Ba ngày sau đêm ở chợ đen, vết thương trên vai Lăng Vô Địch đã khô miệng, chỉ còn ngứa ngáy khó chịu.
Hắn nằm trên giường, tay cầm cuốn *Băng Phách Huyền Công*, mắt đọc đi đọc lại từng dòng chữ cổ dưới ánh đèn dầu leo lét.
Ngoài kia, gió đã ngừng thổi từ lâu, màn đêm tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng thạch sùng tặc lưỡi trên xà nhà.
Ánh đèn hắt lên vách đất, in bóng hắn lúc dài lúc ngắn, như một bóng ma đang suy tư giữa đêm.
*Khó thật!
Đọc hoài mà chẳng hiểu mô tê gì.
Cái thứ chữ cổ này như vẽ bùa ấy!
Hắn thở dài, lật tiếp một trang khác.
Những nét chữ uốn lượn như rồng bay phượng múa, ẩn hiện dưới ánh đèn, khiến mắt hắn hoa lên.
Hắn dụi mắt, định gấp sách lại thì bỗng nhiên, hệ thống reo lên:
**
"Keng!
Phát hiện nội công tâm pháp Huyền cấp thượng phẩm.
Ký chủ có muốn sử dụng 1.
000 Sát Phạt Điểm để hệ thống hỗ trợ lĩnh ngộ?"
Lăng Vô Địch sáng mắt, bật dậy như lò xo, suýt làm đổ ngọn đèn dầu:
*Có vụ này sao?
Sao không nói sớm!
Hắn lập tức đồng ý.
Một luồng thông tin ập vào đầu như vỡ đê, những dòng chữ cổ bỗng trở nên dễ hiểu như tiếng mẹ đẻ.
Cơ chế vận hành khí lạnh, cách dẫn khí vào kinh mạch, cách ngưng tụ băng hàn chi khí.
tất cả hiện ra rõ ràng như lòng bàn tay dưới ánh nắng.
"Đã tiêu hao 1.
000 điểm.
Còn lại:
5.
500 điểm."
Lăng Vô Địch ngồi xếp bằng trên giường, hai tay kết ấn, nhắm mắt vận công theo chỉ dẫn.
Một luồng khí lạnh từ đan điền từ từ sinh ra, chạy dọc theo kinh mạch.
Lần này không còn cảm giác đau đớn như trước, mà là mát lạnh, dễ chịu, như uống nước suối giữa ngày hè.
Khí lạnh lan tỏa khắp cơ thể, mở rộng từng kinh mạch, từng huyệt đạo.
Cảm giác như những bức tường vô hình đang dần bị phá vỡ, thay vào đó là những con đường mới rộng rãi hơn.
Hắn có thể cảm nhận từng tế bào trong cơ thể đang reo vui, đang thay da đổi thịt.
Một canh giờ trôi qua.
Lăng Vô Địch mở mắt, một tia sáng lạnh lóe lên trong đồng tử, như ánh trăng rằm xuyên qua màn mây dày.
Hắn vung tay, một luồng khí lạnh phát ra từ lòng bàn tay, khiến nhiệt độ trong phòng giảm xuống rõ rệt.
Những giọt sương trên thành cửa sổ như ngưng tụ lại, đóng thành một lớp băng mỏng.
Ký chủ đột phá thành công lên Thất Phẩm hậu kỳ.
Đã tiêu hao 2.
3.
Hắn cười hề hề, xoa tay, hai mắt híp lại như mèo được vuốt ve:
*Cuối cùng cũng lên Thất Phẩm hậu kỳ!
Cứ đà này, chẳng mấy chốc lên viên mãn, rồi Lục Phẩm.
Nhưng rồi hắn chợt nhớ ra điều gì đó, nụ cười tắt lịm, mặt xịu xuống như bầu trời trước cơn mưa:
*Mà lên Lục Phẩm chắc cần nội công cao hơn nữa, lại phải đi chợ đen.
Mệt mỏi!
Đi một lần suýt chết, đi lần nữa không biết còn may mắn không?
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Bạch Vô Trần ở ngoài, giọng hắn vọng vào qua khe cửa:
"Tiền bối, phụ thân mời người qua phòng khách, có việc quan trọng cần bàn.
"Lăng Vô Địch giật mình, vội vã chỉnh lại y phục, vuốt lại mái tóc còn hơi rối.
Hắn vận **Ẩn Tức** điều chỉnh khí tức Thất Phẩm hậu kỳ xuống Bát Phẩm sơ kỳ như thường lệ – một thói quen đã ăn vào máu.
Rồi hắn mở cửa, thản nhiên bước theo Bạch Vô Trần.
—
Phòng khách hôm nay có vẻ trang trọng hơn mọi khi.
Những ngọn đèn dầu được thắp sáng trưng, hắt ánh vàng lên những bức họa thủy mặc treo trên tường.
Bạch Chấn Sơn ngồi ở ghế chính, sắc mặt trầm tĩnh khó lường.
Xung quanh là năm sáu vị tướng lĩnh cao cấp, ai nấy đều mặc giáp, mặt mày nghiêm nghị.
Trên bàn trải một tấm bản đồ lớn bằng da dê, nét vẽ còn mới, có đánh dấu mấy vị trí quan trọng bằng những chấm mực đỏ.
Thấy Lăng Vô Địch bước vào, Bạch Chấn Sơn hơi nhướng mày, một tia sáng lướt qua trong mắt rồi nhanh chóng ẩn đi.
Ông khẽ gật đầu, tay ra hiệu về phía chiếc ghế trống bên cạnh.
Lăng Vô Địch ngồi xuống, mặt thản nhiên, tay vờ vuốt chòm râu ngắn ngủn – một điệu bộ của bậc trưởng bối đang trầm tư, dù trong lòng hắn đang tính toán đủ thứ.
Bạch Chấn Sơn chỉ vào bản đồ, ngón tay thô ráp của ông chạm vào một vị trí phía bắc, giọng trầm trọng như tiếng sấm đầu mùa:
"Quân Lương vừa có động tĩnh mới.
Chúng tập kết một đội quân lớn ở phía bắc, ước chừng ba vạn người.
Có thể sẽ tấn công trong vòng một tháng tới.
Lần này không phải đánh phá nhỏ lẻ, mà là đại quân.
"Các tướng lĩnh bắt đầu xôn xao bàn tán.
Một người mặt đỏ, râu quai nón, lên tiếng:
"Lần trước chúng ta phối hợp với Lưu gia mới đánh lui được chúng.
Lần này chúng đến sớm hơn dự kiến, e rằng có chuẩn bị kỹ càng.
Quân ta chưa kịp nghỉ ngơi, lương thảo cũng chưa đủ.
"Bạch Chấn Sơn gật đầu, không vội trả lời.
Ông quay sang Lăng Vô Địch, ánh mắt dò hỏi nhưng lời nói vẫn giữ nguyên sự khách sáo của một gia chủ với thượng khách:
"Lăng tiền bối, ngài từng trải nhiều, xin cho một lời chỉ giáo.
"Lăng Vô Địch nhìn bản đồ, mắt hắn lướt qua từng nét vẽ, từng con đường, từng ngọn núi.
Trong đầu, hàng trăm tính toán chạy qua như chớp.
Hắn biết đây là cơ hội để thể hiện vai trò mưu sĩ, nhưng cũng là lúc nguy hiểm – nếu kế sai, không chỉ mất mặt mà còn có thể mất mạng.
Hắn im lặng một lúc lâu, khiến không khí trong phòng càng thêm ngưng trọng.
Những ngọn đèn dầu chập chờn, in bóng những gương mặt đang chờ đợi lên tường.
Cuối cùng, hắn chậm rãi lên tiếng, giọng trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một tia sắc lạnh:
"Quân Lương mạnh, nhưng không phải không có sơ hở.
Gia chủ xem.
"Hắn đứng dậy, bước lại gần bản đồ.
Từng bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng ai nấy đều cảm nhận được một áp lực vô hình.
Hắn đưa tay chỉ vào một điểm, ngón tay gầy nhưng chắc chắn:
"Chỗ này là Ốc Lĩnh, con đường tiếp tế chính của chúng.
Ba vạn quân, mỗi ngày cần biết bao lương thảo.
Tất cả đều phải qua Ốc Lĩnh.
Nếu chúng ta có thể phái một đội quân nhỏ, đánh vào đường tiếp tế, cắt đứt lương thảo, quân Lương sẽ hoang mang.
"Một tướng lĩnh trẻ tuổi, mặt đầy nhiệt huyết, lập tức phản bác:
"Đường tiếp tế chúng canh phòng nghiêm ngặt, đâu dễ đánh?
Ta từng thám thính, Ốc Lĩnh có ít nhất năm trăm quân đóng giữ, lại có địa thế hiểm trở, một đội quân nhỏ đánh vào khác nào trứng chọi đá?"
Lăng Vô Địch không hề nao núng.
Hắn quay sang người tướng lĩnh đó, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhẹ:
"Không cần đánh.
Chỉ cần đốt.
"Hắn đưa tay chỉ vào một điểm khác trên bản đồ, gần Ốc Lĩnh hơn:
"Phái một đội tử sĩ, chừng ba mươi người, mang theo hỏa dược, len lỏi qua những con đường mòn phía tây.
Đến đây, dưới chân Ốc Lĩnh, có một kho lương dã chiến của chúng.
Đốt sạch kho lương đó.
Không có lương, quân Lương dù có ba vạn cũng chỉ là ba vạn kẻ đói.
"Các tướng lĩnh nhìn nhau, có người gật gù, có người vẫn còn nghi ngại.
Những ánh mắt đổ dồn về phía Bạch Chấn Sơn.
Bạch Chấn Sơn trầm ngâm một lúc, tay xoa nhẹ chòm râu.
Ông nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt khó đoán – không phải tán thưởng, không phải nghi ngờ, mà là một sự đánh giá sâu xa.
Một lúc sau, ông chậm rãi nói:
"Lăng tiền bối quả là người từng trải.
Mưu kế này.
rất hay.
Nhưng để thực hiện được, e rằng không dễ.
Tìm đâu ra ba mươi tử sĩ dám liều mạng?"
Lăng Vô Địch nhìn thẳng vào mắt ông, không chớp.
Trong ánh mắt hắn, có một tia gì đó rất khó nắm bắt, vừa chân thành vừa xa xôi:
"Trong doanh trại có rất nhiều tội binh đang chờ xử tử.
Cho chúng một cơ hội chuộc tội, chúng sẽ liều mạng.
Gia chủ chỉ cần hứa với chúng:
nếu thành công, tội danh được xóa, vợ con được chu cấp.
Một lời hứa của gia chủ, nặng tựa Thái Sơn.
"Bạch Chấn Sơn nhìn hắn thật lâu, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can.
Trong đôi mắt già nua ấy, có một tia sáng rất khẽ dao động.
Rồi ông khẽ gật đầu, nhưng trong mắt vẫn còn những tia suy tư khó lường.
"Lăng tiền bối, theo ngài.
có bao nhiêu phần thành công?"
Lăng Vô Địch nhún vai, giọng thản nhiên như đang bàn chuyện thời tiết, nhưng mỗi chữ đều có trọng lượng:
"Thành hay bại, còn tùy vào thiên thời địa lợi nhân hòa.
Ta chỉ vạch ra một con đường.
Đi hay không, đi thế nào, là việc của gia chủ.
Có những canh bạc, dù chỉ một phần trăm cơ hội, vẫn phải đánh.
"Bạch Chấn Sơn khẽ cười, một nụ cười không rõ là tán thưởng hay đề phòng.
Ông đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tối đen bên ngoài.
Một lúc sau, ông quay lại, giọng trầm trầm:
"Lăng tiền bối nói phải.
Chuyện này, để ta cân nhắc thêm.
Các ngươi lui ra trước.
"Cuộc họp kết thúc, các tướng lĩnh lần lượt đứng dậy, chắp tay cáo lui.
Lăng Vô Địch cũng đứng dậy, toan bước ra thì Bạch Chấn Sơn khẽ đưa mắt, ý bảo hắn ở lại.
Khi chỉ còn hai người, Bạch Chấn Sơn chậm rãi rót trà, tự tay đưa một chén về phía Lăng Vô Địch.
Hành động ấy, nếu để người ngoài thấy, ắt sẽ kinh ngạc – một gia chủ Nhị Phẩm, đường đường một phương bá chủ, lại tự tay rót trà cho một kẻ Bát Phẩm?
Nhưng Lăng Vô Địch hiểu.
Đây không phải vinh dự, mà là một sự thử thách.
Hắn nhận chén trà bằng hai tay, nâng lên ngang mày, rồi nhấp một ngụm thật nhẹ.
Vị trà chát nơi đầu lưỡi, rồi ngọt dần nơi cuống họng.
"Lăng tiền bối."
Bạch Chấn Sơn lên tiếng, giọng trầm ấm hơn thường lệ, nhưng ẩn chứa một tia gì đó rất khó lường.
"Từ ngày ngài đến Bạch gia, chuyện lớn chuyện nhỏ, ngài đều ra tay giúp đỡ.
Con ta được cứu, công pháp tổ truyền thất lạc được tìm về, lại còn nhờ ngài mà có được mối giao hảo với Cao tiên sinh.
Những việc này, ta đều ghi nhớ.
"Ông ngừng lại, nhấp một ngụm trà, mắt vẫn không rời khỏi Lăng Vô Địch.
Ánh mắt ấy như hai lưỡi dao, nhẹ nhàng nhưng sắc bén.
"Trong lòng ta vẫn thường nghĩ, không biết Lăng tiền bối còn ẩn giấu bao nhiêu thủ đoạn nữa?
Mỗi lần ngài mở miệng, ta đều phải suy nghĩ rất lâu.
Lời nào nên nghe, lời nào nên để đấy.
Ngài hiểu ý ta chứ?"
Lăng Vô Địch vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, tay nâng chén trà nhấp một ngụm nữa, rồi từ từ đặt xuống bàn.
Trong lòng, hắn thầm cười:
*Lão già này, nói khéo thế!
Rõ ràng là đang cảnh cáo, lại cứ như đang khen.
Khôn thật!
Hắn đáp lại bằng giọng ôn tồn, khiêm tốn nhưng không kém phần sâu xa.
Mắt hắn nhìn thẳng vào mắt Bạch Chấn Sơn, không hề né tránh:
"Gia chủ quá lời.
Kẻ hèn này chỉ là kẻ qua đường, gặp chuyện thì giúp, không dám nhận công.
Mưu kế chỉ là thứ phù du, thành bại còn tùy vào người thực hiện.
Gia chủ cân nhắc kỹ, nên làm hay không, làm thế nào, đó mới là điều quan trọng.
Huống hồ.
"Hắn ngừng lại một chút, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhẹ, rất khẽ, nhưng đủ để Bạch Chấn Sơn nhận ra:
"Huống hồ, mưu kế của kẻ hèn, có khi chỉ là rơm rác.
Gia chủ dùng được thì dùng, không dùng được thì bỏ.
Kẻ hèn chẳng dám tự cao.
"Bạch Chấn Sơn nhìn hắn, trong mắt thoáng qua một tia đánh giá mới – vừa có chút thú vị, vừa có chút đề phòng.
Một lúc sau, ông cười nhẹ, nụ cười của một người đã trải qua quá nhiều sóng gió:
"Lăng tiền bối thật biết nói chuyện.
Có những lúc, ta tự hỏi, nếu không có ngài, Bạch gia sẽ ra sao?"
Lăng Vô Địch lắc đầu, giọng khiêm nhường nhưng vẫn giữ nguyên cái chất bình thản vốn có:
"Gia chủ đừng nói thế.
Bạch gia hưng thịnh là nhờ gia chủ, nhờ các tướng sĩ, nhờ hàng vạn bá tánh.
Kẻ hèn chỉ góp chút mọn, như hạt cát giữa sa mạc, không đáng nhắc tới.
"Trong lòng, hắn thầm nghĩ:
*Lão già này, càng ngày càng khó lừa.
Phải cẩn thận hơn.
Mỗi lời nói ra đều phải đắn đo.
Bạch Chấn Sơn đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tối đen bên ngoài.
Một lúc lâu, ông mới lên tiếng, giọng trầm trầm như tự nói với mình:
"Trong chiến trận, không phải lúc nào cũng nên nghe theo mưu kế của một người.
Có những lời, nghe thì hay, nhưng làm thì khó.
Có những kế, nhìn thì đẹp, nhưng thực hiện lại đầy hiểm nguy.
Ta phải cân nhắc, phải suy xét, phải hỏi ý kiến nhiều người, rồi tự mình quyết định.
"Ông quay lại, nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt sâu thẳm, như muốn nói:
*Ta biết ngươi có mưu mẹo, nhưng ta chưa hoàn toàn tin ngươi.
Lăng Vô Địch hiểu ý.
Hắn đứng dậy, chắp tay, cúi đầu nhẹ:
"Gia chủ nói phải.
Kẻ hèn cũng chỉ mong gia chủ sáng suốt.
Nếu không còn việc gì, kẻ hèn xin phép cáo lui.
"Bạch Chấn Sơn gật đầu.
Khi Lăng Vô Địch bước ra đến cửa, ông chợt gọi:
"Lăng tiền bối.
"Lăng Vô Địch dừng lại, quay đầu.
Bạch Chấn Sơn nhìn hắn một lúc, rồi nói:
"Có một điều ta muốn nói.
Vô luận thế nào, ngài đã giúp Bạch gia nhiều.
Ta ghi nhận điều đó.
"Lăng Vô Địch khẽ gật đầu, không nói gì, rồi bước ra.
Ra khỏi phòng khách, Lăng Vô Địch thở phào nhẹ nhõm.
Hắn đứng lại một lúc dưới hành lang, ngước nhìn lên bầu trời đầy sao.
Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hương lúa từ cánh đồng xa, thoang thoảng mùi hoa cỏ dại.
Trong lòng hắn, những suy nghĩ cứ quẩn quanh:
*Lão già này.
nói chuyện kiểu gì ấy?
Rõ ràng là đang cảnh cáo, nhưng lại không hề nói thẳng.
Cảm ơn thì ít, dò ý thì nhiều.
Nhưng thôi, mình cũng chẳng cần hắn tin hoàn toàn.
Chỉ cần hắn dùng mình, mình có cơ hội.
Hắn về phòng, đóng cửa lại, lôi cuốn *Băng Phách Huyền Công* ra ngắm nghía dưới ánh đèn.
Những dòng chữ cổ hiện ra, nhưng lần này, hắn thấy chúng thật đẹp, thật có hồn.
*Lên Thất Phẩm hậu kỳ rồi, nhưng còn xa mới đủ mạnh.
Phải kiếm thêm điểm, kiếm thêm công pháp.
Mà muốn có điểm, phải có người chết.
Mà muốn có người chết, phải có chiến tranh.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây đen đang kéo đến từ phía đông, che khuất cả vầng trăng.
Gió bắt đầu thổi mạnh, lay động những tán cây xa xa, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp trút xuống.
*Chiến tranh sắp đến.
Loạn thế này, chết chóc sẽ nhiều.
Mà chết chóc nhiều thì.
điểm của ta sẽ nhiều.
Hề hề.
Nụ cười gian xảo lại nở trên môi hắn, nhưng lần này, nó có chút gì đó.
khác.
Không còn thuần túy là khoái trá, mà pha lẫn một tia gì đó rất khó gọi tên.
Hắn chợt nghĩ đến những tội binh sắp được phái đi đốt kho lương.
Họ sẽ chết, và hắn sẽ có điểm.
Nhưng liệu có ai trong số họ có vợ con, có mẹ già như Lão Tứ, Tiểu Lục ngày xưa?
Liệu có ai trong số họ, khi chết, cũng sẽ có người nhà đau khổ như vậy?
Hắn lắc đầu mạnh, gạt đi ý nghĩ đó.
*Kệ!
Loạn thế này, ai chẳng phải chết.
Chết vì đao kiếm, chết vì đói khát, chết vì bệnh tật.
đều là chết cả.
Mình sống là được.
Mình phải sống.
Hắn nằm xuống giường, nhắm mắt, nhưng hình ảnh những khuôn mặt của những kẻ bị hắn chém đầu cứ hiện về, lần lượt, như một cuốn phim quay chậm.
Những ánh mắt, những tiếng khóc, những bàn tay với lấy vô vọng.
*Mẹ kiếp.
lương tâm lại cắn rứt à?
Mình có lương tâm sao?
Hắn tự hỏi, rồi tự trả lời:
*Có chứ.
Nhưng lương tâm của mình là sống sót.
Ai cản đường, mình giết.
Ai giúp mình, mình nhớ ơn.
Thế thôi!
Hắn trở mình, cố ngủ.
*Thôi, ngủ!
Ngủ rồi sẽ quên!
Ngoài kia, mưa bắt đầu trút xuống, xối xả trên mái tranh.
Tiếng mưa rơi lộp bộp, hòa lẫn với tiếng gió gào thét, tạo nên một bản nhạc hỗn độn của đêm tối.
Trong căn phòng nhỏ, Lăng Vô Địch chìm vào giấc ngủ chập chờn, tay vẫn ôm cuốn công pháp trước ngực, như ôm một bảo vật.
Trên môi, nụ cười mãn nguyện vẫn còn vương lại, nhưng lông mày hơi nhíu, như thể trong mơ, hắn vẫn đang đối diện với những điều không thể trốn tránh.
**Hết chương 18.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập