Chương 91: Lưỡng Nghi Sơ Sinh

Một tháng sau, tại một thung lũng khuất gió giữa dãy núi Vạn Nhận sâu thẳm.

Nơi này quanh năm mây mù bao phủ, cây cối um tùm, thác nước đổ ào ào từ vách núi dựng đứng, tạo nên một bức tranh hùng vĩ nhưng cũng đầy bí ẩn.

Ánh nắng hiếm khi lọt xuống mặt đất, chỉ có những tia sáng yếu ớt xuyên qua lớp sương dày, tạo nên một thứ ánh sáng huyền ảo, mờ mờ ảo ảo.

Tiếng thác đổ ầm ầm, tiếng gió rít qua khe núi, hòa cùng tiếng chim kêu lạc lõng, tất cả tạo nên một không gian vừa hoang sơ vừa linh thiêng.

Lăng Vô Địch chọn nơi này làm chỗ ẩn náu sau khi rời khỏi Hắc Phong trại.

Hắn đã hoàn thành thêm ba nhiệm vụ cho Ám Ảnh Các, tích lũy được thêm 15.

000 điểm cống hiến và 12.

000 điểm sát phạt.

Giờ đây, trước mắt hắn, bảng hệ thống hiện ra với những con số đầy hứa hẹn:

**Điểm sát phạt hiện tại:

44.

200.

**

**Vân Tiêu Tâm Kinh:

Đại thành.

Cần 30.

000 điểm để đạt Viên mãn.

**

**Huyết Ẩn Chân Kinh:

Đại thành.

Cần 30.

000 điểm để đạt Viên mãn.

**

**Phong Lôi Đao Pháp:

Viên mãn.

**

**Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công:

Viên mãn.

**

Hắn ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng lì bên bờ suối, mắt nhắm nghiền, hít thở theo nhịp điệu của núi rừng.

Không khí ẩm ướt, mát lạnh thấm vào từng lỗ chân lông.

Nước từ thác đổ xuống tung bọt trắng xóa, hơi nước bay lên mờ mịt cả một vùng.

*Đã đến lúc.

Hắn không do dự.

Tâm niệm vừa động, điểm số giảm xuống.

**-30.

000 điểm.

Vân Tiêu Tâm Kinh đạt cảnh giới Viên mãn.

**

Ngay lập tức, một luồng khí ấm nóng từ đan điền bùng phát, lan tỏa khắp kinh mạch.

Không còn là dòng suối ấm như trước, mà là một cơn lũ cuồn cuộn, mang theo sinh lực dồi dào chưa từng thấy.

Hắn cảm nhận từng tế bào, từng thớ thịt, từng sợi gân đều như được tắm trong nước ấm, hồi phục và trở nên mạnh mẽ hơn.

Nhưng chưa dừng lại.

**-30.

000 điểm.

Huyết Ẩn Chân Kinh đạt cảnh giới Viên mãn.

**

**Điểm còn lại:

14.

200.

**

Một luồng khí lạnh khác trỗi dậy, không phải lạnh thấu xương như trước, mà là một thứ lạnh tinh tế, sâu lắng, như dòng nước ngầm dưới lòng đất.

Nó len lỏi vào từng ngóc ngách trong cơ thể, che giấu mọi khí tức, mọi sát ý, khiến hắn trở nên vô hình trước mọi dò xét.

Hai luồng khí – một ấm, một lạnh – bắt đầu xoay chuyển trong cơ thể hắn.

Chúng không xung đột, không bài xích nhau, mà quấn lấy nhau, bổ sung cho nhau, tạo thành một vòng xoáy âm dương hoàn mỹ.

Ấm nuôi dưỡng sinh cơ, lạnh che giấu sát khí.

Hai thứ tưởng chừng đối lập lại hòa quyện vào nhau, sinh sôi không ngừng.

Cơ thể hắn nóng lên, rồi lạnh đi, rồi lại nóng lên.

Mồ hôi túa ra như tắm, nhưng không phải mồ hôi thường, mà là thứ dịch màu đen, hôi tanh – tạp chất trong cơ thể bị đẩy ra ngoài.

Quá trình kéo dài suốt ba canh giờ.

Khi mặt trời đã lên cao, Lăng Vô Địch mở mắt.

Đôi mắt hắn không còn đỏ rực ma mị như những lần trước.

Chúng trở nên sâu thẳm, tĩnh lặng, như mặt hồ không gợn sóng.

Ẩn sâu trong đó là một thứ ánh sáng kỳ lạ – không phải sát khí, không phải cuồng nộ, mà là sự tỉnh táo, lạnh lùng của một kẻ đã đạt đến cảnh giới mới.

Hắn đứng dậy, cảm nhận cơ thể mình.

Da thịt hắn giờ đây không chỉ cứng như kim cương, mà còn có một lớp bảo vệ vô hình từ hai luồng chân khí.

Nội lực dồi dào gấp ba lần trước.

Và quan trọng nhất, hắn có thể hoàn toàn che giấu khí tức của mình, ngay cả khi vận công.

Hắn vung tay, một luồng chân khí bắn ra, đánh bay một tảng đá lớn cách đó mười trượng.

Tảng đá vỡ tan thành trăm mảnh.

*Ngũ Phẩm Viên Mãn.

Hắn mỉm cười, nụ cười lạnh lùng.

*Lý Thiên Cương, lão già khốn kiếp, bây giờ gặp lại, ta không còn là con kiến để ngươi nghiền nát nữa.

Hắn nhìn vào bảng hệ thống:

**Cảnh giới:

Ngũ Phẩm Viên Mãn.

**

**Vân Tiêu Tâm Kinh:

Viên mãn.

**

**Huyết Ẩn Chân Kinh:

Viên mãn.

**

**Phong Lôi Đao Pháp:

Viên mãn.

**

**Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện công:

Viên mãn.

**

**Điểm còn lại:

14.

200.

**

*Giờ chỉ còn một bước nữa là đến Tứ Phẩm.

Nhưng bước đó khó hơn tất cả những bước trước cộng lại.

Hắn biết, từ Ngũ Phẩm lên Tứ Phẩm là một cột mốc quan trọng.

Không chỉ cần điểm, mà còn cần cơ duyên, cần ngộ tính, cần một trận chiến sinh tử để phá vỡ bình cảnh.

Hắn không vội.

Hắn còn thời gian.

Cùng lúc đó, tại một tửu lâu sang trọng ở Bắc Giang Thành, Hắc Vũ đang ngồi với một thuộc hạ.

Trên bàn là tấm bảng tin mới nhất của Thiên Cơ Lâu.

Hắc Vũ nhíu mày:

"Ngũ Phẩm Viên Mãn?

Ai cung cấp tin này?"

Thuộc hạ cúi đầu:

"Thưa đường chủ, là từ mắt lưới của chúng ta ở Ám Ảnh Các.

Bọn họ ghi nhận Ma Đao đã hoàn thành ba nhiệm vụ liên tiếp trong tháng qua, với hiệu suất cực cao.

Lần cuối cùng hắn xuất hiện, khí tức hoàn toàn khác biệt – không lộ ra ngoài dù chỉ một tia.

"Hắc Vũ trầm ngâm:

"Khí tức không lộ ra ngoài?

Có nghĩa là hắn đã luyện thành công pháp ẩn tức đến mức cao nhất.

Kết hợp với ngoại công viên mãn.

thằng này đúng là yêu nghiệt.

"Hắn nhìn lên tấm bảng:

**TIỀM LONG BẢNG – CẬP NHẬT**

*Hạng 3:

Ma Đao Lăng Vô Địch – 28 tuổi, Ngũ Phẩm Viên Mãn.

Tán tu, xuất thân Cửu Tiêu Thành.

Thành tích:

Giết hơn 70 đệ tử Kiếm Tông, tiêu diệt Huyết Sát tam lão, Độc Cô Nhất Đao, Hắc Bạch Vô Thường.

Ngoại công viên mãn, nội công đạt cảnh giới khó lường.

Được đánh giá là một trong những thiên tài đáng sợ nhất thập niên.

Hiện đang hoạt động tại khu vực phía nam.

Hắc Vũ cười khẩy:

"Ngũ Phẩm Viên Mãn.

Mới bao lâu mà hắn đã leo đến trình độ này.

Nếu không có Ám Ảnh Các che chở, Kiếm Tông chắc chắn sẽ điên cuồng truy sát.

"Thuộc hạ hỏi:

"Đường chủ, chúng ta có nên điều chỉnh đánh giá về hắn không?"

Hắc Vũ gật đầu:

"Tất nhiên.

Ghi chú thêm:

'Nghi ngờ đã luyện thành hai môn nội công đối nghịch, đạt đến cảnh giới âm dương điều hòa.

Tốc độ tu luyện phi thường, khả năng ẩn tức siêu việt.

Cực kỳ nguy hiểm.

'"Hắn dừng lại, rồi nói thêm:

"Và tăng tiền thưởng lên 1.

500.

000 lượng.

Kiếm Tông sẽ muốn biết điều này.

"—

Lăng Vô Địch không hề biết rằng, dù hắn đã cố gắng che giấu, nhưng những dấu vết hắn để lại trong các nhiệm vụ – tốc độ xử lý, hiệu suất, sự biến mất hoàn hảo của khí tức – đã đủ để những kẻ tinh ý như Thiên Cơ Lâu suy luận ra thực lực thật sự của hắn.

Nhưng hắn cũng không quan tâm.

Hắn đang đứng trên đỉnh núi cao nhất thung lũng, nhìn về phía đông, nơi Vân Mộng Thành đang chờ đón.

*Vân Mộng Thành, ta đến đây.

Hy vọng ở đó có những thử thách xứng đáng với ta.

Hắn bước đi, bóng đổ dài trên sườn núi.

Phía trước, một hành trình mới đang chờ.

**Hết chương 91.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập