Ba ngày sau.
Lăng Vô Địch sống những ngày tháng nhàn nhã nhất từ khi xuyên không.
Ngày ngày, hắn được Bạch gia hầu hạ như thượng khách—cơm ngon, rượu quý, phòng ấm chăn êm.
Bạch Vô Trần mỗi tối đều đến thỉnh giáo, thành kính như đệ tử gặp sư phụ.
Còn Lăng Vô Địch thì sao?
Hắn ngồi không, ăn không, và.
nghĩ cách giết người.
Vấn đề là:
giết ai?
Giết thế nào?
Và quan trọng nhất—giết xong lấy thủ cấp cất ở đâu?
Hệ thống bảo phải
"chính tay lấy thủ cấp"
Nghĩa là hắn không thể sai bảo ai, cũng không thể giết xong bỏ chạy.
Phải lấy được
"chiến lợi phẩm"
mới tính điểm.
*Mẹ kiếp, đúng là hệ thống biến thái.
Nhưng rồi cơ hội cũng đến.
—
Tối ngày thứ tư.
Bạch Vô Trần đến thăm hắn với vẻ mặt có chút bất an:
"Tiền bối, có chuyện này.
không biết có nên làm phiền người không?"
Lăng Vô Địch đang nhâm nhi chén rượu, mắt nhìn xa xăm như đang ngắm trăng—thực ra đang nghĩ xem tối nay ăn gì:
"Nói."
"Đêm mai, phụ thân ta sẽ đến đại doanh."
Bạch Vô Trần hạ giọng.
"Ông ấy là Bạch Chấn Sơn, gia chủ Bạch gia, Lục Phẩm viên mãn.
Ông ấy.
nghe nói có một vị cao nhân ở đây, muốn gặp mặt.
"Lăng Vô Địch tay run nhẹ, nhưng mặt vẫn tỉnh:
"Ồ?"
Bạch Vô Trần do dự:
"Tính tình phụ thân ta.
khá nóng nảy.
Ông ấy không dễ tin người như con.
Nếu ông ấy có thất lễ, mong tiền bối lượng thứ.
"Lăng Vô Địch gật gù:
"Ta hiểu.
Cứ để ông ấy đến.
"Trong lòng hắn, một nỗi lo âu dâng lên.
*Lục Phẩm đỉnh phong?
Hơn mình những.
bao nhiêu cấp nhỉ?
Mình Cửu Phẩm sơ kỳ, hắn Lục Phẩm đỉnh phong.
Cách nhau bốn cấp.
Một ngón tay cũng đủ bóp chết mình.
Nhưng hắn không thể trốn.
Đã vào hang cọp, chỉ còn cách giả vờ làm cọp con.
Sáng hôm sau.
Lăng Vô Địch thức dậy từ sớm.
Hắn gọi Bạch Vô Trần:
"Đêm nay, trước khi gia chủ đến, ta cần một thứ."
"Thưa tiền bối?"
"Danh sách những tù binh của phe địch—những kẻ sắp bị xử tử.
"Bạch Vô Trần ngạc nhiên:
"Tiền bối cần làm gì?"
Lăng Vô Địch mỉm cười bí hiểm:
"Ta cần luyện một môn công pháp đặc biệt.
Cần người sống để thí nghiệm.
"Bạch Vô Trần rùng mình.
Một cao nhân cần người sống để luyện công?
Nghe như ma đạo.
Nhưng hắn không dám hỏi nhiều.
Đã tin thì tin cho trót.
"Vâng, con sẽ chuẩn bị.
"—
Tối hôm đó.
Trong một góc khuất của doanh trại, gần khu vực giam giữ tù binh.
Lăng Vô Địch đứng đó, mặc y phục đen, tay cầm thanh chủy thủ sắc bén mà hắn đã yêu cầu từ mấy hôm trước.
Trước mặt hắn là một tên tù binh bị trói chặt, miệng bị nhét giẻ.
Tên này là lính phe đối địch, bị bắt trong trận chiến mấy hôm trước, sắp bị xử trảm.
Hắn ta nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt hoảng sợ.
Lăng Vô Địch nhìn lại hắn, trong lòng cũng run.
*Lần đầu giết người.
à không, lần thứ hai.
Nhưng lần trước là trong lúc nguy cấp, lần này là chủ động.
Cảm giác khác hẳn.
Hắn hít sâu một hơi, nhớ lại lời dạy của sư phụ bán hàng năm xưa:
"Khi khách hàng do dự, đừng cho họ thời gian suy nghĩ.
Hành động ngay!"
Hắn vung tay.
Chủy thủ cắm phập vào cổ tên tù binh.
Máu bắn ra.
Tên đó trợn mắt, giãy giụa mấy cái rồi im.
Lăng Vô Địch đứng im, tay vẫn cầm chủy thủ, tim đập như trống trận.
Một lúc sau, hắn run run đưa tay cắt lấy tai của tên đó—như hệ thống đã chỉ dẫn.
**
"Keng!
Ký chủ hạ sát Cửu Phẩm trung kỳ, thu hoạch 30 Sát Phạt Điểm.
Phát hiện công pháp 'Thạch Đầu Quyền' (Cửu phẩm hạ phẩm)
trong trí nhớ nạn nhân.
Có muốn thu thập không?"
**"Thu.
"**
"Đã thu thập.
Hiện tại công pháp:
'Thái Tổ Trường Quyền' (Cửu phẩm trung phẩm)
, 'Thạch Đầu Quyền' (Cửu phẩm hạ phẩm)
Sát Phạt Điểm:
30."
Lăng Vô Địch thở phào.
Hóa ra cũng không khó lắm.
Cảm giác tội lỗi?
Có một chút.
Nhưng rồi hắn nhìn ra ngoài, nơi chiến trường đẫm máu vẫn còn đó, nơi hàng vạn người đã chết.
Trong loạn thế này, sống sót mới là đạo lý lớn nhất.
Hắn giấu cái tai vào túi, lặng lẽ rời đi.
Đêm đó, hắn xử lý thêm bốn tên nữa.
Tổng cộng:
150 điểm.
Công pháp thu được:
hai bộ Cửu phẩm, một bộ Bát phẩm hạ phẩm từ một tên lính Bát Phẩm sơ kỳ.
Lăng Vô Địch cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhõm hơn.
Hình như điểm kinh nghiệm không chỉ dùng để học công pháp, mà còn giúp cải thiện thân thể?
"Đúng vậy.
Sát Phạt Điểm có thể dùng để tăng cường thể chất và tu vi, nhưng hiệu quả cao nhất vẫn là dùng để học công pháp.
Ký chủ nên cân nhắc."
*Biết rồi.
Bạch Chấn Sơn đến.
Ông ta là một người đàn ông trung niên, mặt vuông chữ điền, mắt sáng như điện, khí thế hùng hồn.
Vừa bước vào đại doanh, tất cả đều cúi đầu cung kính.
Lăng Vô Địch được mời đến gặp mặt.
Hắn bước vào đại sảnh, vẫn với phong thái thong dong tự tại, hai tay chắp sau lưng, mặt không biểu cảm.
Bạch Chấn Sơn ngồi trên ghế chính, mắt đánh giá hắn từ đầu đến chân.
Một lúc sau, ông ta cất giọng trầm ấm:
"Nghe nói ngươi là cao nhân?"
Lăng Vô Địch nhàn nhạt:
"Cao nhân không dám nhận.
Chỉ là kẻ từng trải."
"Từng trải?"
Bạch Chấn Sơn cười nhạt.
"Tu vi của ngươi chỉ Cửu Phẩm sơ kỳ, bằng một tên lính quèn.
Ngươi lấy gì mà dám nói từng trải?"
Tim Lăng Vô Địch thót lại.
Tu vi của hắn lộ rồi!
Nhưng hắn vẫn giữ nguyên nụ cười bí hiểm:
"Gia chủ nói đúng.
Tu vi ta chỉ Cửu Phẩm sơ kỳ.
Nhưng gia chủ có biết, vì sao không?"
Bạch Chấn Sơn nhíu mày:
"Vì sao?"
Lăng Vô Địch thở dài, mắt nhìn xa xăm:
"Ba mươi năm trước, ta đã là Nhất Phẩm Thiên Nhân .
Nhưng vì một trận chiến, ta trọng thương, tu vi tán tận, phải tu luyện lại từ đầu.
"Cả phòng im phăng phắc.
Bạch Vô Trần há hốc mồm.
Bạch Chấn Sơn biến sắc.
Nhất Phẩm Thiên Nhân ba mươi năm trước?
Vậy bây giờ vị cao nhân này bao nhiêu tuổi?
Nhìn mặt chỉ tầm ba mươi, nhưng nếu đã từng là Nhất Phẩm.
"Ngươi nói thật?"
Bạch Chấn Sơn trầm giọng.
Lăng Vô Địch không trả lời.
Hắn từ từ đưa tay vào ngực áo, lôi ra miếng ngọc bội quen thuộc.
"Gia chủ có biết đây là gì không?"
Bạch Chấn Sơn nhìn kỹ miếng ngọc.
Một lúc sau, mắt ông ta mở to:
"Đây là.
ngọc bội của Thiên Cơ lâu?"
Lần này đến lượt Lăng Vô Địch giật mình.
Thiên Cơ lâu?
Cái quái gì thế?
Nhưng hắn không để lộ.
Hắn chỉ mỉm cười, cất miếng ngọc đi:
"Gia chủ mắt tinh.
Đúng vậy, đây là tín vật của Thiên Cơ lâu.
Ba mươi năm trước, lâu chủ Thiên Cơ lâu từng nói với ta:
'Có miếng ngọc này, gặp bất kỳ người nào của Thiên Cơ lâu, họ sẽ giúp ngươi một việc.
'"Bạch Chấn Sơn đứng bật dậy:
"Ngươi.
ngươi là bằng hữu của Thiên Cơ lâu chủ?
"Lăng Vô Địch khoan thai, xua tay nói:
"Bằng hữu thì không dám nhận.
Chỉ là từng cùng nhau uống vài chén, luận bàn vài đêm.
"Trong lòng hắn, một dòng chữ đang chạy:
*Thiên Cơ lâu là cái quái gì?
Mà xem phản ứng của lão già này, chắc là tổ chức lớn lắm.
Miếng ngọc này.
không ngờ lại là bảo bối thật?
Thực ra, miếng ngọc chỉ là thứ rẻ tiền.
Nhưng Bạch Chấn Sơn nhìn nhầm—hoặc do ánh sáng, hoặc do tâm lý đã bị ảnh hưởng.
Ông ta thấy những gì ông ta muốn thấy.
Bạch Chấn Sơn thay đổi thái độ hoàn toàn.
Ông ta cúi người, cung kính nói:
"Thất kính!
Thất kính!
Không ngờ tiền bối lại là.
xin tiền bối thứ lỗi cho sự thô lỗ vừa rồi.
"Lăng Vô Địch phẩy tay:
"Không sao.
Tu vi ta giờ chỉ Cửu Phẩm, gia chủ nghi ngờ cũng phải.
"Bạch Chấn Sơn vội nói:
"Tiền bối nói gì vậy!
Chỉ cần có tín vật Thiên Cơ lâu, dù là phế nhân cũng là thượng khách của Bạch gia!
Huống chi tiền bối là cao nhân từng trải!
"Ông ta quay sang quát hạ nhân:
"Còn đứng đó làm gì?
Dọn tiệc!
Mở loại rượu ngon nhất!
"Lăng Vô Địch mỉm cười hài lòng.
*Thiên Cơ lâu.
nghe hay đấy.
Sau này phải tìm hiểu thêm.
Tiệc rượu kéo dài đến tận khuya.
Lăng Vô Địch được Bạch Chấn Sơn tiếp đãi như thượng khách tối thượng.
Ông ta kể đủ thứ chuyện về Thiên Cơ lâu—một tổ chức thần bí chuyên thu thập tin tức, có mạng lưới khắp thiên hạ, lâu chủ là người đứng đầu tình báo giới, được mệnh danh là
"Thiên hạ vạn sự giai nhập nhĩ"
(thiên hạ vạn việc đều lọt vào tai)
Lăng Vô Địch vừa nghe vừa gật gù, thỉnh thoảng lại
"Ừm"
một tiếng ra vẻ từng trải.
Trong lòng, hắn cười thầm:
*Thì ra miếng ngọc này là của một tổ chức tình báo.
Mà mình lại vớ được.
Đúng là trời cao có mắt!
Hắn bắt đầu lên kế hoạch.
Với danh nghĩa
"bằng hữu của Thiên Cơ lâu chủ"
, hắn có thể làm được nhiều thứ.
Và quan trọng nhất—hắn có thể tiếp cận những mục tiêu lớn hơn để lấy thủ cấp.
Tiệc tàn, Bạch Chấn Sơn tiễn hắn về phòng với vẻ mặt đầy kính nể.
Trước khi đi, ông ta nói:
"Tiền bối, nếu cần gì, xin cứ nói.
Bạch gia chúng tôi nhất định toàn lực chi viện.
"Lăng Vô Địch gật đầu:
"Có một việc.
ta đang cần một số tài liệu về các thế lực trong vùng.
Đặc biệt là những thế lực.
có thù oán với Bạch gia.
"Mắt Bạch Chấn Sơn sáng lên:
"Tiền bối muốn giúp Bạch gia?"
"Ta chỉ muốn hiểu rõ tình hình.
Loạn thế này, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
"Bạch Chấn Sơn gật đầu lia lịa:
"Được!
Ngày mai tôi sẽ cho người mang hết tài liệu đến cho tiền bối.
Nửa đêm.
Phòng Lăng Vô Địch.
Hắn ngồi trên giường, mở hệ thống lên xem.
**Sát Phạt Điểm:
150**
**Công pháp:
– Thái Tổ Trường Quyền (Cửu phẩm trung phẩm)
– đã tinh thông
– Thạch Đầu Quyền (Cửu phẩm hạ phẩm)
– chưa học
– Thiết Sa Chưởng (Bát phẩm hạ phẩm)
**Tu vi hiện tại:
Cửu Phẩm sơ kỳ**
Hắn quyết định dùng 50 điểm học
"Thiết Sa Chưởng"
Một luồng thông tin ập vào não, như thể hắn đã luyện môn võ này mười năm.
Học 'Thiết Sa Chưởng' thành công.
Sát Phạt Điểm còn lại:
100.
Tu vi tăng lên Cửu Phẩm trung kỳ."
Lăng Vô Địch cảm thấy cơ thể mình mạnh mẽ hơn, tay chân linh hoạt hơn.
Hắn đứng dậy, vung thử mấy đường chưởng.
Không khí vù vù.
*Tuyệt!
Hệ thống này đúng là báu vật!
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi trăng sáng vằng vặc.
Ngày mai, hắn sẽ có tài liệu về các thế lực trong vùng.
Và từ đó, hắn sẽ bắt đầu cuộc săn.
Nhưng trước hết, hắn cần thêm điểm.
Hắn nhìn về phía khu giam giữ tù binh, nơi còn mấy chục tên đang chờ xử tử.
*Sáng mai, ta lại
"luyện công"
tiếp.
Năm ngày sau.
Mười bảy tên tù binh đã chết dưới tay Lăng Vô Địch.
Hắn thu được tổng cộng 850 điểm, nâng cấp
lên tinh thông, học thêm hai bộ công pháp khác, và tu vi đã lên đến Cửu Phẩm đỉnh phong.
Chỉ còn một bước nữa là vào Bát Phẩm.
Nhưng hắn gặp vấn đề:
những tên tù binh còn lại đều là Bát Phẩm trở lên, có tên còn là Lục Phẩm.
Hắn không dám động vào vì chưa chắc thắng được nếu chúng chống cự.
Hắn cần một kế hoạch.
Và rồi cơ hội đến.
Bạch Vô Trần đến báo:
"Tiền bối, phụ thân con mời người đến dự một cuộc họp quan trọng.
Sẽ có mặt các tướng lĩnh và.
một số tù binh cấp cao của phe địch.
Phụ thân muốn hỏi ý kiến người về việc xử lý chúng.
"Mắt Lăng Vô Địch sáng lên:
"Tù binh cấp cao?"
"Dạ, có ba tên.
Một tên Thất Phẩm đỉnh phong, hai tên Bát Phẩm trung kỳ.
Đều là tướng lĩnh của phe Thành Đông.
"Lăng Vô Địch gật gù, mặt vẫn điềm nhiên:
"Được.
Ta sẽ đến.
"Trong lòng, hắn đang cười như điên.
*Thất Phẩm đỉnh phong?
Bát Phẩm trung kỳ?
Mỗi tên chắc cho cả ngàn điểm!
Còn công pháp nữa!
Nhưng vấn đề là:
làm thế nào để giết chúng?
Hắn chỉ Cửu Phẩm đỉnh phong, cách Thất Phẩm những hai cấp lớn.
Một tên Thất Phẩm có thể giết hắn bằng một ngón tay.
Phải dùng mưu.
Và Lăng Vô Địch, kẻ đã từng bán bảo hiểm cho cả những người không muốn mua, biết rất rõ cách dùng mưu.
Cuộc họp diễn ra vào chiều hôm đó.
Trong đại sảnh, ngoài Bạch Chấn Sơn và Bạch Vô Trần, còn có mười mấy tướng lĩnh cao cấp của Bạch gia.
Ai cũng nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt tò mò và kính nể—câu chuyện về
"cao nhân Thiên Cơ lâu"
đã lan truyền khắp doanh trại.
Lăng Vô Địch ngồi ở vị trí danh dự, cạnh Bạch Chấn Sơn, mặt thản nhiên như không.
Sau khi bàn xong việc quân, Bạch Chấn Sơn nói:
"Còn chuyện ba tên tù binh cấp cao.
Chúng ta nên xử lý thế nào?
Giết hay giữ lại để đổi tù binh?"
Một tướng lĩnh nói:
"Giết!
Chúng là tướng lĩnh của Thành Đông, giết đi để uy hiếp phe địch!
"Một tướng khác phản đối:
"Không nên.
Thành Đông đang giữ con trai của phó tướng chúng ta.
Giết chúng, con trai phó tướng sẽ chết.
"Bạch Chấn Sơn gật gù, quay sang Lăng Vô Địch:
"Tiền bối nghĩ sao?"
Lăng Vô Địch nhấp một ngụm trà, chậm rãi đặt chén xuống, mắt nhìn xa xăm:
"Các hạ có biết, trong chiến tranh, thứ quý giá nhất là gì không?"
Cả phòng im lặng chờ đợi.
"Không phải vàng bạc, không phải đất đai, mà là tin tức."
Lăng Vô Địch tiếp.
"Ba tên tù binh đó là tướng lĩnh cao cấp của Thành Đông.
Trong đầu chúng có vô số tin tức quan trọng—bố trí phòng thủ, điểm yếu thành trì, kế hoạch tác chiến.
Giết chúng, chúng ta chỉ mất đi cơ hội vàng.
"Bạch Chấn Sơn gật gù:
"Tiền bối nói đúng.
Nhưng làm sao để moi tin tức?
Chúng là tướng lĩnh trung thành, không dễ khai.
"Lăng Vô Địch mỉm cười bí hiểm:
"Để ta.
Ta có một chút.
kinh nghiệm trong việc này.
"Cả phòng nhìn hắn với ánh mắt kính nể pha lẫn sợ hãi.
Bạch Chấn Sơn cười lớn:
"Có tiền bối giúp, quả là Bạch gia tam sinh hữu hạnh!
"Lăng Vô Địch khiêm tốn cúi đầu.
Trong lòng, hắn đang nghĩ:
*Ba cái đầu.
ba ngàn điểm.
Thất phẩm, Bát phẩm.
Tuyệt!
**Hết chương 3.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập