỉ dựa vào tài nguyên của gia tộc?

Tính tình thế nào?

Có tham gia tranh đấu giang hồ không?"

Nhị trưởng lão hơi bất ngờ trước những câu hỏi thực tế và chi tiết của nàng.

Ông ta nghĩ rằng một thiếu nữ mới xuất quan sẽ quan tâm đến tình cảm, đến ngoại hình, đến những thứ lãng mạn.

Nhưng Nhã Hân hỏi toàn những điều thực dụng.

"Thiếu chủ Phong gia có thực lực thật sự, đã nhiều lần tham gia các cuộc tỷ thí và giành chiến thắng.

Tính tình ôn hòa, nhưng không nhu nhược, biết cách đối nhân xử thế.

Hắn thường xuyên tháp tùng gia chủ trong các chuyến buôn bán lớn, đã nhiều lần giải quyết các xung đột với các thế lực khác một cách êm đẹp.

"Nhã Hân gật đầu, suy nghĩ thêm một lúc.

Rồi nàng nói, giọng vẫn bình thản:

"Để ta cân nhắc.

Hôn sự không phải chuyện đùa, liên quan đến lợi ích của cả hai bên.

Ta cần gặp hắn, cần đánh giá thực chất.

Về nói với gia chủ, ta sẽ về Nhã gia sau khi thu xếp ổn thỏa ở Kiếm Tông, khoảng vài ngày nữa.

"Nhị trưởng lão mừng rỡ, mặt tươi như hoa:

"Tốt quá!

Vậy ta về báo tin với gia chủ.

Gia chủ chắc chắn sẽ rất vui.

"Ông ta vội vàng cáo lui, không quên cúi đầu chào, rồi bước nhanh ra ngoài.

Cánh cửa đóng lại, Nhã Hân lại ngồi yên bên bàn.

Nàng nhìn cuốn kiếm phổ, nhưng mắt không còn đọc chữ nữa.

"Phong gia.

Ngũ phẩm hậu kỳ.

có thể chấp nhận được."

* Nàng nghĩ.

"Nhưng phải xem thực chất thế nào.

Nếu chỉ là cái mã bên ngoài, thì không đáng.

Nếu thực sự có thực lực và tiềm năng, thì đây là một cơ hội tốt."

Nàng đặt cuốn sách xuống, đứng dậy bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đầy sao.

Hàng ngàn vì sao lấp lánh, như những viên ngọc trai trên tấm thảm nhung đen.

Trong đầu nàng, thoáng qua hình ảnh một chàng trai ít nói, ánh mắt luôn nhìn nàng với vẻ ngưỡng mộ thuở thiếu thời.

Một hình ảnh rất mờ nhạt, rất xa xôi, như một bức họa cũ đã phai màu theo thời gian.

Nhưng rồi hình ảnh ấy tan biến nhanh chóng, như sương tan trước nắng.

"Lăng Vô Địch.

chàng chết rồi.

Mọi chuyện đã kết thúc.

Ta còn phải sống tiếp.

Và ta sẽ sống tốt, sống mạnh mẽ, sống có ích cho bản thân và gia tộc."

Nàng không buồn, không tiếc.

Chỉ có một chút gì đó rất nhẹ, rất mơ hồ, như một cơn gió thoảng qua mặt hồ phẳng lặng, tạo ra vài gợn sóng lăn tăn rồi biến mất, không để lại dấu vết.

Nàng là Nhã Hân.

Nàng hiểu rõ quy luật của thế giới này.

Lợi ích là trên hết.

Tình cảm chỉ là thứ xa xỉ mà kẻ mạnh mới có thể nuông chiều, và nàng, dù mạnh, cũng không nuông chiều nó.

Nàng sẽ không để bất kỳ điều gì cản trở con đường của mình.

Nàng đứng đó rất lâu, nhìn lên bầu trời, lặng lẽ như một pho tượng.

Sáng hôm sau, Nhã Hân đến gặp lão tổ Kiếm Tông để từ biệt.

Lão tổ vẫn ngồi trước tấm bia đá như thường lệ, như một phần không thể tách rời của Kiếm Phong.

Tấm bia đá đen bóng, khắc đầy những đường kiếm hận – dấu tích của bao thế hệ cao thủ Kiếm Tông.

"Lão tổ, vãn bối xin phép về Nhã gia một chuyến.

"Lão tổ không quay lại, giọng trầm trầm vọng ra:

"Nghe nói Nhã gia định tái hôn cho ngươi?"

Nhã Hân không ngạc nhiên.

Lão tổ có mạng lưới tình báo riêng, biết hết mọi chuyện trong thiên hạ.

"Vâng.

Với thiếu chủ Phong gia ở phương nam.

"Lão tổ quay lại, nhìn nàng với ánh mắt sâu thẳm, như muốn nhìn thấu tâm can nàng:

"Ngươi đồng ý?"

Nhã Hân bình thản đáp, không chút do dự:

"Vãn bối sẽ xem xét.

Nếu có lợi cho bản thân, cho Nhã gia và cho Kiếm Tông, vãn bối không phản đối.

Hôn nhân là chuyện lớn, cần cân nhắc kỹ lưỡng.

"Lão tổ gật đầu hài lòng, trên môi nở một nụ cười hiếm hoi:

"Tốt lắm.

Ngươi biết suy nghĩ.

Kiếm Tông sẽ ủng hộ quyết định của ngươi, miễn là nó có lợi cho đôi bên.

Nếu Phong gia có ý định kết thân, hãy bảo họ đến đàm phán với Kiếm Tông.

"Nhã Hân cúi đầu:

"Đa tạ lão tổ.

Vãn bối sẽ ghi nhớ.

"Nàng quay người bước đi, bỏ lại lão tổ ngồi đó với tấm bia đá.

Khi nàng sắp khuất sau những tán cây, lão tổ bỗng lên tiếng:

"Nhã Hân.

"Nàng dừng lại, không quay đầu.

"Ngươi có thực sự ổn không?"

Một câu hỏi bất ngờ từ một người luôn lạnh lùng như lão tổ.

Nhã Hân khựng lại một chút, rồi đáp, giọng vẫn bình thản:

"Vãn bối rất ổn, lão tổ.

"Nàng bước tiếp, không ngoái lại.

Lão tổ nhìn theo, lẩm bẩm một mình:

"Ổn thật sao?

Hay chỉ là vỏ bọc?

Nhưng dù sao, với bản lĩnh và tâm tính này, nó sẽ còn tiến xa.

"Gió thổi qua, mang theo tiếng thở dài nhẹ nhàng, không biết từ đâu.

Trên tấm bia đá, một đường kiếm hận bỗng lóe sáng rồi vụt tắt, như một lời tiên tri về những biến cố sắp tới.

**Hết chương 129.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập