Cánh cửa gỗ khép lại sau lưng, chắn giữa hắn và thế giới bên ngoài.
Lăng Vô Địch đứng im, lưng dựa vào cánh cửa, cảm nhận từng thớ gỗ mục qua lớp y phục mỏng.
Hắn thở.
Không phải thở dài, không phải thở hổn hển.
Chỉ là một hơi thở sâu, chậm rãi, để ép cái cảm giác sợ hãi vừa rồi xuống tận đáy lòng, nhốt nó lại ở nơi không ai nhìn thấy, không ai biết đến.
Cả người hắn vẫn căng cứng.
Dù bên ngoài đã không còn bóng dáng hai kẻ kia, dù con đường cát trước cổng đã vắng tanh, cơ thể hắn vẫn không chịu tin vào sự an toàn.
Tay phải vẫn đặt gần chuôi đao, các ngón tay hơi co lại, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào.
Cơ bắp ở bắp chân và đùi vẫn căng lên, chỉ cần một tiếng động lạ là có thể bật chạy.
Đó là phản ứng của kẻ đã sống qua bao nhiêu lần sinh tử, của con thú bị săn đuổi quá nhiều lần, đến nỗi cơ thể tự động cảnh giác ngay cả khi đầu óc muốn nghỉ ngơi.
Hắn lắng nghe.
Tiếng gió bên ngoài bắt đầu thay đổi.
Không còn là những cơn gió nhẹ buổi sáng nữa.
Nó mạnh hơn, mang theo những tiếng rít dài, như ai đó đang thổi sáo từ xa.
Tiếng cát va vào mái ngói lộp bộp, lúc đầu thưa thớt, sau dồn dập hơn.
Tiếng chân ai đó đi qua đầu hẻm, vội vã, chạy về nhà trước khi bão ập đến.
Rồi xa dần, xa dần, rồi tắt hẳn.
Im lặng.
Tuyệt đối im lặng, chỉ còn tiếng gió và tiếng cát.
Lăng Vô Địch hít thêm một hơi nữa.
Lần này sâu hơn, để oxy tràn đầy phổi, để đầu óc tỉnh táo hơn.
Hắn nhắm mắt, để những hình ảnh vừa rồi hiện ra trong đầu, phân tích từng chi tiết một.
Võ Đang.
Hai chữ ấy vang lên trong đầu hắn như một lời cảnh báo.
Võ Đang, một trong những đại phái đứng đầu Trung Nguyên, danh tiếng lẫy lừng với võ công thâm hậu và đạo đức cao thượng.
Ngoài mặt, họ tuyên bố trung lập trong vụ truy sát hắn.
Nhưng bên trong, họ cử người đến tận Tây Mạc hoang vu này, đến tận căn nhà đá nhỏ bé này, chỉ để
"tò mò"
gặp mặt?
Không đời nào.
Hắn nhớ lại từng chi tiết về lão già Vân Du Tử.
Nụ cười hiền hòa, nhưng đôi mắt thì không.
Đôi mắt ấy lúc nhìn hắn có một tia sáng lạnh, rất nhanh, rất khẽ, nhưng hắn – kẻ đã sống nhờ vào khả năng quan sát – vẫn kịp nhận ra.
Đó không phải ánh mắt của một lão già hiền lành tò mò.
Đó là ánh mắt của thợ săn đang dò xét con mồi.
Rồi bàn tay giấu trong tay áo.
Lão ta đứng cách hắn ba thước, tay phải cầm phất trần, nhưng tay trái giấu trong tay áo rộng.
Có thể giấu ám khí?
Có thể đang cầm thứ gì đó nguy hiểm?
Hắn không dám chắc, nhưng kinh nghiệm mách bảo:
đừng bao giờ tin vào những gì người khác phô bày.
Hãy nhìn vào những gì họ giấu.
Và tên đệ tử Thanh Phong.
Trẻ, nhưng đôi mắt đã có sát khí.
Đã giết người, chắc chắn.
Tay luôn đặt trên chuôi kiếm, ngón cái hơi căng, chỉ cần một phần giây là có thể rút kiếm và chém.
Hắn đứng sau lưng sư phụ, nhưng góc nhìn bao quát cả sân.
Nếu Lăng Vô Địch động, gã sẽ là người đầu tiên chặn đường.
Bọn chúng chuyên nghiệp.
Không phải loại tầm thường.
Hắn nhớ lại câu hỏi cuối cùng của lão già:
"Công tử có muốn cùng đi thám hiểm Lục Châu không?"
Câu hỏi ấy vang đi vang lại trong đầu hắn.
Lão ta mời hắn đi săn yêu thú?
Một lão già Tam phẩm, mang theo đệ tử Tứ phẩm, giữa sa mạc hoang vu, mời một kẻ xa lạ đi cùng?
Lý do gì?
Có hai khả năng.
Một:
Lão ta thực sự muốn đi săn yêu thú, và cần người đồng hành.
Nhưng với thực lực của lão, lão chẳng cần ai.
Lão có thể một mình xử lý đám yêu thú cấp sáu, cấp bảy cũng không phải không thể.
Hai:
Lão ta muốn có cơ hội quan sát ta từ gần.
Hoặc tạo ra một cái bẫy.
Đưa ta vào nơi hoang vu, không người, rồi ra tay.
Ở đó, ta không thể chạy trốn, không thể kêu cứu.
Khả năng thứ hai cao hơn nhiều.
Vậy ta phải làm gì?
Hắn mở mắt, nhìn vào khoảng không trong căn nhà tối mờ.
Trong đầu, hàng trăm phương án được đưa ra, rồi lần lượt bị bác bỏ.
Đánh nhau?
Hắn lắc đầu ngay.
Một mình đối phó với Tam phẩm và Tứ phẩm trung kỳ, trong một trận chiến chính diện, tỷ lệ thắng không quá ba phần.
Lão già kia còn có thể giấu thực lực.
Nếu lão ta là Tam phẩm trung kỳ, hoặc hậu kỳ, hắn chết chắc.
Ở lại?
Càng nguy hiểm.
Mỗi ngày ở lại Thiên Sa, bọn chúng càng có thời gian điều tra, càng có cơ hội ra tay.
Lão già có thể chỉ đang thăm dò hôm nay, nhưng ngày mai lão có thể quay lại với mười người, hai mươi người.
Chạy?
Đó là lựa chọn an toàn nhất.
Nhưng chạy đi đâu?
Và chạy thế nào để không bị phát hiện?
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Những đám mây đen đang kéo đến từ phía xa, che khuất bầu trời xanh ngắt.
Gió đã ngừng hẳn.
Không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt.
Những con chim trên mái nhà bay loạn xạ, tìm chỗ trú.
Mọi dấu hiệu đều báo trước một cơn bão cát lớn.
Lăng Vô Địch nhận ra ngay.
Hắn đã sống ở Tây Mạc đủ lâu để biết dấu hiệu của bão cát.
Không khí ngưng đọng, áp suất thay đổi, chim muông hoảng loạn.
Chỉ vài khắc nữa thôi, bão sẽ ập đến.
Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên.
Đó là cơ hội.
—
Hắn không chần chừ thêm một giây nào nữa.
Chân hắn nhấc lên, lao vào căn phòng nhỏ bên trong.
Căn phòng chưa đầy ba trượng vuông, chỉ có một chiếc giường đá, một cái bàn gỗ mục, và vài thứ lặt vặt.
Hắn xốc lại những thứ cần thiết:
mấy túi nước da dê, lương khô gói trong lá chuối, mấy viên đan dược chữa thương còn sót lại, thanh đoản đao dự phòng.
Tất cả được nhét vào Thiên Ma Giới – chiếc nhẫn đen tuyền trên ngón tay – chỉ trong vài nhịp thở.
Hắn không mang theo gì cồng kềnh.
Không để lại dấu vết.
Không viết một dòng chữ nào cho ai.
A Mãng?
Lão ta sẽ hiểu.
Hoặc không.
Hắn không quan tâm.
Vân Du Tử – nếu lão thực sự muốn tìm ta, lão sẽ phải đợi.
Và khi cơn bão cát qua đi, ta đã ở một nơi rất xa rồi.
Biển cát sẽ xóa sạch mọi dấu vết.
Hắn mở cửa, nhìn ra ngoài lần cuối.
Con hẻm nhỏ vắng tanh.
Không một bóng người.
Những cánh cửa gỗ đều đóng chặt, những mảnh vải che cửa sổ đã được kéo xuống từ lâu.
Mọi người đã về nhà, đóng chặt cửa để chờ bão.
Chỉ còn gió, bắt đầu thổi mạnh hơn, cuốn theo những hạt cát nhỏ li ti.
Lăng Vô Địch bước ra.
Hắn không chạy.
Chạy là thu hút sự chú ý.
Hắn đi.
Đi nhanh, nhưng không quá nhanh.
Bước chân đều đặn, nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động.
Mắt hắn liên tục đảo quanh, quan sát từng bóng tối, từng góc khuất, đề phòng bất cứ ai có thể nhìn thấy.
Hắn men theo những con hẻm nhỏ nhất, lách qua những bức tường đá cũ kỹ, tránh những con đường lớn.
Hắn biết thành Thiên Sa như lòng bàn tay – những lối đi, những ngõ cụt, những chỗ có thể ẩn náu.
Tất cả đã được hắn ghi nhớ từ những ngày đầu tiên đến đây.
Hướng của hắn là tây nam.
Hướng ngược lại với nơi hắn vừa đến từ Lục Châu?
Không, Lục Châu ở phía tây nam.
Hắn đang đi về phía Lục Châu – chính xác là nơi lão già Võ Đang vừa nhắc đến.
Điều mỉa mai nhất là lão ta mời ta đến Lục Châu, và ta lại chạy trốn đến đó.
Nếu lão ta đuổi theo, lão sẽ không bao giờ nghĩ rằng ta lại đi đúng hướng lão vừa đề nghị.
Lão sẽ nghĩ ta trốn về hướng khác, về Trung Nguyên, về nơi có người – không phải vào sâu trong sa mạc hoang vu.
Hắn cười thầm trong bụng.
Một nụ cười lạnh, không chút vui vẻ.
Khi ra khỏi thành, bão cát đã bắt đầu nổi lên dữ dội.
Gió rít từng hồi, cuốn theo những hạt cát nhỏ nhưng sắc như dao.
Chúng đập vào mặt hắn rát rạt, cứa vào da thịt như những lưỡi dao vô hình.
Hắn phải lấy vải che kín đầu, chỉ chừa hai mắt.
Tấm vải nhanh chóng bị cát bám đầy, nhưng ít nhất vẫn bảo vệ được mắt và miệng.
Tầm nhìn chỉ còn chưa đầy mười trượng.
Và càng lúc càng thu hẹp.
Những đụn cát trước mặt chỉ là những bóng mờ nhạt, tan biến trong màn cát mù mịt.
Hắn không thể nhìn thấy phương hướng, chỉ có thể dựa vào cảm giác và la bàn trong đầu.
Nhưng Lăng Vô Địch không dừng lại.
Hắn bước đi trong bão cát, từng bước chân lún sâu vào cát mềm.
Cát lún đến mắt cá, đến đầu gối, kéo hắn xuống, như muốn nuốt chửng hắn.
Nhưng hắn vẫn kiên trì tiến về phía trước.
Mỗi bước đi là một sự cố gắng, mỗi hơi thở là một sự đau đớn khi cát lọt vào phổi.
Hắn biết, mỗi bước đi trong cơn bão này là một bước xa rời nguy hiểm.
Bão cát sẽ xóa sạch dấu vết của hắn, nhấn chìm mọi dấu chân dưới hàng tấn cát.
Nó sẽ che giấu phương hướng của hắn, làm mất phương hướng bất cứ kẻ nào dám đuổi theo.
Và nó sẽ làm chậm bước chân kẻ truy đuổi, nếu chúng có gan dám bước vào cơn thịnh nộ của thiên nhiên.
Gió rít bên tai như tiếng thú gầm.
Cát đập vào người như hàng vạn mũi kim.
Lăng Vô Địch nghiến răng, bước tiếp.
Không dừng lại.
Không ngoảnh đầu.
Sau lưng hắn, thành Thiên Sa dần khuất trong màn cát mù mịt.
Những bức tường đá vàng sẫm, những mái vòm đặc trưng, những con đường ngoằn ngoèo – tất cả tan biến như ảo ảnh.
Phía trước hắn, chỉ có cát và gió.
Và một Lục Châu xa xôi đang chờ.
Lục Châu – nơi có yêu thú cấp cao, nơi có thể kiếm điểm, nơi có thể ẩn náu.
Và cũng là nơi lão già Võ Đang vừa nhắc đến.
Trong một tửu lầu ở thành Thiên Sa, Vân Du Tử đang ngồi uống trà.
Lão chọn một góc khuất, gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra đường nhưng không ai thấy mình.
Tách trà trên tay đã nguội từ lâu, nhưng lão vẫn nâng lên hớp từng ngụm nhỏ, như thể đang thưởng thức hương vị của nó.
Thanh Phong ngồi đối diện, lặng lẽ quan sát sư phụ.
Gã không uống trà.
Tay gã vẫn đặt trên chuôi kiếm, ngay cả khi ngồi trong tửu lầu sang trọng nhất thành.
Vân Du Tử đặt tách trà xuống, mắt hơi nheo lại nhìn về phía cửa sổ.
Bên ngoài, bão cát đang hoành hành, cuốn theo những hạt cát đập vào kính lách tách.
Không thể nhìn thấy gì qua lớp cửa kính dày đặc cát bụi.
"Sư phụ.
"Thanh Phong cất tiếng, giọng trầm và đều, như một nhát kiếm.
"Long Ngao Thiên đó.
có phải là Lăng Vô Địch không?"
Vân Du Tử không trả lời ngay.
Lão nhìn vào tách trà, nhìn những lá trà chìm nổi trong nước.
Một lúc lâu sau, lão mới nói, giọng thản nhiên:
"Có thể.
Cũng có thể không.
"Thanh Phong không hỏi thêm.
Gã biết sư phụ sẽ nói khi cần.
"Nhưng dù hắn có là ai, "
Vân Du Tử nói tiếp,
"hắn cũng đáng để theo dõi.
Một người trẻ tuổi như vậy, thực lực Ngũ phẩm mà dám một mình vào Lục Châu, lại nhận nhiệm vụ của Ám Ảnh Các – không phải loại tầm thường."
"Vậy chúng ta có nên ra tay không?"
"Không."
Vân Du Tử lắc đầu dứt khoát.
"Để hắn yên.
Nếu hắn là Lăng Vô Địch, hắn sẽ không dễ dàng bị bắt.
Lăng Vô Địch đã thoát khỏi vòng vây của Kiếm Tông, của Cửu Phái Nhất Bang, của Thiên Cơ Lâu.
Hắn không phải loại dễ chơi.
"Lão nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bão cát vẫn đang gào thét:
"Nếu hắn không phải, chúng ta chỉ tổ làm phiền một người vô tội.
Võ Đang chúng ta không phải loại thích gây thù chuốc oán.
"Thanh Phong gật đầu, nhưng trong lòng vẫn có chút thắc mắc.
"Hãy chờ xem."
Vân Du Tử nói thêm.
"Sau cơn bão này, hắn còn ở lại Thiên Sa hay không.
Nếu hắn bỏ trốn.
thì càng đáng nghi.
"Lão nâng tách trà lên, uống một ngụm.
Trà đã nguội lạnh, nhưng lão không để ý.
"Và nếu hắn bỏ trốn, "
lão thì thầm,
"ta sẽ biết phải làm gì.
"—
Nhưng Vân Du Tử không biết rằng, ngay lúc này, Lăng Vô Địch đã ở giữa sa mạc, lặn lội trong bão cát, bỏ lại sau lưng tất cả.
Hắn không chờ bão tan.
Hắn không ở lại để xem phản ứng của lão già.
Hắn không để mình bị động trong bất cứ tình huống nào.
Hắn chạy.
Chạy trốn giữa bão cát, giữa cái chết rình rập từ thiên nhiên và từ con người.
Nhưng với hắn, chạy trốn không phải là nhục nhã.
Chạy trốn là để sống.
Và sống là để còn chiến đấu, còn trả thù, còn hoàn thành những gì cần làm.
Không một lời từ biệt.
Không một dấu vết để lại.
Chỉ có gió và cát làm chứng cho cuộc chạy trốn thầm lặng của một kẻ luôn sợ chết, nhưng chưa bao giờ để nỗi sợ ấy ngăn cản bước chân mình.
Hắn sợ chết, nên hắn phải sống.
Và để sống, hắn phải luôn đi trước đối thủ một bước, luôn chạy trước khi chúng kịp ra tay.
Bão cát kéo dài suốt ba canh giờ.
Ba canh giờ lội bộ trong cát, ba canh giờ chống chọi với gió và cát, ba canh giờ không nhìn thấy gì ngoài màn mù trắng xóa.
Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp mây mù, Lăng Vô Địch dừng lại, dựa vào một tảng đá lớn giữa sa mạc.
Hắn thở dốc, cởi lớp vải che mặt.
Lớp vải đã cứng lại vì cát và mồ hôi, bám chặt vào da thịt.
Hắn phải dùng tay lột ra từng mảng, cảm giác như đang lột da chính mình.
Toàn thân hắn ê ẩm, như vừa bị ai đó đánh đập.
Bắp chân, bắp đùi, vai, lưng – chỗ nào cũng đau nhức.
Nhưng hắn còn sống.
Còn nguyên vẹn.
Không gãy xương, không chảy máu trong, không dấu hiệu của thương tích nghiêm trọng.
Hắn nhìn về phía sau.
Chỉ có cát trắng trải dài, mênh mông, vô tận.
Những đụn cát nhấp nhô, đẹp như tranh vẽ dưới ánh nắng chiều tà.
Không một dấu vết.
Bão cát đã xóa sạch mọi dấu chân, mọi dấu vết của hắn.
Như thể hắn chưa từng tồn tại trên cõi đời này.
Hắn nhìn về phía trước.
Phương tây nam, nơi Lục Châu được đồn đại.
Hắn không biết chính xác nó ở đâu, chỉ biết đại khái hướng.
A Mãng đã nói:
phía tây nam, cách Thiên Sa chừng hai trăm dặm.
Hắn đã đi được bao xa?
Một trăm dặm?
Hơn?
Không thể biết chính xác trong cơn bão.
Trong lòng hắn, một cảm giác kỳ lạ dâng lên.
Không phải sợ hãi – nỗi sợ đã được dồn nén từ lâu, trở thành một phần bản năng, không còn làm hắn run rẩy nữa.
Không phải nhẹ nhõm – hắn không bao giờ cho phép mình nhẹ nhõm, vì nhẹ nhõm là chết.
Mà là một sự tập trung lạnh lùng, một sự tính toán không ngừng nghỉ.
Vân Du Tử, lão già Võ Đang kia.
nếu lão thực sự muốn tìm ta, lão sẽ phải vào Lục Châu.
Và ở đó, mọi chuyện sẽ khác.
Ở Lục Châu, ta có thể ẩn náu.
Có thể săn thú.
Có thể mạnh lên.
Và nếu lão dám vào đó, ta sẽ biến lão thành con mồi, thay vì là thợ săn.
Hắn đứng thẳng dậy, phủi lớp cát trên người.
Cát rơi xuống lạo xạo, tạo thành một đống nhỏ dưới chân.
Hắn chỉnh lại y phục, kiểm tra Thiên Ma Giới – vẫn còn đó, vẫn an toàn.
Rồi hắn bước tiếp.
Phía trước, hoang mạc trải dài vô tận, những đụn cát nhấp nhô như sóng biển đông cứng.
Ánh nắng chiều tà nhuộm vàng cả một vùng trời, đẹp đến nao lòng.
Phía sau, thành Thiên Sa đã khuất dạng từ lâu, không còn dấu vết.
Và Lăng Vô Địch, một mình giữa sa mạc, bước đi về phía trước.
Không lời từ biệt.
Không ngoảnh đầu lại.
Hắn chỉ có một mục tiêu duy nhất:
sống sót.
Và để sống sót, hắn phải mạnh lên.
Phải tích lũy đủ điểm.
Phải luyện thành Thánh cấp công pháp.
Phải trở thành kẻ đủ mạnh để không bao giờ phải chạy trốn nữa.
Hết chương 133.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập