Chương 70: Tích Tiểu Thành Đại

Mười bảy ngày trôi qua kể từ đêm Lăng Vô Địch phát hiện ra dấu vết của Đông Sơn Yêu Tăng ở Hoang Lĩnh.

Mười bảy ngày hắn sống hai cuộc đời:

ban ngày là kẻ lười nhác, vô hại;

ban đêm là thợ săn lặng lẽ, rình rập trong bóng tối.

Nhưng mọi thứ đã thay đổi.

Sáng hôm ấy, khi ánh nắng ban mai len qua khe cửa sổ dột nát, Lăng Vô Địch ngồi dậy, nhìn vào bảng hệ thống hiện ra trước mắt:

Sát Phạt Điểm:

12.

300

Hắn mỉm cười.

Con số này đã tăng lên từng chút một sau mỗi đêm săn lùng.

Không phải những món lớn, mà là từng con yêu thú cấp thấp, từng chút điểm nhỏ, tích lũy qua ngày tháng.

Tích tiểu thành đại.

Hắn nghĩ.

Giống như hồi bán bảo hiểm, mỗi hợp đồng nhỏ, mỗi khoản hoa hồng ít ỏi, nhưng tích lũy dần cũng thành thu nhập kha khá.

Hắn bước ra khỏi phòng, hít thở không khí trong lành của buổi sớm.

Sương mờ còn giăng trên những mái nhà thấp, tiếng gà gáy vọng từ xa, tiếng rao hàng lác đác đầu ngõ.

Một ngày mới bắt đầu.

Nhưng hôm nay, hắn không ra chợ mua bánh bao.

Hắn quay vào phòng, lấy ra tấm bản đồ Hoang Lĩnh đã cũ sờn, trải lên bàn.

Ngón tay hắn lướt trên những đường nét vẽ nguệch ngoạc, dừng lại ở những điểm đã đánh dấu.

Khu vực phía đông, có bầy Huyết Lang cấp ba, khoảng mười con.

Khu vực phía tây, có Hắc Hùng cấp bốn sống đơn độc.

Khu vực phía nam, gần suối, có đàn Thanh Xà cấp ba, dễ săn nhưng điểm thấp.

Hắn tính toán.

Mỗi con Huyết Lang cấp ba cho 150-200 điểm.

Một đêm săn được năm con, đã có gần 1.

000 điểm.

Hắc Hùng cấp bốn, một con 600-800 điểm, nhưng nguy hiểm hơn, cần thời gian và sức lực nhiều hơn.

Thanh Xà thì chỉ 100-150 điểm, nhưng săn nhanh, ít rủi ro.

Kế hoạch:

tối nay săn Huyết Lang.

Mai săn Hắc Hùng.

Ngày kia săn Thanh Xà.

Cứ luân phiên, vừa an toàn vừa hiệu quả.

Hắn gấp bản đồ, nhét vào ngực áo.

Rồi như mọi khi, hắn ra chợ, mua bánh bao, ngồi dưới gốc cây đa ăn sáng.

Mắt hắn lơ đãng nhìn dòng người qua lại, nhưng thực chất đang quan sát ba bóng người quen thuộc vẫn lặng lẽ theo dõi từ xa.

Các ngươi cứ nhìn đi.

Hôm nay ta vẫn là Lăng Vô Địch lười nhác.

Đêm xuống, trời không trăng, mây đen dày đặc.

Lăng Vô Địch chờ đến khi tên theo dõi thay phiên, lúc sơ hở nhất, hắn lặng lẽ chui ra khỏi phòng, biến vào màn đêm.

Hoang Lĩnh ban đêm là một thế giới hoàn toàn khác.

Ánh sáng le lói từ những đốm lân tinh trên thân cây mục, tiếng rên rỉ của gió luồn qua kẽ đá, tiếng gầm xa xa của những yêu thú đang săn mồi.

Không khí ẩm ương, lạnh lẽo, thấm vào từng thớ thịt.

Lăng Vô Địch quen thuộc với nó như với căn phòng trọ của mình.

Hắn di chuyển nhanh nhẹn, nhẹ nhàng, như một cái bóng.

Đến khu vực của bầy Huyết Lang, hắn leo lên một cây cao, quan sát.

Bầy lang có bảy con, đang nằm tụm lại dưới gốc cây cổ thụ.

Con đầu đàn to lớn, lông đỏ sậm, mắt xanh lét, nằm ở vị trí cao nhất, thỉnh thoảng lại ngóc đầu lên nghe ngóng.

Năm con khác nằm xung quanh, một con canh gác ở rìa.

Bảy con, tổng điểm khoảng 1.

200.

Nếu săn hết trong đêm, sẽ có thêm một khoản kha khá.

Nhưng săn bầy lang không dễ.

Chúng phối hợp rất tốt, một con bị tấn công, cả bầy sẽ xông vào.

Lăng Vô Địch chỉ có một mình, không thể đối đầu trực diện.

Hắn chờ.

Gần nửa đêm, con lang canh gác bắt đầu mệt mỏi, nằm xuống, mắt díp lại.

Năm con kia ngủ say.

Con đầu đàn vẫn tỉnh, nhưng cũng đã thả lỏng cảnh giác.

Lăng Vô Địch rút đoản đao, nhẹ nhàng trèo xuống.

Hắn di chuyển vòng ra phía sau, tránh xa con đầu đàn.

Đến gần con lang canh gác, hắn nín thở, một nhát dao chí mạng vào yết hầu.

Con lang chỉ kịp giãy giụa vài cái rồi chết, không kêu lên tiếng nào.

+150 điểm.

Hắn kéo xác nó vào bụi rậm, rồi lại tiếp tục.

Lần lượt, từng con một, hắn hạ gục bốn con nữa, mỗi con một nhát dao, không gây tiếng động.

Tổng điểm:

+750.

Còn lại con đầu đàn và một con nữa.

Con đầu đàn bỗng nhiên thức giấc.

Nó ngửi thấy mùi máu, đứng dậy, gầm nhẹ.

Đôi mắt xanh lét sáng quắc trong đêm, nó nhìn quanh, phát hiện ra bóng người.

Lăng Vô Địch không trốn.

Hắn đứng thẳng dậy, tay cầm đoản đao, mắt nhìn thẳng vào nó.

Con lang đầu đàn gầm vang, lao tới.

Nó nhanh, mạnh, nhưng Lăng Vô Địch còn nhanh hơn.

Hắn nghiêng người né tránh, đao vung lên, chém vào chân trước của nó.

Con lang kêu thảm, ngã nhào, nhưng vẫn cố lao lên.

Trận chiến diễn ra trong bóng tối, chỉ có ánh mắt xanh lét của con lang và lưỡi đao loé sáng.

Sau mười chiêu, Lăng Vô Địch đâm trúng tim nó.

Nó gục xuống, thở hắt ra lần cuối.

+300 điểm.

Con lang cuối cùng hoảng sợ, bỏ chạy.

Lăng Vô Địch không đuổi theo.

Hắn đứng giữa những xác lang, thở dốc.

Máu me bê bết, nhưng hắn cười.

Tổng điểm đêm nay:

1.

200 điểm.

Hắn nhanh chóng lột da lấy thịt năm con, bỏ lại hai con đầu đàn vì quá nặng.

Xong việc, hắn lặng lẽ rời đi, về thành trước khi trời sáng.

Ba đêm tiếp theo, hắn săn Hắc Hùng.

Con Hắc Hùng cấp bốn to lớn, hung dữ, nhưng sống đơn độc.

Lăng Vô Địch không dùng mưu, trực tiếp đối đầu.

Trận chiến kéo dài cả canh giờ, hắn bị thương mấy chỗ, nhưng cuối cùng cũng hạ được nó.

+700 điểm.

Hai đêm sau, hắn săn Thanh Xà.

Một bầy rắn độc dưới vực, hắn dùng lửa và khói để dụ chúng ra, rồi chém từng con một.

Nguy hiểm vì độc, nhưng điểm ít, chỉ 100-150 mỗi con.

+600 điểm cho bốn con.

Cứ thế, mỗi đêm hắn kiếm từ 500 đến 1.

000 điểm.

Những đêm mưa, hắn săn nhiều hơn vì mưa xóa dấu vết.

Những đêm trăng, hắn săn ít hơn vì dễ bị phát hiện.

Sau hai tuần, điểm số của hắn tăng lên đáng kể.

Điểm hiện tại:

21.

500.

Hắn nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, tính toán.

Còn 18.

500 điểm nữa.

Với tốc độ này, cần khoảng 20 ngày nữa.

Nhưng không thể đợi lâu như vậy.

Thiên Cơ lâu đã bắt đầu nghi ngờ.

Hắn quyết định thay đổi chiến thuật.

Sáng hôm sau, Lăng Vô Địch không ra chợ.

Hắn đến tiệm bán vũ khí, mua một cây trường đao mới, sắc bén hơn.

Hắn đến tiệm thuốc, mua thêm thuốc cầm máu và thuốc bổ.

Hắn đến quầy bán bản đồ, mua thêm một tấm bản đồ chi tiết về khu vực sâu trong Hoang Lĩnh.

Ba kẻ theo dõi nhìn nhau, mắt đầy nghi hoặc.

Một tên lẩm bẩm:

"Hắn làm gì vậy?

Sao hôm nay khác thường?"

Tên khác đáp:

"Cứ ghi chép cẩn thận.

Đường chủ sẽ muốn biết.

"Lăng Vô Địch biết chúng đang nhìn.

Hắn cố tình không quan tâm, vẫn thản nhiên làm những việc mình cần.

Nhưng trong lòng, hắn đang tính toán từng bước.

Đã đến lúc thay đổi chiến thuật.

Một kẻ thiên tài không thể mãi mãi lười nhác.

Nếu ta cứ tiếp tục giả vờ, chúng sẽ càng nghi ngờ.

Thà rằng ta cho chúng thấy một Lăng Vô Địch bắt đầu

"thức tỉnh"

, bắt đầu khát khao mạnh mẽ hơn.

Điều đó tự nhiên hơn nhiều.

Hắn về phòng, xếp đồ đạc, rồi lên đường đi Hoang Lĩnh – không phải ban đêm, mà là giữa ban ngày, đường hoàng, công khai.

Hoang Lĩnh ban ngày khác hẳn ban đêm.

Ánh nắng xuyên qua những tán lá rậm rạp, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt đất.

Những con suối trong vắt chảy róc rách qua khe đá, mang theo hơi mát lành của núi rừng.

Chim chóc ca hát líu lo trên cành, thỉnh thoảng có bóng sóc nhỏ nhảy nhót trên những thân cây cổ thụ.

Không khí trong lành, thoang thoảng mùi hoa dại và lá mục, tạo nên một bức tranh thiên nhiên hoang sơ và kỳ vĩ.

Lăng Vô Địch tiến sâu vào rừng, bước chân nhanh nhẹn, dứt khoát, khác hẳn với dáng vẻ lười nhác thường ngày.

Hắn đến khu vực đã quan sát từ trước – nơi có dấu hiệu của yêu thú cấp bốn thường lui tới.

Hắn không dùng thuốc mê.

Hắn trực tiếp đối đầu.

Một con Hắc Hùng to lớn xuất hiện, cao gần ba trượng, bộ lông đen nhánh, đôi mắt đỏ rực.

Nó gầm lên, lao vào hắn.

Lăng Vô Địch vung trường đao, chém thẳng vào cổ nó.

Một đao, hai đao, ba đao.

Máu bắn tung tóe.

Con Hắc Hùng ngã xuống sau mười chiêu.

+600 điểm.

Hắn không dừng lại.

Hắn tiếp tục tìm kiếm.

Đến trưa, hắn đã săn được ba con yêu thú cấp bốn.

Tổng điểm:

2.

100.

Cộng với số điểm hiện có 21.

500, tổng cộng 23.

600.

Hắn ngồi nghỉ dưới gốc cây, lấy lương khô ra ăn.

Mắt hắn nhìn về phía xa, nơi sâu trong Hoang Lĩnh – nơi có những con yêu thú cấp năm.

Cần thêm 16.

400 điểm nữa.

Cần ít nhất 3 con cấp năm.

Có thể làm được không?

Hắn nhớ lại con Bạch Hổ hùng mạnh mà hắn đã quan sát từ nhiều đêm trước.

Nó sống trong một thung lũng khuất gió, gần một vách đá dựng đứng.

Theo dõi nhiều đêm, hắn biết thói quen của nó:

chiều tối nó ra ngoài kiếm ăn, nửa đêm trở về hang, ngủ say đến sáng.

Nó rất cảnh giác, nhưng có một điểm yếu:

khi ăn, nó thường mất tập trung, đặc biệt là khi ăn thịt con mồi lớn.

Hắn nghĩ đến một kế hoạch.

Nếu ta tìm một con mồi lớn, tẩm thuốc mê, thả ở gần hang.

Nó sẽ ăn, thuốc sẽ ngấm, nó sẽ yếu đi.

Lúc đó mới ra tay.

Nhưng thuốc mê có hiệu quả với Bạch Hổ cấp năm không?

Hắn không dám chắc.

Cần phải thử nghiệm trên những con cấp bốn trước.

Những đêm tiếp theo, Lăng Vô Địch vừa săn yêu thú cấp bốn, vừa thử nghiệm các loại thuốc mê.

Hắn pha chế nhiều loại, với liều lượng khác nhau, thử trên những con thú nhỏ trước, rồi trên những con cấp ba, cuối cùng là cấp bốn.

Sau một tuần, hắn tìm ra công thức hiệu quả nhất:

một hỗn hợp từ nấm mục, nhựa cây ngủ, và máu yêu thú.

Chỉ cần một lượng nhỏ cũng đủ làm một con cấp bốn ngủ say hai canh giờ.

Điểm hiện tại:

28.

400.

Còn thiếu 11.

600.

Hắn quyết định:

đã đến lúc săn Bạch Hổ.

Đêm đó, trời không trăng, mây đen dày đặc.

Gió thổi mạnh, cuốn theo lá khô và bụi mù.

Lăng Vô Địch đến thung lũng của Bạch Hổ từ chiều tối.

Hắn mang theo một con hươu đã chết, đã tẩm đầy thuốc mê.

Hắn đặt nó ở lối vào hang, nơi Bạch Hổ thường đi qua.

Sau đó, hắn leo lên một cây cao gần đó, ẩn mình trong tán lá, chờ đợi.

Gần nửa đêm, Bạch Hổ trở về.

Nó to lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn.

Lông trắng muốt, óng ả, dưới ánh sao lờ mờ, nó như một sinh vật huyền thoại.

Đôi mắt nó xanh lét, sáng quắc, quét qua quét lại khu vực xung quanh.

Nó ngửi thấy mùi con hươu.

Nó dừng lại, cảnh giác, đánh hơi một lúc lâu.

Rồi nó tiến lại gần, cúi xuống, bắt đầu ăn.

Lăng Vô Địch nín thở.

Từng giây từng phút trôi qua.

Bạch Hổ ăn hết nửa con hươu, rồi bỗng nhiên dừng lại.

Nó lắc đầu, chao đảo.

Thuốc đã bắt đầu có tác dụng.

Nó cố gắng đứng vững, nhưng chân nó khuỵu xuống.

Nó gầm nhẹ, âm thanh yếu ớt, rồi nó gục xuống, nằm bất động.

Lăng Vô Địch chờ thêm một khắc, xem nó có thực sự ngủ không.

Khi thấy nó thở đều, không động đậy, hắn mới nhẹ nhàng trèo xuống.

Hắn rút trường đao, tiến lại gần.

Con Bạch Hổ nằm đó, hùng vĩ và đẹp đẽ, ngay cả khi ngủ cũng toát ra vẻ uy nghiêm.

Lăng Vô Địch không chần chừ.

Hắn giơ đao lên, nhắm vào yết hầu, chém mạnh.

Máu bắn ra, nóng hổi.

Con Bạch Hổ giật mình, mở mắt, nhưng đã quá muộn.

Nó giãy giụa vài cái rồi nằm im.

+5.

000 điểm.

Lăng Vô Địch thở dốc, tim đập mạnh.

Hắn vừa giết một con yêu thú cấp năm hậu kỳ – một kỳ tích mà ít người dám nghĩ tới.

Nhưng hắn không có thời gian để tự hào.

Hắn nhanh chóng lột da, lấy nội đan, cắt lấy những phần thịt quý.

Xong việc, hắn lặng lẽ rời đi, trước khi trời sáng.

Điểm hiện tại:

33.

400.

Còn thiếu 6.

600.

Một con cấp năm nữa, hoặc bảy con cấp bốn.

Hắn chọn con cấp năm.

Nhưng lần này, hắn không dùng thuốc.

Hắn muốn thử sức mình, muốn xem sau bao ngày săn thú, thực lực của hắn đã tiến bộ đến đâu.

Hắn chọn một con Huyết Sí Hổ – loại hắn đã từng săn trước đây.

Con này cấp năm trung kỳ, không quá mạnh, nhưng cũng không yếu.

Trận chiến diễn ra dưới ánh trăng mờ.

Huyết Sí Hổ lao vào với tốc độ kinh hoàng, móng vuốt sắc nhọn vung lên.

Lăng Vô Địch né tránh, đao pháp múa may, từng đường chém chính xác, dứt khoát.

Một đao chém vào chân, hai đao chém vào sườn, ba đao chém vào cổ.

Huyết Sí Hổ gầm thét, nhưng không thể chống trả.

Sau nửa canh giờ, nó gục xuống.

+4.

500 điểm.

Tổng điểm:

37.

900.

Còn thiếu 2.

100.

Lăng Vô Địch nằm vật ra đất, thở dốc.

Máu từ vết thương trên vai thấm đẫm áo.

Hắn cười – một nụ cười đầy máu.

Chỉ còn 2.

100 điểm nữa.

Ba con cấp bốn, hoặc hai con cấp bốn và một con cấp ba.

Nhưng hắn không thể tiếp tục.

Vết thương quá nặng, cần thời gian hồi phục.

Hắn lấy thuốc trong túi ra, băng bó sơ qua, rồi lê từng bước về thành.

Ba ngày sau, khi vết thương đã lành, Lăng Vô Địch lại lên đường.

Lần này, hắn săn ba con cấp bốn trong một đêm, tổng điểm 2.

400.

Tổng điểm cuối cùng:

40.

300.

Hắn đứng giữa rừng già Hoang Lĩnh, dưới ánh trăng bạc, nhìn lên bầu trời đầy sao.

Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng – vừa mệt mỏi, vừa mãn nguyện, vừa lo lắng cho những ngày sắp tới.

40.

000 điểm.

Đủ để nâng hai công pháp lên sơ thành, và đột phá Ngũ Phẩm Trung Kỳ.

Nhưng đó là chuyện của ngày mai.

Đêm nay, hắn chỉ muốn về phòng, nằm xuống, và ngủ một giấc thật sâu.

Hắn nhìn vào bảng hệ thống, nơi hai công pháp đang chờ đợi:

Vân Tiêu Tâm Kinh (Địa cấp thượng)

– nhập môn

Huyết Ẩn Chân Kinh (Địa cấp thượng)

– nhập môn

Mỗi bộ cần 20.

000 điểm để lên sơ thành.

Hắn có đủ.

Nhưng hắn không vội.

Hắn muốn về nhà đã, muốn ở trong không gian an toàn của căn phòng trọ nhỏ bé, nơi không ai có thể quấy rầy.

Hắn lặng lẽ rời khỏi Hoang Lĩnh, bóng dáng khuất dần sau những tán cây.

Trên bầu trời, một vầng trăng khuyết đang lên, soi sáng con đường trở về.

Hết chương 70.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập