Giờ Tý, trăng khuya lơ lửng giữa bầu trời trong vắt, soi sáng con đường mòn dẫn ra đầu làng.
Ánh trăng bạc trải dài trên mặt đất, tạo nên những vệt sáng dài ngoằng như những lưỡi kiếm vô hình.
Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh của sương khuya, làm rung rinh những tán cây cổ thụ hai bên đường.
Tiếng côn trùng rả rích trong bụi cỏ, thỉnh thoảng có tiếng chim đêm kêu lên vài tiếng lạnh lẽo.
Lăng Vô Địch bước đi chậm rãi, tay phải đặt trên chuôi đao, mắt quan sát mọi ngóc ngách.
Hắn đã thuộc lòng con đường này từ chiều, và hắn biết có ít nhất ba chỗ có thể mai phục.
Nhưng hắn vẫn đến.
Với thực lực Ngũ Phẩm Hậu Kỳ, với Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công viên mãn, hắn tự tin có thể đối phó với hầu hết các tình huống.
Miếu thổ địa hiện ra trước mắt, một ngôi miếu nhỏ tồi tàn nằm dưới gốc cây đa cổ thụ.
Cánh cửa gỗ đã mục nát, xiêu vẹo, phía trong tối om không một ánh đèn.
Những dây leo chằng chịt bám đầy tường đá rêu phong, tạo nên một khung cảnh hoang vu, lạnh lẽo.
Lăng Vô Địch dừng lại cách miếu chừng mười trượng, đứng dưới ánh trăng, cố tình để lộ bóng mình.
"Đã đến, sao không vào?"
Giọng nói từ trong miếu vọng ra, khàn khàn, khó đoán tuổi tác.
Lăng Vô Địch không nhúc nhích:
"Muốn mời ta vào, phải ra mặt trước đã.
"Im lặng một lúc, rồi một bóng người từ trong bóng tối bước ra.
Đó là một nam nhân trung niên, mặc hắc y, khuôn mặt gầy gò, đôi mắt sắc lạnh.
Hắn ta dừng lại trước cửa miếu, cách Lăng Vô Địch chừng năm trượng.
"Ma Đao quả nhiên cẩn thận.
"Lăng Vô Địch nhìn hắn từ đầu đến chân, đánh giá khí tức:
Ngũ Phẩm Trung Kỳ, không phải đối thủ của hắn.
"Ngươi là ai?
Tìm ta có việc gì?"
Nam nhân mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo:
"Tại hạ Hắc Ảnh, đường chủ Ám Ảnh Các, phụ trách khu vực phía nam.
"*Ám Ảnh Các?
* Lăng Vô Địch chưa từng nghe tên tổ chức này.
Nhưng cái tên nghe đã biết là dạng gì.
"Tổ chức sát thủ?"
"Chính xác."
Hắc Ảnh gật đầu.
"Và chúng tôi muốn mời Ma Đao gia nhập.
"Lăng Vô Địch bật cười, tiếng cười vang vọng trong đêm vắng:
"Các ngươi mời ta gia nhập?
Ta đang bị treo đầu bảy trăm ngàn lượng trên Sát Long Bảng.
Các ngươi không sợ mang họa vào thân à?"
Hắc Ảnh vẫn bình thản:
"Chúng tôi biết.
Chính vì thế mới mời ngươi.
Bảy trăm ngàn lượng là minh chứng cho thực lực của ngươi.
Ám Ảnh Các chúng tôi luôn chào đón những người có thực lực."
"Nói đi, lợi ích gì?"
Hắc Ảnh chậm rãi bước tới một bước, giọng nói trầm xuống:
"Ngươi gia nhập, Ám Ảnh Các sẽ cung cấp cho ngươi công pháp.
Không phải loại Hoàng cấp tầm thường ngoài chợ, mà là Địa cấp, thậm chí Thiên cấp nếu ngươi đủ năng lực.
"Lăng Vô Địch nheo mắt:
"Thiên cấp?
Các ngươi có?"
Hắc Ảnh cười bí hiểm:
"Ám Ảnh Các tồn tại hơn ba trăm năm, thu thập vô số võ học từ khắp nơi.
Có những bộ công pháp mà ngay cả Kiếm Tông cũng phải thèm muốn.
Nhưng để có được chúng, ngươi phải có cống hiến."
"Cống hiến?"
"Điểm cống hiến."
Hắc Ảnh lôi từ trong ngực áo ra một tấm lệnh bài màu đen, trên đó khắc hình một bóng người ẩn trong màn đêm.
"Mỗi nhiệm vụ ngươi hoàn thành theo yêu cầu của tổ chức, ngươi sẽ nhận được điểm cống hiến tương ứng.
Điểm này có thể đổi lấy công pháp, binh khí, đan dược, thậm chí là thông tin về những bí cảnh, những di tích cổ.
"Lăng Vô Địch nhíu mày:
"Nhiệm vụ gì?
Giết người bừa bãi?"
Hắc Ảnh lắc đầu:
"Không.
Ám Ảnh Các không phải tổ chệc giết người thuê bình thường.
Chúng tôi chỉ nhận những nhiệm vụ có giá trị lớn, với mục tiêu cụ thể.
Những kẻ được treo giá cao, những thế lực ngầm cần thanh trừng, những bảo vật cần cướp đoạt.
Không phải ai cũng đủ tư cách để Ám Ảnh Các ra tay."
"Vậy ta giết những kẻ săn tiền thưởng kia, có được tính không?"
Hắc Ảnh cười:
"Nếu chúng đang truy sát ngươi, đó là tự vệ, không phải nhiệm vụ.
Nhưng nếu ngươi chấp nhận một nhiệm vụ chính thức từ Ám Ảnh Các, ví dụ như ám sát một mục tiêu nào đó, thì ngươi sẽ nhận điểm cống hiến.
Còn giết những kẻ săn tiền thưởng kia.
đó là chuyện riêng của ngươi, tổ chức không liên quan, cũng không tính điểm.
"Lăng Vô Địch trầm ngâm.
*Vậy là không thể lợi dụng tổ chức để biến mọi kẻ thù thành điểm cống hiến.
Chỉ những nhiệm vụ chính thức mới có giá trị.
*"Ngươi nói tổ chức tồn tại ba trăm năm, chắc hẳn có không ít công pháp tốt.
Nhưng làm sao ta tin được lời ngươi?"
Hắc Ảnh lôi từ trong ngực áo ra một cuốn sách mỏng, ném về phía Lăng Vô Địch.
Hắn bắt lấy, mở ra xem.
Đó là một bộ đao pháp Địa cấp trung phẩm tên
"Phong Lôi Đao Pháp"
, với những chiêu thức tinh diệu, cao minh hơn Phá Phong Đao Pháp của hắn rất nhiều.
"Của ngươi, "
Hắc Ảnh nói.
"Quà ra mắt.
Không cần điểm cống hiến.
Coi như thiện chí của Ám Ảnh Các.
"Lăng Vô Địch nhìn cuốn sách, rồi nhìn Hắc Ảnh.
Hắn không ngờ đối phương lại hào phóng đến vậy.
"Điều kiện?"
"Không có điều kiện.
Ngươi có thể gia nhập hoặc không, cuốn sách đó vẫn là của ngươi.
Ám Ảnh Các luôn biết cách đầu tư vào những người có tiềm năng.
"Lăng Vô Địch im lặng một lúc, rồi cất cuốn sách vào ngực áo.
"Ta sẽ cân nhắc.
Nhưng nếu ta gia nhập, ta có thể từ chối nhiệm vụ không?"
"Đương nhiên.
Ngươi có quyền chọn nhiệm vụ phù hợp với năng lực.
Càng khó, điểm càng cao.
Và ngươi có thể giữ toàn bộ chiến lợi phẩm từ mục tiêu.
Tổ chức chỉ lấy phần trăm từ tiền thưởng nhiệm vụ.
"Lăng Vô Địch gật đầu:
"Thông tin về ba nhóm săn tiền thưởng kia, ngươi nói đi.
"Hắc Ảnh thấy hắn có vẻ quan tâm, liền nói tiếp:
"Hiện tại, có ít nhất ba nhóm săn tiền thưởng cấp cao đang tiến về Hoài Xuân Trấn.
Mỗi nhóm đều có Ngũ Phẩm Hậu Kỳ dẫn đầu.
Bọn chúng đã biết ngươi xuất hiện ở đây."
"Ba nhóm?"
"Đúng.
Một nhóm từ Bắc Giang Thành, do Huyết Sát tam lão dẫn đầu – ba anh em đều là Ngũ Phẩm Hậu Kỳ, chuyên săn những kẻ trên Sát Long Bảng.
Một nhóm từ Đông Hải Thành, do Độc Cô Nhất Đao – Ngũ Phẩm Hậu Kỳ đỉnh phong, từng giết hai mươi bảy mạng.
Và một nhóm từ Nam Lăng Thị, do Hắc Bạch Vô Thường – hai người, nhưng phối hợp cực kỳ ăn ý, đã giết không biết bao nhiêu cao thủ.
"Lăng Vô Địch im lặng, trong đầu tính toán.
Ba nhóm, tổng cộng ít nhất năm, sáu Ngũ Phẩm Hậu Kỳ.
Nếu đánh cùng lúc, dù hắn mạnh, cũng khó lòng chống đỡ.
Nhưng nếu đánh từng nhóm một.
"Bao giờ chúng đến?"
"Hai ngày nữa, nhóm đầu tiên sẽ tới.
Ba ngày sau, nhóm thứ hai.
Năm ngày sau, nhóm cuối cùng.
"Thông tin tốt.
Và nếu ta muốn nhờ Ám Ảnh Các giúp đỡ đối phó với chúng?"
"Đó là chuyện riêng của ngươi.
Tổ chức không can thiệp vào ân oán cá nhân.
Nhưng nếu ngươi gia nhập, và chấp nhận một nhiệm vụ chính thức có liên quan đến một trong những nhóm đó, thì mọi chuyện sẽ khác.
"Lăng Vô Địch hiểu ý.
*Ám Ảnh Các không làm từ thiện.
Muốn họ giúp, phải trả giá bằng điểm cống hiến.
*"Ta sẽ cân nhắc.
"Hắc Ảnh gật đầu:
"Khi nào cần, có thể tìm chúng tôi.
Ở Hoài Xuân Trấn này, tìm người bán thuốc ở góc chợ, nói 'mua tam thất bắc', sẽ có người liên lạc.
Nếu đồng ý gia nhập, mang tấm lệnh bài này đến.
"Hắn ta ném cho Lăng Vô Địch một tấm lệnh bài màu đen, nhỏ bằng bàn tay, trên đó khắc hình bóng người ẩn trong màn đêm.
Lăng Vô Địch bắt lấy, nhìn thoáng qua rồi nhét vào túi.
Hắc Ảnh lùi lại, chuẩn bị biến vào bóng tối:
"Mong sớm gặp lại, Ma Đao.
"Rồi hắn biến mất như chưa hề tồn tại.
Lăng Vô Địch đứng đó một lúc lâu, nhìn lên bầu trời đầy sao.
Gió thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc.
Hắn rút cuốn sách
ra xem, những chiêu thức tinh diệu khiến hắn không khỏi trầm trồ.
*Ám Ảnh Các.
quả nhiên có thực lực.
Mới gặp mặt đã tặng Địa cấp trung phẩm, không biết những công pháp cao hơn sẽ ra sao.
Hắn nhìn về phía những ngọn núi xa xa, nơi ba nhóm sát thủ đang tiến về.
*Ba nhóm săn tiền thưởng.
Năm, sáu Ngũ Phẩm Hậu Kỳ.
Một cơ hội tốt để kiểm tra thực lực.
Nếu giết hết, điểm hệ thống có thể lên 150.
000.
Và nếu sau đó gia nhập Ám Ảnh Các, ta sẽ có thêm nguồn điểm cống hiến để đổi lấy những công pháp cao hơn.
Hắn cười, nụ cười lạnh lùng trong bóng đêm.
*Hãy đến đi.
Ta sẽ đón tiếp các ngươi theo cách của ta.
Và nếu Ám Ảnh Các thật sự có thể cung cấp tài nguyên vô hạn cho những ai đủ năng lực.
thì ta sẵn sàng hợp tác.
Hắn quay người, bước trở về quán trọ, bỏ lại sau lưng ngôi miếu hoang và những âm mưu đang dần hình thành.
Trên bầu trời, một vì sao băng vụt qua, xé toạc màn đêm tĩnh mịch.
—
**Hết chương 83.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập