Chương 89: Chạy Trốn Tứ Phẩm

Ánh bình minh chưa kịp ló dạng, Hoài Xuân Trấn vẫn chìm trong màn sương mờ dày đặc.

Những giọt sương đêm còn đọng trên lá, long lanh dưới ánh trăng lờ mờ sắp tắt.

Không khí lạnh buốt, thấm vào từng thớ thịt, khiến người ta rùng mình.

Tiếng gà gáy từ xa vọng lại, nhưng cũng không đủ xua tan bầu không khí nặng nề bao trùm căn nhà nhỏ cuối thôn.

Lăng Vô Địch ngồi xếp bằng trên giường, mắt nhắm nghiền.

Khuôn mặt hắn tái nhợt, mồ hôi lạnh vẫn còn đọng trên trán dù đã vận công suốt ba canh giờ.

Những vết thương từ trận chiến với Hắc Bạch Vô Thường đã lành, nhưng nội thương thì không dễ hồi phục.

Luồng tà khí từ hai thanh pháp bảo vẫn còn lẩn khuất trong kinh mạch, khiến hắn thỉnh thoảng lại rùng mình vì lạnh.

Hắn mở mắt, nhìn vào bảng hệ thống:

**Điểm hiện tại:

77.

200.

**

**Phong Lôi Đao Pháp:

Tinh thông.

**

**Cảnh giới:

Ngũ Phẩm Hậu Kỳ.

**

Hắn có thể dùng điểm để nâng đao pháp lên viên mãn, nhưng lúc này, thời gian không cho phép.

Lý Thiên Cương – Tứ phẩm sơ kỳ – sẽ đến trong vòng một ngày nữa.

Một cảnh giới chênh lệch lớn, không thể lấp đầy chỉ bằng một bộ đao pháp.

*Phải đi.

Hắn đứng dậy, thu dọn mấy thứ cần thiết:

hai thanh lưỡi hái pháp bảo, ít lương khô, một túi bạc.

Đao vẫn đeo bên hông.

Không cần nhiều.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân vội vã từ xa vọng lại.

Tiếng thở dốc, tiếng chân chạy, rồi tiếng gõ cửa dồn dập.

*Cốc cốc cốc cốc!

*"Ma Đao!

Mở cửa!

"Giọng Hắc Ảnh – nhưng khác thường, có chút hoảng loạn.

Lăng Vô Địch mở cửa.

Hắc Ảnh đứng đó, mặt tái nhợt, mồ hôi đầm đìa, hơi thở hổn hển.

Hắn vừa chạy một mạch từ đầu thị trấn đến đây.

"Chết mẹ rồi!

Hắn.

hắn đến rồi!

Nhanh hơn dự kiến!

"Lăng Vô Địch nheo mắt:

"Lý Thiên Cương?"

"Đúng!

Lão tạp mao đó đến từ đêm qua, nhưng chúng tôi không biết.

Vừa rạng sáng, lão đã bóp chết hai mắt lưới của chúng tôi ở cổng làng như bóp chết hai con kiến.

Giờ đang tiến về đây!

"Lăng Vô Địch không nói thêm, bước ngay ra khỏi nhà.

Hắn cảm nhận được một luồng khí tức khủng khiếp từ xa, như một ngọn núi đang di chuyển, như một cơn bão đang ập tới.

Mặt đất rung nhẹ.

Tiếng bước chân – nặng nề, đều đặn, từng bước một – vang lên từ cuối con đường.

Rồi hắn xuất hiện.

Một lão già tóc trắng xóa, râu dài quá ngực, mặc bạch y, trên ngực thêu hình thanh kiếm bạc – biểu tượng của Kiếm Tông.

Lão không đi nhanh, chỉ bước từng bước chậm rãi, nhưng mỗi bước đều để lại dấu chân sâu hoắm trên mặt đất.

Đôi mắt lão sắc lẹm như dao, ánh nhìn như có thể xuyên thủng mọi thứ.

Sau lưng lão, một thanh trường kiếm dài hơn người, thân kiếm màu xanh lam phát ra thứ ánh sáng kỳ lạ.

Đó không phải kiếm thường – pháp bảo, và có lẽ còn cao cấp hơn hai thanh lưỡi hái của Hắc Bạch Vô Thường.

Lăng Vô Địch đứng im, mắt nhìn thẳng vào Lý Thiên Cương.

Khoảng cách giữa họ chừng ba mươi trượng.

Nhưng hắn đã cảm nhận được áp lực khủng khiếp tỏa ra từ lão già đó, như cả một tòa núi đè lên lồng ngực.

Hơi thở hắn trở nên khó khăn, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra khắp người.

Tay hắn nắm chặt chuôi đao, nhưng các ngón tay run lên nhè nhẹ – một phản ứng tự nhiên trước kẻ địch mạnh hơn mình quá nhiều.

Lý Thiên Cương dừng lại, cách hắn chừng mười lăm trượng.

Lão nhìn Lăng Vô Địch từ đầu đến chân, khinh bỉ như nhìn một con kiến.

"Mày là thằng Lăng Vô Địch đấy à?"

Giọng lão trầm, vang vọng như sấm, không to nhưng đủ để nghe rõ từ xa.

Lăng Vô Địch không trả lời.

Hắn chỉ đứng đó, cố gắng điều chỉnh hơi thở.

Lý Thiên Cương cười khẩy, giọng đầy mỉa mai:

"Ốm tướng thế kia mà cũng dám động đến đệ tử Kiếm Tông?

Đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.

"Lão rút kiếm sau lưng.

Một tiếng *soạt* dài, thanh kiếm xanh lam sáng rực lên trong bóng tối, phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo.

Không khí xung quanh như đông cứng lại.

"Kiếm này tên Lam Điện, đã uống máu mấy trăm cao thủ.

Mày sẽ là đứa tiếp theo.

"Lăng Vô Địch cảm nhận rõ ràng – thanh kiếm đó có thể xuyên thủng lớp ngoại công của hắn.

Một nhát, chỉ một nhát thôi, có thể lấy mạng hắn.

Tay hắn siết chặt đao hơn, mắt không rời lão già.

Lý Thiên Cương bước tới một bước.

Mặt đất rung lên.

"Giết hơn bảy mươi đệ tử của ta.

Lăng gia chúng mày đúng là lắm lũ ngoan cố.

Năm xưa, ta đã cho Lăng gia một bài học nhớ đời, tưởng chúng mày đã biết điều.

Ai ngờ còn sót lại một thằng khốn như mày!

"Lăng Vô Địch nheo mắt.

*Lăng gia năm xưa?

Lão ta có liên quan đến vụ án Lăng gia?

Nhưng không kịp hỏi.

Lý Thiên Cương vung kiếm.

Một đường kiếm đơn giản, chém thẳng từ trên xuống, nhưng uy lực khủng khiếp đến mức Lăng Vô Địch cảm thấy như cả bầu trời đang đè xuống.

Hắn nhảy sang bên, lăn tròn trên mặt đất.

Đường kiếm không trúng hắn, nhưng kiếm khí vẫn lướt qua, rạch một đường dài trên mặt đất, sâu đến nửa trượng, dài hơn mười trượng.

*Một kiếm mạnh đến vậy?

Lăng Vô Địch đứng dậy, mặt tái nhợt.

Hắn biết mình không thể đỡ nổi một nhát kiếm như thế.

Lý Thiên Cương bước tới thêm một bước, vung kiếm lần nữa.

Lần này, đường kiếm ngang, quét rộng, không cho hắn né tránh.

Lăng Vô Địch đành giơ đao lên đỡ.

*Choang!

Tiếng va chạm vang lên chói tai, như sét đánh ngang trời.

Thanh đao của Lăng Vô Địch vỡ tan thành nhiều mảnh.

Hắn bay ngược về phía sau, đập mạnh vào gốc cây cổ thụ cách đó năm trượng.

*Rắc!

Cây gãy làm đôi.

Lăng Vô Địch rơi xuống đất, đầu óc quay cuồng.

Máu từ miệng, từ mũi chảy ra, thế giới xung quanh hắn như chao đảo, mọi âm thanh trở nên xa xôi, mờ nhạt.

Hắn cố gắng mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu.

Máu lấp đầy tầm nhìn, nhuộm đỏ mọi thứ.

Hơi thở hắn yếu ớt, từng nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực.

*Không.

ta không thể chết ở đây.

Hắn nghe tiếng bước chân từ xa, tiếng cười khẩy của Lý Thiên Cương.

"Con kiến!

Đã bảo mày chỉ là con kiến mà cứng đầu!

Lăng gia chúng mày đúng là lũ ngoan cố chết bằm!

"Lăng Vô Địch cảm nhận được bóng tối đang kéo đến, nhưng trong cơn mê man, hắn thấy bảng hệ thống hiện ra trước mắt, lờ mờ, nhấp nháy.

**Vân Tiêu Tâm Kinh (Tinh thông)

20.

000 điểm để thăng cấp Đại thành.

Có thể hồi phục nhanh chóng nội thương, tăng cường sinh lực.

**

*Còn điểm.

ta còn điểm.

Tâm niệm vừa động, điểm số giảm xuống.

**-20.

000 điểm.

Vân Tiêu Tâm Kinh đạt cảnh giới Đại thành.

**

**Điểm còn lại:

57.

200.

**

Ngay lập tức, một luồng khí ấm nóng từ đan điền trào dâng, lan tỏa khắp kinh mạch.

Những xương sườn gãy bắt đầu se lại, vết thương trong người khép dần.

Máu ngừng chảy.

Đầu óc hắn tỉnh táo trở lại.

Hắn mở mắt.

Thế giới xung quanh trở nên rõ ràng.

Tiếng bước chân của Lý Thiên Cương, tiếng gió thổi qua kẽ lá, tiếng tim mình đập mạnh mẽ trở lại.

Hắn đứng dậy.

Lý Thiên Cương đang đứng cách đó chừng mười trượng, ngạc nhiên nhìn hắn.

"Ồ?

Con kiến này còn sống à?

Mạng cũng dai đấy!

"Đúng lúc đó, một bóng đen từ trên cây nhảy xuống, đáp xuống giữa Lý Thiên Cương và Lăng Vô Địch.

Một nam nhân trung niên mặc hắc y, tay cầm song đao, khí tức Tứ phẩm sơ kỳ.

Hắn không vội lao vào, chỉ đứng đó, thủ thế, mắt quan sát Lý Thiên Cương một cách tỉnh táo.

"Lão già Kiếm Tông, đường đường Tứ phẩm cao thủ, lại đi hà hiếp một vãn bối, không thấy nhục à?"

Lý Thiên Cương nhíu mày:

"Mày là thằng nào?

Mặc y phục như ma như quỷ thế kia?"

Hắc y nhân đáp, giọng trầm ổn:

"Ám Ảnh Các, Hắc Sát.

"Lý Thiên Cương nghe tên, mặt biến sắc, nhưng rồi lại cười khẩy:

"Ám Ảnh Các?

Các ngươi tưởng các ngươi là cái đinh gì mà dám xen vào chuyện của Kiếm Tông?

Cút ngay cho ta, không thì đừng trách kiếm này vô tình!

"Hắc Sát liếc nhanh về phía Lăng Vô Địch, rồi quay lại nhìn Lý Thiên Cương, giọng vẫn bình thản:

"Hắn là người của Ám Ảnh Các.

Ta có nhiệm vụ bảo vệ hắn.

Nhưng ta không ngu để liều mạng với lão.

Cho hắn một con đường sống, sau này ta không nợ gì lão.

"Hắn nói với Lăng Vô Địch, giọng vội vã nhưng vẫn giữ bình tĩnh:

"Đi mau!

Ta kéo chân lão được một khắc, nhưng chỉ một khắc thôi đấy!

"Lăng Vô Địch không chần chừ.

Hắn quay người, lao thẳng vào khu rừng phía đông.

Phía sau, Hắc Sát và Lý Thiên Cương đã giao chiến.

Hắc Sát không lao vào như điên.

Hắn di chuyển liên tục, né tránh những đường kiếm của Lý Thiên Cương, thỉnh thoảng mới phản công bằng những nhát đao nhanh gọn.

Mục đích của hắn không phải thắng, mà là kéo dài thời gian.

*Choang!

Choang!

Choang!

Tiếng binh khí va chạm vang lên dồn dập.

Hắc Sát bị đánh lui liên tục.

Mỗi lần đỡ một nhát kiếm, hắn lại lùi ba bước, tay chân tê dại.

Thanh Lam Điện kia không chỉ mạnh mà còn có tà khí, khiến hắn mỗi lúc một yếu đi.

Nhưng hắn vẫn trụ vững.

Hắn không liều mạng, chỉ cầm cự.

Lý Thiên Cương vừa đánh vừa chửi:

"Mẹ kiếp!

Đồ chuột nhắt, cứ né tránh mãi!

Đánh chính diện đi!

"Hắc Sát cười nhạt:

"Lão già, ta là sát thủ, không phải võ sĩ đường đường chính chính.

Đánh sao cũng được, miễn là xong việc."

"Ngươi nghĩ ngươi cản được ta bao lâu?"

Lý Thiên Cương gầm lên, kiếm vung càng mạnh.

Hắc Sát không trả lời, chỉ tập trung né tránh.

Mắt hắn liếc nhanh về phía khu rừng, nơi Lăng Vô Địch đã khuất bóng.

*Đủ xa rồi.

Hắn tung một đao mạnh, khiến Lý Thiên Cương lùi lại nửa bước, rồi lập tức quay người bỏ chạy theo hướng ngược lại.

Lý Thiên Cương ngạc nhiên, rồi nổi khùng:

"Khốn kiếp!

Chạy à?

Đứng lại cho ta!

"Lão lao theo, nhưng Hắc Sát đã biến mất trong bóng tối.

Là sát thủ lão luyện, hắn thừa hiểu cách ẩn náu và thoát thân.

Lý Thiên Cương đuổi một đoạn, mất dấu, đành tức tối dừng lại, chửi ầm lên:

"Đồ khốn nạn!

Đồ chó cắn càn, Chạy nhanh như chó vậy!

Lần sau gặp, ta thề băm xác ngươi ra làm trăm mảnh!

"Lão đứng đó, thở hổn hển, tay cầm kiếm run run vì tức.

Một lúc sau, lão mới bình tĩnh lại, nhìn về phía khu rừng nơi Lăng Vô Địch đã chạy trốn.

"Hừ, tiểu tạp chủng họ lăng , tưởng chạy thoát được sao?

Cả Đông Châu này, lão tử muốn giết ai, chưa ai thoát được.

"Lão thu kiếm, bước về phía khu rừng, bước chân chậm rãi nhưng kiên định.

Trong rừng, Lăng Vô Địch chạy như bay.

Nhờ Vân Tiêu Tâm Kinh Đại thành, cơ thể hắn hồi phục nhanh chóng, chân tay linh hoạt hơn, hơi thở dồi dào hơn.

Hắn lao qua những bụi cây, những con đường mòn, không ngừng nghỉ.

Phía sau, tiếng bước chân của Lý Thiên Cương vẫn đều đặn vang lên, không nhanh, không chậm, nhưng ngày càng gần hơn.

Hắn biết, với thực lực Tứ phẩm, lão ta có thể cảm nhận được khí tức của hắn từ xa.

Hắn cần tìm cách thoát.

Bỗng nhiên, hắn nhìn thấy một dòng sông lớn phía trước.

Nước chảy xiết, màu xanh đen dưới ánh trăng.

Tiếng nước ầm ầm vọng lại, át đi mọi âm thanh khác.

*Nhảy xuống!

Hắn không chần chừ, lao thẳng xuống dòng nước lạnh buốt.

Dòng nước cuốn hắn đi, xoay vòng, đập vào đá, nhưng hắn vẫn cố gắng ngoi lên, nín thở, để mặc dòng nước cuốn trôi.

Phía bên kia sông, Lý Thiên Cương cũng nhanh chóng xuất hiện đứng trên bờ, nhìn dòng nước chảy xiết.

Lão không nhảy xuống, chỉ đứng đó, mắt nheo lại, cảm nhận khí tức.

Nhưng dòng nước đã cuốn trôi mọi dấu vết.

Lý Thiên Cương nghiến răng, chửi ầm lên:

"Mẹ kiếp!

Khốn nạn!

Đồ tạp chủng?

Lão tử thề, dù ngươi có chạy lên trời, lão tử cũng lôi xuống!

"Chưa dứt câu lão đã phóng đại chiêu bao trọn cả khu vực sông lớn, kiếm khí hoá thành vô số vết chém cắt xuống dòng sông, điên cuồng xâu xé mặt nước.

Mãi một lúc lâu sau.

Khi cả dòng sông loang lổ mùi cá tanh hôi.

Lão đứng đó một lúc, rồi quay người, bước vào rừng, miệng vẫn lẩm bẩm chửi rủa.

Khi Lăng Vô Địch từ lòng sông lên được bờ bên kia, đã cách xa chỗ nhảy xuống gần mười dặm.

Hắn nằm vật ra đất, thở dốc.

Mệt mỏi, đau đớn, nhưng vẫn còn sống.

Lăng Vô Địch nằm đó, cảm nhận cơ thể mình.

Vân Tiêu Tâm Kinh vẫn đang hoạt động, hồi phục từng chút một.

Hắn nhìn vào bảng hệ thống:

**Điểm hiện tại:

57.

200.

**

**Vân Tiêu Tâm Kinh:

Đại thành.

**

**Phong Lôi Đao Pháp:

Tinh thông.

**

Hắn mỉm cười, nụ cười yếu ớt trong bóng đêm.

*Vẫn còn sống.

ta vẫn còn sống*

Ha ha ha

*Lý Thiên Cương, ta sẽ nhớ tên ngươi *

Hắn đứng dậy, tiếp tục chạy, xa hơn nữa, sâu hơn nữa vào khu rừng rậm.

Phía sau, bóng tối vẫn bao trùm, nhưng trong lòng hắn đã có một tia sáng.

*Lý Thiên Cương, lão già khốn kiếp, ta sẽ trở lại.

Lăng gia, ta sẽ tìm ra sự thật.

Hắn biến mất trong màn đêm, để lại những bước chân vội vã trên con đường sinh tử.

**Hết chương 89.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập