Lăng Vô Địch không ngủ được.
Hắn nằm trên giường, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà tối om.
Bên ngoài, gió vẫn thổi, mây vẫn trôi, và những âm thanh của màn đêm vẫn văng vẳng bên tai.
Nhưng trong đầu hắn, chỉ có một hình ảnh duy nhất:
Đông Sơn Yêu Tăng và Huyết Thủ Lão Nhân sắp chạm trán.
*Không biết ai thắng?
Nếu lão yêu tăng thắng, hắn sẽ truy sát ta đến cùng.
Nếu Huyết Thủ Lão Nhân thắng.
Hắn không dám nghĩ tiếp.
Hắn chỉ biết mình vừa đánh cược mạng sống vào một canh bạc.
Bỗng nhiên, từ xa vọng lại một tiếng nổ long trời, chấn động cả khu phố.
Lăng Vô Địch bật dậy, chạy ra cửa sổ.
Phía đông nam, nơi khu phố tây nam giáp với nghĩa địa, một luồng sáng đỏ rực bùng lên, soi sáng cả một góc trời.
Tiếng nổ tiếp theo, rồi tiếng la hét, tiếng đổ vỡ vang vọng khắp nơi.
*Đánh nhau rồi!
Tim Lăng Vô Địch đập thình thịch.
Hắn do dự chỉ trong tích tắc, rồi vội vàng mặc y phục, ôm đao lao ra ngoài.
Hắn biết, đây là cơ hội ngàn năm có một để chứng kiến trận chiến đỉnh cao, và quan trọng hơn, để biết kết quả.
Hắn chạy như bay về phía đông nam, len lỏi qua những con ngõ nhỏ, những khu nhà hoang.
Càng đến gần, tiếng nổ càng lớn, khí thế càng kinh người.
Đến một gò đất cao gần nghĩa địa, hắn dừng lại, nấp sau một gốc cây cổ thụ, nhìn xuống phía dưới.
Cảnh tượng trước mắt khiến hắn há hốc mồm.
Giữa bãi đất trống, hai bóng người đang giao chiến dữ dội.
Mỗi đòn đánh đều tạo ra những tiếng nổ chấn động, những luồng khí lực bắn ra tứ phía, làm đổ cây, làm vỡ đá.
Xung quanh, những ngôi mộ đổ nát, những tấm bia đá vỡ vụn, tung tóe khắp nơi.
Một bên là Huyết Thủ Lão Nhân, với đôi bàn tay đỏ au như máu, mỗi chưởng đánh ra đều mang theo khí thế kinh hồn, như muốn xé toạc không gian.
Đối diện là Đông Sơn Yêu Tăng, tay cầm thiết trượng đen bóng, vung lên những đường cong chết chóc, mỗi nhát trượng đều mang theo uy lực khủng khiếp.
Lăng Vô Địch nín thở nhìn.
Hắn thấy rõ sự chênh lệch:
Huyết Thủ Lão Nhân là Ngũ Phẩm, mỗi đòn đánh đều áp đảo, khiến Đông Sơn Yêu Tăng liên tục lùi bước.
Nhưng lão yêu tăng cũng không phải dạng vừa, thiết trượng trong tay lão như một phần cơ thể, đỡ được những đòn hiểm.
Đột nhiên, Đông Sơn Yêu Tăng lùi lại một bước, tay trái móc từ trong áo ra một vật nhỏ, ném về phía Huyết Thủ Lão Nhân.
Vật đó phát ra ánh sáng chói lòa, lao vun vút như tên bắn.
Huyết Thủ Lão Nhân vội né, nhưng không kịp.
Vật đó trúng vào vai lão, nổ tung, tạo thành một luồng khói đen mù mịt.
Lăng Vô Địch trợn mắt.
*Pháp bảo!
Lão yêu tăng có pháp bảo!
Huyết Thủ Lão Nhân gầm lên đau đớn, nhưng không lùi.
Lão xông lên, tay trái vẫn đánh, tay phải ôm vai bị thương.
Máu từ vai lão chảy ra, đỏ au, nhưng lão vẫn không dừng.
Đông Sơn Yêu Tăng cười lớn, tiếng cười man rợ:
"Ha ha!
Huyết Thủ lão nhân, ngươi tưởng ngươi là Ngũ Phẩm thì ta sợ à?
Ta có pháp bảo hộ thân, ngươi không làm gì được ta!
"Huyết Thủ Lão Nhân nghiến răng, mắt đỏ ngầu, lao vào điên cuồng.
Lão đánh liên tiếp mười chưởng, mỗi chưởng đều như muốn lấy mạng đối thủ.
Đông Sơn Yêu Tăng vừa đỡ vừa lùi, thiết trượng trong tay bắt đầu loạn xạ.
Nhưng rồi, từ trong tay áo, Đông Sơn Yêu Tăng lại móc ra một vật khác.
Lần này là một tấm lưới nhỏ, lấp lánh ánh bạc.
Lão ném về phía Huyết Thủ Lão Nhân, tấm lưới bung ra, bao phủ lấy lão.
Huyết Thủ Lão Nhân bị vướng lưới, chậm lại.
Đông Sơn Yêu Tăng không bỏ lỡ cơ hội, xông lên, thiết trượng đánh thẳng vào đầu lão.
*Bốp!
Một tiếng động khô khốc.
Huyết Thủ Lão Nhân ngã vật xuống đất, máu từ đầu chảy ra, ướt đẫm mặt đất.
Lăng Vô Địch lạnh sống lưng.
*Không!
Huyết Thủ Lão Nhân thua rồi!
Nhưng rồi, Huyết Thủ Lão Nhân bật dậy, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa.
Lão xé toạc tấm lưới, lao vào Đông Sơn Yêu Tăng với tốc độ kinh hoàng.
Đôi bàn tay đỏ au của lão chụp lấy đầu lão yêu tăng, bóp mạnh.
Đông Sơn Yêu Tăng kêu lên thảm thiết, thiết trượng rơi xuống đất.
Hắn vùng vẫy, nhưng không thể thoát khỏi bàn tay sắt của Huyết Thủ Lão Nhân.
Hai lão giằng co, máu từ người Đông Sơn Yêu Tăng chảy ra, hòa lẫn với máu của Huyết Thủ Lão Nhân.
Trận chiến này, ai cũng có thể chết.
Cuối cùng, Đông Sơn Yêu Tăng dùng hết sức bình sinh, hất tung Huyết Thủ Lão Nhân ra.
Lão loạng choạng lùi lại, ôm đầu, máu me be bét.
Rồi lão quay đầu, bỏ chạy.
Huyết Thủ Lão Nhân đuổi theo, nhưng vì bị thương nặng, không kịp.
Lão đứng đó, gầm lên thất thanh, tiếng gầm vang vọng cả khu vực.
Lăng Vô Địch đứng trong bóng tối, run lên.
Hắn vừa chứng kiến một trận đại chiến kinh thiên, vừa thấy sức mạnh khủng khiếp của Ngũ Phẩm và pháp bảo của Đông Sơn Yêu Tăng.
*Mẹ kiếp!
Nếu ta liều mạng đánh nhau với lão yêu tăng, chắc chắn ta đã chết từ lâu rồi.
Pháp bảo của lão, sức mạnh của lão.
ta không thể địch nổi.
Hắn thấy may mắn vô cùng vì đã không bốc đồng.
Hắn thấy mình đúng khi dùng mưu, khi để Huyết Thủ Lão Nhân ra tay thay mình.
Nhưng rồi hắn lại lo:
Đông Sơn Yêu Tăng chạy thoát.
Lão sẽ còn sống, và sẽ còn truy sát hắn.
Hắn lặng lẽ rời khỏi chỗ nấp, trở về tửu lầu.
Trên đường, chân hắn vẫn run, tim vẫn đập nhanh.
Hắn vừa sợ vừa mừng, vừa lo vừa phấn khích.
Về đến phòng, hắn nằm vật ra giường, thở dốc.
Trong đầu hắn, hình ảnh trận chiến vẫn hiện ra, những tiếng nổ, những luồng sáng, những pháp bảo.
*Ngũ Phẩm.
pháp bảo.
ta còn xa mới tới.
Phải mạnh hơn nữa.
Phải lên Ngũ Phẩm.
Hắn nhắm mắt, nhưng không ngủ được.
Ngoài kia, trời đã bắt đầu hửng sáng.
—
**Hết chương 39.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập