Thành Cửu Tiêu, năm ngày sau.
Lăng Vô Địch đã thuê một căn phòng nhỏ trong khu dân cư nghèo, nơi ít người qua lại, thích hợp cho việc ẩn mình và tu luyện.
Căn phòng chật hẹp, chỉ vừa một chiếc giường tre kê sát vách, một chiếc bàn gỗ mọt và một cái rương để đồ.
Vôi tường đã bong tróc từng mảng, để lộ lớp gạch thô nhám.
Nhưng với Lăng Vô Địch, thế là đủ.
Hắn cần nơi để ngủ, để tu luyện, và để tránh những ánh mắt tò mò.
Năm ngày qua, hắn dành phần lớn thời gian để luyện tập Huyết Ẩn Chân Kinh, kết hợp với Vân Tiêu Tâm Kinh và Dịch Cân Kinh đã thuần thục từ trước.
Mỗi sáng sớm, khi ánh bình minh vừa ló dạng, hắn đã ngồi xếp bằng trên giường, hai tay kết ấn, chân khí theo từng đường kinh mạch vận chuyển.
Mỗi tối, khi trăng lên, hắn lại tiếp tục, không ngừng nghỉ.
Cảnh giới Ngũ Phẩm sơ kỳ dần ổn định, chân khí trong người ngày càng hùng hậu.
Mỗi lần vận công, hắn cảm nhận rõ ràng dòng chảy nội lực cuồn cuộn trong kinh mạch, mạnh mẽ hơn trước gấp bội.
Cảm giác đó thật tuyệt vời, như thể mỗi tế bào trong cơ thể đều đang reo vui, như thể hắn có thể nhấc bổng cả một tảng đá nghìn cân chỉ bằng một tay.
Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Con đường phía trước còn dài, và những kẻ thù hắn phải đối mặt còn mạnh hơn nhiều.
Nhưng hắn có một vấn đề:
Sát Phạt Điểm chỉ còn 3.
000.
Hắn mở hệ thống lên, nhìn con số 3.
000 màu trắng nhợt nhạt trên nền xanh lam, thở dài.
*Mẹ kiếp*, hắn nghĩ, *3.
000 điểm thì làm được trò trống gì?
Mua một cuốn công pháp rẻ tiền cũng không xong, nâng cấp võ kỹ cũng chẳng đủ.
Thật đúng là
"nghèo rớt mồng tơi"
giữa thời loạn.
Hắn cần điểm, và cần nhiều hơn.
Càng nhiều càng tốt.
Hắn nhớ lại những dòng chữ hệ thống đã từng hiện ra:
giết người được điểm, giết yêu thú cũng được điểm.
Mà yêu thú cấp càng cao, điểm càng nhiều.
Yêu thú cấp một tương đương Cửu Phẩm, cấp hai tương đương Bát Phẩm.
cứ thế nhân lên.
Một con yêu thú cấp năm—tức là tương đương Ngũ Phẩm—có thể cho hắn từ 3.
000 đến 5.
000 điểm, tùy vào thực lực cụ thể.
Hắn ngồi trên giường, hai tay ôm đầu, tính toán.
*Nếu giết được một con yêu thú cấp năm, ta sẽ có thêm điểm.
Nếu giết được năm con, ta có 20.
000 điểm, đủ để nâng một bộ nội công lên sơ thành.
Càng nghĩ càng thấy khả thi.
Nhưng vấn đề là:
yêu thú cấp năm không phải ra đường là gặp.
Chúng thường sống ở những khu vực nguy hiểm, rừng sâu núi thẳm, nơi ít người dám bén mảng.
Và Lăng Vô Địch, dù đã là Ngũ Phẩm, vẫn giữ thói quen của một kẻ từng chạy trốn:
không bao giờ mạo hiểm nếu chưa nắm chắc.
Hắn đã sống sót qua bao nhiêu lần suýt chết nhờ cái tính cẩn thận đến mức hèn nhát này.
Hiện tại, Vân Tiêu Tâm Kinh và Huyết Ẩn Chân Kinh đều cần 20.
000 điểm sát phạt để nâng lên sơ thành.
Khi cả hai đều đạt sơ thành, tu vi mới có thể đột phá lên Ngũ Phẩm Hậu Kỳ.
Hắn nhìn con số 3.
000 ít ỏi trong hệ thống, lại thở dài.
*Mẹ kiếp, đường còn xa quá.
Xa như từ đây đến tận chân trời.
Hắn đang tính đến chuyện rời thành Cửu Tiêu để tìm kiếm cơ hội thì một tin tức bất ngờ đến với hắn.
—
Chiều hôm đó, hắn lại đến Diệp Hoa Lâu.
Không phải để uống rượu, mà để nghe ngóng.
Tửu lâu là nơi tin tức tụ tập, chỉ cần kiên nhẫn ngồi đủ lâu, thế nào cũng nhặt được vài mẩu chuyện bổ ích.
Đó là kinh nghiệm hắn đúc kết được từ kiếp trước:
muốn biết chuyện gì, hãy đến chỗ đông người, lắng nghe, và đừng nói gì cả.
Hắn vẫn giả dạng tán tu nghèo, ngồi ở góc khuất gần cửa sổ, chén rượu để trước mặt nhưng không uống, tai vểnh lên nghe ngóng.
Góc này là góc tốt nhất, có thể quan sát toàn bộ tầng hai mà không bị chú ý.
Hắn khoanh tay, dựa lưng vào tường, mắt lim dim như thể sắp ngủ, nhưng thực chất mỗi giác quan đều đang hoạt động hết công suất.
Gió chiều thổi nhẹ qua khung cửa sổ, mang theo mùi rượu và mùi thức ăn từ dưới bếp, hòa lẫn với tiếng ồn ào của thực khách.
Tiếng chén đĩa va nhau leng keng, tiếng cười nói rôm rả, tiếng mấy ả đào hát phía dưới vọng lên ê a.
Tất cả tạo nên một bầu không khí hỗn độn đặc trưng của tửu lâu.
Và quả nhiên, sau một canh giờ, một nhóm thợ săn yêu thú bước vào.
Bọn họ gồm năm người, áo quần rách nát, người nào người nấy đầy vết thương, mặt mũi tím tái như vừa trải qua một trận chiến ác liệt.
Mùi máu tanh vẫn còn thoang thoảng trên y phục họ, lẫn với mùi mồ hôi và mùi rừng núi.
Tên nào tên nấy bước đi đều có chút tập tễnh, khập khiễng.
Họ kéo nhau lên tầng hai, gọi rượu gọi thịt ầm ĩ, giọng nói oang oang không hề kiêng dè.
"Mẹ kiếp!
Suýt chết!"
Một gã mặt sẹo, máu vẫn còn rỉ trên trán, vỗ bàn đùng đùng, suýt làm đổ cả ấm rượu.
"Con yêu thú đó mạnh quá!
Bọn mình năm người, tên nào cũng Lục Phẩm, thế mà suýt không thoát!
"Tên ngồi cạnh, mặt cắt không còn hột máu, uống ừng ực một hơi rượu mới thở được, tay còn run run:
"Còn nói?
May mà chạy nhanh, không thì cả bọn làm mồi cho nó hết!
"Một gã khác, có vẻ là đội trưởng, một người đàn ông trạc bốn mươi, vai rộng, mặt chữ điền, nhưng lúc này sắc mặt cũng tái nhợt không kém.
Hắn trầm giọng quát:
"Im đi!
Kêu la cái gì?
Muốn cả tửu lâu biết chúng ta phát hiện ra yêu thú cấp năm à?"
Hai tên kia lập tức im bặt, nhưng đã muộn.
Lăng Vô Địch ở góc phòng, mắt sáng lên như hai ngọn đuốc trong đêm.
Đôi đồng tử co lại, tập trung cao độ.
*Yêu thú cấp năm?
Hắn vẫn ngồi im, không hề nhúc nhích, nhưng tai vểnh cao hơn, như một con mèo rình mồi.
Tay hắn vẫn đặt trên chén rượu, nhưng không hề nhấp một ngụm nào.
Đội trưởng sau khi quát xong, hạ giọng thì thầm với đồng bọn.
Năm cái đầu chụm vào nhau, giọng nói nhỏ lại, nhưng với thính lực Ngũ Phẩm, Lăng Vô Địch vẫn nghe rõ mồn một từng chữ, từng hơi thở.
"Con Huyết Sí Hổ đó không phải cấp năm bình thường đâu."
Đội trưởng nói, mắt đảo quanh như sợ ai nghe thấy.
"Theo ta quan sát, nó ít nhất là Ngũ Chuyển trung kỳ.
Có thể sắp đột phá lên hậu kỳ rồi.
"*Ngũ Chuyển trung kỳ?
Yêu thú cấp năm, tương đương Ngũ Phẩm trung kỳ.
Mạnh hơn ta một bậc.
Lăng Vô Địch nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.
Con mồi ngon, nhưng cũng nguy hiểm.
Hắn cảm thấy một sự hưng phấn pha lẫn sợ hãi dâng lên trong lòng.
Đó là cảm giác quen thuộc của một kẻ từng sống nhờ vào sự may rủi.
Tên mặt sẹo thì thầm, giọng đầy tiếc nuối:
"Vậy bỏ à?
Phí công phát hiện ra hang ổ của nó.
"Đội trưởng lắc đầu, mắt lóe lên tia tham lam khó giấu:
"Bỏ?
Sao bỏ được?
Một con yêu thú cấp năm, da, thịt, xương, máu, nội đan—bán hết phải được mấy chục vạn lượng!
Mấy chục vạn lượng đấy, các ngươi có biết không?
Cả đời chúng ta cũng không kiếm nổi!"
Hắn nhấn mạnh từng chữ, như thể đang nói về một kho báu.
"Nhưng không thể tự mình làm.
Phải tìm thêm người."
"Có ai dám?
Trong thành này, Ngũ Phẩm cao thủ có mấy người?
Mà có thì họ cũng đâu dễ mời?"
Một tên khác lên tiếng, giọng đầy nghi hoặc.
Đội trưởng cười khẩy, giọng đầy bí hiểm, khóe miệng nhếch lên một đường cong đầy ẩn ý:
"Ta biết một người.
Huyết Mãng Cuồng Đao.
"Cả bàn im lặng như tờ, không khí như ngưng đọng lại.
Rồi cả bọn ồ lên kinh ngạc, miệng há hốc, mắt mở to.
"Hắn á?
Nghe đồn hắn vừa đại náo Vân Tiêu tông, suýt chém chết Đông Sơn Yêu Tăng.
Hắn mà chịu ra tay thì ngon, nhưng tìm hắn ở đâu?"
Tên mặt sẹo hỏi, giọng đầy kính sợ.
Đội trưởng nhún vai, giọng bất lực:
"Không biết.
Nhưng nghe nói hắn thích ẩn mình trong thành Cửu Tiêu.
Biết đâu lại gặp.
"Lăng Vô Địch ở góc phòng, khóe miệng nhếch lên nụ cười gian trá, nụ cười của một con cáo già vừa nghe thấy tiếng gà cục tác.
*Các ngươi không cần tìm.
Ta đang ngồi đây nghe các ngươi nói này.
Hắn đứng dậy, chậm rãi bước lại gần bàn của nhóm thợ săn.
Mỗi bước chân đều đều, tự tin, như một con hổ đang tiến về phía con mồi.
Đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ lờ đờ, nhưng bên trong là một sự tỉnh táo lạ thường.
Cả năm tên đang xì xào bàn tán, thấy một thanh niên áo vải thô tiến lại, đều cảnh giác nhìn lên.
Tay họ khẽ đặt lên chuôi đao, sẵn sàng rút ra nếu có biến.
Không khí bỗng trở nên căng thẳng.
Lăng Vô Địch cười, giọng nhẹ bẫng như đang hỏi thăm thời tiết:
"Xin lỗi, vừa nghe các hạ nhắc đến Huyết Mãng Cuồng Đao.
Ta cũng có chút hứng thú với con yêu thú kia.
Không biết có thể ngồi xuống nói chuyện không?"
Đội trưởng nheo mắt nhìn hắn từ đầu đến chân.
Một thanh niên gầy gò, ăn mặc tồi tàn, khí tức chỉ Lục Phẩm—thứ hạng tầm thường như cỏ rác ngoài đường, không đáng để bận tâm.
Hắn phẩy tay khinh khỉnh, giọng đầy khó chịu:
"Đi chỗ khác chơi.
Bọn ta không có chuyện để nói với ngươi.
"Lăng Vô Địch không đi.
Hắn vẫn đứng đó, cười, rồi đột nhiên thả lỏng ẩn tức.
Một luồng khí tức Ngũ Phẩm thoát ra, mạnh mẽ, áp bức, như một ngọn núi đè xuống, như một cơn sóng thần ập vào bờ.
Nó khiến cả năm tên thợ săn giật bắn người, suýt ngã khỏi ghế.
Sắc mặt chúng tái xanh như tàu lá, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, ướt đẫm cả tóc mai.
Tên mặt sẹo suýt đánh rơi cả vò rượu.
"Hạ.
hạ cố!"
Đội trưởng lắp bắp, mặt tái mét như vừa gặp ma, hai hàm răng va vào nhau lập cập.
Lăng Vô Địch thu khí tức lại, trở về vẻ ngoài Lục Phẩm tầm thường, kéo ghế ngồi xuống như không có chuyện gì.
Hắn với tay lấy ấm rượu trên bàn, tự rót cho mình một chén, nhấp một ngụm.
Rượu cay xè nơi đầu lưỡi, nhưng hắn chẳng quan tâm.
"Giờ thì có thể nói chuyện được chưa?"
Hắn hỏi, giọng vẫn nhẹ nhàng, nhưng lần này không ai dám coi thường.
Nửa canh giờ sau.
Lăng Vô Địch đã biết tất cả.
Hắn ngồi đó, tay vân vê chén rượu, mắt nhìn vào khoảng không, nhưng từng lời của bọn thợ săn đều được ghi nhớ cẩn thận.
Con yêu thú là Huyết Sí Hổ, một loài hổ yêu màu đỏ như máu, hai cánh mọc từ vai, có thể bay lượn trong thời gian ngắn.
Nó sống trong một sơn động ở dãy núi phía đông thành Cửu Tiêu, cách đây khoảng hai trăm dặm.
Hang ổ của nó sâu trong rừng rậm, nơi ít người dám vào.
Bọn thợ săn phát hiện ra nó khi đang truy tìm một con yêu thú cấp ba, vô tình lạc vào khu vực của nó.
Chỉ một cái vỗ cánh của Huyết Sí Hổ đã khiến một tên trong nhóm gãy ba xương sườn.
Chúng bỏ chạy thục mạng mới thoát.
Theo ước lượng của đội trưởng, con hổ này ít nhất là Ngũ Chuyển trung kỳ, sắp bước vào hậu kỳ.
Lăng Vô Địch nghe xong, không hỏi thêm gì về cách đánh.
Hắn không hỏi nó mạnh thế nào, có những chiêu thức gì, hay cần bao nhiêu người mới hạ được.
Thay vào đó, hắn chỉ hỏi một câu, với giọng điềm tĩnh đến lạ thường:
"Ngươi có nắm rõ Huyết Sí Hổ giờ giấc sinh hoạt không?
Nó thường ra ngoài vào giờ nào?
Đường đi nước bước ra vào hang ổ thế nào?
Có chỗ nào khuất để mai phục không?"
Đội trưởng ngớ người.
Hắn nhìn Lăng Vô Địch với ánh mắt không thể tin nổi.
Mấy câu hỏi này.
sao nghe như một tên trộm chứ không phải cao thủ?
Hắn liếc nhìn đồng bọn, thấy chúng cũng đang há hốc mồm, mắt chữ A mồm chữ O.
Nhưng trước khí thế của một Ngũ Phẩm, hắn vẫn cố trấn tĩnh, nuốt nước bọt, rồi trả lời một cách thành thật:
"Theo quan sát của chúng tôi, ban ngày nó thường ngủ trong hang, chiều tối mới ra ngoài kiếm ăn.
Đường vào hang chỉ có một, nhưng phía trên vách đá có mấy khe đá nhỏ, người có thể chui vào được.
Cách đó chừng năm mươi trượng có một lùm cây rậm, đủ để ẩn nấp.
"Lăng Vô Địch gật gù, mắt sáng lên như một kẻ vừa tìm được mỏ vàng.
Đôi đồng tử hắn lấp lánh một thứ ánh sáng mà bất kỳ ai từng chứng kiến đều biết:
đó là ánh mắt của kẻ sắp kiếm được món hời lớn.
"Tốt.
Các ngươi dẫn ta đến đó, rồi ở lại phía sau.
Nếu ta thành công, các ngươi có phần.
"Cả năm tên nhìn nhau, rồi đồng loạt gật đầu, trong lòng vừa mừng vừa lo.
Mừng vì có cao thủ ra tay, lo vì không biết hắn có thành công không, và liệu mình có được chia phần như hứa không.
Hai ngày sau.
Dãy núi phía đông thành Cửu Tiêu, rừng rậm nguyên sinh.
Trời vừa hửng sáng, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, chiếu xuống mặt đất những vệt sáng lốm đốm.
Không khí trong lành, mát mẻ, nhưng ẩn chứa một sự tĩnh lặng đến rợn người.
Lăng Vô Địch đã có mặt ở khu vực cách hang Huyết Sí Hổ chừng năm dặm.
Hắn không vội vàng xông vào.
Hắn quan sát.
Hắn chọn một cành cây cao, tán lá rậm rạp, đủ để che khuất thân hình.
Hắn leo lên, ngồi xuống, dựa lưng vào thân cây, và bắt đầu chờ đợi.
Từ trên cao, hắn có thể nhìn bao quát toàn bộ khu vực xung quanh cửa động.
Suốt buổi sáng, hắn ngồi im như một pho tượng, chỉ có đôi mắt là chuyển động, liên tục quét qua quét lại khu vực.
Thỉnh thoảng có vài con thú nhỏ như thỏ, sóc chạy qua, nhưng không con nào dám lại gần hang.
Huyết Sí Hổ là vua của khu vực này, khí tức của nó tỏa ra khiến mọi loài đều phải tránh xa.
Cảm nhận được điều đó, Lăng Vô Địch càng thêm cảnh giác.
Đến trưa, nắng gắt.
Mặt trời như đổ lửa xuống khu rừng, hơi nóng bốc lên hầm hập, khiến không khí như run lên.
Những giọt mồ hôi lăn dài trên trán Lăng Vô Địch, nhưng hắn không lau.
Hắn vẫn ngồi im, mặc cho muỗi rừng bu quanh.
Đàn muỗi hàng trăm con vo ve bên tai, đốt vào cổ, vào mặt, vào tay hắn.
Những vết muỗi đốt sưng đỏ, ngứa ngáy khó chịu.
Hắn chỉ hơi nhíu mày, rồi lại thôi.
*Muỗi đốt thì đã sao?
* Hắn nghĩ, *Đau hơn bị hổ vồ à?
Ngứa hơn bị đâm một nhát vào bụng à?
Hắn nhìn lũ muỗi đang hút máu mình, thấy chúng như những ký sinh trùng đáng ghét, nhưng hắn không động đậy.
Hắn biết, chỉ cần một cử động nhỏ cũng có thể tạo ra tiếng động, và tiếng động có thể đánh thức con hổ.
Thế là hắn chịu đựng.
Một con chim nhỏ bay đến, đậu ngay trên đầu hắn, tưởng hắn là tảng đá.
Nó mổ mổ vào tóc hắn vài cái, rồi nghiêng đầu nhìn ngó.
Lăng Vô Địch cảm nhận được những cú mổ nhẹ trên da đầu, nhưng vẫn im.
Con chim nhảy từ đầu xuống vai, rồi lại bay đi.
Lăng Vô Địch vẫn im như tượng đá.
Thời gian chậm rãi trôi qua, từng giây từng phút như kéo dài vô tận.
Hắn nhìn bóng nắng di chuyển trên mặt đất, nhìn những tán cây đổ bóng dài dần.
Trong đầu hắn, vô số suy nghĩ hiện ra, nhưng hắn gạt hết đi, chỉ tập trung vào một thứ duy nhất:
con mồi.
Đến xế chiều, mặt trời bắt đầu ngả về tây.
Bóng cây đổ dài hơn, không khí dịu mát hơn.
Và rồi, một tiếng động phát ra từ trong hang.
Lăng Vô Địch nheo mắt, tay khẽ siết lại.
Toàn thân hắn căng cứng, sẵn sàng.
Huyết Sí Hổ thò đầu ra.
Nó nhìn quanh, đôi mắt vàng óng ánh quét một vòng quanh khu vực, như hai ngọn đèn pha trong bóng tối.
Cái nhìn của nó chậm rãi, kỹ lưỡng, quét qua từng bụi cây, từng tảng đá.
Khi ánh mắt nó lướt qua chỗ Lăng Vô Địch đang ngồi, hắn cảm thấy tim mình như ngừng đập.
Nhưng nhờ ẩn tức, hắn chỉ là một tảng đá vô tri, không có chút sinh khí nào.
Không phát hiện gì bất thường, Huyết Sí Hổ bước ra hẳn ngoài.
Nó dang rộng đôi cánh đỏ rực như lửa, vỗ vài cái rồi bay lên.
Mỗi nhịp vỗ cánh tạo ra những luồng gió mạnh, cuốn theo lá khô và bụi đất bay mù mịt.
Thân hình to lớn của nó bay vút lên bầu trời, che lấp cả một góc trời.
Lăng Vô Địch nhìn theo, ghi nhớ hướng bay.
Mắt hắn dõi theo cho đến khi bóng nó khuất sau những ngọn núi xa.
*Nó đi săn.
Và nó sẽ trở về trước khi trời tối.
Hắn ước tính mình có khoảng hai canh giờ.
Không nhiều, nhưng cũng đủ.
Lăng Vô Địch trèo xuống cây, động tác nhẹ nhàng, uyển chuyển như một con báo.
Chân hắn chạm đất không một tiếng động.
Hắn lặng lẽ tiến về phía cửa động.
Hắn không đi thẳng, mà men theo những lùm cây, những tảng đá, luồn lách như một con rắn.
Mỗi bước đều đặt xuống một cách cẩn thận, tránh những cành khô, những chiếc lá mục có thể gây tiếng động.
Thỉnh thoảng hắn dừng lại, quan sát, lắng nghe, rồi lại tiếp tục.
Đến gần cửa động, hắn không vào ngay.
Hắn nấp sau một tảng đá lớn, nín thở quan sát kỹ khu vực xung quanh.
Không có cạm bẫy, không có yêu thú khác.
Mọi thứ đều yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi vi vu qua khe đá.
Hắn chờ thêm mười phút, cho đến khi chắc chắn an toàn tuyệt đối, rồi mới tiến đến khe đá mà đội trưởng thợ săn đã chỉ.
Khe đá nhỏ, chỉ vừa một người chui qua.
Lăng Vô Địch phải nín thở, ép người luồn vào.
Mấy hòn đá nhọn hoắt cào vào lưng hắn, rách cả áo, rách cả da thịt.
Hắn cảm nhận được những vết xước rát bỏng, nhưng không quan tâm.
Mắt hắn chỉ nhìn về phía trước, tập trung vào mục tiêu duy nhất.
Trong động tối om như mực.
Lăng Vô Địch vận chân khí lên mắt, nhìn rõ mọi thứ trong bóng tối.
Mùi hôi của yêu thú nồng nặc, xộc thẳng vào mũi, tanh tưởi, khó chịu, nhưng hắn đã quen.
Hắn đã từng ở trong những nơi còn tồi tệ hơn thế này.
Hắn tìm một góc khuất sau một mỏm đá lớn, nơi có thể quan sát toàn bộ cửa động mà không bị phát hiện.
Hắn ngồi xuống, thu mình lại, và bắt đầu chờ.
Một canh giờ.
hai canh giờ.
Hắn kiên nhẫn như một tảng đá.
Trong đầu hắn tính toán đủ thứ:
con hổ sẽ vào bằng lối nào, nó sẽ đứng ở đâu, nó sẽ phản ứng ra sao, hắn sẽ ra tay thế nào.
Mỗi tình huống đều được hắn mô phỏng trong đầu, mỗi đường đao đều được hắn tính trước.
Hắn nghĩ đến những lần suýt chết, những lần thoát hiểm trong gang tấc, và tự nhủ:
lần này phải chắc chắn hơn.
*Nếu nó bay vào, ta sẽ mất lợi thế bất ngờ.
Phải đợi nó đáp xuống, lúc nó thu cánh, đó là lúc sơ hở nhất.
Hắn nhắm mắt, thả lỏng cơ thể, điều chỉnh nhịp thở chậm lại, gần như ngừng hẳn.
Tim hắn đập chậm rãi, đều đặn.
Tai hắn vểnh lên, mỗi giác quan đều hoạt động hết công suất, dù chỉ là tiếng động nhỏ nhất cũng không thoát khỏi sự cảm nhận của hắn.
Bên ngoài, trời đã tối hẳn.
Bóng tối bao trùm cả khu rừng.
Tiếng vỗ cánh từ xa vọng lại, ngày càng gần, ngày càng rõ.
Đó là âm thanh của đôi cánh lớn xé gió, mạnh mẽ, uy lực.
*Nó về rồi.
Lăng Vô Địch nín thở.
Huyết Sí Hổ đáp xuống ngay cửa động, động tác uyển chuyển, nhẹ nhàng đáng kinh ngạc với một thân hình to lớn.
Đôi cánh đỏ rực xếp lại, nó bước vào trong.
Mỗi bước chân của nó đều làm rung chuyển mặt đất, nhưng Lăng Vô Địch vẫn ngồi im.
Lăng Vô Địch nín thở, tim đập mạnh nhưng hắn kiểm soát nhịp đập, khiến nó chậm lại, gần như ngừng hẳn.
Hắn hòa mình vào bóng tối, trở thành một phần của hang động.
Con hổ đi qua chỗ hắn nấp, cách chưa đầy ba trượng.
Lăng Vô Địch có thể nghe thấy tiếng thở phì phò của nó, có thể ngửi thấy mùi hôi nồng nặc từ bộ lông đỏ như máu.
Nhưng nhờ ẩn tức, hắn hoàn toàn biến mất khỏi cảm nhận của nó.
Hắn chỉ là một tảng đá, một bóng tối vô tri, vô giác.
Nó tiến sâu vào động, đến chỗ nằm quen thuộc, một tấm thảm bằng da thú và lá khô chất thành đống, rồi nằm xuống, lim dim.
Nó gác đầu lên hai chân trước, thỉnh thoảng lại liếm liếm bộ lông.
Lăng Vô Địch vẫn không động đậy.
Hắn biết, yêu thú dù có ngủ cũng rất cảnh giác.
Chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể đánh thức nó.
Hắn chờ thêm một canh giờ nữa, cho đến khi nhịp thở của con hổ trở nên đều đều, sâu lắng, và đôi tai nó không còn động đậy nữa—đó là dấu hiệu của giấc ngủ say.
Thỉnh thoảng nó khẽ động đậy, nhưng rồi lại im.
Lúc này, hắn mới từ từ cử động.
Hắn rút đoản đao ra, động tác chậm rãi, không một tiếng động.
Lưỡi đao lạnh ngắt trong tay, phản chiếu ánh sáng le lói từ những tinh thể lân tinh trên vách đá.
Hắn vận Huyết Ẩn Chân Kinh, che giấu hoàn toàn sát khí.
Sát khí là thứ mà yêu thú, đặc biệt là yêu thú cấp cao, có thể cảm nhận được dù đang ngủ.
Hắn phải triệt tiêu nó.
Rồi hắn tiến lại gần, từng bước, từng bước, như một cái bóng di chuyển trong bóng tối.
Bàn chân hắn đặt xuống đất nhẹ như lông hồng, không hề gây ra một tiếng động nào.
Mắt hắn không rời khỏi con hổ, tay hắn siết chặt chuôi đao.
Khoảng cách còn mười trượng.
năm trượng.
ba trượng.
Huyết Sí Hổ vẫn ngủ, không hay biết gì.
Lăng Vô Địch có thể thấy rõ từng sợi lông trên cổ nó, có thể thấy mạch máu đập dưới lớp da.
Hắn giơ đao lên, nhắm vào cổ nó—nơi yếu nhất, nơi động mạch chủ chạy qua.
Một nhát đao chuẩn xác, đủ lực, và nó sẽ chết trong im lặng.
Và hắn chém.
*Phập!
Máu bắn ra như suối, ấm nóng, tanh nồng, bắn lên mặt hắn, lên tay hắn.
Con hổ giật bắn, mở bừng mắt, gầm lên thảm thiết.
Tiếng gầm vang vọng khắp hang động, nhưng đã quá muộn.
Nhát đao của Lăng Vô Địch đã cắt gần đứt cổ họng nó.
Huyết Sí Hổ vùng vẫy điên cuồng, đôi cánh đập loạn xạ, tạo ra gió lốc trong động, hất văng đá vụn và xương thú khắp nơi.
Nó cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân đã không còn sức lực.
Lăng Vô Địch lùi nhanh, tránh những cú vỗ cánh chí mạng, nép vào một góc đá, quan sát.
Nhưng chỉ sau vài giây, con hổ ngã xuống, giãy giụa yếu ớt, mắt vẫn mở to nhìn về phía hắn với ánh mắt không tin nổi, pha lẫn sự căm hận và đau đớn.
Rồi nó im bặt, thân hình khổng lồ đổ sụp xuống nền đá, không còn động đậy.
Lăng Vô Địch đứng nhìn, thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh trên trán đã làm ướt cả tóc.
Hắn cảm thấy toàn thân như vừa trút được gánh nặng nghìn cân.
Hắn không vội mừng.
Hắn lại chờ thêm một lúc, cho đến khi chắc chắn con hổ đã chết hẳn, không còn cử động, không còn hơi thở, mới tiến lại gần.
Và rồi, hắn nhìn thấy nó.
Trong bụng con hổ, nơi vết đao vừa rạch, lộ ra một viên tròn tròn, màu đỏ sẫm, phát ra ánh sáng lờ mờ, như một viên hồng ngọc sống động.
Nó nằm đó, giữa đống máu thịt hỗn độn, nhưng tỏa ra một thứ ánh sáng kỳ lạ, vừa yêu dị vừa quyến rũ.
*Đây là.
Lăng Vô Địch mở to mắt.
Hắn đã săn yêu thú rất nhiều lần, từ những con cấp thấp đến cấp trung, nhưng chưa bao giờ thấy nội đan.
Hắn chỉ nghe người ta kể—yêu thú cấp cao, khi tu luyện lâu năm, sẽ ngưng tụ yêu lực thành nội đan, quý giá vô cùng, là tinh hoa của cả con yêu thú.
Hắn cúi xuống, lấy tay mổ bụng con hổ, lấy viên nội đan ra.
Nó to bằng nắm tay trẻ con, ấm nóng, bề mặt nhẵn bóng, trong suốt như pha lê.
Bên trong, như có một ngọn lửa đỏ đang cháy hừng hực, nhảy múa liên tục.
Hơi ấm từ nó truyền vào tay hắn, khiến lòng bàn tay như được tẩm bổ, chân khí trong người cũng dao động nhẹ.
Lăng Vô Địch ngây người nhìn nó một lúc, miệng há hốc, mắt không rời.
Hắn cảm nhận được sức mạnh tinh khiết tỏa ra từ viên nội đan, một thứ sức mạnh nguyên thủy của yêu thú.
Rồi nụ cười từ từ nở trên môi, từ nhỏ đến lớn, từ lớn đến điên cuồng.
"Mẹ kiếp.
thứ này.
thứ này bán được bao nhiêu nhỉ?"
Hắn lẩm bẩm, mắt sáng rực.
Hắn cười, cười ngặt nghẽo trong hang tối, bên cạnh xác con hổ vừa chết.
Tiếng cười vang vọng, hòa lẫn với mùi máu tanh, tạo nên một khung cảnh kỳ dị.
Hắn cười đến nỗi nước mắt chảy ra, đến nỗi phải ôm bụng.
**
"Keng!
Ký chủ đã tiêu diệt yêu thú cấp năm:
Huyết Sí Hổ (Ngũ Chuyển trung kỳ)."
"Sát Phạt Điểm nhận được:
4.
500."
"Phát hiện nội đan Huyết Sí Hổ.
Giá trị:
có thể dùng luyện đan, bán lấy khoảng 15.
000 lượng bạc, hoặc đổi thành 2.
000 điểm sát phạt."
Lăng Vô Địch nhìn dòng chữ hiện ra trong đầu, mắt sáng rực như hai ngọn đuốc.
Hắn đọc đi đọc lại mấy lần, như để chắc chắn mình không nhìn nhầm.
"15.
000 lượng?
Hai nghìn điểm?"
Hắn lẩm bẩm.
"Bán à?
Không, không bán.
Có thể dùng để đổi Sát Phạt điểm.
hoặc để dành, biết đâu sau này cần.
Mà 2.
000 điểm thì cũng ít quá, so với 4.
500 điểm giết nó.
Thôi cứ giữ lại đã.
"Hắn cẩn thận lấy vải bọc nội đan lại, nhét vào ngực áo, nơi gần tim nhất.
Hắn cảm nhận được hơi ấm của nó truyền qua lớp vải, qua da thịt, như một nhịp tim thứ hai.
Rồi hắn nhìn xác con hổ, nhớ đến lời hứa với nhóm thợ săn.
Hắn lấy dao, cắt lấy tấm da đẹp nhất, mấy khúc xương lớn, và vài miếng thịt ngon nhất ở phần đùi và lưng, bỏ vào túi vải lớn.
Phần còn lại, hắn để nguyên—nhóm thợ săn sẽ đến xử lý.
Dù sao, lời hứa là lời hứa, mặt dày nhưng phải giữ chữ tín.
Hắn không phải loại người nuốt lời.
Khi bước ra khỏi động, trăng đã lên cao, treo lơ lửng giữa bầu trời đầy sao.
Ánh trăng bạc trải dài trên khu rừng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lung linh.
Những tán cây đổ bóng dài, những bụi cỏ đung đưa trong gió nhẹ.
Không khí trong lành, mát mẻ, khác hẳn với mùi máu tanh trong hang.
Lăng Vô Địch đứng ở cửa động, ngước nhìn lên bầu trời, hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng.
Hắn cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Cảm giác này, cảm giác chiến thắng, cảm giác có được thứ mình muốn mà không phải trả giá quá lớn, thật tuyệt vời.
500 điểm.
Một viên nội đan.
Và ta chẳng phải đánh nhau thực sự.
Chỉ cần kiên nhẫn, chỉ cần chờ đợi, chỉ cần ra tay đúng lúc.
Hắn cười, lẩm bẩm một mình, giọng đầy hài hước và tự mãn:
"Săn yêu thú mà như đi ăn trộm vậy.
Nhưng mà.
ăn trộm mà được thế này, ngon hơn đánh nhau nhiều.
Đánh nhau còn có thể bị thương, bị chết.
Còn ăn trộm thế này, chỉ mất công ngồi chờ muỗi đốt.
Mà muỗi đốt thì có sao?
Về bôi chút dầu là hết.
"Hắn vỗ vỗ vào ngực, nơi có viên nội đan, cảm nhận hơi ấm của nó.
*Của quý đây rồi.
Rồi hắn quay lưng bước đi, biến mất vào rừng đêm.
Bóng hắn hòa lẫn vào bóng tối, chỉ còn tiếng động nhỏ của bước chân trên lá khô, rồi cũng tan biến.
Phía sau, xác con Huyết Sí Hổ nằm đó, dưới ánh trăng nhợt nhạt.
Một con dã thú từng là bá chủ khu rừng, từng khiến bao người khiếp sợ, giờ chỉ còn là một đống thịt, máu me đầm đìa.
Và từ xa, tiếng muỗi rừng vẫn kêu vo ve như suốt cả ngày hôm nay—mà Lăng Vô Địch, kẻ vừa chịu đựng chúng cả ngày, giờ chỉ còn thấy chúng.
thật đáng yêu.
Hắn nghĩ, nếu không có lũ muỗi, hắn đã không có động lực để săn cho xong, để ra khỏi rừng càng sớm càng tốt.
*Cuộc sống mà, * hắn nghĩ, *có khi những thứ khó chịu nhất lại là động lực để ta làm nên những điều lớn lao.
**Hết chương 61.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập