Chương 25: Khách điếm hoang vu

Ba ngày sau cuộc gặp gỡ thú vị với đám cướp, Lăng Vô Địch tiếp tục hành trình về phía tây bắc.

Đường đi ngày càng hoang vắng.

Những con đường mòn mờ dần, có lúc phải rẽ vào rừng sâu, vượt qua những con suối đá lởm chởm.

Cây cối rậm rạp hơn, những tán lá dày đặc che khuất bầu trời, chỉ còn những tia nắng yếu ớt len lỏi xuống mặt đất ẩm ướt.

Không khí lạnh lẽo, ẩm thấp, mang theo mùi lá mục và mùi đất ướt.

Những ngôi làng ven đường giờ đây không chỉ hoang phế mà còn có dấu hiệu của chiến tranh tàn khốc.

Những bức tường đen sì vì lửa cháy, những mái nhà sập đổ, những bộ xương người nằm la liệt.

Có nơi, hắn thấy cả những ngôi mộ đắp vội, chỉ là những ụ đất nhỏ, cắm vài cành cây làm dấu.

Gió thổi qua, mang theo mùi tử khí nồng nặc.

Lăng Vô Địch thúc ngựa đi chậm rãi, mắt quan sát bốn phía.

Tay hắn vẫn đặt trên chuôi đao, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào.

Hắn vẫn duy trì **Ẩn Tức** ở mức Bát Phẩm sơ kỳ, vừa đủ để không gây chú ý, vừa đủ để dụ những kẻ không biết điều.

*Đi đường xa mà có mấy trò vui thế này, cũng đỡ buồn.

Hề hề.

Nhưng rồi hắn nhìn quanh, thấy cảnh vật hoang tàn ngày càng rõ hơn, nụ cười cũng tắt dần.

*Loạn thế này, người chết như ngả rạ.

Mình còn sống đã là may mắn lắm rồi.

Chiều hôm đó, khi mặt trời bắt đầu xuống núi, Lăng Vô Địch gặp một đoàn người tị nạn.

Khoảng hai mươi người, già trẻ, lớn bé, lũ lượt kéo nhau trên con đường mòn.

Họ mặc y phục rách rưới, mặt mày hốc hác, đen đúa.

Đàn ông vác trên vai những gói đồ ít ỏi, đàn bà bồng con, trẻ con lê từng bước mệt mỏi.

Ánh mắt họ vô hồn, như những bóng ma đang đi dạo giữa trần gian.

Lăng Vô Địch dừng ngựa, nhìn họ.

Đoàn người cũng dừng lại, nhìn hắn với ánh mắt dè chừng, sợ hãi.

Một lão già trạc sáu mươi, râu tóc bạc phơ, bước ra, chắp tay run run:

"Thưa.

thưa tráng sĩ, xin ngài thương tình, chúng tôi chỉ là dân tị nạn, không có gì đáng giá.

"Lăng Vô Địch nhìn lão, rồi nhìn đoàn người.

Hắn thấy những đứa trẻ đói meo, những người đàn bà mệt mỏi, những người đàn ông kiệt sức.

Hắn thấy một bà lão ngồi bệt xuống đất, ôm một đứa trẻ đang khóc ré lên vì đói.

Hắn im lặng một lúc, rồi xuống ngựa.

Hắn mở túi, lấy ra ít lương khô và mấy nén bạc, đưa cho lão già:

"Cho các ngươi.

Cầm lấy mà sống.

"Lão già ngỡ ngàng, nhìn túi lương khô và mấy nén bạc, rồi nhìn Lăng Vô Địch, mắt đỏ hoe:

"Tráng sĩ.

tráng sĩ có lòng tốt.

chúng tôi.

chúng tôi không biết lấy gì báo đáp.

"Lăng Vô Địch phẩy tay, giọng thản nhiên:

"Không cần báo đáp.

Cầm lấy đi.

"Hắn quay người lên ngựa, định đi tiếp thì một giọng nói yếu ớt cất lên:

"Tráng sĩ.

xin dừng bước.

"Lăng Vô Địch quay lại.

Một người đàn ông trạc ba mươi, mặt đầy thương tích, bước ra, quỳ xuống:

"Tráng sĩ, ngài có lòng tốt như vậy, xin ngài.

xin ngài cho chúng tôi một lời khuyên.

Phía trước còn yên ổn không?

Hay còn giặc giã?"

Lăng Vô Địch nhìn về phía trước, nơi những ngọn núi mờ trong sương.

Hắn lắc đầu:

"Ta không biết.

Ta cũng chỉ là kẻ đi đường.

"Người đàn ông cúi đầu, thất vọng.

Lăng Vô Địch nhìn họ một lúc, rồi nói thêm:

"Nhưng ta có thể nói cho các ngươi biết một điều.

Loạn thế này, không ai có thể bảo vệ các ngươi ngoài chính các ngươi.

Hãy tự lo cho mình.

"Nói rồi, hắn thúc ngựa đi tiếp.

Phía sau, đoàn người nhìn theo, lặng lẽ.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả khu rừng một màu đỏ cam như máu.

Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua tán lá, tạo thành những vệt sáng dài trên mặt đất.

Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh của núi rừng.

Lăng Vô Địch thúc ngựa đi thêm một quãng nữa thì thấy lờ mờ phía xa có ánh đèn.

Hắn nheo mắt nhìn kỹ, đó là một khách điếm nhỏ nằm lẻ loi bên đường, cạnh một con suối nhỏ.

Khách điếm là một căn nhà gỗ hai tầng, mái lợp tranh, xung quanh có hàng rào tre dựng tạm.

Trên cột treo một tấm biển cũ kỹ, chữ đã mờ, chỉ còn đọc được hai chữ:

"Tùng Phong"

Ánh đèn vàng ấm áp từ trong nhà hắt ra, soi sáng một khoảng sân nhỏ.

Khói bếp bay lên từ ống khói, mang theo mùi cơm chín và thức ăn thơm lừng.

Lăng Vô Địch xuống ngựa, dắt ngựa vào sân.

Một người đàn ông trung niên, có lẽ là chủ quán, từ trong nhà bước ra, mặt mày hiền lành:

"Khách quan đi đường?

Mời vào, mời vào!

Còn phòng trống, còn cơm nóng!

"Lăng Vô Địch gật đầu, giao ngựa cho tiểu nhị, rồi bước vào trong.

Bên trong khách điếm, không khí ấm cúng hơn hắn tưởng.

Một gian phòng rộng, kê vài chiếc bàn gỗ, trên bày đèn dầu, chén bát.

Có chừng mười mấy người đang ngồi ăn uống, nói chuyện rôm rả.

Họ mặc đủ loại y phục, có người mặc giáp nhẹ, có người mặc thường phục, có người đeo binh khí bên hông.

Lăng Vô Địch liếc nhìn một lượt, thầm đánh giá thực lực của họ.

Đa số là Bát Phẩm, Thất Phẩm sơ kỳ, không có ai đáng ngại.

Hắn chọn một góc khuất, ngồi xuống, gọi một ít đồ ăn, một bầu rượu.

Tiểu nhị nhanh nhẹn bưng lên:

một đĩa thịt kho, một bát canh rau, một bầu rượu nếp cái hoa vàng thơm nức.

Lăng Vô Địch vừa ăn vừa lắng nghe những câu chuyện xung quanh.

Mấy người ở bàn bên cạnh đang nói chuyện sôi nổi:

"Nghe nói phía bắc lại có chiến sự.

Quân Lương đánh dữ lắm!"

"Thì loạn thế mà.

Năm nay mất mùa, dân đói, giặc cướp nổi lên như ong.

Đi đường phải cẩn thận."

"Tôi vừa từ phía tây về.

Bên đó còn khủng khiếp hơn.

Mấy bang phái nhỏ đang đánh nhau, giành địa bàn.

Chết không biết bao nhiêu người."

"Bang phái nào thế?"

"Thanh Long bang và Bạch Hổ bang.

Hai bang này đánh nhau mấy tháng nay, từ trong thành ra ngoài rừng.

Nghe nói sắp có trận quyết chiến.

"Lăng Vô Địch nhấp một ngụm rượu, tai vểnh lên nghe ngóng.

Mắt hắn sáng lên thích thú.

*Thanh Long bang?

Bạch Hổ bang?

Đánh nhau à?

Hay đấy!

Mình cứ ngồi đây ăn uống, xem chúng nó đấu đá nhau cũng vui.

Hề hề.

Hắn gắp thêm miếng thịt, nhai ngon lành, mắt vẫn dáo dác nhìn về phía cửa, chờ đợi một màn kịch hay.

Đúng lúc đó, từ xa vọng lại tiếng vó ngựa dồn dập, lộp cộp, lộp cộp, càng lúc càng gần.

Tiếng ngựa hí vang, tiếng người hò hét, cả một đoàn người đang tiến về phía khách điếm.

Cả khách điếm như ngừng lại, mọi người đều ngước lên nhìn về phía cửa.

Không khí bỗng nhiên căng thẳng.

Lăng Vô Địch vẫn thản nhiên nhấp rượu, nhưng mắt đã sáng rực lên.

Hắn thì thầm với người bàn bên:

"Ê, hình như có khách quý đến kìa.

Hay đấy!

"Người bàn bên nhìn hắn với ánh mắt kỳ lạ, không hiểu sao tên này lại vui vẻ như thế.

Cánh cửa khách điếm bị đạp tung, mười mấy người ào vào.

Họ mặc y phục đen, trên ngực thêu hình rồng xanh uốn lượn, tay cầm đao kiếm sáng loáng.

Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên, mặt vuông chữ điền, mắt sáng như điện, khí tức Thất Phẩm trung kỳ lộ rõ.

Chưa dừng lại đó, từ phía sau lại vọng tiếng vó ngựa, rồi một nhóm người khác cũng xông vào, mặc y phục trắng, trên ngực thêu hình hổ trắng oai hùng.

Dẫn đầu là một người phụ nữ trạc ba mươi, mặt đẹp nhưng lạnh lùng như băng, tay cầm một thanh trường kiếm, khí tức Thất Phẩm trung kỳ, ngang ngửa với người đàn ông kia.

Cả khách điếm im bặt.

Mọi người đều đứng dậy, lùi vào góc tường, mặt đầy sợ hãi.

Những chiếc bàn bị xô đẩy, chén bát rơi vỡ loảng xoảng.

Mấy đứa trẻ con trong góc khóc ré lên, bị mẹ vội vàng ôm vào lòng bịt miệng.

Chỉ có Lăng Vô Địch là vẫn ngồi yên, tay cầm bầu rượu, mặt thản nhiên.

Hắn kéo ghế sát vào tường, nhường chỗ cho đám đông, rồi thì thầm với mấy người xung quanh:

"Lại đây, lại đây ngồi đi!

Đừng đứng đó, chúng nó mà đánh nhau thì vạ lây!

"Mấy người kia nhìn hắn, thấy hắn bình thản quá, cũng rụt rè kéo ghế lại gần, nép sát vào nhau.

Lăng Vô Địch nhấp một ngụm rượu, mắt sáng rực nhìn hai bang phái, miệng lẩm bẩm:

"Thanh Long bang với Bạch Hổ bang, nghe tên là biết đối đầu rồi.

Không biết bên nào mạnh hơn nhỉ?

Ta cá là Bạch Hổ bang, con hổ cái kia nhìn lạnh lùng ghê, chắc có bản lĩnh.

"Người bên cạnh nghe vậy, mặt tái mét, lắp bắp:

"Ngươi.

ngươi điên à?

Còn dám bình luận?"

Lăng Vô Địch cười hề hề:

"Sợ gì!

Mình ngồi góc khuất thế này, chúng nó lo đánh nhau, có để ý đâu.

Cứ xem như xem hát, vừa ăn vừa xem, sướng thế còn gì!

"Hắn gắp thêm miếng thịt bỏ vào miệng, nhai ngon lành.

Người đàn ông mặt vuông – chắc là bang chủ Thanh Long bang – nhìn người phụ nữ, cười nhạt đầy khinh bỉ:

"Bạch Linh, cuối cùng cũng gặp ngươi ở đây.

Hôm nay là ngày tận số của Bạch Hổ bang các ngươi.

"Người phụ nữ tên Bạch Linh hừ lạnh, mắt không chớp:

"Hứ Vĩ, đừng vội mừng.

Ai thắng ai thua còn chưa biết.

Ngươi tưởng có thêm vài tên chó săn là muốn làm gì thì làm?"

Hai bên giương đao kiếm, không khí căng thẳng đến mức có thể cắt bằng dao.

Mấy ngọn đèn dầu chập chờn, in bóng những khuôn mặt đằng đằng sát khí lên vách gỗ.

Lăng Vô Địch xuýt xoa, thì thầm với người bên cạnh:

"Hay quá!

Đối đáp hay quá!

Bên nào cũng có miệng lưỡi sắc sảo.

Nhưng mà đánh nhau thì phải xem thực lực.

Tên Hứ Vĩ kia nhìn hung hăng, nhưng cô Bạch Linh kia lạnh lùng, có khi lại nguy hiểm hơn.

"Người bên cạnh run run:

"Ngươi.

ngươi còn dám bình luận?

Lỡ chúng nó nghe thấy thì chết!

"Lăng Vô Địch phẩy tay:

"Yên tâm!

Chúng nó đang chăm chú vào nhau, có để ý đâu.

Mà có để ý thì ta cũng chỉ là thằng Bát Phẩm, có đáng gì đâu?"

Hắn nói vậy, nhưng trong lòng đã tính sẵn đường lui.

Nếu có động, hắn sẽ lập tức lộ khí tức Thất Phẩm hậu kỳ, nhưng lúc này, xem kịch vui hơn.

Hai bên vẫn giằng co, chưa ai dám ra tay trước.

Lăng Vô Địch nhấp thêm ngụm rượu, lẩm bẩm:

"Đánh đi chứ!

Cứ nhìn nhau thế này thì bao giờ mới có kịch hay?"

Như thể nghe được lời hắn, một tên thuộc hạ của Thanh Long bang bỗng quát lớn:

"Bang chủ, để ta bắt con mụ kia về cho ngài!

"Hắn xông lên, đao chém thẳng vào Bạch Linh.

Bạch Linh khẽ lách người, kiếm vụt ra, một đường sáng lóe lên.

Tên thuộc hạ kêu lên một tiếng, ngã vật xuống đất, máu phun ra.

Trận chiến bắt đầu.

Cả khách điếm hỗn loạn.

Đao kiếm va chạm loảng xoảng, tiếng người hét tháo, tiếng bàn ghế đổ vỡ.

Mọi người co rúm trong góc, mặt cắt không còn giọt máu.

Lăng Vô Địch vẫn ngồi yên, mắt sáng rực nhìn trận chiến.

Hắn vừa nhấp rượu vừa bình luận:

"Ui, chiêu này hay!

Né đẹp!

A, đỡ kịp!

Đánh mạnh lên!

Sao thế?

Yếu quá!

"Hắn còn vung tay chỉ trỏ, như đang xem một vở tuồng.

Mấy người xung quanh nhìn hắn như nhìn người điên.

Trận chiến càng lúc càng ác liệt.

Hứ Vĩ và Bạch Linh giao đấu với nhau, kiếm đao vun vút, khí thế kinh người.

Đám thuộc hạ cũng đánh nhau tơi bời.

Một tên thuộc hạ của Thanh Long bang bị đánh văng vào góc tường, gần chỗ Lăng Vô Địch ngồi.

Hắn loạng choạng đứng dậy, thấy Lăng Vô Địch đang thản nhiên uống rượu, liền quát:

"Mày!

Ngồi đó làm gì?

Ra đây giúp tao!

"Lăng Vô Địch ngước lên nhìn hắn, mắt vẫn thản nhiên, tay vẫn cầm bầu rượu:

"Giúp gì?

Ta chỉ là khách qua đường, không dính vào chuyện của các ngươi.

"Tên thuộc hạ nổi khùng, vung đao chém tới.

Lăng Vô Địch khẽ lách người, né sang một bên, tên kia chém hụt, loạng choạng suýt ngã.

Hắn vươn chân, đạp nhẹ vào mông tên đó, khiến hắn ngã sấp mặt xuống đất.

"Đi chỗ khác chơi, đừng làm phiền ta ăn uống.

"Tên thuộc hạ ngã lăn ra, mặt mày be bét, nhưng không dám động nữa.

Lăng Vô Địch lại quay sang nhìn trận chiến, miệng lẩm bẩm:

"Đánh tiếp đi!

Đang hay mà!

"Trận chiến kéo dài thêm một lúc, cuối cùng cả hai bên đều kiệt sức.

Hứ Vĩ và Bạch Linh đều bị thương, đám thuộc hạ chết quá nửa.

Cuối cùng, Hứ Vĩ hét lên:

"Rút!

"Thanh Long bang rút lui, Bạch Hổ bang cũng không đuổi theo.

Bạch Linh nhìn quanh, thấy đám thuộc hạ thương vong quá nửa, mặt đầy đau xót.

Nàng nhìn về phía Lăng Vô Địch, thấy hắn vẫn thản nhiên uống rượu, ánh mắt thoáng qua một tia phức tạp, rồi dẫn người rời đi.

Khách điếm trở lại yên tĩnh.

Đồ đạc ngổn ngang, máu me vương vãi.

Mấy người khách run run đứng dậy, nhìn nhau, rồi lặng lẽ rời đi.

Lăng Vô Địch vẫn ngồi đó, cầm bầu rượu lên, thấy đã cạn.

Hắn gọi:

"Chủ quán!

Thêm bầu rượu nữa!

"Chủ quán từ trong góc bước ra, mặt tái mét, run run bưng bầu rượu mới.

Lăng Vô Địch nhận lấy, nhấp một ngụm, xuýt xoa:

"Hay!

Hôm nay xem kịch hay quá!

Mấy tháng rồi mới có trận vui thế này!

"Chủ quán nhìn hắn với ánh mắt như nhìn quái vật, nhưng không dám nói gì.

Lăng Vô Địch uống hết bầu rượu, đứng dậy, ném mấy nén bạc lên bàn:

"Tiền phòng, tiền rượu, tiền đồ ăn.

Còn thừa thì coi như tiền dọn dẹp.

Tạm biệt!

"Hắn bước ra khỏi khách điếm, lên ngựa, phi thẳng vào màn đêm.

Trong lòng, hắn cười thầm:

*Hề hề, loạn thế này mà được xem kịch hay thế, đáng đồng tiền!

Mà cũng may, không phải ra tay.

Mệt!

Phía sau, khách điếm chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh đèn leo lét và những vết máu loang lổ trên sàn.

**Hết chương 25.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập