Chương 32: Máu nhuộm rừng già

Ánh nắng xuyên qua tán lá rừng, chiếu xuống những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất ẩm ướt.

Nhưng dưới những tán cây xanh thẳm ấy, không khí chẳng hề thanh bình chút nào.

Tiếng chim chóc đã im bặt từ lâu, chỉ còn tiếng gió rít qua kẽ lá và thỉnh thoảng là tiếng la hét, tiếng đao kiếm va chạm vọng ra từ sâu trong rừng.

Lăng Vô Địch ngồi xếp bằng trong hang động tối, vận công hồi phục sau trận chiến cuối cùng.

Hắn mở mắt, nhìn vào hệ thống:

Sát Phạt Điểm:

21.

000

Tu vi:

Lục Phẩm trung kỳ

Dịch Cân Kinh (Thánh cấp thượng phẩm)

– trung thành.

Cần 30.

000 điểm để lên đại thành.

Còn thiếu 9.

000 điểm nữa.

Nếu kiếm thêm 9.

000 điểm nữa, ta sẽ lên đại thành.

Lúc đó, đối phó với Đông Sơn Yêu Tăng cũng dễ hơn.

Hắn nhìn ra ngoài cửa hang, nơi ánh sáng le lói.

Những tia nắng yếu ớt chiếu vào, nhưng không đủ để xua tan bóng tối trong lòng hắn.

Chín nghìn điểm.

cần thêm chừng hai mươi mạng nữa.

Mà trong khu rừng này, hai mươi mạng chẳng là gì.

Hắn đứng dậy, phủi bụi trên người.

Những vết thương đã lành hẳn, khí huyết lưu thông mạnh mẽ.

Hắn cảm nhận sức mạnh trong cơ thể, sẵn sàng cho cuộc săn mới.

Đông Sơn Yêu Tăng, ngươi đưa than sưởi ấm ngày tuyết, ta không nhận sao đành?

Ra khỏi hang, Lăng Vô Địch lần theo những dấu vết mới nhất.

Khu rừng giờ đây đã thay đổi hẳn.

Không còn là chốn hoang vu tĩnh mịch, mà đã trở thành một chiến trường hỗn loạn.

Khắp nơi là dấu chân, vết đao kiếm, những vũng máu khô, những xác chết bị bỏ lại.

Mùi tử khí nồng nặc, hòa lẫn với mùi rừng ẩm ướt tạo thành một thứ khí vị đặc trưng của chết chóc.

Lăng Vô Địch vừa đi vừa quan sát.

Hắn thấy những nhóm người lũ lượt kéo nhau, mặt mày căng thẳng, tay lăm lăm vũ khí.

Họ nhìn nhau với ánh mắt cảnh giác, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

Loạn thật.

Càng loạn càng tốt.

Chiều hôm ấy, khi mặt trời bắt đầu nghiêng về phía tây, Lăng Vô Địch phát hiện một nhóm người đang dựng trại gần một con suối nhỏ.

Hắn nép vào bụi cây, quan sát.

Nhóm này có mười hai người, nhưng không giống những tán tu hay sơn tặc hắn từng gặp.

Y phục của họ chỉnh tề, trên ngực thêu hình một ngọn núi với ba đỉnh – Thanh Phong môn, một môn phái có tiếng trong vùng.

Họ ngồi quây quần bên đống lửa, ăn uống, nói chuyện.

Lăng Vô Địch nheo mắt, quan sát tu vi của chúng.

Một tên trung niên mặt vuông chữ điền, ngồi ở vị trí trung tâm, khí tức Lục Phẩm trung kỳ – bằng hắn.

Ba tên khác, trẻ hơn, ngồi xung quanh, khí tức Lục Phẩm sơ kỳ.

Tám tên còn lại, Thất Phẩm viên mãn.

Mẹ kiếp!

Mạnh thật!

Một tên ngang cơ, ba tên kém hơn một bậc, còn tám tên kia nữa.

Đánh nhau với chúng, ta không có cửa.

Hắn tính rút lui, nhưng rồi một tên trong nhóm lên tiếng:

"Đại sư huynh, chúng ta tìm mấy ngày rồi, chẳng thấy tên đó đâu.

Hay hắn chết rồi?"

Tên cầm đầu – đại sư huynh – lắc đầu, giọng trầm ổn:

"Không.

Đông Sơn Yêu Tăng bảo hắn còn sống.

Mà lão trả thù lao cao thế, chắc chắn có lý do.

"Một tên khác cười, mắt sáng rực tham lam:

"Đại sư huynh, nếu chúng ta lấy được Dịch Cân Kinh, chúng ta sẽ mạnh cỡ nào?

Chắc chắn sư phụ sẽ trọng thưởng!

"Tên cầm đầu cười khẩy, nhưng mắt cũng ánh lên tia tham lam:

"Mạnh?

Đó là Thánh cấp công pháp, chỉ cần luyện thành, chúng ta còn có thể so với các trưởng lão.

Nếu may mắn, có thể lên Ngũ Phẩm!

"Cả đám cười vang, tiếng cười vọng vào vách núi tạo thành những âm thanh ma mị.

Lăng Vô Địch nghe vậy, lòng thầm cười.

Thanh Phong môn?

Cũng đến à?

Tốt, càng đông càng vui.

Nhưng mà.

đánh nhau với chúng thì không được.

Phải nghĩ cách khác.

Hắn rón rén lùi lại, định bỏ đi thì bất ngờ giẫm phải một cành cây khô.

Rắc!

Tiếng động vang lên giòn giã trong không gian tĩnh mịch.

"Ai?

"Mười hai tên lập tức đứng dậy, đao kiếm rút ra loảng xoảng.

Tên đại sư huynh hét lớn, mắt sáng như điện:

"Có người!

Vây lại!

"Lăng Vô Địch chửi thầm trong lòng, nhưng mặt vẫn giữ bình tĩnh.

Hắn biết, lúc này mà bỏ chạy là chết chắc.

Mười hai tên đuổi theo, hắn không thoát được.

Hắn hít một hơi thật sâu, rồi lảo đảo bước ra khỏi bụi cây, mặt tái mét, tay giơ lên trời, giọng run run:

"Đừng.

đừng giết tôi!

Tôi chỉ là người đi đường lạc vào đây!

"Mười hai tên nhìn hắn, mắt sáng rực lên như đèn pha.

Tên đại sư huynh cười ha hả, tiếng cười đầy đắc ý:

"Lạc đường?

Giữa khu rừng này?

Ngươi đùa ai?"

Hắn bước tới, đưa mắt nhìn Lăng Vô Địch từ đầu đến chân, đánh giá khí tức Lục Phẩm sơ kỳ (nhờ Ẩn Tức)

của hắn, rồi cười lớn hơn:

"Lục Phẩm sơ kỳ?

Một mình?

Ngươi dám vào đây?

Có gan đấy!

"Lăng Vô Địch run run lùi lại, mặt càng tái hơn:

"Tôi.

tôi thực sự không biết.

tôi chỉ đi tìm thuốc cho mẹ già.

lạc vào đây mấy ngày rồi.

"Một tên trong nhóm cười khẩy:

"Mẹ già?

Ngươi nghĩ chúng ta là trẻ con à?

Loạn thế này, mẹ già nào còn sống?"

Cả đám cười vang, tiếng cười chế nhạo.

Tên đại sư huynh bước tới, đưa tay vỗ vai Lăng Vô Địch, giọng đầy mỉa mai:

"Này, tiểu huynh đệ, ngươi có biết chúng ta đang tìm ai không?"

Lăng Vô Địch lắc đầu nguầy nguậy:

"Dạ.

dạ không.

.."

"Đang tìm một thằng tên Lăng Vô Địch, trên người nó có Dịch Cân Kinh.

Ngươi có thấy nó không?"

Lăng Vô Địch run run, mặt càng tái hơn:

"Dạ.

dạ không.

tôi chưa thấy ai cả.

"Tên đại sư huynh cười, nhưng mắt vẫn dò xét:

"Thôi, dù sao cũng gặp.

Ngươi ở lại đây với chúng ta một đêm, sáng mai hãy đi.

Ở đây nguy hiểm lắm, một mình dễ chết lắm.

"Lăng Vô Địch run run, nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán.

Chúng muốn giữ ta lại?

Hay nghi ngờ?

Hắn gật đầu, giọng run run:

"Dạ.

dạ.

cảm ơn các đại ca.

"Đêm xuống.

Lửa trại bập bùng soi sáng những khuôn mặt đầy cảnh giác của đám Thanh Phong môn.

Lăng Vô Địch ngồi xếp bằng ở một góc, mặt vẫn giữ vẻ sợ hãi, nhưng mắt không ngừng quan sát.

Hắn thấy chúng phân công canh gác:

hai tên Thất Phẩm viên mãn ngồi ở hai đầu, mắt lúc nào cũng dáo dác.

Tên đại sư huynh và ba tên Lục Phẩm sơ kỳ ngồi quanh đống lửa, thi thoảng lại nhìn về phía hắn với ánh mắt dò xét.

Chúng vẫn nghi ngờ.

Phải tìm cách thoát.

Hắn vờ ngủ gật, nhưng tai vẫn dỏng lên nghe ngóng.

Đến nửa đêm, khi lửa đã tàn, tiếng ngáy bắt đầu vọng ra từ vài tên, Lăng Vô Địch từ từ mở mắt.

Hắn quan sát xung quanh, thấy hai tên canh gác cũng đã mệt mỏi, mắt díu lại.

Cơ hội!

Hắn rón rén đứng dậy, nhẹ nhàng như một con mèo.

Mỗi bước chân đều đặt xuống thật khẽ, tránh gây tiếng động.

Hắn lần theo bóng tối, tiến về phía bụi cây gần nhất.

"Đứng lại!

"Một tiếng quát vang lên.

Tên đại sư huynh đã tỉnh dậy, mắt sáng quắc nhìn hắn.

Lăng Vô Địch chửi thầm, nhưng không dừng lại.

Hắn lao nhanh về phía bụi cây.

"Nó chạy!

Đuổi theo!

"Mười hai tên lập tức đuổi theo, tiếng la hét vang vọng cả khu rừng.

Lăng Vô Địch chạy như điên, vận dụng toàn bộ khinh công.

Dịch Cân Kinh vận đến cực hạn, thân pháp hắn nhanh như một làn khói.

Nhưng phía sau, tiếng bước chân vẫn đuổi kịp, mỗi lúc một gần.

Mẹ kiếp!

Đông quá!

Hắn lao vào một khe núi hẹp, chạy thoát được vào bóng tối.

Phía sau, tiếng la hét vẫn vang vọng, nhưng xa dần, xa dần.

Lăng Vô Địch thở dốc, dựa vào vách đá.

Mồ hôi đầm đìa, nhưng mắt hắn sáng rực.

Suýt chết!

Nhưng mà vui!

Hắn cười thầm.

Thanh Phong môn, các ngươi chờ đó.

Ta sẽ trở lại.

Hắn biến mất trong bóng tối.

Phía sau, khu rừng vẫn náo loạn.

Những kẻ săn mồi vẫn lùng sục khắp nơi.

Nhưng Lăng Vô Địch, trong hang động tối om, đang lên kế hoạch mới.

Và trong lòng hắn, những con số vẫn nhảy múa:

21.

000 điểm.

Còn thiếu 9.

000 điểm nữa.

Thanh Phong môn, các ngươi có mười hai mạng.

Mười hai mạng đó, ta sẽ lấy từ từ.

Hết chương 32.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập