Chương 3: Xung Đột

Chương 3:

Xung Đột Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, khi những kẻ b:

ắt cóc rời khỏi trường.

Trong không gian tĩnh lặng, tiếng bước chân nhẹ nhàng, đều đặn vang lên, tiến thẳng về phí:

phòng Ban Giám Hiệu.

Hắn, người vừa bước vào, cao khoảng một mét tám, dáng người thẳng tắp, khuôn mặt góc cạnh, nghiêm nghị.

Thời gian đã bào mòn trên gương mặt hắn nhiều nếp nhăn hơn tuổi ba mươi hai của mình.

Hắn nhìn quanh một vòng thấy sáu người đang ngồi nhìn hắn.

"

Xin chào, chúng ta có thể nói chuyện được không?

"

Hắn cười cười nói.

Các thầy cô đều giật mình hốt hoảng khi có người bước vào.

Chỉ là khi thấy hắn mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Một thầy giáo trung niên đeo mắt kính, dáng người thấp lùn mập mạp đứng lên trừng mắt nhìn hắn nói:

"

ai cho anh vào đây, đây là nơi thầy cô ở, anh không có phận sự thì ra ngoài đi.

"

Tôi biết anh, anh là Huỳnh Thiên Hạ chủ quán ăn Cửu Ngũ, anh đến đây làm gì?

Không thấy chúng tôi rất khổ sở sao?

"

Một cô giáo trẻ khoảng hai mươi tám tuổi, gương mặt trái xoan rất ưa nhìn đứng lên với vẻ mặt không thể tin nhìn hắn.

Hắn nhún vai tùy tiện kéo ghế ngồi xuống nhìn thẳng cô.

"

Tôi đến để tìm sự hợp tác, tôi muốn thoát khỏi đây, cùng anh em của tôi".

Thầy giáo mập đập bàn tức giận quát:

"

cô giáo Ly, cô quên cái c.

hết của mấy thầy cô trước sao, chống đối chỉ có một con đường c-hết.

Tôi khuyên anh nên chờ người nhà chuộc đi

".

Hắn không trả lời thầy giáo mập cũng chả thèm nhìn chỉ khẽ đảo mắt sang cô giáo.

Cô giáo rụt rè lùi lại một bước thấp giọng nói:

"

Anh muốn hợp tác thế nào, chúng tôi không có bất kỳ trợ lực nào để giúp anh.

"

Hắn không trả lời ngay mà nhìn quanh từng người một lượt, bàn tay hắn đặt lên bàn, ngón tay gõ gõ từng nhịp.

"

Tôi muốn các thầy cô tập hợp học sinh của các lớp lại, tôi không phải giáo viên học sinh sẽ cảnh giác tôi, chỉ vậy thôi".

Hắn lắc đầu nói.

Quả nhiên, nhưng người này đã không cùng đường, hắn thầm nghĩ trong lòng, chuẩn bị bước kế tiếp.

"

Uhm uhm, tôi có thể nói vài lời không?

"

Giọng nói vang lên là một người trung niên, ngoài bốn mươi tuổi, thân hình rắn rỏi.

"ỒI Được chứ anh cứ hỏi đi".

Hắn nhìn người đàn ông này đầy hứng thú.

Bởi vì hắn biết đây là thầy giáo dạy toán rất nổi tiếng tên là Nguyễn Minh Khôi, một người rất có tâm trong nghề.

Thầy Khôi chỉnh lại áo và nhìn hắn hỏi:

"

anh muốn tụ học sinh lại làm gì?

Là muốn dùng học sinh làm lớp chắn để anh thoát khốn à!

"

"

Không, không, anh hiểu lầm ý tôi rồi!

Tôi muốn chúng ta tập hợp các lớp học lại là để cùng nhau xông ra ngoài.

"

Hắn cười đáp, vẻ mặt hắn đầy thiện ý.

"

Cút đi, tên chó, mày muốn c-hết thì đừng lôi chúng tôi vào, chúng tôi ở đây chờ người nhà chuộc thân.

"

Thầy giáo mập mạp tức giận quát tháo.

Huỳnh Thiên Hạ nghe vậy không nói gì, chỉ là hắn có hơi chút tức giận.

Những người này thật là.

Hắn đứng dậy tay hắn vung lên,

"

bốp!

"

chỉ nghe một tiếng hét

"

Án"

vang lên.

Thầy giáo mập hai tay ôm miệng phun ra máu.

Trong máu còn lẫn hai cái Tăng, mọi người còn lại đều hoảng sợ lùi lại hai bước.

"

Nhằng nhó nhết".

Thầy giáo mập đứng lên hung hăn chửi.

"

Oanh!

"

chỉ thấy thầy giáo mập ngã lăn lộn ôm bụng nằm trên nền gạch.

Hắn vẫn còn giữ tư thế một chân giơ cao, lúc này hắn thu thế lại.

"

Thứ nhất tôi ghét nhất người khác nói chuyện chỉ tay vào mặt tôi".

"

Thứ hai nể mặt anh là giáo viên gọi một tiếng thầy, không nể mặt thì tôi sẽ thay đổi khuôn mặt cho anh.

"

"

Thứ ba tôi đến hợp tác không phải đến xin xỏ các anh".

Nói rồi hắn đứng lên trừng mắt nhìn chằm chằm vào những người đang rụt rè sợ hãi kia.

Hắn quay người bước đi, lúc này trong phòng mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Cô giáo Ly nhìn hắn bước đi thì muốn mở miệng gọi chỉ là cô nhìn thấy mọi người mặt tái xanh thì đành thôi.

Chỉ là trong lòng cô vẫn không ngừng suy nghĩ.

Quay lại sân trường hắn thấy Hầu Tử từ xa đi đến.

Hắn bước vội đến.

"

Anh, em tìm hiểu rồi, trong trường không còn bọn b-ắt cóc, trước cổng trường thì em thấy hơn hai mươi người canh cổng".

Hầu Tử vội vàng ghé sát tai hắn nói.

Hắn vỗ vai Hầu Tử, chỉ tay về hướng sân tập và đi.

Hầu Tử hiểu ý đi theo.

"' Anh đã quan sát kỹ, trong trường có hơn một ngàn ba trăm học sinh, trong đó những anh em học võ ở Long Sơn thì khoảng bốn mươi người.

Còn anh em chúng ta chỉ có Hầu Tử ngươi, Đại Tự Kỳ, và Tiểu Tự Kỳ"

Hắn vừa đi vừa nói.

"

Anh định làm gì, em đều nghe anh!

"

Hầu Tử vội vàng tỏ thái độ.

Hắn chỉ tay vào phòng ban giám hiệu và nói:

"

lúc nãy anh có tìm bọn họ, muốn bọn họ tập hợp học sinh lại để cùng nhau thoát ra, chỉ là bọn họ đều sợ, lại đề phòng anh lợi dụng nên đã không đồng ý".

"

Vậy bây giờ anh muốn làm gì?

"

Hầu Tử gãi gãi đầu hỏi.

"

Em gọi các anh em Long Sơn đến sân tập đi, nói là kế hoạch thay đổi, cần tập họp sớm.

ÀIt Tiện thể dẫn bạn gái em theo luôn”.

Hắn bình tĩnh nói với Hầu Tử.

"

Vâng anh".

Hầu Tử đáp một tiếng rồi lao vrút đi.

Hầu Tử là một cao thủ về khinh công, đôi mắt của hắn nhìn được rất xa, là trinh sát bẩm sinh.

Hắn yêu thích đánh lén, trên Long Sơn các anh em đều bị hắn đánh lén, chỉ có sáu người là hắn không dám động.

"

Huỳnh Thiên Hạ, em có thể theo anh không?

"

Cô giáo Ly cùng với một thầy giáo trẻ đi đến với vẻ mặt lúng túng hỏi.

"

Em không có ý gì hết, em tự giới thiệu e là Trần Ly Ly, còn đây là đồng nghiệp của em Đặng Thành Công thầy giáo dạy địa lý.

"

Cô ngại ngùng huơ huơ tay nói.

"

Được, hai người đến sân tập đợi đi".

Hắn nhìn thật sâu hai người thầm nghĩ:

' chắc là vợ chồng rồi.

' Hắn định đi vệ sinh một lúc, đi ngang qua nhà vệ sinh thấy kế bên trồng rất nhiều bụi trúc.

Hắn ước lượng có khoảng ngàn cây dùng được.

Sân tập thể dục giờ này có rất nhiều người, hầu như đều là nam học sinh.

"

Cô giáo Ly và thầy Công cũng đến à, bọn em đang chờ người".

Một học sinh nữ rất dễ thương lên tiếng hỏi.

Trần Ly Ly nghe thế thì vui mừng đáp:

"

ồ thì ra là Lê Tú Trinh, Cô và Thầy cũng đến đây che người, bạn e đâu, Huỳnh Thiên Hùng đâu rồi?

"

Lê Tú Trinh nghe vậy thì chạy đến nắm tay cô Ly và nói:

"

anh ta đợi các anh em của mình đến, các anh ấy đang tập hợp phía trước sân.

"

Trần Ly Ly đưa tay xoa đầu Lê Tú Trinh và hỏi:

"

em có sợ không?

Nhà em có điều kiện như vậy, sao không đợi cha mẹ chuộc?

".

"

Em sợ chứ, nhưng mà em thấy bọn chúng g:

iết cha mẹ của các bạn rồi, nên em nghĩ chúng lấy được tiền rồi g:

iết chúng em diệt khẩu là điều bình thường".

"

Còn chúng griết hết tất cả hoặc đưa chúng ta đi ăn Cam cũng có khả năng.

"

Lê Tú Trinh vừa mếu vừa nói.

Đặng Thành Công lúc này không nhịn được lên tiếng:

"

một học sinh mà còn hiểu được bọn brắt cóc không thành tín, uống cho các thầy cô vẫn không hiểu đạo lý đơn giản như vậy, tiền và mạng chúng đều muốn.

"

Tiếng nói vừa dứt thì phía xa có tiếng bước chân rất nhanh vọng lại.

Mọi người nhìn qua thì thấy hơn ba mươi người cùng lúc đi vào.

Dẫn đầu là ba nam học sinh nhìn khí thế thì đều là người luyện võ, bộ pháp trầm ổn, theo Phía sau cũng đều là các nam học sinh ai nấy đều trầm ổn, bộ pháp rõ ràng.

"Đây không phải là những học sinh bình thường.

"

Trần Ly Ly với vẻ mặt không thể tin được thốt ra.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập