Chương 66: Lên Kế Hoạch

Đêm xuống, thành Cửu Tiêu chìm trong màn sương mỏng.

Ánh trăng khuyết xuyên qua những tán cây cổ thụ đầu phố, rải xuống mặt đường những vệt sáng lốm đốm như vảy cá.

Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh của mùa thu, cuốn vài chiếc lá khô lăn dài trên lối đi vắng.

Xa xa, tiếng chó sủa từ cuối làng vọng lại, hòa cùng tiếng ếch nhái kêu rả rích từ những đầm nước ven thành, tạo nên bản nhạc đêm quen thuộc của một đô thị đang chìm dần vào giấc ngủ.

Lăng Vô Địch nằm trên chiếc giường ọp ẹp, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà tối om.

Qua khe ván, hắn thấy vài tia sáng le lói từ những ngôi nhà bên cạnh, nơi những gia đình nghèo vẫn còn thức giấc với những công việc lặt vặt.

Mùi khói bếp thoang thoảng đâu đây, quyện với mùi ẩm mốc của căn phòng trọ đã cũ.

Nhưng tai hắn không nghe những âm thanh ấy.

Hắn lắng nghe tiếng bước chân trên mái ngói – rất nhẹ, rất khẽ, nhưng đều đặn như nhịp tim.

Một tiếng động nhỏ, rồi lại im bặt.

Kẻ theo dõi đã thay phiên.

Ba tên mới, vẫn là Lục phẩm, vẫn bám sát không rời.

Chúng luôn duy trì khoảng cách vừa đủ, không quá gần để lộ, không quá xa để mất dấu.

Thiên Cơ lâu các ngươi đúng là kiên nhẫn.

Hắn mỉm cười trong bóng tối, nụ cười lạnh lùng và đầy toan tính.

Hắn xoay người, nhìn vào bảng hệ thống hiện ra trước mắt.

Những con số lấp lánh trong đêm:

Sát Phạt Điểm:

12.

300

Mục tiêu:

40.

000 điểm → Ngũ Phẩm Hậu Kỳ

Còn thiếu:

27.

700 điểm

27.

700.

Con số nhảy múa trong đầu hắn.

Với tốc độ săn yêu thú hiện tại, mỗi ngày kiếm 500-600 điểm, cần gần hai tháng.

Hai tháng sống dưới mí mắt của Thiên Cơ lâu, dưới sự theo dõi của Nhã gia, với Đông Sơn Yêu Tăng vẫn lẩn trốn đâu đó chưa rõ tung tích.

Hai tháng quá dài, quá nhiều biến số.

Nhưng hắn không thể đốt cháy giai đoạn.

Càng thể hiện nhanh, càng khiến chúng nghi ngờ.

Cần một kế hoạch hoàn hảo.

Hắn ngồi dậy, khoanh chân trên giường.

Ánh trăng từ khe cửa sổ hắt vào, soi sáng một góc phòng nhỏ.

Trong bóng tối, những mảnh ghép bắt đầu xoay chuyển trong đầu hắn, như một bàn cờ với những quân cờ vô hình.

Sáng hôm sau, Lăng Vô Địch thức dậy muộn hơn mọi khi.

Mặt trời đã lên cao, nắng vàng trải dài trên sân, những tia nắng xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất.

Sương đã tan từ lâu, để lại những giọt nước long lanh trên lá cây.

Một ngày mới bắt đầu với nhịp sống hối hả của khu dân cư nghèo:

tiếng trẻ con nô đùa, tiếng chó sủa, tiếng rao hàng từ xa vọng lại.

Hắn lồm cồm bò dậy, vươn vai thật dài, các khớp xương kêu lách cách trong không gian yên tĩnh.

Hắn kéo cánh cửa gỗ ọp ẹp, bước ra ngoài sân, đứng giữa khoảng trời nắng, phơi mình dưới ánh nắng ban mai ấm áp.

Một con chim sẻ đậu trên mái hiên, nghiêng đầu nhìn hắn rồi vỗ cánh bay đi.

Hắn thong thả đi về phía chợ.

Con đường quen thuộc, những gương mặt quen thuộc.

Người bán rau, người bán cá, người gánh hàng rong – tất cả đã thành nhịp sống thường nhật của hắn.

Phía sau, cách chừng mười trượng, ba bóng người lặng lẽ bám theo, hòa vào dòng người một cách khéo léo.

Ở chợ, hắn dừng lại trước gánh bánh bao quen thuộc.

Bà lão bán hàng mỉm cười với hắn, hàm răng đen nhánh vì trầu:

"Lăng công tử hôm nay dậy muộn nhỉ?

Để dành cho công tử mấy cái nóng đây.

"Lăng Vô Địch cười, trả tiền, nhận lấy bọc bánh bao còn bốc khói nghi ngút.

Nhưng hắn không ăn ngay như mọi khi.

Hắn cầm bọc bánh bao, đi dạo giữa chợ, thỉnh thoảng dừng lại trước các sạp hàng, hỏi giá, ngắm nghía vài thứ linh tinh, rồi lại tiếp tục bước.

Đến trước một sạp bán bản đồ cũ kỹ nằm khuất trong góc chợ, hắn dừng lại lâu hơn.

Sạp hàng chỉ vỏn vẹn vài tấm da dê cũ được trải trên một tấm vải rách, xung quanh là những món đồ linh tinh:

la bàn gỉ sét, ống nhòm cũ, vài cuốn sách ố vàng.

Lão bán hàng là một người già răng đã rụng gần hết, mắt mờ đục nhưng vẫn tinh tường nhìn người qua lại.

Bàn tay lão run run chỉ vào từng tấm bản đồ trải trên sạp.

"Công tử muốn mua bản đồ vùng nào?"

Lăng Vô Địch nhìn qua một lượt, mắt dừng lại lâu hơn ở một tấm bản đồ vẽ khu vực phía tây nam thành Cửu Tiêu.

Trên tấm da dê cũ, những đường nét vẽ nguệch ngoạc thể hiện những dãy núi hoang vu, những khu rừng rậm rạp, và những ký hiệu cảnh báo nguy hiểm.

"Chỗ này, có gần không?"

hắn chỉ vào vùng Hoang Lĩnh.

Lão già nheo mắt nhìn theo ngón tay hắn, rồi lắc đầu:

"Công tử hỏi khu Hoang Lĩnh?

Xa lắm, đi từ đây mất ba ngày đường.

Mà chỗ đó nguy hiểm, yêu thú cấp bốn, cấp năm nhiều vô kể.

Người trong thành ít ai dám vào sâu."

Lão ngừng lại, nhìn hắn dò xét:

"Công tử định đi săn ở đó?

Ta khuyên thật, đừng dại.

Lắm người vào đó không thấy về đâu.

"Lăng Vô Địch cười, không đáp.

Hắn trả tiền mua tấm bản đồ, gấp lại cẩn thận bỏ vào ngực áo, rồi thong thả rời đi.

Phía sau, ba kẻ theo dõi nhìn nhau:

"Hắn mua bản đồ Hoang Lĩnh?

Định đi săn ở đó?"

"Có thể.

Nhưng mà xa quá, với tính lười của hắn, chắc chỉ hỏi chơi thôi."

"Đường chủ dặn phải ghi lại mọi hành động, dù nhỏ nhất.

Cứ ghi vào báo cáo.

"Chúng không biết rằng, trong đầu Lăng Vô Địch, một kế hoạch đang hình thành – một kế hoạch mà chúng sẽ không thể nào ngờ tới.

Trưa hôm đó, Lăng Vô Địch không đi săn.

Hắn về phòng trọ, đóng chặt cửa, nằm ngủ đến tận chiều.

Ánh nắng xuyên qua khe cửa sổ, di chuyển chậm rãi trên nền nhà theo thời gian.

Ba kẻ theo dõi sốt ruột nhìn nhau, không hiểu hắn định làm gì.

Một ngày trôi qua với những ghi chép vô vị:

Hắn ngủ, hắn thức, hắn ra ngoài mua bánh bao, hắn lại về ngủ.

Chiều tối, khi mặt trời bắt đầu lặn về phía tây, nhuộm cả bầu trời thành một màu cam đỏ rực rỡ, Lăng Vô Địch ra ngoài.

Hắn vào một tửu lâu nhỏ nằm khuất trong con hẻm, gọi một bình rượu, ngồi một mình đến tận khuya.

Tửu lâu chỉ vỏn vẹn vài bàn gỗ, khách thưa thớt.

Ánh đèn dầu leo lét soi sáng những khuôn mặt đẫm mồ hôi của những kẻ lao động sau một ngày dài.

Hắn uống chậm, mắt nhìn ra phố xá qua ô cửa sổ nhỏ.

Phố đêm thưa thớt người qua lại, thỉnh thoảng có bóng dáng ai đó lướt nhanh trong màn đêm.

Hắn quan sát tất cả:

những bóng người, những kẻ theo dõi vẫn đứng từ xa, những điểm mốc trong thành, những con đường tắt, những ngõ hẻm có thể dùng để ẩn nấp.

Mỗi chi tiết đều được ghi nhớ trong đầu.

Về phòng khi trời đã khuya lắm, hắn đóng cửa, trải bản đồ ra bàn.

Ánh đèn dầu leo lét soi sáng những đường nét vẽ nguệch ngoạc trên tấm da dê cũ.

Hoang Lĩnh – một vùng núi non hiểm trở phía tây nam, nơi ít người dám đặt chân.

Những ký hiệu cảnh báo trên bản đồ cho thấy yêu thú cấp bốn, cấp năm sống thành bầy.

Có những vùng được đánh dấu đỏ – nơi có tin đồn về yêu thú cấp sáu, tương đương Tứ phẩm võ giả.

Nguy hiểm.

Nhưng cũng là cơ hội.

Hắn nhìn vào bảng điểm hiện lên trong đầu:

· Yêu thú cấp ba:

150-300 điểm → cần 100-200 con → không khả thi.

· Yêu thú cấp bốn:

600-800 điểm → cần 35-40 con → có thể, nhưng mất thời gian.

· Yêu thú cấp năm:

3.

000-5.

000 điểm → cần 6-8 con → nhanh nhất, nhưng nguy hiểm nhất.

Nếu săn được 7 con yêu thú cấp năm, ta có đủ điểm.

Nhưng với thực lực hiện tại, một con Huyết Sí Hổ cấp năm trung kỳ suýt lấy mạng ta.

Nếu gặp con mạnh hơn.

Hắn trầm ngâm, ngón tay gõ nhẹ lên bàn.

Rồi mắt hắn sáng lên, một tia sáng lạnh lùng trong đêm.

Không cần săn một mình.

Ta có thể.

lợi dụng chúng.

Hắn nhìn về phía cửa sổ, nơi có bóng người lướt qua trên mái nhà đối diện, một cái bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện dưới ánh trăng.

Một nụ cười nở trên môi hắn – nụ cười của kẻ đang toan tính, của kẻ đã quen với những món hời trong giang hồ.

Thiên Cơ lâu các ngươi muốn theo dõi ta?

Tốt.

Ta cho các ngươi theo dõi.

Ta sẽ cho các ngươi thấy một Lăng Vô Địch lười nhác, nhát gan, chỉ dám săn yêu thú cấp thấp.

Trong khi đó, ta sẽ lén lút.

Hắn không nghĩ tiếp.

Kế hoạch đã hình thành trong đầu, chỉ còn chờ thời cơ thực hiện.

Năm ngày tiếp theo, Lăng Vô Địch vẫn sống như mọi khi, như một chiếc đồng hồ hoàn hảo.

Sáng dậy muộn, ra chợ mua bánh bao, vào rừng săn một con yêu thú cấp ba, chiều về bán cho lão thợ da, tối uống rượu ở tửu lâu quen, đêm về ngủ.

Đều đều, nhàm chán, không có gì đặc biệt.

Những cánh rừng phía đông nam thành Cửu Tiêu mỗi ngày lại đón bước chân hắn.

Đó là khu rừng rậm rạp với những tán cây cao vút, ánh nắng khó lòng xuyên qua.

Dưới tán rừng, không khí ẩm ướt, mát lạnh, thoang thoảng mùi lá mục và hoa dại.

Những con suối nhỏ len lỏi qua khe đá, róc rách như khúc nhạc rừng.

Chim chóc hót líu lo trên cành, thỉnh thoảng có bóng thú rừng lướt qua trong bụi rậm.

Lăng Vô Địch đi săn như một thói quen.

Hắn tìm dấu vết, đặt bẫy, hoặc đơn giản là chờ đợi con mồi xuất hiện.

Mỗi ngày chỉ một con, không hơn.

Hắn giết thú một cách điêu luyện, lột da lấy thịt, rồi lại ngồi dưới gốc cây ngủ một giấc trước khi về.

Ba kẻ theo dõi bắt đầu chán.

Những ghi chép của chúng ngày càng ngắn, ngày càng vô vị:

Ngày thứ nhất:

Hắn săn một con Huyết Lang cấp ba, được khoảng 250 điểm.

Sau đó ngủ 12 tiếng.

Ngày thứ hai:

Hắn săn một con Hắc Hùng cấp ba, được khoảng 200 điểm.

Ngủ 14 tiếng.

Ngày thứ ba:

Hắn không săn, nằm ngủ cả ngày.

Tối ra tửu lâu uống rượu.

Ngày thứ tư:

Hắn săn một con Thanh Xà cấp ba, được 150 điểm.

Ngủ 13 tiếng.

Ngày thứ năm:

Như mọi khi.

Một tên theo dõi thì thầm với đồng bọn:

"Hắn cứ thế này mãi sao?

Chúng ta theo dõi hắn để làm gì?"

Tên khác nhún vai:

"Lệnh của đường chủ.

Cứ ghi chép, báo cáo.

Hắn vô hại, nhưng chúng ta vẫn phải làm nhiệm vụ.

"Chúng không biết rằng, trong những đêm khuya, khi ánh trăng lặn và bóng tối bao trùm, Lăng Vô Địch thường thức giấc.

Hắn không ngủ nhiều như chúng nghĩ.

Hắn nằm im, lắng nghe tiếng bước chân trên mái, xác định vị trí của từng kẻ theo dõi, học thuộc lòng nhịp điệu thay phiên của chúng.

Và trong đầu hắn, kế hoạch ngày càng hoàn thiện.

Đêm thứ năm, trời không trăng, mây đen kín mít.

Một cơn mưa rào bất chợt trút xuống thành Cửu Tiêu, xối xả, ào ạt.

Tiếng mưa rơi trên mái ngói tạo thành một bản nhạc ồn ào, át đi mọi âm thanh khác.

Lăng Vô Địch ngồi trong phòng, bên cạnh là ngọn đèn dầu leo lét.

Hắn mở bản đồ Hoang Lĩnh, nghiên cứu từng đường nét.

Những ngọn núi, những con suối, những khu rừng – tất cả đều được hắn ghi nhớ.

Hắn vạch ra một lộ trình:

từ thành Cửu Tiêu, đi về phía tây nam, qua ba ngày đường, sẽ đến chân núi Hoang Lĩnh.

Từ đó, men theo sườn núi lên cao, nơi có yêu thú cấp năm thường lui tới.

Nhưng đó chỉ là vỏ bọc.

Hắn lật sang một trang giấy trắng, lấy bút lông chấm mực, bắt đầu vẽ một bản đồ khác – một bản đồ chỉ có trong đầu hắn.

Những địa điểm đặc biệt, những con đường tắt, những nơi có thể ẩn nấp, những khu vực có thể đặt bẫy.

Hắn tính toán từng chi tiết, từng bước đi, từng tình huống có thể xảy ra.

Mưa vẫn rơi ngoài kia, nhưng trong phòng, chỉ còn tiếng mực lướt trên giấy.

Bước một:

Duy trì vỏ bọc lười nhác ít nhất hai tuần nữa, để chúng chủ quan.

Bước hai:

Thăm dò Hoang Lĩnh, nhưng chỉ ở rìa, không vào sâu.

Bước ba:

Tìm kiếm cơ hội săn yêu thú cấp năm nhưng phải đảm bảo an toàn.

Bước bốn:

Lợi dụng sự theo dõi của Thiên Cơ lâu để che mắt chúng.

Bước năm:

Đạt đủ điểm, đột phá Ngũ Phẩm Hậu Kỳ trong bí mật.

Hắn gác bút, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mưa vẫn rơi, nhưng đã bớt dần.

Những giọt nước long lanh trên mái hiên, nhỏ xuống nền đất tạo thành những vũng nhỏ.

Trong bóng tối, trên mái nhà đối diện, một bóng người co ro trú mưa, mắt vẫn không rời căn phòng của hắn.

Lăng Vô Địch mỉm cười.

Hắn thổi tắt đèn, nằm xuống giường.

Kế hoạch đã xong.

Chỉ còn chờ thời cơ.

Mưa tạnh.

Ánh trăng bắt đầu ló dạng sau những đám mây, soi sáng cả góc phòng nhỏ.

Lăng Vô Địch nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ, nhưng nụ cười trên môi vẫn không tắt.

Một nụ cười bình thản của kẻ đã nắm trong tay tương lai, dù chỉ là một phần nhỏ trong ván cờ lớn.

Hết chương 66.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập