Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, chiếu vào hang động nhỏ, đánh thức Lăng Vô Địch.
Hắn mở mắt, cảm nhận những vết thương trên người đã bớt đau nhờ Dịch Cân Kinh.
Một đêm ngủ ngon lành đã giúp hắn hồi phục phần nào, nhưng cơ thể vẫn còn những cơn đau nhức sau hai ngày săn đuổi liên tục.
Hắn ngồi dậy, dựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, nhìn vào hệ thống:
**Sát Phạt Điểm:
30.
000**
**Tu vi:
Lục Phẩm viên mãn**
**Cần 50.
000 điểm để đột phá Ngũ Phẩm**
*Còn hai mươi nghìn điểm nữa.
Khoảng mười con yêu thú cấp bốn, hoặc hai mươi con cấp ba.
Nếu may mắn, một ngày rưỡi nữa là xong.
Hắn nhẩm tính trong đầu, mắt sáng lên.
Nhưng rồi một ý nghĩ khác lóe lên, khiến nụ cười trên môi hắn chùng xuống.
*Lên Ngũ Phẩm cần nội công Địa cấp.
Trong di tích Vân Tiêu tông chắc chắn có.
Nhưng nếu ta vào đó mà chưa đủ điểm, thì dù có cầm được công pháp cũng vô dụng.
Phải có điểm trước, và phải có điểm để học ngay lập tức.
Hắn nhìn ra ngoài cửa hang, nơi bầu trời trong xanh, nắng vàng rực rỡ.
*Phải kiếm đủ 50.
000 điểm để đột phá.
Không, phải kiếm hơn thế.
Phải có điểm để học công pháp mới ngay lập tức.
Cứ tính thêm 10.
000 điểm dự phòng.
Tổng cộng 60.
000 điểm.
Mắt hắn sáng rực lên, một tia quyết tâm mãnh liệt.
*Sáu mươi nghìn điểm.
Mười lăm con yêu thú cấp bốn.
Hoặc ba mươi con cấp ba.
Không nhiều, nhưng cũng không ít.
Hắn đứng dậy, phủi bụi trên người.
Những vết thương nhói lên, nhưng hắn không quan tâm.
Hắn chỉ có một mục tiêu duy nhất:
điểm.
*Đông Sơn Yêu Tăng, ngươi chờ đó.
Khi ta lên Ngũ Phẩm, ta sẽ không còn phải sợ ngươi nữa.
Hắn bước ra khỏi hang, hòa vào khu rừng.
—
Khi mặt trời lên cao, những tia nắng bắt đầu gay gắt hơn, xuyên qua tán lá rừng tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất ẩm ướt.
Lăng Vô Địch men theo con đường mòn quen thuộc, nơi hắn đã phát hiện nhiều dấu vết của yêu thú trong hai ngày qua.
Tiếng gầm từ xa vọng lại, trầm đục, uy lực.
Hắn lần theo âm thanh, phát hiện một con Huyết Sí Hổ đang nằm trên tảng đá lớn phơi nắng.
Con hổ này to lớn, lông đỏ như máu, đôi mắt vàng óng ánh lên vẻ hung tàn.
Trên lưng nó có hai cái bướu thịt kỳ lạ, như hai cái sắp mọc sừng.
Nó đang lim dim ngủ sau bữa ăn no nê, bụng phình to, hoàn toàn không hay biết nguy hiểm đang đến gần.
Lăng Vô Địch quan sát từ xa, nấp sau một bụi cây rậm rạp.
Hắn không vội.
Hắn nhìn con hổ, học cách di chuyển của nó, cách nó phản ứng với những tiếng động xung quanh.
Một lúc sau, khi chắc chắn con hổ đã ngủ say, hắn rón rén tiếp cận, lợi dụng những tảng đá và bụi cây để che thân.
Mỗi bước chân đều đặt xuống thật nhẹ, tránh gây tiếng động.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, chảy dài xuống thái dương, nhưng hắn không lau.
Đến khoảng cách mười lăm trượng, con hổ bỗng ngóc đầu dậy.
Nó ngửi ngửi, đôi tai vểnh lên, đôi mắt mở to nhìn thẳng về phía hắn.
Một tiếng gầm nhẹ thoát ra từ cổ họng nó.
*Phát hiện rồi!
Không chần chừ, Lăng Vô Địch lao ra, đao trong tay vung lên một đường sáng lạnh.
Con hổ cũng lao tới, nhanh như chớp, móng vuốt sắc nhọn giương ra sẵn sàng xé xác kẻ thù.
*Choeng!
Lưỡi đao va vào móng vuốt, phát ra tiếng động chói tai.
Lăng Vô Địch cảm thấy tay tê rần – con hổ này lực lượng không hề nhỏ.
Hắn lùi lại nửa bước, đao trong tay xoay chuyển, tìm kiếm sơ hở.
Con hổ không cho hắn thời gian.
Nó lao tới liên tiếp, mỗi nhát cào đều như muốn xé xác hắn.
Lăng Vô Địch liên tục né tránh, thân pháp linh hoạt như một làn khói, nhưng vẫn bị một nhát cào trúng vai.
Máu bắn ra, áo rách một mảng, da thịt lộ ra với những vết cào sâu hoắm.
Hắn nghiến răng, không kêu.
Hắn tập trung quan sát, tìm ra quy luật di chuyển của con hổ.
Sau một hồi, hắn nhận ra nó có một điểm yếu:
khi vung móng vuốt bên phải, nó thường để hở sườn trái.
Hắn chờ cơ hội.
Đúng lúc con hổ vung móng phải, hắn bất ngờ lăn người sang trái, đâm thẳng đao vào sườn nó.
*Phập!
Máu bắn ra, con hổ gầm lên thảm thiết.
Nó quay lại, nhưng đã yếu đi.
Lăng Vô Địch không bỏ lỡ cơ hội, lao tới, một nhát đao chí mạng vào cổ.
Con Huyết Sí Hổ gục xuống, máu nóng hổi chảy ra, nhuộm đỏ cả một vùng đất.
**
"Keng!
Ký chủ hạ sát yêu thú cấp bốn, thu hoạch 3.
000 Sát Phạt Điểm."
**Điểm hiện tại:
33.
Lăng Vô Địch thở dốc, nhìn vết thương trên vai.
Máu vẫn rỉ ra, nhưng không quá nặng.
Hắn băng bó tạm, rồi tiếp tục lên đường.
Trời xế trưa, nắng càng lúc càng gắt.
Lăng Vô Địch men theo một con suối nhỏ, vừa đi vừa quan sát.
Bỗng nhiên, hắn phát hiện một con Mãng Xà khổng lồ đang cuộn mình dưới gốc cây cổ thụ.
Con mãng xà dài ít nhất năm trượng, thân to bằng cột nhà, vảy đen bóng lấp lánh dưới ánh nắng.
Đôi mắt nó màu xanh lè, lạnh lẽo như tử thần.
Miệng nó thỉnh thoảng hé mở, để lộ hai chiếc răng nanh dài ngoằng, nhỏ giọt chất lỏng màu xanh – độc tố cực mạnh.
Xung quanh nó, cỏ cây đều héo úa, chứng tỏ nơi đây ngập tràn độc khí.
Lăng Vô Địch lạnh sống lưng.
Loại này nguy hiểm hơn hổ nhiều.
Một phát cắn trúng là chết chắc.
Hắn quan sát từ xa, tìm điểm yếu.
Mãng xà có vảy dày, đao thường khó phá.
Phải nhắm vào mắt, vào miệng, hoặc vào bụng – nơi vảy mỏng hơn.
Hắn quyết định dùng mưu.
Hắn tìm một con mồi nhỏ – một con nai bị thương còn đang giãy chết – rồi dùng sức ném về phía mãng xà.
Con mãng xà động đậy, từ từ trườn tới, cái đầu to lớn ngóc lên, đôi mắt lạnh lùng nhìn con mồi.
Nó nuốt chửng con nai trong chớp mắt, rồi cuộn mình lại, bắt đầu tiêu hóa.
Sau bữa ăn, nó trở nên uể oải, chậm chạp.
*Cơ hội!
Lăng Vô Địch lao ra, đao vung lên, chém vào bụng nó.
Lưỡi đao xuyên qua lớp vảy mỏng hơn, cắm sâu vào thịt.
Con mãng xà giật mình, quẫy đạp dữ dội.
Đuôi nó vung lên, quật mạnh vào người Lăng Vô Địch.
Hắn vội né, nhưng vẫn bị trúng một phát vào vai, bay đi xa mấy trượng, đập vào gốc cây.
Đau!
Nhưng hắn không kêu.
Hắn đứng dậy, thấy con mãng xà đang quằn quại, máu xanh chảy ra từ vết thương.
Nó mở miệng, phun ra một luồng khí độc màu xanh về phía hắn.
Lăng Vô Địch vội bịt mũi, lăn người né tránh.
Khí độc bay qua, làm héo úa cả một mảng cây cối, lá cây chuyển màu vàng úa rồi rụng xuống.
Hắn biết, chỉ cần hít phải một chút là chết.
Hắn chạy vòng quanh, tìm cơ hội.
Con mãng xà bị thương nặng, di chuyển chậm lại.
Hắn lao tới, một nhát đao nữa vào bụng nó.
Lần này sâu hơn, gần như xuyên thủng.
Máu xanh phun ra như suối, con mãng xà quẫy mạnh lần cuối, rồi từ từ nằm im.
36.
Lăng Vô Địch ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển.
Mồ hôi và máu hòa lẫn, nhỏ xuống mặt đất.
Hắn lấy thuốc giải độc uống dự phòng, rồi băng bó vết thương.
Tay hắn run run, nhưng vẫn cố gắng.
*Nguy hiểm thật!
Nhưng 3.
000 điểm xứng đáng.
Khi mặt trời bắt đầu xế bóng về phía tây, Lăng Vô Địch đang đi dọc theo vách núi thì nghe thấy tiếng gió rít lạ thường từ trên cao.
Hắn ngước lên, thấy một con đại bàng khổng lồ đang bay lượn trên bầu trời.
Con đại bàng sải cánh dài đến ba trượng, lông nâu sậm, mỏ vàng óng ánh, mắt sắc như dao.
Mỗi lần nó vỗ cánh đều tạo ra những luồng gió mạnh, cuốn theo lá cây bay tứ tung, đá vụn trên vách núi cũng bị gió thổi rơi lộp bộp.
Đại Bàng phong chưởng – loại yêu thú có thể điều khiển gió, dùng phong chưởng tấn công từ xa.
Lăng Vô Địch biết, đánh nhau với loại này trên mặt đất là bất lợi.
Nó có thể bay, có thể tấn công từ trên cao.
Phải dụ nó xuống.
Hắn tìm một khoảng trống, nằm im giả chết.
Con đại bàng bay qua mấy vòng, tưởng hắn là xác chết, liền sà xuống.
Khi nó cách mặt đất chừng năm trượng, Lăng Vô Địch bất ngờ lao ra, đao vung lên.
Con đại bàng giật mình, vội vỗ cánh bay lên, nhưng đã muộn.
Lưỡi đao của hắn chém trúng chân nó, cắt đứt một móng vuốt.
Máu bắn ra, móng vuốt rơi xuống đất.
Con đại bàng kêu lên thảm thiết, bay vút lên cao.
Nó không dám sà xuống nữa, chỉ bay lượn trên cao, thỉnh thoảng lại vỗ cánh tạo ra những luồng phong chưởng công kích từ xa.
Những luồng gió sắc như dao, cuốn theo lá cây, đá vụn, ào ạt tấn công Lăng Vô Địch.
Hắn phải liên tục né tránh, lăn lộn trên mặt đất.
Một luồng gió sượt qua vai, rách thêm một mảng áo và da thịt.
Máu lại chảy.
*Mẹ kiếp!
Đánh nhau kiểu này thì chết!
Hắn nghĩ nhanh.
Phải bắn nó xuống.
Hắn nhặt những hòn đá vụn, ném lên trời.
Nhưng con đại bàng bay quá cao, né tránh dễ dàng.
Hắn đổi chiến thuật.
Hắn chạy vào rừng rậm, nơi có nhiều cây cao.
Con đại bàng không thể sà xuống thấp vì vướng cành.
Nó bay trên cao, phẫn nộ, nhưng không thể làm gì.
Lăng Vô Địch chờ.
Hắn biết, con đại bàng sẽ không bỏ qua.
Nó sẽ chờ hắn ra khỏi rừng.
Trời tối dần.
Con đại bàng vẫn bay lượn, kiên nhẫn chờ đợi.
Lăng Vô Địch cũng kiên nhẫn không kém.
Hắn ngồi dưới gốc cây, nhìn lên bầu trời, nơi con đại bàng vẫn bay vòng vòng.
Đến nửa đêm, khi trăng lên cao, soi sáng cả khu rừng, con đại bàng mỏi mệt, đậu xuống một cành cây cao để nghỉ.
Lăng Vô Địch lặng lẽ tiếp cận, leo lên cây.
Mỗi bước leo đều thận trọng, tránh gây tiếng động.
Đến khoảng cách vừa đủ, hắn lao ra, đao chém thẳng vào cổ con đại bàng.
Con đại bàng giật mình, nhưng đã quá muộn.
Lưỡi đao của Lăng Vô Địch xuyên qua cổ nó.
Nó kêu lên một tiếng yếu ớt, vỗ cánh vài cái yếu ớt, rồi rơi xuống đất.
39.
Lăng Vô Địch thở phào, nhìn con đại bàng đã chết.
Trận này mất cả buổi chiều và nửa đêm, nhưng xứng đáng.
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng, Lăng Vô Địch phát hiện một con thỏ khổng lồ đang gặm cỏ trên một bãi đất trống.
Lúc đầu hắn còn tưởng mình hoa mắt, nhưng nhìn kỹ mới thấy đó là thật.
Con thỏ này to bằng con bò, lông trắng muốt như tuyết, đôi tai dài ngoằng dựng đứng, mắt đỏ như hồng ngọc.
Nhưng điểm đặc biệt nhất là đôi chân sau của nó – cơ bắp cuồn cuộn, to như cột đình, thỉnh thoảng lại co duỗi, để lộ sức mạnh kinh người.
Bạo Lực Thố – loại yêu thú có sức mạnh khủng khiếp ở đôi chân sau.
Một cú đá của nó có thể đánh bay cả một tảng đá lớn, thậm chí làm gãy cả cây cổ thụ.
Lăng Vô Địch quan sát từ xa.
Con thỏ có vẻ hiền lành, đang thong thả gặm cỏ, nhưng hắn biết, chỉ cần nó phát hiện ra nguy hiểm, nó sẽ tấn công cực kỳ nhanh và mạnh.
Hắn rón rén tiếp cận.
Đến khoảng cách mười trượng, con thỏ ngóc đầu dậy, tai vểnh lên như hai cái ăng-ten.
Nó nhìn thấy hắn, mắt đỏ lừ, đôi chân sau bắt đầu co lại.
Không chần chừ, Lăng Vô Địch lao ra.
Con thỏ cũng lao tới, nhanh như chớp.
Đôi chân sau của nó bật mạnh, phóng thẳng về phía hắn với tốc độ kinh hoàng, để lại những vết lõm sâu trên mặt đất.
Lăng Vô Địch vội né, suýt bị trúng.
Cú đá của nó trúng vào một tảng đá sau lưng hắn, tảng đá vỡ tan, đá vụn bay tứ tung, một mảnh văng trúng vai hắn rớm máu.
Mạnh thật!
Hắn không dám đánh trực diện.
Hắn chạy vòng quanh, dụ con thỏ đuổi theo.
Con thỏ nhanh, nhưng không dai sức.
Sau vài lần phóng, nó bắt đầu mệt mỏi, thở dốc, đôi chân run lên.
Lăng Vô Địch chờ cơ hội.
Khi con thỏ phóng lần nữa và hụt, nó mất thăng bằng, loạng choạng suýt ngã.
Hắn lao tới, đao chém thẳng vào chân sau nó.
Máu bắn ra, con thỏ kêu lên thảm thiết, ngã lăn ra đất.
Nó vùng vẫy, nhưng mất một chân, không thể phóng nữa.
Lăng Vô Địch kết liễu nó bằng một nhát đao vào cổ.
42.
Lăng Vô Địch nhìn con thỏ, lắc đầu.
*Ai ngờ thỏ mà cũng nguy hiểm thế này.
Loạn thế này, con thỏ cũng thành yêu thú.
Những ngày tiếp theo, Lăng Vô Địch tiếp tục cuộc săn.
Hắn phát hiện một ổ Phong Báo với bốn con trong một hang động.
Hắn dùng mưu dụ từng con ra ngoài, hạ gục từng con một.
Mất gần nửa ngày, nhưng thu về 6.
Hắn lại gặp một con Mãng Xà khác, lần này đã có kinh nghiệm, đánh nhanh hơn, chỉ mất nửa canh giờ.
Hắn lại gặp một con Huyết Sí Hổ, lần này ra tay chớp nhoáng, kết liễu trong nháy mắt.
Mỗi ngày trôi qua, điểm số trong hệ thống cứ tăng dần.
Những vết thương trên người hắn cũng nhiều thêm, chằng chịt như bản đồ.
Nhưng mắt hắn vẫn sáng, vẫn ánh lên quyết tâm.
63.
Khi mặt trời lặn, Lăng Vô Địch trở về hang động nhỏ, ngồi xuống, nhìn vào hệ thống.
Hắn cười, lần này là nụ cười thật sự, một nụ cười mãn nguyện, pha lẫn sự mệt mỏi và tự hào.
*Sáu mươi ba nghìn.
Đủ rồi.
Đủ để lên Ngũ Phẩm và học công pháp mới.
Hắn dựa lưng vào vách đá, nhắm mắt.
Những vết thương trên người nhức nhối, nhưng trong lòng hắn, một cảm giác phấn chấn lạ thường dâng lên.
Ta sắp đến tìm ngươi rồi.
Lần này, không phải ta chạy trốn ngươi nữa.
Hắn nghĩ đến những ngày tháng bị truy sát trong rừng, những lần suýt chết, những đêm dài trốn chạy trong sợ hãi.
Tất cả sắp kết thúc.
*Khi ta lên Ngũ Phẩm, ta sẽ không còn phải sợ bất kỳ ai.
Ta sẽ thoải mái hành động, không lo lắng, không sợ hãi.
Và ta sẽ tìm lại danh dự đã mất từ tay lão.
Hắn mở mắt, nhìn ra ngoài cửa hang, nơi bầu trời đầy sao.
*Nhưng trước hết, phải vào di tích, tìm công pháp Địa cấp.
Hắn nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.
Ngoài kia, Vong Xuyên cốc vẫn sôi động với những cuộc tranh đấu, những âm mưu, những toan tính.
Thỉnh thoảng lại có tiếng la hét, tiếng đao kiếm va chạm, tiếng yêu thú gầm từ xa vọng lại.
Nhưng trong hang động nhỏ bé, Lăng Vô Địch ngủ ngon lành, với 63.
000 điểm trong tay và một kế hoạch đã hoàn thành.
Trên môi hắn, nụ cười mãn nguyện vẫn còn đó.
*Ngày mai, vào di tích.
Ngày mai, tìm công pháp.
Và rồi.
Đông Sơn Yêu Tăng, chờ ta.
**Hết chương 53.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập