Chương 16: Củ khoai bỏng tay

*Hai tuần sau đó.

Lăng Vô Địch vẫn tiếp tục công việc Đao Phủ mỗi ngày.

Lưỡi đao trong tay hắn đã trở nên thuần thục, mỗi nhát chém dứt khoát, không chần chừ.

Điểm số trong hệ thống cứ thế tăng dần.

Nhưng những ám ảnh trong giấc mơ vẫn không buông tha hắn.

Đêm nào hắn cũng thấy những khuôn mặt, những ánh mắt, những tiếng khóc.

Có đêm hắn giật mình tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa, tay run run như thể vẫn còn cầm đao.

Có đêm hắn nằm thao thức, nhìn lên trần nhà tối om, tự hỏi mình đang làm gì với cuộc đời này.

*Mẹ kiếp.

lương tâm cắn rứt à?

Mình có lương tâm thật sao?

Hắn tự hỏi, rồi tự trả lời:

*Có chứ!

Nhưng lương tâm của mình là sống sót.

Ai cản đường, mình giết.

Ai giúp mình, mình nhớ ơn.

Thế thôi!

Nhưng câu trả lời ấy ngày càng không thuyết phục nổi chính hắn.

Một buổi chiều, khi Lăng Vô Địch đang ngồi trong phòng, Bạch Vô Trần gõ cửa bước vào, mặt lộ vẻ băn khoăn.

"Tiền bối, con có chuyện muốn nói.

"Lăng Vô Địch nhìn hắn:

"Chuyện gì?"

Bạch Vô Trần ngập ngừng:

"Mấy hôm nay, con nghe lính tráng bàn tán.

Họ nói.

có người lạ mặt xuất hiện quanh doanh trại, hỏi thăm về người từng vào mộ địa.

Hình như họ đang tìm miếng ngọc của tiền bối.

"Lăng Vô Địch thoáng cứng người.

*Miếng ngọc!

Lại là nó!

Hắn cố giữ bình tĩnh:

"Ngươi có biết họ là ai không?"

Bạch Vô Trần lắc đầu:

"Chưa rõ.

Nhưng có vẻ không phải người tốt lành gì.

Tiền bối cẩn thận.

"Khi Bạch Vô Trần ra về, Lăng Vô Địch ngồi lặng trong phòng, lòng đầy lo lắng.

*Lại đến rồi.

Miếng ngọc này đúng là cái họa.

Càng giữ càng nguy hiểm.

Hắn lôi miếng ngọc từ trong túi ra, nhìn nó dưới ánh đèn.

Hình con mắt như đang nhìn lại hắn, lại như đang cười nhạo.

*Bao nhiêu rắc rối từ nó mà ra.

Thiên Cơ lâu, họ Từ, giờ lại thêm mấy tên lạ mặt.

Cứ thế này, chẳng mấy chốc ta thành cái đích cho thiên hạ tập bắn.

Hắn đặt miếng ngọc xuống bàn, ngả người ra ghế, thở dài.

*Giữ nó thì được gì?

Một ngày nào đó có thể mở được kho báu họ Từ?

Nhưng kho báu đó có thật không?

Hay chỉ là truyền thuyết?

Mà dù có thật, với thực lực hiện tại của mình, dám đến đó không?

Hắn cười nhạt, lắc đầu.

*Đến đó làm gì?

Để chết như mấy tên tán tu trong mộ địa à?

*Chẳng khác gì quan lộ không đi, chui vào hẻm tối, rồi lại trách sao lại có bẫy*

Hắn lại nhìn miếng ngọc, mắt híp lại.

*Nhưng nếu bỏ nó đi, tiếc quá.

Biết đâu sau này.

Rồi hắn lắc đầu mạnh hơn.

*Sau này?

Còn sống được đến sau này không đã là vấn đề.

Cái thứ này như củ khoai bỏng tay, ai cầm cũng bỏng.

Mà mình đang cầm, đang bị thiêu.

Hắn đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng.

Tiếng bước chân nện trên nền gạch lộp cộp.

*Nghĩ kỹ thì.

mình đang có công việc tốt đấy chứ.

Đao Phủ, mỗi ngày kiếm vài trăm điểm.

Chẳng mấy chốc lên Lục Phẩm, rồi Ngũ Phẩm.

Có thực lực rồi tính tiếp cũng chưa muộn.

Hắn dừng lại, nhìn miếng ngọc trên bàn.

*Còn cái này.

phải tìm cách vứt nó đi mà vẫn có lợi.

Mà vứt cho ai bây giờ?

“Rốt cuộc tên oan đại đầu nào, sẽ rước lấy nó”

Hắn ngồi xuống, chống cằm suy nghĩ.

*Bạch Chấn Sơn?

Đưa cho lão, lão sẽ vui.

Nhưng lão là người thế nào?

Lão là kẻ từng trải, sẽ nghĩ mình đang lợi dụng lão làm bia đỡ.

Mà lão đúng là bia đỡ thật.

Lão mà biết, không chừng lại sinh lòng nghi kỵ.

Hắn gãi đầu, bứt tóc.

*Không được.

Phải tìm cách khác.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu.

Hắn ngồi thẳng dậy, mắt sáng rực.

*Nếu mình trực tiếp thương lượng với bọn chúng thì sao?

Dùng miếng ngọc để đổi lấy lợi ích cho Bạch gia.

Như vậy, vừa thoát được họa, vừa khiến Bạch Chấn Sơn mang ơn mình.

Hắn xoa tay, cười hề hề.

*Lão tử đúng là thiên tài!

Vừa thoát nạn, vừa lấy công.

Nhưng phải diễn thế nào để bọn chúng không nghi ngờ, mà Bạch Chấn Sơn cũng phải cảm kích đây.

Hắn bắt đầu tính toán chi tiết.

Sáng hôm sau, Lăng Vô Địch vừa thức dậy đã thấy không khí trong doanh trại khác thường.

Lính tráng chạy qua chạy lại, mặt mày căng thẳng.

Hắn bước ra ngoài, thấy Bạch Vô Trần đang đứng ở hành lang, mặt tái mét.

"Tiền bối!

Lưu Bưu lại đến.

Lần này hắn dẫn theo một người rất đáng sợ.

Phụ thân đang tiếp ở phòng khách.

"Lăng Vô Địch gật đầu, mặt thản nhiên:

"Đi xem.

"Trong lòng, hắn thầm nghĩ:

*Đến rồi!

Đúng lúc!

Phòng khách hôm nay tràn ngập bầu không khí căng thẳng.

Bạch Chấn Sơn ngồi ở ghế chính, mặt lạnh như tiền.

Đối diện ông là Lưu Bưu với vẻ mặt đắc ý, và bên cạnh là một người đàn ông trung niên mặc áo bào đen, tay cầm quạt xếp, khí tức trầm ổn như núi.

Khi Lăng Vô Địch bước vào, hắn không vội vàng, không luống cuống.

Hắn bước thong thả, ánh mắt lướt qua Lưu Bưu như thể chỉ là một con kiến, rồi dừng lại trên người áo đen.

Không chắp tay, không cúi đầu.

Chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống ghế bên cạnh Bạch Chấn Sơn, tựa lưng, khoanh tay.

Mắt hắn nhìn thẳng vào người áo đen, bình thản như thể đang nhìn một người quen cũ.

Lưu Bưu thấy thái độ đó, sững người một lúc, rồi cười khẩy:

"Lăng tiền bối, lâu ngày không gặp mà phong thái vẫn thế.

Cao nhân thật sự không coi ai ra gì nhỉ?"

Lăng Vô Địch không thèm nhìn hắn, mắt vẫn dán vào người áo đen, giọng thản nhiên như gió thoảng:

"Lưu quản sự, đã lâu không gặp.

Hôm nay dẫn cao nhân đến, có việc chi?"

Lưu Bưu bị phớt lờ, mặt đỏ lên nhưng không dám nói gì, chỉ vào người áo đen:

"Đây là Cao tiên sinh, khách quý của Lưu gia.

Cao tiên sinh có chuyện muốn hỏi ngài.

"Cao tiên sinh chậm rãi mở mắt, ánh mắt như lưỡi dao nhìn thẳng vào Lăng Vô Địch.

Hắn chờ đợi một sự sợ hãi, một sự né tránh.

Nhưng không.

Lăng Vô Địch vẫn ngồi đó, mắt đối mắt, bình thản như mặt hồ không gợn sóng.

Một lúc lâu, Cao tiên sinh lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa uy áp:

"Nghe nói ngươi có một miếng ngọc bội hình con mắt?"

Lăng Vô Địch khẽ gật đầu, không vội vàng:

"Có."

"Có thể cho ta xem?"

Lăng Vô Địch hơi nhếch mép, một nụ cười thoáng qua:

"Cao tiên sinh muốn xem, tất nhiên có thể.

Nhưng trước khi xem, ta muốn biết một điều."

"Ngươi hỏi.

"Lăng Vô Địch nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một tia gì đó xa xăm:

"Miếng ngọc đó, với Cao tiên sinh, trong lòng rốt cuộc cân lượng thế nào?"

*Nói ra, lão tử liền biết mà đòi tiền*

Lăng Vô Địch hắng giọng.

Cao tiên sinh nhíu mày, chưa kịp trả lời thì Lưu Bưu đã chen vào:

"Ngươi hỏi làm gì?

Có thì đưa đây, đừng dài dòng!

"Lăng Vô Địch vẫn không thèm nhìn Lưu Bưu, mắt vẫn dán vào Cao tiên sinh, như thể Lưu Bưu chỉ là một con ruồi vo ve bên tai.

Cao tiên sinh nhìn Lăng Vô Địch một lúc lâu, rồi cười nhạt—một nụ cười có chút thú vị:

"Thất Phẩm mà dám nhìn thẳng vào ta thế này, không nhiều.

Ngươi có gan.

Được, ta trả lời:

miếng ngọc đó, với ta, quan trọng.

Đủ chưa?"

Lăng Vô Địch gật đầu, rồi chậm rãi đưa tay vào túi áo.

Mọi người nín thở nhìn.

Hắn từ từ lôi ra miếng ngọc hình con mắt, đặt lên bàn.

Ánh sáng ban ngày chiếu vào, miếng ngọc lấp lánh, hình con mắt như đang mở to nhìn mọi người.

Nhưng mắt Lăng Vô Địch, khi nhìn miếng ngọc, lại có một tia gì đó rất khác.

Không phải tham lam, không phải sợ hãi.

Mà là.

hoài niệm.

"Miếng ngọc này.

.."

Hắn chậm rãi nói, giọng trầm xuống, mang theo chút gì đó của ký ức xa xôi.

"Là của một bằng hữu cũ tặng ta, từ thời ta còn ở đỉnh phong.

"Cả phòng im lặng.

Bạch Chấn Sơn khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì.

Bạch Vô Trần tròn mắt.

Lưu Bưu há hốc mồm.

Cao tiên sinh nheo mắt, nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt dò xét.

Lăng Vô Địch vẫn nhìn miếng ngọc, giọng đều đều, như đang kể một câu chuyện xưa:

"Hồi đó, ta cùng hắn ngao du thiên hạ, từng vào sinh ra tử với nhau.

Hắn bảo đây là vật gia truyền, có thể mở ra một bí mật lớn.

Ta chẳng để tâm, chỉ coi như kỷ vật.

Ai ngờ.

"Hắn dừng lại, thở dài một tiếng thật nhẹ, thật khẽ, nhưng đủ để mọi người cảm nhận được sự tiếc nuối.

"Cao tiên sinh."

Hắn ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Cao tiên sinh.

"Miếng ngọc này, với ta, không chỉ là bảo vật.

Nó là kỷ niệm của một người đã khuất.

Ta giữ nó bao năm nay, nhưng thực lòng mà nói, với cảnh giới hiện tại, ta không đủ sức giữ nó.

"Cao tiên sinh im lặng, chờ đợi.

Lăng Vô Địch tiếp, giọng bình thản, nhưng mỗi chữ đều có trọng lượng:

"Hôm nay Cao tiên sinh đến, ta nghĩ, có lẽ là duyên phận.

Ta có thể trao nó cho ngài.

Nhưng ta không thể trao không.

"“Người bằng hữu của ta trước lúc lâm chung, vốn là một người chính trực, sòng phẳng, không nợ nần nền ngay cả kỷ vật của hắn ta cũng nên có qua có lại, mới toại lòng hắn nơi chín suối”

Lưu Bưu nghe vậy, khoé môi giật giật

*Lý lẽ đủ nhiều, nhưng không phải là phường chợ búa sao, lại còn giả dạng thanh cao*

Lưu Bưu không nhịn được chen vào:

"Ngươi muốn gì?

Vàng bạc?

Chức tước?"

Lăng Vô Địch vẫn không thèm nhìn hắn, mắt chỉ nhìn Cao tiên sinh:

"Ta sống nhờ Bạch gia từ ngày sa cơ.

Bạch gia chủ đối xử với ta rất hậu.

Miếng ngọc này, nếu có thể đổi lấy chút lợi ích cho Bạch gia, thì dù sau này có xuống suối vàng gặp lại bằng hữu cũ, ta cũng có thể ngẩng mặt mà nói rằng:

ta đã dùng kỷ vật của ngươi để giúp người khác.

"Cao tiên sinh nhìn hắn một lúc lâu.

Rồi hắn bật cười—một tiếng cười trầm ấm, nhưng không còn lạnh lẽo như trước:

"Thú vị.

Rất thú vị.

Ta tưởng ngươi sẽ cầu xin, hoặc sợ hãi.

Không ngờ ngươi lại nói chuyện với ta như bằng hữu.

Được, nói đi, ngươi muốn gì cho Bạch gia?"

Lăng Vô Địch khẽ gật đầu, như một lời cảm ơn.

Rồi hắn nhìn sang Bạch Chấn Sơn, chỉ một cái liếc nhẹ, đủ để ông hiểu rằng hắn đang làm điều này vì Bạch gia.

Rồi hắn quay lại, nhìn Cao tiên sinh, giọng điềm tĩnh:

"Ba điều.

Một, Cao tiên sinh hứa sẽ không gây hấn với Bạch gia trong vòng ba năm.

Hai, nếu quân Lương tấn công, Cao tiên sinh sẽ ra tay giúp Bạch gia một lần.

Ba, Cao tiên sinh công khai tuyên bố rằng miếng ngọc được trao đổi công bằng, không phải cướp đoạt.

"Cao tiên sinh nghe xong, im lặng một lúc.

Rồi hắn quay sang Bạch Chấn Sơn:

"Bạch gia chủ, người của ông thật biết tính toán.

Nhưng ta thích kiểu tính toán này.

"Hắn đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, nhìn ra ngoài trời.

Một lúc sau, hắn quay lại:

"Điều thứ nhất và thứ ba, ta chấp nhận.

Điều thứ hai, ta chỉ hứa giúp một lần, và không cam kết thời gian.

Nhưng nếu quân Lương thực sự tấn công, ta sẽ ra tay.

"Lăng Vô Địch gật đầu, không một chút do dự:

"Thành giao.

"Hắn cầm miếng ngọc lên, nhìn nó lần cuối.

Trong mắt hắn thoáng qua một tia tiếc nuối, rất khẽ, rất nhanh.

Rồi hắn đưa cho Cao tiên sinh.

"Của ngài.

"Cao tiên sinh cầm lấy, ngắm nghía một lúc, rồi cất vào túi.

Hắn nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt có chút thay đổi:

"Ngươi tên Lăng Vô Địch.

Ta nhớ.

Sau này nếu có dịp, có thể đến tìm ta.

"Nói rồi, hắn quay người bước đi, không ngoảnh lại.

Lưu Bưu hấp tấp chạy theo, mặt đầy bất mãn nhưng không dám nói gì.

Khi họ khuất bóng, Bạch Vô Trần thở phào nhẹ nhõm, chạy đến bên Lăng Vô Địch:

"Tiền bối!

Ngài thật là.

cao minh!

Con không ngờ ngài lại nói chuyện với họ như thế!

"Bạch Chấn Sơn vẫn ngồi yên, nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt sâu thẳm.

Một lúc lâu, ông đứng dậy, bước tới.

"Lăng tiền bối."

Ông nói, giọng trầm trầm.

"Ta cứ tưởng ngài chỉ là kẻ có chút mưu mẹo.

Nhưng hôm nay, ngài khiến ta phải nhìn lại.

"Lăng Vô Địch vẫn ngồi đó, không đứng dậy, chỉ khẽ gật đầu.

Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng Cao tiên sinh đã khuất xa.

"Gia chủ."

Hắn nói, giọng vẫn bình thản.

"Miếng ngọc đó, ta giữ cũng chỉ là một kỷ niệm.

Nếu dùng nó có thể đổi lấy sự bình yên Bạch gia, cho hàng vạn bá tánh.

Như vậy, cho dù bằng hữu của ta dưới suối vàng cũng sẽ yên lòng"Bạch Chấn Sơn nhìn hắn một lúc lâu.

Rồi ông nói:

"Từ nay, ngài là mưu sĩ chính thức của Bạch gia, có quyền tham gia mọi việc lớn nhỏ.

Lương bổng gấp ba lần hiện tại.

Và bất cứ lúc nào, nếu ngài cần gì, cứ nói.

"Lăng Vô Địch khẽ gật đầu, không quỳ, không lạy.

Chỉ nhẹ nhàng nói:

"Đa tạ gia chủ.

"Trong lòng, hắn thầm thở phào.

*Qua ải rồi.

Củ khoai bỏng tay đã sang tay kẻ khác.

Mà lão già này, cuối cùng cũng chịu coi mình ra gì.

Hề hề.

Nhưng mặt hắn vẫn bình thản, ánh mắt vẫn xa xăm, như thể vẫn còn đang tiếc nuối về miếng ngọc và người bạn cũ năm xưa.

Khi Lăng Vô Địch ra về, Bạch Vô Trần chạy theo, mắt đỏ hoe:

"Tiền bối, ngài.

ngài vì Bạch gia mà hy sinh kỷ vật quý báu.

Con thực sự cảm động.

"Lăng Vô Địch dừng lại, quay sang nhìn hắn.

Ánh mắt hắn lúc này không còn xa xăm nữa, mà có chút gì đó ấm áp—một tia ấm áp rất khéo léo, rất vừa đủ.

"Tiểu huynh đệ."

Hắn nói, giọng ôn tồn.

"Có những thứ quý hơn Kỷ vật.

Đó là kỷ vật có thể giúp đời, giúp người, đem lại hơi ấm tình người, là chữ tín, là sự yên ổn.

Ta sống ở Bạch gia, lo nghĩ cho con dân Bạch Gia cũng là việc nên làm, không có gì đáng ca ngợi.

"Bạch Vô Trần gật đầu lia lịa, nước mắt lưng tròng.

Lăng Vô Địch vỗ nhẹ vai hắn, rồi bước về phòng.

Trên đường, hắn thầm nghĩ:

*Thằng nhỏ ngây thơ quá.

Nhưng mà.

lâu lâu làm việc tốt cũng thấy nhẹ lòng.

Dù việc tốt này cũng chỉ là tính toán cả thôi.

Hắn về phòng, nằm vật ra giường, nhìn lên trần nhà.

*Từ nay là mưu sĩ chính thức, lương gấp ba.

Vẫn làm Đao Phủ, vẫn kiếm điểm.

Lại có chỗ dựa vững chắc.

Củ khoai bỏng tay thì đã có người khác cầm.

Tuyệt vời!

Hắn cười hề hề, rồi chìm vào giấc ngủ.

Ngoài kia, trăng đã lên cao, soi sáng cả doanh trại.

Gió thổi nhẹ, mang theo hương lúa từ cánh đồng xa.

Trong giấc ngủ, Lăng Vô Địch mơ thấy mình đang ngồi trên ghế cao, bên cạnh là Bạch Chấn Sơn, cùng bàn chuyện quân cơ.

Hắn mỉm cười trong mơ.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày, giấc mơ không còn là ác mộng.

**Hết chương 16.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập