Chương 58: Hoàn Sinh Đan

Bầu không khí trong chính điện Vân Tiêu tông như đặc quánh lại, nặng nề đến mức mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.

Ba Ngũ Phẩm cao thủ giằng co nhau, khí tức của họ tỏa ra cuồn cuộn, va chạm trong không trung tạo thành những luồng xoáy vô hình khiến những người xung quanh phải lùi xa.

Đông Sơn Yêu Tăng dựa vào cột đá, thoi thóp từng hơi cuối cùng.

Máu từ người hắn vẫn rỉ ra, thấm đẫm cả một vùng đất rộng, tạo thành vũng máu loang lổ dưới chân.

Cuộc mặc cả giữa sinh tử vẫn tiếp diễn, không ai chịu nhượng bộ.

Liệt Hỏa chân nhân và Hàn Băng chân nhân đứng đối diện Huyết Thủ Lão Nhân, cả ba đều trong tư thế sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

Nhưng con bài thật sự lại nằm trong tay kẻ đang hấp hối kia.

Đông Sơn Yêu Tăng nhìn hai lão già, rồi nhìn Huyết Thủ, rồi lại nhìn hai lão già.

Hắn biết thời gian của mình không còn nhiều.

Mỗi giây trôi qua, sinh mệnh hắn lại vơi đi một phần.

Hắn có thể cảm nhận rõ ràng sinh lực đang rời khỏi cơ thể, nhưng trong đôi mắt đỏ ngầu vẫn ánh lên tia tính toán lạnh lùng.

Hắn cố nặn ra một nụ cười, môi run run, giọng khàn đặc vì mất máu:

“Các ngươi.

các ngươi không cần thề thốt gì cả.

Ta biết, lời thề với các ngươi chẳng đáng một xu.

Nhưng các ngươi cũng biết, ta có thể hủy cuốn sách này bất cứ lúc nào.

Hắn giơ cao cuốn Dịch Cân Kinh, ngón tay bấu chặt vào bìa sách, những ngón tay gầy guộc nổi rõ gân xanh, sẵn sàng xé nát nó chỉ trong một cái siết tay.

Cuốn sách trong tay hắn như cán cân sinh tử, nghiêng bên nào, bên đó sẽ có lợi thế tuyệt đối.

Liệt Hỏa chân nhân và Hàn Băng chân nhân nhìn nhau, mắt họ lóe lên một tia do dự hiếm thấy.

Đúng vậy, không có lời thề nào ràng buộc được họ, nhưng nếu cuốn sách bị hủy, tất cả đều vô ích.

Bao nhiêu năm khổ tu, bao nhiêu năm kẹt ở Ngũ Phẩm, cuối cùng mới thấy được hy vọng đột phá, làm sao có thể để nó vuột mất?

Đông Sơn Yêu Tăng thấy thế, cười khẩy, nụ cười pha lẫn đắc ý và chua chát:

“Ta sẽ đưa công pháp cho các ngươi.

Các ngươi sẽ giết Huyết Thủ.

Sau đó, các ngươi muốn làm gì ta thì làm.

Ta không còn sống được bao lâu nữa, chết sớm hay muộn cũng vậy.

Hắn nói thật.

Ai cũng thấy hắn không còn sống nổi một canh giờ.

Sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, hơi thở yếu ớt, mạch đập lúc nhanh lúc chậm – tất cả đều là dấu hiệu của người sắp lìa đời.

Liệt Hỏa chân nhân nhìn Hàn Băng chân nhân, rồi gật đầu, giọng trầm xuống:

“Được.

Đưa đây.

Đông Sơn Yêu Tăng không do dự.

Hắn ném cuốn sách về phía hai lão già, không chút luyến tiếc.

Đối với hắn lúc này, Dịch Cân Kinh chỉ là công cụ để đạt mục đích.

Sống còn quan trọng hơn tất cả.

Cuốn sách bay vòng vòng trong không trung, từng trang giấy vàng úa tung bay trong gió, rồi rơi vào tay Liệt Hỏa chân nhân.

Lão cầm lấy, mở ra xem ngay, đôi tay run nhẹ vì kích động.

Hàn Băng chân nhân cũng lại gần, cùng xem, hơi thở như ngừng lại.

Mắt họ sáng rực lên khi đọc những dòng chữ đầu tiên.

Những đường nét tinh xảo, những khẩu quyết huyền ảo, những phương pháp vận công mà họ chưa từng thấy.

Dù chỉ mới đọc lướt qua, họ cũng nhận ra đây là bảo vật vô giá, là chìa khóa mở ra cánh cửa mà họ đã mơ ước suốt mấy chục năm trời.

Liệt Hỏa chân nhân run run, giọng lạc đi vì xúc động:

“Thật.

thật là Thánh cấp!

Hàn Băng chân nhân cũng kích động, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh hơn:

“Có nó, chúng ta có thể đột phá.

có thể lên Lục Phẩm, Thất Phẩm.

thậm chí Linh cảnh.

” Giọng bà lạc đi khi nói đến hai chữ cuối cùng, đó là cảnh giới mà võ giả bình thường cả đời cũng không dám mơ tới.

Hai lão già nhìn nhau, mắt đầy tham lam và phấn khích.

Trong khoảnh khắc đó, mọi tính toán, mọi toan tính đều hiện rõ trên gương mặt già nua của họ.

Rồi họ quay sang nhìn Huyết Thủ Lão Nhân.

Ánh mắt họ đã thay đổi.

Không còn là sự dò xét, mà là sát khí lạnh lùng, dứt khoát.

Huyết Thủ Lão Nhân lùi lại nửa bước, mắt nheo lại thành hai khe hẹp.

Lão biết chuyện gì sắp xảy ra.

Tay lão siết chặt, những mạch máu trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn như những con trăn nhỏ, chân khí trong người bắt đầu vận chuyển với tốc độ cao nhất.

Liệt Hỏa chân nhân cất Dịch Cân Kinh vào túi một cách cẩn thận, rồi chậm rãi nói, giọng lạnh tanh như dao cắt:

“Huyết Thủ, ngươi nghe rồi đấy.

Công pháp đã vào tay chúng ta, phải giữ lời.

Huyết Thủ Lão Nhân không nói gì.

Lão chỉ đứng đó, hai tay đỏ au buông thõng, mắt nhìn hai lão già với vẻ lạnh lùng, nhưng trong lòng đang tính toán đường lui.

Lão biết, đối đầu với hai Ngũ Phẩm cùng lúc là điều không thể, nhưng bỏ chạy thì còn cơ hội.

Hàn Băng chân nhân cũng lên tiếng, giọng như băng giá thấu xương:

“Ngươi tự sát đi, khỏi để chúng ta động thủ.

Ít nhất còn được toàn thây.

” Giọng bà bình thản như đang nói về thời tiết, không chút gợn sóng.

Huyết Thủ Lão Nhân cười nhạt.

Một nụ cười lạnh lẽo, đầy khinh miệt, pha lẫn chút điên cuồng của kẻ cùng đường:

“Ta đã sống hơn sáu mươi năm, giết không biết bao nhiêu người.

Các ngươi nghĩ ta sẽ sợ chết sao?

Không đợi hai lão già kịp phản ứng, Huyết Thủ Lão Nhân bất ngờ động thủ.

Lão không tấn công, mà lùi nhanh về phía cửa sau, tốc độ nhanh như chớp, để lại một tàn ảnh mờ trong không gian.

Đó là thân pháp tuyệt kỹ mà lão đã luyện suốt mấy chục năm, dùng để thoát thân trong những tình huống ngàn cân treo sợi tóc.

Nhưng Liệt Hỏa chân nhân và Hàn Băng chân nhân đã chuẩn bị từ trước.

Họ cùng lúc ra tay, phối hợp ăn ý như đã tập luyện cả đời.

Liệt Hỏa chân nhân vung tay, một luồng hỏa diễm từ lòng bàn tay bắn ra, xé toạc không gian, lao thẳng về phía Huyết Thủ.

Ngọn lửa đỏ rực, nóng đến mức không khí xung quanh cũng bị đốt cháy, tạo ra những tiếng nổ lép bép.

Nó không phải là một ngọn lửa thường, mà là chân khí ngưng tụ thành hỏa, có thể thiêu rụi cả kim loại, nung chảy cả đá xanh.

Hàn Băng chân nhân cũng không kém.

Bà vung tay, một luồng hàn khí băng giá từ tay áo bay ra, hóa thành những mũi băng nhọn hoắt, lao vun vút về phía Huyết Thủ.

Những mũi băng xé gió, tạo ra những tiếng rít chói tai, mỗi mũi đều đủ để xuyên thủng cả tấm thép dày, đông cứng cả dòng sông.

Hai luồng công kích một nóng một lạnh, tưởng chừng đối lập nhưng lại phối hợp nhịp nhàng, bao phủ mọi đường lui của Huyết Thủ Lão Nhân.

Huyết Thủ Lão Nhân vội né, thân pháp linh hoạt như một làn khói.

Lão xoay người, lăn, nhảy, uốn éo trong không trung với những động tác khó tin, tránh được hỏa diễm, nhưng một mũi băng đã trúng vai lão.

*Phập!

Máu bắn ra, ướt đẫm cả mảng áo.

Huyết Thủ Lão Nhân lảo đảo, nhưng vẫn cố gắng chạy.

Vết thương sâu hoắm, gần thấy xương, máu đỏ tươi phun ra theo mỗi nhịp tim.

Liệt Hỏa chân nhân và Hàn Băng chân nhân đuổi theo, vừa chạy vừa ra tay liên tiếp.

Hỏa diễm và băng giá đan xen, tạo thành những luồng khí xung kích kinh người, khiến những cây cột đá xung quanh nứt toác, đổ sập.

Đá vụn bay tứ tung, bụi mù mịt, tiếng nổ vang liên hồi như sấm rền.

Huyết Thủ Lão Nhân vừa chạy vừa chống trả.

Lão vung tay, những chưởng lực đỏ au đánh trả, mỗi chưởng đều mang theo khí thế kinh hồn, đánh tan một số mũi băng và hỏa diễm.

Đôi tay đỏ au của lão như nhúng máu, mỗi khi vung lên đều để lại những vệt sáng đỏ rực trong không trung.

Nhưng trước sự hợp lực của hai Ngũ Phẩm, lão dần yếu thế.

Mỗi lần chống trả, lão lại bị thương thêm một vết mới.

Lăng Vô Địch nấp sau cột đá, nín thở nhìn cảnh tượng đó, lạnh toát sống lưng.

*Mẹ kiếp!

Ngũ Phẩm đánh nhau khủng khiếp thật!

Mỗi đòn đều có thể giết chết mình chỉ bằng dư chấn.

* Hắn cảm nhận rõ ràng từng luồng chân khí cuồng bạo lướt qua, những đợt sóng xung kích khiến lồng ngực hắn như bị bóp nghẹt.

Hắn thấy rõ sự chênh lệch.

Huyết Thủ Lão Nhân mạnh thật, kinh nghiệm chiến đấu dày dặn, nhưng một mình lão không thể địch nổi hai người cùng lúc.

Mỗi bước lui của lão đều phải trả giá bằng máu, mỗi đòn đánh trả đều khiên cưỡng và yếu ớt hơn trước.

Lão bị dồn vào một góc, máu chảy đầm đìa từ vết thương trên vai, từ những vết thương khác trên người.

Áo lão đã rách nát, lộ ra những vết sẹo cũ chằng chịt trên thân thể gầy gò.

Nhưng mắt lão vẫn lạnh, vẫn không hề sợ hãi.

Lão nhìn hai lão già với ánh mắt như hổ đói, sẵn sàng lao vào cắn xé dù chết.

Liệt Hỏa chân nhân và Hàn Băng chân nhân đứng trước mặt lão, cách chừng mười trượng.

Họ không vội ra tay, chỉ đứng đó, khóa chặt lão bằng khí tức.

Họ biết, lúc này Huyết Thủ đã là con thú bị thương, càng dồn ép càng dễ phản đòn nguy hiểm.

Một con hổ bị thương còn đáng sợ hơn hổ khỏe mạnh.

Liệt Hỏa chân nhân lạnh lùng nói, giọng vang vọng khắp đại điện:

“Chịu thua đi.

Ngươi không thoát được.

Huyết Thủ Lão Nhân không trả lời.

Lão chỉ nhìn hai lão già với ánh mắt khinh miệt, rồi bất ngờ lao lên, tấn công.

Trong mắt lão không có sự tuyệt vọng, chỉ có quyết tâm của kẻ thà chết trong tư thế chiến đấu còn hơn quỳ gối cầu xin.

Trận chiến cuối cùng bắt đầu.

Huyết Thủ Lão Nhân như một con hổ điên, lao vào giữa hai lão già, đôi tay đỏ au vung lên những chưởng lực chết người.

Hỏa diễm và băng giá đan xen, tiếng nổ vang liên hồi, máu bắn tung tóe.

Mỗi đòn đánh đều mang theo sự điên cuồng của kẻ không còn gì để mất.

Lăng Vô Địch không thể rời mắt khỏi cuộc chiến, nhưng một phần trong hắn vẫn luôn dõi theo Đông Sơn Yêu Tăng.

Và rồi hắn nhận ra.

Một luồng sinh mệnh lực yếu ớt nhưng rất rõ ràng đang từ từ hồi phục trong cơ thể lão già đang hấp hối kia.

Không phải nhanh chóng, không phải ồ ạt, mà chậm rãi, từng chút một, như một dòng suối ngầm đang dần dâng lên sau mùa khô hạn.

Lăng Vô Địch nheo mắt nhìn kỹ, vận chuyển chân khí lên mắt để nhìn rõ hơn.

Hắn thấy những vết thương trên người Đông Sơn Yêu Tăng bắt đầu khép miệng, rất chậm, nhưng có thể nhận ra bằng mắt thường.

Máu đã ngừng chảy.

Những mạch máu bị đứt bắt đầu nối lại.

Hơi thở của lão, dù vẫn yếu, nhưng đều đặn hơn trước, không còn những cơn ngừng thở ngắn ngủi nữa.

Và khí tức của lão.

Lục Phẩm viên mãn.

đang từ từ tiến dần đến Ngũ Phẩm.

Từng chút, từng chút một, như nước dâng lên trong chén, sắp tràn ra ngoài.

*Mẹ kiếp!

Lão ta không chết!

Lão ta đang hồi phục!

Lăng Vô Địch lạnh toát sống lưng, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.

Hắn biết, nếu để Đông Sơn Yêu Tăng hồi phục hoàn toàn, lão sẽ là một Ngũ Phẩm thứ tư trong chính điện này.

Với mối thù giữa hắn và lão, chắc chắn lão sẽ tìm hắn trước tiên.

Dù bây giờ hắn đã là Ngũ Phẩm, nhưng đối đầu với một kẻ cùng cảnh giới đầy kinh nghiệm và thủ đoạn, lại là lão già đã sống trên giang hồ mấy chục năm, hắn không có nắm chắc.

Mà lão còn có Hoàn Sinh Đan – loại đan dược thần kỳ có thể hồi phục sinh mệnh trong thời gian ngắn như vậy, nhất định là thượng phẩm hiếm có.

*Tiên hạ thủ vi cường!

Không thể để lão kịp hồi phục!

Hắn rút đoản đao, lặng lẽ bước ra khỏi bóng tối.

Lưỡi đao lạnh ngắt trong tay, phản chiếu ánh lửa lập lòe từ những ngọn đuốc xa xa.

Lúc này, hầu hết mọi người trong chính điện đều đang dồn sự chú ý vào trận chiến của ba Ngũ Phẩm.

Những đòn đánh kinh thiên động địa, những luồng khí xung kích, những tiếng nổ vang trời – tất cả đều quá mức hấp dẫn.

Cả đám đông tán tu và đệ tử các phái đều nín thở theo dõi, thậm chí còn không dám chớp mắt sợ bỏ lỡ khoảnh khắc quan trọng.

Không ai để ý đến một tên Thất Phẩm trung kỳ tầm thường đang lén lút di chuyển trong bóng tối.

Đối với họ, Lăng Vô Địch chỉ là một kẻ nhỏ bé, không đáng quan tâm giữa những bão táp của cao thủ Ngũ Phẩm.

Lăng Vô Địch tận dụng tối đa điều đó.

Hắn men theo những cột đá, lợi dụng những đống đổ nát, từng bước, từng bước tiến về phía Đông Sơn Yêu Tăng.

Hắn di chuyển như một con mèo, không phát ra tiếng động, không để lại dấu vết.

Mỗi bước chân đều đặt xuống một cách cẩn thận, tránh những mảnh vỡ có thể gây tiếng động.

Mắt hắn không rời khỏi mục tiêu.

Tay hắn siết chặt chuôi đao, sẵn sàng tung ra một đòn chí mạng.

Trong đầu hắn đã tính toán sẵn đường chém, góc độ, lực đạo – tất cả đều nhắm vào yếu huyệt trí mạng nhất trên cơ thể Đông Sơn Yêu Tăng.

Khoảng cách còn mười trượng.

năm trượng.

ba trượng.

Đông Sơn Yêu Tăng vẫn nhắm mắt, tập trung cao độ vào việc hồi phục.

Lão không hề hay biết nguy hiểm đang đến gần.

Khuôn mặt lão đã bớt tái nhợt, hơi thở đều đặn hơn – dấu hiệu của sự hồi phục đang diễn ra tốt đẹp.

Lăng Vô Địch giơ đao lên.

Nhưng đúng lúc đó, một tên tán tu đứng gần đó vô tình quay sang.

Hắn là một gã trung niên râu ria xồm xoàm, đang đứng dựa vào cột đá cách đó không xa.

Có lẽ do mỏi chân, hắn xoay người đổi tư thế, và vô tình nhìn thấy Lăng Vô Địch, thấy thanh đao trong tay hắn, thấy hắn đang đứng ngay sau lưng Đông Sơn Yêu Tăng với tư thế sẵn sàng ra tay.

Mắt hắn mở to, miệng há hốc, rồi không kịp suy nghĩ, hắn thốt lên:

“Ngươi.

ngươi làm gì thế?

Tiếng hắn vang lên, không lớn, nhưng trong không gian tương đối yên tĩnh của góc này, nó đủ để thu hút sự chú ý của những người xung quanh.

Vài tán tu gần đó quay đầu lại nhìn.

Một người chỉ tay về phía Lăng Vô Địch.

Rồi người khác cũng nhìn theo.

Họ nhìn về phía Lăng Vô Địch, rồi nhìn về phía Đông Sơn Yêu Tăng đang nhắm mắt.

Mắt họ mở to kinh ngạc.

Một tên Thất Phẩm trung kỳ lại dám ám sát Đông Sơn Yêu Tăng – kẻ dù đang hấp hối nhưng vừa mới thể hiện thực lực Ngũ Phẩm?

Lăng Vô Địch biết không thể lén lút nữa.

Thời cơ đã mất, nhưng hắn không thể bỏ cuộc.

Hắn hít một hơi thật sâu, chân khí trong người cuồn cuộn chảy, rồi bất ngờ lao nhanh về phía Đông Sơn Yêu Tăng với tốc độ tối đa, đao trong tay vung lên một đường sáng lạnh như ánh trăng.

Đông Sơn Yêu Tăng mở mắt.

Đôi mắt đỏ ngầu của lão nhìn thẳng vào Lăng Vô Địch, ánh mắt lúc đầu ngỡ ngàng, rồi kinh hãi, rồi phẫn nộ.

Nhưng không kịp phản ứng.

Cơ thể lão vẫn đang trong quá trình hồi phục, các kinh mạch chưa ổn định, chân khí chưa thể vận chuyển nhanh.

Lão chỉ kịp nghiêng người trong vô thức.

Lưỡi đao của Lăng Vô Địch chém xuống.

*Rầm!

Một tiếng nổ lớn.

Đao của hắn không trúng người Đông Sơn Yêu Tăng, mà chỉ chém xuống nền đá bên cạnh, tạo thành một vệt dài sâu hoắm.

Đá vụn bắn tung tóe, mảnh vỡ bay vào mặt Đông Sơn Yêu Tăng, rạch vào má lão một đường máu.

Đông Sơn Yêu Tăng đã lăn người né tránh trong tích tắc cuối cùng, dồn toàn bộ sức lực vừa hồi phục được vào động tác đó.

Lão dựa vào cột đá, thở dốc, mồ hôi và máu hòa lẫn trên mặt, mắt nhìn Lăng Vô Địch với vẻ kinh ngạc và căm hận tột độ.

“Ngươi.

là ngươi!

” Lão nhận ra hắn.

Kẻ đã giết đồ đệ lão – tên Tiểu Hòa Thượng mà lão đã dày công bồi dưỡng.

Kẻ đã từng suýt chết dưới tay lão ở núi sâu.

Kẻ mà lão từng coi như con kiến, chỉ cần búng tay là có thể giết chết.

Lăng Vô Địch không nói gì.

Hắn lao tới lần nữa, đao vung lên một đường cong chết chóc, chém thẳng vào cổ Đông Sơn Yêu Tăng.

Lần này hắn dồn toàn lực, không chừa đường lui.

Đông Sơn Yêu Tăng vội vã đỡ.

Tay lão vẫn còn yếu, chưa hồi phục hoàn toàn, nhưng lão đã có thể cử động.

Lão dùng tay không đỡ lấy lưỡi đao, vận chân khí lên bàn tay để bảo vệ.

*Choeng!

Âm thanh như kim loại va chạm.

Tay lão chảy máu, lưỡi đao cắt sâu vào lòng bàn tay, nhưng lão vẫn đỡ được.

Xương tay lão kêu răng rắc dưới áp lực, nhưng lão cắn răng chịu đựng.

Cả hai giằng co, mắt nhìn thẳng vào nhau, chỉ cách nhau gang tấc.

Lăng Vô Địch thấy rõ từng tia máu trong mắt Đông Sơn Yêu Tăng, thấy rõ sự căm hận và cả sự kinh ngạc trong đó.

Đông Sơn Yêu Tăng cũng nhìn thấy quyết tâm và sát khí lạnh lùng trong mắt kẻ thù trẻ tuổi.

Lúc này, trận chiến giữa ba Ngũ Phẩm cũng chậm lại.

Họ nhận thấy có biến ở phía kia.

Huyết Thủ Lão Nhân, Liệt Hỏa chân nhân và Hàn Băng chân nhân đều dừng tay, đồng loạt quay đầu nhìn về phía Lăng Vô Địch và Đông Sơn Yêu Tăng.

Cả ba Ngũ Phẩm đều cảm nhận được luồng chân khí vừa bộc phát – không phải của Đông Sơn Yêu Tăng, mà là của kẻ vừa ra tay.

Cả chính điện như ngừng lại.

Tiếng ồn ào, tiếng bàn tán đều tắt lịm.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lăng Vô Địch.

Hỏa Vân, thiếu chủ Hỏa Vân Môn, trợn tròn mắt, song đao trên tay suýt rơi xuống đất:

“Thằng.

thằng đó không phải là Thất Phẩm trung kỳ sao?

Sao hắn dám ra tay với Đông Sơn Yêu Tăng?

Hắn nhớ rõ, lúc nãy khi mới vào đây, hắn đã liếc qua và thấy một tên tán tu nhỏ bé chẳng đáng để ý đang lén lút làm chuyện gì đó.

Băng Linh, thiếu chủ Hàn Băng Cốc, cũng kinh ngạc không kém, đôi mắt đẹp mở to:

“Khí tức của hắn.

Ngũ Phẩm!

Nhưng làm sao có thể trẻ thế đã đột phá Ngũ Phẩm?

Nàng cảm nhận rõ ràng, từ người Lăng Vô Địch tỏa ra chân khí Ngũ Phẩm – tuy không ổn định bằng những lão già kia, nhưng tuyệt đối là Ngũ Phẩm hàng thật giá thật.

Rốt cuộc hắn là thiên tài của gia tộc nào?

Những tán tu xung quanh bắt đầu xôn xao như ong vỡ tổ.

Họ nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa sợ hãi, vừa không tin nổi.

Một thanh niên trẻ tuổi, nhìn qua còn chưa tới ba mươi, lại là Ngũ Phẩm cao thủ?

Điều này vượt quá mọi hiểu biết thông thường của họ về võ học.

Đông Sơn Yêu Tăng lùi lại, dựa lưng vào cột đá, thở dốc từng hồi.

Lão nhìn Lăng Vô Địch từ đầu đến chân, nhìn đôi mắt lạnh lùng, nhìn thanh đao trong tay, nhìn khí thế tỏa ra từ người hắn.

Rồi lão nói, giọng khàn đặc, không giấu nổi vẻ kinh ngạc xen lẫn khâm phục:

“Thì ra là ngươi, Lăng Vô Địch.

Ta đã biết từ lâu cũng tới Vọng Xuyên Cốc.

Nhưng.

ngươi giấu tu vi bằng ẩn tức?

Ngay cả khi động thủ cũng không để lộ chút nào?

Đáng sợ thật.

đáng sợ thật!

ngươi quả nhiên là bản lĩnh lớn, bản lĩnh lớn!

Lão lắc đầu, nụ cười chua chát trên môi.

Điều làm lão kinh ngạc không phải Lăng Vô Địch dám ra tay – lão đã biết điều đó từ lâu, dù sao cả hai cũng mang tử thù, từ sau trận chiến ở núi sâu, khi lão tung tin coi hắn làm dê thế tội.

Cái khiến lão rúng động chính là tu vi của hắn.

Mới mấy tháng trước, hắn còn là Thất Phẩm chạy trốn như chó, vậy mà giờ đã đường hoàng đứng trước mặt lão với thực lực Ngũ Phẩm.

Và quan trọng hơn, hắn có một môn công pháp ẩn tức thần kỳ, đến mức ngay khi giao chiến cũng không để lộ chút khí tức nào, khiến lão hoàn toàn không phát giác được sự nguy hiểm cho đến khi đao đã kề cổ.

Lăng Vô Địch cười nhạt.

Một nụ cười lạnh lẽo, gian xảo, nụ cười của kẻ đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu.

Hắn nhìn thẳng vào mắt Đông Sơn Yêu Tăng, chậm rãi nói từng chữ một:

“Thì ra ngươi còn nhớ ta là ai.

Vậy thì tốt.

Khỏi phải giới thiệu lại.

Đông Sơn Yêu Tăng cười nhẹ:

“Sao, ngươi muốn trả thù ta?

Ngươi phải biết danh tiếng của ngươi hiện tại hoàn toàn nhờ ta mới có được, đúng không, Huyết Mãng Cuồng Đao?

Lời nói vừa thốt ra, toàn trường lặng thinh.

Câu nói của lão vang vọng khắp chính điện, như một tiếng sét giữa trời quang.

Cả đám đông chết lặng.

Hỏa Vân há hốc mồm, song đao trên tay rơi xuống đất phát ra tiếng *keng* vang dội, nhưng hắn không buồn nhặt.

“Huyết.

Huyết Mãng Cuồng Đao?

Là hắn?

Mặt hắn tái mét.

Băng Linh cũng tái mặt, trường kiếm băng giá trong tay run run, phát ra những âm thanh leng keng va chạm.

“Thằng nhãi Thất Phẩm trung kỳ đó.

là Huyết Mãng Cuồng Đao?

Là người mà thiên hạ đồn thổi là Ngũ Phẩm đỉnh phong?

Những tán tu xung quanh bắt đầu xôn xao như ong vỡ tổ:

“Huyết Mãng Cuồng Đao?

Là hắn?

“Trời ơi!

Hắn trẻ thế sao?

“Ta nghe nói hắn cao lớn, mặt đầy sẹo, mắt đỏ ngầu cơ mà?

“Đồn thổi thôi!

Hóa ra chỉ là một thằng nhãi!

“Câm miệng!

Ngươi dám gọi hắn là thằng nhãi?

Hắn là Ngũ Phẩm đấy!

“Đúng rồi, nhìn khí tức của hắn kìa, đúng là Ngũ Phẩm thật!

Liệt Hỏa chân nhân và Hàn Băng chân nhân nhìn nhau, mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Họ cũng nghe nói về Huyết Mãng Cuồng Đao – một nhân vật bí ẩn nổi lên gần đây, được đồn là Ngũ Phẩm đỉnh phong, tuy biết có phần phóng đại quá mức, nhưng không ngờ hắn lại trẻ đến vậy.

Và hắn cũng là Ngũ Phẩm – điều này có nghĩa là trên giang hồ lại xuất hiện thêm một cao thủ trẻ tuổi đầy tiềm năng.

Quan trọng hơn, hắn có môn công pháp ẩn tức đến mức ngay cả khi chiến đấu cũng không lộ khí tức – đây là thủ đoạn mà ngay cả họ cũng chưa từng thấy.

Huyết Thủ Lão Nhân nheo mắt nhìn Lăng Vô Địch.

Lão nhận ra hắn – mấy tháng trước chính hắn là kẻ đã báo tin cho lão hành tung của Đông Sơn Yêu Tăng, lúc đó tên nhãi này còn bị lão bóp lấy cổ vẫy vùng trong sợ hãi.

Nhưng bây giờ, hắn lại là Ngũ Phẩm, đang đứng đối diện với Đông Sơn Yêu Tăng, và suýt giết chết lão ta.

*Thằng nhãi này.

giấu diếm sâu thật.

Chẳng lẽ là Cửu Phái Nhất Bang, một trong chân truyền đệ tử?

Công pháp ẩn tức đến mức này.

nếu không phải tự lộ diện, ai mà biết được?

Đông Sơn Yêu Tăng nhìn hắn một lúc thật lâu.

Rồi lão bật cười.

Một tiếng cười khàn khàn, đầy chua chát, pha lẫn sự điên cuồng, vang vọng khắp chính điện:

“Ha ha ha.

Ngươi thấy thế nào!

Danh xưng Huyết Mãng Cuồng Đao mà thiên hạ đồn thổi là ta ban cho ngươi!

Tính ra ta không có công lao cũng có khổ lao a.

Thật nực cười!

Lão nhìn thẳng vào Lăng Vô Địch, mắt đỏ ngầu, nhưng trong đó không chỉ có căm hận, mà còn có một tia.

thích thú?

Một tia hứng khởi của kẻ tìm được đối thủ xứng tầm?

“Nhưng không sao.

Dù sao, ngươi cũng là kẻ thù của ta.

Hôm nay, chúng ta sẽ phân thắng bại.

Để xem, Huyết Mãng Cuồng Đao thật sự có bản lĩnh thế nào!

Lão lao vào, không còn giữ thế phòng thủ nữa.

Dù cơ thể chưa hồi phục, dù vết thương còn rỉ máu, dù cảnh giới mới chỉ nửa bước Ngũ Phẩm nhưng lão vẫn lao lên với tất cả sức lực còn lại.

Đôi tay không của lão vung lên, mang theo hỏa khí nóng rực, đánh thẳng vào Lăng Vô Địch.

Lăng Vô Địch cũng lao theo.

Đao trong tay hắn vung lên, kết hợp Dịch Cân Kinh và Huyết Sát Thiết Chưởng, mỗi đòn đều mang theo khí lạnh thấu xương và sát khí nồng đậm.

Hai người giao chiến.

*Choeng!

Choeng!

Bốp!

Bốp!

Âm thanh va chạm vang lên liên hồi.

Đao của Lăng Vô Địch vung lên những đường cong chết chóc, lúc thì chém ngang, lúc bổ dọc, lúc đâm thẳng.

Mỗi nhát đao đều nhắm vào yếu huyệt, vào những chỗ hiểm trên cơ thể Đông Sơn Yêu Tăng.

Tay không của Đông Sơn Yêu Tăng cũng mạnh mẽ không kém.

Lão dùng chưởng, dùng quyền, dùng trảo, mỗi đòn đánh đều uy lực kinh người, mang theo hỏa khí nóng rực.

Nhưng dù vậy, lão vẫn có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể mình chưa hồi phục.

Mỗi đòn đánh đều khiến vết thương cũ rách ra, máu lại chảy.

Mỗi bước di chuyển đều có chút chậm chạp, thiếu linh hoạt.

Họ đánh nhau dữ dội, từ góc này sang góc khác, từ cột đá này sang cột đá khác.

Đao kiếm va chạm, quyền cước đan xen, máu bắn ra từ cả hai.

Lăng Vô Địch cũng bị trúng mấy đòn, nhưng hắn hoàn toàn dựa vào chênh lệch tu vi mà nghiền ép.

Dần dần, Đông Sơn Yêu Tăng yếu thế.

Lão lùi dần, thở dốc, mồ hôi và máu hòa lẫn trên mặt.

Mỗi đòn đánh của lão yếu dần, mỗi bước lui càng thêm nặng nề.

Lão biết, nếu cứ tiếp tục thế này, lão sẽ chết dưới đao của thằng nhãi này.

Lăng Vô Địch không bỏ lỡ cơ hội.

Hắn lao tới, một nhát đao chí mạng, nhắm thẳng vào ngực Đông Sơn Yêu Tăng.

*Phập!

Lưỡi đao cắm vào vai Đông Sơn Yêu Tăng.

Lão kêu lên thảm thiết, ngã vật xuống đất, máu phun ra thành tia, ướt đẫm nền đá.

Lưỡi đao cắm sâu đến tận chuôi, xuyên qua xương vai.

Lăng Vô Địch rút đao, máu bắn lên mặt hắn, nóng hổi.

Hắn giơ đao lên, định kết liễu.

Nhưng đúng lúc đó, một tiếng quát vang lên như sấm:

“Dừng tay!

Liệt Hỏa chân nhân và Hàn Băng chân nhân đã đứng đó, chỉ cách chừng năm trượng, nhìn hắn với ánh mắt lạnh lùng, đầy uy hiếp.

Họ không thể để Lăng Vô Địch giết Đông Sơn Yêu Tăng lúc này – dù sao, lão vừa mới cho họ Dịch Cân Kinh.

Và dù không có lời thề, nhưng nếu để người khác thấy họ nhận công pháp rồi mặc kẻ cho chết, danh tiếng của họ trên giang hồ sẽ ra sao?

Còn ai dám giao dịch với họ nữa?

Lăng Vô Địch nhìn hai lão già, rồi nhìn Đông Sơn Yêu Tăng đang hấp hối dưới đất.

Hắn thấy trong mắt lão già kia vẫn còn ánh lên tia căm hận, nhưng cũng có chút kinh ngạc và.

sợ hãi?

Hắn biết, không thể làm gì hơn lúc này.

Hai lão già kia nếu ra tay, hắn không phải là đối thủ.

Hắn lùi lại, đao trong tay vẫn sẵn sàng, mắt vẫn nhìn thẳng vào hai lão già, không hề tỏ ra yếu thế.

Cả chính điện chìm trong im lặng.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn – Huyết Mãng Cuồng Đao, kẻ mà thiên hạ đồn thổi, cuối cùng cũng lộ diện.

Và hắn chỉ là một thanh niên trẻ tuổi, vừa bước vào Ngũ Phẩm, nhưng vừa suýt giết chết Đông Sơn Yêu Tăng trong tay không.

Hắn đứng đó, máu trên mặt chưa khô, đao trong tay còn nhỏ máu, ánh mắt lạnh lùng nhìn quanh.

Hỏa Vân lẩm bẩm, giọng run run:

“Trời ơi.

Huyết Mãng Cuồng Đao.

là hắn.

Băng Linh cũng lặng người, nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt phức tạp.

Trong mắt nàng có sự kinh ngạc, có sự nể phục, và cũng có chút.

e dè?

Những tán tu xung quanh thì thầm, giọng đầy kính sợ:

“Hắn trẻ thật.

“Mà mạnh thật.

“Huyết Mãng Cuồng Đao.

thì ra là thế.

“Từ giờ, đừng ai dám coi thường hắn nữa.

“Công pháp ẩn tức của hắn kinh khủng thật.

đến khi đánh nhau cũng không lộ khí tức.

“Đúng vậy, nếu không phải hắn chủ động ra tay, ai mà biết hắn là Ngũ Phẩm?

Lăng Vô Địch nhìn quanh, thấy tất cả những ánh mắt đó.

Hắn không nói gì, chỉ từ từ lùi về phía bóng tối, bước chân vững vàng, không hề vội vàng.

Hắn biết, cuộc chiến chưa kết thúc.

Nhưng ít nhất, hắn đã cho tất cả thấy – hắn là ai.

Không còn là tên tán tu vô danh, không còn là kẻ phải trốn tránh.

Hắn là Huyết Mãng Cuồng Đao, Ngũ Phẩm cao thủ, người sở hữu công pháp ẩn tức thần kỳ mà ngay cả khi chiến đấu cũng có thể che giấu thực lực.

Trước khi khuất hẳn vào bóng tối, hắn dừng lại, quay đầu nhìn thẳng vào Đông Sơn Yêu Tăng đang nằm dưới đất, nói bằng giọng lạnh tanh, vang vọng:

“Lần sau, ngươi sẽ không thoát.

Rồi hắn biến mất vào bóng tối, như một bóng ma.

Đông Sơn Yêu Tăng nằm đó, nhìn theo bóng hắn, mắt đầy căm hận.

Nhưng trong lòng, lão cũng có chút kinh ngạc và khâm phục.

Kẻ mà lão từng coi là con mồi, giờ đã đứng ngang hàng với lão, và còn sở hữu thủ đoạn ẩn tức mà lão chưa từng thấy.

Và lão biết, từ giờ, mối thù này sẽ còn dài.

Huyết Thủ Lão Nhân nhìn về phía Lăng Vô Địch biến mất, mắt lão có chút suy tư.

*Thằng nhãi này.

thú vị đấy.

Công pháp ẩn tức đến mức đó.

nếu có cơ hội, phải tìm hiểu mới được.

* Và lão cũng nhanh chóng đuổi theo hắn.

Đại điện lúc này, Liệt Hỏa chân nhân và Hàn Băng chân nhân nhìn nhau, rồi nhìn Đông Sơn Yêu Tăng.

Họ thở dài, biết rằng món nợ này càng ngày càng rối.

Một Huyết Mãng Cuồng Đao trẻ tuổi mà đã có thực lực và thủ đoạn như vậy, tương lai nhất định sẽ là một nhân vật lớn trên giang hồ.

Cả chính điện chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng thở dốc của những người vừa trải qua một phen kinh hoàng.

Và trong bóng tối, Lăng Vô Địch đang từ từ rời xa, lòng hắn tràn đầy một cảm giác tiếc nuối – suýt chút nữa là hắn kiếm được 5000 điểm hệ thống, còn kết thúc mối đe dọa với bản thân.

**Hết chương 58.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập