Chương 11: Hy Sinh

Chương 11:

Hy Sinh Lúc này, Đại Tự Kỳ thấy bọn chúng xông vào thì hắn cũng xông lên.

Trong tay cầm cây trúc dài bảy mét quét ngang, chặn lại bọn brắt cóc đang xông.

đến.

Đại Tự Kỳ hét lớn:

"Giết c.

-hết bọn b:

ắt c:

óc!

Trúc xoa lên!

"

Ba mươi cây trúc xoa đồng loạt đâm vào bọn b-ắt cóc, buộc cho bọn chúng phải lùi lại tránh né.

"Khiên trận lên!

"

Ba mươi cái khiên chạy lên xếp thành hàng, trúc xoa đứng sau khiên liên tục đâm ra, làm giảm nhịp tấn công của bọn chúng.

Lúc này, bọn chúng định đánh vòng qua thì phía trong trường lao ra một đội quân, phía trước cầm ba mươi khiên hét vang

"Giết chết bọn brắt cóc!

"

Ngoài cổng thấy tình hình không ổn, lập tức tăng thêm một trại nữa.

Trúc xoa bị bọn chúng chém đã mất đi tác dụng.

Lúc này, đội khiên liền phát huy tác dụng.

Chúng chuẩn b:

ị chém vào khiên thì phía sau trường trúc đập xuống.

Chúng phải liên tục né tránh tuy có đao kiếm có thể chém đứt gậy trúc nhưng phải mất mấy nhát mới chém được.

Nếu không né thì gậy khác liền đập vào không chết cũng b:

ị thương.

Bọn chúng chưa tiến thêm bước nào, ngược lại bị Đại Tự Kỳ đánh ngã sáu người.

Lúc này, phía ngoài tràn vào thêm hai mươi người, thì phía sau Tiểu Tự Kỳ dẫn đội xông lên Cuộc chiến nhà xe đã bị hắn dọn dẹp xong.

Lập tức thấy bên này nguy hiểm, hắn vội mang người lên bổ sung vào.

Cuộc chiến liền đảo ngược.

Bọn chúng liên tục bị ép lui.

Lúc này ngoài cổng trường tăng thêm hai trại nữa.

Một tên cao thủ mang theo đại đao.

Chỉ một chút, bên học sinh liên tục bị gãy mười khiên, b:

thương mười học sinh.

Thấy tình hình không ổn, Đại Tự Kỳ hét lớn:

"Khiên đội, khuyu chân, cúi đầu thấp xuống!

"

Vừa nói, hắn liền chụp lấy đao, lao lên chặn tên cầm đại đao lại.

Lúc này, Huỳnh Thiên Hạ hạ lệnh tổng trấn công.

Hầu Tử đánh phía trên xuống, hắn đánh vào chính diện.

Phía dưới có Tiểu Tự Kỳ dẫn anhem Long Sơn đang cận chiến.

Bên trong có Đại Tự Kỳ đang cứng đối cứng.

Hắn vừa đến liền vung gây.

Một gậy ra là một tên vỡ đầu, huyết nhục văng tung tóe.

Gậy trúc cũng gấy đôi.

Hắn tiện tay chụp lấy cây đao của tên vừa c-hết.

Dũng mãnh xông lên, đao mang vung lên là một tên địch ngã xuống.

Thấy hắn dũng mãnh như vậy thì hơn mười người hợp lực vây công hắn.

Trần Siêu lập tức bày trận khiên phía trước, trúc xoa phía sau, áp sát tiến lên.

Bên kia, Đại Tự Kỳ chém chết tên cầm đại đao.

Hắn liền lấy đại đao xông vào bọn bắt cóc.

Có hắn đi đầu, phía sau anh em Long Sơn càng đánh càng hăng.

Bên Hầu Tử thì nhẹ nhàng hơn, hắn đã đánh xuống đến sát cổng trường.

Huỳnh Thiên Hạ lúc này đang vung đao chém tên thứ mười thì nghe Trần Siêu hét lớn:

"Cẩn Thận!

"

"Đùng!

Đùng!

Đùng!

Đùng""

Sáu phát súng liên tiếp bắn về phía Huỳnh Thiên Hạ.

Lúc này hắn thấy Trần Siêu nhảy ra ôm hắn, thay hắn đỡ sáu viên đạn.

"Đại ca, hắn.

hắn.

hết đạn rồi!

"

Nói rồi, Trần Siêu ngã xuống.

Huỳnh Thiên Hạ gầm lên:

"Trần Siêu!

"

Các anh em Long Son ai nấy đều gầm lên, hét lớn

"Trần Siêu!

"

Hắn thấy Trần Siêu ngã xuống, mắt nổi đom đóm, vung đao xông lên.

Gặp tên địch nào cũng đều một đao chém c-hết.

Thần cản giết thần, Phật cản giết Phật.

Tên mặt sẹo thấy hắn mạnh như vậy liền bỏ chạy, chỉ là vừa chạy đến cổng liền bị hắn đuổi kịp.

Lúc này có hai tên nhảy ra thay hắn cản đao của Huỳnh Thiên Hạ.

Hắn vung đao chém xuống.

Một tên không tránh kịp b:

ị chém c-hết, một tên né được liền ném đao về phía hắn rồi xoay người bỏ chạy.

Huỳnh Thiên Hạ nghiêng người, xoay cổ tay chộp vào đuôi đao, sau đó xoay người một vòng mượn lực ném đi.

"AI"

Cách đó mười mét, tên đó vừa hét lên một tiếng liền ngã quy xuống.

Huỳnh Thiên Hạ như đã thú, hắn đang điên cuồng, lập tức đuổi theo tên mặt sẹo.

Mặt sẹo nhân cơ hội đó đã chạy ra ngoài leo lên xe tải.

Huỳnh Thiên Hạ nhân cơ hội đó đã áp sát, nhảy lên khung xe.

Mặt sẹo vừa khởi động xe thì Huỳnh Thiên Hạ xoay đao đâm vào.

Mặt sẹo thấy thế liền nghiêng người né tránh.

Hắn nhảy ra ghế phụ, mở cửa chạy đi.

Huỳnh Thiên Hạ không kịp thu đao lại, nhảy ra khỏi khung xe tiếp tục đuổi theo.

Mặt sẹo chạy chưa được mấy bước thì Huỳnh Thiên Hạ đuổi kịp.

Huỳnh Thiên Hạ thu thế, nhún người nhảy lên, tung cước đá về phía tên mặt sẹo.

Mặt sẹo dùng tay đỡ lấy, chỉ nghe

"Rắc!

"

một tiếng gãy xương vang lên.

Tên mặt sẹo gào lên ôm tay gãy, tiếp tục chạy.

Huỳnh Thiên Hạ đưa tay ra chộp lấy cổ áo của mặt sẹo, thu thế kéo ngược về.

Tên đó mất quán tính ngã nhào về sau.

Vừa ngã xuống đất thì một cú đấm trời giáng đi sau cú ngã của hắn, đánh thẳng vào ngực.

Chỉ nghe

"Hự!

"

một tiếng, xương sườn gãy vụn.

Mặt sẹo trừng.

mắt, chết tươi, miệng còn không ngừng chảy máu.

Huỳnh Thiên Hạ vẫn không chịu buông tha, hắn vẫn đấm liên tục vào tên mặt sẹo và hét lớn

"Long Sơn Trần Siêu, ta đã báo thù cho ngươi rồi, ta nợ ngươi một mạng!

"

"Đại ca, hắn đã c.

hết rồi

"

Đại Tự Kỳ đứng kế bên nói.

"Ngươi dọn dẹp nơi đây, ta đi an táng cho Trần Siêu.

"

Huỳnh Thiên Hạ thê lương bước đi.

Hắn dùng đơn đao, đào từng tấc đất trước sân trường.

Mỗi tấc đất bay lên là một sự đau đớn xé lòng đối với Huỳnh Thiên Hạ.

Huỳnh Thiên Hạ đi vào một lớp học.

Mọi người đều nhìn theo Huỳnh Thiên Hạ mà đau lòng:

Huynh đệ vì mình mà chết, tự mình chôn cất huynh đệ.

Giờ này không một ai nói gì, đều tự giác đến gần hố mà Huỳnh Thiên Hạ vừa đào.

Lúc sau, Huỳnh Thiên Hạ mang ra sáu tấm ván.

Thì ra, hắn vào lớp học tách đi bàn ghế gỗ ở lớp.

Hắn xếp ngay ngắn lại, chin chu thành một cái quan tài.

Hắn tự tay ôm lấy Trần Siêu đưa vào, dùng đây thừng bó buộc quan tài lại cho chắc chắn.

Tiếp đó, hắn và các huynh đệ Long Sơn hạ táng cho Trần Siêu.

Huỳnh Thiên Hạ dùng một tấm gỗ, dùng bút lông viết lên:

'Long Sơn Trần Siêu Đội Trưởng Thân Vệ Binh chi mộ, Huynh Đệ Long Sơn đồng lập mộ'.

Lúc này, Tiểu Tự Kỳ đi đến trước mộ, hắnlón tiếng nói:

"Long Sơn nghiêm!

"

Toàn trường đều đứng nghiêm.

Đây không còn là nghỉ thức riêng của Long Sơn nữa, mà là của cả đoàn người vừa trải qua trận chiến sinh tồn.

"Phút mặc niệm bắt đầu!

"

Giọng Lý Quý Tiểu Tự Kỳ nghiêm trang vang lên.

Mọi người đều cúi đầu thật sâu chào vĩnh biệt huynh đệ lần cuối.

Biết là sẽ có người c-hết, chỉ là không ngờ nó đến nhanh như vậy.

Mọi người đều bùi ngùi mãi không thôi.

Huỳnh Thiên Hạ bước lên vỗ vai Tiểu Tự Kỳ rồi nhìn một lượt nói:

"Tuy ta rất đau đớn, rất áy náy nhưng ta vẫn phải tiếp tục dẫn dắt mọi người đi tiếp.

Hiện tại đã tiêu diệt được bọn chúng, cũng có mười huynh đệ brị thương, thậm chí có huynh đệ hy sinh.

"

"Nhưng điều đó không thể làm chúng ta ngừng lại.

Bây giờ ta muốn giải cứu hai trường còn lại.

"

"Thời gian không đợi người.

Ta biết đưa ra kếhoạch này sẽ không phù hợp lúc này, nhưng nếu không cứu viện thì hai trường kia sẽ c.

hết hết, bọn chúng mới mười bốn, mười lăm, mưè sáu tuổi.

"

Hắn ngừng lại, nhìn mọi người nói tiếp:

gi đây ta sẽ không ép buộc ai, ai nguyện ý thì đi theo ta, ai không nguyện ý có thể tự về nhà.

Huỳnh Thiên Hạ giơ đao lên nói:

"Huynh đệ Long Sơn, chiến!

"

"Chiến!

"

"Chiến!

"

"Chiên!

"

"Xuất phát!

Lên xe đi thôi, không đủ chỗ thì đi chuyến sau!

"

Huỳnh Thiên Hạ ra lệnh.

Gần bốn mươi người tay cầm v-ũ k-hí đều bước theo đại ca của mình.

Phía sau không ai bảo ai, mọi người đều lần lượt cầm lên v-ũ k:

hí của mình tiến lên theo.

Bọn họ không biết chuyến đi này sẽ thay đổi vận mệnh của mình.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập