Chương 134: Chạy đến Cam Túc

Bình minh trên sa mạc thật đẹp, nhưng Lăng Vô Địch không có tâm trạng để thưởng thức.

Hắn đứng đó, dựa lưng vào tảng đá lớn đã che chắn cho hắn suốt đêm qua.

Tảng đá màu xám, sần sùi, in hằn những vết nứt dọc ngang như những vết thương trên da thịt.

Ánh nắng đầu ngày chiếu xiên qua khe đá, hắt lên mặt hắn những vệt sáng dài.

Hắn nheo mắt nhìn về phía mặt trời vừa nhô lên khỏi những đụn cát xa xa.

Một quả cầu lửa khổng lồ từ từ trồi lên khỏi đường chân trời, nhuộm cả vùng trời màu cam đỏ rực rỡ.

Những đụn cát trải dài như sóng biển, lấp lánh dưới ánh nắng sớm, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ đến nghẹt thở.

Nếu là người khác, có lẽ sẽ dừng lại để chiêm ngưỡng.

Nhưng Lăng Vô Địch thì không.

Hắn chỉ nhìn lướt qua, rồi quay mặt đi.

Trong đầu hắn, hàng ngàn tính toán đang chạy với tốc độ kinh hoàng.

Những phương án, những lộ trình, những khả năng – tất cả được đưa ra, cân nhắc, rồi lần lượt bị loại bỏ.

Mồ hôi lạnh vẫn còn rịn trên trán, thấm vào lớp vải buộc quanh đầu, mặn chát, cay xè.

Hắn đưa tay vuốt mặt, cảm nhận lớp cát dày bám trên da thịt.

Cát đã lọt vào mọi ngõ ngách, vào tóc, vào tai, vào những vết nứt trên môi khô nẻ.

Cả người hắn như một pho tượng cát sắp vỡ vụn.

Lục Châu.

Hắn nhìn về phía tây nam, nơi ốc đảo được đồn đại.

Lão già Võ Đang vừa nhắc đến nó, và hắn đã định chạy đến đó.

Nhưng càng nghĩ, hắn càng thấy bất an len lỏi trong lòng.

Nếu lão ta biết ta sẽ đến Lục Châu?

Nếu lão ta phái người chờ sẵn ở đó?

Lão ta là người Võ Đang, không ngu.

Lão ta có thể đã nghĩ đến khả năng này.

Hắn nhớ lại ánh mắt của lão già – cái nhìn xoáy sâu, như muốn moi móc tận đáy lòng hắn.

Có thể lão ta đã đoán được hắn sẽ chạy.

Và nếu lão ta suy luận, lão ta sẽ biết hắn chỉ có vài hướng để chạy.

Một cái bẫy được giăng ra, và ta tự động lao vào?

Hắn lắc đầu.

Không được.

Quá nguy hiểm.

Không thể đánh cược mạng sống vào một suy đoán.

Mồ hôi lạnh lại bắt đầu rịn ra trên lưng, thấm ướt lớp y phục đã khô cứng vì cát.

Cảm giác sợ hãi quen thuộc lại dâng lên – nỗi sợ bị săn đuổi, bị vây hãm, bị giết chết như một con thú trong lồng.

Vậy đi đâu?

Hắn quay người, nhìn về các hướng.

Hướng đông bắc – Trung Nguyên.

Nơi đó có Kiếm Tông, có Thiên Cơ Lâu, có Cửu Phái Nhất Bang.

Về đó là tự sát, là ném mình vào miệng cọp.

Hướng đông nam – Hoang Mạc Đen, vùng đất chết với những lăng mộ cổ và lời nguyền.

A Mãng từng kể, những ai vào đó đều không trở ra.

Yêu thú cấp cao, bẫy rập cổ xưa, và cả những thứ không thể giải thích.

Hướng bắc – những dãy núi xa xa, nơi đồn đại có yêu quái và những bộ lạc man rợ.

Cũng không phải nơi an toàn.

Rồi mắt hắn dừng lại ở một hướng khác, nơi mặt trời vừa lên.

Đông bắc, nhưng không phải Trung Nguyên.

Xa hơn về phía bắc, nơi có một vùng đất khác mà A Mãng từng nhắc đến trong những cuộc trò chuyện muộn mằn.

Cam Túc.

Hai chữ ấy vang lên trong đầu hắn như một tia sáng trong đêm tối.

Hắn nhớ lại những lời A Mãng:

"Cam Túc à?

Nơi đó hỗn loạn lắm.

Các thế lực tranh giành, luật pháp không còn ý nghĩa.

Nhưng cũng là nơi có nhiều cơ hội cho những kẻ liều mạng.

Ngươi muốn giấu mình?

Cam Túc là chỗ tốt.

"Cam Túc – tỉnh lớn ở phía tây bắc Trung Nguyên, giáp với Tây Mạc.

Nơi đó có thành trì, có con người, có các thế lực ngầm.

Ta có thể hòa nhập vào đám đông, có thể ẩn náu trong những xó chợ, có thể tìm kiếm cơ hội giữa hỗn loạn.

Hắn cố nhớ lại những gì A Mãng kể.

Lão già đó tuy ít nói, nhưng mỗi khi mở miệng đều là những thông tin quý giá.

Cam Túc có nhiều gia tộc võ học nhỏ, họ không liên quan đến các đại phái Trung Nguyên.

Họ chỉ quan tâm đến lợi ích của mình.

Kiếm Tông không có thế lực ở đó, Võ Đang cũng vậy.

Đó là vùng đất của những thế lực địa phương, của giang hồ hỗn tạp.

Nếu ta đến đó, không ai biết ta là ai.

Ta có thể là một tán tu lang thang, một thương nhân thất bại, bất cứ thân phận nào ta muốn.

Hắn nhắm mắt, cân nhắc.

Lộ trình:

từ đây đi về phía đông bắc, xuyên qua vùng đồi thấp khô cằn, qua mấy ốc đảo nhỏ mà A Mãng từng nhắc đến.

Rồi vào địa phận Cam Túc.

Khoảng ba trăm dặm, có thể hơn.

Nếu đi nhanh, bốn ngày.

Nếu gặp trở ngại, có thể năm, sáu ngày.

Nhưng nước uống?

Hắn kiểm tra lại túi nước.

Hai túi da dê, mỗi túi chứa được chừng hai lít.

Đã dùng gần hết sau đêm qua.

Lương khô?

Chỉ còn mấy nắm, đủ cho ba ngày nếu ăn thật ít.

Phải tìm nguồn nước trên đường.

Nếu không, ta sẽ chết khát giữa sa mạc.

A Mãng nói có ốc đảo, nhưng không biết chính xác ở đâu.

Chỉ biết đại khái hướng.

Hắn mở mắt, nhìn lên bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.

Nắng đã lên cao, bắt đầu thiêu đốt mặt đất.

Cái nóng hầm hập bốc lên từ cát, xuyên qua đế giày, nóng rát lòng bàn chân.

Liều thì liều.

Ở lại đây cũng chết.

Về Lục Châu cũng có thể chết.

Vào Trung Nguyên chắc chắn chết.

Thà chết trên đường còn hơn chết vì bị bắt và bị tra tấn.

Hắn đứng thẳng dậy, phủi lớp cát trên người.

Cát rơi xuống lạo xạo, tạo thành một đống nhỏ dưới chân.

Hắn chỉnh lại y phục, buộc chặt túi nước bên hông, rồi quyết định.

Hướng đông bắc.

Cam Túc.

Hai ngày sau.

Lăng Vô Địch đang lê bước giữa vùng đồi thấp khô cằn.

Mặt trời thiêu đốt từ trên cao, không một bóng cây, không một tảng đá lớn để che chắn.

Những ngọn đồi trọc trải dài như những con sóng bằng đất và cát, lúc lên lúc xuống, vô tận.

Những bụi cây khô cháy dưới nắng, lá vàng úa, cành gãy, thỉnh thoảng có những bụi xương rồng mọc đơn độc với những chiếc gai nhọn hoắt.

Thảm cỏ dại vàng úa trải dài dưới chân, giẫm lên nghe lạo xạo như giẫm lên giấy vụn.

Tất cả như đang chết dần, chết mòn dưới cái nóng khủng khiếp này.

Túi nước cuối cùng của hắn đã cạn từ sáng.

Hắn lắc nhẹ, chỉ còn vài giọt cuối cùng, lăn tăn trong đáy túi.

Hắn không dám uống, để dành cho lúc thực sự cần.

Môi hắn khô nẻ, nứt toác.

Những vết nứt chạy dọc trên môi, sâu hoắm, rớm máu.

Máu rỉ ra, nóng hổi, rồi khô lại dưới cái nóng, tạo thành những mảng đen sẫm.

Hắn liếm môi, cảm nhận vị mặn chát của máu, vị khô khốc của cát bụi.

Lưỡi hắn dính chặt vào vòm miệng, nặng nề, khô cứng.

Mỗi lần nuốt nước bọt là một lần đau đớn, như nuốt một nắm dao vỡ.

Cổ họng hắn rát bỏng, khô khốc, như có lửa đang cháy bên trong.

Chân hắn run lên từng hồi.

Bắp đùi, bắp chân, từng thớ cơ đều đau nhức vì phải di chuyển liên tục.

Đôi giày đã mòn vẹt, cát lọt vào trong, ma sát vào da thịt, tạo thành những vết phồng rộp đau đớn.

Mỗi bước đi là một cơn nhói.

Nhưng hắn vẫn cố bước.

Không thể dừng lại.

Dừng lại là chết.

Nước.

phải tìm nước.

Hắn nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm dấu hiệu của ốc đảo.

A Mãng từng nói, trên đường đến Cam Túc có vài ốc đảo nhỏ, là nơi dừng chân của những đoàn lữ hành.

Nhưng hắn không thấy gì cả.

Chỉ có đồi và đồi, cát và cát, nắng và nắng.

Màu vàng của cát, màu xám của đất, màu xanh nhạt của bầu trời – tất cả hòa vào nhau thành một bức tranh đơn điệu, nhàm chán, chết chóc.

Hay ta đi sai hướng?

Một tia hoảng sợ lóe lên trong lòng, lạnh như băng.

Nỗi sợ bị lạc đường, bị chết khát giữa sa mạc hoang vu – đó là nỗi sợ kinh hoàng nhất đối với bất kỳ ai từng trải qua cảnh thiếu nước.

Hắn cố gắng trấn tĩnh, dừng lại, nhìn lên mặt trời.

Mặt trời đang ở đỉnh đầu, gay gắt nhất.

Hắn ước lượng phương hướng:

bóng của hắn đổ về hướng nào?

Hắn nhìn bóng mình, rồi nhìn về phía trước.

Đông bắc.

Hắn vẫn đi đông bắc.

Đúng hướng.

Vậy thì ốc đảo ở đâu?

Hắn nhìn quanh lần nữa.

Những ngọn đồi trọc, những bụi cây khô, những tảng đá cô độc.

Không có dấu hiệu của nước.

Không có bóng cây cao, không có màu xanh của lá, không có tiếng chim.

Hay A Mãng nhầm?

Hay ta đã bỏ lỡ nó?

Hắn cố nhớ lại từng lời A Mãng.

Lão già nói:

"Có vài ốc đảo nhỏ trên đường, nhưng phải biết mà tìm.

Nếu không quen, dễ bỏ lỡ lắm.

"Phải biết mà tìm.

Hắn nhìn lên những ngọn đồi cao hơn.

Từ trên cao, có thể nhìn xa hơn.

Hắn lê bước về phía ngọn đồi gần nhất, cao nhất trong vùng.

Leo lên đồi là một cực hình.

Đất dốc, lởm chởm, dễ trượt.

Chân hắy đã yếu, mỗi bước đều phải bám vào những bụi cây khô để kéo người lên.

Cát và đất lăn xuống sau mỗi bước chân.

Khi lên đến đỉnh, hắn ngồi phịch xuống, thở dốc.

Mồ hôi không còn để chảy nữa, da hắn khô cong, nóng hổi.

Hắn nhìn về phía xa.

Và rồi hắn thấy nó.

Một vệt xanh mờ nhạt ở phía chân trời, hướng đông bắc.

Rất nhỏ, rất mờ, như một nét bút chì nhạt nhòa trên nền cát vàng.

Nhưng nó ở đó.

Ốc đảo.

Lăng Vô Địch không chắc chắn đó có phải là ảo ảnh hay không.

Hắn đã từng thấy ảo ảnh trong sa mạc – những vũng nước trong vắt, những rặng cây xanh mướt, những tòa thành nguy nga – tất cả đều tan biến khi đến gần.

Nhưng vệt xanh này khác.

Nó không lung linh, không nhấp nháy.

Nó chỉ ở đó, lặng lẽ, kiên nhẫn.

Có thể là thật.

Cũng có thể là ảo ảnh.

Nhưng dù là gì, ta cũng phải đến đó.

Không có lựa chọn khác.

Hắn đứng dậy, bước xuống đồi, tiến về phía vệt xanh.

Ba canh giờ sau, khi mặt trời đã xế chiều, Lăng Vô Địch đến được ốc đảo.

Một vùng đất nhỏ, chừng vài mẫu, nằm giữa một lòng chảo thấp.

Xung quanh là những đồi cát trắng, như những bức tường thành bảo vệ.

Ở giữa, một hồ nước trong vắt, mặt hồ phẳng lặng như gương, phản chiếu bầu trời chiều tà đang dần chuyển màu.

Xung quanh hồ, những cây chà là cao vút, thân thẳng tắp, tán lá xum xuê.

Từng chùm quả chín vàng óng treo lủng lẳng dưới tán lá, thơm lừng.

Vài bụi cây thấp mọc ven bờ, có cả những bông hoa dại màu vàng, màu tím, cánh hoa mỏng manh rung rinh trong gió chiều.

Không khí ở đây mát lạnh, ẩm ướt, mang theo mùi thơm của cỏ cây, của nước ngọt, của sự sống.

Một thế giới hoàn toàn khác biệt với sa mạc khô cằn bên ngoài.

Lăng Vô Địch quỳ xuống bên hồ.

Hai tay hắn vốc nước lên, đưa lên miệng.

Nước mát lạnh, ngọt dịu, chảy vào cổ họng như một dòng sinh mệnh.

Hắn uống, uống, uống không ngừng.

Nước tràn ra khỏi miệng, chảy xuống cằm, xuống cổ, thấm ướt y phục.

Nhưng hắn không quan tâm.

Hắn uống cho đến khi bụng căng lên, cho đến khi cơn khát hành hạ hắn suốt mấy ngày qua dịu lại.

Rồi hắn nằm vật ra bờ hồ, thở dốc.

Toàn thân hắn như rã rời.

Những ngày dài lê bước dưới nắng, những đêm co ro trong giá lạnh, cơn khát hành hạ, nỗi sợ bị truy đuổi – tất cả dồn lại, nhấn chìm hắn.

Hắn chỉ muốn nằm đó, ngủ một giấc thật dài, mặc kệ tất cả.

Nhưng hắn không dám.

Hắn biết, ốc đảo là nơi tụ tập của yêu thú.

Những con thú trong sa mạc cũng cần nước.

Chúng sẽ đến đây vào ban đêm.

Và nếu hắn nằm ngủ giữa bãi đất trống, hắn sẽ trở thành bữa tối cho chúng.

Hắn lăn người vào một bụi cây rậm rạp, nơi khuất nhất, gần một gốc chà là lớn.

Những tán lá rủ xuống che phủ hắn, tạo thành một cái lều tự nhiên.

Hắn cuộn người lại, nằm trong bóng tối, tai vẫn lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh.

Trong cơn mê man, hắn vẫn giữ một tay trên chuôi đao.

Nửa đêm, hắn bừng tỉnh bởi tiếng động.

Tiếng bước chân nặng nề, tiếng thở phì phò, tiếng nước bị vục lên.

Hắn nheo mắt nhìn qua kẽ lá, thấy một bầy thú đang uống nước dưới ánh trăng.

Chúng là những con lạc đà hoang, lông vàng nhạt, bướu cao, đang cúi xuống uống nước từ hồ.

Một con non chạy nhảy quanh mẹ, tiếng kêu éc éc vui tai.

Lăng Vô Địch thở phào.

Không phải yêu thú.

Chỉ là lạc đà.

Hắn nhắm mắt, ngủ tiếp.

Sáng hôm sau, Lăng Vô Địch thức dậy khi mặt trời vừa ló dạng.

Hắn kiểm tra lại nước và lương khô.

Đã đổ đầy các túi nước từ hồ – ba túi da dê, mỗi túi chừng hai lít.

Đủ cho ba, bốn ngày nếu điều độ.

Lương khô vẫn còn một ít, đủ cho hai ngày nữa nếu ăn tiết kiệm.

Hắn nhìn về phía đông bắc, nơi Cam Túc đang chờ.

Từ đây, hắn có thể thấy những dãy đồi thấp nhấp nhô, và xa hơn, những đám mây trắng bồng bềnh trên bầu trời.

Còn khoảng một trăm dặm nữa.

Hai ngày nữa, nếu không có trở ngại.

Hắn đứng dậy, chuẩn bị lên đường.

Trước khi đi, hắn dừng lại bên hồ, nhìn xuống mặt nước trong vắt.

Bóng hắn phản chiếu dưới mặt hồ – một kẻ với khuôn mặt hốc hác, râu ria lởm chởm, mắt sâu hoắm, môi nứt nẻ.

Trông hắn như một kẻ vừa thoát khỏi địa ngục.

Nhưng ta còn sống.

Hắn thì thầm, như để tự trấn an mình.

Còn sống là còn hy vọng.

Hắn quay lưng bước đi, không ngoảnh đầu lại.

Hai ngày sau, khi mặt trời lên cao nhất, Lăng Vô Địch đứng trên một đỉnh đồi, nhìn xuống thung lũng phía dưới.

Phía dưới hắn, một con đường mòn chạy ngoằn ngoèo giữa những đồi thấp.

Con đường rộng chừng ba trượng, đất nện cứng, in hằn dấu vó ngựa và bánh xe.

Trên con đường đó, thỉnh thoảng có những đoàn lữ hành đi qua, với lạc đà và ngựa chở đầy hàng hóa, tiếng chuông leng keng vọng xa.

Những người buôn bán, những kẻ đi săn, những lữ khách – họ đi lại như những con kiến trên con đường mòn, kéo theo những chuyến hàng, những hy vọng, những số phận.

Và xa hơn, rất xa phía chân trời, hắn thấy những mái nhà, những bức tường thành màu xám, những cánh đồng xanh rờn trải dài.

Cam Túc.

Lăng Vô Địch đứng đó, lặng lẽ nhìn về phía trước.

Gió chiều thổi qua, mát lạnh, mang theo mùi cỏ cây, mùi đất ẩm, mùi của sự sống con người – thứ mùi mà hắn đã không cảm nhận được suốt bao ngày qua.

Trong lòng hắn, một cảm giác kỳ lạ dâng lên.

Không phải vui mừng – hắn đã quên mất cảm giác vui mừng từ lâu.

Không phải nhẹ nhõm – hắn không bao giờ cho phép mình nhẹ nhõm, vì nhẹ nhõm là chết.

Chỉ là một sự trống rỗng lạnh lẽo, một sự chấp nhận thực tế.

Đã đến Cam Túc.

Đã thoát khỏi Tây Mạc.

Nhưng chưa thoát khỏi nguy hiểm.

Vân Du Tử có thể vẫn đang tìm ta.

Kiếm Tông có thể đã phái người đến.

Thiên Cơ Lâu có thể đang theo dõi.

Ở đây, ta vẫn là con mồi.

Chỉ khác là bây giờ ta ở một khu rừng mới, với những thợ săn mới.

Hắn nhìn xuống con đường, nơi những đoàn lữ hành đang qua lại.

Họ đi, họ về, họ mua bán, họ cười nói.

Một thế giới khác, một cuộc sống khác.

Nhưng ít nhất, ở đây ta có thể ẩn náu.

Có thể hòa lẫn vào đám đông.

Có thể tìm cơ hội giữa hỗn loạn.

Hắn bước xuống đồi, tiến về phía con đường mòn.

Mỗi bước chân đưa hắn đến gần hơn với thế giới loài người, gần hơn với sự hỗn loạn, gần hơn với những nguy hiểm mới.

Nhưng cũng gần hơn với hy vọng.

Khi bóng hắn khuất dần sau những lùm cây ven đường, mặt trời bắt đầu lặn.

Phía tây, những tia nắng cuối ngày nhuộm đỏ cả một vùng trời, như một bức tranh rực rỡ trước khi màn đêm buông xuống.

Phía đông, bóng tối đang dần trùm lên Cam Túc, nơi một chương mới của cuộc đời hắn đang chờ.

Và Lăng Vô Địch, kẻ luôn sợ chết nhưng chưa bao giờ để nỗi sợ ấy ngăn cản bước chân, bước vào bóng tối đó.

Không do dự.

Không ngoảnh đầu.

Chỉ có đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía trước, nơi những thử thách mới đang chờ.

Hết chương 134.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập