Chương 136: Gặp gỡ kỳ nhân

Đoàn lữ hành lọc cọc đi trên con đường mòn ven chân núi.

Tiếng bánh xe nghiến trên đất, tiếng lạc đà khò khè, tiếng người nói chuyện ồn ào – tất cả hòa vào nhau thành thứ âm thanh hỗn tạp của những kẻ sống bằng nghề buôn bán xa xôi.

Lăng Vô Địch đi bên cạnh chiếc xe bò thứ ba từ cuối lên, đầu đội nón rách, mặt lấm lem bụi đường, trông chẳng khác gì những phu xe thuê bình thường khác.

Mặt trời đã xế chiều.

Những tia nắng cuối ngày nhuộm vàng những rặng cây bên đường, trải dài trên mặt đất những cái bóng dài ngoằng.

Không khí bắt đầu dịu lại sau cái nóng ban ngày, mang theo hơi mát của sắp tối.

Xa xa, thấp thoáng những mái nhà của một thị trấn nhỏ.

Khói bếp bay lên nghi ngút từ những ống khói, báo hiệu giờ cơm tối sắp đến.

Lăng Vô Địch đưa mắt quan sát.

Thị trấn nằm dưới chân một dãy núi thấp, có vẻ là nơi dừng chân quen thuộc của các đoàn lữ hành.

Một vài quán trọ, một vài tửu lầu, vài tiệm tạp hóa – đủ để phục vụ những nhu cầu cơ bản của lữ khách.

Hắn đưa tay sờ nhẹ lên ngực, nơi **Thiên Ma Giới** ẩn dưới lớp y phục rách.

Mấy ngày qua, hắn chưa dám mở nó ra lần nào, sợ bị người khác phát hiện.

Nhưng trong lòng hắn, những tính toán vẫn không ngừng chạy.

*Điểm sát phạt:

7.

800 + 68.

000 từ những ngày săn thú cuối = 75.

800.

Đã dùng 200.

000 cho Thiên Ma Đại Pháp?

Không, ta dùng 200.

000 để mua nhập môn, điểm giảm từ 275.

000 xuống 75.

000.

Sau đó săn thêm được 68.

000, tổng là 143.

000?

Không, phải tính lại.

Hắn lắc đầu, gạt những con số sang một bên.

Bây giờ không phải lúc.

Bây giờ là lúc sống sót, lúc hòa nhập, lúc không bị phát hiện.

Đoàn lữ hành dừng lại trước một quán trọ ven đường.

Quán trọ hai tầng, mái ngói đỏ đã bạc màu vì nắng gió, tường đá ong xám xịt phủ đầy rêu.

Trước cửa treo hai dải đèn lồng đỏ đã sờn rách, phấp phới trong gió chiều.

Một tấm biển gỗ cũ kỹ treo trên cửa, khắc mấy chữ:

"Lão Tôn Quán"

– cái tên giản dị, không hoa mỹ.

Từ bên trong, tiếng cười nói, tiếng chén đĩa va vào nhau vọng ra ồn ào.

Mùi thịt nướng, mùi rượu, mùi thức ăn hòa quyện vào nhau, xộc vào mũi những lữ khách đói mệt.

Lăng Vô Địch theo mọi người vào quán.

Bên trong rộng rãi hơn vẻ ngoài.

Khoảng hai chục cái bàn gỗ xếp san sát nhau, phần lớn đã có người ngồi.

Ánh đèn dầu từ những chiếc đèn treo trên cột soi sáng cả gian phòng, hắt lên tường những cái bóng nhảy múa.

Hắn chọn một góc khuất gần cửa sổ.

Vị trí đó cho hắn góc nhìn bao quát cả bên trong lẫn bên ngoài.

Hắn ngồi xuống, đặt lưng dựa vào tường, mắt vẫn quan sát.

Một tiểu nhị chạy tới, lau vội mặt bàn bằng miếng giẻ ướt:

"Khách quan dùng gì ạ?"

Lăng Vô Địch ném lên bàn mấy đồng tiền:

"Một bát mì nước, một đĩa thịt khô.

"Tiểu nhị nhận tiền, cười tươi:

"Có ngay!

Khách quan chờ chút ạ!

"Hắn ta chạy biến vào trong.

Lăng Vô Địch ngồi đó, mắt vẫn không ngừng đảo quanh.

Hắn quan sát từng người trong quán:

những thương nhân đang cười nói ồn ào, những lữ khách mệt mỏi im lặng ăn uống, những tên ăn mày ngồi ở góc xin ăn.

Hắn nhìn cách họ ngồi, cách họ cầm đũa, cách họ nói chuyện.

Bất cứ ai có động tác quá nhanh, quá dứt khoát, đều có thể là võ giả, đều có thể là nguy hiểm.

Mì nước được bưng ra.

Một bát to, nước dùng trong veo, thịt băm thơm lừng, vài cọng rau xanh điểm xuyết.

Khói bốc lên nghi ngút, thơm phức.

Lăng Vô Địch cầm đũa, chậm rãi ăn.

Lần đầu tiên sau bao ngày, hắn được ăn đồ nóng.

Bát mì nóng hổi, nước dùng ngọt thanh, thịt mềm tan trong miệng.

Hắn không vội, không vàng.

Hắn ăn chậm, nhai kỹ, tận hưởng từng hương vị.

Nhưng mắt hắn vẫn không ngừng quan sát.

Đó là thói quen sinh tồn.

Không bao giờ được chủ quan.

Không bao giờ được để bị bất ngờ.

Quán trọ đông dần.

Khách ra vào tấp nập.

Những thương nhân từ các đoàn lữ hành khác cũng ghé vào.

Tiếng ồn ào ngày càng lớn.

Mùi thức ăn, mùi rượu, mùi mồ hôi hòa quyện vào nhau, nồng nặc, khó chịu.

Lăng Vô Địch vẫn ngồi đó, ăn hết bát mì, rồi chậm rãi nhấm nháp đĩa thịt khô.

Và rồi, một người bước vào.

Lão già ăn mày.

Hắn ta bước vào quán như một cái bóng.

Không ai để ý, không ai quan tâm.

Quần áo rách rưới, vá chằng vá đủ, màu sắc đã phai nhạt không còn nhận ra nguyên bản.

Đầu tóc bù xù, lâu ngày không gội, bết lại thành từng mảng.

Trên tay lão cầm một cây gậy tre lò dò, đầu gậy đã mòn vẹt.

Mùi hôi bốc ra từ người lão, hăng hắc, khó chịu.

Những thực khách gần cửa nhăn mặt, lấy tay bịt mũi, xua tay đuổi.

Lão già đứng đó, mắt đục ngầu nhìn vào những bàn ăn đầy thức ăn, nhìn những miếng thịt thừa, những bát cơm bỏ dở.

Lão nuốt nước bọt, nhưng không dám bước vào sâu.

Tên chủ quán, một gã đàn ông trung niên béo phị, mặt đỏ gay vì đã uống không ít rượu, đang đứng ở quầy tính tiền.

Hắn liếc thấy lão ăn mày, mặt nhăn lại đầy khó chịu.

"Ra ngoài!

Ra ngoài ngay!

"Hắn xông tới, tay cầm cái muôi bằng gỗ dài, vung lên đe dọa.

Cái muôi to bản, dày, nện vào người chắc chắn rất đau.

"Đây là chỗ cho khách sang trọng, không phải chỗ cho đồ ăn mày như ngươi!

Cút ra ngoài!

"Lão ăn mày không nói gì.

Lão chỉ đứng đó, mắt nhìn vào những thức ăn thừa trên bàn gần nhất, nuốt nước bọt lần nữa.

Đôi môi khô nẻ của lão mấp máy, như muốn nói gì đó nhưng không thành lời.

"Ngươi điếc à?"

Tên chủ quán quát to hơn, lao tới đẩy lão.

"Cút ngay!

Đừng để ta phải đuổi!

"Lão ăn mày loạng choạng, suýt ngã.

Cây gậy tre chống xuống đất giữ thăng bằng.

Nhưng lão vẫn không đi.

Lão nhìn về phía chủ quán, đôi mắt đục ngầu ánh lên một tia cầu khẩn, miệng lắp bắp:

"Một.

một chút đồ ăn thừa cũng được.

Lão phu đói mấy ngày rồi.

.."

"Đồ ăn thừa?"

Tên chủ quán cười khẩy, quay lại nhìn thực khách xung quanh như muốn lấy sự đồng tình.

"Đồ ăn thừa ta cho chó ăn còn hơn cho ngươi!

Chó nó còn biết giữ nhà, còn biết trông cửa.

Ngươi thì làm được gì?"

Hắn vung muôi lên, toan đánh.

Nhưng có tiếng nói vang lên từ góc quán.

"Để yên cho lão.

"Giọng nói không lớn, nhưng lạnh lùng, rõ ràng, xuyên qua tất cả tiếng ồn ào trong quán.

Tất cả quay lại nhìn.

Một thanh niên ngồi ở góc, đội nón rộng vành, mặt khuất trong bóng tối.

Hắn ta đưa tay, ném lên bàn một đồng bạc.

Đồng bạc lăn tròn trên mặt bàn, sáng lấp lánh dưới ánh đèn.

"Cho lão một bát mì.

Tính vào phần ta.

"Tên chủ quán nhìn đồng bạc, mắt sáng lên như hai ngọn đèn.

Hắn vồ ngay lấy, cầm lên ngắm nghía, cắn thử, rồi cười nịnh:

"Có ngay!

Có ngay!

Khách quan chờ chút!

"Hắn quay sang lão ăn mày, thái độ thay đổi hẳn:

"Kia, ngươi còn đứng đó làm gì?

Vào ngồi đi!

Ta cho người bưng mì ra ngay!

"Lão ăn mày nhìn về phía thanh niên, mắt lão rưng rưng.

Lão chắp tay, cúi đầu thật sâu:

"Đa tạ.

đa tạ ân nhân.

"Thanh niên – Lăng Vô Địch – không nói gì.

Hắn chỉ cúi xuống, tiếp tục ăn đĩa thịt khô của mình.

Lão ăn mày được chủ quán sắp cho một bàn gần cửa, nơi xa nhất khỏi thanh niên.

Một bát mì nóng hổi được bưng ra, to đầy, thịt băm chan kín mặt.

Lão ăn như chưa bao giờ được ăn.

Lão cầm đũa, gắp từng đũa mì bỏ vào miệng, nhai vội, nuốt, rồi lại gắp tiếp.

Nước mắt lão chảy ra, hòa lẫn vào bát mì.

Lão không ngừng lại, không ngẩng lên.

Lão chỉ ăn, ăn, và ăn.

Những người xung quanh nhìn lão, có người thương hại, có người khinh bỉ, có người thờ ơ.

Nhưng lão không quan tâm.

Lão chỉ biết bát mì trước mặt.

Khi ăn xong, lão ngồi đó một lúc, như tận hưởng cảm giác no bụng lần đầu tiên sau bao ngày.

Rồi lão đứng dậy, chậm rãi bước về phía Lăng Vô Địch.

Mọi người trong quán nhìn theo, tò mò.

Lão đứng trước mặt hắn, chắp tay cúi đầu lần nữa, lần này sâu hơn, kính cẩn hơn:

"Ân nhân, lão phu xin hỏi, ân nhân tên họ là gì?

Để lão phu còn biết ơn, biết đâu sau này có cơ hội báo đáp.

"Lăng Vô Địch ngẩng lên.

Dưới vành nón rộng, lộ ra đôi mắt lạnh lùng, sắc như dao.

Đôi mắt ấy nhìn lão già không chút cảm xúc:

"Không cần.

"Lão ăn mày không nản.

Lão vẫn đứng đó, nhìn hắn một lúc lâu.

Rồi lão cất tiếng, giọng run run nhưng rõ ràng:

"Lão phu tuy nghèo hèn, rách rưới, ai cũng coi như cái rác ngoài đường.

Nhưng lão phu có mắt nhìn người.

Ân nhân không phải người thường.

"Lăng Vô Địch nhíu mày.

Hắn không thích bị nhìn thấu, dù chỉ là một phần.

Lão ăn mày nói tiếp:

"Lão phu thấy ân nhân có sát khí trong mắt.

Mắt ân nhân lạnh như băng, như đã giết không biết bao nhiêu người.

Nhưng ân nhân lại có lòng tốt với kẻ nghèo hèn như lão phu.

Lão phu muốn báo đáp.

"Lăng Vô Địch suýt bật cười.

Một lão ăn mày rách rưới, muốn báo đáp hắn?

Báo đáp bằng gì?

Bằng những mảnh vải rách?

Bằng cây gậy tre mòn vẹt?

Nhưng lão ăn mày không đùa.

Lão đưa tay vào trong ngực áo, lục lọi một hồi.

Những người xung quanh nhìn với vẻ tò mò, có người còn nghĩ lão sẽ lấy ra một đồng tiền bẩn thỉu nào đó.

Nhưng không.

Lão rút ra một cuốn sách cũ.

Cuốn sách nhỏ, bìa bằng da thuộc đã ố vàng, sờn rách ở các góc.

Những đường gân trên bìa da đã mờ nhạt, nhưng vẫn còn nhìn thấy mấy chữ Hán được khắc lên.

Lão ăn mày nâng niu cuốn sách trên tay, như thể đó là bảo vật vô giá.

Mắt lão ánh lên một tia hoài niệm xa xăm.

"Lão phu không có tiền bạc, không có vàng bạc châu báu.

Nhưng lão phu có thứ này.

Đây là vật gia truyền, đã theo lão phu mấy chục năm, từ khi lão phu còn trẻ, còn khỏe, còn có thể chạy nhảy khắp nơi.

"Lão nhìn cuốn sách, mắt đỏ hoe:

"Nay lão phu già rồi, chân yếu rồi, không còn dùng được nữa.

Để nó theo lão phu xuống mồ cũng uổng.

Xin tặng lại ân nhân.

"Lão đặt cuốn sách lên bàn, trước mặt Lăng Vô Địch.

Lăng Vô Địch nhìn xuống.

Trên bìa sách, mấy chữ Hán mờ nhạt nhưng hắn vẫn đọc được:

**

"Vô Ảnh Bộ"

**

Hắn nhướn mày.

Đây là.

khinh công?

Lão ăn mày thấy hắn nhìn, liền giải thích, giọng hào hứng hơn hẳn:

"Đây là khinh công thượng thừa ngày xưa, do tổ tiên lão phu để lại.

Lão phu ngày trẻ từng dùng nó để.

để trộm đồ.

"Lão cười, nụ cười móm mém, để lộ mấy chiếc răng sún:

"Hồi đó lão phu chạy nhanh lắm, ai đuổi cũng không kịp.

Vào nhà giàu lấy đồ, ra ngoài trong chớp mắt.

Nhưng rồi già đi, chân yếu, không dùng được nữa.

Mấy chục năm nay chỉ cất trong người, thỉnh thoảng lấy ra ngắm cho vui.

"Lão nhìn Lăng Vô Địch, mắt sáng lên:

"Ân nhân còn trẻ, lại có võ công, chắc sẽ dùng được.

Lão phu tặng ân nhân, coi như quà đáp ơn bát mì hôm nay.

"Lăng Vô Địch nhận lấy, lật xem vài trang.

Những nét chữ bay bổng, uyển chuyển, được viết bằng bút lông trên giấy đã ố vàng.

Những hình vẽ người đang di chuyển với tốc độ kinh hoàng, những đường chân khí luân chuyển trong cơ thể.

Có vẻ như đây thực sự là một bộ khinh công, và không phải loại tầm thường.

Hắn nhìn lão ăn mày:

"Sao lão không bán nó?

Chắc được giá lắm.

Có khi bán được mấy trăm lượng, đủ sống sung sướng hết đời.

"Lão ăn mày lắc đầu quầy quậy:

"Không bán.

Vật gia truyền, không thể bán.

Tổ tiên dặn, chỉ được truyền cho người có ơn, hoặc con cháu trong nhà.

Lão phu không con không cháu, nếu đem bán, chết xuống suối vàng không dám gặp tổ tiên.

"Lão nhìn Lăng Vô Địch:

"Nhưng cho người có ơn thì được.

Tổ tiên không cấm.

"Lăng Vô Địch nhìn lão một lúc.

Đôi mắt đục ngầu của lão già ánh lên sự chân thành, không hề giả dối.

Hắn gật đầu:

"Đa tạ.

"Hắn cất cuốn sách vào trong ngực, sát vào **Thiên Ma Giới**.

Lão ăn mày cúi đầu lần nữa, rồi quay người bước ra ngoài.

Bóng lão khuất dần trong bóng tối bên ngoài, hòa vào màn đêm.

Lăng Vô Địch ngồi lại, suy nghĩ.

*Vô Ảnh Bộ.

khinh công.

Nếu luyện thành, tốc độ của ta có thể tăng lên gấp bội.

Chạy trốn sẽ dễ hơn, tránh né công kích cũng dễ hơn.

*Nhưng có thật không?

Hay chỉ là lừa đảo?

Lão già đó có thể là cao thủ giả dạng?

Hay chỉ là một kẻ ăn mày tình cờ có vật gia truyền?

Hắn lật lại cuốn sách trong đầu.

Những nét chữ, những hình vẽ – chúng có vẻ rất chuyên nghiệp, không phải thứ giả mạo được.

*Có thể là thật.

Phải kiểm tra sau.

Hắn chưa kịp suy nghĩ thêm thì bên ngoài bỗng ồn ào.

Một nhóm người xông vào quán.

Chừng bảy, tám tên, đầu đội khăn đen, mặc y phục ngắn màu nâu sẫm, tay cầm đao kiếm đủ loại.

Chúng bước vào với dáng vẻ hung hãn, khinh khỉnh nhìn những thực khách đang ngồi.

Đứng đầu là một gã mặt rỗ, mắt hí, trông rất dữ tợn.

Hắn mặc một chiếc áo ngắn màu đen, để hở cánh tay phải đầy hình xăm rồng phượng.

Trên tay hắn cầm một thanh đại đao dài, lưỡi đao sáng loáng.

Chúng đi thẳng vào, quát tháo om sòm:

"Chủ quán đâu?

Ra đây!

"Tên chủ quán vội vàng chạy ra từ trong bếp, mặt cười xòa, tay chân luống cuống:

"Dạ, các đại gia có gì sai bảo ạ?"

Gã mặt rỗ không thèm nhìn hắn, chỉ đưa mắt nhìn quanh quán một lượt.

Ánh mắt hắn dừng lại ở mấy nữ khách, cười đểu một cái, rồi quay lại nhìn chủ quán.

"Từ giờ, quán này do bọn ta bảo kê.

Mỗi tháng năm lượng bạc.

Nộp ngay!

"Tên chủ quán mặt tái mét, mồ hôi lạnh túa ra trên trán:

"Năm.

năm lượng?

Nhưng.

nhưng trước đây chỉ có hai lượng thôi mà, các đại gia.

.."

"Trước đây là trước đây."

Gã mặt rỗ cười khẩy, đưa tay vỗ vỗ vào mặt chủ quán.

"Bây giờ là bây giờ.

Muốn mở quán thì phải nộp.

Không nộp thì cút!

Để ta mở quán khác.

"Hắn vừa nói vừa liếc nhìn một nữ khách trẻ ngồi gần đó, mắt đầy vẻ dâm ô.

Nữ khách mặt tái mét, cúi gằm xuống bàn.

Tên chủ quán run rẩy, không dám nói gì.

Hắn biết bọn này là ai – bọn côn đồ địa phương, chuyên bảo kê các quán xá trong vùng.

Nếu không nghe lời, quán của hắn sẽ bị đập phá, hắn có thể bị đánh, thậm chí mất mạng.

"Năm lượng.

năm lượng.

.."

hắn lẩm bẩm, mặt như đưa đám.

Gã mặt rỗ không thèm để ý đến hắn nữa.

Hắn ra hiệu cho đám thuộc hạ.

"Đi kiểm tra xem.

Thằng nào khả nghi thì báo tao.

"Bảy tên còn lại bắt đầu đi lại giữa các bàn, nhìn ngó, sờ soạng đồ đạc của khách.

Chúng làm như thể đây là nhà của chúng, khách chỉ là kẻ tạm trú.

Một tên đến gần bàn Lăng Vô Địch.

Hắn ta cao lớn, mặt đầy mụn, mắt lươn liếc dọc liếc ngang.

Hắn nhìn Lăng Vô Địch từ trên xuống dưới:

bộ quần áo rách, chiếc nón rộng vành, đôi giày mòn vẹt.

Một thằng phu xe quèn.

"Nhóc con, mày ở đâu ra?"

Lăng Vô Địch không trả lời.

Hắn cúi xuống, tiếp tục ăn miếng thịt khô cuối cùng.

Tên đó nổi khùng.

Hắn đã quen với việc hễ mở miệng là mọi người phải sợ, phải trả lời.

Thằng nhóc này dám làm ngơ?"

Ê, tao hỏi mày!

Điếc à?"

Hắn giơ tay, toan hất đĩa thịt của Lăng Vô Địch.

Nhưng tay hắn chưa kịp chạm vào đĩa thì cổ tay đã bị nắm lấy.

Lăng Vô Địch ngẩng lên.

Dưới vành nón, đôi mắt hắn lạnh như băng.

Thứ ánh mắt không chút cảm xúc, như nhìn một vật vô tri vô giác.

Tên đó giật mình.

Hắn muốn rút tay lại nhưng không thể.

Cổ tay hắn như bị kìm sắt kẹp chặt, đau điếng.

"Buông!

Buông ra!"

hắn la lên, mặt nhăn nhó.

Lăng Vô Địch vẫn không nói gì.

Hắn chỉ nhìn tên đó, mắt không chớp.

Gã mặt rỗ thấy động, xông tới:

"Chuyện gì thế?"

Lăng Vô Địch buông tay.

Tên kia lảo đảo lùi lại, ôm cổ tay đã sưng vù, mặt đầy sợ hãi.

Gã mặt rỗ nhìn Lăng Vô Địch, mắt nheo lại:

"Ngươi là ai?

Dám động vào người của ta?"

Lăng Vô Địch vẫn không nói.

Hắn chỉ cúi xuống, cầm miếng thịt cuối cùng bỏ vào miệng, chậm rãi nhai.

Sự im lặng đó khiến gã mặt rỗ càng điên tiết.

Hắn chưa bao giờ bị coi thường như vậy.

Cả vùng này, ai thấy hắn cũng phải sợ, phải nể.

Thằng nhóc ăn mặc rách rưới này dám?

Hắn rút đao, chỉ thẳng vào mặt Lăng Vô Địch:

"Đứng dậy!

Tao bảo mày đứng dậy!

"Lưỡi đao sáng loáng, cách mặt Lăng Vô Địch chừng một gang tay.

Lăng Vô Địch ngẩng lên, nhìn lưỡi đao, rồi nhìn gã mặt rỗ.

Hắn vẫn không tỏ ra sợ hãi.

Giọng hắn vẫn bình thản, lạnh lùng:

"Cầm đao chỉ vào người khác, là muốn chết à?"

Cả quán im phăng phắc.

Gã mặt rỗ sững người.

Rồi hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không gian tĩnh lặng:

"Hahaha!

Nghe gì chưa?

Thằng nhóc này bảo tao muốn chết!

"Đám thuộc hạ thấy đại ca cười, cũng cười ồ lên.

Nhưng tiếng cười của chúng có vẻ gượng gạo, thiếu tự nhiên.

Gã mặt rỗ quay lại nhìn Lăng Vô Địch, mắt đầy vẻ khinh miệt:

"Tao cầm đao chỉ vào mày thì sao?

Mày làm gì được tao?

Mày chỉ là thằng nhóc ăn mày, rách rưới như vậy, dám động vào tao à?

Tao giết mày cũng như giết con kiến!

"Lăng Vô Địch không nói.

Hắn chỉ nhìn gã, mắt vẫn lạnh tanh.

Gã mặt rỗ bị cái nhìn đó làm cho khó chịu.

Hắn chưa bao giờ thấy ai có đôi mắt như vậy.

Lạnh lùng, vô hồn, như thể không coi sinh mạng của hắn ra gì.

Hắn quát:

"Cút ra ngoài!

Quán này không tiếp đồ như mày!

Cút ngay!

"Hắn vung đao, toan chém.

Nhưng đao chưa kịp hạ, thì cánh tay hắn đã bị khóa chặt.

Lăng Vô Địch đã đứng dậy từ lúc nào, không ai kịp nhìn thấy động tác.

Tay trái hắn nắm cổ tay cầm đao của gã, tay phải chém thẳng vào cổ họng.

"Phập!

"Một tiếng động nhỏ, như tiếng bóp cổ gà.

Gã mặt rỗ trợn mắt, miệng há hốc, không kêu được tiếng nào.

Thanh đao trên tay hắn rơi xuống đất, kêu

"choang"

một tiếng.

Hắn ngã quỵ xuống, hai tay ôm cổ, giãy giụa vài cái rồi nằm im.

Máu từ miệng hắn trào ra, ướt đẫm nền gạch.

Mắt hắn vẫn mở to, nhìn vô định lên trần nhà.

Cả quán im phăng phắc đến nghẹt thở.

Những tên còn lại đứng như trời trồng.

Chúng không thể tin vào mắt mình.

Đại ca của chúng – kẻ từng đánh khắp vùng này không ai địch nổi, kẻ từng giết người không ghê tay – đã bị giết chỉ bằng một đòn, không kịp phản ứng, không kịp kêu lên tiếng nào.

Lăng Vô Địch buông tay, nhìn xác tên mặt rỗ dưới chân.

Hắn cúi xuống, nhặt thanh đao lên.

Lưỡi đao còn sáng loáng, chưa kịp dính máu.

Hắn lau vết máu trên lưỡi vào áo của hắn, rồi ném xuống đất cạnh xác.

Hắn nhìn về phía đám còn lại.

Bảy tên đứng đó, mặt trắng bệch như tờ giấy.

Tay chân chúng run lẩy bẩy, răng đánh vào nhau lập cập.

Một tên buông rơi cả đao, ngồi phịch xuống đất, không đứng dậy nổi.

Lăng Vô Địch bước tới một bước.

Cả bảy tên đồng loạt lùi lại, lùi thật nhanh, xô vào nhau, suýt ngã.

Một tên trong đó lắp bắp, giọng run như cầy sấy:

"Đại.

đại gia tha mạng!

Chúng em có mắt không thấy Thái Sơn!

Xin đại gia tha mạng!

"Hắn quỳ sụp xuống, dập đầu liên tục.

Sáu tên còn lại thấy vậy, cũng vội vàng quỳ theo, dập đầu thình thịch.

"Tha mạng!

Đại gia tha mạng!

"Lăng Vô Địch nhìn chúng, mắt vẫn lạnh như băng.

Hắn không nói gì trong giây lát, để mặc cho nỗi sợ hãi giày vò chúng.

Rồi hắn thốt ra một chữ:

"Cút.

"Bảy tên không cần nghe thêm.

Chúng quay đầu chạy thục mạng, xô đổ cả bàn ghế, lao ra khỏi quán như vịt vỡ đàn.

Tiếng chân chúng chạy thình thịch trên đường, xa dần, xa dần, rồi tắt hẳn.

Trong quán, tất cả vẫn im lặng.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lăng Vô Địch.

Người đàn ông trẻ tuổi với bộ quần áo rách, chiếc nón rộng vành, vừa giết một mạng người chỉ bằng một đòn, và đuổi bảy tên côn đồ bỏ chạy.

Lăng Vô Địch không nói gì.

Hắn quay lại bàn, ngồi xuống, cầm bát nước lên uống, như thể vừa làm một việc hoàn toàn bình thường.

Tên chủ quán run rẩy bước tới, quỳ xuống trước mặt hắn:

"Đại.

đại gia!

Đại gia đã cứu quán của tiểu nhân!

Tiểu nhân xin cảm tạ!

Đại gia có sai bảo gì, tiểu nhân xin làm!

"Lăng Vô Địch nhìn hắn.

Hắn nhớ lại cảnh tên chủ quán này đuổi lão ăn mày lúc nãy.

Một kẻ hiếp yếu sợ mạnh điển hình.

Khi gặp kẻ yếu hơn thì hung hăng, đuổi đánh;

khi gặp kẻ mạnh hơn thì quỳ lạy, van xin.

Hắn không nói gì, chỉ đứng dậy, bước qua tên chủ quán, ra khỏi quán.

Bên ngoài, trời đã tối hẳn.

Mặt trăng lên cao, soi sáng con đường mòn trước quán.

Những vì sao lấp lánh trên bầu trời đen thẫm.

Gió đêm thổi qua, mát lạnh, mang theo mùi cỏ dại và mùi đất ẩm.

Lăng Vô Địch đứng dưới ánh trăng, lấy cuốn sách từ trong ngực ra.

**

"Vô Ảnh Bộ"

** – ba chữ mờ nhạt dưới ánh sáng yếu ớt.

Hắn lật xem vài trang.

Những dòng chữ, những hình vẽ, những huyệt đạo cần kích hoạt.

Có vẻ như đây thực sự là một bộ khinh công thượng thừa.

Nếu luyện thành, hắn có thể di chuyển nhanh hơn, né tránh tốt hơn, và quan trọng nhất – chạy trốn dễ dàng hơn.

*Đúng thứ ta cần.

Hắn cất cuốn sách vào **Thiên Ma Giới**, rồi nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi trập trùng dưới ánh trăng.

*Lão ăn mày đó.

là ai?

Sao lại có thứ này?

*Có thể lão chỉ là một kẻ ăn mày may mắn có được vật gia truyền.

Cũng có thể lão là cao thủ ẩn dật, giả dạng để thử ta.

Nhưng dù sao, lão không có ác ý.

*Quan trọng là thứ này có thật.

Hắn bước đi, hòa mình vào bóng tối dọc con đường mòn.

Phía sau hắn, quán trọ vẫn còn ánh đèn, tiếng người ồn ào bàn tán về vụ việc vừa rồi.

Nhưng với Lăng Vô Địch, đó chỉ là một chuyện nhỏ, một chướng ngại vật nhỏ trên con đường dài.

Hắn có mục tiêu lớn hơn.

Hắn phải mạnh lên.

Hắn phải sống sót.

Hắn phải trả thù.

Và bây giờ, hắn vừa có thêm một công cụ mới để đạt được những điều đó.

**Hết chương 136.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập