Mặt trời đã lên cao, những tia nắng xuyên qua tán lá rừng rậm, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất ẩm ướt.
Hơi nước bốc lên từ thảm mục, quyện với mùi đất, mùi cây, mùi của rừng già sau cơn mưa đêm.
Tiếng chim hót líu lo, tiếng vượn hú xa xa, tất cả tạo nên một bức tranh hoang dã nhưng đầy sức sống.
Lăng Vô Địch nằm vật trong một bụi cây rậm, cách bờ sông chừng năm dặm.
Hắn đã chạy suốt từ lúc nhảy lên bờ đến tận khi trời sáng, không dám dừng lại dù chỉ một khắc.
Giờ đây, khi đã cảm thấy an toàn tạm thời, cơ thể hắn mới chịu buông lỏng, và cơn mệt mỏi ập đến như vũ bão.
Hắn nằm đó, nhìn lên bầu trời xanh qua kẽ lá, hít thở từng hơi nặng nhọc.
Vân Tiêu Tâm Kinh vẫn đang tự động vận chuyển, hồi phục những tổn thương cuối cùng.
Mấy xương sườn đã lành, vết thương trong người đã khép, nhưng cơn đau vẫn còn âm ỉ.
*Lý Thiên Cương.
lão già khốn kiếp.
Hắn nhớ lại lời nói của lão ta:
"Lăng gia chúng mày đúng là lắm lũ ngoan cố.
Năm xưa, ta đã cho Lăng gia một bài học nhớ đời."
*Vậy là lão ta có liên quan đến vụ án Lăng gia năm xưa.
Không chỉ Kiếm Tông, mà còn có cả những kẻ khác?
Hắn nghiến răng, bàn tay nắm chặt một nắm đất.
Đất ẩm, lạnh, bóp nát trong tay.
*Rồi sẽ đến lúc.
Ta sẽ tìm ra tất cả.
Hắn ngồi dậy, quan sát xung quanh.
Khu rừng này rất rậm, cây cối cao vút, ánh sáng khó lọt qua.
Rất thích hợp để ẩn náu.
Hắn quyết định ở lại đây ít ngày, chờ thương thế hồi phục hoàn toàn, rồi mới tính bước tiếp theo.
Hắn tìm một gốc cây lớn, khoảng không dưới gốc khá rộng, có thể làm chỗ nghỉ tạm.
Hắn nhặt ít lá khô trải xuống, rồi ngồi dựa vào thân cây, nhắm mắt vận công.
—
Hoàng hôn buông xuống, bầu trời chuyển sang màu tím sẫm.
Trong rừng, bóng tối bắt đầu bao trùm.
Lăng Vô Địch mở mắt, cảm thấy cơ thể đã hồi phục hơn bảy phần.
Hắn lấy lương khô ra ăn, uống ít nước suối, rồi lại tiếp tục vận công.
Đột nhiên, hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc từ xa.
Không phải Lý Thiên Cương, mà là.
Một bóng đen lướt qua những tán cây, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt hắn.
Hắc Ảnh.
"Ma Đao, còn sống không đấy?"
Hắn hỏi, giọng có chút quan tâm.
Lăng Vô Địch nhìn hắn, gật đầu:
"Còn.
Nhờ Hắc Sát đại nhânkéo chân lão.
"Hắc Ảnh thở phào, ngồi xuống bên cạnh:
"May mà ngươi thoát.
Hắc Sát đại nhân bảo ta đến tìm ngươi.
Lão bị thương nhẹ, nhưng không sao, đang ẩn nấp ở chỗ khác.
"Lăng Vô Địch im lặng một lúc, rồi hỏi:
"Lý Thiên Cương đâu?"
Hắc Ảnh cười khẩy:
"Lão còn đang lục tung khu rừng này lên.
Nhưng lão không dám vào sâu, sợ có cạm bẫy.
Với lại, trời tối rồi, trong rừng này nguy hiểm lắm.
Lão không ngu.
"Lăng Vô Địch gật đầu.
Hắn nhìn thẳng vào Hắc Ảnh:
"Lời mời của Ám Ảnh Các vẫn còn chứ?"
Hắc Ảnh ngạc nhiên, rồi cười tươi:
"Tất nhiên.
Ngươi đồng ý rồi?"
Lăng Vô Địch gật đầu:
"Ở ngoài này, một mình ta khó lòng chống lại Kiếm Tông.
Cần chỗ dựa.
"Hắc Ảnh vỗ vai hắn:
"Quyết định sáng suốt!
Hoan nghênh Ma Đao gia nhập Ám Ảnh Các!
"Hắn lôi từ trong ngực áo ra một tấm lệnh bài màu đen, khác với tấm lần trước.
Trên đó khắc hình một bóng người ẩn trong màn đêm, nhưng tinh xảo hơn, và có thêm một dãy số:
"57"
"Đây là lệnh bài chính thức của ngươi.
Số hiệu 57, là thứ tự gia nhập của ngươi trong tổng bộ.
Giữ lấy, sau này dùng để nhận nhiệm vụ và đổi điểm cống hiến.
"Lăng Vô Địch cầm lấy, cảm nhận chất liệu lạnh lẽo.
Không phải kim loại thường, mà là một loại hợp chất đặc biệt, rất cứng nhưng nhẹ.
"Điểm cống hiến tính thế nào?"
"Mỗi nhiệm vụ có giá trị điểm khác nhau.
Hoàn thành nhiệm vụ, ngươi nhận điểm.
Điểm có thể đổi lấy công pháp, binh khí, đan dược, thông tin.
Công pháp trong kho của Ám Ảnh Các có cả Địa cấp thượng phẩm, thậm chí Thiên cấp hạ phẩm, nhưng giá rất cao.
"Lăng Vô Địch nheo mắt:
"Thiên cấp?"
Hắc Ảnh gật đầu, giọng trầm xuống:
"Có.
Nhưng phải có cống hiến cực lớn mới đủ.
Với ngươi bây giờ, nên bắt đầu từ những nhiệm vụ nhỏ trước.
"Hắn lôi ra một cuốn sổ nhỏ, đưa cho Lăng Vô Địch:
"Đây là danh sách nhiệm vụ ở khu vực này.
Ngươi xem, chọn cái nào phù hợp.
"Lăng Vô Địch mở ra xem.
Có đủ loại nhiệm vụ:
ám sát, bảo vệ, trinh thám, cướp đoạt.
Mỗi nhiệm vụ đều ghi rõ mục tiêu, địa điểm, độ khó, và điểm cống hiến.
Hắn dừng lại ở một nhiệm vụ:
**Nhiệm vụ 237:
Ám sát Lý Thiên Cương (Kiếm Tông Nhị trưởng lão ngoại môn, Tứ phẩm sơ kỳ)
Địa điểm:
Đang di chuyển trong khu vực Hoài Xuân Trấn.
Độ khó:
A.
Điểm cống hiến:
5.
000.
Ghi chú:
Mục tiêu cực kỳ nguy hiểm, chỉ dành cho Tứ phẩm trở lên hoặc tổ đội tối thiểu ba người Ngũ Phẩm Hậu Kỳ.
**
Hắn cười nhạt:
"Có nhiệm vụ giết lão ta à?"
Hắc Ảnh nhìn vào, lắc đầu:
"Đừng dại.
Lão chỉ là Nhị trưởng lão ngoại môn thôi, nhưng đã là Tứ phẩm rồi.
Ngươi chưa đủ trình.
Đợi thêm thời gian.
"Lăng Vô Địch nhíu mày:
"Nhị trưởng lão ngoại môn?
Trên lão còn ai nữa?"
"Ngoại môn có ba vị trưởng lão.
Đại trưởng lão là Tứ phẩm trung kỳ, Tam trưởng lão là Ngũ Phẩm Hậu Kỳ đỉnh phong.
Còn nội môn.
nội môn còn khủng khiếp hơn nhiều.
Đừng hỏi sâu, biết nhiều chỉ thêm sợ.
"Lăng Vô Địch im lặng, trong lòng càng thêm áp lực.
*Tứ phẩm sơ kỳ đã mạnh thế kia, vậy Tứ phẩm trung kỳ, hậu kỳ, rồi Tam phẩm.
Kiếm Tông quả nhiên là đại phái.
Hắn không nói gì, tiếp tục xem nhiệm vụ.
Hắn chọn một nhiệm vụ khác:
**Nhiệm vụ 189:
Ám sát Độc Nhãn Long (thảo khấu đầu lĩnh, Ngũ Phẩm Hậu Kỳ)
Sơn trại Hắc Phong, cách Hoài Xuân Trấn 80 dặm về phía bắc.
B.
800.
Mục tiêu có khoảng 50 thủ hạ, đa phần là Lục Phẩm, Thất Phẩm.
Hắn chỉ vào nhiệm vụ đó:
"Ta nhận cái này.
"Hắc Ảnh nhìn, gật đầu:
"Được.
Nhưng ngươi mới bị thương, cần hồi phục trước đã.
Vả lại, Lý Thiên Cương vẫn còn quanh đây.
Phải đợi lão đi xa mới hành động được.
"Lăng Vô Địch gật đầu:
"Bao lâu?"
"Khoảng ba ngày nữa.
Lão sẽ không ở lại đây lâu.
Kiếm Tông ngoại môn có nhiều việc, lão phải về báo cáo với Đại trưởng lão.
"Lăng Vô Địch im lặng, tính toán trong đầu.
Ba ngày, đủ để hắn hồi phục hoàn toàn, và có thể dùng điểm nâng công pháp lên thêm chút nữa.
Ba ngày nữa ta sẽ đến Hắc Phong trại.
"Hắc Ảnh đứng dậy:
"Vậy ta đi đây.
Nếu cần liên lạc, cứ đến chỗ cũ, tìm người bán thuốc.
"Hắn chuẩn bị đi, rồi quay lại nói thêm:
"À, quên mất.
Ám Ảnh Các có một quy tắc:
không được giết đồng môn.
Ngươi mà giết người của tổ chức, sẽ bị truy sát đến chết.
Nhớ đấy.
"Nhớ rồi.
"Hắc Ảnh biến mất trong bóng tối như một cái bóng.
Lăng Vô Địch ngồi đó, tay cầm tấm lệnh bài, nhìn vào bảng hệ thống:
**Điểm hiện tại:
57.
200.
**Vân Tiêu Tâm Kinh:
Đại thành.
**Phong Lôi Đao Pháp:
Tinh thông.
Hắn quyết định dùng 30.
000 điểm để nâng Phong Lôi Đao Pháp lên viên mãn.
**-30.
000 điểm.
Phong Lôi Đao Pháp đạt cảnh giới Viên mãn.
**Điểm còn lại:
27.
Ngay lập tức, vô số chiêu thức, biến hóa của bộ đao pháp hiện ra trong đầu hắn, rõ ràng, sâu sắc hơn gấp bội.
Hắn cảm nhận được từng đường đao, từng góc chém, từng cách vận lực.
Phong Lôi đao pháp viên mãn, uy lực tăng lên ít nhất gấp rưỡi.
Hắn đứng dậy, rút đao ra (một thanh đao dự phòng hắn mang theo)
, vung thử vài đường.
Tiếng gió rít, tiếng sấm vang, uy lực thật đáng sợ.
*Nếu hôm qua ta có đao pháp này, có thể đỡ được một kiếm của lão già không?
Có thể không.
Nhưng ít nhất, không bị thảm như vậy.
Hắn cất đao, ngồi xuống, nhắm mắt vận công.
Còn hai ngày rưỡi nữa, phải hồi phục hoàn toàn.
Ba ngày sau, Lăng Vô Địch rời khỏi khu rừng.
Cơ thể hắn đã hoàn toàn bình phục, khí tức còn mạnh hơn trước.
Hắn đi về phía bắc, hướng về Hắc Phong trại.
Trên đường, hắng gặp một vài lữ khách, nghe họ bàn tán:
"Nghe nói Lý Thiên Cương, Nhị trưởng lão ngoại môn Kiếm Tông, đã rời khỏi Hoài Xuân Trấn rồi."
"Ừ, hình như lão có việc gấp phải về tông môn.
Đại trưởng lão triệu về."
"Thế thằng Ma Đao thoát rồi à?"
"Thoát đấy.
Nghe nói nhảy xuống sông trốn thoát.
Lão già tức điên lên, chém cá suốt mấy canh giờ."
"Cá gì?"
"Cá dưới sông ấy.
Lão tưởng Ma Đao ở dưới, chém cho tơi bời, cá chết nổi trắng cả khúc sông.
Đúng là điên!
"Lăng Vô Địch nghe mà buồn cười.
*Lão già khốn kiếp, chỉ là Nhị trưởng lão ngoại môn mà đã kiêu ngạo thế, không biết Đại trưởng lão còn khủng khiếp thế nào.
Hắn tiếp tục đi, không ngoái đầu lại.
Hắc Phong trại nằm trên một ngọn núi cao, xung quanh là vách đá dựng đứng, chỉ có một con đường mòn duy nhất dẫn lên.
Lăng Vô Địch đứng từ xa quan sát, thấy trại có canh phòng khá nghiêm ngặt, lính gác tuần tra liên tục.
Hắn không vội.
Hắn đợi đến tối.
Khi màn đêm buông xuống, hắn bắt đầu hành động.
Với thực lực Ngũ Phẩm Hậu Kỳ, với Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công viên mãn và Phong Lôi Đao Pháp viên mãn, những tên lính Lục Phẩm, Thất Phẩm không thể cản hắn.
Hắn lướt qua chúng như một cái bóng.
Không một tiếng động.
Khi hắn đứng trước cửa phòng Độc Nhãn Long, tên đầu lĩnh vẫn còn đang ngồi uống rượu, không hề hay biết.
"Ngươi là ai?"
Độc Nhãn Long trợn mắt, tay với lấy đao.
Lăng Vô Địch không trả lời.
Đao vung lên.
Một đường đao, nhanh như chớp, mạnh như sấm.
Độc Nhãn Long chưa kịp phản ứng đã ngã xuống, máu bắn tung tóe.
**+5.
Tổng điểm:
32.
Lăng Vô Địch đứng đó, nhìn xác chết dưới đất.
Hắn lấy lệnh bài ra, bấm vào một góc, một cơ quan nhỏ mở ra, lộ ra một mặt số.
Hắn ấn theo hướng dẫn của Hắc Ảnh, ghi nhận nhiệm vụ hoàn thành.
Xong xuôi, hắn biến mất trong bóng tối, để lại Hắc Phong trại hỗn loạn vì mất chủ.
Một tuần lễ sau, trên Sát Long Bảng, tên Ma Đao Lăng Vô Địch đã lên hạng 5 Tiềm Long Bảng.
Tiền thưởng cho đầu hắn đã lên đến 900.
000 lượng.
Nhưng hắn không còn ở Đông Châu nữa.
Hắn đã vượt qua dãy núi phía nam, tiến vào một vùng đất mới, nơi có những thử thách lớn hơn, những cơ hội lớn hơn.
Và trong tay hắn, tấm lệnh bài của Ám Ảnh Các vẫn còn đó, với số hiệu 57, và danh sách những nhiệm vụ đang chờ.
Con đường của Ma Đao vẫn còn dài.
Trong đầu hắn, hình ảnh Lý Thiên Cương với thanh Lam Điện kiếm vẫn còn đó.
Nhưng giờ đây, hắn không còn sợ hãi nữa.
Hắn biết, chỉ là vấn đề thời gian.
*Nhị trưởng lão ngoại môn.
rồi sẽ đến lúc ta trở lại.
Hắn cười lạnh, bước tiếp vào màn đêm.
**Hết chương 90.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập