Chương 48: Kẻ mạo danh

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả khu rừng một màu cam đỏ rực rỡ như lửa cháy.

Những tia nắng cuối ngày xuyên qua tán lá rừng, tạo thành những vệt sáng dài trên mặt đất ẩm ướt, như những ngón tay vàng đang cố níu kéo ngày sắp tàn.

Gió thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh của núi rừng và mùi lá mục đặc trưng.

Lăng Vô Địch tiếp tục lên đường sau khi rời khỏi nhóm của Hồ Bát.

Hắn đi sâu vào vùng núi, theo con đường mòn ngoằn ngoèo mà mấy lão già ở quán trà đã chỉ.

Trong lòng hắn, những lời bàn tán về Huyết Mãng Cuồng Đao vẫn còn văng vẳng.

*Mặt đầy sẹo, mắt đỏ ngầu, cao hơn một trượng.

Lũ này tưởng tượng phong phú thật.

Nhưng mà cũng tốt, càng thêu hoa dệt gấm, càng có lợi cho ta.

Hắn cười thầm, nhưng rồi nụ cười tắt dần.

Hắn nhớ lại những lời đồn mà hắn đã nghe trên đường, và lòng bắt đầu lo lắng.

Trên đường, hắn gặp không ít người cũng đang hướng về Vong Xuyên cốc.

Có những tán tu lẻ loi, có những nhóm đệ tử môn phái, có cả những thương nhân buôn bán linh tinh.

Và điều thú vị là, ai cũng bàn tán về Huyết Mãng Cuồng Đao.

Lăng Vô Địch vừa đi vừa nghe lỏm được không ít câu chuyện.

Mỗi câu chuyện lại thêm thắt những chi tiết mới, càng lúc càng ly kỳ, càng lúc càng thần thánh hóa cái tên mà hắn đã vô tình tạo dựng.

Lúc xế chiều, hắn dừng chân bên một quán nước nhỏ ven đường.

Quán chỉ là một túp lều tranh xiêu vẹo, vài chiếc bàn gỗ mộc kê dưới gốc cây đa cổ thụ.

Một bà lão tóc bạc phơ đang lui cui pha trà cho khách.

Lăng Vô Địch ngồi xuống, gọi một ấm trà.

Bên cạnh, mấy người khách đang bàn tán sôi nổi.

Một tên tán tu gầy gò, mặt mày khú đế, giọng sang sảng như kẻng, nói với đồng bọn:

"Mày biết không?

Huyết Mãng Cuồng Đao đó, nghe nói là Ngũ Phẩm đỉnh phong!

Chỉ còn một bước nữa là vào Tứ Phẩm!

Có người còn bảo hắn đã nửa bước vào Tứ Phẩm rồi!

"Tên đồng bọn, mặt đầy mụn, trợn mắt:

"Ngũ Phẩm đỉnh phong?

Ghê vậy sao?

Tao nghe nói hắn chỉ là Lục Phẩm thôi mà?"

Tên khú đế lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt đầy bí ẩn:

"Mày biết gì!

Tao có thằng em họ làm ở tửu lầu Phong Nguyệt ở Lâm Uyên trấn, nó nghe được từ mấy lão giang hồ có tiếng.

Huyết Mãng Cuồng Đao đã từng một mình giết chết ba tên Lục Phẩm viên mãn chỉ trong một đêm!

Ba tên đấy!

Mà chỉ trong một đêm!

Ngũ Phẩm chứ chẳng phải Lục Phẩm đâu!

"Một người khác, mặt đầy râu, chen vào:

"Ta còn nghe nói hắn từng đấu với một Ngũ Phẩm trung kỳ, đánh ba trăm hiệp bất phân thắng bại!

Cuối cùng đối phương phải lui binh!

"Cả bàn xôn xao, trầm trồ thán phục.

Lăng Vô Địch ngồi im, nhấp một ngụm trà, suýt bật cười.

*Ba tên Lục Phẩm viên mãn?

Một đêm?

Ta mà giết nổi một tên đã mừng lắm rồi.

Còn đấu với Ngũ Phẩm?

Gặp Ngũ Phẩm là ta chạy mất dép.

Nhưng hắn không nói gì, chỉ lẳng lặng rời đi sau khi uống xong ấm trà.

Một lúc sau, khi mặt trời đã xuống thấp, hắn gặp một nhóm người đang dừng chân bên suối, nhóm lửa nấu ăn.

Một người đàn ông trung niên, mặt đỏ gay vì rượu, có vẻ là đầu lĩnh, đang kể chuyện oang oang, tay vung vẩy như đang diễn tuồng:

"Ta nghe nói Huyết Mãng Cuồng Đao cao lớn lắm, cao đến hơn một trượng!

Tay cầm thanh đao dài như cây sào, nặng cả trăm cân.

Mỗi nhát chém của hắn, núi cũng phải lở, sông cũng phải ngừng chảy!

"Một người trẻ tuổi, mắt sáng rực như sao, háo hức hỏi:

"Thế hắn có hung dữ không?

Có phải như lời đồn là ma đầu tái thế đúng không?"

Người đàn ông cười khà khà, vuốt râu:

"Hung dữ?

Hắn là ma đầu, đi đến đâu máu chảy đến đó.

Nhưng mà nghe nói hắn cũng có nguyên tắc, chỉ giết kẻ xấu, không động đến người vô tội.

Có lần hắn gặp một toán cướp đang cướp làng, hắn giết sạch hai mươi tên, còn cứu cả làng!

"Lăng Vô Địch nghe vậy, chỉ biết cười khổ :

Các ngươi là đang nói ta sao, không hại người vô tội, chỉ giết kẻ xấu ha ha ha miễn là có điểm lão tử sẽ còn chê bai sao

Một người khác, mặt đầy sẹo, lên tiếng:

"Ta còn nghe nói hắn là người của Thiên Cơ lâu!

Thiên Cơ lâu đấy!

Tổ chức tình báo lớn nhất thiên hạ!

Hắn đi khắp nơi để thu thập tin tức, giết những kẻ xấu xa!

"Cả đám lại xôn xao.

Lăng Vô Địch đi qua, lắc đầu thầm.

*Thiên Cơ lâu?

Ta chỉ mới nghe qua vài lần từ mồm Bạch Chấn Sơn và ở mộ địa họ Từ.

Giờ thành tổ chức của ta rồi à?

Một bà lão bán hàng rong ngồi ven đường, thấy hắn đi qua, liền kéo lại, giọng đầy lo lắng:

"Tiểu huynh đệ, đi Vong Xuyên cốc phải không?

Cẩn thận đấy, nghe nói Huyết Mãng Cuồng Đao cũng đang ở vùng này.

Hắn mà gặp, nguy hiểm lắm!

Nghe nói hắn giết người không gớm tay!

"Lăng Vô Địch nhìn bà lão, thấy ánh mắt đầy lo âu, liền hỏi:

"Bà biết Huyết Mãng Cuồng Đao à?"

Bà lão gật đầu, mắt sáng lên, như thể đang kể về một huyền thoại:

"Chứ sao!

Nghe đồn hắn là người của Thiên Cơ lâu, đi khắp thiên hạ trừ gian diệt bạo.

Có lần hắn cứu cả một làng khỏi bọn cướp, không lấy một đồng!

Làng đó ở gần đây, cách chừng ba mươi dặm.

Người ta còn lập miếu thờ hắn!

"Lăng Vô Địch suýt sặc nước bọt.

*Miếu thờ?

Lập miếu thờ ta?

Mà ta có cứu làng nào đâu?

Nhưng hắn không nói gì, chỉ cười, cảm ơn rồi đi tiếp.

Càng đi sâu, những câu chuyện về hắn càng ly kỳ.

Có người bảo hắn là con trai của một đại gia tộc bị hại, phải lưu lạc giang hồ để báo thù.

Có người bảo hắn là đệ tử của một vị chân nhân tiên gia, xuống núi trải nghiệm.

Có người còn bảo hắn là người của Minh giới, đầu thai để báo thù cho oan hồn.

Lăng Vô Địch nghe mà vừa buồn cười vừa kinh ngạc.

*Chỉ mấy tháng trước, ta còn là thằng lính quèn vô danh, nằm trong đống xác chết.

Giờ đây, danh tiếng của ta đã lan xa đến mức này, và bị thêu dệt thành đủ thứ chuyện thần thánh.

Nhưng hắn cũng nhận ra một điều:

những lời đồn càng thêu hoa dệt gấm, càng có lợi cho hắn.

Ai cũng nghĩ Huyết Mãng Cuồng Đao là Ngũ Phẩm cao thủ, là người của Thiên Cơ lâu, là thần thánh phương nào, thì sẽ không ai ngờ rằng hắn chỉ là Lục Phẩm.

Và khi gặp hắn, chúng sẽ chủ quan.

*Cứ vẽ đi.

Càng vẽ càng tốt.

Ta chỉ cần lợi dụng cái danh tiếng này.

Bỗng nhiên, từ xa vọng lại tiếng la hét, tiếng đao kiếm va chạm chói tai, tiếng người hét thảm thiết.

Lăng Vô Địch khựng lại, nín thở lắng nghe.

Tiếng động phát ra từ phía trước, cách đó không xa, có vẻ là một trận giao tranh ác liệt.

Hắn rón rén tiến lại gần, núp sau một gốc cây cổ thụ to lớn, đường kính phải hai người ôm, nhìn về phía phát ra tiếng động.

Một khoảng trống giữa rừng, nơi có một con suối nhỏ chảy qua.

Nước suối trong vắt, lấp lánh dưới ánh hoàng hôn.

Trên bờ suối, hai nhóm người đang giao chiến dữ dội.

Một bên chừng mười người, mặc y phục đỏ rực như lửa, trên ngực thêu hình ngọn lửa – chính là Liệt Hỏa môn mà hắn đã thấy ở Lâm Uyên trấn.

Bên kia cũng chừng mười người, mặc y phục xanh lam nhạt như băng, trên ngực thêu hình bông tuyết – Hàn Băng các.

Giữa bãi chiến, hai bóng người đang đánh nhau quyết liệt nhất.

Một người là Hỏa Vân, thủ lĩnh Liệt Hỏa môn, tay cầm song đao lửa, mỗi nhát chém đều kèm theo những tia lửa bắn ra, rực sáng cả một góc trời.

Đối thủ của hắn là Băng Linh, thủ lĩnh Hàn Băng các, tay cầm trường kiếm băng giá, mỗi đường kiếm đều để lại những vệt băng mỏng trên không trung, lấp lánh như những dải lụa băng.

Xung quanh, các đệ tử hai bên cũng đang đánh nhau loạn xạ.

Đao kiếm va chạm loảng xoảng, tiếng la hét, tiếng chửi rủa, tiếng rên rỉ vang vọng cả khu rừng.

Thỉnh thoảng lại có người ngã xuống, máu bắn ra nhuộm đỏ bờ suối.

Lăng Vô Địch nấp sau gốc cây, quan sát.

Hắn thấy cả hai bên đều có thực lực không kém, đánh nhau ngang ngửa.

Xác chết bắt đầu nằm la liệt, có người nằm bất động dưới suối, nước suối chảy qua nhuộm đỏ một vùng.

Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa.

*Hay!

Đánh nhau đi!

Càng đánh càng chết, càng chết càng có điểm cho ta.

Hắn cười thầm, mắt sáng rực lên nhìn những con số ảo đang nhảy múa trước mắt.

Nhưng hắn không dám lộ liễu.

Hắn chỉ nấp trong bóng tối, chờ đợi.

Đúng lúc đó, một tiếng quát vang lên như sấm động, chấn động cả khu rừng, khiến tất cả mọi người đều dừng lại:

"Dừng tay!

"Một người đàn ông từ trong rừng bước ra.

Hắn ta cao lớn, phải cao hơn một trượng, thân hình vạm vỡ như lực sĩ.

Mặt đầy sẹo, những vết sẹo chằng chịt như bản đồ, đôi mắt đỏ ngầu như máu, sáng rực trong bóng tối.

Trên tay hắn là một thanh đại đao đen bóng, dài đến năm thước, rộng bằng bắp chân, nặng trịch.

Hắn đặt đao xuống đất, mặt đất rung lên.

Khí tức của hắn.

Lục Phẩm hậu kỳ, nhưng lại có một uy áp đặc biệt khiến người ta phải khiếp sợ.

Hắn ta bước tới, mỗi bước chân đều để lại những vết lõm sâu trên mặt đất, đất đá văng tung tóe.

Đôi mắt đỏ ngầu nhìn quanh một lượt, khiến ai bị nhìn trúng cũng phải lùi lại, run rẩy.

Rồi hắn cất giọng, khàn đặc, lạnh lẽo như tiếng gió rít qua kẽ đá:

"Ta là Huyết Mãng Cuồng Đao.

Khu vực này từ giờ là của ta.

Ai muốn sống, cút ngay.

"Lăng Vô Địch mới đầu còn tưởng có người tới góp vui, đầu ngờ lại nghe được lố bịch lời thoại, khiến hắn lạnh sống lưng.

Mồ hôi lạnh túa ra trên trán.

*Cái gì?

Huyết Mãng Cuồng Đao?

Là ta!

Hắn nhìn người đàn ông đó, lòng đầy hoang mang.

Người này là ai?

Sao lại giả danh hắn?

Chẳng lẽ danh tiếng ta lại mang sức hút lớn như vậy.

Nhưng rồi hắn nhìn kỹ, thấy có gì đó không ổn.

Người đàn ông này tuy khí tức mạnh, nhưng có vẻ gượng gạo, không tự nhiên.

Đôi mắt đỏ ngầu có vẻ là do thuốc nhuộm hoặc thủ thuật nào đó, ánh sáng lờ mờ không thật.

Những vết sẹo trên mặt cũng không tự nhiên, như được vẽ lên bằng thứ phấn màu.

Cách hắn cầm đao cũng lộ vẻ thiếu tự nhiên, không phải tay đao thủ thực thụ.

*Giả mạo!

Thằng này giả mạo ta!

Lăng Vô Địch vừa tức giận vừa buồn cười.

*Mẹ kiếp!

Danh tiếng của ta lớn đến mức có kẻ giả mạo rồi!

Tự dưng trong lòng hắn có một ý niệm thôi thúc hắn nhảy ra vạch mặt tên giả mạo kia.

May mắn kìm xuống được.

Lúc này, đối diện Huyết Mãng Cuồng Đao đột ngột xuất hiện, Hai bên Liệt Hỏa môn và Hàn Băng các nhìn nhau, rồi nhìn người đàn ông tự xưng Huyết Mãng Cuồng Đao.

Một lúc im lặng, không gian như ngưng đọng.

Rồi bỗng nhiên có tiếng cười vang lên.

Hỏa Vân cười lớn, chỉ tay vào mặt người đàn ông, giọng đầy khinh bỉ:

"Ha ha ha!

Mày là Huyết Mãng Cuồng Đao?

Mày tưởng bọn tao không biết à?

Huyết Mãng Cuồng Đao là Ngũ Phẩm đỉnh phong!

Khắp giang hồ ai cũng biết!

Nghe đồn hắn từng một mình giết ba tên Lục Phẩm viên mãn chỉ trong một đêm!

Mày chỉ là Lục Phẩm hậu kỳ, mà dám giả danh?"

Băng Linh cũng cười khẩy, giọng lạnh lùng như băng:

"Nghe đồn Huyết Mãng Cuồng Đao cao hơn một trượng, tay cầm đao nặng trăm cân, mỗi nhát chém núi lở sông ngừng.

Mày cao có nửa trượng, đao mày nhẹ hều, mà dám xưng danh?

Đao mày có nặng nổi năm mươi cân không?"

Người đàn ông giả mạo không hề nao núng.

Hắn cười nhạt, một nụ cười đầy ngông cuồng, khinh miệt:

"Các ngươi biết gì?

Ta ẩn giấu thực lực thôi.

Ngũ Phẩm đỉnh phong mà các ngươi đồn, chỉ là cái bẫy ta giăng ra để dụ bọn ngu như các ngươi đến đây.

Hôm nay, các ngươi sẽ nếm mùi đao của ta.

"Hắn vung đao, một đường chém mạnh mẽ, không phải vào ai, mà chém thẳng xuống bờ suối.

Một tiếng nổ vang lên, nước suối bắn tung tóe, đất đá văng ra, tạo thành một rãnh sâu.

Cả hai bên đều biến sắc.

Đòn chém đó tuy không quá mạnh, nhưng cũng đủ để thấy thực lực của hắn không hề yếu.

Hỏa Vân nhíu mày, nhưng vẫn giữ thái độ:

"Ồ, có chút bản lĩnh.

Nhưng chỉ thế thôi sao?

Để ta xem ngươi có xứng với danh Huyết Mãng Cuồng Đao không!

"Hắn xông vào, song đao chém tới.

Người đàn ông giả mạo đỡ, hai bên giao đấu dữ dội.

Những đường đao vun vút, những tia lửa bắn ra.

Ai cũng nín thở theo dõi.

Sau mười mấy chiêu, người đàn ông giả mạo bắt đầu yếu thế.

Hắn lùi dần, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng mắt vẫn sáng, vẫn giữ nụ cười ngông cuồng.

Hỏa Vân cười lớn:

"Ha ha!

Mày yếu rồi!

Giả mạo là giả mạo, có chết cũng không thành thật được!

"Người đàn ông giả mạo lùi thêm một bước, rồi bất ngờ tung ra một đòn hiểm.

Hỏa Vân suýt trúng, phải lùi lại.

Nhân cơ hội đó, người đàn ông giả mạo quay người, phóng thẳng vào rừng, vừa chạy vừa cười lớn:

"Ha ha!

Hôm nay tha cho các ngươi!

Lần sau gặp lại, ta sẽ cho các ngươi biết tay!

"Hắn biến mất trong bóng tối, để lại tiếng cười vang vọng.

Cả hai bên nhìn theo, không ai đuổi theo.

Hỏa Vân hừ lạnh:

"Thằng điên!

Giả mạo mà cũng ngông cuồng!

"Băng Linh lắc đầu:

"Kệ hắn.

Chúng ta còn việc chính.

"Hai bên lại quay sang đánh nhau tiếp, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Lăng Vô Địch nấp trong bóng tối, thở phào nhẹ nhõm.

Hắn cảm thấy lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Nhưng trong lòng, hắn vừa buồn cười vừa lo sợ.

*Thằng cha đó cũng có bản lĩnh đấy, dám đánh với Hỏa Vân mười mấy chiêu, lại còn thoát được.

Nhưng mà.

những lời đồn về ta đã thần thánh hóa đến mức một kẻ Lục Phẩm hậu kỳ cũng không dám giả mạo nổi.

Bị phát hiện ngay lập tức.

Ai cũng tin Huyết Mãng Cuồng Đao là Ngũ Phẩm đỉnh phong, là người của Thiên Cơ lâu, là thần thánh cứu thế.

Hắn lắc đầu, cười nhạt.

*Nhưng mà.

nếu những lời đồn này cứ tiếp tục lan xa, sẽ có ngày những cao thủ thật sự tìm đến.

Ngũ Phẩm, Tứ Phẩm.

họ sẽ muốn thử tài Huyết Mãng Cuồng Đao, muốn tỉ thí, muốn hạ bệ thần tượng.

Lúc đó, ta làm thế nào?

Với thực lực hiện tại, gặp Ngũ Phẩm là chết chắc.

Hắn rùng mình, một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

*Danh tiếng là con dao hai lưỡi.

Lợi dụng được thì tốt, nhưng cũng có thể giết chết mình.

Phải cẩn thận.

Phải lên Ngũ Phẩm càng sớm càng tốt.

Chỉ có thực lực mới bảo vệ được mình.

Hắn lặng lẽ rời khỏi chỗ nấp, tiếp tục lên đường.

Nhưng trong lòng, những suy nghĩ cứ quẩn quanh, không dứt.

*Huyết Mãng Cuồng Đao.

cái tên này giờ đã là huyền thoại.

Nhưng ta chỉ là kẻ vô sỉ, sống nhờ mưu mẹo và may mắn.

Liệu ta có thể tiếp tục giả danh được bao lâu?

Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt đang nhìn xuống hắn.

*Không, ta không thể dừng lại.

Ta phải tiếp tục.

Phải mạnh hơn.

Phải sống.

Hắn bước nhanh hơn, hòa vào màn đêm.

Phía sau, tiếng đao kiếm vẫn vang vọng.

Và trong bóng tối, những kẻ săn mồi khác cũng đang tiến về Vong Xuyên cốc.

Lăng Vô Địch không biết, nhưng trong lòng hắn, một quyết tâm mới đang hình thành, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

*Phải sống.

Phải mạnh.

Phải lên Ngũ Phẩm.

Bằng mọi giá.

Ánh mắt hắn sáng lên trong đêm tối, như một ngọn lửa nhỏ nhưng kiên cường.

**Hết chương 48.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập