Hỗn chiến vẫn tiếp diễn trong gian phòng rộng, nhưng đối với Lăng Vô Địch, mọi thứ dường như chậm lại.
Hắn đứng trong góc tường, lưng áp sát vào đá lạnh, bên cạnh là Bạch Vô Trần và năm hộ vệ.
Trước mặt, những bức tượng đá cao lớn đang vung đao chém tới tấp vào đám người của Lưu Bưu và mấy tên tán tu.
Tiếng đao kiếm va chạm chát chúa, tiếng gầm rú vô hồn của tượng đá, tiếng người hét thảm thiết hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản nhạc hỗn loạn của tử thần.
Một tên tán tu chạy chậm một bước.
Lưỡi đao của tượng đá vụt qua, chém hắn làm đôi từ vai xuống hông.
Máu bắn lên vách đá, hòa vào bóng tối.
Một tên khác liều mạng đâm kiếm vào chân tượng đá.
Lưỡi kiếm gãy làm đôi, tượng đá không hề suy chuyển.
Nó giơ bàn chân khổng lồ, đạp lên đầu hắn.
Một tiếng
"rắc"
khô khốc vang lên, rồi im bặt.
Lăng Vô Địch nhìn cảnh đó, mắt không hề chớp.
Trong lòng hắn, một nỗi sợ lạnh buốt chạy dọc sống lưng, nhưng hắn không cho phép nó hiện lên mặt.
Tay hắn vẫn chắp sau lưng, dáng vẻ thong dong, như thể chỉ đang đứng xem một vở kịch.
Bên cạnh, Bạch Vô Trần đứng im, tay nắm chặt chuôi kiếm.
Hắn không run, không sợ, nhưng mắt hắn quan sát từng động tĩnh, như một người từng cầm quân đang tìm kiếm sơ hở của kẻ địch.
Trên trán hắn, một tầng mồ hôi mỏng lấm tấm, nhưng không phải vì sợ—mà vì căng thẳng.
Năm tên hộ vệ đứng chắn trước hai người, mặt cắt không còn giọt máu.
Chúng đã quen với chiến trận, nhưng chưa từng thấy thứ gì như thế này.
Một tên trẻ nhất—cũng là người còn lại sau những mất mát—nuốt nước bọt, tay siết chặt đao đến trắng bợt các khớp ngón.
Cổ Minh đứng bên cạnh Lăng Vô Địch, mắt không rời khỏi trận chiến, miệng liên tục hướng dẫn:
"Lưu Bưu, né trái!
Đánh vào khớp gối nó!
Ngươi, lui ra, đừng liều!
"Nhờ những chỉ dẫn đó, Lưu Bưu và đám thuộc hạ tạm thời cầm cự được, nhưng ai cũng thấy rõ:
bọn họ chỉ còn là vấn đề thời gian.
Mỗi phút trôi qua, lại một người ngã xuống.
Lăng Vô Địch đưa mắt nhìn về phía quan tài.
Cỗ quan tài bằng ngọc bích vẫn nằm đó, lấp lánh dưới ánh lửa từ những bức tượng.
Xung quanh nó, một khoảng trống kỳ lạ—không một bóng tượng nào dám bén mảng đến gần.
Dường như chúng tránh xa khu vực đó như tránh một thứ gì đó linh thiêng.
"Tiền bối.
.."
Bạch Vô Trần khẽ lên tiếng, mắt vẫn không rời trận chiến.
"Chúng ta phải làm gì?"
Lăng Vô Địch không trả lời ngay.
Hắn quan sát, tính toán.
*Tượng đá không động vào quan tài.
Quanh quan tài là vùng an toàn.
Nếu có thể đến được đó, có thể thoát.
Nhưng từ đây đến đó phải băng qua ba trượng, nơi năm bức tượng đang đứng.
Hắn nhìn sang Cổ Minh:
"Cổ lão, tượng đá có sợ thứ gì không?"
Cổ Minh quay sang, mắt lão đỏ hoe vì khói và mệt mỏi, nhưng vẫn sáng lên một tia tinh anh.
Lão lắc đầu:
"Chúng là cấm quân trấn mộ, được tạo ra từ hàng trăm năm trước, bằng thuật pháp thất truyền.
Chúng chỉ sợ chủ nhân, hoặc những thứ liên quan đến chủ nhân.
"Lăng Vô Địch chợt nhớ đến miếng ngọc trong túi.
Hắn lôi ra, nhìn nó dưới ánh lửa.
Miếng ngọc phản chiếu ánh sáng đỏ rực, như thể cũng đang sống động theo nhịp chiến trận.
"Có khi nào.
thứ này có tác dụng?"
Cổ Minh nhìn miếng ngọc, mắt sáng rực lên.
Lão đưa tay đón lấy, nâng niu như một bảo vật, quan sát từng đường vân:
"Đây là.
tín vật của chủ nhân mộ địa.
Ta đã đọc trong sách cổ, những kẻ xây dựng mộ phần thường để lại tín vật cho con cháu.
Ai có tín vật, cấm quân sẽ coi như chủ nhân.
"Lão nhìn Lăng Vô Địch, ánh mắt phức tạp:
"Nhưng nó có tác dụng thật không?
Có thể chỉ là truyền thuyết.
"Lăng Vô Địch do dự.
Đưa miếng ngọc ra, nếu đúng thì tốt, nếu sai thì mất.
Mà mất miếng ngọc, hắn mất đi một bảo vật, mất đi mối liên hệ với Thiên Cơ lâu, mất đi một thứ có thể cứu mạng sau này.
Hắn nhìn về phía trận chiến.
Lưu Bưu vừa mất thêm một người.
Mấy tên tán tu đã chết quá nửa.
Bốn tên hộ vệ bên cạnh hắn cũng đang run lên.
Hắn nhìn Trần Hổ.
Lão binh già đứng đó, mặt mày sạm đen vì khói, trên cánh tay có một vết thương đang rỉ máu—bị mảnh đá văng trúng lúc nãy.
Mắt lão nhìn về phía trận chiến với vẻ bình thản của một người đã thấy quá nhiều cái chết.
Trên gương mặt khắc khổ ấy, không hề có sợ hãi, chỉ có sự chờ đợi.
Lăng Vô Địch bước tới gần lão, đặt tay lên vai.
Trần Hổ quay lại, ánh mắt hỏi han.
"Trần huynh."
Lăng Vô Địch nói, giọng trầm ổn, nhưng có chút gì đó rất khác—không phải giọng của cao nhân, mà là giọng của một người đang trao gửi trọng trách.
"Miếng ngọc này.
"Hắn đưa miếng ngọc cho Trần Hổ.
Trần Hổ nhìn miếng ngọc, rồi nhìn Lăng Vô Địch, mắt thoáng ngạc nhiên.
Lão không hỏi, chỉ chờ.
"Ngươi là đội trưởng hộ vệ, từng trải hơn cả."
Lăng Vô Địch nói, mắt nhìn thẳng vào Trần Hổ, không hề né tránh.
"Miếng ngọc này, giao cho ngươi.
Nếu tượng đá nhận ra tín vật, chúng sẽ dừng lại.
Nếu không.
"Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng vẫn bình thản:
".
thì đó là số mệnh.
"Không một lời
"liều mạng"
, không một lời
"chết cũng đáng"
Chỉ là
"số mệnh"
—một cách nói vừa cao nhân, vừa để lại cho Trần Hổ sự lựa chọn.
Trần Hổ nhìn miếng ngọc, rồi nhìn về phía lũ tượng đá.
Lão im lặng một lúc lâu.
Trong khoảnh khắc đó, ai cũng hiểu lão đang nghĩ gì:
về vợ con, về những năm tháng trong quân ngũ, về những đồng đội đã ngã xuống, về những người đã chết trên đường vào đây.
Bạch Vô Trần bước tới, định nói gì đó, nhưng Lăng Vô Địch khẽ đặt tay lên vai hắn, lắc đầu.
Mắt hắn vẫn nhìn Trần Hổ, không hề rời.
Cuối cùng, Trần Hổ ngước lên.
Trong mắt lão, không có sợ hãi.
Lão cầm miếng ngọc, siết chặt trong tay, rồi gật đầu với Lăng Vô Địch.
Lão quay lại, nhìn Bạch Vô Trần lần cuối, khẽ nói:
"Thiếu chủ, bảo trọng.
"Rồi lão bước ra khỏi góc tường.
Bạch Vô Trần muốn chạy theo, nhưng Lăng Vô Địch giữ chặt vai hắn, siết mạnh.
Bạch Vô Trần quay lại nhìn, thấy ánh mắt Lăng Vô Địch vẫn bình thản, không một gợn sóng.
Hắn hiểu:
lúc này, không được phép yếu lòng.
Mọi người nín thở nhìn theo Trần Hổ.
Lão binh già bước từng bước chậm rãi, chắc chắn, không hề lùi.
Trên tay lão, miếng ngọc phản chiếu ánh lửa, lấp lánh như một vì sao giữa bóng tối.
Những bức tượng đá đang chiến đấu bỗng dừng lại.
Từng tượng một quay đầu, những con mắt đỏ rực nhìn về phía Trần Hổ—hay nhìn về phía miếng ngọc trên tay lão.
Một tượng đá gần nhất bước tới, mỗi bước chân nặng nề làm rung chuyển mặt đất.
Nó dừng lại trước mặt Trần Hổ, đao trong tay giơ lên cao, lưỡi đao sắc lẹm phản chiếu ánh lửa.
Trần Hổ đứng im.
Lão không lùi, không run, chỉ đứng đó, mắt nhìn thẳng vào tượng đá.
Trên mặt lão, không một chút biểu cảm.
Tượng đá cúi xuống, đôi mắt đỏ rực nhìn miếng ngọc.
Nó nhấp nháy mấy lần, như thể đang xác nhận điều gì đó.
Rồi nó quỳ xuống.
Âm thanh của đầu gối đá nặng trịch đập xuống nền đất vang lên một tiếng
"rầm"
nặng nề.
Những tượng đá khác cũng lần lượt quỳ theo, đao kiếm hạ xuống, mắt đỏ rực tắt dần, trở về màu đá xám.
Cả gian phòng im lặng đến kỳ lạ.
Chỉ còn tiếng thở dốc của những người còn sống, và tiếng máu nhỏ giọt từ những vết thương.
Trần Hổ đứng đó, tay vẫn cầm miếng ngọc, mặt không cảm xúc.
Nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy bờ vai lão hơi run lên—một cơn run rất nhẹ, rất nhanh, rồi tan biến.
Lão quay lại nhìn Lăng Vô Địch.
Lăng Vô Địch chỉ gật nhẹ đầu, không cười, không nói.
Nhưng trong ánh mắt hắn, có một tia gì đó rất khó gọi tên.
Không phải cảm kích, không phải biết ơn—mà là một sự thừa nhận.
Bạch Vô Trần thở phào, vai hắn chùng xuống.
Hắn nhìn Trần Hổ với ánh mắt vừa kính trọng vừa biết ơn.
Lưu Bưu từ góc tường chui ra, mặt mày bầm dập, áo quần rách nát.
Hắn nhìn Trần Hổ, rồi nhìn Lăng Vô Địch, ánh mắt đầy ghen tức nhưng cũng có chút kiêng dè.
Hắn định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.
Cổ Minh bước tới bên Lăng Vô Địch, khẽ nói:
"Miếng ngọc của ngươi quả là bảo vật.
Có nó, ngươi có thể sai khiến lũ tượng đá này.
"Lăng Vô Địch nhìn lão, chỉ cười nhạt.
Trong lòng, hắn nghĩ:
*Sai khiến được chúng thì tốt, nhưng mang chúng về làm gì?
Đá thì cũng chỉ là đá.
Quan trọng là lòng người.
Hắn bước tới chỗ Trần Hổ, lấy lại miếng ngọc.
Khi tay chạm vào tay Trần Hổ, hắn khẽ siết nhẹ, rồi thả ra.
"Cảm ơn."
Hắn nói, chỉ một từ, rất nhẹ.
Nhưng Trần Hổ nghe thấy.
Lão nhìn Lăng Vô Địch, mắt hơi ươn ướt, rồi gật đầu.
Lăng Vô Địch quay đi, không nói thêm.
Hắn nhìn về phía quan tài, nơi cỗ quan tài bằng ngọc bích vẫn nằm đó, lấp lánh trong ánh lửa tàn.
"Đến lúc rồi."
Hắn nói.
Hắn chậm rãi tiến lại gần, mọi người theo sau, nhưng vẫn giữ khoảng cách.
Bạch Vô Trần đi sát bên, tay vẫn đặt trên chuôi kiếm.
Trần Hổ và ba hộ vệ kia bám sát phía sau, mắt vẫn không rời những bức tượng đá.
Cỗ quan tài bằng ngọc bích nằm đó, trên nắp có khắc những hình vẽ tinh xảo:
một vị cao nhân ngồi thiền, xung quanh là mây khói, bên dưới là những đệ tử quỳ lạy.
Làn khói nhẹ từ những ngọn đèn dầu hai bên khiến bức họa như đang chuyển động.
Lăng Vô Địch đưa tay sờ vào nắp quan tài.
Lạnh buốt.
"Có nên mở không?"
Hắn hỏi Cổ Minh.
Cổ Minh nhìn quan tài một lúc, mắt đăm đăm như đang đọc những dòng chữ cổ trên nắp.
Một lúc sau, lão gật đầu:
"Tượng đá đã quỳ, chứng tỏ miếng ngọc có tác dụng.
Có lẽ chủ nhân mộ địa không muốn hại người mang tín vật.
Mở đi.
"Lăng Vô Địch hít sâu, rồi đẩy nắp quan tài.
Nắp quan tài nặng hơn hắn tưởng.
Hắn phải dùng hết sức mới đẩy được một góc.
Trần Hổ thấy vậy, bước lại phụ giúp.
Bạch Vô Trần cũng tiến lên, vai kề vai với lão binh.
Ba người cùng đẩy, nắp quan tài từ từ trượt ra, rơi xuống đất với một tiếng động lớn, bụi mù mịt.
Mọi người nín thở nhìn vào trong.
Trong quan tài, một bộ hài cốt nằm đó, xương cốt trắng ngà, trên người khoác một bộ y phục đã mục nát gần hết, chỉ còn vài mảnh vải thêu kim tuyến lấp lánh.
Bên cạnh, có một thanh kiếm, một cuốn sách, và một chiếc hộp nhỏ bằng ngọc.
Không có bẫy.
Không có độc.
Mọi người thở phào.
Lưu Bưu mắt sáng rực, lao tới định cướp.
Nhưng vừa bước đến gần, những bức tượng đá bỗng ngóc đầu dậy, mắt lại đỏ rực.
Hắn vội vàng lùi lại, mặt tái mét.
Lăng Vô Địch liếc nhìn hắn, khóe môi khẽ nhếch lên một tia cười, nhưng rất nhanh, chỉ đủ để Bạch Vô Trần ở gần nhận ra.
Rồi hắn lại trở về vẻ mặt thản nhiên, bước tới bên quan tài.
Hắn nhặt thanh kiếm lên.
Kiếm nhẹ, sắc lẹm, ánh lên màu xanh lạ, trên thân có khắc hai chữ cổ:
"Hàn Quang"
Nhặt cuốn sách, mở ra xem, toàn chữ cổ, nhưng hắn nhận ra ngay đó là công pháp tu luyện.
Nhặt chiếc hộp ngọc, lắc nhẹ, nghe tiếng động bên trong.
Hắn quay lại, đưa cả ba thứ cho Cổ Minh:
"Cổ lão xem giúp.
"Cổ Minh nhận lấy, xem xét kỹ lưỡng.
Lão nâng niu thanh kiếm như một bảo vật, mắt sáng rực.
Rồi lão mở cuốn sách, lật từng trang, gật gù.
Cuối cùng, lão mở chiếc hộp ngọc.
Một luồng khí thơm mát tỏa ra, khiến ai đứng gần cũng cảm thấy dễ chịu.
Bên trong là một viên đan dược màu xanh, trong suốt như ngọc.
Cổ Minh nhìn viên đan dược, rồi nhìn Bạch Vô Trần, mắt thoáng ngạc nhiên:
"Đan dược này.
có thể chữa lành mọi thương tổn, kể cả băng độc tích tụ nhiều năm.
Thiếu chủ Bạch gia, đây chính là thứ ngươi cần.
"Mắt Bạch Vô Trần sáng rực.
Hắn nhìn Lăng Vô Địch, trong ánh mắt có sự mong đợi, nhưng cũng có chút ngại ngùng.
Suốt mấy tháng qua, vị tiền bối này đã tận tình giúp hắn chữa bệnh, giờ lại có cơ hội khỏi hẳn.
Lăng Vô Địch hiểu ý.
Hắn cầm viên đan dược, đưa cho Bạch Vô Trần, giọng vẫn thản nhiên, như thể đó là chuyện nhỏ:
"Của ngươi đấy.
Nuốt đi.
"Bạch Vô Trần run run nhận lấy, cúi đầu thật sâu:
"Đa tạ tiền bối."
Rồi hắn không ngần ngại bỏ viên đan dược vào miệng.
Mọi người nhìn hắn chăm chú.
Một luồng khí ấm từ đan điền lan tỏa khắp cơ thể Bạch Vô Trần.
Mặt hắn đỏ lên, mồ hôi vã ra như tắm.
Những đường gân trên trán nổi lên, rồi từ từ dịu xuống.
Sau một lúc, hắn mở mắt, đôi mắt sáng rực lên, không còn vẻ mệt mỏi thường ngày.
Hắn đứng dậy, vung tay thử mấy đường quyền, không khí vù vù.
"Tiền bối, con.
con khỏi rồi!"
Hắn nói, giọng run run vì xúc động.
Lăng Vô Địch nhìn hắn, gật đầu.
Trong lòng, một cảm xúc phức tạp dâng lên.
Thằng nhỏ khỏi bệnh rồi.
Từ nay không còn cái cớ để bám vào nó nữa.
Nhưng cũng tốt, nó sẽ mạnh hơn, có ích hơn.
Mà biết đâu, ơn này nó sẽ nhớ.
Lưu Bưu nhìn cảnh đó, mặt đầy ghen tức, nhưng không dám làm gì.
Lũ tượng đá vẫn đang nhìn hắn chằm chằm, mắt thỉnh thoảng lại nhấp nháy đỏ.
Lăng Vô Địch nhặt cuốn sách lên, định nhét vào túi.
Nhưng Cổ Minh khẽ lắc đầu:
"Cuốn đó là 'Hàn Băng Quyết'—chính là công pháp tổ truyền của Bạch gia.
Ngươi cầm làm gì?"
Lăng Vô Địch sững người, suýt chửi thề.
Cái gì?
Công pháp của Bạch gia?
Mà mình định cầm về?
Ngu thật!
Hắn nhìn Bạch Vô Trần, thấy trong mắt hắn có chút ngỡ ngàng, nhưng không hề có ý đòi hỏi.
Bạch Vô Trần đang nhìn cuốn sách với ánh mắt khao khát, nhưng lại ngại mở lời.
Lăng Vô Địch quyết định nhanh.
Hắn đưa cuốn sách cho Bạch Vô Trần, giọng ôn hòa:
"Công pháp tổ truyền của Bạch gia, tất nhiên phải về tay ngươi.
Ta chỉ mượn xem chút thôi.
"Bạch Vô Trần nhận lấy, tay run run.
Hắn quỳ xuống, dập đầu một cái thật mạnh:
"Tiền bối, ơn này.
Bạch gia chúng con suốt đời không dám quên!
"Lăng Vô Địch khẽ cười, đỡ hắn dậy, phủi nhẹ bụi trên vai hắn:
"Đứng lên.
Nam nhi đầu gối là vàng mà dễ quỳ thế à?"
Trong lòng, hắn thầm nghĩ:
Suýt nữa tự tay đốt cầu.
Cầm công pháp của người ta trước mặt họ, ngu như bò.
Nhưng trả lại thế này, lại thành ơn to.
Đúng là hên.
Hắn nhìn thanh kiếm 'Hàn Quang' trong tay Cổ Minh, rồi nhìn Trần Hổ—lão binh vừa liều mạng cầm miếng ngọc ra trước lũ tượng đá.
Mắt Trần Hổ thoáng nhìn thanh kiếm với vẻ khao khát, nhưng rất nhanh cụp xuống.
Lăng Vô Địch cầm thanh kiếm từ tay Cổ Minh, rồi đưa cho Trần Hổ.
"Trần huynh, ngươi cầm lấy.
"Trần Hổ ngỡ ngàng, nhìn thanh kiếm, rồi nhìn Lăng Vô Địch, tay run run:
thứ này quý giá quá.
tôi chỉ là hộ vệ.
"Chính vì là hộ vệ mới cần thứ tốt."
Lăng Vô Địch nói, giọng vẫn thản nhiên.
"Ngươi vừa liều mạng cầm miếng ngọc ra trước lũ tượng đá.
Không phải ai cũng dám làm thế.
Thanh kiếm này là của ngươi.
"Trần Hổ nhìn thanh kiếm, rồi nhìn Bạch Vô Trần.
Bạch Vô Trần gật đầu, mỉm cười:
"Nhận đi.
Tiền bối đã cho, đó là vinh dự của ngươi.
"Trần Hổ quỳ xuống, nhận thanh kiếm bằng hai tay, mắt đỏ hoe:
"Đa tạ tiền bối!
Đa tạ thiếu chủ!
Tôi thề sẽ bảo vệ thiếu chủ bằng tính mạng mình!
"Lăng Vô Địch đỡ hắn dậy.
Trong lòng hắn nghĩ:
Một thanh kiếm, đổi lấy lòng trung thành của một lão binh.
Lại thêm một món hời.
Mà thanh kiếm này, cầm về cũng chẳng biết dùng, dễ gây họa.
Cổ Minh đứng một bên nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt có chút thay đổi.
Có gì đó trong mắt lão già—không chỉ là sự thích thú, mà còn là một tia đánh giá mới.
Lão khẽ gật đầu, như thể vừa xác nhận điều gì đó.
Đám người bắt đầu thu thập bảo vật trên các kệ, lần này có Cổ Minh chỉ dẫn nên không ai chết thêm.
Lưu Bưu cũng được chia một ít, nhưng mặt hắn vẫn đầy bất mãn.
Hắn liếc nhìn Lăng Vô Địch mấy lần, nhưng mỗi lần đều bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Trần Hổ với thanh kiếm mới, nên đành im lặng.
Khi mọi người đã lấy xong, Cổ Minh nói:
"Nên rời đi.
Ở lại lâu, chưa chắc đã tốt.
"Đoàn người quay ra, đi qua cây cầu, qua đường hầm, leo lên giếng.
Khi lên đến căn phòng có bốn cánh cửa, họ thấy Lưu Bưu đã biến mất từ lúc nào.
"Kẻ đó không tốt lành gì đâu."
Trần Hổ lẩm bẩm, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm.
Lăng Vô Địch nhún vai:
"Kệ hắn.
Có gặp lại thì tính.
"Họ tiếp tục ra ngoài.
Khi bước ra khỏi cửa mộ, ánh nắng mặt trời chói chang khiến mọi người phải nheo mắt.
Bên ngoài, trời đã sáng.
Không khí trong lành, tiếng chim hót líu lo.
Gió thổi nhẹ, mang theo hương cỏ cây.
Bạch Vô Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống đang trở lại trong cơ thể.
Hắn nhìn Lăng Vô Địch, cúi đầu thật sâu:
"Tiền bối, ơn cứu mạng này, ơn phục hồi công pháp tổ truyền, Bạch Vô Trần xin ghi nhớ suốt đời.
"Lăng Vô Địch phẩy tay, giọng thản nhiên nhưng không kém phần ấm áp:
"Về thôi.
Phụ thân ngươi chắc đang lo lắm.
"Đoàn người lên ngựa, phóng về phía doanh trại.
Trên đường, Lăng Vô Địch sờ vào túi áo, nơi cất miếng ngọc và mấy cuốn sách nhỏ nhặt được từ đám tán tu chết.
Hắn thầm nghĩ:
Chuyến đi này không uổng.
Không có công pháp gì to tát, nhưng có lòng trung thành của Trần Hổ, có ơn với Bạch Vô Trần, có thêm chút uy tín với Cổ Minh.
Và quan trọng nhất, ta vẫn sống.
Hắn nhìn về phía xa, nơi doanh trại Bạch gia hiện ra lờ mờ trong nắng sớm.
Loạn thế này, sống sót đã là thắng.
Mà có thêm chút lòng người, lại càng tốt.
Hắn thúc ngựa chạy nhanh hơn, bụi mù mịt sau lưng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập