Chương 12:
Di Chuyển Bình minh lên, những tia nắng len lỏi qua làn khói sương mờ mịt, kèm theo là mùi khen khét của xăng và nhựa.
Tiếng nổ tí tách, lách cách vẫn còn vang vọng sớm mai.
Huỳnh Thiên Hạ không kịp chờ đợi, hắn lập tức nhảy lên xe.
Đang muốn khởi động thì Đại Tự Kỳ chạy đến nói:
"Không được, Đại ca.
Phía sau là toàn bộ các đội đều đến, họ muốn đi theo Đại ca.
"
Thì ra trong lúc cấp bách, hắn cũng không để ý, vậy mà phía sau mình rất nhiểu người đi theo.
Đại Tự Kỳ nhìn thấy nhiều người như vậy cũng cảm kích.
Chí ít bọn họ không cô đơn.
Huỳnh Thiên Hạ lúc này đang suy nghĩ tìm giải pháp.
Hắn nhìn về phía sau thì mọi người đều đi ra hết.
Đội Hậu Cần cũng đi theo, chỉ có nhóm đục nước béo cò là còn đứng trong lớp học nhìn ra.
Huỳnh Thiên Hạ quay sang hỏi Đại Tự Kỳ:
"Kiểm tra xe xem có thể đi được không?
Đông người thế này phải đi rất nhiều chuyến.
Hầu Tử lúc này chạy lại, trong tay hắn còn cầm khẩu súng lục.
Hắn đi đến, ghé sát tai Huỳn!
Thiên Hạ nói nhỏ:
"Đại ca, trong trại chúng còn hơn ba mươi bao gạo, v-ũ khí thì không có, nhưng đồ nấu ăn thì có nhiều.
"Bây giờ phải làm sao anh?
Nếu đi thì không đủ chỗ để dẫn hết mọi người đi, mà bỏ người lại thì đễ xảy ra náo động.
Hầu Tử lo lắng.
Từ đây mà đến Trường cấp Hai Thiên Hải cũng phải mất sáu, bảy cây số.
Nếu như đi trường Tam Hải thì chỉ có khoảng năm cây số.
Nhưng xe học sinh bị đốt cháy hết rồi.
Bây giờ muốn cứu thì phải đi bộ, hoặc chở nhiểu chuyến.
Chỉ là nghe tên b-ắt cóc nói tàu có thể hai ngày nữa sẽ đến, hoặc sớm hơn, có thể chúng sẽ mang người đi trước.
Ở đây náo ra động tĩnh lớn như vậy, có lẽ không đến một tiếng chúng sẽ phát hiện.
Cũng không biết chủ trại ở đâu, bao nhiêu người.
Nếu ở Tam Thiên Cảng thì sẽ rất khó để đối phó.
Nơi đó địa thế bằng phẳng, bởi vì là cảng biển nên chỉ cần bên ngoài đi vào là từ phía xa đã phát hiện rồi.
"Đại ca, xe có thể đi được nhưng mà chỉ chạy được hai vòng, sắp hết dầu rồi,"
Đại Tự Kỳ nói.
Huỳnh Thiên Hạ nhìn mọi người rồi hỏi:
"Tiểu Tự Kỳ đâu rồi?
Xử lý xong chưa?
Hầu Tử nghe vậy thì nói:
"Hắn theo lời dặn Đại ca, mang hết bàn ghế trong trường ra ném hết vào nhà xe rồi.
Bây giờ có lẽ đang ném xác vào rồi.
Tám mươi bảy tên đốt cũng đến sáng mai.
Huỳnh Thiên Hạ suy nghĩ một lát rồi nói:
"Ném vào xong thì rút hết đi.
Bảo hắn dẫn người đi đến trường Tam Hải đi".
"Vậy chúng ta đánh Tam Hải à!
Hầu Tử hỏi.
"Ù.
Nhân lúc trời vừa sáng, sức lực vẫn còn.
Chúng ta đi bộ đến trường cũng là giữa trưa.
Đánh trận xong ăn com là vừa, sau đó chúng ta tiếp tục hành quân trong đêm, sáng mai đán]
Thiên Hải.
Lúc này một huynh đệ Long Sơn chạy vào nói:
"Đại ca, điện thoại hình như không có sóng, giống như toàn bộ đảo đều mất điện.
"Vậy sao trường học lại có điện?
hắn tò mò hỏi.
Đại Tự Kỳ nhìn hắn một cái như thấy đại ca mình không được khôn sau đó nói:
"Trường học cũng như Long Sơn cũng có giàn điện năng lượng mặt trời đó sao?
Lớp học mà mất điện, chả lẽ ngày đó lại nghỉ?
Hắn đập tay lên trán nói:
"Ta quên mất, lú thật rồi.
Nếu như không có mạng điện thoại thì bọn chúng phát hiện cũng là vào ngày mai.
Ngày mai chưa biết trước điều gì, đi được bước nào hay bước đó.
Huỳnh Thiên Hạ ra lệnh tập hợp toàn bộ:
v:
ũ k:
hí, khiên, trúc xoa, gạo, nước, nồi và đồ dùng sinh hoạt thì cho lên ba xe chở đi.
Một xe còn lại chở mười người b-ị thương.
Bốn xe phải xuất phát sau cùng.
Hắn nhìn mọi người đã chuẩn bị xong hết thì hô:
"Xuất phát!
Đoàn người bắt đầu hành quân.
Phía trước, Hầu Tử dẫn đầu phái năm đội tiến lên mở rộng trinh sát.
Dẫn đoàn người là Đại Tự Kỳ đi trước nhất.
Đi giữa là Tiểu Tự Kỳ.
Tiếp theo thì đội Y Tế và đội Hậu Cần.
Cuối cùng là đội của hắn.
Phía sau có bốn chiếc xe di chuyển chậm cuối cùng.
Con đường nhựa quen thuộc hôm nay lại khác lạ đến vậy.
Cây cối cao hơn rất nhiều, nhiều gò đất cao hơn mọi khi.
Còn có rất nhiều chim, đều là chim lạ ít có trên đảo.
Mọi người như bước vào một thế giới mới.
Không khí trong lành hơn, núi đổi đều cao hơn, hòn đảo cũng giống như là lớn hơn.
Thật là kỳ quái.
Mọi người vẫn giữ vững trận hình, đều là hành quân đều bước.
Thỉnh thoảng có nữ học sinh không đi nổi, thì được đưa lên xe nghỉ ngơi.
Khỏe thì xuống, tiếp tục hành quân, nhường chỗ cho người khác.
Một lúc sau, Hầu Tử từ xa đi đến.
Hắn là đội trưởng đội trinh sát.
Nhiệm vụ của hắn là phái người đi trinh sát, nhận thông tin từ các đội trinh sát về.
Tổng hợp lại các tin tức, từ tin tức nhỏ đến tin tức lớn, từ đó xâu chuỗi lại.
Nếu có tin tức trọng đại thì hắn lập tức báo cáo với Huỳnh Thiên Hạ.
"Đại ca, phát hiện trại địch cách chúng ta một cây số!
Hầu Tử vội vàng nói.
Huỳnh Thiên Hạ nghe vậy lập tức hạ lệnh toàn quân dừng lại, ngồi nghỉ ngơi tại chỗ.
Phái Hậu Cần chuẩn bị nước uống cho mọi người.
"Bọn họ phát hiện chúng ta không?
Hắn nghi ngờ hỏi lại.
"Không, Đại ca.
Chúng đều ở trong trại, bên ngoài không có người, cũng vẫn là bốn trại, nhưng trong trường chắc là có bọn chúng nữa,"
Hầu Tử chắc chắn nói.
Hắn trầm ngâm một chút sau đó liền hạ lệnh.
"Mọi người nghỉ ngơi ba mươi phút.
Đội Hậu Cần và đội Y Tế ở lại.
Còn lại các đội áp sát trai địch.
Đại Tự Kỳ đi đến bên hắn, ngồi xuống và nói:
"Đại ca định đánh úp luôn à!
Chỉ là bên trong sẽ có bọn brắt cóc túc trực.
"Tấn công bất ngờ có thể đánh thắng được ở ngoài, nhưng bên trong thì phải dựa vào Trư Ca rồi.
Hắn mỉm cười nói.
Hầu Tử ngồi một bên nghe thế nhảy cằng lên.
"Trư Ca hình như là giáo viên trường này.
Không biết ngoài Trư Ca có bao nhiêu anh em Long Sơn.
"Chỉ là không biết làm thế nào để Trư Ca phối hợp được với chúng ta,"
Hầu Tử lắc đầu nói.
Hầu Tử thầm nghĩ nếu có Cú Đêm ở đây thì tốt biết mấy.
Huỳnh Thiên Hạ cũng nói:
"Bên trong có Cú Đêm.
Ta đã đưa tin rồi.
Hôm đêm khuya, chim cú của Cú Đêm bay lên sân thượng, ta đã truyền tin rồi.
Chỉ cần ngoài cổng trường có tiếng đánh nhau thì hai người bọn họ sẽ dọn dẹp bên trong.
Ba người vui vẻ cười thì hắn ngừng lại nói:
"Chỉ là Thiên Hải ta không biết có ai ở đó không?
Khó mà tập kích bất ngờ được.
"Đại ca không cần phải tự làm khổ mình, cứu được bao nhiêu hay bấy nhiêu, không nên áy náy.
Hầu Tử vỗ vai an ủi.
Mọi người uống nước, trò chuyện với nhau, kể cho nhau là mình đánh thế nào, đập được mấy gây.
Lúc này, vừa trải qua một trận chiến, đám gà con này bây giờ đã có lông rồi.
Chí ít dám đánh dám đứng lên.
Đã không còn là con nít trốn sau lưng mẹ nữa.
Chúng đã trưởng thành, tuy là lễ trưởng thành này có hơi cực đoan.
Nhưng chí ít chúng đã dám bước ra bước đầu tiên, mạnh mẽ và dứt khoát.
Không như ban đầu rụt r, sợ hãi.
Đúng là không trải qua mưa gió thì làm sao thấy được cầu vồng.
Phải trải qua sinh tử, con người mới lột xác được.
Bây giờ chỉ cần vài trận chiến nữa, bọn chúng sẽ phá kén hóa bướm mà thăng hoa.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập