Chương 17: Chợ đen dưới trăng

Một tháng trôi qua từ ngày Lăng Vô Địch trở thành mưu sĩ chính thức của Bạch gia.

Công việc Đao Phủ vẫn đều đặn mỗi ngày.

Lưỡi đao trong tay hắn đã trở nên lạnh lùng và chính xác đến mức đáng sợ.

Mỗi nhát chém không nhanh, không chậm, vừa đủ để đầu lìa khỏi cổ trong một tiếng

"phập"

khô khốc.

Đám lính trong doanh trại nhìn hắn với ánh mắt vừa sợ vừa nể, thì thầm gọi hắn là

"Đao Phủ mặt tiền"

– bởi mặt hắn lúc nào cũng lạnh như tiền, không một tia cảm xúc.

Nhưng đêm nào hắn cũng thức giấc giữa khuya, mồ hôi đầm đìa, những khuôn mặt của những kẻ bị hắn chém đầu cứ hiện về trong giấc mơ.

*Mẹ kiếp.

lương tâm hay chỉ là thói quen?

Hắn tự hỏi, rồi tự trả lời:

*Kệ!

Có điểm là được.

Và điểm số trong hệ thống cứ thế tăng dần.

Tối hôm ấy, sau khi xử xong năm tên tội binh, Lăng Vô Địch về phòng, mở hệ thống lên xem.

Mắt hắn sáng rực lên:

**Sát Phạt Điểm:

8.

500**

**Tu vi hiện tại:

Thất Phẩm trung kỳ**

**Công pháp hiện có:

**

– Huyết Sát Thiết Chưởng (Huyền cấp hạ phẩm)

– tinh thông

[Ngoại công]

– Thiết Thạch Quyền (Phàm cấp thượng phẩm)

– tinh thông

[Ngoại công]

– Phi Yến Thập Bát Thức (Phàm cấp thượng phẩm)

– tinh thông

[Thân pháp]

– Thái Tổ Trường Quyền (Phàm cấp trung phẩm)

– tinh thông

[Ngoại công]

**Kỹ năng đặc biệt:

**

– Ẩn Tức:

Có thể điều chỉnh khí tức hiển lộ ra ngoài, che giấu tu vi thật hoặc giả xuống mức thấp hơn.

Với thực lực hiện tại, có thể qua mắt cảm nhận của cao thủ Nhị Phẩm.

*Tám nghìn năm trăm điểm!

Nhiều vãi!

Hắn xoa tay, cười hề hề.

*Lên Thất Phẩm hậu kỳ cần bao nhiêu nhỉ?

Để xem.

Hắn lục lại ký ức về hệ thống.

Mỗi tiểu cảnh giới cần lượng điểm khác nhau.

Từ Thất Phẩm trung kỳ lên hậu kỳ cần khoảng 2.

000 điểm.

Hắn đã dư.

*Được rồi!

Lên luôn!

Hắn ngồi xếp bằng trên giường, tập trung tinh thần, ra lệnh cho hệ thống:

**

"Đột phá lên Thất Phẩm hậu kỳ!"

**

Một luồng khí nóng từ đan điền bắt đầu lan tỏa, chạy dọc theo kinh mạch.

Lăng Vô Địch cảm thấy cơ thể mình như đang được mở rộng, những bức tường vô hình đang dần bị phá vỡ.

Rồi đột nhiên.

*Rắc!

Một tiếng động khô khốc vang lên từ bên trong cơ thể.

Không phải tiếng xương gãy, mà là tiếng của một thứ gì đó.

tắc lại.

Luồng khí nóng đang lan tỏa bỗng dừng phắt, rồi quay ngược trở lại, đau nhói như có hàng ngàn mũi kim đâm vào kinh mạch.

"Á!"

Lăng Vô Địch kêu lên một tiếng, ôm ngực, ngã vật xuống giường.

Mặt hắn tái mét, mồ hôi vã ra như tắm.

Cảm giác đau đớn kéo dài một lúc lâu rồi mới từ từ dịu xuống.

Hắn thở hổn hển, mở hệ thống lên xem:

**Đột phá thất bại!

**

**Nguyên nhân:

Thiếu nội công tương xứng.

Ngoại công chỉ rèn luyện thân thể, không thể mở rộng kinh mạch lên cảnh giới cao hơn.

Cần nội công tâm pháp từ Huyền cấp trở lên để tiếp tục đột phá.

**

**Tu vi hiện tại vẫn là:

Thất Phẩm trung kỳ**

**Sát Phạt Điểm đã tiêu hao:

2.

000 (còn lại 6.

500)

**

Lăng Vô Địch nhìn dòng chữ, miệng méo xệch vì tức giận:

*Cái đệt!

Ngoại công chỉ rèn thân thể?

Cần nội công mới lên cảnh giới?

Sao không nói sớm!

Hắn ôm đầu rên rỉ, lòng đau như cắt.

*Hai nghìn điểm mất toi!

Mất toi rồi!

Phải mất một lúc sau, hắn bình tĩnh lại, bắt đầu suy nghĩ.

*Nội công tâm pháp Huyền cấp trở lên.

Lấy đâu ra bây giờ?

Của Bạch gia thì có 'Hàn Băng Quyết' Địa cấp, nhưng đó là bảo vật gia truyền, làm sao dám hỏi.

Của mấy tên tội binh thì toàn Phàm cấp, chẳng ăn thua.

Hắn chợt nhớ đến cuốn sổ trong mộ địa, nhớ đến dòng chữ về Từ gia trang.

Nhưng Từ gia trang ở đâu, có thật không, hắn chẳng biết.

*Phải tìm cách khác.

Hắn nằm vật ra giường, mắt nhìn lên trần nhà tối om.

Ngoài kia, gió bắt đầu thổi mạnh, báo hiệu một cơn mưa sắp đến.

….

Sáng hôm sau, Lăng Vô Địch tìm gặp Bạch Vô Trần.

Đã thấy hắn sáng sớm liền chăm chỉ tập luyện.

*Quả nhiên là con nhà quan quân, xứng đáng là mãnh nhân*"Tiểu huynh đệ, có chút rảnh không?"

Bạch Vô Trần đang luyện công, nghe vậy liền dừng lại, lau mồ hôi trên trán:

"Tiền bối có gì sai bảo?"

Lăng Vô Địch khoan thai ngồi xuống chiếc ghế bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài trời.

Một lúc lâu sau, hắn mới lên tiếng, giọng trầm tĩnh nhưng ẩn chứa chút trăn trở:

"Gần đây ta quan sát thấy trong doanh trại có vài hạt giống tốt.

Mấy tên lính trẻ, gan dạ, lại có chút thiên phú.

Đáng tiếc.

a"Hắn vừa nói vừa dừng lại, thở dài nhẹ, một tiếng thở dài của người từng trải.

Đem theo không ít tiếc nuối

Bạch Vô Trần nghe vậy, giương đôi mắt tò mò:

"Đáng tiếc thế nào ạ?"

Lăng Vô Địch lúc này mới quay sang nhìn hắn, ánh mắt như một vị trưởng bối đang lo lắng cho đàn em, mang chút khó nói lên lời:

"Đáng tiếc là bọn chúng không có công pháp phù hợp.

Công pháp của ta.

đều là những môn quá cao minh, hoặc quá tàn khốc.

Có bộ ta từng dùng năm xưa, thuộc hàng Địa cấp thượng phẩm, uy lực vô cùng, nhưng người thường mà học, chẳng những không luyện được, còn tẩu hỏa nhập ma.

Lại có bộ thuộc hàng.

thôi không nói nữa.

"Hắn lắc đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối:

"Ta muốn dạy chúng, nhưng sợ nhồi nhét sẽ hại chúng.

Tư chất chúng chỉ đến thế, công pháp của ta lại quá cao, như dùng dao mổ trâu để giết gà, chẳng những không xong mà còn hỏng việc.

"Bạch Vô Trần nghe vậy, mắt sáng lên, trong lòng càng thêm kính phục vị tiền bối này.

Một người có công pháp cao cấp đến mức không ai học nổi, lại còn lo lắng cho đám lính trẻ, thật là cao nhân có tầm!

"Tiền bối có ý định đào tạo người cho Bạch gia ạ?"

Lăng Vô Địch khẽ gật đầu, giọng vẫn thản nhiên nhưng đầy từng trải:

"Ta sống nhờ Bạch gia bấy lâu, cũng muốn đóng góp chút gì đó.

Tuổi già rồi, không thể xông pha trận mạc như xưa, nhưng truyền lại chút kinh nghiệm, chỉ dẫn cho đám trẻ, cũng là việc nên làm.

"Trong lòng, hắn thầm nghĩ:

*Lão tử mới có ba mươi mấy, già cái khỉ gì!

Nhưng nói thế cho nó ra dáng cao nhân.

Hề hề.

Mà đào tạo bọn trẻ, biết đâu sau này lại có quân cờ mà sai bảo.

Công pháp cao cấp?

Có con khỉ!

Toàn mấy món nhặt được hoặc cướp được, nhưng nói thế cho nó oai.

Qua một hồi diễn thuyết, Lăng Vô Địch thành công khiến Bạch Vô Trần cảm động:

"Tiền bối thật là.

cao nghĩa!

Con thay mặt Bạch gia cảm tạ tiền bối!

"Lăng Vô Địch phẩy tay khiêm tốn:

"Chưa gì đã cảm tạ?

Để ta tìm được công pháp phù hợp cho bọn chúng đã.

"Hắn ngừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng như thể đang trăn trở:

"Ta cần tìm một vài bộ nội công tâm pháp cấp thấp, Huyền cấp là vừa.

Không quá cao, cũng không quá thấp, phù hợp với tư chất tầm thường của chúng.

Ngươi có biết chỗ nào có thể tìm được không?"

Bạch Vô Trần trầm ngâm một lúc, rồi nói:

"Có một nơi.

nhưng không chính thống, và rất nguy hiểm."

"Nơi nào?"

"Chợ đen."

Bạch Vô Trần hạ giọng.

"Ở phía tây, giáp ranh giữa địa phận Bạch gia và Lưu gia, có một khu chợ họp vào đêm không trăng.

Ở đó người ta bán đủ thứ:

binh khí, bảo vật, đan dược, và cả.

công pháp.

Nhưng toàn là hàng trộm cắp, cướp đoạt, không rõ nguồn gốc.

Rất dễ gặp chuyện.

"Mắt Lăng Vô Địch sáng lên, nhưng vẫn giữ vẻ bình thản:

"Chợ đen?

Nghe thú vị đấy.

"Bạch Vô Trần lo lắng:

"Tiền bối, nơi đó nguy hiểm lắm.

Toàn là hạng giang hồ trộm cướp, tán tu không gia phái.

Lỡ gặp chuyện.

"Lăng Vô Địch cười nhạt, một nụ cười đầy từng trải của người từng trải qua sóng gió:

"Tiểu huynh đệ, ta sống đến giờ, gặp chuyện còn ít sao?

Ngươi chỉ cần chỉ đường.

"Bạch Vô Trần thấy hắn kiên quyết, đành nói:

"Ba đêm nữa là đêm không trăng.

Nếu tiền bối muốn đi, con sẽ xin phụ thân cho vài hộ vệ đi cùng.

"Lăng Vô Địch lắc đầu:

"Không cần.

Càng đông càng dễ gây chú ý.

Ta tự lo được.

"Hắn đứng dậy, vỗ vai Bạch Vô Trần, giọng ôn tồn:

"Cảm ơn tiểu huynh đệ.

Chuyện này, đừng nói với ai, kể cả phụ thân ngươi.

Ta không muốn mọi người lo lắng.

"Trong lòng, hắn thầm nghĩ:

*Nói với Bạch Chấn Sơn?

Để lão biết ta đi chợ đen tìm công pháp?

Lão mà biết, chẳng hóa ra cái thuyết

"từng là cao nhân"

của ta bị lộ tẩy sao?

Ngu mới nói!

Bạch Vô Trần gật đầu:

"Dạ, con hiểu.

"—

Ba đêm sau, đúng như Bạch Vô Trần nói, trời tối đen như mực, không một vì sao.

Trăng non chưa kịp nhú, cả bầu trời như một tấm màn nhung khổng lồ buông xuống, nuốt chửng mọi ánh sáng.

Trước khi rời đi, Lăng Vô Địch ngồi xếp bằng trên giường, vận dụng kỹ năng **Ẩn Tức** của hệ thống.

Hắn đã phát hiện ra công năng này từ lâu, nhưng chưa có dịp dùng đến.

Giờ đây, khi chuẩn bị bước vào chốn hiểm nguy, nó trở thành vũ khí lợi hại nhất.

Một luồng khí lạnh từ đan điền lan tỏa, bao phủ lấy toàn thân.

Khí tức Thất Phẩm trung kỳ của hắn từ từ thu liễm, rồi ổn định ở mức Bát Phẩm sơ kỳ.

Không quá yếu để bị coi thường, cũng không quá mạnh để gây chú ý.

Vừa đủ để lọt thỏm giữa đám giang hồ tạp nham.

*Ẩn Tức.

hay thật.

Có nó, muốn làm heo ăn thịt hổ cũng dễ.

Hề hề.

Hắn mặc y phục đen, mặt bịt kín, chỉ chừa hai mắt.

Thanh đoản đao quen thuộc – thứ đã theo hắn suốt mấy tháng làm Đao Phủ – được giấu kín bên hông.

Trước khi ra đi, hắn đứng trước tấm gương đồng, nhìn bóng mình trong đó.

*Lăng Vô Địch à Lăng Vô Địch, mày đúng là ngày càng ra dáng cao thủ rồi đấy.

Hề hề.

Rồi hắn lặng lẽ rời doanh trại, đi theo con đường mòn Bạch Vô Trần đã chỉ, xuyên qua những cánh rừng rậm rạp, vượt qua một con suối nhỏ.

Những tán cây cổ thụ đan cài vào nhau, che kín cả bầu trời, chỉ còn vài tia sáng yếu ớt từ những đốm lửa xa xa.

Đi gần hai canh giờ, hắn bắt đầu thấy ánh lửa leo lét từ xa.

Một khu chợ nhỏ nằm lọt thỏm giữa thung lũng, những lều vải dựng tạm, những đống lửa nhỏ rải rác.

Bóng người lờ mờ đi lại, thấp thoáng như những bóng ma trong đêm.

Lăng Vô Địch dừng lại, quan sát một lúc lâu.

Mắt hắn ánh lên một tia sáng lạnh, phản chiếu ánh lửa từ xa.

Rồi hắn bước vào chợ, im lặng như một bóng ma.

Mùi khói, mùi da thú, mùi máu khô, mùi rượu lẫn lộn xộc vào mũi.

Những ánh mắt đổ dồn về phía hắn, dò xét, cảnh giác, thù địch.

Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm bao trùm khắp không gian, nhưng bước chân không hề chậm lại.

*Chợ đen đúng là chợ đen.

Toàn hạng đểu cáng.

Nhờ **Ẩn Tức**, hắn chỉ lộ ra khí tức Cửu Phẩm sơ kỳ – một mức độ vừa phải.

Một mình với tu vi đó mà dám vào chợ đen, có thể là kẻ liều mạng, hoặc là có bản lĩnh thật sự.

Những ánh mắt dò xét hắn cũng chỉ dừng lại ở mức độ ấy.

Hắn bước đi thong thả, ánh mắt lướt qua từng gian hàng, sẵn sàng ứng phó bất kỳ tình huống nào.

Tay phải hắn khẽ đặt lên chuôi đao, chỉ cần một động tĩnh nhỏ, hàn quang sẽ lóe sáng.

Mỗi gian hàng là một tấm vải trải dưới đất, trên bày đủ thứ linh tinh:

đao kiếm cũ rỉ, sách vở ố vàng, lọ thuốc đủ màu, da thú, răng thú, và cả những thứ hắn không đoán nổi.

Đi một vòng, hắn thấy một gian hàng bán sách.

Một lão già râu tóc bù xù ngồi xếp bằng, mắt nhắm nghiền như ngủ, nhưng tai lão khẽ động đậy theo từng bước chân của người qua lại.

Trước mặt lão la liệt những cuốn sách cũ kỹ, bìa da mục nát, giấy ố vàng.

Lăng Vô Địch dừng lại, nhìn qua một lượt.

Toàn là mấy thứ vớ vẩn:

*Nhập môn quyền pháp, Thường thức đan dược, Tạp kỹ dân gian.

Hắn không lên tiếng, chỉ đứng đó, mắt nhìn vào lão già.

Một lúc sau, lão già mở mắt, nhìn hắn với ánh mắt già nua mà sắc bén.

Lão đánh giá khí tức Bát Phẩm sơ kỳ của hắn, rồi cười nhạt, một nụ cười không chút thiện cảm:

"Khách quan muốn tìm gì?

Sách thường thì bày ra đấy, sách quý thì.

phải hỏi.

"Lăng Vô Địch vẫn im lặng, chỉ khẽ gật đầu.

Lão già nhìn hắn một lúc, rồi từ từ lôi từ dưới tấm vải lên ba cuốn sách, đặt lên trên.

Ánh lửa từ đống lửa gần đó hắt vào, soi rõ những chữ viết cổ trên bìa:

*Huyết Ma Công* (Huyền cấp hạ phẩm)

, *Thanh Mộc Quyết* (Huyền cấp trung phẩm)

, *Băng Phách Huyền Công* (Huyền cấp thượng phẩm)

Mắt Lăng Vô Địch ánh lên một tia sáng, nhưng rất nhanh vụt tắt.

Hắn vẫn im lặng, chỉ đưa tay chỉ vào cuốn *Băng Phách Huyền Công*.

Lão già cười, hàm răng đen nhẻm lộ ra:

"Mắt tinh đấy.

Cuốn đó quý lắm, giá một nghìn lượng, hoặc năm trăm điểm cống.

"Lăng Vô Địch hơi nhíu mày dưới lớp vải bịt mặt.

Hắn không hỏi

"điểm cống là gì"

như dự tính, chỉ lắc đầu, rồi đưa tay ra hiệu muốn xem hàng.

Lão già hơi ngạc nhiên trước sự im lặng của người khách bí ẩn, nhưng vẫn gật đầu.

Lăng Vô Địch cầm cuốn sách lên, lật từng trang.

Ánh mắt hắn đọc lướt qua những dòng chữ cổ, cố ghi nhớ càng nhiều càng tốt.

Đúng lúc đó, một giọng nói the thé vang lên sau lưng:

"Ê, tên kia!

Ngươi đi đâu mà lạ hoắc vậy?

Khu này của bọn ta, muốn mua bán phải xin phép!

"Lăng Vô Địch không quay lại ngay.

Hắn từ từ gấp cuốn sách, đặt lại chỗ cũ, rồi mới chậm rãi quay người.

Trước mặt hắn là năm tên đàn ông, dẫn đầu là một gã mặt sẹo, to lớn, mắt đầy hung tợn.

Chúng đứng chặn đường, tay lăm lăm đao kiếm.

Khí tức của chúng lộ rõ:

tên mặt sẹo mạnh nhất, Cửu Phẩm hậu kỳ, bốn tên kia Cửu Phẩm trung kỳ.

Lăng Vô Địch thoáng run lên – dĩ nhiên là cố tình.

Hắn lùi lại nửa bước, giọng có chút lắp bắp:

"Các.

các ngươi muốn gì?"

Gã mặt sẹo thấy phản ứng đó, mắt sáng rực lên như kẻ đói lâu ngày thấy miếng mồi ngon.

Hắn quay sang đám thuộc hạ, cười khẩy:

"Ha ha!

Mấy ngươi thấy chưa?

Lại một con cừu non lạc vào hang sói!

"Cả đám xúm lại, vây chặt lấy Lăng Vô Địch thành một vòng tròn chật hẹp.

Những khuôn mặt dữ tợn, những ánh mắt tham lam như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

Mấy tên còn múa may đoản đao loạn xạ, ánh lửa phản chiếu trên lưỡi dao càng thêm phần đáng sợ.

"Nôn tiền ra đây!"

Một tên quát lớn, đao chỉ thẳng vào mặt Lăng Vô Địch.

"Lão tử cho ngươi sống!"

"Nhanh!

Mỗi người 10 lượng bạc!"

Tên khác gân cổ lên.

Lăng Vô Địch run run, giọng như sắp khóc:

"Không.

không có.

.."

"Cái gì?"

Gã mặt sẹo nheo mắt, đao kề sát cổ hắn.

"Ngươi đùa bọn ta à?

Nhanh nôn ra đây, không ngươi chết chắc!

"Lăng Vô Địch vội xua tay, mặt cắt không còn giọt máu (diễn hơi bị nhập tâm)

"Không không!

Ý ta là.

có cho ta cũng phải đưa mỗi người 100 lượng, 10 lượng ít quá!

"Cả đám sững người, rồi mắt sáng rực lên như đèn pha.

Gã mặt sẹo nuốt nước bọt:

"Mỗi người.

100 lượng?

Năm tên là 500 lượng?"

Lăng Vô Địch gật đầu lia lịa, tay móc vào trong áo.

Đám cướp nín thở nhìn theo, những gương mặt tham lam không thể che giấu.

Hắn từ từ lôi ra một xấp giấy.

màu vàng nhạt.

Giấy tang.

"Của các ngươi đây."

Hắn mỉm cười, khóe môi nhếch lên một nụ cười gian xảo đến rợn người.

"Từ từ, ai cũng có phần.

Xuống dưới ấy, các ngươi muốn cái gì cũng đều có cả.

"Gã mặt sẹo trợn mắt nhìn xấp giấy tang, rồi nhìn Lăng Vô Địch, mặt đỏ gay, tím tái.

Hắn nghiến răng ken két:

"Mày.

mày dám đùa bọn tao?"

Đúng lúc đó, Lăng Vô Địch bất ngờ tung người lên, không phải về phía trước mà là lăn ngang, thoát ra khỏi vòng vây.

Cùng lúc, hắn giải phóng hoàn toàn khí tức Thất Phẩm trung kỳ.

Cả khu chợ như ngừng lại.

Một luồng khí tức mạnh mẽ, uy áp, bùng phát từ người kẻ mà bọn cướp vừa coi là con cừu non yếu ớt.

Khí thế ấy như sóng lớn ập vào, khiến năm tên Bát Phẩm cùng lúc sững sờ, mặt cắt không còn giọt máu.

"Thất.

Thất Phẩm!"

Một tên lắp bắp, đao suýt rơi khỏi tay.

"Trời ơi!

Hắn che giấu tu vi!"

Tên khác kêu lên, chân run bắn.

Bọn cướp há hốc mồm, mắt mở to như muốn rớt ra ngoài.

Chúng vừa trêu đùa với một Thất Phẩm?

Một cao thủ hơn chúng hẳn hai đại cảnh giới?

Cảm giác như vừa trêu đùa với một con hổ mà cứ ngỡ là mèo.

Cả khu chợ đen cũng chấn động.

Những ánh mắt nhìn về phía Lăng Vô Địch giờ đã khác – không còn dò xét, không còn thù địch, mà là sợ hãi và kính nể.

Một người che giấu tu vi đến mức không ai nhận ra, lại một mình vào chợ đen, chẳng lẽ là lão quái vật nào đó?

Trong khoảnh khắc bất ngờ đó, một tia hàn quang đã lóe lên trong đêm tối.

Tia sáng ấy không phải là một nhát chém mạnh mẽ, mà là một đường cắt chính xác, lạnh lùng, như ánh lửa tà dương cuối chân trời – đẹp nhưng chết chóc.

Mũi đao lướt qua cổ họng gã mặt sẹo, cắt đứt hắn yết hầu.

Trong chớp mắt

Gã mặt sẹo trợn mắt, miệng há ra nhưng không kịp kêu.

Máu từ cổ họng phun ra như suối, hắn ngã vật xuống đất, tay vẫn cố với lấy thanh đao.

**

"Keng!

Ký chủ hạ sát Cửu Phẩm hậu kỳ, thu hoạch 350 Sát Phạt Điểm."

**

Ba tên còn lại thấy đại ca chết, hoảng hồn định bỏ chạy.

Nhưng Lăng Vô Địch đã xoay người, đao trong tay vẽ nên những đường cong tử thần.

Một tên trúng đao vào ngực, ngã vật.

Một tên bị chém đứt cổ.

Tên cuối cùng chạy được ba bước thì một tia hàn quang từ sau lưng đuổi kịp, xuyên thủng lưng hắn.

Tất cả chỉ diễn ra trong vài nhịp thở.

Lăng Vô Địch đứng giữa năm xác chết, đao trong tay vẫn sáng loáng dưới ánh lửa, không một giọt máu.

Hắn từ từ tra đao vào vỏ, động tác chậm rãi, thong dong, như thể vừa làm một việc rất đỗi bình thường.

Cả khu chợ im lặng như tờ.

Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía hắn, nhưng không ai dám cử động.

Lăng Vô Địch không thèm nhìn xác chết, cũng không nhìn những người xung quanh.

Hắn quay lại gian hàng sách, nơi lão già vẫn ngồi đó, mặt tái mét, tay run run như người lên cơn sốt rét.

Lăng Vô Địch lấy từ trong túi ra một túi bạc, nặng chừng trăm lượng, đặt lên trên.

Rồi hắn chỉ tay vào cuốn *Băng Phách Huyền Công*.

Lão già nuốt nước bọt một cách khó khăn, nhìn túi bạc, nhìn xác bọn cướp, rồi nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt như nhìn một con quái vật giáng thế.

Một lúc sau, lão run run cầm cuốn sách, hai tay dâng lên như dâng vật thần thánh.

Lăng Vô Địch nhận lấy, cất vào trong áo.

Hắn khẽ gật đầu với lão già, rồi quay người bước đi, chậm rãi, không ngoảnh lại.

Khu chợ đen vẫn im lặng như tờ.

Chỉ khi bóng hắn khuất hẳn vào bóng tối, những tiếng thở phào mới bắt đầu vang lên, rồi những tiếng xì xào như vỡ tổ ong vỡ.

Ra khỏi chợ, Lăng Vô Địch không vội trở về ngay.

Hắn tìm một gốc cây lớn, ngồi xuống, cởi áo ra xem xét vết thương.

Một vết cắt dài chừng ba tấc trên vai, sâu đến gần thấy xương.

Máu vẫn chưa ngừng chảy.

*Khốn thật!

Dù hơn chúng một cảnh giới, nhưng đông quá cũng nguy hiểm.

Nếu không có kinh nghiệm mấy tháng làm Đao Phủ, chắc ta đã nằm lại ở đó rồi.

Mà cái lũ ngu này, dám đòi tiền lão tử?

Chết cũng đáng!

Hắn lấy từ trong túi ra một lọ thuốc cầm máu (vật bất ly thân từ khi làm Đao Phủ)

, rắc lên vết thương.

Cảm giác đau nhói khiến hắn nhăn mặt, nhưng cắn răng chịu đựng.

Xong xuôi, hắn lôi cuốn sách ra xem dưới ánh trăng lờ mờ.

*Băng Phách Huyền Công* – nội công tâm pháp Huyền cấp thượng phẩm.

Hắn lật từng trang, đọc kỹ những dòng chữ cổ.

Càng đọc, mắt hắn càng sáng.

*Có nội công này, ta có thể lên Thất Phẩm hậu kỳ, rồi viên mãn.

Sau đó mới tính đến Lục Phẩm.

Hắn cất cuốn sách, nhìn lên bầu trời vẫn tối đen.

Một cơn gió lạnh thổi qua, lay động tà áo rách của hắn.

*Nhưng chưa phải lúc.

Phải về đã.

Ở lâu dễ sinh chuyện.

Mà vết thương này, phải nghĩ cách giải thích với Bạch gia.

Hắn đứng dậy, vận dụng **Ẩn Tức** một lần nữa, điều chỉnh khí tức xuống Cửu Phẩm sơ kỳ, rồi lặng lẽ biến mất trong màn đêm.

Phía sau hắn, khu chợ đen vẫn leo lét ánh lửa, như một vết thương rỉ máu giữa lòng rừng già.

Về đến doanh trại, trời vẫn chưa sáng.

Lăng Vô Địch lẻn vào phòng, cởi bỏ y phục đen, rửa vết thương bằng nước lạnh.

Mặt hắn tái nhợt vì mất máu, nhưng mắt vẫn sáng.

Hắn ngồi xuống giường, lôi cuốn sách ra, bắt đầu nghiên cứu.

Những dòng chữ cổ hiện ra trước mắt.

Hắn đọc đi đọc lại, cố gắng hiểu từng câu từng chữ.

*Khó thật!

Nhưng phải học.

Không học thì không lên cảnh giới.

Mà không lên cảnh giới, những trận đánh kiểu này sẽ còn nhiều, và có thể lần sau không thoát được.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi trời đã bắt đầu hửng sáng.

Một ngày mới lại bắt đầu, và công việc Đao Phủ lại chờ hắn phía trước – với một vết thương trên vai.

*Mệt thật!

Nhưng mà.

cố thêm tí nữa.

Có nội công rồi, lên Thất Phẩm hậu kỳ, rồi viên mãn.

sẽ dễ thở hơn.

Sẽ không phải liều mạng như thế này nữa.

Hắn nằm xuống, nhắm mắt, nhưng trong đầu vẫn hiện lên những tia hàn quang lóe sáng trong đêm, những xác chết nằm la liệt dưới ánh lửa chợ đen, và cảm giác lạnh sống lưng khi suýt chết.

*Lão tử đúng là.

ngày càng liều.

Hề hề.

Nhưng mà không liều thì không có ăn.

Có nội công rồi, sau này sẽ đỡ liều hơn.

Tiếng cười khô khốc vang lên trong căn phòng vắng, rồi tắt lịm.

Ngoài kia, mặt trời lên, bắt đầu một ngày mới.

Lăng Vô Địch chìm vào giấc ngủ, tay vẫn ôm cuốn sách trước ngực, trên môi còn vương nụ cười mãn nguyện của kẻ vừa thoát chết trong gang tấc.

**Hết chương 17.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập