Màn đêm buông xuống, bao trùm lấy khu rừng già bằng một tấm màn đen dày đặc.
Lăng Vô Địch rời khỏi chỗ nấp sau khi hai bang phái vẫn còn đang giao chiến.
Hắn lặng lẽ len lỏi qua những lùm cây, men theo con đường mòn tiến sâu vào núi.
Trong lòng hắn, những suy nghĩ vẫn còn quẩn quanh về kẻ giả mạo vừa rồi.
*Mẹ kiếp!
Danh tiếng của ta lớn đến mức có kẻ giả mạo rồi.
May mà hắn chạy thoát, chứ nếu bị bắt sống mà khai ra là giả, chẳng biết chừng lại ảnh hưởng đến ta.
Hắn vừa đi vừa lẩm bẩm, nhưng rồi chợt nhận ra một điều:
*Nhưng mà thằng cha đó cũng có bản lĩnh đấy, dám đánh với Hỏa Vân mười mấy chiêu, lại còn thoát được.
Nếu không phải giả mạo, chắc cũng là một cao thủ có hạng.
Hắn lắc đầu, gạt đi những ý nghĩ vẩn vơ.
Hiện tại, điều quan trọng nhất là đến được Vong Xuyên cốc và tìm kiếm công pháp Địa cấp.
—
Khoảng nửa canh giờ sau, khi trăng đã lên cao, Lăng Vô Địch đến một khoảng trống khác trong rừng.
Nơi đây có một con suối lớn hơn, nước chảy róc rách, hai bên bờ là những tảng đá bằng phẳng, rất thích hợp để nghỉ chân.
Và trên những tảng đá đó, có chừng ba bốn chục người đang tụ tập.
Không phải một bang phái duy nhất, mà là rất nhiều nhóm nhỏ khác nhau.
Có những tán tu lẻ loi, có những nhóm đệ tử môn phái, có cả những thương nhân đi theo đoàn để buôn bán.
Họ nhóm lửa, nấu ăn, uống rượu, nói chuyện ồn ào.
Lăng Vô Địch nhận ra ngay:
đây chắc chắn là những người cũng đang trên đường đến Vong Xuyên cốc, dừng chân nghỉ ngơi qua đêm.
Hắn định đi vòng qua, không muốn dính vào đám đông, nhưng rồi chợt nghĩ:
*Đám đông thế này, chắc chắn sẽ có nhiều tin tức.
Mà biết đâu lại kiếm thêm được ít điểm từ mấy câu chuyện.
Hắn tìm một góc khuất, ngồi xuống, vận Ẩn Tức giữ khí tức ở mức Thất Phẩm trung kỳ, rồi lẳng lặng quan sát.
Đám đông đang bàn tán sôi nổi.
Chủ đề chính, tất nhiên, vẫn là về Huyết Mãng Cuồng Đao.
Một gã mặt đỏ, có vẻ là thương nhân giàu có, đang kể lể:
"Ta nghe nói Huyết Mãng Cuồng Đao cũng đang trên đường đến Vong Xuyên cốc!
Hắn mà đến, phen này náo nhiệt rồi!
"Một tên tán tu gầy gò hỏi:
"Sao ngươi biết?"
Gã mặt đỏ đáp:
"Ta có người quen làm ở tửu lầu Phong Nguyệt, hắn thấy một người cao lớn, mặt đầy sẹo, mắt đỏ ngầu, tay cầm đao khổng lồ đi ngang qua.
Hắn đoán chắc chắn là Huyết Mãng Cuồng Đao!
"Cả đám xôn xao.
Có người lo lắng, có người háo hức, có người sợ hãi.
Lăng Vô Địch ngồi nghe, buồn cười trong lòng.
*Lại thêm một kẻ giả mạo nữa?
Hay là thằng cha lúc nãy chạy thoát, lại tiếp tục đi lừa?
Bỗng nhiên, không khí trong khu rừng thay đổi.
Một luồng sát khí lạnh lẽo, nặng nề, từ từ lan tỏa, bao trùm lấy toàn bộ khu vực.
Những ngọn lửa trại bỗng chập chờn, run rẩy như sắp tắt.
Tiếng cười nói im bặt.
Mọi người đều cảm nhận được một sự nguy hiểm đang đến gần.
Từ trong bóng tối, một bóng người bước ra.
Đó là một lão tăng, mặc y phục đen sì, rách rưới, đầu trọc lốc, trên trán có vết sẹo dài chạy từ trán xuống má, như một vết dao chém ngày nào, thịt lởm chởm nhìn mà ghê rợn.
Đôi mắt lão đỏ ngầu như máu, sáng rực trong bóng tối, nhìn quanh một lượt khiến ai bị nhìn trúng cũng phải lạnh sống lưng.
Trên tay lão là một cây thiết trượng đen bóng, nặng trịch, lớn hơn cây của yêu tăng hôm trước gấp rưỡi, trên đỉnh trượng khắc hình đầu lâu trắng với hai hốc mắt sâu hoắm như đang nhìn thẳng vào linh hồn người đối diện.
Khí tức của lão.
Lục Phẩm viên mãn, nhưng lại có một uy áp đặc biệt, một sự tàn bạo, một sát khí dày đặc đến nỗi không khí xung quanh như ngưng đọng.
Đông Sơn Yêu Tăng.
Lăng Vô Địch lạnh sống lưng.
Tim hắn như ngừng đập trong một khoảnh khắc, rồi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, chảy dài xuống má, xuống cổ, thấm ướt cả cổ áo.
Lão.
lão đến đây thật!
Hắn vội vàng thu liễm khí tức, vận Ẩn Tức đến mức thấp nhất, gần như biến mất hoàn toàn.
Hắn nép sát vào gốc cây, không dám động đậy.
Đông Sơn Yêu Tăng đứng đó, mắt lão đảo qua đám đông một lượt.
Đôi mắt đỏ ngầu ấy như hai hố lửa, thiêu đốt tất cả những gì nó nhìn vào.
Một tên tán tu trẻ tuổi, không biết trời cao đất dày, đứng dậy, chỉ tay vào mặt lão:
"Này, lão già!
Ngươi là ai mà dám xông vào đây với cái vẻ mặt hung tợn đó?
Không biết ở đây có nhiều người à?"
Đông Sơn Yêu Tăng không nói gì.
Lão chỉ đưa mắt nhìn tên đó.
Một cái nhìn lạnh lẽo, vô hồn, như nhìn một con kiến sắp bị đạp chết.
Tên đó bỗng nhiên run lên, lùi lại một bước.
Nhưng đã quá muộn.
Đông Sơn Yêu Tăng vung thiết trượng.
Một nhát, nhanh như chớp, mạnh như sét đánh.
Thiết trượng đập thẳng vào đầu tên đó.
*Rầm!
Đầu vỡ tan, máu và óc bắn ra tung tóe.
Xác không đầu ngã vật xuống đất, máu phun ra như suối.
Cả đám đông im phăng phắc.
Không một tiếng động.
Chỉ có tiếng máu chảy róc rách hòa lẫn với tiếng suối.
Đông Sơn Yêu Tăng cất giọng, khàn đặc, lạnh lẽo như tiếng gió rít qua kẽ đá:
"Ta là Đông Sơn Yêu Tăng.
Vong Xuyên cốc là của ta.
Ai muốn sống, cút ngay.
"Giọng nói của lão không to, nhưng mỗi chữ đều như một nhát búa đập vào tim mỗi người.
Một lúc im lặng, rồi một tên tán tu mặt đầy sẹo, có vẻ là lão làng, đứng dậy:
"Đông Sơn Yêu Tăng?
Nghe danh đã lâu.
Nhưng ngươi tưởng ngươi là ai mà dám xưng hùng xưng bá ở đây?
Ở đây có ba bốn chục người, ngươi có giỏi thì giết hết?"
Lão chỉ nhìn tên đó, rồi bất ngờ vung tay.
Một vật nhỏ từ tay áo lão bay ra, phát sáng chói lòa, lao thẳng vào đám đông.
*Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Khói đen mù mịt.
Khi khói tan, năm người nằm la liệt, người cháy đen, người cụt tay cụt chân, kêu la thảm thiết.
Pháp bảo!
Lão lại dùng pháp bảo!
Lần này, không ai dám nói gì nữa.
Mọi người nhìn nhau, mặt cắt không còn giọt máu.
Họ bắt đầu lùi lại, rồi quay đầu bỏ chạy tán loạn vào rừng.
Chỉ trong chốc lát, khu vực trống trải chỉ còn lại Đông Sơn Yêu Tăng và những xác chết.
Lão đứng đó, nhìn theo những kẻ bỏ chạy, cười nhạt.
Nụ cười của lão lạnh lẽo, tàn khốc, như một con thú đang đùa giỡn với con mồi.
Rồi lão quay người, nhìn thẳng về phía Lăng Vô Địch đang nấp.
Tim Lăng Vô Địch như ngừng đập.
*Lão.
lão phát hiện ra ta?
Nhưng Đông Sơn Yêu Tăng chỉ nhìn lướt qua, rồi bước đi, biến mất vào bóng tối, hướng về phía Vong Xuyên cốc.
Lăng Vô Địch nằm im thêm một lúc lâu, cho đến khi chắc chắn lão đã đi xa, mới dám thở phào.
Hắn cảm thấy toàn thân run lên, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Suýt chết!
Lão khủng khiếp quá!
Hắn nhìn về phía những xác chết, lòng vừa sợ vừa mừng.
Sợ vì sức mạnh của lão, mừng vì những cái chết đó chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của những kẻ khác, khiến mọi chuyện càng thêm hỗn loạn.
*Lão vào di tích rồi.
Chắc chắn sẽ còn nhiều chuyện.
Ta phải cẩn thận.
Hắn đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi khu vực, tiếp tục lên đường.
Phía trước, Vong Xuyên cốc đang chờ.
Và trong bóng tối, những kẻ săn mồi đang hội tụ.
Lăng Vô Địch không biết, nhưng trong lòng hắn, một quyết tâm mới đang hình thành.
*Đông Sơn Yêu Tăng, ngươi mạnh thật.
Nhưng trong di tích, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là săn và bị săn.
Ánh mắt hắn sáng lên trong đêm tối, như một ngọn lửa nhỏ nhưng kiên cường.
**Hết chương 49.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập