Chương 46: Vân Tiêu tông sự tích

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa len lỏi qua khe cửa, Lăng Vô Địch đã thức dậy.

Hắn không vội lên đường ngay, mà quyết định ở lại Lâm Uyên trấn thêm một ngày để thu thập thông tin về Vân Tiêu tông và Vong Xuyên cốc.

Hắn biết, muốn vào di tích an toàn, cần phải hiểu rõ lai lịch nơi đó.

Mù quáng xông vào chỉ có chết.

Bao nhiêu kinh nghiệm trong mộ địa họ Từ đã dạy hắn bài học đó.

Hắn tìm đến một quán trà nhỏ ở góc phố, nơi có mấy lão già thường ngồi nhâm nhi trà sáng và bàn chuyện thiên hạ.

Những lão già này thường biết nhiều chuyện xưa tích cũ hơn bất kỳ ai, như những cuốn sách sống biết đi.

Quán trà tên

"Tâm Hương các"

, nhỏ xinh nhưng sạch sẽ.

Vài chiếc bàn gỗ tràm kê dưới giàn hoa giấy tím biếc, những cánh hoa mỏng manh rụng lả tả trên mặt bàn tạo nên một khung cảnh thanh tao.

Mấy lão già tóc bạc phơ đang ngồi uống trà, thỉnh thoảng lại cười nói vui vẻ.

Tiếng cười của họ giòn tan, vang vọng trong không gian yên tĩnh của buổi sớm mai.

Lăng Vô Địch bước vào, gọi một ấm trà ngon nhất, rồi chủ động bắt chuyện với mấy lão già.

Hắn không vồ vập, mà từ từ rót trà mời các lão, tỏ vẻ cung kính, như một hậu bối đang thỉnh giáo tiền bối.

Một lão già râu tóc bạc phơ, mặt đầy nếp nhăn nhưng đôi mắt vẫn tinh anh như hai vì sao, nhìn hắn với ánh mắt dò xét.

Lão đưa tay vuốt chòm râu dài, chậm rãi nói:

"Tiểu huynh đệ trẻ thế mà chịu ngồi uống trà với mấy lão già chúng ta, chắc có việc muốn hỏi?"

Lăng Vô Địch cười nhạt, giọng khiêm tốn hết mức, nhưng ánh mắt vẫn sáng lên một tia gian xảo rất khẽ:

"Lão tiên sinh mắt tinh quá.

Vãn bối quả thật có chuyện muốn thỉnh giáo.

Nghe nói các lão là kho tàng sống của vùng này, chuyện xưa tích cũ không ai rõ bằng.

"Mấy lão già nhìn nhau, cười khà khà, vẻ hài lòng vì được tôn trọng.

Một lão khác, người gầy gò như que củi, nhưng mắt sáng như đuốc, lên tiếng:

"Tiểu huynh đệ muốn hỏi gì?

Nếu biết, lão phu xin nói.

Ở cái tuổi này, còn được người trẻ hỏi han, cũng là cái phúc.

"Lăng Vô Địch hạ giọng, bí ẩn:

"Vãn bối muốn hỏi về Vân Tiêu tông.

Nghe nói có di tích của môn phái này ở Vong Xuyên cốc phía đông?"

Cả mấy lão già đều khựng lại, nụ cười trên môi tắt dần như ngọn nến gặp gió.

Không khí bỗng trở nên trầm mặc đến nặng nề.

Mấy con chim sẻ đang nhặt thóc trên sân cũng bay vụt đi.

Lão già râu tóc bạc phơ trầm giọng, mắt nhìn xa xăm như đang nhớ về một thời đã qua:

"Vân Tiêu tông.

cái tên này đã lâu lắm rồi mới có người nhắc đến.

Tiểu huynh đệ hỏi làm gì?

Chẳng lẽ cũng muốn vào đó tìm bảo vật?"

Lăng Vô Địch thấy phản ứng của các lão, biết chuyện không đơn giản.

Hắn thành thật, nhưng vẫn giữ lại một phần:

"Vãn bối đang tìm kiếm công pháp để đột phá cảnh giới.

Nghe nói di tích Vân Tiêu tông có thể còn lưu lại những bí tịch quý giá.

Nếu có duyên, vãn bối chỉ xin một bộ, không tham lam.

"Lão già gầy thở dài, tiếng thở dài như từ tận đáy lòng:

"Vân Tiêu tông.

thời hoàng kim của họ, có thể nói là một trong những đại môn phái lừng lẫy nhất vùng này.

Môn hạ đệ tử hàng ngàn, cao thủ xuất hiện lớp lớp, như sao trên trời.

Nội công tâm pháp của họ, nghe nói có bộ thuộc hàng Địa cấp thượng phẩm, thậm chí có truyền thuyết còn nói đến Thiên cấp.

"Mắt Lăng Vô Địch sáng lên như hai ngọn đèn, nhưng hắn cố kìm nén, không để lộ ra ngoài.

Lão già râu tóc bạc phơ tiếp lời, giọng trầm buồn:

"Nhưng rồi, khoảng hơn trăm năm trước, Vân Tiêu tông gặp đại nạn.

Có lời đồn là do nội bộ lục đục, tranh giành chức tông chủ.

Có lời đồn là do bị các thế lực khác thèm muốn công pháp mà liên thủ tấn công.

Cũng có người bảo là do tông chủ luyện công tẩu hỏa, phát điên giết hại đồng môn, biến thành ma đầu.

"Lão già gầy gật gù, đưa tay vuốt chòm râu lưa thưa:

"Đúng vậy.

Chỉ trong vòng ba ngày, Vân Tiêu tông từ một đại môn phái hùng mạnh biến thành đống đổ nát.

Người chết, kẻ chạy, công pháp thất lạc khắp nơi.

Có người nói, đêm đó máu chảy thành sông, tiếng la hét vang tận mây xanh.

Từ đó, Vân Tiêu tông chỉ còn là truyền thuyết, là bóng ma ám ảnh những kẻ tham lam.

"Lăng Vô Địch hỏi, giọng đầy tò mò:

"Thế còn di tích ở Vong Xuyên cốc?"

Lão già râu tóc bạc phơ lắc đầu, mắt nhìn xa xăm:

"Đó không phải là tổng bộ của Vân Tiêu tông.

Tổng bộ của họ ở xa hơn về phía bắc, đã bị san bằng từ lâu, giờ chỉ còn là bãi đất hoang, cỏ dại mọc um tùm.

Vong Xuyên cốc là nơi các đệ tử tinh anh của Vân Tiêu tông lui tới tu luyện, và cũng là nơi chôn cất các vị tiền bối, trưởng lão.

Nghe nói dưới đó có một tòa mộ thất lớn, cất giữ những bảo vật quý giá nhất của môn phái, trong đó có cả công pháp bí truyền.

"Lão già gầy thêm vào, giọng run run:

"Nhưng cũng chính vì thế, Vong Xuyên cốc vô cùng nguy hiểm.

Không chỉ có cơ quan bẫy rập do người xưa để lại, mà còn có yêu thú tụ tập, cấp bậc không thấp.

Lại thêm những lời đồn về lời nguyền của Vân Tiêu tông, khiến không ai dám bén mảng tới gần.

Nhiều kẻ đã vào đó, không ai trở ra.

"Lăng Vô Địch nhíu mày, nhưng trong lòng không hề sợ hãi:

"Lời nguyền?"

Lão già râu tóc bạc phơ gật đầu, mắt ánh lên vẻ sợ sệt:

"Nghe nói trước khi chết, tông chủ Vân Tiêu tông đã hạ lời nguyền:

bất kỳ ai xâm phạm mộ địa của môn phái sẽ chết không toàn thây, hồn phách bị giam cầm vĩnh viễn trong cốc.

Nhiều kẻ đã vào đó, không ai trở ra.

Có người còn bảo, ban đêm có thể nghe thấy tiếng khóc than từ trong cốc vọng ra.

"Lăng Vô Địch cười nhạt trong lòng.

*Lời nguyền?

Ta đã từng vào mộ địa, cơ quan bẫy rập còn đáng sợ hơn lời nguyền.

Chỉ có kẻ yếu mới sợ mấy thứ đó.

Hắn cảm ơn mấy lão già, để lại mấy nén bạc rồi ra về.

Trước khi đi, hắn còn quay lại hỏi thêm:

"Các lão có biết đường vào Vong Xuyên cốc không?"

Lão già gầy chỉ đường:

"Từ đây đi về phía đông, theo con đường mòn ven núi, qua ba ngọn đồi, sẽ thấy một khe núi sâu.

Đó là Vong Xuyên cốc.

Nhưng nhớ, đừng đi vào ban đêm, sương mù dày đặc lắm, dễ lạc.

"Lăng Vô Địch gật đầu, bước ra khỏi quán trà.

Chiều hôm đó, Lăng Vô Địch đang ngồi trong tửu lầu, nhấp rượu, suy tính đường đi thì nghe thấy tiếng ồn ào từ ngoài phố.

Một đoàn người khoảng hai mươi tên, mặc y phục đỏ rực như lửa, trên ngực thêu hình một ngọn lửa đỏ bừng, đang đi qua phố.

Dẫn đầu là một thanh niên trạc ba mươi, mặt lạnh như tiền, đôi mắt sắc lẹm như dao, khí tức Lục Phẩm hậu kỳ.

Phía sau hắn, hai mươi tên đệ tử đều là những kẻ mặt mày hung tợn, tay lăm lăm đao kiếm.

Đám đông trên phố xúm lại nhìn, thì thầm bàn tán.

Lăng Vô Địch ghé tai nghe.

Một người bên cạnh hắn nói nhỏ, giọng đầy sợ hãi:

"Liệt Hỏa môn kìa!

Bọn họ cũng đến đây.

Chắc cũng nhắm vào di tích Vân Tiêu tông.

Nghe nói bọn họ hung hãn lắm, ai cản đường là giết.

"Lăng Vô Địch nhíu mày, hỏi nhỏ:

"Liệt Hỏa môn là gì?"

Người đó đáp, mắt vẫn nhìn theo đoàn người:

"Là một môn phái khá lớn ở vùng này, chuyên tu luyện hỏa công.

Môn chủ của họ là Liệt Hỏa chân nhân, nghe nói đã là Ngũ Phẩm cao thủ.

Bọn họ đã chuẩn bị từ lâu để vào Vong Xuyên cốc, quyết tâm giành được công pháp Vân Tiêu tông.

"Lăng Vô Địch nhìn theo đoàn người, lòng thầm tính toán.

*Liệt Hỏa môn.

cũng nhắm vào di tích.

Càng đông càng tốt.

Càng loạn càng dễ kiếm lợi.

Hy vọng bọn họ đánh nhau với ai đó, chết vài tên, ta có thêm điểm.

Không lâu sau, lại có thêm một nhóm người khác xuất hiện.

Lần này là một nhóm nhỏ hơn, chỉ chừng mười người, nhưng ai nấy đều khí tức mạnh mẽ, ít nhất cũng Lục Phẩm trung kỳ.

Họ mặc y phục màu xanh lam nhạt như băng, trên ngực thêu hình một thanh trường kiếm băng giá, tỏa ra hơi lạnh.

Dẫn đầu là một thiếu nữ trạc hai mươi lăm, mặt đẹp nhưng lạnh lùng, khí tức Lục Phẩm hậu kỳ, không thua gì tên cầm đầu Liệt Hỏa môn.

Đám đông lại xôn xao:

"Hàn Băng các!

Bọn họ cũng đến!

"Lăng Vô Địch hỏi người bên cạnh:

"Hàn Băng các là đối thủ của Liệt Hỏa môn?"

Người bên cạnh gật đầu, mắt sáng rực vì sắp được xem kịch hay:

"Đúng vậy!

Hai phái này thù địch đã lâu, như nước với lửa, không đội trời chung.

Gặp nhau ở đây, chắc chắn sẽ có chuyện.

Phen này hay rồi!

"Quả nhiên, khi hai nhóm gặp nhau trên phố, không khí bỗng trở nên căng thẳng đến mức có thể cắt bằng dao.

Người dẫn đầu Liệt Hỏa môn – tên Hỏa Vân – cười nhạt, giọng đầy khiêu khích:

"Ồ, Hàn Băng các các ngươi cũng đến à?

Định cướp công pháp của chúng ta sao?"

Thiếu nữ dẫn đầu Hàn Băng các – tên Băng Linh – hừ lạnh, mắt không thèm nhìn:

"Công pháp Vân Tiêu tông là vô chủ, ai có duyên thì được.

Các ngươi tưởng các ngươi là ai mà dám xưng là của mình?"

Hai bên giương đao kiếm, sắp sửa đánh nhau ngay giữa phố.

Những người qua đường vội vàng tránh xa, núp vào các cửa hàng hai bên.

Lính canh thành vội vàng chạy đến, nhưng nhìn thấy hai bên đều là những kẻ mình không thể động vào, liền đứng im, không dám can thiệp.

Lăng Vô Địch ngồi trong tửu lầu, nhấp rượu, thích thú nhìn cảnh tượng bên ngoài.

Hắn vừa uống vừa lẩm bẩm:

*Hay!

Đánh nhau đi!

Càng đánh càng loạn, càng loạn càng tốt.

Hy vọng các ngươi đánh nhau chết vài tên, ta có thêm điểm.

Mà hai bên này, bên nào mạnh hơn nhỉ?

Bên hỏa công hay bên băng công?

Hắn nhìn hai bên, thấy thực lực ngang ngửa, nếu đánh nhau chắc chắn sẽ tổn thất nặng nề.

Nhưng cuối cùng, hai bên cũng kiềm chế, chỉ chửi nhau một hồi rồi giải tán.

Hỏa Vân dẫn người bỏ đi, trước khi đi còn ngoái lại nói:

"Vào di tích rồi sẽ biết tay nhau!

"Băng Linh hừ lạnh, không thèm đáp.

Lăng Vô Địch tiếc rẻ, uống cạn chén rượu.

Hắn thầm nghĩ:

*Đáng tiếc!

Mà thôi, vào di tích rồi còn nhiều cơ hội.

Tối hôm đó, Lăng Vô Địch quyết định lên đường ngay trong đêm.

Hắn không muốn chậm trễ, sợ những người khác vào trước.

Hắn mua thêm lương khô, nước uống, và một tấm bản đồ chi tiết vùng Vong Xuyên cốc từ một thương nhân già.

Tấm bản đồ bằng da dê, nét vẽ còn khá mới, có đánh dấu những vị trí nguy hiểm.

Rồi hắn lặng lẽ rời khỏi Lâm Uyên trấn, hòa vào màn đêm.

Phía trước, con đường mòn dẫn vào rừng sâu tối om như mực.

Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng, thỉnh thoảng bị mây che khuất, khiến con đường lúc sáng lúc tối.

Tiếng gió rít qua kẽ lá, tiếng côn trùng kêu rả rích, thỉnh thoảng lại có tiếng gầm của yêu thú từ xa vọng lại, khiến lòng người lạnh toát.

Lăng Vô Địch bước đi nhanh, mắt vẫn dáo dác quan sát xung quanh.

Tay hắn luôn đặt trên chuôi đao, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào.

Mỗi bóng cây lay động, mỗi tiếng động nhỏ đều khiến hắn giật mình.

Trong lòng hắn, vừa háo hức, vừa lo lắng.

Nhưng trên hết, là quyết tâm mãnh liệt.

*Vân Tiêu tông, ta đến đây.

Địa cấp công pháp, chờ ta!

Hắn biến mất vào màn đêm, như một bóng ma lặng lẽ tiến về phía trước.

Phía sau, Lâm Uyên trấn vẫn leo lét ánh đèn, những tiếng cười nói vọng ra từ các tửu lầu.

Và trong bóng tối, những kẻ săn mồi khác cũng đang lên đường, hướng về cùng một đích đến.

Cuộc chiến ở Vong Xuyên cốc sắp bắt đầu.

**Hết chương 46.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập