Chương 79: Sát Long Bảng

Mặt trời lên cao trên Đông Châu, những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp mây mù dày đặc, soi sáng những con đường mòn ngoằn ngoèo giữa các dãy núi trùng điệp.

Khắp các thành trì lớn nhỏ, từ Bắc Giang Thành sầm uất đến Nam Lăng Thị trù phú, từ Đông Hải Thành ven biển đến Tây Vực Quan ải xa xôi, không khí bỗng nhiên trở nên khác thường.

Tại mỗi ngã tư đường, mỗi tửu lâu, mỗi quán trà, những tấm bảng gỗ lớn bất ngờ được dựng lên.

Trên đó khắc những dòng chữ sắc sảo, bên cạnh là những bức họa chân dung được vẽ tinh xảo, phía dưới cùng là dấu ấn đặc trưng của Thiên Cơ Lâu – một bàn tay nâng cán cân công lý.

Người người đổ xô lại xem, xôn xao bàn tán.

Tửu lâu Phong Trần ở thành Thanh Phong – nơi Lăng Vô Địch đã nghỉ chân đêm qua – cũng không ngoại lệ.

Một tấm bảng lớn được dựng ngay trước cửa, xung quanh vây kín người.

Tiếng ồn ào, tiếng chỉ trỏ, tiếng bàn tán vang lên không ngớt.

Lăng Vô Địch – giờ là Thanh Vân Khách – đang ngồi ở góc trong cùng, lưng dựa tường, mặt hướng ra cửa.

Hắn chậm rãi nhấp ngụm trà nóng, mắt lướt qua đám đông đang xôn xao.

"Có chuyện gì vậy?"

Một thực khách mới vào hỏi.

"Thiên Cơ Lâu ra thông cáo mới, "

người bên cạnh đáp, giọng đầy hứng thú.

"Sát Long Bảng – bảng tổng hợp những sát nhân khét tiếng nhất thiên hạ, những kẻ được treo giá cao lấy mạng.

Có cả hình vẽ và lai lịch đầy đủ."

"Sát Long Bảng?

Lần đầu ta nghe."

"Là bảng mới, thay thế cho Huyết Sát Bảng cũ.

Nghe nói Thiên Cơ Lâu đã điều tra suốt ba năm mới hoàn thành.

"Lăng Vô Địch khẽ nheo mắt.

*Thiên Cơ Lâu.

các ngươi lại giở trò gì đây?

Hắn đứng dậy, chậm rãi bước ra ngoài, len lỏi qua đám đông để xem tấm bảng.

Trên tấm gỗ lớn, những dòng chữ được khắc sâu, sơn đen nổi bật, bên cạnh là những bức chân dung được vẽ bằng bút lông tinh tế, mỗi khuôn mặt đều toát lên thần thái riêng, khiến người xem chỉ cần liếc qua cũng có thể nhận diện.

**SÁT LONG BẢNG – THIÊN CƠ LẬU ẤN**

**Hạng Nhất:

Huyết Ma Tôn**

*Hình vẽ:

Một nam nhân trung niên với mái tóc đỏ rực, đôi mắt đỏ như máu, khuôn mặt đầy sẹo, mặc hồng bào thêu hình đầu lâu.

*Lai lịch:

Ma giáo giáo chủ, xuất thân từ một gia tộc võ học thất truyền, tu luyện tà công, giết hơn ba ngàn người trong mười năm.

Tung tích bất định, thường xuất hiện ở những vùng núi non hiểm trở.

*Tiền thưởng:

1.

000.

000 lượng.

**Hạng Nhì:

Bạch Cốt Phu Nhân**

*Hình vẽ:

Một nữ nhân yêu mị với mái tóc trắng xóa, gương mặt xinh đẹp nhưng đầy âm khí, mặc bạch y, tay cầm một xâu chuỗi đầu lâu.

*Lai lịch:

Tà tu thế lực, chuyên hút tinh khí nam tử để luyện công, đã giết hơn năm trăm người.

Thường lui tới các tửu lâu, thanh lâu để tìm mồi.

*Tiền thưởng:

800.

000 lượng.

**Hạng Ba:

Diêm La Sát**

*Hình vẽ:

Một nam nhân cao lớn, khuôn mặt bị che kín bởi mặt nạ quỷ, chỉ lộ đôi mắt sắc lạnh.

*Lai lịch:

Sát thủ thần bí, chưa từng thất bại trong bất kỳ nhiệm vụ nào.

Không ai biết lai lịch thật sự, chỉ biết y thường xuất hiện và biến mất như ma.

*Tiền thưởng:

700.

000 lượng.

**Hạng Tư:

Hắc Phong Trại chủ**

*Hình vẽ:

Một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón, mắt nhỏ nhưng sáng quắc, mặc trang phục thổ phỉ, tay cầm đại đao.

*Lai lịch:

Thảo khấu đầu lĩnh, hoành hành Bắc Cương suốt mười lăm năm, cướp bóc vô số thương đội, giết hại không biết bao nhiêu người.

*Tiền thưởng:

600.

000 lượng.

**Hạng Năm:

Huyết Thủ Lão Nhân**

*Hình vẽ:

Một lão già tóc trắng, tay phải bọc vải đỏ, gương mặt khắc khổ với ánh mắt lạnh lùng.

*Lai lịch:

Sát thủ máu lạnh, hoạt động đơn độc hơn ba mươi năm, chuyên nhận nhiệm vụ ám sát cao cấp.

Tung tích bất định, thường xuất hiện ở những thành trì lớn.

*Tiền thưởng:

500.

000 lượng.

*.

**Hạng Mười Bảy:

Huyết Mãng Cuồng Đao**

*Hình vẽ:

Một thanh niên tuấn tú nhưng ánh mắt sắc lạnh, mái tóc dài hơi rối, mặc y phục rách rưới, tay cầm thanh trường đao đầy vết chém.

Đôi mắt được vẽ rất chi tiết, ánh lên tia đỏ kỳ lạ.

*Lai lịch:

Tán tu, xuất thân từ Cửu Tiêu Thành.

Trong một đêm, đã giết hơn bảy mươi đệ tử Kiếm Tông, trong đó có nhiều Ngũ phẩm.

Có khả năng hồi phục vết thương nhanh chóng, không rõ nguyên do.

Nghi là ma nhân tái thế, tu luyện ma công bí truyền.

Tung tích hiện chưa rõ, được cho là đang ẩn náu ở đâu đó.

*Tiền thưởng:

200.

000 lượng (Kiếm Tông treo thêm 300.

000 lượng, tổng cộng 500.

000 lượng)

Lăng Vô Địch khựng lại.

Mắt hắn dừng trên bức chân dung của chính mình – được vẽ khá giống, đặc biệt là đôi mắt.

Hắn không ngờ Thiên Cơ Lâu lại có thể vẽ chính xác đến vậy.

Dòng chữ

"nghi là ma nhân tái thế"

khiến hắn nhíu mày, nhưng rồi hắn mỉm cười lạnh lùng.

*Ma nhân tái thế.

Thiên Cơ Lâu các ngươi biết nhiều hơn ta tưởng.

Nhưng bức họa này.

quá nguy hiểm.

Hắn nhìn con số 500.

000 lượng – một gia tài khổng lồ, đủ để khiên bao kẻ tham lam động tâm.

Đám đông xôn xao bàn tán, những ngón tay chỉ trỏ lên bức chân dung của hắn.

"Huyết Mãng Cuồng Đao là ai vậy?

Giết bảy mươi đệ tử Kiếm Tông trong một đêm?

Có hình vẽ kìa, trông trẻ thế!"

"Nghe nói là một tán tu, trước đây chẳng ai biết.

Bỗng nhiên nổi lên như một vì sao chổi.

Nhìn mắt hắn kìa, có tia đỏ, đúng là ma nhân."

"Năm trăm ngàn lượng!

Trời ơi, bằng ta làm mấy kiếp cũng không được."

"Ngươi dám nhận à?

Dám giết bảy mươi người Kiếm Tông, còn sống sót, thì có phải dạng vừa đâu.

Lại còn là ma nhân nữa."

"Ta chỉ nói thế thôi.

Chứ gặp là tránh xa.

Nhưng mà biết mặt rồi, gặp là nhận ra ngay.

"Lăng Vô Địch lặng lẽ quay lại bàn, tiếp tục uống trà.

Mặt hắn vẫn bình thản, không chút biểu cảm.

Nhưng trong lòng, những tính toán đang xoay chuyển.

*500.

000 lượng – không phải số tiền nhỏ.

Sẽ có nhiều kẻ tìm ta.

Sát thủ, thám tử, thậm chí cả những kẻ chỉ muốn thử vận may.

Kiếm Tông đã treo thêm, Thiên Cơ Lâu cũng góp phần.

Và bức họa này.

khiến ta không thể ẩn nấp dễ dàng.

Hắn uống cạn chén trà, đứng dậy trả tiền, rồi bước ra khỏi tửu lâu.

Trên đường, hắn thấy nhiều tấm bảng tương tự được dựng ở các ngã tư, mỗi tấm đều có hình vẽ sắc nét.

Người người túm năm tụm ba, vừa chỉ trỏ vào chân dung hắn vừa bàn tán.

Cái tên Huyết Mãng Cuồng Đao bắt đầu được nhắc đến khắp nơi, từ miệng lưỡi của những kẻ giang hồ cho đến những người dân thường tò mò.

Hắn bước nhanh hơn, hòa vào dòng người, nhưng biết rằng từ giờ phút này, mỗi bước chân của hắn đều có thể bị nhận ra.

Cùng lúc đó, tại một tửu lâu sang trọng ở Bắc Giang Thành, Hắc Vũ đang ngồi với một người đàn ông trung niên mặc áo bào đen, trên ngực thêu hình bàn tay nâng cán cân – biểu tượng của Thiên Cơ Lâu cấp cao.

"Lâu chủ đã quyết định, "

người đàn ông nói, giọng trầm ổn.

"Đưa hắn vào Sát Long Bảng.

Treo giá 200.

000 lượng, kèm hình vẽ và lai lịch chi tiết.

"Hắc Vũ nhướng mày:

"Chỉ 200.

000?

Hắn đã giết hơn bảy mươi đệ tử Kiếm Tông, trong đó có nhiều Ngũ phẩm.

Đáng lẽ phải cao hơn."

"Cố ý.

Treo thấp để nhiều kẻ tham gia.

Khi chúng chết, tiếng tăm hắn càng lớn.

Đến lúc đó, treo cao hơn, những tên thực sự mạnh sẽ xuất hiện.

Hình vẽ sẽ giúp bất kỳ ai cũng có thể nhận diện hắn.

"Hắc Vũ gật đầu:

"Lâu chủ cao kiến.

Và Kiếm Tông?"

"Họ đã treo thêm 300.

000.

Tổng cộng 500.

000.

Đủ để hấp dẫn cả những lão quái vật.

Thêm vào đó, chúng ta đã phát hành hàng ngàn bản sao chép hình vẽ, gửi đến các thành trì lớn.

Trong vòng một tháng, cả Đông Châu sẽ biết mặt hắn."

"Lăng Vô Địch có biết không?"

"Hắn sẽ biết.

Toàn Đông Châu đều biết.

Không thể giấu.

"Hắc Vũ im lặng một lúc, rồi nói:

"Ta vẫn không hiểu, lâu chủ muốn gì ở hắn?"

Người đàn ông cười bí hiểm:

"Hắn có liên quan đến lời nhắn của Vân Tiêu lão quỷ.

Đưa hắn lên bảng, hắn sẽ phải chạy trốn.

Khi chạy trốn, hắn sẽ phải tìm nơi ẩn náu.

Mà nơi ẩn náu an toàn nhất.

chính là những bí cảnh, những di tích cổ.

Biết đâu hắn sẽ vô tình phát hiện ra điều gì đó?

Hình vẽ của hắn sẽ theo dõi mỗi bước chân, dù hắn có đổi tên hay cải trang.

"Hắc Vũ sững người, rồi cười khâm phục:

"Lâu chủ quả nhiên tính xa.

Một mũi tên trúng hai đích.

"—

Tại một vùng núi hoang vu cách xa thành Thanh Phong, Lăng Vô Địch đang đi dọc theo con đường mòn.

Hắn đã dừng lại bên một dòng suối nhỏ, vục nước lên rửa mặt, và trong khoảnh khắc nhìn xuống mặt nước, hắn thấy khuôn mặt mình – khuôn mặt giống hệt bức chân dung trên tấm bảng.

Bỗng nhiên hắn dừng lại, quay đầu nhìn về phía sau.

Một bóng người vội vã né vào bụi cây.

Không phải một người – mà là ba, bốn người, từ nhiều hướng khác nhau.

Hắn mỉm cười.

*Nhanh thật.

Đã có kẻ theo dõi.

Bức hình vẽ quả nhiên hiệu quả.

Hắn không vội vã, vẫn thong thả bước tiếp.

Nhưng trong lòng, những tính toán đã bắt đầu.

*Sát Long Bảng.

Thiên Cơ Lâu muốn dùng ta làm mồi nhử.

Tốt.

Ta sẽ là mồi nhử.

Nhưng mồi nhử cũng có thể cắn chết người.

Và những kẻ theo dõi này.

sẽ là nguồn điểm đầu tiên trên hành trình mới.

Hắn nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi.

Gió thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc.

*Đông Châu rộng lớn, có bao nhiêu kẻ muốn lấy mạng ta?

Hãy đến đi.

Đến để ta kiếm thêm điểm.

Và nhớ mang theo hình vẽ của ta, để biết mặt người sẽ giết các ngươi.

Hắn cười, nụ cười lạnh lùng của kẻ đã sẵn sàng cho cuộc săn mới.

Rồi hắn bước tiếp, biến mất sau những tán cây rừng già.

Phía sau, những bóng người vẫn lặng lẽ bám theo, không biết rằng mình đang theo dõi một con quái vật – một con quái vật có khuôn mặt đã in trên khắp các tấm bảng, và có ánh mắt đỏ rực trong đêm.

Và Sát Long Bảng, với cái tên Huyết Mãng Cuồng Đao, sẽ còn làm rung chuyển Đông Châu trong nhiều ngày tới.

**Hết chương 79.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập