Chương 55: Dưới hầm tối

Cầu thang đá dài hun hút, mỗi bậc đều phủ đầy bụi và rêu ẩm, in hằn dấu vết của thời gian.

Lăng Vô Địch bước xuống từng bước thận trọng, tay trái dò vào vách đá lạnh lẽo, tay phải luôn đặt trên chuôi đao.

Bóng tối bao trùm lấy hắn, chỉ có tiếng bước chân vọng lại, lộp cộp, lộp cộp, như nhịp tim của chính mình đang đập dồn dập trong không gian tĩnh mịch.

Hắn đếm bước.

Mười bậc, hai mươi bậc, năm mươi bậc.

vẫn chưa thấy đáy.

*Sâu thật.

Có lẽ đây là nơi bí mật của Vân Tiêu tông.

Nơi cất giấu những thứ quý giá nhất.

Không khí càng xuống càng lạnh, ẩm thấp, mang theo mùi của đất sâu và một thứ mùi kỳ lạ khác – mùi của những thứ đã bị chôn vùi hàng trăm năm, mùi của thời gian, mùi của sự mục nát và cả mùi của những bí mật chưa từng được hé lộ.

Đến bậc thứ một trăm, cuối cùng hắn cũng đặt chân xuống mặt đất bằng phẳng.

Một hành lang dài hiện ra trước mắt, hai bên là những cánh cửa đá đóng kín, trên mỗi cánh cửa đều khắc những ký tự cổ mà hắn không thể đọc được.

Những đường nét chạm trổ tinh xảo, uốn lượn như rồng bay phượng múa, nhưng cũng ẩn chứa một vẻ u uất, bi thương.

Trên trần hành lang, những viên dạ minh châu đã mờ dần theo thời gian, chỉ còn phát ra thứ ánh sáng yếu ớt, lờ mờ, đủ để hắn nhìn thấy đường đi nhưng cũng đủ để tạo nên những cái bóng ma quái trên vách đá.

Lăng Vô Địch rón rén tiến lên, mắt quan sát từng chi tiết.

Hành lang dài chừng ba mươi trượng, cuối hành lang là một cánh cửa lớn hơn, chạm trổ tinh xảo hình một vị tiên nhân ngồi thiền trên đỉnh núi, xung quanh là mây khói.

Vị tiên nhân có khuôn mặt từ bi, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm.

Hắn đi ngang qua những cánh cửa nhỏ, không dừng lại.

Những cánh cửa đó có thể dẫn đến kho chứa đồ, hoặc nơi ở của đệ tử.

Nhưng hắn cần thứ lớn hơn.

Đến cuối hành lang, hắn dừng trước cánh cửa lớn.

Trên cánh cửa, ngoài hình khắc vị tiên nhân, còn có những dòng chữ cổ.

Hắn cố đọc, nhưng chỉ hiểu được vài chữ:

"Vân Tiêu.

bí tàng.

phi tông chủ.

bất nhập.

"*Phòng bí tàng của Vân Tiêu tông.

Không phải tông chủ thì không được vào.

Hắn cười nhạt.

*Tông chủ Vân Tiêu tông chết cả trăm năm rồi.

Giờ ai vào cũng được.

Hắn đẩy cửa.

Cánh cửa nặng trịch, nhưng không hề bị khóa.

Nó từ từ mở ra, phát ra tiếng kẽo kẹt ma quái, để lộ một căn phòng rộng lớn bên trong.

Ánh sáng từ những viên dạ minh châu trên trần chiếu xuống, soi rõ khung cảnh bên trong.

Đó là một thư các – nơi lưu giữ công pháp và bảo vật của Vân Tiêu tông.

Những giá sách cao chạm trần, chất đầy sách vở và cuộn giấy, xếp ngay ngắn nhưng đã phủ một lớp bụi dày.

Những kệ bày đủ loại binh khí, từ đao kiếm đến thương kích, từng món đều tỏa ra ánh sáng lờ mờ – có lẽ là những bảo vật đã mất linh tính theo thời gian.

Những chiếc rương gỗ lim đóng kín, không biết bên trong chứa gì.

Và ở góc phòng, một bộ xương khô ngồi trên chiếc bồ đoàn, trước mặt là một chiếc bàn nhỏ, trên bày một cuốn sách mở ra.

Lăng Vô Địch tim đập nhanh.

Hắn biết, đây mới là nơi có thứ hắn cần.

Hắn tiến lại gần bộ xương.

Bộ xương mặc một bộ trường bào màu xanh đã mục nát, trên tay còn đeo một chiếc nhẫn ngọc bích vẫn còn sáng.

Tư thế ngồi của bộ xương rất nghiêm trang, hai tay đặt trên đầu gối, lưng thẳng, như thể vẫn đang ngồi thiền, như thể vẫn còn sống.

Nhưng cái đầu hơi cúi xuống, nhìn vào cuốn sách trước mặt, như thể đang đọc những dòng chữ cuối cùng của đời mình.

Có lẽ đây là vị tông chủ cuối cùng của Vân Tiêu tông, đã chết tại nơi này khi môn phái gặp nạn.

Không phải chết vì đao kiếm, không phải chết vì bệnh tật, mà là chết vì u uất, vì hối hận, vì không thể cứu được môn phái của mình.

Trên bàn, cuốn sách mở ra, chữ viết tay, nét chữ thanh thoát nhưng càng về cuối càng run run, như thể người viết đang trong cơn đau đớn tột cùng.

Lăng Vô Địch cúi xuống đọc:

"Ta là Vân Tiêu chân nhân, đời thứ ba mươi lăm của Vân Tiêu tông.

Ta đã sống hơn hai trăm năm, từng chứng kiến môn phái hưng thịnh, từng tự hào về những gì tổ tiên để lại.

Nhưng rồi tất cả sụp đổ chỉ trong một đêm.

*Thiên Cơ lâu.

bọn chúng đã hại ta.

Ta không biết chúng là ai, từ đâu đến, nhưng chúng đã thâm nhập vào môn phái từ nhiều năm trước.

Chúng mua chuộc đệ tử, đầu độc tâm can, gieo rắc nghi ngờ giữa ta và các trưởng lão.

Khi ta phát hiện ra, thì đã quá muộn.

*Chúng đã bỏ độc vào linh đan của ta.

Một thứ độc kỳ lạ, không phải để giết chết, mà để khiến ta tẩu hỏa nhập ma.

Trong cơn điên loạn, ta đã.

ta đã giết chính đệ tử thân yêu của mình.

Mười bảy người, tất cả đều là những đứa trẻ ta đã nuôi dạy từ nhỏ.

Ta nhìn thấy mặt chúng, những khuôn mặt ngây thơ, những ánh mắt tin tưởng, nhưng tay ta vẫn ra tay, không thể dừng lại.

*Khi tỉnh táo, ta thấy mình đứng giữa đống xác chết.

Máu của đệ tử còn dính trên tay ta, ấm nóng.

Chúng nhìn ta với ánh mắt không thể tin nổi.

Một đứa còn chưa chết hẳn, nó thì thầm:

'Sư phụ.

tại sao.

' Rồi nó tắt thở.

*Ta đã khóc.

Ta đã khóc suốt ba ngày, không ăn không uống.

Nhưng nước mắt không thể làm chúng sống lại.

*Lũ phản đồ trong môn phái đã lợi dụng cơ hội đó, mở cửa cho kẻ thù từ bên ngoài xông vào.

Đệ tử trung thành chống trả, nhưng không thể địch nổi.

Ta nhìn từ xa, thấy chúng ngã xuống từng người một, mà không thể làm gì.

Cơn điên lại ập đến, ta lại giết, nhưng lần này là giết cả người nhà mình lẫn kẻ thù.

*Khi tỉnh lại lần cuối, môn phái đã là đống đổ nát.

Xác chết nằm la liệt khắp nơi.

Máu chảy thành sông.

Ta lết xuống đây, nơi này, phòng bí tàng mà ta đã hứa với tổ tiên sẽ bảo vệ đến chết.

*Ta không còn mặt mũi nào để sống nữa.

Ta không còn mặt mũi nào để nhìn tổ tiên dưới suối vàng.

Ta đã phản bội lại tất cả.

*Trước khi chết, ta viết lại những dòng này.

Không phải để xin lỗi – xin lỗi cũng vô ích.

Mà để cảnh báo người sau:

hãy cẩn thận với Thiên Cơ lâu.

Bọn chúng không phải người, chúng là ác quỷ.

Chúng sẽ không bao giờ từ bỏ thứ chúng muốn.

*Công pháp của Vân Tiêu tông ta, cao nhất là bộ 'Vân Tiêu Tâm Kinh', thuộc hàng Địa cấp thượng phẩm.

Ta đã giấu nó trong.

(chữ bị mờ, nhưng có thể đoán là dưới bệ thờ)

Nếu ngươi tìm được cuốn sách này, hãy đến.

(chữ mờ hoàn toàn)

và nhớ, đừng tin bất cứ ai.

Đừng tin bất cứ ai, kể cả người thân nhất.

Vì chính ta đã từng tin, và đã phải trả giá bằng sinh mạng của tất cả những người ta yêu quý.

*Ta đi đây.

Xin lỗi.

xin lỗi các con.

xin lỗi.

*Vân Tiêu chân nhân, tuyệt bút."

Những dòng chữ cuối cùng nguệch ngoạc, run run, nhòe đi vì nước mắt – hoặc có thể là máu.

Lăng Vô Địch đọc xong, lòng se lại.

Hắn nhìn bộ xương trước mặt, bỗng nhiên thấy có chút đồng cảm.

Một người từng là tông chủ, từng uy nghiêm một phương, cuối cùng lại chết trong đau đớn và hối hận, cô độc giữa đống bảo vật vô giá.

*Hóa ra Vân Tiêu tông cũng bị Thiên Cơ lâu hãm hại.

Cũng như họ Từ.

Hắn nhớ lại cuốn sổ trong mộ địa họ Từ, cũng nhắc đến Thiên Cơ lâu.

Tổ chức này rốt cuộc là gì, mà có thể gây ra bao nhiêu tai họa như vậy?

Hắn cảm thấy một nỗi lo sợ mơ hồ, nhưng rồi lắc đầu.

*Không phải lúc.

Giờ ta cần công pháp.

Hắn bắt đầu lục tung thư các.

Giá sách này, kệ kia, rương nọ.

Hắn lật từng cuốn sách, từng cuộn giấy.

Có những cuốn công pháp Huyền cấp, có những cuốn bình thường, nhưng không có Vân Tiêu Tâm Kinh.

Hắn tìm suốt một canh giờ, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Những cuốn sách bụi bặm làm hắn hắt hơi liên tục, nhưng hắn không dừng lại.

Cuối cùng, khi gần như tuyệt vọng, hắn phát hiện một khe hở nhỏ dưới bệ thờ – chính xác là nơi cuốn sổ nhắc đến.

Hắn thò tay vào, mò mẫm.

Ngón tay hắn chạm vào một vật cứng, hình hộp.

Hắn kéo ra.

Một chiếc hộp gỗ tử đàn, chạm trổ tinh xảo, không hề bị mối mọt.

Trên nắp hộp khắc ba chữ:

"Vân Tiêu Tâm Kinh"

Tim Lăng Vô Địch đập thình thịch.

Hắn mở hộp.

Bên trong là một cuốn sách, bìa da, còn mới tinh, như thể vừa mới được viết hôm qua.

Hắn lật ra xem, những dòng chữ đầu tiên hiện ra:

"Vân Tiêu Tâm Kinh, Địa cấp thượng phẩm, do khai phái tổ sư Vân Tiêu chân nhân sáng tạo, luyện thành có thể ngự khí phi hành, thần thông quảng đại, đạt đến cảnh giới hóa thần.

.."

Lăng Vô Địch cười lớn, tiếng cười vang vọng cả thư các.

*Có rồi!

Cuối cùng cũng có rồi!

Nhưng rồi hắn chợt nhớ ra điều gì đó.

Hắn nhìn lại bộ xương của Vân Tiêu chân nhân, vẫn ngồi đó, vẫn cúi đầu, như thể đang dõi theo hắn.

Hắn chắp tay, cúi đầu trước bộ xương:

"Tiền bối, ta nhận cuốn sách này.

Ta sẽ dùng nó để sống sót, để mạnh lên.

Nếu có cơ hội, ta sẽ tìm hiểu về Thiên Cơ lâu, về những gì chúng đã gây ra.

Coi như.

trả ơn tiền bối.

"Nói rồi, hắn mở hệ thống:

**

"Phát hiện nội công tâm pháp Địa cấp thượng phẩm:

Vân Tiêu Tâm Kinh.

Ký chủ có muốn sử dụng 20.

000 Sát Phạt Điểm để hệ thống hỗ trợ lĩnh ngộ?"

**

*Hai mươi nghìn điểm!

Đắt thật!

Nhưng xứng đáng!

*"Xác nhận!

"Một luồng thông tin khổng lồ ập vào đầu, mạnh mẽ hơn cả khi học Dịch Cân Kinh.

Những dòng chữ trong cuốn sách bỗng trở nên sống động, nhảy múa trước mắt hắn.

Từng đường kinh mạch, từng huyệt đạo, từng cách vận chuyển nội lực theo một con đường hoàn toàn mới hiện ra rõ ràng như lòng bàn tay.

Cảm giác như có ai đó đang dẫn dắt hắn, từng bước một, đưa hắn vào thế giới của Vân Tiêu Tâm Kinh.

**

"Đã tiêu hao 20.

000 điểm.

Vân Tiêu Tâm Kinh đạt cấp nhập môn."

**

**

"Keng!

Ký chủ có đủ điều kiện để đột phá Ngũ Phẩm.

Cần 30.

000 điểm để tiến hành đột phá."

**

**Sát Phạt Điểm còn lại:

43.

000**

Lăng Vô Địch nhìn con số, cười.

*Ba mươi nghìn điểm đột phá, còn lại mười ba nghìn.

Đủ rồi.

Hắn ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh, bắt đầu vận công.

Một luồng khí nóng từ đan điền từ từ sinh ra, nhưng lần này không phải khí lạnh của Dịch Cân Kinh, mà là một luồng khí mới, ấm áp, như ánh mặt trời ban mai.

Nó chạy dọc theo kinh mạch, mở rộng từng huyệt đạo, từng con đường nội lực.

Cơn đau ập đến.

Không phải đau đớn thông thường, mà là cảm giác như cả cơ thể đang bị xé toạc, rồi ráp lại, rồi lại xé toạc.

Mồ hôi vã ra như tắm, thấm ướt cả lưng áo.

Hắn nghiến răng, cố chịu đựng.

*Đây là cái giá của sự mạnh mẽ.

Hắn nghĩ về Vân Tiêu chân nhân, về những dòng chữ đầy đau đớn và hối hận.

Hắn nghĩ về bộ xương vẫn đang ngồi đó, nhìn hắn.

*Ta sẽ không như ông.

Ta sẽ không để ai lợi dụng, không để ai hãm hại.

Ta sẽ mạnh hơn.

**

"Keng!

Ký chủ đang đột phá Ngũ Phẩm.

Quá trình ước tính mất ba canh giờ.

Trong thời gian này, ký chủ không thể di chuyển."

**

Lăng Vô Địch mở mắt, nhìn quanh.

Thư các yên tĩnh, không một bóng người.

Nhưng hắn biết, bên trên vẫn đang hỗn loạn.

Có thể bất cứ lúc nào có người tìm xuống đây.

Hắn nhìn về phía cánh cửa.

Nó vẫn đóng.

*Ba canh giờ.

Không dài, cũng không ngắn.

Hy vọng không ai xuống đây.

Hắn nhắm mắt, tập trung vào việc vận công.

Những cơn đau vẫn tiếp tục, nhưng hắn cố gắng kiềm chế, không để nó ảnh hưởng.

Bên ngoài, những âm thanh hỗn chiến vẫn văng vẳng từ xa.

Thỉnh thoảng lại có tiếng la hét, tiếng đao kiếm va chạm.

Nhưng trong thư các, chỉ còn tiếng thở đều đều của Lăng Vô Địch.

Và bộ xương Vân Tiêu chân nhân vẫn ngồi đó, như một người bảo vệ thầm lặng, như một nhân chứng cho sự chuyển giao của thời đại.

Thời gian từ từ trôi qua.

Một canh giờ.

hai canh giờ.

ba canh giờ.

Khi Lăng Vô Địch mở mắt, một luồng khí mạnh mẽ tỏa ra từ người, làm những cuốn sách trên giá rung lên.

Hắn đứng dậy, cảm nhận sức mạnh mới trong cơ thể.

**

"Keng!

Ký chủ đột phá thành công lên Ngũ Phẩm sơ kỳ."

**

**

"Đã tiêu hao 30.

000 điểm."

**

**Sát Phạt Điểm còn lại:

13.

000**

Lăng Vô Địch cười, một nụ cười mãn nguyện.

Hắn nhìn bộ xương Vân Tiêu chân nhân lần cuối.

"Cảm ơn tiền bối.

Tạm biệt.

"Hắn quay người, bước ra khỏi thư các.

Phía sau, bộ xương vẫn ngồi đó, im lặng.

Nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy chiếc nhẫn ngọc trên tay bộ xương bỗng lóe sáng một tia, rất nhẹ, rất khẽ, rồi vụt tắt.

Như thể có ai đó vừa mỉm cười.

**Hết chương 55.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập