Gió cát điên cuồng thổi đập vào lông mi làm cay hống mắt Lăng Vô Địch
Trước mặt hắn
Thanh niên bạch y đứng im như tượng, tay vẫn cầm kiếm, nhưng ánh mắt thì dao động dữ dội.
Có vẻ lời nói của Lăng Vô Địch đã phần nào làm kinh động tam quan của hắn.
Hắn ta tên là Bạch Vô Trần, thiếu chủ của Bạch gia—một trong những thế gia có thế lực nhất khu vực này.
Năm nay hai mươi ba tuổi, đã đạt đến Bát Phẩm trung kỳ, là thiên tài hiếm có.
Nhưng chính thiên tài như hắn, giờ phút này cũng phải hoài nghi nhân sinh.
Đối diện hắn là một tên ăn mặc rách rưới, đầu tóc bù xù, máu me bê bết, đứng giữa khu vực tử địa mà mặt tỉnh như không.
Không những thế, hắn còn dám.
pha trò?"
Ngươi.
.."
Bạch Vô Trần cố gắng tìm lời để miêu tả về tình hình này
"Ngươi có biết đây là đâu không?"
Đối diện hắn, Lăng Vô Địch hai tay chắp sau lưng, bộ dáng hờ hững, gương mặt vẫn giữ nguyên nụ cười bí hiểm, nhưng trong lòng đang chửi thề không ngớt.
Mẹ kiếp!
Đã chạy một dặm mà vẫn lọt vào ổ giặc.
Định mệnh đúng là biết trêu ngươi!
Ông trời ông muốn tuyệt đường sống của lão tử có phải không?
Nhưng hắn biết, lúc này mà tỏ ra sợ hãi là chết chắc.
Đám lính trên tường thành đã nhìn thấy hắn, nhưng chúng chưa hành động vì thấy Bạch Vô Trần đang đứng trước mặt bọn hắn chưa làm ra hành động chỉ huy.
Rõ ràng thanh niên Bạch Vô Trần này có địa vị cao, không phải hạng tầm thường.
Hắn hắng giọng, bộ dáng biết rõ :
"Đương nhiên ta biết.
Đây là tổng bộ quân doanh của Tây Vực quân, nơi đóng quân của mười vạn đại quân dưới trướng Tây Vực vương.
Ta đi một vòng rồi, cảnh đẹp đấy.
"Hắn vừa nói vừa chỉ tay về phía tường thành, như thể đang giới thiệu danh lam thắng cảnh.
Lời nói mang chút đánh giá.
Bạch Vô Trần trợn mắt.
Còn đám lính trên tường thành thì bắt đầu xì xào:
"Hắn ta là ai?"
"Sao lại vào được đây?"
"Một mình?
Không vũ khí?"
"Điên à?"
Bạch Vô Trần hít sâu một hơi, kiếm chỉ vào Lăng Vô Địch:
"Ngươi là gian tế của phe nào?
Thành Đông?
hay Thành Nam?
Nói thật ta có thể cho ngươi chết nhẹ nhàng.
"Lăng Vô Địch phất tay, vẫn điềm nhiên, không chút hoảng hốt:
"Gian tế?
Ta mà là gian tế ư?"
Hắn bật cười, lắc đầu.
"Tiểu huynh đệ, ngươi thấy gian tế nào đường đường chính chính đi vào đại doanh giữa ban ngày, lại còn đứng nói chuyện với thiếu chủ Bạch gia như thế này không?"
Bạch Vô Trần nghe vậy liền giật mình:
"Ngươi biết ta?"
Lăng Vô Địch không trả lời ngay.
Hắn đưa mắt nhìn lên tường thành, nơi có một lá cờ thêu chữ
"Bạch"
to tướng đang bay phần phật.
Đùa à?
Chữ to thế kia, mù cũng thấy.
Nhưng hắn không nói thế.
Hắn chỉ cười bí hiểm:
"Bạch gia thiếu chủ, Bạch Vô Trần, hai mươi ba tuổi, Bát Phẩm trung kỳ, tu luyện 'Hàn Băng Quyết', từng một kiếm chém chết Bát Phẩm viên mãn hậu kỳ yêu thú.
Danh tiếng lẫy lừng vùng Tây Bắc.
Ai mà không biết?"
Hắn đọc một tràng những thông tin vừa nhặt được từ những câu chuyện lính tráng lúc còn nằm trong đống xác—hóa ra cái xác chết bên cạnh hắn là lính của Bạch gia, trong túi có mấy tờ giấy ghi chép linh tinh về thiếu chủ nhà mình.
Bạch Vô Trần biến sắc.
Không phải vì bị nói đúng—ai cũng có thể biết những thông tin cơ bản đó.
Mà là vì thái độ của tên này quá tự tin, tự tin đến mức không giống kẻ đang bị vây.
Hắn nói về Bạch gia như nói về nhà mình, về hắn như về một đứa em lâu ngày gặp lại.
"Ngươi.
rốt cuộc là ai?"
Lăng Vô Địch khoan thai bước tới một bước.
Bạch Vô Trần lùi lại nửa bước theo phản xạ—rồi nhận ra mình vừa làm điều ngu ngốc, mặt đỏ lên.
Lăng Vô Địch cười trong bụng.
Chỉ cần đối thủ do dự, là hắn có cơ hội.
"Ta là ai?"
Hắn chậm rãi đưa tay vào ngực áo.
Cả trăm tên lính trên tường thành đồng loạt giương cung lắp tên.
Nâng cao cảnh giác, ngay cả Bạch Vô Trần cũng siết chặt kiếm.
Nhưng Lăng Vô Địch chỉ lôi ra miếng ngọc bội quen thuộc, có chút trầy xước đưa lên ánh mặt trời.
"Ngươi thấy không?"
Bạch Vô Trần nheo mắt nhìn miếng ngọc.
Một miếng ngọc bình thường, loại rẻ tiền, nhưng điểm đặc biệt là.
hắn chưa thấy bao giờ.
"Đây là?"
"Tín vật của sư môn ta."
Lăng Vô Địch vuốt ve miếng ngọc, mắt xa xăm.
"Sư phụ ta trước khi đi xa có dặn:
cầm miếng ngọc này, gặp bất kỳ người nào của Bạch gia, họ sẽ giúp đỡ.
Ta cứ tưởng ông nói đùa, hóa ra là thật?"
Nghe vậy, Mắt Bạch Vô Trần thoáng dao động.
Không phải vì miếng ngọc—thứ đó rõ ràng không phải tín vật của Bạch gia.
Mà là vì cái cách tên này nói.
Hắn nói chuyện với thái độ của một người từng có giao tình với Bạch gia, hoặc ít nhất là biết rõ Bạch gia đến mức không cần phải sợ.
Mà điều quan trọng hơn—Bạch Vô Trần tự nhận mình là người thông minh.
Hắn đọc nhiều sách, biết nhiều chuyện về giang hồ.
Có những cao nhân thích ngao du sơn thủy, thích cải trang thành người thường, thích thử lòng người đời.
Nếu tên này thực sự là cao nhân, mà hắn lại động thủ.
"Thiếu chủ!"
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ trên tường thành.
Một lão tướng mặt sắt bước ra, nhìn xuống Lăng Vô Địch với ánh mắt sắc bén.
"Đừng để hắn lừa!
Một tên lính quèn của phe địch, giết đi cho xong!
"Lão tướng này rõ ràng là người từng trải, thẳng thắn thường dễ thua thiệt trong việc nhỏ nhưng không dễ bị đánh lừa như đám lính trẻ.
Bạch Vô Trần nghe lão tướng lời nói, đầu óc lập tức tỉnh hơn nửa, nhưng hắn vẫn còn do dự.
Còn Lăng Vô Địch, hắn đã sớm lôi tám đời nhà lão tướng ra chửi, hắn biết, đây là lúc nguy hiểm nhất.
Lão già kia sẽ không dễ lay chuyển.
Hắn phải làm gì đó, và phải làm ngay.
Khi khách hàng lưỡng lự hắn phải lập tức chữa cháy.
Hắn nhìn thẳng vào mắt Bạch Vô Trần, giọng trầm xuống, đanh lại:
"Bạch thiếu chủ, ta hỏi ngươi một câu.
"Bạch Vô Trần sững người trước sự thay đổi đột ngột trong giọng nói của hắn.
"Ngươi tu luyện 'Hàn Băng Quyết' đã mười năm, đúng không?"
"Làm sao ngươi.
"Ngươi có biết, vì sao ba năm nay ngươi không thể đột phá lên Lục Phẩm hậu kỳ?"
Lăng Vô Địch gương mặt búng ra nghiêm túc.
Câu hỏi này như sét đánh ngang tai Bạch Vô Trần.
Bạch Vô Trần biến sắc mặt.
Vẻ kinh ngạc không kịp che dấu.
Đúng vậy, ba năm nay hắn dừng ở Lục Phẩm trung kỳ, không tài nào tiến thêm.
Cả Bạch gia đã dùng đủ mọi cách, mời đủ mọi cao nhân, nhưng vô hiệu.
Đây là bí mật lớn nhất của hắn, chỉ gia tộc biết.
Tên này.
sao lại biết?
Lăng Vô Địch nhíu lại lông mày dày sắc, và bá khí của mình, trong lòng thì lại thở phào liên tục.
Tạ ơn trời, tạ ơn đất, tạ ơn cái thằng chết bên cạnh có cuốn nhật ký chép về thiếu chủ!
Hóa ra trong túi tên lính chết bên cạnh có một cuốn sổ nhỏ ghi chép đủ thứ chuyện về Bạch gia, trong đó có cả việc thiếu chủ bế tắc ba năm nay.
Tên lính đó chắc là người hầu cận hoặc có nhiệm vụ theo dõi.
Thấy sự kinh ngạc trong mắt Bạch Vô Trần ngày càng dày đặc.
Lăng Vô Địch tận dụng ngay:
"Ta không chỉ biết ngươi bế tắc.
Ta còn biết cách giải quyết."
"Thật?"
Bạch Vô Trần thốt lên, quên mất cảnh giác.
"Vô Trần!"
Lão tướng trên tường thành quát.
"Đừng nghe hắn!
"Nhưng Bạch Vô Trần không nghe, hắn đã tiến lên một bước.
Ba năm trì trệ với một thiên tài là cực hình.
Hắn đã tìm đủ mọi cách, gặp đủ mọi người, nhưng vô vọng.
Giờ một người lạ mặt tự dưng xuất hiện, nói đúng vấn đề của hắn—dù chỉ là may mắn, hắn cũng phải hỏi cho ra lẽ.
"Ngươi nói đi.
Nếu đúng, ta tha chết cho ngươi.
"Lăng Vô Địch cười nhạt—lần này là thật lòng:
"Thứ nhất, 'Hàn Băng Quyết' là công pháp thuần âm, cần luyện vào giờ Tý khi âm khí thịnh nhất.
Ngươi lại chọn luyện vào giờ Dần vì cho rằng đó là giờ tốt—sai lầm cơ bản của người mới học.
Mười năm qua, nội lực của ngươi tích tụ âm hàn nhưng không được dẫn đúng thời điểm, kết thành băng độc trong kinh mạch.
"Bạch Vô Trần mặt trắng bệch.
Đúng.
Hắn luyện vào giờ Dần—giờ Mão—giờ Thìn.
không cố định.
Nhưng lời này.
nghe có lý.
"Thứ hai, "
Lăng Vô Địch tiếp, giọng ung dung như một cao nhân thực thụ,
"ngươi có biết 'Hàn Băng Quyết' có một chiêu ẩn không?
Chiêu thứ chín—'Hàn Băng Phá'—không phải để tấn công, mà để phá băng độc.
Ngươi luyện tới chiêu thứ tám rồi dừng, vì sách nói chiêu thứ chín là sát chiêu.
Nhưng với trường hợp của ngươi, luyện chiêu thứ chín mới là cách hóa giải băng độc.
"Bạch Vô Trần run người.
Cuốn bí tịch 'Hàn Băng Quyết' của hắn—bản gia truyền—đúng là chỉ có tám chiêu.
Nhưng tổ tiên từng nói, có chiêu thứ chín thất truyền.
Tên này sao biết?
Lăng Vô Địch thầm cám ơn cuốn nhật ký.
Trong đó có chép một câu chuyện cổ về Bạch gia:
"Tiên tổ Bạch gia sáng tạo Hàn Băng Quyết cửu thức, thất lạc nhất thức."
Hắn chỉ đoán mò, nhưng nhìn phản ứng của Bạch Vô Trần, hắn biết mình đoán đúng.
ngươi có chiêu thứ chín?"
Lăng Vô Địch khoan thai nhét miếng ngọc vào túi, hai tay chắp sau lưng:
"Có.
Nhưng không thể cho không.
"Bạch Vô Trần siết chặt kiếm, hắn cũng không phải thiếu niên chưa trải sự đời, hắn hiểu ý đối phương là muốn trao đổi, và có nhu cầu ở hắn:
"Ngươi muốn gì?
Vàng bạc?
Chức tước?
Địa vị?"
Lăng Vô Địch lắc đầu:
"Những thứ đó, ta không thiếu.
"Hắn nhìn thẳng vào mắt Bạch Vô Trần, giọng đầy ẩn ý:
"Ta chỉ muốn.
một chỗ ở lại đây.
Một thời gian.
Để quan sát.
"Bạch Vô Trần sững người.
Lão tướng trên tường thành gầm lên:
"Không được!
Hắn là gian tế!
Cho hắn vào là rước họa vào nhà!
"Nhưng Bạch Vô Trần giơ tay ra hiệu im lặng.
Hắn nhìn Lăng Vô Địch thật lâu, thật kỹ.
Một tên ăn mặc rách rưới, từ chiến trường đi ra, một mình một bóng tiến vào đại doanh địch, không hề sợ hãi, nói chuyện với thiếu chủ như nói chuyện với bằng hữu, lại biết cả bí mật gia tộc.
Đây không thể là thường nhân.
"Được."
Bạch Vô Trần cất kiếm.
"Ta cho ngươi ở lại.
Một tháng.
Nếu ngươi nói đúng về chiêu thứ chín, ta sẽ bảo vệ ngươi.
Nếu ngươi lừa ta.
"Hắn không nói hết câu, nhưng ánh mắt đã nói lên tất cả.
Lăng Vô Địch mỉm cười, khoan thai bước qua Bạch Vô Trần, tiến về phía cổng thành.
Đám lính trên tường thành há hốc mồm nhìn hắn—một kẻ xa lạ, một mình, không vũ khí—đường hoàng bước vào đại doanh của quân địch.
Khi đi ngang qua Bạch Vô Trần, hắn khẽ nói:
"Tiểu huynh đệ, quyết định sáng suốt đấy.
Ngươi sẽ không hối hận đâu.
"Bạch Vô Trần nhìn theo bóng hắn, lòng đầy hoài nghi.
Tên này rốt cuộc là cao nhân thật, hay là một thằng điên có tài ăn nói?
—
Trong phòng khách của Bạch gia doanh trại.
Lăng Vô Địch ngồi trên ghế chính, tay cầm chén trà nóng, mặt tỉnh bơ.
Trước mặt hắn là Bạch Vô Trần và lão tướng mặt sắt tên là Bạch Trung—quản gia kiêm hộ vệ trưởng của Bạch gia.
"Chiêu thứ chín."
Bạch Vô Trần vừa ngồi xuống ghế liền sốt ruột.
"Nói đi.
"Lăng Vô Địch nhấp một ngụm trà, chậm rãi đặt chén xuống:
"Không vội.
Trước hết, ta phải xem tình trạng kinh mạch của ngươi đã.
"Hắn đưa tay ra.
Bạch Vô Trần do dự, rồi đưa cổ tay.
Lăng Vô Địch bắt mạch—thực ra hắn chẳng biết gì về y học.
Nhưng hắn nhắm mắt, ra vẻ trầm tư, thỉnh thoảng lại
"Ừm"
một tiếng đầy uyên thâm.
Một lúc sau, hắn mở mắt:
"Tình trạng của ngươi.
tệ hơn ta nghĩ.
Băng độc đã lan tới năm đại kinh mạch.
Nếu không chữa trong vòng ba tháng, ngươi sẽ tàn phế.
"Bạch Vô Trần mặt cắt không còn giọt máu.
Bạch Trung nghiến răng:
"Nói bậy!
Thiếu chủ khỏe mạnh thế này, sao có thể.
"Ông im đi."
Lăng Vô Địch nhàn nhạt liếc lão.
"Ông biết gì về 'Hàn Băng Quyết' hơn ta?"
Bạch Trung nghẹn lời.
Lăng Vô Địch đứng dậy, đi tới đi lui trong phòng, tay chắp sau lưng, dáng vẻ của một bậc thầy đang suy tư vấn đề vũ trụ:
"Có hai cách chữa.
Một là dùng hỏa dược cực mạnh đốt cháy băng độc—nhưng nguy hiểm, có thể cháy luôn kinh mạch.
Hai là luyện chiêu thứ chín—'Hàn Băng Phá'—để dẫn độc ra ngoài từ từ."
"Đương nhiên ta chọn cách hai!"
Bạch Vô Trần nói ngay.
Lăng Vô Địch gật gù:
"Tốt.
Nhưng chiêu thứ chín không phải ai cũng luyện được.
Cần có người hộ pháp.
Ta sẽ hộ pháp cho ngươi."
"Ngươi hộ pháp cho ta”
Bạch Vô Trần nửa tin nửa ngờ gặng hỏi.
Ừm”
Hắn nhận được cái gật đầu chắc nịch của Lăng Vô Địch.
Bộ dáng chưa cần ra trận đã biết thắng thua này khiến Bạch Vô Trần và Bạch Trung nhìn nhau không nói lên lời.
rốt cuộc là thần thánh phương nào?"
Được."
Bạch Vô Trần gật đầu.
"Bao giờ bắt đầu?"
Lăng Vô Địch nhìn ra ngoài trời, nơi mặt trời đã xuống núi:
"Giờ Tý.
Đúng lúc âm khí thịnh nhất, thích hợp nhất để luyện 'Hàn Băng Phá'.
Nhưng ta cần một căn phòng kín, yên tĩnh, không ai quấy rầy.
Và.
"Hắn dừng lại, nhìn Bạch Vô Trần với ánh mắt đầy ẩn ý:
"Vài món đồ."
"Đồ gì?"
Lăng Vô Địch lấy từ trong túi ra một mảnh giấy đã viết sẵn từ lúc nào.
Trên đó ghi:
Một thanh chủy thủ sắc bén.
Một bình rượu mạnh.
Một bộ y phục mới.
Một bát cháo nóng.
Bạch Vô Trần đọc xong, ngẩng lên nhìn hắn:
"Chỉ thế thôi?"
"Chỉ thế thôi."
Lăng Vô Địch mỉm cười.
"À, thêm một con gà quay nữa.
Ta đói rồi.
"Bạch Trung nghe vậy suýt ngã.
Nhưng sau một hồi giao tiếp, lão cũng bị Lăng Vô Địch làm cho mơ mơ màng màng, cúi đầu đi chuẩn bị.
Giờ Tý.
Phòng kín trong doanh trại Bạch gia.
Bạch Vô Trần ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, hai tay kết ấn, mặt đầy mong đợi.
Lăng Vô Địch đứng trước mặt hắn, tay cầm một cuộn giấy—thứ hắn vừa
"chế tác"
trong vài giờ đồng hồ.
"Đây là khẩu quyết chiêu thứ chín."
Lăng Vô Địch đưa cuộn giấy.
"Đọc thuộc lòng trước khi luyện.
"Bạch Vô Trần run run nhận lấy, mở ra đọc.
Trên giấy viết bằng chữ Hán—mà Lăng Vô Địch may mắn là kiếp trước học qua—một bài khẩu quyết dài:
"Hàn băng chi cực, vi nhiệt vi hỏa.
Âm cực dương sinh, phá nhi hậu lập.
Dẫn khí nghịch hành, xung khiếu phá chướng.
Băng độc tán tận, thần công tự thành.
"(Ý nói:
Hàn băng đến cực điểm sẽ sinh ra nhiệt, âm cực sinh dương, phá rồi mới lập.
Dẫn khí chạy ngược, xung phá các huyệt, băng độc tan hết, thần công tự thành.
Bạch Vô Trần đọc một lần, hai lần, ba lần.
Mắt sáng dần.
Hắn là người luyện 'Hàn Băng Quyết' mười năm, có thể cảm nhận được sự hợp lý trong những dòng chữ này.
Chúng không giống như được viết bởi một kẻ lừa đảo.
Chúng có một sự uyên thâm, một logic nội tại mà chỉ người từng luyện công pháp này mới có thể hiểu.
Hắn ngẩng lên nhìn Lăng Vô Địch, ánh mắt đã thay đổi:
"Tiền bối.
người quả nhiên là cao nhân.
"Lăng Vô Địch mỉm cười khoan thai:
"Luyện đi.
Ta hộ pháp cho.
"Hắn kéo ghế ngồi xuống góc phòng, vắt chéo chân, nhắm mắt dưỡng thần.
Trong lòng, hắn cười thầm:
Thằng ngốc.
Đó chỉ là mấy câu ta bịa từ mấy cuốn sách kiếp trước, trộn với mấy câu trong cuốn nhật ký của tên lính chết.
Nhưng mà nghe có vẻ hợp lý nhỉ?
Ta đúng là thiên tài!
Thực ra, Lăng Vô Địch chẳng biết gì về võ công.
Nhưng hắn biết một điều:
khi người ta đã tin, họ sẽ tự thuyết phục mình.
Bạch Vô Trần đã tin hắn là cao nhân, nên bất kỳ điều gì hắn nói cũng sẽ được giải thích là
"huyền diệu"
Đây là bài học đầu tiên trong nghề bán bảo hiểm:
Không cần sản phẩm tốt, chỉ cần khách hàng tin là sản phẩm tốt.
Ba canh giờ trôi qua.
Bạch Vô Trần toát mồ hôi đầm đìa, nhưng mặt mày hồng hào hơn trước.
Hắn mở mắt, ánh mắt sáng quắc:
"Tiền bối!
Ta.
ta cảm thấy kinh mạch thông suốt hơn!
Băng độc hình như đã giảm!
"Lăng Vô Địch mở mắt, gật gù:
Ngày mai luyện tiếp.
Bảy ngày nữa, băng độc sẽ tan hết.
Ba tháng nữa, ngươi sẽ đột phá Lục Phẩm hậu kỳ.
"Bạch Vô Trần quỳ xuống, dập đầu:
"Đa tạ tiền bối!
Từ nay, tiền bối là thượng khách của Bạch gia!
Có bất kỳ yêu cầu gì, xin cứ nói!
"Lăng Vô Địch đỡ hắn dậy, giọng hiền từ:
"Không cần đa lễ.
Ta chỉ là người qua đường, thấy duyên nên giúp thôi.
"Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi trời đã hửng sáng:
"Ngươi nghỉ ngơi đi.
Ta ra ngoài hóng gió chút.
"Nói rồi, hắn khoan thai bước ra.
Khi cánh cửa đóng lại sau lưng, hắn thở phào một hơi dài.
Qua ải rồi!
Hắn lôi từ trong tay áo ra một cuốn sách nhỏ—cuốn nhật ký của tên lính chết.
Nhờ nó mà hắn biết đủ thứ về Bạch gia, về 'Hàn Băng Quyết', về những bí mật gia tộc.
Nhưng có một điều hắn không ngờ:
cái khẩu quyết hắn bịa ra hình như.
có tác dụng thật?"
Chắc là ngẫu nhiên thôi."
Hắn lẩm bẩm.
"Hoặc do thằng nhỏ tự kỷ ám thị.
Dù sao thì cũng tốt.
"Hắn nhìn lên bầu trời, nơi mặt trời mọc.
Chiến trường vẫn còn đó.
Kẻ địch vẫn còn đó.
Nhưng hắn, Lăng Vô Địch, đã có một chỗ đứng trong lòng địch.
Và rồi, hắn nhớ tới hệ thống.
Đúng rồi!
Ta phải giết người lấy thủ cấp mới có điểm.
Nhưng giờ là khách quý của Bạch gia, làm sao giết người đây?
Hắn suy nghĩ một lúc, rồi nụ cười bí hiểm lại nở trên môi.
Đã là khách quý, thì càng dễ giết.
Chỉ cần chọn đúng người, đúng thời điểm.
Một kế hoạch bắt đầu hình thành trong đầu hắn.
Hết chương 2.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập