Bình minh ló dạng sau những rặng núi xa xa, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mờ ảo, chiếu xuống con đường mòn ngoằn ngoèo.
Lăng Vô Địch đã đi suốt một đêm, mệt mỏi nhưng không dám dừng lại.
Hắn biết, càng đến gần Vong Xuyên cốc, càng nhiều người xuất hiện.
Và hắn không muốn bị ai đó vượt lên trước.
Quả nhiên, khi mặt trời lên cao, những tia nắng vàng rực rỡ bắt đầu xua tan màn sương lạnh, hắn bắt đầu gặp những nhóm người khác trên đường.
Nhóm thứ nhất là năm tán tu, ăn mặc rách rưới, vũ khí đủ loại từ đao kiếm đến thương kích, mặt mày lấm lét như những con chó hoang đói khát.
Họ nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt dò xét, từ đầu đến chân, nhưng thấy khí tức hắn chỉ Thất Phẩm trung kỳ (nhờ Ẩn Tức)
, liền lướt qua, không thèm để ý.
Một tên còn khinh khỉnh nhổ nước bọt xuống đất, tỏ vẻ coi thường.
Lăng Vô Địch cười thầm trong lòng.
*Cứ coi thường ta đi.
Càng coi thường càng tốt.
Đến lúc đó, các ngươi sẽ biết tay.
Nhóm thứ hai là một đoàn chừng mười người, mặc y phục giống nhau màu xanh lam, có vẻ là đệ tử cùng một môn phái nhỏ.
Họ đi thành hàng ngũ chỉnh tề, ai nấy đều căng thẳng, tay luôn đặt trên vũ khí.
Mắt họ không ngừng lia qua lia lại, cảnh giác với mọi thứ xung quanh.
Một tên cầm đầu, có vẻ là sư huynh, liếc nhìn Lăng Vô Địch một cái rồi lập tức quay đi, không buồn hỏi han.
Đến trưa, khi mặt trời lên cao nhất, nắng gắt chiếu xuống khiến mồ hôi lấm tấm trên trán, Lăng Vô Địch gặp một nhóm lớn hơn, khoảng hai mươi người, đang dừng chân bên một con suối nhỏ.
Họ dựng lều trại, nhóm lửa nấu ăn, tiếng cười nói vang vọng cả khu vực, át cả tiếng suối chảy róc rách.
Lăng Vô Địch nhận ra vài khuôn mặt quen thuộc – chính là những người hắn đã thấy trong tửu lầu ở Lâm Uyên trấn, những người đã há hốc mồm nghe hắn kể chuyện.
Hắn định đi vòng qua, không muốn dây dưa, nhưng một giọng nói vang lên từ phía đó, sang sảng như tiếng kẻng:
"Kia không phải Lăng huynh đệ sao?"
Lăng Vô Địch khựng lại, quay sang.
Một người đàn ông trung niên, mặt đỏ gay như gấc chín, đang đứng dậy vẫy tay với hắn.
Đó chính là Hồ Bát, người đã ngồi cùng bàn với hắn hôm ở tửu lầu, khi hắn kể chuyện về trận đại chiến.
Hồ Bát là một thương nhân buôn ngựa, nhưng rất mê chuyện giang hồ.
Lăng Vô Địch thoáng bối rối, nhưng rồi nghĩ nhanh.
*Cơ hội tốt đây.
Càng nhiều người biết ta, càng dễ lợi dụng.
Danh tiếng mà, có khi lại cứu mạng.
Hắn bước tới, nở nụ cười tươi như hoa:
"Ồ, là Hồ huynh!
Trùng hợp thật.
Các vị cũng đi về hướng này?"
Hồ Bát kéo hắn lại, nhiệt tình đến mức suýt làm hắn ngã:
"Lại đây, lại đây!
Uống với chúng ta vài chén!
Đi đường mệt rồi, nghỉ ngơi chút đã.
Nước suối mát lắm, thịt nướng thơm lừng!
"Lăng Vô Địch không từ chối.
Hắn ngồi xuống chiếu trải dưới gốc cây cổ thụ, nhận chén rượu, nhấp một ngụm.
Rượu cay xè, nồng nàn, làm ấm bụng.
Xung quanh, chừng mười mấy người đang vây quanh, nhìn hắn với ánh mắt tò mò như nhìn một con thú lạ.
Có người còn buông cả đùi gà đang gặm dở.
Hồ Bát giới thiệu, giọng đầy tự hào như đang khoe của quý:
"Đây là Lăng Vô Địch huynh đệ, người đã tận mắt chứng kiến trận đại chiến giữa Huyết Thủ Lão Nhân và Đông Sơn Yêu Tăng đấy!
Nghe hắn kể chuyện hay lắm!
"Cả đám xôn xao như ong vỡ tổ.
Một người trẻ tuổi, mặt còn non choẹt nhưng mắt sáng rực như sao, vội hỏi:
"Thật sao?
Huynh đệ kể lại đi!
Nghe đồn trận đó kinh thiên động địa lắm!
Cả Lâm Uyên trấn ai cũng bàn tán!
"Lăng Vô Địch cười bí hiểm, nhấp thêm ngụm rượu, rồi chậm rãi đặt chén xuống.
Hắn đưa mắt nhìn quanh một lượt, thấy ai nấy đều háo hức chờ đợi, liền biết mình sắp có một đêm diễn không công.
Hắn hắng giọng, bắt đầu kể, giọng trầm ổn nhưng đầy lôi cuốn, như một nghệ nhân kể chuyện chuyên nghiệp:
"Lúc đó khoảng canh ba, trăng lưỡi liềm treo lơ lửng giữa bầu trời đầy mây, gió thổi hiu hiu, lạnh thấu xương.
Ta đang đi dạo trong khu phố tây, tiện thể tìm chút dược liệu cho mấy vết thương cũ, thì bỗng nghe một tiếng nổ long trời từ phía nghĩa địa vọng lại.
Một tiếng nổ kinh khủng, chấn động cả một vùng, tưởng như sét đánh ngang tai.
"Hắn dừng lại, nhấp một ngụm rượu, để tạo cao trào.
Mọi người nín thở, không ai dám ho he.
"Ta vội vàng chạy đến, núp sau một gốc cây đa cổ thụ.
Và trước mắt ta là một cảnh tượng chưa từng thấy trong đời.
Hai bóng người đang giao chiến dữ dội giữa bãi tha ma, những ngôi mộ đổ nát tung tóe, bia đá vỡ vụn bay tứ tung.
"Lăng Vô Địch vừa nói vừa vung tay minh họa, mắt mở to như đang nhìn lại cảnh đó:
"Một người tay đỏ au như máu, mỗi chưởng đánh ra đều phát ra ánh sáng đỏ rực, khí thế kinh hồn – chính là Huyết Thủ Lão Nhân, Ngũ Phẩm cao thủ!
Còn một người cầm thiết trượng đen bóng, nặng trịch, vung lên nghe vù vù, mỗi nhát đều như muốn xé toạc không gian – Đông Sơn Yêu Tăng, Lục Phẩm viên mãn!
"Cả đám trầm trồ, có người còn xuýt xoa.
"Hai người đánh nhau kinh thiên động địa!
Mỗi đòn đánh ra, đất nứt toác, đá văng tung tóe, cây cối xung quanh đổ rạp như ngả rạ.
Ta đứng từ xa những mười trượng mà còn cảm thấy uy áp khủng khiếp, khí lạnh thấu xương, suýt ngã ngửa.
"Lăng Vô Địch nhấp thêm ngụm rượu, mắt sáng rực, giọng đầy kịch tính:
"Rồi Đông Sơn Yêu Tăng bất ngờ dùng pháp bảo.
Một vật nhỏ từ trong tay áo bay ra, phát sáng chói lòa như một vì sao sa, ném thẳng về phía Huyết Thủ Lão Nhân.
Vật đó nổ tung, tạo thành một đám khói đen mù mịt, bao phủ cả một vùng rộng lớn.
Khói đen đó có mùi tanh tưởi, hắc hắc, ta suýt chết ngạt vì hít phải!
"Một người hỏi dồn, giọng run run:
"Pháp bảo gì thế?
Lợi hại không?"
Lăng Vô Địch gật gù, vẻ mặt đầy từng trải:
"Lợi hại lắm!
Đó là Phệ Huyết Châu, một pháp bảo tà ác, hút máu người để tăng uy lực.
Huyết Thủ Lão Nhân trúng phải, vai bị thương nặng, máu chảy đầm đìa, ướt cả một mảng đất.
Nhưng lão đúng là Ngũ Phẩm cao thủ, bản lĩnh hơn người!
Không hề lùi bước, vẫn xông lên đánh tiếp, đôi mắt đỏ ngầu như máu, gầm lên như sấm động.
"Hắn vừa nói vừa vung tay, diễn tả sống động:
"Rồi Đông Sơn Yêu Tăng lại dùng thêm một pháp bảo nữa!
Lần này là một tấm lưới ánh bạc, óng ánh như sao trời, ném ra bao phủ lấy Huyết Thủ Lão Nhân.
Tấm lưới đó chắc là Thiên La Võng, một bảo vật quý hiếm, có thể trói buộc cả Ngũ Phẩm cao thủ.
Huyết Thủ Lão Nhân bị vướng vào, chậm lại hẳn, không thể di chuyển linh hoạt.
"Mọi người nín thở, có người còn nín thở đến đỏ mặt.
"Đông Sơn Yêu Tăng thấy thế, mừng rỡ, xông lên, thiết trượng vung lên một đòn trí mạng, đánh thẳng vào đầu lão!
Một đòn kinh thiên động địa, tưởng chừng Huyết Thủ Lão Nhân sẽ tan xương nát thịt.
"Lăng Vô Địch dừng lại, nhấp rượu, tạo cao trào.
Cả đám im phăng phắc.
"Nhưng Huyết Thủ Lão Nhân là Ngũ Phẩm, đâu có dễ bị hạ?
Lão gầm lên một tiếng như sấm động, hai tay nắm chặt tấm lưới, dùng hết sức bình sinh xé toạc.
Xé toạc đấy các ngươi ạ!
Tấm lưới đó mà xé được, sức mạnh của lão kinh khủng cỡ nào!
"Lăng Vô Địch vừa nói vừa vung tay, diễn tả cảnh xé lưới:
"Xé xong lưới, lão lao vào như một con hổ điên, đôi bàn tay đỏ au chụp lấy đầu Đông Sơn Yêu Tăng.
Giằng co một hồi, đất trời rung chuyển, những ngôi mộ xung quanh bị san bằng, cuối cùng Đông Sơn Yêu Tăng bị thương nặng, phải bỏ chạy.
Huyết Thủ Lão Nhân cũng bị thương nặng, không đuổi kịp.
"Cả đám trầm trồ thán phục, vỗ tay rần rần.
Hồ Bát xuýt xoa:
"Hay!
Hay thật!
Lăng huynh đệ đúng là có mắt thần!
Nhưng mà, nghe nói Huyết Mãng Cuồng Đao cũng đang ở vùng này, có phải không?"
Lăng Vô Địch khựng người, suýt làm rơi chén rượu.
*Cái gì?
Huyết Mãng Cuồng Đao?
Là ta đây!
Nhưng hắn giả vờ ngạc nhiên, mặt tỉnh bơ:
"Huyết Mãng Cuồng Đao?
Ta cũng nghe danh.
Hắn ta lợi hại lắm sao?"
Một người khác, mặt đầy sẹo, giọng khàn khàn như đàn bà, lên tiếng:
Nghe nói hắn giết người không gớm tay, đao pháp tàn nhẫn, đi đến đâu máu chảy đến đó.
Mấy ngày trước, hắn còn xuất hiện ở Lâm Uyên trấn, nhưng không ai biết mặt.
Có người bảo hắn cao lớn, mặt đầy sẹo, mắt đỏ ngầu như máu.
Có người bảo hắn là ma đầu, có người bảo hắn là cao nhân ẩn dật.
"Lăng Vô Địch nhấp rượu, cố kìm nén tiếng cười trong lòng.
*Mặt đầy sẹo?
Mắt đỏ ngầu?
Lũ này tưởng tượng phong phú thật.
Mà cũng tốt, càng thêu hoa dệt gấm, càng có lợi cho ta.
Hắn hỏi, giọng tò mò:
"Thế có ai biết hắn trông thế nào không?
Ta chỉ nghe danh chứ chưa gặp bao giờ.
"Mọi người lắc đầu.
Hồ Bát nói:
"Không ai rõ.
Hắn thần long thấy đầu không thấy đuôi, xuất hiện rồi lại biến mất.
Có người còn nói hắn là quỷ, không phải người.
"Lăng Vô Địch gật gù, nhưng trong lòng cười thầm.
*Quỷ?
Cũng hay đấy.
Bỗng nhiên, một giọng nói lạnh lùng như cắt vang lên từ phía sau, khiến mọi người giật mình:
"Các ngươi nói về Huyết Mãng Cuồng Đao?"
Mọi người quay lại.
Một người đàn ông trung niên, mặc y phục đen, mặt mày khắc khổ như đá, đang đứng đó tự lúc nào.
Trên tay hắn là một thanh trường đao, lưỡi đao sáng loáng phản chiếu ánh nắng.
Khí tức của hắn.
Lục Phẩm hậu kỳ, ngang cơ với Lăng Vô Địch.
Lăng Vô Địch thoáng cứng người, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh.
*Lục Phẩm hậu kỳ, ngang cơ ta.
Không thể coi thường.
Người đàn ông bước tới, mỗi bước chân đều uyển chuyển nhưng đầy uy lực.
Mắt hắn nhìn quanh một lượt, rồi dừng lại trên người Lăng Vô Địch, ánh mắt sắc lẹm như dao:
"Ngươi vừa kể chuyện về trận đại chiến?
Ngươi tận mắt chứng kiến?"
Lăng Vô Địch gật đầu, mặt tỉnh bơ, không hề nao núng:
"Đúng vậy.
Ta có mặt ở đó.
"Người đàn ông nhìn hắn một lúc, đôi mắt như muốn xuyên thấu tâm can.
Rồi hắn cười nhạt, nụ cười lạnh lẽo:
"Thú vị.
Một Thất Phẩm trung kỳ mà dám đứng xem Ngũ Phẩm đại chiến?
Ngươi không sợ chết à?
Chỉ một tia khí lực bắn ra cũng đủ lấy mạng ngươi.
"Lăng Vô Địch nhún vai, mặt vẫn thản nhiên:
"Sợ chứ.
Nhưng tò mò còn hơn sợ.
Huống hồ, ta đứng xa, lại có chỗ nấp kín, đâu có sao.
"Người đàn ông cười lớn, tiếng cười vang vọng cả khu rừng, làm chim chóc bay tán loạn.
Rồi hắn quay sang mọi người, giọng oang oang:
"Ta là Huyết Đao Tử, cũng muốn vào Vong Xuyên cốc tìm bảo vật.
Ai muốn đi cùng thì đi, ai không thì tránh đường.
Nhưng nhớ, vào đó rồi, ai cướp đồ của ta, ta sẽ cho người đó biết thế nào là Huyết Đao.
"Nói rồi, hắn bỏ đi, không ngoảnh lại, bóng đen khuất dần sau những lùm cây.
Cả đám nhìn theo, thì thầm bàn tán.
Hồ Bát nói, giọng run run:
"Huyết Đao Tử?
Nghe danh đã lâu.
Hắn là tán tu, nhưng thực lực rất mạnh, lại độc lai độc vãng, không từ thủ đoạn.
Nghe nói hắn đã giết không biết bao nhiêu người để đoạt bảo vật.
"Lăng Vô Địch im lặng, nhưng trong lòng đã có tính toán.
*Lại thêm một cao thủ.
Vong Xuyên cốc càng lúc càng náo nhiệt.
Càng náo nhiệt, càng loạn, càng dễ cho ta.
Hắn uống cạn chén rượu, đứng dậy, chào mọi người:
"Đa tạ các vị đã chiêu đãi.
Ta xin phép đi trước, kẻo lỡ mất cơ hội.
"Hồ Bát níu tay hắn:
"Lăng huynh đệ, đi một mình nguy hiểm lắm.
Hay ở lại đi cùng chúng ta?"
Lăng Vô Địch lắc đầu, cười nhạt:
"Ta quen đi một mình rồi.
Đông người dễ gây chú ý.
"Nói rồi, hắn bước đi, không ngoảnh lại.
Trên đường, hắn nghĩ đến Huyết Mãng Cuồng Đao, nghĩ đến danh tiếng mà hắn đã vô tình tạo dựng.
*Hề hề.
lũ người này tự vẽ ra một Huyết Mãng Cuồng Đao trong tưởng tượng.
Mặt đầy sẹo, mắt đỏ ngầu.
nghe oai thật.
Càng như vậy càng tốt.
Ai mà ngờ được, Huyết Mãng Cuồng Đao thực sự lại là một kẻ Thất Phẩm trung kỳ tầm thường như ta?
Hắn cười thầm, bước nhanh hơn.
Phía trước, Vong Xuyên cốc đang chờ.
Và những cuộc chiến mới cũng đang chờ.
Hắn không biết, nhưng trong lòng hắn, một cảm giác phấn chấn lạ thường đang dâng lên.
*Càng đông càng tốt.
Càng loạn càng vui.
Huyết Mãng Cuồng Đao sắp tái xuất giang hồ rồi đây.
—
**Hết chương 47.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập