Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mờ, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong của thành Cửu Tiêu.
Không khí se lạnh, thoang thoảng mùi khói bếp từ những gia đình đã dậy sớm nấu cơm.
Những gánh hàng rong bắt đầu xuất hiện trên các nẻo đường, tiếng rao hàng lảnh lót vọng vào không gian yên tĩnh.
Lăng Vô Địch nằm trên giường, mắt mở to nhìn lên trần nhà.
Hắn không ngủ, chỉ nằm đó, lắng nghe những âm thanh quen thuộc từ bên ngoài.
Tiếng bước chân trên mái ngói – vẫn còn đó, nhưng hôm nay hình như có thêm vài người nữa.
Tiếng thì thầm từ xa, tiếng động nhẹ của vải bay trong gió.
Thiên Cơ lâu tăng cường người.
Và còn có ai nữa?
Hắn mỉm cười, chậm rãi ngồi dậy, vươn vai thật dài.
Hắn kéo cửa, bước ra sân, đứng dưới ánh nắng ban mai.
Mắt hắn lướt qua những mái nhà xung quanh, những góc khuất, những bóng cây.
Không thấy ai, nhưng hắn biết họ ở đó.
Hắn đi ra chợ, mua bánh bao như mọi khi.
Nhưng lần này, hắn không ngồi dưới gốc cây đa ăn sáng.
Hắn vừa đi vừa ăn, thong thả dạo quanh các quầy hàng, thỉnh thoảng dừng lại xem hàng, hỏi giá, trò chuyện vài câu với người bán.
Trong đám đông, hắn nhận ra những gương mặt mới.
Họ không phải người của Thiên Cơ lâu – khí chất của họ khác, kiêu ngạo hơn, đường hoàng hơn.
Họ mặc y phục thường dân, nhưng cách họ đứng, cách họ nhìn, cách họ di chuyển đều lộ ra căn cơ võ giả.
Kiếm Tông.
Lăng Vô Địch thầm đoán.
Họ đến giám sát ta.
Hắn nhớ lại mấy hôm trước, sau cuộc gặp với Tạ Vô Cực, hắn đã nghĩ rằng Kiếm Tông sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Tạ Vô Cực bị hắn làm nhục giữa chợ, chắc chắn sẽ về mách với tông môn.
Kiếm Tông không thể đường hoàng giết hắn vì chuyện đó, nhưng họ có thể phái người đến theo dõi, tìm hiểu.
Tứ diện mai phục.
Thiên Cơ lâu một phía, Kiếm Tông một phía.
Có khi còn có cả Nhã gia nữa.
Hắn cười, vẫn thản nhiên ăn hết bánh bao, rồi quay về phòng trọ, nằm ngủ đến trưa.
—
Buổi chiều, Lăng Vô Địch lại lên đường vào Hoang Lĩnh.
Hắn đi công khai, đường hoàng, không hề giấu giếm.
Trên đường, hắn cảm nhận rõ ràng có ít nhất năm, sáu người đang bám theo, chia làm hai nhóm:
một nhóm theo sát, một nhóm giữ khoảng cách xa hơn.
Vào đến Hoang Lĩnh, hắn không vội săn thú.
Hắn tìm một gốc cây lớn, ngồi dựa vào đó, lấy từ trong bọc ra một cuốn sách cũ.
Đó là cuốn đao pháp hắn mua từ một tiệm sách cũ trong thành – một bộ đao pháp Hoàng cấp thượng phẩm tên
"Phá Phong Đao Pháp"
Không phải gì cao siêu, nhưng với hắn lúc này, cần bắt đầu từ những thứ cơ bản.
Hắn chậm rãi đọc từng trang, nghiền ngẫm từng chiêu thức.
Thỉnh thoảng hắn đứng dậy, lấy trường đao ra múa thử vài đường, động tác chậm rãi, như tập thể dục.
Xong lại ngồi xuống, đọc tiếp.
Những kẻ theo dõi nhìn nhau khó hiểu.
Một tên lẩm bẩm:
"Hắn làm gì vậy?
Đến Hoang Lĩnh để đọc sách?"
"Kệ hắn.
Cứ theo dõi.
"Mãi đến xế chiều, Lăng Vô Địch mới cất sách, đứng dậy, đi săn.
Hắn tìm một con Huyết Lang cấp ba, đối mặt trực tiếp.
Hắn không dùng đao pháp mới học, vẫn dùng những đường đao cũ, nhưng hắn cố tình kéo dài trận chiến, để có cơ hội thử nghiệm vài động tác mới.
Con Huyết Lang bị giết sau mười lăm chiêu, lâu hơn bình thường.
Lăng Vô Địch lột da lấy thịt, rồi lại tìm chỗ ngồi đọc sách tiếp.
Trời tối, hắn nhóm lửa, nướng thịt ăn tối, rồi dựa vào gốc cây ngủ.
Những kẻ theo dõi thay phiên canh gác, mệt mỏi nhưng không dám lơ là.
Ba ngày liên tiếp, Lăng Vô Địch đều đặn vào Hoang Lĩnh, săn một con yêu thú cấp ba, rồi dành thời gian còn lại để đọc sách và tập luyện đao pháp.
Hắn không săn nhiều, không kiếm nhiều điểm, nhưng hắn kiên trì, từng chút từng chút một.
Những kẻ theo dõi bắt đầu chán nản.
Báo cáo của họ gửi về mỗi ngày đều na ná nhau:
"Hắn săn thú, hắn đọc sách, hắn ngủ.
Không có gì đặc biệt.
"Nhưng trong những đêm khuya, khi mọi người đã ngủ say, Lăng Vô Địch vẫn thức.
Hắn nằm im trên cây, mắt nhìn lên bầu trời đầy sao, trong đầu mô phỏng từng đường đao, từng bước di chuyển.
Hắn không thể luyện tập nhiều vì sợ bị phát hiện, nhưng hắn có thể luyện trong đầu.
Phá Phong Đao Pháp có ba thức:
Phá Phong Thức, Truy Phong Thức, Vô Phong Thức.
Phá Phong là chém thẳng, lấy nhanh thắng chậm.
Truy Phong là truy kích, liên hoàn bất tận.
Vô Phong là thức cuối, không có hình thái cố định, tùy cơ ứng biến.
Hắn nhẩm đi nhẩm lại trong đầu hàng trăm lần, cho đến khi thuộc làu.
Đêm thứ tư, hắn quyết định thử nghiệm.
Hắn tìm một con Hắc Hùng cấp bốn, đối mặt.
Lần này, hắn dùng Phá Phong Đao Pháp.
Đao ra, nhanh như gió.
Con Hắc Hùng chưa kịp phản ứng đã bị chém vào cổ.
Nó gầm lên, lao vào, nhưng Lăng Vô Địch đã lùi lại, tiếp tục tấn công.
Ba chiêu, năm chiêu, mười chiêu.
Con Hắc Hùng ngã xuống sau mười ba chiêu – nhanh hơn trước đây ít nhất năm chiêu.
Hắn cười mãn nguyện.
Đao pháp có hiệu quả.
Hắn tiếp tục luyện tập.
Mỗi ngày, hắn dành một giờ để luyện đao, một giờ để đọc sách, phần còn lại để săn thú và nghỉ ngơi.
Hắn không vội, hắn kiên nhẫn.
Trong khi đó, tại một tửu lâu sang trọng ở khu trung tâm thành Cửu Tiêu, hai người đang ngồi đối diện nhau.
Một người là Hắc Vũ – đường chủ Thiên Cơ lâu.
Người kia là một trung niên mặc bạch y, trên ngực thêu hình thanh kiếm bạc – Kiếm Tông.
"Lý trưởng lão, "
Hắc Vũ lên tiếng,
"không ngờ Kiếm Tông lại phái người đến tận đây.
Có việc gì quan trọng vậy?"
Lý trưởng lão – một người đàn ông trạc năm mươi, khí tức trầm ổn, ít nhất là Ngũ phẩm hậu kỳ – nhấp một ngụm trà, chậm rãi đáp:
"Hắc đường chủ hẳn đã biết, tên Lăng Vô Địch có hôn ước với Nhã Hân chân truyền của chúng ta.
Tông môn muốn tìm hiểu rõ về hắn.
"Hắc Vũ cười nhạt:
"Chỉ vậy thôi?
Hay là vì chuyện Lăng gia năm xưa?"
Lý trưởng lão nheo mắt, ánh lên tia sắc lạnh:
"Hắc đường chủ, có những việc không thể nói bừa."
Giọng ông ta thêm phần lạnh lùng:
"Huống chi hắn còn là người có xích mích gần đây với môn đồ Tạ Vô Cực.
Tạ Vô Cực tuy chỉ là ngoại môn, nhưng cũng là đệ tử Kiếm Tông.
Nay hắn chết không rõ hung thủ, tông môn không thể làm ngơ."
"Vậy các hạ định xử lý thế nào?
Giết hắn?"
Lý trưởng lão lắc đầu:
"Không vội.
Điều tra cần thời gian, không đáng để làm hại người vô tội.
Tông môn phái ta đến chỉ để điều tra.
Nếu hắn thật sự là hung thủ, lúc đó xử lý cũng không muộn.
"Hắc Vũ nhướng mày:
"Lý trưởng lão nói vậy là có ý không thèm động đến hắn?"
"Không thèm."
Lý trưởng lão nhấp thêm ngụm trà.
"Một kẻ Ngũ phẩm sơ kỳ, sống lêu lổng ở vùng đất này, có gì đáng để Kiếm Tông chúng ta ra tay?
Hắn tự cao tự đại, tưởng mình là gì, nhưng trong mắt chúng ta, hắn chỉ là hạng tiểu nhân vô sỉ, không đáng nhắc tới.
"Hắc Vũ im lặng suy nghĩ.
Ông ta hiểu rõ tâm lý của Kiếm Tông – những kẻ tự cho mình là đệ nhất thiên hạ, coi trời bằng vung.
Với họ, Lăng Vô Địch chỉ là một hạt bụi, không đáng để họ hao tâm tổn sức.
Nhưng Hắc Vũ thì khác.
Hắn biết Lăng Vô Địch không đơn giản như vẻ ngoài.
Hắn đã chứng kiến tận mắt sự bình tĩnh, tự tin của Lăng Vô Địch khi đối mặt với chín cao thủ.
Hắn không tin một kẻ tầm thường có thể làm được điều đó.
Tuy nhiên, hắn không nói gì thêm.
Hắn chỉ gật đầu:
"Lý trưởng lão nói phải.
Vậy chúng ta hợp tác?"
Lý trưởng lão gật đầu:
"Được.
Có tin tức gì, chúng ta trao đổi.
"—
Lăng Vô Địch không biết về cuộc gặp đó, nhưng hắn cảm nhận được sự thay đổi.
Những kẻ theo dõi bây giờ phối hợp với nhau chặt chẽ hơn, như thể có một sự chỉ huy chung.
Họ không còn chỉ theo dõi từ xa, mà thỉnh thoảng xuất hiện gần hơn, như muốn thử phản ứng của hắn.
Hắn vẫn thản nhiên như không.
Hắn tiếp tục săn thú, luyện đao, đọc sách.
Hắn mua thêm mấy cuốn sách về ngoại công, về cơ bản võ học, về kinh mạch và huyệt đạo.
Hắn học mọi thứ có thể học, để bù đắp cho sự thiếu hụt kiến thức võ học của mình.
Một hôm, khi đang luyện đao bên bờ suối, một bóng người xuất hiện trước mặt hắn.
Đó là Lý trưởng lão – người đã gặp Hắc Vũ hôm nào.
"Lăng Vô Địch?"
Lý trưởng lão lên tiếng, giọng trầm ổn.
Lăng Vô Địch ngẩng lên, nhìn ông ta một lượt.
Hắn cảm nhận được khí tức mạnh mẽ từ người này – Ngũ phẩm hậu kỳ, mạnh hơn hắn hiện tại.
Nhưng hắn không hề sợ hãi, chỉ gật đầu:
"Là ta.
Có chuyện gì?"
Lý trưởng lão nhìn hắn chằm chằm:
"Ta là Lý Vân Phong, trưởng lão ngoại môn Kiếm Tông.
Ta muốn hỏi ngươi vài câu."
"Cứ hỏi."
"Ngươi có biết Tạ Vô Cực – đệ tử Kiếm Tông mà ngươi đã gặp ở chợ mấy hôm trước không?"
Lăng Vô Địch khựng lại, mắt mở to.
Hắn nhìn Lý trưởng lão với vẻ ngỡ ngàng:
"Tạ công tử?
Có chuyện gì với cậu ấy sao?"
"Tạ Vô Cực và một đệ tử khác đã chết.
Trên đường về tông môn, chúng bị phục kích.
"Mặt Lăng Vô Địch biến sắc.
Hắn lùi lại một bước, tay run run, trường đao suýt rơi xuống đất.
Môi hắn mấp máy, nhưng không thốt nên lời.
"Chết?"
Giọng hắn nghẹn lại.
"Tạ công tử.
chết rồi?"
Hắn đứng như trời trồng, mắt nhìn vào khoảng không, những ký ức về cuộc gặp hôm đó ùa về.
Tạ Vô Cực với gương mặt tuấn tú đầy kiêu ngạo, những lời nói khinh miệt nhưng cũng đầy nhiệt huyết của một kẻ si tình.
Hắn nhớ lại lúc mình khoác vai Tạ Vô Cực, nói những lời vô sỉ, và thấy ánh mắt vừa tức giận vừa ngây thơ của hắn.
Lăng Vô Địch cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt.
Vai hắn run lên nhè nhẹ.
"Chúng tôi.
chỉ mới gặp nhau một lần, "
hắn nói, giọng khàn khàn.
"Hôm đó, cậu ấy đến tìm tôi, nói về Nhã Hân.
Cậu ấy nóng nảy, nhưng không phải kẻ xấu.
Tôi còn trêu chọc cậu ấy, nói mấy lời vô sỉ.
.."
Hắn ngừng lại, nuốt nước bọt.
"Tôi tưởng cậu ấy sẽ về tông môn, sẽ quên đi chuyện này.
Không ngờ.
"Hắn ngẩng lên, nhìn thẳng vào Lý trưởng lão.
Đôi mắt hắn hoe đỏ, long lanh như sắp khóc.
"Trưởng lão, tôi xin thề, tôi không giết họ.
Tôi không có lý do gì để giết họ cả.
Tôi với Tạ công tử, tuy chỉ gặp một lần, nhưng tôi coi cậu ấy như.
như một người em nóng nảy nhưng đáng yêu.
Chúng tôi đã có những cuộc nói chuyện tưởng như anh em, dù chỉ là thoáng qua.
"Lý trưởng lão im lặng nhìn hắn.
Trong mắt ông, Lăng Vô Địch lúc này khác hẳn với hình ảnh tên vô sỉ lười nhác mà ông đã nghe kể.
Hắn đau buồn, xót xa, những giọt nước mắt lăn dài trên má.
"Trưởng lão, nếu có thể, xin cho tôi biết ai đã làm chuyện này.
Tôi không thể làm gì nhiều, nhưng ít nhất tôi muốn biết kẻ đã giết.
giết người mà tôi coi như anh em.
"Lý trưởng lão nhìn hắn một lúc lâu, rồi lắc đầu:
"Chúng ta chưa rõ.
Nhưng ngươi không cần phải lo.
Kiếm Tông sẽ tự xử lý.
"Ông ta quay người bỏ đi, bỏ lại Lăng Vô Địch đứng dưới gốc cây.
Khi bóng Lý trưởng lão đã khuất hẳn, Lăng Vô Địch từ từ ngồi xuống, dựa lưng vào gốc cây.
Hắn nhìn lên bầu trời xanh, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi.
Trên mặt hắn, những giọt nước mắt vẫn còn đọng lại, long lanh dưới ánh nắng.
Hắn lấy tay quệt đi, nhưng vệt nước mắt vẫn còn in trên má.
Tạ Vô Cực.
thật đáng tiếc.
Một thằng nhóc ngốc nghếch, vì tình mà mù quáng.
Hắn thở dài, đứng dậy, cất đao vào vỏ.
Rồi hắn bước đi, hòa vào bóng chiều đang dần buông xuống.
Phía sau, những kẻ theo dõi vẫn lặng lẽ quan sát.
Họ thấy một Lăng Vô Địch đau buồn, xót xa, yếu đuối.
Một kẻ đáng thương, không đáng để bận tâm.
Họ không biết rằng, trong lòng hắn, những tính toán vẫn đang tiếp diễn.
Và cơn bão sắp tới, hắn sẽ không chỉ đứng nhìn.
Hết chương 72.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập