Chương 80: Sát Nhân Thành Tính, Giai Thoại Lăng Vô Địch

Ba tháng trôi qua kể từ ngày Sát Long Bảng được công bố.

Ba tháng Đông Châu dậy sóng với những câu chuyện về Huyết Mãng Cuồng Đao – kẻ đứng thứ mười bảy trên bảng, nhưng lại là cái tên được nhắc đến nhiều nhất.

Bởi vì hắn vẫn còn sống.

Những cánh rừng già phía đông Hoang Lĩnh, nơi ít người dám lui tới, giờ đây trở thành lãnh địa săn mồi của hắn.

Mặt trời lên cao, ánh nắng xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất ẩm ướt.

Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tất cả đều êm đềm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng dưới gốc cây cổ thụ, Lăng Vô Địch đang ngồi xếp bằng, mắt nhắm nghiền.

Trước mặt hắn là ba xác chết còn nóng hổi, máu chảy loang lổ trên thảm lá khô.

Chúng là những kẻ săn tiền thưởng thứ hai mươi bảy, hai mươi tám và hai mươi chín tìm đến hắn trong tháng này.

Hắn mở mắt, nhìn vào bảng hệ thống:

**Sát Phạt Điểm:

78.

000**

**Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công:

Viên mãn**

**Vân Tiêu Tâm Kinh:

Tinh thông (20.

000 điểm để đạt Đại thành)

**

**Huyết Ẩn Chân Kinh:

Tinh thông (20.

000 điểm để đạt Đại thành)

**

**Phá Phong Đao Pháp:

Viên mãn**

Hắn đã dùng điểm để nâng cấp công pháp, và kết quả thật đáng kinh ngạc.

Thân thể hắn giờ đây cứng như thép, đao kiếm bình thường khó lòng làm tổn thương.

Nội công ấm áp và âm hàn dung hợp, tạo nên một nguồn chân khí dồi dào, vừa hồi phục nhanh chóng vừa che giấu hoàn hảo khí tức.

Hắn đứng dậy, nhìn xuống ba xác chết.

Một tên trong số đó có mang theo bản sao Sát Long Bảng, trên đó bức chân dung của hắn đã bị vẽ nguệch ngoạc thêm vài đường.

Hắn nhặt lên, xem qua.

Vẫn là những dòng chữ cũ, nhưng bên dưới đã có thêm ghi chú mới:

"Đã giết 27 kẻ săn tiền thưởng trong ba tháng.

Cực kỳ nguy hiểm.

Khuyến cáo chỉ những cao thủ từ Ngũ phẩm trung kỳ trở lên mới nên tiếp cận."

Hắn cười nhạt, vò nát tờ giấy.

*27 tên.

27 mạng.

Điểm số tăng vọt.

Nhưng danh tiếng cũng tăng theo.

Tin tức về hắn lan truyền khắp Đông Châu, như một ngọn lửa lan trong gió khô.

Mỗi tửu lâu, mỗi quán trà, đều có những câu chuyện được thêu dệt về hắn.

Tại một quán rượu nhỏ ở Nam Lăng Thị, một lão già râu tóc bạc phơ kể cho đám đông xung quanh:

"Ta nghe nói hắn không phải người thường.

Có lần, một nhóm mười lăm cao thủ vây hắn giữa rừng.

Bọn chúng đâm hắn cả chục nhát, máu chảy đầm đìa.

Vậy mà chỉ trong nháy mắt, vết thương lành lặn, hắn đứng dậy chém chết cả mười lăm tên.

"Một người trẻ tuổi thắc mắc:

"Sao lão biết?

Lão chứng kiến à?"

Lão già trợn mắt:

"Ta không chứng kiến, nhưng em họ của bà con xa với anh họ của một tên trong bọn đó kể lại.

Còn đưa ta xem cái này.

"Lão lôi ra một mảnh vải rách, trên đó có vệt máu khô.

"Đây là máu của hắn, nhưng nhìn kìa, máu này có màu đỏ sẫm pha chút đen, không phải máu người thường.

"Đám đông xôn xao, tin lời lão già.

Tại Bắc Giang Thành, một võ quán nổi tiếng, võ sư đang dạy đệ tử:

"Các ngươi có nghe về Huyết Mãng Cuồng Đao không?

Hắn từng là một tán tu bình thường ở Cửu Tiêu Thành, nhưng sau một đêm, hắn trở thành ma nhân.

Có người nói hắn tu luyện ma công từ một bí tịch cổ xưa.

Có người nói hắn bị quỷ nhập.

Nhưng ta nói cho các ngươi biết, hắn chỉ là một kẻ may mắn.

Ma nhân?

Không đời nào.

"Một đệ tử hỏi:

"Sư phụ, nếu gặp hắn, chúng con phải làm sao?"

Võ sư im lặng một lúc, rồi nói:

"Chạy.

Chạy thật xa.

Đừng ngoảnh đầu lại.

"—

Tại Đông Hải Thành, một thương nhân giàu có đang ngồi trong phòng khách, tiếp một vị khách đặc biệt – một sát thủ nổi tiếng với biệt danh

"Hắc Ảnh"

"Ngươi có dám nhận nhiệm vụ này không?"

Thương nhân hỏi, đẩy một túi vàng nặng trịch về phía trước.

Hắc Ảnh nhìn túi vàng, rồi lắc đầu:

"Không đời nào.

Hắn đã giết hai mươi bảy kẻ như ta.

Hắn là quái vật.

Có bao nhiêu vàng cũng không đủ mua mạng ta.

"Thương nhân thất vọng, nhưng cũng thở phào.

Ông ta không dám ép.

Nhưng không chỉ có những kẻ săn tiền thưởng tìm đến Lăng Vô Địch.

Còn có những người khác – những kẻ tò mò, những kẻ muốn chứng kiến huyền thoại, và cả những kẻ muốn gia nhập dưới trướng hắn.

Một buổi chiều, khi Lăng Vô Địch đang ngồi bên bờ suối, rửa mặt sau một trận chiến, một bóng người từ trong bụi rậm bước ra.

Đó là một thanh niên trạc hai mươi, mặt còn non choẹt, tay cầm một thanh kiếm cũ.

"Lăng.

Lăng đại ca?"

Thanh niên lắp bắp.

Lăng Vô Địch quay lại, nhìn hắn với ánh mắt lạnh lùng:

"Ngươi là ai?"

"Dạ, tiểu nhân tên A Lục, nghe danh đại ca đã lâu.

Tiểu nhân muốn.

muốn theo đại ca học võ.

"Lăng Vô Địch nhìn hắn một lúc, rồi bật cười.

Tiếng cười khàn khàn, lạnh lẽo, khiến thanh niên run lên.

"Ngươi muốn theo ta?

Ngươi có biết ta là ai không?

Ta là Huyết Mãng Cuồng Đao, kẻ đứng thứ mười bảy trên Sát Long Bảng.

Bao nhiêu người muốn lấy mạng ta, bao nhiêu người đã chết dưới tay ta.

Ngươi muốn theo ta để chết à?"

Thanh niên cắn môi, nhưng không lùi bước:

"Tiểu nhân không sợ chết.

Tiểu nhân chỉ muốn trở nên mạnh mẽ.

"Lăng Vô Địch im lặng nhìn hắn.

Trong mắt thanh niên, hắn thấy một tia sáng – thứ ánh sáng mà hắn đã từng có khi mới xuyên không vào thế giới này.

Khát vọng sống, khát vọng mạnh mẽ.

"Đi đi, "

hắn nói, quay mặt đi.

"Ta không nhận đồ đệ.

Nếu ngươi còn ở lại, ta sẽ giết ngươi.

"Thanh niên run lên, nhưng vẫn đứng yên.

Lăng Vô Địch rút đao, chỉa về phía hắn.

Thanh niên nhắm mắt, nhưng không chạy.

Một lúc lâu sau, không có chuyện gì xảy ra.

Thanh niên mở mắt, thấy Lăng Vô Địch đã biến mất.

Trên tảng đá hắn vừa ngồi, có một cuốn sách nhỏ – là bản sao Phá Phong Đao Pháp mà hắn đã chép tay.

Thanh niên cầm lấy, run run mở ra.

Trên trang đầu có mấy chữ:

"Luyện xong rồi hãy tìm ta.

"A Lục quỳ xuống, dập đầu ba cái về phía rừng sâu.

Những giai thoại về Lăng Vô Địch cứ thế lan truyền, mỗi nơi một vẻ, mỗi người một cách kể.

Có người bảo hắn cao lớn như thần, có người bảo hắn thấp bé như khỉ.

Có người bảo hắn có ba đầu sáu tay, có người bảo hắn chỉ là kẻ bình thường nhưng mắt đỏ rực trong đêm.

Nhưng điểm chung trong tất cả các câu chuyện đều là:

hắn không thể bị giết.

Đâm chém bao nhiêu, hắn vẫn sống.

Thuốc độc bao nhiêu, hắn vẫn lành.

Hắn là quái vật, là ma nhân, là tử thần.

Và cũng từ những giai thoại đó, một danh xưng mới bắt đầu được nhắc đến:

**Ma Đao**.

Không phải Huyết Mãng Cuồng Đao nữa.

Ma Đao – ngắn gọn, đầy uy lực, và cũng đầy ma mị.

Một đêm, dưới ánh trăng mờ, Lăng Vô Địch đứng trên vách núi cao, nhìn xuống thung lũng xa xa.

Hắn đã giết thêm năm tên săn tiền thưởng trong ngày hôm đó.

Điểm số của hắn đã lên đến 83.

000.

Hắn nhìn vào bảng hệ thống, nơi những công pháp đang chờ được nâng cấp.

Hắn có thể nâng Vân Tiêu Tâm Kinh lên Đại thành, hoặc Huyết Ẩn Chân Kinh, hoặc tìm kiếm một công pháp mới.

Nhưng hắn không vội.

Hắn cần thời gian để suy nghĩ, để lên kế hoạch.

*Ma Đao.

cái tên hay đấy.

Đơn giản, dễ nhớ, và đáng sợ.

Hắn cười, nụ cười lạnh lùng trong bóng tối.

*Kiếm Tông, các ngươi có nghe thấy không?

Ta vẫn sống.

Ta vẫn mạnh lên.

Một ngày nào đó, ta sẽ trở lại Cửu Tiêu, và lúc đó, các ngươi sẽ phải trả giá.

Gió thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tròn trên không trung.

Trăng sáng vằng vặc, soi rõ bóng hắn đơn độc trên đỉnh núi.

Phía xa, những ánh đèn le lói từ một thôn làng nhỏ.

Những con người bình thường đang sống cuộc sống bình thường của họ, không biết rằng trên đỉnh núi cao, có một con quái vật đang nhìn xuống họ.

Nhưng hắn không phải quái vật.

Hắn chỉ là một người muốn sống sót.

Và để sống sót, hắn phải trở thành quái vật trong mắt người đời.

**Hết chương 80.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập