Chương 41: Người cũ năm xưa

Mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng rực rỡ xuyên qua khung cửa sổ, chiếu thẳng vào mặt Lăng Vô Địch.

Hắn ngồi dậy, xoa xoa thái dương.

Mấy hôm nay, hắn sống những ngày tháng nhàn nhã nhất từ khi xuyên không đến thế giới này.

Sáng ra thì xuống lầu uống trà, nghe thiên hạ đồn đại, chiều về thì nằm dài trên giường, tối đến lại ra phố dạo chơi, thỉnh thoảng ghé qua mấy tửu lâu khác để

"kể chuyện"

kiếm thêm ít bạc.

Danh tiếng của hắn ngày càng vang xa.

Khắp thành trấn, ai cũng biết đến Lăng Vô Địch – nhân chứng duy nhất của trận đại chiến giữa Huyết Thủ Lão Nhân và Đông Sơn Yêu Tăng.

Có người gọi hắn là

"Lăng tiên sinh"

, có người gọi là

"Lăng huynh"

, thậm chí có kẻ còn tôn xưng hắn là

"Lăng đại hiệp"

Mấy hôm nay, hắn chẳng phải bỏ ra đồng nào mà vẫn có rượu ngon, thức nhắm người ta mời tận nơi.

Lăng Vô Địch cười thầm trong bụng.

*Đại hiệp cái con khỉ!

Chỉ cần vài câu chuyện, vài nén bạc là lên mặt được rồi.

Lũ người này, thấy người ta nói hay là mê tít.

Nhưng hắn không quên cảnh giác.

Hắn biết, danh tiếng càng lớn, càng dễ gây chú ý.

Và kẻ mà hắn không muốn gây chú ý nhất lúc này chính là Trịnh Văn Hào.

Tên công tử ăn chơi đó, với hai tên tùy tùng hung tợn, vẫn thường xuyên xuất hiện ở những nơi sang trọng nhất trong thành.

Hắn ta có thói quen đi dạo phố vào mỗi buổi chiều, ghé qua mấy tửu lâu lớn, uống rượu, ngắm gái, và thỉnh thoảng lại gây sự với ai đó.

Mấy hôm trước, Lăng Vô Địch còn nghe người ta đồn rằng hắn ta đánh gãy chân một tên bán hàng rong chỉ vì tên đó không cúi đầu chào.

Lăng Vô Địch đã hai lần suýt đụng mặt hắn.

Lần thứ nhất, hắn đang ngồi ở một quán trà ven đường thì thấy từ xa bóng dáng quen thuộc.

Hắn vội vã bỏ dở ấm trà, lẻn vào một con ngõ nhỏ, chờ cho bọn chúng đi qua mới dám ra.

Tim hắn đập thình thịch, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.

Lần thứ hai, hắn đang đi dạo chợ đêm thì thấy Trịnh Văn Hào từ xa đi tới, liền quay ngoắt vào một tiệm bán vải, giả vờ xem hàng cho đến khi chúng đi khuất.

Bà chủ tiệm nhìn hắng với ánh mắt kỳ lạ, nhưng hắn chẳng quan tâm.

*Mẹ kiếp!

Cứ thế này thì khổ quá!

Sống như chuột nhắt vậy!

Hắn biết, nếu để Trịnh Văn Hào gặp lại, hắn sẽ không chỉ bị sỉ nhục một lần nữa.

Với tính cách của tên công tử đó, hắn ta sẽ càng thêm khinh miệt, càng thêm hành hạ.

Có thể hắn ta sẽ bắt hắn quỳ gối giữa chợ, hoặc tệ hơn.

Mà hắn thì chưa thể lộ thực lực.

Lục Phẩm hậu kỳ là quân bài tẩy, không thể vì một tên khốn nạn mà đánh mất.

*Phải tránh.

Phải tránh bằng mọi giá.

Buổi chiều hôm ấy, Lăng Vô Địch quyết định đi dạo ở khu phía tây thành, nơi ít người qua lại, xa khu phố sang trọng mà Trịnh Văn Hào thường lui tới.

Khu phố tây chủ yếu là nhà của dân thường, những tiệm buôn nhỏ lẻ, vài quán ăn bình dân.

Không khí ở đây yên bình hơn nhiều, không ồn ào náo nhiệt như khu trung tâm.

Những đứa trẻ chạy nhảy nô đùa trên đường, tiếng cười giòn tan vang vọng.

Các bà các chị ngồi trước hiên nhà, tay thoăn thoắt với những công việc thường ngày, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn người qua đường với ánh mắt hiền hòa.

Lăng Vô Địch thong thả bước đi, thỉnh thoảng lại dừng lại ngắm nhìn những gian hàng bán đồ lưu niệm, những quầy trái cây tươi ngon.

Mùi thơm của bánh trái, của hoa quả hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của khu chợ quê.

Hắn thấy lòng nhẹ nhõm hơn, tạm quên đi những lo toan.

Đang đi, bỗng nhiên hắn nghe thấy một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau, như tiếng chuông ngân:

"Vô Địch ca?"

Lăng Vô Địch khựng lại.

Giọng nói đó.

sao nghe quen quen?

Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng, vừa xa lạ vừa gần gũi.

Hắn quay người.

Một cô gái trạc hai mươi, hai mốt tuổi đang đứng đó, cách hắn chưa đầy năm thước.

Nàng mặc một bộ y phục màu xanh nhạt, giản dị nhưng thanh thoát, chất vải thô mộc nhưng không làm mất đi vẻ yêu kiều.

Tóc dài buông xõa sau lưng, óng ả như dòng suối nhỏ, vài sợi tóc mai nhẹ nhàng bay trong gió.

Khuôn mặt trái xoan thanh tú, làn da trắng ngần như tuyết, đôi mắt to tròn đen láy đang nhìn hắn với vẻ vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ.

Hàng mi cong vút, chớp nhẹ mỗi khi nàng cử động.

Trên môi nàng nở một nụ cười, để lộ hàm răng trắng đều như hạt ngô non.

Trong ánh nắng chiều tà, nàng đẹp như một bức tranh.

Lăng Vô Địch sững sờ.

Hắn chưa từng gặp cô gái này.

Nhưng trong lòng hắn, một linh cảm chợt lóe lên.

*Người quen của nguyên chủ!

Cô gái thấy hắn im lặng, đôi mắt to tròn thoáng qua vẻ hoài nghi, nhưng rồi nàng bước tới, mắt đã hoe đỏ:

"Vô Địch ca, không nhận ra muội sao?

Muội là Liễu Thanh Tuyết đây!

Con gái của Liễu bá bá, nhà ở cạnh Lăng phủ năm xưa ấy!

Ngày xưa ca hay cõng muội đi chơi, còn nhớ không?"

Lăng Vô Địch lạnh sống lưng.

*Liễu Thanh Tuyết?

Bạn thân của nguyên chủ?

Lại còn cõng đi chơi nữa?

Tình cảm có vẻ thân thiết lắm đây.

Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhưng mắt vẫn không giấu được vẻ bối rối:

"Thanh.

Thanh Tuyết?

Là muội sao?"

Liễu Thanh Tuyết gật đầu lia lịa, nước mắt đã lăn dài trên má, tạo thành những vệt sáng long lanh trên làn da trắng mịn:

"Dạ!

Là muội đây!

Vô Địch ca, muội tưởng.

muội tưởng ca đã chết rồi!

Nghe nói Lăng gia gặp nạn, cả nhà.

cả nhà.

"Nàng không nói được nữa, đưa tay lên che mặt, vai run lên từng hồi.

Những tiếng nấc nhẹ vọng ra, khiến lòng người phải động.

Lăng Vô Địch đứng đó, tay chân luống cuống.

Hắn không biết phải làm gì.

An ủi?

Nói gì?

Hắn đâu có biết nguyên chủ và cô gái này thân thiết thế nào.

Nhìn nàng khóc, lòng hắn thoáng chút khó chịu, nhưng không phải vì thương xót, mà vì không biết xử lý ra sao.

Nhưng rồi hắn nghĩ nhanh.

Đây là cơ hội.

Cơ hội để biết thêm về quá khứ của nguyên chủ, về Lăng gia, về những bí mật có thể có ích.

Nàng ta có vẻ rất thân với nguyên chủ, biết đâu lại biết những chuyện quan trọng.

Hắn bước tới, đưa tay định vỗ vai an ủi, nhưng rồi lại rụt về.

Hắn không dám làm quá, sợ lộ.

Hắn chỉ khẽ nói, giọng trầm xuống, cố tỏ ra cảm động:

"Muội.

đừng khóc.

Ta vẫn còn sống đây.

Gặp lại là mừng rồi.

"Liễu Thanh Tuyết ngước lên nhìn hắn, đôi mắt đẫm lệ long lanh như hai vì sao ướt:

"Vô Địch ca, sao ca lại ở đây?

Mấy năm nay ca sống thế nào?

Sao không tìm muội?

Muội tìm ca khắp nơi, tưởng ca.

tưởng ca.

"Lăng Vô Địch nuốt nước bọt, nghĩ nhanh một câu chuyện.

Hắn phải kể sao cho vừa hợp lý, vừa không lộ sơ hở:

"Ta.

ta bị đày đi làm lính.

Mấy năm nay sống trong quân ngũ, vừa thoát được về đây.

Còn muội, sao lại ở đây?

Sao lại một mình?"

Liễu Thanh Tuyết lau nước mắt bằng tay áo, giọng vẫn còn nghẹn ngào:

"Muội.

muội cũng chạy loạn.

Sau khi Lăng gia gặp nạn, nhà muội cũng bị liên lụy.

Cha mẹ muội đều mất cả.

Muội trốn thoát được, lang thang khắp nơi, có lúc phải đi ăn xin, có lúc phải làm thuê làm mướn.

Cuối cùng dừng chân ở thành trấn này, ở nhờ nhà một người bà con xa.

Họ tốt với muội lắm, cho muội ở nhờ, nhưng muội cũng phải làm lụng để kiếm sống.

"Lăng Vô Địch nghe vậy, lòng thoáng chút động lòng.

Cô gái này cũng là nạn nhân của cuộc thanh trừng năm xưa.

Cũng như nguyên chủ, cũng mất hết người thân.

Nhưng nàng ta còn khổ hơn, phải lang thang, phải làm thuê làm mướn.

Trong khi nguyên chủ ít ra còn có quân đội nuôi, dù là lính quèn.

Hắn thở dài, lần này là thật:

"Khổ cho muội quá.

"Liễu Thanh Tuyết nhìn hắn, mắt lại đỏ hoe, nhưng lần này nàng cố nén:

"Vô Địch ca, ca có nhà không?

Hay về ở với muội?

Nhà người bà con của muội còn phòng trống, tuy nhỏ nhưng ấm cúng.

Ca có thể tạm trú, đỡ tốn tiền thuê phòng trọ.

"Lăng Vô Địch lắc đầu, giọng dứt khoát:

"Ta ở tửu lầu rồi.

Cũng tiện.

Không tiện làm phiền muội.

"Liễu Thanh Tuyết nắm lấy tay hắn, bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại nhưng run run:

"Vô Địch ca, đừng xa lạ với muội.

Ngày xưa, hai nhà ta thân thiết như thế, ca với muội cũng thân như anh em ruột.

Nay gặp lại, sao ca lại khách sáo?

Hay là.

ca ghét muội rồi?"

Lăng Vô Địch cảm thấy bàn tay mềm mại của nàng, lòng thoáng chút dao động.

Nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của nàng, hắn thấy mình như đang đứng trước một vực sâu.

Nhưng rồi hắn trấn tĩnh lại.

Hắn là Lăng Vô Địch, không phải nguyên chủ.

Hắn không thể để cảm xúc chi phối.

Hắn nhẹ nhàng rút tay về, cười nhạt, cố giữ khoảng cách:

"Không phải khách sáo.

Chỉ là.

ta quen ở một mình rồi.

Ở lâu trong quân ngũ, thành thói quen.

"Liễu Thanh Tuyết nhìn hắn, mắt thoáng buồn, một nỗi buồn sâu thẳm khó tả.

Nhưng rồi nàng lại cười, nụ cười có chút gượng gạo nhưng vẫn ấm áp:

"Vậy thỉnh thoảng ca ghé thăm muội nhé?

Muội nấu ăn ngon lắm, ca nhớ ngày xưa hay sang nhà muội ăn vụng bánh mẹ muội làm mà.

Mẹ muội làm bánh ngon nhất vùng đó, ca còn nhớ không?"

Lăng Vô Địch gật đầu, nhưng trong lòng nghĩ:

*Nguyên chủ thích ăn bánh à?

Lại còn hay sang ăn vụng?

Xem ra tình cảm cũng đặc biệt lắm đây.

Hai người nói chuyện thêm một lúc.

Liễu Thanh Tuyết kể cho hắn nghe về những ngày tháng lang thang, về cuộc sống hiện tại.

Nàng kể về những kỷ niệm tuổi thơ bên nguyên chủ, những lần hai đứa trèo cây hái quả, những lần cùng nhau thả diều trên cánh đồng, những lần nguyên chủ cõng nàng qua con suối nhỏ khi trời mưa.

Lăng Vô Địch lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật gù, nhưng trong lòng hắn đang ghi nhớ từng chi tiết.

Những câu chuyện này có thể giúp hắn hiểu thêm về nguyên chủ, để sau này nếu có ai hỏi, hắn còn biết đường mà trả lời.

Mãi đến khi trời sắp tối, những tia nắng cuối ngày nhuộm vàng cả góc phố, họ mới chia tay.

Liễu Thanh Tuyết dặn đi dặn lại, mắt vẫn lưu luyến:

"Vô Địch ca, nhớ ghé thăm muội nhé!

Muội ở cuối phố tây, căn nhà nhỏ có giàn hoa giấy trước cửa ấy.

Dễ tìm lắm, chỉ cần đi thẳng đường này đến cuối là thấy.

"Lăng Vô Địch gật đầu, nhìn theo bóng nàng khuất dần trong dòng người tấp nập.

Dáng nàng nhỏ nhắn, yếu đuối, hòa lẫn vào đám đông rồi mất hút.

Trên đường về tửu lầu, lòng hắn không yên.

*Liễu Thanh Tuyết.

bạn thân của nguyên chủ.

Nhìn cách nàng ta đối xử, có vẻ rất thân thiết.

Không chừng còn hơn cả bạn thân.

Hắn nghĩ đến ánh mắt của nàng khi nhìn hắn, cái nắm tay run run, những giọt nước mắt.

Tất cả đều cho thấy một tình cảm sâu đậm.

*Nàng ấy có thể giúp gì cho ta không?

Hay chỉ là gánh nặng?

Hắn nghĩ đến Trịnh Văn Hào, nghĩ đến nguy cơ bị phát hiện.

Nếu tên công tử đó biết hắn có người quen, biết đâu lại lợi dụng để hãm hại.

*Phải cẩn thận.

Không thể để lộ bất cứ điều gì.

Tốt nhất là giữ khoảng cách.

Nhưng trong lòng, một góc nhỏ nào đó lại thấy ấm áp.

Lần đầu tiên từ khi xuyên không, hắn gặp một người thực sự quan tâm đến hắn, không phải vì lợi ích, không phải vì toan tính.

Nàng ta nhìn hắn bằng ánh mắt của một người thân, một người bạn cũ.

Hắn lắc đầu, tự nhủ:

*Đừng yếu lòng.

Loạn thế này, tình cảm là thứ xa xỉ nhất.

Nguyên chủ đã chết, mình chỉ là kẻ xuyên không.

Đừng để bị cuốn vào.

Hắn bước nhanh hơn, hòa vào bóng tối đang dần buông xuống.

Phía sau, những ngọn đèn lồng bắt đầu được thắp lên, soi sáng những con phố nhỏ.

Trong lòng Lăng Vô Địch, một mớ hỗn độn những suy nghĩ đang quay cuồng.

*Liễu Thanh Tuyết.

nàng ấy có biết gì về quá khứ của Lăng gia không?

Về cái chết của cha mẹ nguyên chủ?

Về những kẻ đã hãm hại?

*Và nếu biết, liệu ta có nên lợi dụng điều đó không?

Hắn không có câu trả lời.

Đêm đó, hắn nằm trên giường, nhìn lên trần nhà tối om, không ngủ được.

Hình ảnh Liễu Thanh Tuyết với đôi mắt đẫm lệ cứ hiện ra trong tâm trí, cùng với những câu chuyện tuổi thơ mà nàng kể.

*Giá mà ta là nguyên chủ thật.

Hắn giật mình vì ý nghĩ đó.

Rồi hắn lắc đầu, tự cười nhạo mình.

*Lăng Vô Địch à Lăng Vô Địch, mày mềm lòng rồi sao?

Mày là kẻ vô sỉ, chỉ lo cho mình.

Đừng quên điều đó.

Hắn nhắm mắt, cố ngủ.

Nhưng phải rất lâu sau, hắn mới chìm vào giấc ngủ chập chờn.

**Hết chương 41.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập