Ba tháng trôi qua kể từ khi Lăng Vô Địch tiêu diệt băng cướp ở ốc đảo Lục Châu và đạt đến cảnh giới viên mãn của Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết.
Trong ba tháng ấy, hắn tiếp tục cuộc sống song diện ở thành Thiên Sa.
Ban ngày, hắn là một khách trọ bình thường, thỉnh thoảng ra ngoài uống trà, đi dạo, quan sát.
Hắn ngồi ở những quán cóc ven đường, nhấm nháp mấy cái bánh nướng, lắng nghe những câu chuyện phiếm của dân chúng.
Hắn trở nên quen thuộc với những gương mặt thường nhật:
lão bán hàng rong, mấy đứa trẻ chạy nhảy, những người phụ nữ gánh nước từ giếng về.
Ban đêm, hắn vẫn nhận nhiệm vụ từ Ám Ảnh Các, nhưng không còn vì điểm số nữa.
Hắn nhận nhiệm vụ vì một mục đích khác:
tìm kiếm thông tin.
Mỗi lần ra tay, hắn đều lục soát kỹ lưỡng, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào về những di tích cổ xưa, những bảo vật thất truyền, những công pháp thượng cổ.
Điểm sát phạt của hắn hiện tại đã lên đến 87.
600 sau khi tiêu hao 400.
000 điểm cho Hỗn Nguyên viên mãn.
Con số này không lớn, nhưng đủ để hắn sinh hoạt và mua sắm một số thứ cần thiết.
Nhưng hắn không quan tâm đến điểm số nữa.
Hắn đang nghĩ đến một điều xa hơn:
Thánh cấp công pháp.
Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết tuy mạnh, nhưng chỉ là Thiên cấp.
Ở cảnh giới Tứ phẩm hậu kỳ, nó vẫn đủ dùng.
Nhưng khi hắn bước lên Tam phẩm, nó sẽ trở nên yếu thế.
Và để đạt đến Tam phẩm, hắn cần một công pháp cao hơn – Thánh cấp.
Nhưng Thánh cấp công pháp không phải thứ dễ kiếm.
Ở Trung Nguyên, mỗi bộ Thánh cấp đều là bảo vật trấn phái của các đại tông môn, được cất giữ cẩn mật, truyền thừa qua nhiều đời.
Ở Tây Mạc, cũng không khác.
Lăng Vô Địch biết điều đó.
Nhưng hắn cũng biết, ở nơi hoang mạc xa xôi này, có những di tích cổ xưa, những bí mật chưa ai khám phá.
Và hắn đang tìm kiếm chúng.
—
Một buổi tối, khi đang ngồi trong phòng, hắn nghe thấy tiếng gõ cửa quen thuộc.
*Cốc.
cốc.
Ba tiếng, đều đặn, cách quãng – ám hiệu của A Mãng.
Lăng Vô Địch mở cửa.
A Mãng bước vào, mặt nghiêm trọng hơn thường lệ.
Ông ta đặt lên bàn một cuộn giấy da cũ, ố vàng, có những vết cháy xém ở góc:
"Thứ này mới về từ tay một tay buôn đồ cổ.
Hắn vừa từ sa mạc sâu trở về, mang theo mấy món đồ khai quật được.
Ta thấy thứ này có khắc mấy chữ cổ, nghĩ có thể ngươi quan tâm.
"Lăng Vô Địch mở cuộn giấy ra.
Đó là một tấm bản đồ, vẽ trên da dê đã ố vàng vì thời gian, nét vẽ mờ nhạt, có chỗ đã bị xóa gần hết.
Trên đó có những đường nét ngoằn ngoèo, những ký hiệu lạ mà hắn chưa từng thấy bao giờ, và một điểm đánh dấu màu đỏ ở giữa sa mạc phía tây.
A Mãng chỉ vào điểm đỏ, ngón tay run run vì tuổi tác:
"Chỗ này, cách thành Thiên Sa khoảng hai trăm dặm về phía tây nam, có một di tích cổ.
Nghe đồn đó là nơi tu luyện của một ma đầu thời thượng cổ, tên là Thiên Ma lão nhân.
Lão ta từng tung hoành một thời, sở hữu Thánh cấp công pháp 'Thiên Ma Đại Pháp'.
"Ông ta ngừng lại, nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt dò xét:
"Tất nhiên, đó chỉ là truyền thuyết.
Bao nhiêu người đã vào sa mạc tìm kiếm, nhưng chưa ai trở về.
Có kẻ bảo họ chết vì thiếu nước, có kẻ bảo họ lạc đường, có kẻ bảo họ bị yêu thú ăn thịt.
Nhưng cũng có đồn rằng, di tích đó được bảo vệ bởi một đại trận, kẻ nào xông vào sẽ bị vây khốn đến chết, hồn phách tan biến, vĩnh viễn không được siêu sinh.
"Lăng Vô Địch nhìn tấm bản đồ, mắt sáng lên một tia hiếm hoi.
Nếu truyền thuyết là thật, thì đây là cơ hội không thể bỏ qua.
Dù nguy hiểm, hắn cũng phải thử.
"Tấm bản đồ này, lấy từ đâu?"
Hắn hỏi, giọng vẫn bình thản.
A Mãng đáp:
"Từ một tay buôn đồ cổ tên là Lão Quách.
Hắn nói lấy từ xác một kẻ chết trong sa mạc, cách đây khoảng một tháng.
Kẻ đó chắc cũng đi tìm di tích, nhưng không qua nổi.
Xác hắn khô queo, da bọc xương, chết đã lâu nhưng không bị thú vật ăn, rất kỳ lạ.
"Lăng Vô Địch gật đầu, gấp tấm bản đồ lại, nhét vào ngực áo:
"Bao nhiêu?"
A Mãng xua tay, giọng dứt khoát:
"Không lấy tiền.
Coi như quà tặng.
Nhưng ta khuyên ngươi, nếu định đi, hãy chuẩn bị kỹ.
Sa mạc không phải chốn chơi.
Và nếu ngươi không trở về, ta sẽ không ngạc nhiên.
"Lăng Vô Địch nhếch mép, nụ cười lạnh tanh:
"Ta biết.
"—
Ba ngày sau, Lăng Vô Địch rời khỏi thành Thiên Sa khi trời còn chưa sáng.
Những tia nắng đầu tiên chỉ mới ló dạng ở phía đông, nhuộm hồng những rặng mây.
Thành Thiên Sa vẫn còn chìm trong giấc ngủ, chỉ có tiếng gà gáy lẻ tẻ từ xa vọng lại.
Lăng Vô Địch bước qua cánh cổng thành khi lính canh còn đang ngáp dài, trông hắn chỉ như một lữ khách đi sớm.
Hắn mang theo hai bầu nước lớn, mỗi bầu chứa được khoảng ba ngày dùng.
Lương khô đủ dùng nửa tháng – những miếng bánh nướng khô cứng, thịt khô, và ít trái cây sấy.
Vài món đồ cần thiết:
dao găm, dây thừng, bật lửa, thuốc cầm máu.
Và tất nhiên, Phong Lôi Đao – thanh đao đã theo hắn qua bao trận chiến.
Hắn cũng mang theo tấm bản đồ và một la bàn nhỏ mua từ chợ, thứ có thể giúp hắn định hướng giữa sa mạc mênh mông.
Theo bản đồ, hắn đi về phía tây nam, xuyên qua những đồi cát, những vùng đất khô cằn.
Càng đi sâu, cảnh vật càng hoang vu, càng khắc nghiệt.
Những bụi cây xương rồng thưa thớt dần, rồi biến mất hoàn toàn.
Chỉ còn cát và cát, trải dài đến tận chân trời.
Ngày thứ nhất, ngày thứ hai, hắn chỉ thấy cát.
Ngày thứ ba, hắn bắt đầu thấy những dấu hiệu bất thường.
Những tảng đá lớn mọc lên giữa sa mạc, xếp thành những vòng tròn kỳ lạ.
Mỗi tảng đá cao chừng hai ba trượng, màu đen xỉn, trên mặt có khắc những hình vẽ cổ xưa – những đường nét ngoằn ngoèo, những ký tự mà hắn không thể đọc được, những hình thù kỳ dị nửa người nửa thú.
Gió thổi qua những khe đá, phát ra những âm thanh kỳ quái, như tiếng rên rỉ của người chết, như tiếng khóc than từ địa ngục vọng lên.
Lăng Vô Địch dừng lại, quan sát.
Hắn cảm nhận được một luồng khí tức lạ lẽo, không phải yêu thú, không phải con người.
Nó như một thứ gì đó vô hình, đang bao phủ khắp khu vực, len lỏi vào từng thớ thịt, từng hơi thở.
Hắn rút đao, thận trọng tiến bước.
Mắt hắn đảo quanh liên tục, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Ngày thứ tư, những tảng đá càng lúc càng nhiều, càng lúc càng lớn.
Chúng xếp thành những hàng dài, như những con đường dẫn về một nơi nào đó.
Trên mặt đất, thỉnh thoảng hắn thấy những mảnh xương trắng – xương người, xương thú, nằm rải rác giữa cát, như những lời nhắc nhở về số phận của những kẻ đã đến trước.
Đến ngày thứ năm, khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, hắn nhìn thấy mục tiêu.
Giữa sa mạc mênh mông, một quần thể kiến trúc cổ đổ nát hiện ra, sừng sững như một ảo ảnh giữa biển cát.
Những bức tường đá đen cao hàng chục trượng, đổ nát sau ngàn năm phong hóa, nhưng vẫn còn đó, như những lão già bất tử đang canh giữ bí mật.
Những cột đá lớn nằm la liệt, có cột còn nguyên, có cột đã gãy làm đôi.
Những tượng thần kỳ dị với khuôn mặt dữ tợn, tay cầm vũ khí, mắt mở to nhìn về phía xa xăm.
Và ở trung tâm, một kim tự tháp màu đen cao vút, như muốn chọc thủng bầu trời.
Nó được xây bằng những khối đá khổng lồ, xếp chồng lên nhau một cách hoàn hảo, không một khe hở.
Trên đỉnh, một tia sáng đen lờ mờ, nhấp nháy như một con mắt đang mở.
Lăng Vô Địch đứng từ xa quan sát.
Hắn không vội vào.
Hắn quan sát địa hình, quan sát những dấu hiệu xung quanh.
Hắn nhìn những bức tường đổ nát, những cột đá, những tượng thần, cố gắng tìm ra một quy luật, một sơ hở.
Và hắn nhận ra điều bất thường.
Xung quanh di tích, không một bóng yêu thú, không một con chim, không một côn trùng.
Im lặng tuyệt đối.
Ngay cả gió cũng như ngừng thổi.
Không khí nặng nề, tù đọng, như bị một lớp màng vô hình bao phủ.
Đây không phải nơi bình thường.
Hắn nhớ lời A Mãng:
di tích được bảo vệ bởi một đại trận.
Có lẽ, hắn đã đến đúng nơi.
Hắn tiến lại gần, từng bước thận trọng.
Mỗi bước chân hắn đều đặt xuống nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động.
Mắt hắn không rời khỏi những tượng thần, những bức tường, chờ đợi bất kỳ dấu hiệu nào.
Khi bước qua một vòng tròn đá lớn – một vòng tròn đường kính chừng năm trượng, được xếp bằng những tảng đá đen nhỏ hơn – hắn cảm thấy một luồng khí tức khủng khiếp ập tới.
Bầu trời xanh trong chợt tối sầm lại, như có ai đó vừa tắt mặt trời.
Mây đen cuồn cuộn từ đâu kéo đến, che khuất cả bầu trời.
Những tia chớp đen lóe lên trên không, xé toạc không gian, để lại những vết nứt đen ngòm trên nền trời.
Mặt đất rung chuyển dữ dội, như có động đất.
Từ dưới lòng đất, những luồng khí đen bốc lên, bao phủ lấy hắn.
Khí đen lạnh lẽo, mang theo mùi tử khí, mùi máu tanh, mùi của cái chết.
Lăng Vô Địch rút đao, chân khí trong người bùng phát, Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết vận chuyển đến cực hạn.
Nhưng hắn không kịp làm gì.
Một lực lượng vô hình cuốn lấy hắn, nhấc bổng hắn lên khỏi mặt đất, kéo hắn vào trong di tích như một con rối.
Hắn cố gắng chống cự, nhưng vô ích.
Lực lượng ấy quá mạnh, quá khủng khiếp.
Rồi tất cả tối sầm lại.
Khi mở mắt ra, hắn đã ở một nơi hoàn toàn khác.
Không còn sa mạc, không còn bầu trời.
Xung quanh hắn chỉ có một màu đen tuyền, đen đến mức không thể phân biệt đâu là trên, đâu là dưới, đâu là trước, đâu là sau.
Những tia chớp đen lóe sáng liên tục từ mọi hướng, xé toạc màn đen, để lộ những khoảng không vô tận phía sau.
Những tiếng thì thầm vang lên từ bốn phía, bằng thứ ngôn ngữ cổ xưa mà hắn không hiểu.
Hàng trăm, hàng ngàn tiếng thì thầm, lúc to lúc nhỏ, như những lời nguyền rủa, như những câu thần chú, như những lời cầu nguyện tuyệt vọng.
Hắn đứng giữa một khoảng không vô tận, không trên, không dưới, không phương hướng.
Cảm giác lơ lửng khiến hắn hơi chóng mặt, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình, thấy nó vẫn còn đó.
Hắn siết chặt Phong Lôi Đao, cảm nhận hơi ấm từ cán đao.
Ít nhất, hắn vẫn còn vũ khí.
Rồi, như có một bàn tay vô hình sắp đặt, không gian xung quanh hắn bắt đầu biến đổi.
Trước mắt hắn, một con phố hiện ra.
Đó là con phố quen thuộc ở thành phố hiện đại, nơi hắn từng sống kiếp trước.
Những tòa nhà cao tầng với những ô cửa kính sáng loáng.
Những biển hiệu đèn neon nhấp nháy đủ màu sắc.
Những chiếc xe hơi chạy qua, tiếng còi xe inh ỏi.
Mùi khói bụi, mùi xăng dầu, mùi đồ ăn nhanh từ các quán ven đường.
Hắn đứng đó, giữa vỉa hè, nhìn cảnh vật quen thuộc mà lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ.
Và trước mặt hắn, một người phụ nữ đang mỉm cười.
Bà mặc chiếc áo dài màu xanh nhạt, tóc búi cao, khuôn mặt hiền hậu.
Đó là mẹ hắn.
"Con trai, về ăn cơm."
Bà nói, giọng ấm áp như ngày nào.
Lăng Vô Địch đứng im.
Một cảm xúc dâng lên trong lòng – nhớ nhung, đau đớn, tiếc nuối.
Hắn muốn bước tới, muốn ôm lấy mẹ, muốn trở về những ngày tháng vô tư ấy.
Nhưng hắn biết, đây là ảo ảnh.
Mẹ hắn đã chết từ lâu.
Ở thế giới này, hắn không còn mẹ.
Hắn nhắm mắt, lắc đầu.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng xua tan cảm xúc.
Khi mở mắt ra, cảnh vật đã tan biến.
Con phố, những tòa nhà, mẹ hắn – tất cả đều biến mất.
Nhưng ảo ảnh khác lại hiện ra.
Lần này, hắn đang đứng ở Lăng gia trang, ngôi nhà của gia tộc hắn ở kiếp này.
Nhưng không phải Lăng gia trang yên bình hắn từng biết.
Đây là Lăng gia trang vào ngày bị tàn sát.
Lửa cháy khắp nơi, thiêu rụi những mái nhà, những khu vườn.
Khói đen cuồn cuộn bốc lên trời.
Tiếng la hét, tiếng khóc than, tiếng binh khí va chạm vang lên từ mọi phía.
Hắn thấy cha hắn – Lăng Chấn Sơn – ngã xuống dưới lưỡi kiếm của một tên sát thủ mặc hắc y.
Máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả một góc sân.
Hắn thấy mẹ hắn – một người phụ nữ hiền lành, yếu đuối – bị nhiều tên sát thủ vây quanh.
Bà nhìn về phía hắn, ánh mắt đầy đau đớn và tuyệt vọng, rồi ngã xuống.
Hắn thấy anh em, chú bác, những người thân lần lượt ngã xuống.
Máu chảy thành sông, thấm đẫm mặt đất.
"Giết chúng!
Báo thù!"
Một giọng nói thì thầm bên tai hắn.
"Chúng là kẻ thù!
Giết hết chúng đi!
"Lăng Vô Địch nghiến răng, mắt đỏ ngầu.
Tay hắn nắm chặt đao, khớp xương trắng bệch.
Máu trong người hắn sôi lên, hận thù dâng trào như thủy triều.
Nhưng rồi hắn cắn môi, cố kìm nén.
Máu từ môi chảy ra, nhưng hắn không quan tâm.
Hắn biết, đây là ảo ảnh.
Nếu để hận thù chi phối, hắn sẽ mắc bẫy.
Hắn nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.
Hắn nhắc nhở bản thân về mục tiêu thực sự.
Những kẻ thù ấy, hắn sẽ tìm và giết chúng sau, bằng chính đôi tay này.
Nhưng không phải ở đây, không phải lúc này.
Khi mở mắt ra, ảo ảnh đã tan.
Không gian lại thay đổi.
Lần này, hắn đang đứng trước một vực sâu.
Vực thăm thẳm, không thấy đáy, chỉ có mây mù đen kịt cuộn xoáy bên dưới.
Bên kia vực, một kho báu khổng lồ đang lấp lánh.
Vàng bạc chất thành núi.
Châu báu lấp lánh.
Võ công bí tịch xếp đầy trên giá.
Tất cả đều ở đó, chỉ cần hắn bước qua một cây cầu mỏng manh nối hai bờ vực.
Cây cầu chỉ rộng bằng một bàn chân, được làm bằng những tấm ván gỗ mục nát, buộc với nhau bằng những sợi dây thừng đã đứt gần hết.
Gió thổi, cây cầu lắc lư dữ dội, những tấm ván kêu cót két, như sắp gãy bất cứ lúc nào.
Lăng Vô Địch nhìn kho báu, rồi nhìn cây cầu.
Hắn biết, nếu tham lam, hắn sẽ chết.
Cây cầu đó không thể chịu được trọng lượng của hắn.
Một bước lên, nó sẽ sụp đổ, và hắn sẽ rơi xuống vực sâu vô tận.
Hắn không động đậy.
Hắn nhắm mắt, ngồi xuống, vận chuyển Hỗn Nguyên Nhất Khí Quyết.
Chân khí trong người luân chuyển, xua tan mọi tạp niệm, mọi dục vọng.
Khi mở mắt, ảo ảnh đã biến mất.
Kho báu, vực sâu, cây cầu – tất cả đều không còn.
Hắn thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Mồ hôi đã thấm đẫm lưng áo.
Nhưng trận pháp vẫn chưa dừng lại.
Không gian biến thành một chiến trường cổ.
Xung quanh hắn là hàng ngàn binh mã đang xông lên, bao vây hắn từ mọi phía.
Những chiến binh mặc giáp sắt, mặt mũi dữ tợn, tay cầm đủ loại vũ khí:
giáo dài, đao to, kiếm sắc, cung nỏ.
Những mũi tên bay như mưa, lao thẳng vào hắn.
Những lưỡi giáo tua tủa từ mọi hướng.
Những thanh đao sáng loáng chém tới.
Lăng Vô Địch vung đao, chiến đấu.
Hắn chém, chém, chém.
Mỗi đường đao đều lấy đi mạng sống của hàng chục kẻ địch.
Đao pháp của hắn như cuồng phong, như bão táp, quét sạch mọi thứ trước mặt.
Nhưng chúng cứ lao lên, không biết mệt mỏi, không biết sợ hãi.
Chết một tên, mười tên khác xông lên.
Chết mười tên, trăm tên khác ào tới.
Một giờ, hai giờ, ba giờ.
Hắn không biết đã đánh bao lâu.
Có thể là vài giờ, có thể là vài ngày.
Thời gian như ngừng trôi trong không gian ảo ảnh này.
Chân khí trong người bắt đầu cạn.
Cơ thể mệt mỏi rã rời.
Nhưng địch vẫn vô số, như biển người mênh mông.
Lăng Vô Địch hiểu ra:
đây là trận pháp, không phải thực.
Nếu cứ đánh mãi, hắn sẽ kiệt sức mà chết.
Phải tìm ra sơ hở.
Hắn nhắm mắt, buông lỏng cơ thể, bất chấp những mũi tên đang lao tới, những lưỡi giáo sắp đâm vào người.
Một giây, hai giây, ba giây.
Khi mở mắt, chiến trường đã biến mất.
Hắn vẫn đứng đó, không một vết thương, nhưng mồ hôi đầm đìa, hơi thở gấp gáp, toàn thân run rẩy vì kiệt sức.
Hắn thở dốc, mượn vài giây nghỉ ngơi.
Nhưng hắn biết, trận pháp chưa kết thúc.
Và đúng như dự đoán, không gian lại biến đổi.
Lần này, hắn đang đứng trước một tấm gương khổng lồ.
Tấm gương cao chừng năm trượng, rộng ba trượng, khung viền bằng đá đen chạm khắc những hình thù ma quỷ.
Mặt gương sáng loáng, phản chiếu hình ảnh hắn.
Nhưng không phải.
Trong gương, không phải hình ảnh của hắn, mà là một Lăng Vô Địch khác – với đôi mắt đỏ rực như máu, nụ cười điên dại méo mó, toàn thân bao phủ bởi sát khí đen ngòm.
Hắn ta mặc y phục đen như than, tay cầm một thanh đao cũng đen ngòm, từng giọt máu đen nhỏ xuống từ lưỡi đao.
"Ngươi là ta."
Lăng Vô Địch trong gương lên tiếng, giọng trầm đục, như từ địa ngục vọng lên.
"Ngươi đã giết bao nhiêu người?
Một trăm?
Một ngàn?
Ngươi có nhớ hết không?"
Lăng Vô Địch im lặng, nhìn chằm chằm vào hình ảnh trong gương.
"Ngươi giết vì lẽ gì?
Báo thù?
Sinh tồn?
Hay chỉ vì thói quen?"
Ma ảnh tiếp tục, từng bước từng bước tiến lại gần, như thể có thể bước ra khỏi gương bất cứ lúc nào.
"Ngươi có biết, những người ngươi giết, họ cũng có gia đình, có người thân, có ước mơ?
Họ cũng có những người yêu thương họ, chờ đợi họ trở về?
Ngươi có bao giờ nghĩ về điều đó không?"
Lăng Vô Địch vẫn im lặng, nhưng tay hắn siết chặt đao hơn.
"Ngươi là kẻ giết người hàng loạt.
Ngươi là ma đầu.
Ngươi không xứng đáng sống."
Ma ảnh gầm lên, tiếng gầm vang vọng khắp không gian.
"Hãy nhìn ta.
Ta chính là ngươi, là bản chất thật của ngươi.
Một kẻ điên, một kẻ sát nhân, một con quỷ!
Ngươi có dám nhìn thẳng vào ta không?
Có dám chấp nhận sự thật không?"
Lăng Vô Địch nhìn ma ảnh hồi lâu.
Mắt hắn không chớp.
Mặt hắn không biểu cảm.
Rồi hắn cười.
Một nụ cười nhạt, mệt mỏi, nhưng đầy kiên định.
Một nụ cười của người đã nhìn thấu tất cả.
"Ngươi nói đúng.
Ta đã giết rất nhiều người.
"Giọng hắn trầm xuống, nhưng vẫn rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch:
"Nhưng ta không hối hận.
Mỗi người ta giết, đều có lý do của nó.
Kẻ đó đáng chết, hoặc ta phải giết để sống sót.
Ta không chọn con đường này, nhưng đã ở trên con đường này, ta sẽ đi đến cuối.
"Hắn bước tới, áp sát tấm gương, mặt chỉ cách mặt gương vài tấc:
"Nhưng ngươi không phải ta.
Ngươi chỉ là ảo ảnh, là nỗi sợ, là sự dằn vặt mà trận pháp tạo ra.
Ta không sợ ngươi.
Ta chấp nhận tất cả những gì mình đã làm.
Ta không chạy trốn khỏi quá khứ.
Và ta sẽ không để ngươi ngăn cản bước đường của ta.
"Hắn vung đao, chém tan tấm gương.
*Choang!
Tấm gương vỡ tan thành hàng ngàn mảnh vụn, bay tung tóe khắp không gian.
Ma ảnh trong gương cũng vỡ tan theo, hóa thành những làn khói đen rồi biến mất.
Không gian tối đen bỗng sáng bừng lên.
Ánh sáng trắng từ đâu tràn vào, xua tan mọi bóng tối, mọi ảo ảnh.
Lăng Vô Địch thấy mình đang đứng trong một đại sảnh lớn, với những bức tượng ma quỷ uy nghiêm đứng hai bên.
Tường đá đen, cao vút, chạm khắc những cảnh chiến đấu, những nghi lễ tế thần.
Những ngọn đuốc xanh lơ lửng trên không, tỏa ra thứ ánh sáng kỳ lạ.
Ở cuối đại sảnh, một chiếc quan tài bằng đá đen đặt trên bệ cao.
Quan tài được chạm khắc tinh xảo, với hình ảnh của một người đàn ông uy nghiêm, tay cầm quyền trượng, đầu đội vương miện.
Xung quanh quan tài, những phù văn cổ sáng lên nhấp nháy, như những vì sao đang thức giấc.
Lăng Vô Địch bước tới, từng bước chậm rãi, cảnh giác.
Mắt hắn đảo quanh, chờ đợi bất kỳ cạm bẫy nào.
Nhưng không có gì xảy ra.
Đại sảnh im lặng, trang nghiêm, như một lăng mộ đang chờ đợi người đến sau.
Trên nắp quan tài, có đặt hai cuốn sách cổ và một chiếc nhẫn.
Cuốn thứ nhất:
bìa da đen, trên đó khắc bốn chữ lớn bằng triện thư:
"Thiên Ma Đại Pháp"
Lật xem, bên trong là những dòng chữ cổ, những hình vẽ kinh mạch, những phương pháp tu luyện.
Thánh cấp hạ phẩm nội công tâm pháp.
Cuốn thứ hai:
cũng bìa da đen, khắc sáu chữ:
"Thiên Ma Thập Bát Chưởng"
Thánh cấp hạ phẩm võ kỹ, ghi chép mười tám thức chưởng pháp uy lực khủng khiếp.
Chiếc nhẫn:
bằng đá đen, mặt nhẫn khắc hình một con mắt đang mở, xung quanh là những đường vân kỳ lạ.
Đó là
"Thiên Ma Giới"
– không gian trữ vật, bên trong có chứa một ít bảo vật khác:
mấy viên đan dược, một ít vàng bạc, và vài cuốn sách nhỏ ghi chép tạp vụ.
Lăng Vô Địch cầm hai cuốn sách lên, lật xem.
Nét chữ cổ xưa, nhưng nhờ kinh nghiệm đọc nhiều công pháp, hắn có thể hiểu được đại ý.
Đây đúng là Thánh cấp công pháp – thứ hắn đang tìm kiếm bấy lâu nay.
Hắn nhét chúng vào ngực áo, đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út tay trái.
Chiếc nhẫn hơi lành lạnh, nhưng nhanh chóng ấm lên theo nhiệt độ cơ thể.
Hắn nhìn quanh đại sảnh lần cuối, cúi đầu chào người đã khuất, dù không biết đó là ai.
Rồi hắn quay người bước ra.
Phía trước, một cánh cổng ánh sáng hiện ra, dẫn hắn trở về sa mạc.
Cánh cổng ánh sáng tan biến sau lưng, để lại hắn đứng giữa sa mạc lúc hoàng hôn.
Chân hắn chạm xuống cát, một lớp cát mịn lún nhẹ dưới trọng lượng cơ thể.
Cảm giác quen thuộc ấy len qua đế giày, nhắc nhở hắn rằng mình đã trở về thế giới thực.
Phía sau, những bức tường đá đen của di tích cổ vẫn sừng sững, nhưng giờ đây chúng trông hiền hòa lạ thường, như một lão già vừa trao xong báu vật cho hậu nhân, có thể yên nghỉ.
Hắn đứng yên một lúc, cảm nhận.
Những ngón tay phải khẽ siết lại, chạm vào lớp da mềm của hai cuốn sách cổ trong ngực áo.
Chiếc nhẫn trên ngón áp út – Thiên Ma Giới – hơi lành lạnh, nhưng dần ấm lên theo nhiệt độ cơ thể.
Hắn đưa mắt nhìn xuống, thấy mặt nhẫn đen bóng, khắc những đường vân kỳ lạ, phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực.
Mặt trời đang chạm vào đường chân trời phía tây.
Những tia nắng cuối cùng trong ngày nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn, từ cam sang hồng, rồi tím sẫm ở những dải mây xa.
Cát dưới chân cũng đổi màu theo, từ vàng óng sang đỏ cam, rồi dần trở nên trầm lắng khi bóng tối bắt đầu tràn về từ phía đông.
Từng đợt gió nhẹ thổi qua, cuốn theo những hạt cát li ti, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trong không trung rồi tan biến.
Hắn hít một hơi thật sâu.
Không khí sa mạc khô và nóng tràn vào phổi, mang theo vị mặn đặc trưng của cát và hơi ấm còn sót lại từ ban ngày.
Lồng ngực phập phồng, mỗi lần hít vào là một lần cơ thể tiếp thêm sinh khí, mỗi lần thở ra là một lần xua tan mệt mỏi.
Hơi thở ra nhẹ nhàng, đều đặn, từng nhịp, từng nhịp, như nhịp trống đếm bước chân trên hành trình dài.
Hắn bắt đầu bước.
Bước chân đầu tiên in dấu trên lớp cát mềm, tạo thành một vết lún sâu rồi nhanh chóng bị gió xóa nhòa.
Bước thứ hai, thứ ba.
Mỗi bước đi đều chậm rãi, đều đặn, không vội vàng, không chần chừ.
Đôi chân hắn như tự động di chuyển, như đã thuộc con đường này từ lâu lắm.
Cát lún dưới chân, có chỗ mềm, có chỗ cứng, có chỗ lẫn những viên sỏi nhỏ.
Hắn cảm nhận từng thay đổi ấy qua lòng bàn chân, điều chỉnh bước đi một cách tự nhiên, không cần suy nghĩ.
Đôi khi, một bước hẫng nhẹ khi gặp một đụn cát thoai thoải, nhưng hắn vẫn giữ được thăng bằng, tiếp tục bước về phía trước.
Phía trước, thành Thiên Sa còn ở rất xa, hàng trăm dặm đường cát trắng.
Nhưng hắn không ngoái lại.
Hắn chỉ nhìn về hướng đông, nơi bóng tối đang dần bao phủ, nhưng trong lòng hắn, ánh sáng vẫn rực rỡ.
Đôi mắt hắn mở to, nhìn thẳng về phía trước, không chớp, không dao động.
Trong đôi mắt ấy, phản chiếu cả một vùng trời đang chuyển mình từ ngày sang đêm.
Gió thổi mạnh hơn, cuốn theo những hạt cát bay vào mặt, rát như kim châm.
Hắn nheo mắt lại, nhưng vẫn không dừng bước.
Những hạt cát bám vào da, vào quần áo, vào từng sợi tóc lòa xòa trước trán.
Hắn không phủi, cứ để chúng bám vào, như một phần của sa mạc đang hòa vào cơ thể hắn.
Tiếng bước chân lạo xạo trên cát vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng gió rì rào, tạo nên một bản nhạc không lời, chỉ dành riêng cho kẻ lữ hành cô độc.
Mỗi bước đi là một lần khẳng định.
Mỗi bước đi là một lần tiến gần hơn đến mục tiêu.
Không cần nói, không cần nghĩ, chỉ cần bước.
Bàn tay phải hắn vẫn đặt trên cán Phong Lôi Đao, siết nhẹ, rồi thả lỏng, rồi lại siết.
Một động tác vô thức, nhưng lại ẩn chứa bao nhiêu điều:
sự sẵn sàng, sự cảnh giác, và cả niềm tin vào thanh đao đã theo mình qua bao trận mạc.
Chiếc nhẫn trên tay trái thỉnh thoảng lại lóe sáng dưới ánh hoàng hôn cuối cùng, như một lời nhắc nhở về những gì vừa đạt được.
Nhưng hắn không nhìn nó.
Hắn chỉ nhìn về phía trước.
Màn đêm dần buông xuống, bao phủ lấy sa mạc mênh mông.
Những vì sao bắt đầu hiện ra trên bầu trời, lấp lánh, lung linh.
Bóng hắn đổ dài trên cát dưới ánh trăng non, rồi tan biến khi trăng lên cao, chỉ còn lại một dấu chân dài vô tận in trên mặt cát.
Hắn vẫn bước.
Không dừng lại, không ngoái đầu, chỉ bước về phía trước.
Về phía thành Thiên Sa, về phía những cuộc chiến mới, về phía con đường còn dài phía trước.
Tiếng bước chân vẫn đều đặn, vang lên trong đêm tối, như một nhịp trống kiên cường, như một lời thề không lời.
**Hết chương 130.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập