Chương 35: Trên đường gặp mỹ nhân

Con đường mòn uốn lượn giữa những đồi núi trập trùng, hai bên là những lùm cây rậm rạp.

Lăng Vô Địch bước đi chậm rãi, tay vẫn đặt trên chuôi đao, mắt không ngừng quan sát xung quanh.

Sau mười ngày trong rừng sâu, hắn đã học được rằng:

ở nơi hoang vu này, bất cứ lúc nào cũng có thể có chuyện xảy ra.

Trời về chiều, nắng đã dịu bớt.

Những tia nắng cuối ngày xuyên qua tán lá, chiếu xuống mặt đường những vệt sáng lốm đốm.

Gió thổi nhẹ, mang theo hơi mát và mùi hoa dại thoang thoảng.

Lăng Vô Địch đang thả hồn theo những suy nghĩ miên man thì bỗng nhiên, từ xa vọng lại tiếng khóc.

Tiếng khóc the thé, thảm thiết, như của một người phụ nữ đang gặp nạn.

Lăng Vô Địch khựng lại, nheo mắt nhìn về phía trước.

Trên đường, cách chừng năm mươi trượng, một bóng người đang nằm dưới gốc cây.

Đó là một cô gái trẻ, chừng đôi mươi, mặc y phục trắng, tóc dài xõa tung.

Nàng ta đang khóc nức nở, hai tay ôm mặt, vai run lên từng hồi.

Lăng Vô Địch dừng lại, quan sát.

Một cô gái trẻ, một mình, khóc lóc giữa đường vắng?

Quá kỳ lạ.

Hắn vận Ẩn Tức, cảm nhận khí tức của nàng ta.

Lục Phẩm sơ kỳ – ngang với khí tức hắn đang hiển lộ.

*Lục Phẩm sơ kỳ mà khóc lóc thảm thiết thế này?

Đánh nhau với ai?

Hay bị cướp?

Hắn vẫn đứng im, không vội bước tới.

Kinh nghiệm bán bảo hiểm kiếp trước dạy hắn:

phải quan sát khách hàng trước khi tiếp cận.

Có người thực sự muốn mua, có người chỉ hỏi chơi.

Mà ở cái thế giới này, có kẻ thực sự gặp nạn, có kẻ chỉ giả vờ để lừa người.

Hắn nhìn kỹ.

Cô gái khóc, nhưng mắt vẫn liếc nhìn về phía hắn.

Nàng ta đưa tay lau nước mắt, nhưng động tác có chút gì đó.

không tự nhiên.

Hơi thở của nàng ta cũng không loạn nhịp như người đang khóc thật.

*Giả vờ.

Mắt liếc, tay lau nước mắt không tự nhiên, hơi thở vẫn đều.

Đây là bẫy.

Lăng Vô Địch cười thầm.

Hắn vẫn đứng im, tay vẫn đặt trên chuôi đao, mắt vẫn nhìn về phía cô gái.

Cô gái thấy hắn không lại gần, liền khóc to hơn:

"Cứu tôi với!

Có ai không?

Cứu tôi với!

"Giọng nàng ta the thé, thảm thiết, nghe rất tội nghiệp.

Nếu là kẻ khác, chắc chắn đã chạy lại.

Nhưng Lăng Vô Địch chỉ đứng đó, nhìn, và cười thầm.

*Hay lắm!

Diễn hay lắm!

Nhưng mà.

ta đã từng gặp hàng trăm khách hàng như thế này.

Có người chỉ hỏi giá, có người hỏi chơi, có người muốn mua thật.

Mà mắt họ, ta nhìn là biết.

Hắn chợt nhớ lại kiếp trước.

Những ngày tháng làm nhân viên bán bảo hiểm, chạy ngược chạy xuôi, gặp đủ loại khách hàng.

Có người thực sự cần mua, có người chỉ hỏi để rồi lặn mất tăm, có người hỏi rất kỹ nhưng cuối cùng không mua, có người chỉ nhìn thoáng qua là biết không có nhu cầu.

Hắn đã học được cách nhìn người qua ánh mắt.

Ánh mắt của người muốn mua thường có một tia sáng khác, một sự tập trung, một sự cân nhắc.

Còn ánh mắt của người chỉ hỏi chơi thì lơ đãng, không tập trung, thường liếc ngang liếc dọc.

Cô gái này, mắt nàng ta liếc ngang liếc dọc, nhìn hắn, nhìn xung quanh, rồi lại nhìn hắn.

Đó không phải ánh mắt của người đang cầu cứu, mà là ánh mắt của kẻ đang quan sát con mồi.

Lăng Vô Địch vẫn đứng im.

Hắn cất giọng, thản nhiên:

"Cô nương, có chuyện gì thế?"

Cô gái thấy hắn lên tiếng, liền khóc to hơn, giọng nức nở:

"Tôi.

tôi bị cướp.

chúng nó cướp hết đồ đạc của tôi.

còn đánh tôi bị thương.

hu hu hu.

"Lăng Vô Địch gật gù, nhưng vẫn không bước tới:

"Cướp à?

Ở đâu?

Khi nào?"

Cô gái chỉ tay về phía rừng:

"Ở.

ở trong rừng.

cách đây không xa.

chúng nó vừa đi chưa lâu.

hu hu.

tôi sợ quá.

"Lăng Vô Địch vẫn đứng im.

Hắn nhìn về phía rừng, rồi lại nhìn cô gái.

Trong đầu hắn, những tính toán đang chạy.

*Trong rừng?

Chúng nó vừa đi chưa lâu?

Mà nàng ta chạy ra được?

Lạ thật.

Hắn hỏi tiếp, giọng vẫn thản nhiên:

"Thế chúng nó có bao nhiêu tên?

Có đuổi theo cô nương không?"

Cô gái lắc đầu, mắt vẫn nhìn hắn:

"Không.

không.

tôi chạy nhanh lắm.

chúng nó không đuổi kịp.

"Lăng Vô Địch gật gù, nhưng trong lòng càng chắc chắn.

Một cô gái Bát Phẩm sơ kỳ, bị cướp, chạy thoát, mà không bị thương nặng?

Cướp yếu vậy sao?

Mà nếu cướp mạnh, sao nàng ta thoát được?

Hắn cười thầm.

Đây là bẫy, chắc chắn rồi.

Nhưng hắn vẫn không vạch trần.

Hắn muốn xem chúng định làm gì.

Hắn bước tới, nhưng vẫn giữ khoảng cách, tay vẫn đặt trên chuôi đao:

"Để ta xem vết thương của cô nương.

"Cô gái thấy hắn lại gần, mắt sáng lên, nhưng vẫn giữ vẻ mặt đau khổ:

"Dạ.

cảm ơn tráng sĩ.

"Nàng ta đưa tay ra, để lộ vết thương trên cánh tay.

Vết thương nhẹ, chỉ xước da, nhưng nàng ta cố tình làm ra vẻ đau đớn.

Lăng Vô Địch nhìn vết thương, rồi nhìn vào mắt nàng ta.

Trong mắt nàng ta, không có sự đau đớn thật, chỉ có sự chờ đợi.

*Đến lúc rồi.

Bỗng nhiên, từ trong bụi cây hai bên đường, mười mấy tên nhảy ra, đao kiếm sáng loáng, vây kín Lăng Vô Địch.

Chúng cười ha hả, mặt đầy đắc ý.

Tên cầm đầu – một gã to lớn, mặt đầy sẹo, tu vi Lục Phẩm trung kỳ – cười lớn:

"Ha ha!

Lại thêm một con mồi ngây thơ!

"Cô gái đứng dậy, phủi bụi trên người, mặt đầy khinh bỉ nhìn Lăng Vô Địch:

"Tên ngốc này, dám lại gần ta?

Chết đi!

"Lăng Vô Địch đứng giữa vòng vây, mặt vẫn thản nhiên.

Hắn nhìn cô gái, rồi nhìn đám cướp, khẽ lắc đầu:

"Các ngươi diễn hay thật.

Nhưng mà.

"Hắn ngừng lại, khóe môi nhếch lên:

"Ta đã nhìn ra từ đầu rồi.

"Tên cầm đầu sững người, rồi cười lớn hơn:

"Nhìn ra?

Nhìn ra thì sao?

Một mình ngươi, Lục Phẩm sơ kỳ, địch nổi mười mấy người chúng ta à?"

Lăng Vô Địch thở dài, nhìn đám cướp với ánh mắt thương hại:

"Các ngươi tưởng ta chỉ là Lục Phẩm sơ kỳ?

Các ngươi tưởng ta ngây thơ đến mức không nhìn ra bẫy?

Các ngươi tưởng ta là ai?"

Hắn ngừng lại, đưa mắt nhìn từng tên một, rồi cười nhạt:

"Ta là Lăng Vô Địch.

Các ngươi có biết, mấy ngày qua, bao nhiêu kẻ muốn giết ta đã chết dưới đao này không?"

Tên cầm đầu nhíu mày, nhưng vẫn cười khẩy:

"Nói khoác!

Một thằng Lục Phẩm sơ kỳ như ngươi thì làm được gì?"

Lăng Vô Địch không nói gì.

Hắn từ từ giải phóng khí tức.

Một luồng uy áp mạnh mẽ bùng phát, như sóng lớn ập vào, khiến mười mấy tên cùng lúc lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu.

Cô gái tái mét, suýt ngã.

"Lục.

Lục Phẩm hậu kỳ!"

Tên cầm đầu lắp bắp, mắt mở to như muốn rớt ra ngoài.

Cả đám cướp há hốc mồm, không tin vào mắt mình.

Con mồi vừa rồi còn yếu ớt, giờ bỗng biến thành mãnh thú.

Lăng Vô Địch cười nhạt, rút đao ra khỏi vỏ.

Lưỡi đao sáng loáng phản chiếu ánh chiều tà, lạnh lẽo và chết chóc:

"Đã bảo các ngươi rồi.

Làm cướp cũng phải có mắt.

Các ngươi thấy ta một mình, tu vi thấp, liền nghĩ ta là cừu non.

Nhưng có ai ngờ.

"Hắn ngừng lại, mắt lướt qua từng tên một, chậm rãi, như hổ nhìn đàn dê đang run rẩy:

".

các ngươi lại gặp phải sói?"

Tên cầm đầu lùi lại một bước, tay run run chỉ vào Lăng Vô Địch:

"Ngươi.

ngươi muốn gì?"

Lăng Vô Địch cười, lần này là một nụ cười gian xảo đến tột cùng, để lộ hàm răng trắng nhởn:

"Muốn gì?

Ha ha, câu này hay đấy.

Vừa rồi các ngươi muốn cướp ta.

Bây giờ ta hỏi lại các ngươi:

các ngươi có gì?"

Hắn không đợi chúng trả lời.

Hắn lao vào.

Đao trong tay hắn vẽ nên những đường cong tử thần.

Hắn vận Dịch Cân Kinh, thân pháp nhanh như chớp, mỗi nhát đao đều chuẩn xác, nhắm vào điểm yếu.

Một tên Thất Phẩm viên mãn giơ đao đỡ, nhưng không kịp.

Lưỡi đao của Lăng Vô Địch cứa vào cổ họng hắn, máu bắn ra như suối.

**

"Keng!

Hạ sát Thất Phẩm viên mãn, thu hoạch 500 điểm."

**

Ba tên khác xông vào, đao kiếm chém tới tấp.

Lăng Vô Địch không lùi.

Hắn vung đao, một đường **Huyết Sát Thiết Chưởng** kết hợp đao pháp, đánh tan đao thế của chúng.

Rồi xoay người, hai nhát đao liên tiếp, hai tên gục ngay tại chỗ.

**

"Keng!

Hạ sát Thất Phẩm viên mãn, thu hoạch 500 điểm."

**

**

"Keng!

Hạ sát Thất Phẩm viên mãn, thu hoạch 500 điểm."

**

Tên cầm đầu thấy thế, hoảng hồn, quay đầu bỏ chạy.

Lăng Vô Địch không đuổi.

Hắn chỉ nhìn theo, cười nhạt:

"Chạy đi.

Về bảo với đồng bọn của ngươi, Huyết Mãng Cuồng Đao đang ở đây.

"Năm tên còn lại cũng bỏ chạy tán loạn.

Cô gái mặt tái mét, chân run lẩy bẩy, định chạy nhưng không nổi.

Lăng Vô Địch bước tới, đứng trước mặt nàng ta.

Hắn nhìn nàng ta với ánh mắt thương hại:

"Cô nương, diễn xuất của cô tạm được, nhưng mắt cô lộ hết rồi.

Lần sau, nhớ luyện thêm.

"Cô gái run run, không dám nói gì.

Lăng Vô Địch cười nhạt, xoay người bước đi.

Nhưng rồi hắn dừng lại, quay đầu:

"À quên, trên người cô có gì không?"

Cô gái run run lắc đầu.

"Vậy thì đi đi.

Lần sau gặp lại, ta không chỉ lấy tiền, mà còn lấy mạng đấy.

"Cô gái vội vàng bỏ chạy, không dám ngoảnh lại.

Lăng Vô Địch nhìn theo, cười thầm:

*Hề hề.

lại thêm điểm.

Cảm ơn các ngươi.

Hắn nhìn vào hệ thống:

**Thu được:

2.

000 điểm.

Tổng điểm:

7.

100.

**

Hắn tiếp tục lên đường, lòng phấn chấn lạ thường.

*Mỹ nhân kế à?

Ta đã gặp hàng trăm khách hàng như vậy rồi.

Có ai qua mắt được ta đâu?

Hắn cười khà khà, bước nhanh hơn.

Phía trước, con đường vẫn dài, và những cuộc gặp gỡ vẫn còn ở phía trước.

**Hết chương 35.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập